Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

* Mời Em Về - Như Phương



                       MỜI EM VỀ

Tôi mời em về thăm Quê Hương Thanh Bình
 Hương lúa ngạt ngao trên cánh đồng xanh
 Em nhớ về khi  ngọn còn gió trong lành
Còn diều bờ sông xưa mùa không gợn sóng
      
Tôi mời em về Nam Giao còn mong ngóng
Vỹ dạ hoài mong  hoa hát khúc chiều mơ
Thành Nội thương người viễn xứ thẫn thờ
Bến Ngự còn neo thuyền đợi người xa vắng

 Tôi mời em về nhớ gió lộng tà áo trắng
 Nón nghiêng nghiêng ai ôm mộng xa vời
 Nghe câu hát bên sông êm ả một thời
 Trái Kim Long mọng chín chờ tay ai hái

 Tôi mời em về ngắm cánh đồng bát ngát
 Cây dừa Xiêm sum suê trái, như gọi mời
 Lúa thơm lừng mùa mới tươi thắm nụ cười
 Đôn hậu lời mời của những người chân thật

Tôi mời em về xứ phù sa bồi thêm đất
 Sầu riêng, xoài cát, chôm chôm ghe chở đầy
 Nguồn sống dâng cao, nhip nhàng đó đây
 Ai muốn xa quê trong nhịp của đời êm ả

Tôi mời em về, âm giai sao  rộn rã
Thiết tha của một tâm hồn yêu quê hương
 Nghe cũng vui, sao lòng cũng buồn vương
 Ai biết không, lòng dậy muôn trùng nẻo ý.

                 Như Phương 
               March 23, 2017
          

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

* Đời Chim Phóng Sinh - Trịnh Bửu Hoài


Đ Ờ I   C H I M  
P H Ó N G   S I N H

Có phải là may mắn
Cuộc đời chim phóng sinh
Tuy không còn tung cánh
Ngút một cõi trời xanh

Chim vào lồng buồn bã
Đâu nghĩ có ngày ra
Thế mà chim được thả
Dù không thể bay xa

Chỉ một ngày trước miểu
Chim thoát chết mấy lần
Nhưng làm sao chim hiểu
Phức tạp của hồng trần

Người phóng sinh được phước
Kẻ bán chim được tiền
Chỉ mình chim suy kiệt
Dưới mái chùa thiêng liêng

Ai ngờ người lương thiện
Trở thành kẻ sát sinh
Tiếp tay nuôi tội ác
Bằng đời chim phóng sinh…

           8-4-2016
    Trịnh Bửu Hoài

Thơ Xướng-Họa của thi hữu VTT/ Chủ đề: Sống & Chết



Xướng: 
Lối Thoát ...

Vượt thoát nghìn cân sợi tóc treo,
Chân run gối mỏi cố leo trèo.
Xuyên rừng lao thác luôn lo lắng,
Vượt núi lên đồi vẫn đói meo.
Bỉ cực qua truông còn sợ hãi,
Thái lai xuống dốc hết buồn teo.
Tưởng rằng hải ngoại không ai giúp,
Vả lại cưu mang sống chẳng nghèo !

Mai Xuân Thanh
Ngày 19 tháng 03 năm 2017


Họa 1 : Bít Lối

Đao kia chẳng biết kẻ nào treo,
Muốn mở lây quây chẳng dám trèo.
Tháng lại ngày qua chờ đến mốc,
Năm tàn câu hứa đã lên meo.
Làm sao tháo bỏ thông đường sáng,
Cứ để như vầy chắc ruột teo.
Bít lối còn mong chi tiến được,
Ù lì một chỗ chỉ ôm nghèo.
    Quên Đi


Họa 2 : Phận Nghèo

Nồi cơm lót bụng lửng lơ treo
Đói rã cho nên phải cố trèo
Chót vót leo dừa tay chặt bám
Chênh chao vượt suối dạ run teo
Lên nương xuống ruộng chân trầy xước
Đội nắng dầm mưa da mốc meo
Vất vả lo toan vì cuộc sống
Một đời khổ nhọc vẫn luôn nghèo

        Phương Hà


Họa 3 :  Y Đề

Thất nghiệp như là bản án treo
Gối rơm biết phận dám đâu trèo
Khéo tay ế khách nghề ba trợn
Rỗng túi giàu tình cái khỉ meo !
Ăn chực cơm chùa lo bụng lớn
Làm thuê ông Phật khỏi thần teo
Tìm đâu lối thoát chi cho mệt
"Tròi trọi mình không" để thật nghèo !

         Cao Linh Tử

Họa y đề "Lối thoát cho VN"

Trọng Lú đứng đầu cứ trả treo !
Ôm chân Tàu Cộng cố đòi trèo
Dân tình khốn khó: lòng khôn xót
Bán nước ngoại xâm: dạ chả teo
Dân chủ, tự do thì ủ mốc
Độc tài, tham nhủng lại làm meo
Việt Nam thử hỏi ra sao nhỉ???
"Lối thoát" nào đây khỏi hiểm nghèo !!
        songquang


Tình Buồn - Trầm Vân

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Rồi Tỉnh Buồn Có Phôi Pha - Vkp.Công Chúa Nhỏ

 RỒI TÌNH BUỒN CÓ PHÔI PHA  
       vkp công chúa nhỏ
                   


      Anh về khơi lại tro tàn
Với tình câm nín lỡ làng năm xưa
     Em như mèo nhỏ ướt mưa
Khóc thầm nuốt tủi lệ thừa trong tim
     Anh lau khô... khóa  môi mềm
Thiên đàng hạnh phúc bên thềm trí khôn
     Nên không phân biệt thiệt hơn
Để anh quay bước cho tròn gối chăn
     Hứa  như Chức Nữ Ngưu Lang
Qua cầu Ô Thước mộng vàng bay cao
                        *
     Đợi chờ héo hắt xanh xao
Buông tay lần nữa vuột mau cũng đành!
  

     Trách chi số phận đành hanh?
Đỗ thừa định mệnh trời dành khó qua
     Rồi tình buồn có phôi pha???
             Saigon 9/ 3/2017

             Vkp công chúa nhỏ



*Cũng Mưa Về Ngang Phố - Thuyên Huy

Cũng Mưa Về Ngang Phố   

Cũng cơn mưa muộn về ngang phố
Ngày tôi ngượng ngập đứng bên đường
Người qua bước nhỏ nghiêng vành nón
Tôi về mang cả một trời thương

Vẫn cơn mưa bụi chiều thôi nắng
Hắt hiu quyện kín nửa hồn sầu
Người để tóc bay hoang thềm vắng
Đêm nằm tôi mơ chuyện mai sau

Trăn trở từng giọt buồn trên lá
Mưa cứ gọi mưa góc giáo đường
Người chấp tay quỳ bên tượng đá
Trộm nhìn tôi cúi mặt vấn vương

Cũng cơn mưa muộn người bỏ phố
Khẳng khiu đường xỏa lá thu gầy
Giáo đường chuông thánh chiều quên đổ
Chờ người tôi cứ đứng ở đây

        Thuyên Huy






Tình Yêu - Trâm Vân