Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

* Anh Đừng Bàng Hoàng Lạc Bước (Vkp.Phượng Ngày Xưa) & Tình Ta Đã Chết (Hồ Nguyên)


    ANH ĐỪNG BÀNG HOÀNG LẠC BƯỚC 
                vkp phượng ngày xưa
(Xin đáp ý bài thơ Tình Ta Đã Chết của Hồ Nguyễn tặng)
                             
Trách em theo chồng thay tên đổi họ?
Họ tên anh đâu sao chẳng cho em?
Sính lễ trầu cau anh cũng đã quên?
Chót lưỡi đầu môi nói lời ước hẹn?
*
Em thay tên họ lòng anh đắng nghẹn?
Vòng tay đang ấm sao lại buông lơi?
Sợ nợ trăm năm nên không mở lời?
Sợ tình nồng hóa hương bay gió thoảng?
*
Giờ em theo chồng anh thẩn thờ than oán?
Có thật lòng anh vòi vọi ngóng trông?
Hay chỉ là mong nhớ nụ hôn nồng?
Bờ môi mặn ngọt ẩn trong tiềm thức?
*
Cất bước theo chồng tim em đau nhức
Vì bạo tàn của ác quỷ thời gian
Khiến xuân qua mau hoa lá héo tàn
Em đành sang ngang tìm người chăm sóc!
*
Không gian xa cách xóa tan hy vọng
Mưa gió bão bùng biết cậy nhờ ai!
Trăm cay nghìn đắng ai biết ai hay!
Dong ruỗi dặm trường... tim sai nhịp đập!
*
Tình đã chết xác tim yêu bầm dập
Khơi lại bẽ bàng đau đớn tâm can
Bụi bám nhện giăng che lấp phũ phàng
Thôi anh ạ... đừng bàng hoàng lạc bước!!!
                Saigon 19/10/2017
                Vkp phượng ngày xưa
                      *****
Thân tặng các thân hữu HNTN:
TÌNH TA ĐÃ CHẾT - Hồ Nguyễn
Thay tên đổi họ để theo chồng,
Em có bao giờ nhớ đến không?
Nhớ nụ hôn nồng trên bến hẹn,
Nhớ lời ước nguyện vẫn hoài mong.

Thay tên đổi họ để theo chồng,
Em biến tình ta con số không.
Còn vẳng đâu đây bao tiếng nói,
Giờ nầy như gió thoãng mênh mông.

Thay tên đổi họ để theo chồng,
Để lại cho người ngóng với trông.
Bến mới tiếng tim rung nhịp mới,
Xa xôi để lạc tiếng sai tông.

Thay tên đổi họ để theo chồng,
Duyên nồng ấp ủ chỉ hoàn không.
Lá xanh đã úa thành khô héo,
Tim cứng khô cằn trơ ốm tong.

Thay tên đổi họ để theo chồng,
Em xóa tình anh đã khổ công.
Giờ có còn chăng tim bụi bám,
Tình ta đã chết… chẳng gì mong!!
  
Em theo chồng vui hạnh phúc,
Tôi lạc bước mãi hoài trông.!
Có buồn không?

HỒ NGUYỄN (07-10-17)
            * Họa ý bài thơ LOVE DIED!




* Nghĩ Về Một Chuyến Đi (Mai Thắng) & Một Cõi Đi Về (Mai XThanh)

NGHĨ VỀ MỘT CHUYẾN ĐI
 
Anh đi rồi! Mai mốt tới tôi
Trước sau sau trước một lần thôi
Thế giới bên kia dù xa lạ
Ta sẽ gặp nhau nở nụ cười.
+
Tôi chuẩn bị rồi mớ hành trang
Một gói đơn sơ xách nhẹ nhàng
Chân bước lên đường tay vẫy biệt
Xin chào thương mến cõi nhân gian.
+++
Đất nước chúng ta nhiều bất hạnh
Từ dòng lịch sử của chiến tranh
Trời Nam mơ thoát vòng nô lệ
Một thoáng u mê tự trói mình!
+
Thế hệ ông cha đã lạc lầm
Mê cuồng chủ nghĩa hại trăm năm
Lý tưởng chuyển dần lòng hãnh tiến
Lợi quyền rồi đã thắng lương tâm!
+
Thế hệ chúng ta bước mù lòa
Quay cuồng cuộc chiến chửa lần ra
Thảm cảnh điêu tàn lòng ly tán
Chọn lựa nào cũng khó phôi pha!
+
Thế hệ con ta sống dật dờ
Lòng đầy tủi hận nỗi bơ vơ
Mặc cảm vết hằn trong lý lịch
Bên rào công lý đứng thờ ơ!
+
Thế hệ hôm nay dẫu cựa mình
Tài nguyên, sức lực phải hi sinh
Con đường phát triển thời hoang dã
Nợ nần nặng gánh chất vai khênh!
+
Băm mấy năm dài nhiều biến đổi
Cái thời mông muội dẫu trôi qua
Khát vọng vươn mình luôn nghẽn lối
Tự do dân chủ vẫn còn xa!
+
Tôi chẳng cam lòng nhưng bất lực
Anh vang tiếng thét diệt bạo tàn
Người dân vô cảm tìm cơm áo
Ta vẫn là ta sớm tản hàng!
+
Anh đã hiểu và tôi cũng hiểu
Dân Việt Nam dần hiểu ra rồi
Cuộc sống nghèo nàn tồi tệ thế * 
Vẫn đứng ngang nhiên thách thức đời!
+
Còn lại những ngày giai đoạn cuối
Khơi lòng ôn lại chuyện ngày qua
Nhìn quà di sản niềm di hận
Lòng buồn trĩu nặng chuyến đi xa!
 
MT - 20130816
                        ******
       Một Cõi Đi Về

Kẻ ở người "đi" há nỡ vui
Âm dương cách biệt quá bùi ngùi
Kêu than khóc lóc lòng đau xót
Gào thét la vang dạ thảm thôi
Sinh ký đua chen theo dục vọng
Tử qui bỏ lại thoáng chơi vơi
Sầu dâng nước mắt đà khô cạn
Một cõi đi về mãn kiếp người

Cửa sổ bóng câu mãn kiếp người
Thoi đưa trần thế cũng nhanh thôi
Mầm non tuổi trẻ mau to xác
Vóc hạc cao niên sớm hết đời
Tích trữ sống còn lo gạo chạy
Đầy kho chết mất sợ ai vô
Đến khi nhắm mắt lời ly biệt
Hiếu quyến thân nhân tiễn xuống mồ !

Mai Xuân Thanh
Ngày 17 tháng 10 năm 2017


Phương Xa Có Gì Lạ Hay Không - Trầm Vân


Phương Xa Có Gì Lạ Hay Không
Phương xa có gì lạ hay không ?
Dòng sông gió biếc nước xuôi dòng
Mái chèo khua sóng về đâu nhỉ
Có biết Sài Gòn trông ,ngóng trông ?

Phương xa có gì lạ hay không ?
Người về tóc lượn chuyến đò trăng
Có nhớ Sài Gòn xao xuyến gió
Xuôi ngược tình trôi bến Bạch Đằng
Có nhớ con đường vui Lê Lợi
Đa Kao gió mát chiếc cầu Bông
Những chiều xao xuyến cơn mưa đổ
Chiếc dù âu yếm nhẹ che chung
Có nhớ ngày xưa buổi hẹn hò
Đường Duy Tân nắng ngả nghiêng mơ
Cây dài bóng mát che đôi bóng
Cả bốn mùa thương đứng đợi chờ
Phương xa có gì lạ hay không ?
Có lạnh đi về giữa bão giông
Gửi người tha thiết câu thơ nhớ
Làm chiếc mền hoa đắp lạnh lùng 

    Trầm Vân



Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

Kim Kiều Sơ Ngộ (Mai XThanh) & Bài họa của Khôi Nguyên

 Chị Em Kiều Đi Chơi Hội Đạp Thanh
    Mùa xuân ai khéo vẽ nên tranh,         
Nô nức đua nhau hội đạp thanh.    
     Phận bạc ngậm ngùi người chín suối, 
Duyên may dun rủi khách ba sinh. 
Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng, 
    Ngàn liễu dong cương sóng gợn tình. 
Man mác vì đâu thêm ngán nỗi!     
   Đường về chiêng đã gác chênh chênh.
                 Chu  Mạnh Trinh

Câu Khoán :
"Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng
Ngàn liễu dong cương sóng gợn tình"
          Chu Mạnh Trinh

Xướng : Kim Kiều Sơ Ngộ

Dãy cột nhà Viên Ngoại rộng thinh
Hoa hồng tươi thắm khắp vườn xinh
Nép bên song cửa anh thương bạn
Mặt trước thềm sân chị xót mình
Gương nguyệt long lanh trong đáy nước
Lồng sao lấp lánh dưới hành tinh
Bóng em ẩn núp khi chàng lại
Ngàn Liễu Dong Cương Sóng Gợn Tình

Mai Xuân Thanh
Ngày 17 tháng 10 năm 2017
                      *****
   Họa bài Kim Kiều Sơ Ngộ

   Tản Mạn Linh Tinh
Dãy núi nhìn xa giống lặng thinh,
Hoa tươi hơi biển giúp thêm xinh.
Nếp quen, khiêm tốn, vui lòng khách,
Mặt lạ, thân thương đẹp ý mình.
Gương xấu, luôn chờ người quỷ quái,
Lồng son, chẳng đợi kẻ yêu tinh.
Bóng trăng, chậu úp, trời soi sáng
Ngàn liễu dong cương sóng gợn tình!...

           Khôi Nguyên


Hãy Thiền Đi - Trầm Vân


Hãy Thiền Đi
Dặn lòng cứ hãy thiền đi
Quên đi hờn giận sân si cuộc đời
Cố gom phiền muộn thả trôi
Cõi lòng lộng gió thảnh thơi đi về

Xua đi mây xám xịt che
Mở ra cánh cửa bốn bề gió đưa
Giữa đông lạnh lẽo cành trơ
Nhú mầm cỏ biếc lững lờ cánh hoa

Mở lòng rộng lượng thứ tha
Nghĩa tình xanh lợp mái nhà yêu thương
Xẻ chia nhau những vui buồn
Nụ cười thương mến vấn vương tháng ngày

Hãy thiền đi, hãy thiền ngay
Thoát ra ghen ghét đọa đày tấm thân
Trăm năm trong cõi phù vân
Theo đường hướng thiện gót trần nhẹ tênh
Trầm Vân




Thứ Sáu, 20 tháng 10, 2017

Thiên Thai Ở Cuối Đường - Vkp.Công Chúa Nhỏ & Đọc "Dạ Vũ" của Trần Minh Tông và "Thu Vũ" của Hồ Xuân Hương

THIÊN THAI Ở CUỐI ĐƯỜNG    
        vkp công chúa nhỏ
(Cảm ý nhân đọc bài phân tích thơ của Nguyễn Cang)

                
Mưa thu rả rít kéo dài
Lòn tay song cửa hứng vài giọt rơi
Xoa lên má... tưởng như người
Môi hôn ve vuốt mảnh đời đơn côi
Có ai thấu hiểu giùm tôi
Cố nhân biền biệt buông trôi hẹn hò
Bến chờ thuyền đậu âu lo
Sóng to bão cuốn con đò về đâu?
Chín thương mười nhớ lệ sầu
Ngóng người ngàn dặm bạc đầu phương nao?
Mây đen che khuất trăng sao
Lá bay theo gió xạc xào ngoài hiên
Mai nầy bão tố lặng yên
Se duyên tình muộn trên miền suối mơ
Chúng mình viết nốt bài thơ
Cùng đưa nhau đến tận bờ yêu thương
Hạnh phúc đang ở cuối đường
Đạp lên sỏi đá kiên cường vượt qua
Thiên thai chào đón hai ta...               
         Saigon 10/10/2017
         Vkp công chúa nhỏ

ĐỌC BÀI THƠ “DẠ VŨ” CỦA TRẦN MINH TÔNG VÀ BÀI “THU VŨ” CỦA HỒ XUÂN HƯƠNG

                    Nguyễn Cang 
   
Xin giới thiệu cùng độc giả hai bài thơ MƯA ĐÊM và ĐÊM THU của hai thi nhân Việt Nam thuộc hai thế hệ khác nhau mà trong đó tâm sự của hai người có những điểm giống và khác nhau. Cả hai bài thơ đều nói về “Mưa” và bày tỏ tâm sự của mình.
Người thứ nhất là vua Trần Minh Tông (  ) tên húy là Trần Mạnh (陳奣), sinh năm 1300, mất 1357. Người thứ hia là bà Hồ Xuân Hương (chữ Hán:胡春香, 1772 – 1822) là một thi sĩ sống ở giai đoạn cuối thế kỷ XVIII và đầu thế kỷ XIX, mà tiểu sử của bà , tới nay, vẫn còn nhiều tranh cãi. Tác phẩm để lại hoàn toàn là thơ, trong đó phần chữ Nôm có nhiều phẩm chất tốt cần nghiên cứu kĩ.

Bài thơ thứ nhất có tựa là Dạ Vũ (Mưa Đêm) của vua Trần Minh Tông, là một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt, được sáng tác, 30 năm sau nghi án giết oan cha vợ là Trần Quốc Chẩn. Thời điểm sáng tác vào khoảng năm 1356 nhân dịp ngài về thăm đền thờ Trần Quốc Chẩn, huyện Chí Linh, lúc nầy ngài đã trở thành Thái thượng hoàng. Năm sau ngài mất, từ đó nhà Trần bắt đầu suy vi.

”Dạ vũ” (Mưa Đêm) là bài thơ trữ tình, mang đậm nét suy tư trầm buồn của một vị vua trong cảnh đêm mưa thu sắp tàn.
Bài thứ hai có tựa là Thu vũ ( ): Mưa Thu. Hồ Xuân Hương sáng tác bài nầy khi nghe tin Nguyễn Du bị bệnh nặng hơn 3 tháng (Tam xuân tích bệnh bần vô dược/ Táp tải phù sinh hoạnhữu thân ) mà không thang thuốc vì nghèo không tiền! Nàng động lòng trắc ẩn mến thương, viết bài thơ để đáp lại bài “Thu Dạ” của Nguyễn Du .
Bài thơ nguyên tác bằng chữ Hán, làm theo thể thơ Đường gồm 7 chữ, 8 câu nhưng được “cách tân” cho phù hợp với phong cách thơ văn Việt Nam. Trong sự nghiệp văn chương đồ sộ của bà, sáng tác hầu hết bằng chữ nôm, còn thơ chữ Hán rất ít chỉ độ 10 bài. Mặc dù thơ chữ Nôm nhưng hình thức thì theo thể thơ Đường như đã trình bày ở trên.

Trời thu ảm đạm , mây trời bao la khói sương mù mịt, mưa thu tí tách trên sân vắng, rơi nhặt thưa trên tàu lá chuối nghe buồn làm sao! Nàng (HXH) ngồi một mình trong phòng vắng nghe tiếng mưa rơi lòng buồn ảo não, nhớ người yêu Nguyễn Du , giờ nầy không biết ra sao, tình xa vạn dậm biết bao giờ gặp lại? Ngâm xong bài thơ “Thu Dạ” nàng bàng hoàng ngẩn ngơ, nhớ ơi là nhớ !

Bài thứ nhứt:
 Dạ Vũ

Trần Minh Tông

Phiên âm Hán Việt:
 
Thu khí hòa đăng thất thự minh,

Bích tiêu song ngoại đệ tàn canh.

Tự tri tam thập niên tiền thác, 

Khẳng bả nhàn sầu đối vũ thanh.

 (Trần Minh Tông)


Dịch nghĩa:
 Mưa đêm
: Hơi thu hòa cùng ánh đèn làm mờ đi ánh sáng ban mai. 
(Giọt mưa rơi) trên tàu chuối xanh ngoài song cửa (tí tách) tiễn canh tàn.
 Tự biết ba mươi năm trước ta đã lầm lỗi, 
Nay đành ôm hận mối sầu mà nghe tiếng mưa rơi


Dịch thơ:

Mưa Đêm

Thu nhạt trăng mờ, buổi sớm mai

Bên song tàu chuối tiễn canh dài

Ba mươi năm trước, ta lầm lỡ

Ôm hận nghe mưa, đếm giọt rơi.
   
Nguyễn Cang
 dịch

Bài thứ hai
Thu Vũ
Hồ Xuân Hương

Phiên âm Hán Việt:
Thiên cách vân âm thảm bất minh,

Tiêu tiêu thu vũ lạc nhàn đình.

Đoản trường khô thụ chi đầu lệ,

Thư cấp hoàng tiêu diệp thượng thanh.

Ngâm đoạn đê mê thiên lý mộng,

Sầu khiên liêu lạc ngũ canh tình.

Thâm khuê tối khổ như hoa diện,

Nhất phiến sầu dung hoạ bất thành.



Ngân Triều diễn thơ:
Mưa Thu:
  

Mây mù ảm đạm, mây mông mênh

Tí tách mưa thu, sân vắng tanh.

Cây chết đầu cành, rơi những lệ,

Mưa khua tiếng chuối, tiếng trầm thanh.

Đọc thư thờ thẩn người xa cách,

Quạnh vắng sầu giăng suốt ngũ canh.

Đắng lắm khuê phòng hoa héo hắt,

Nỗi buồn se thắt vẽ không thành.



Nguyễn Cang dịch thơ:
  MƯA THU

Trời mây sầu thảm ngập mông mênh

Tí tách mưa thu, sân vắng tanh

Cây chết, vắn dài cành nhỏ lệ

Mưa rơi tàu chuối tiếng trầm, thanh

Thơ ngâm dứt đoạn, sầu ly biệt

Khắc khoải u hoài thức trắng canh

Vò võ khuê phòng hoa héo úa

Sầu riêng một mảnh khéo đành hanh!


         Nguyễn Cang
        (15/10/2017)