Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

* Vô Tình - Ngu Quang

         VÔ TÌNH 
 Thơ Ngu Quang
       **********
Nước vô tình ngàn năm trôi nổi 
Gió vô tình gió thổi tứ tung 
Đêm rằm trăng sáng lung linh 
Nước ơi! Nước hỡi! Vô tình đến đâu? 

Nhìn Nước trôi lòng sầu thúi ruột 
Thiên đường đâu? Thắp đuốc đi tìm?
Mờ mắt... chân mỏi niềm tin 
Thấy toàn một lũ ngập chìm biển tham.

Quan nhũng nhiễu lòng ham vô đáy 
Không muốn làm muốn lấy của dân 
Trên cao... xuống thấp... dần dần...
Đâu cũng tham nhũng bâng khuâng làm gì?!!!

Nước vô tình... Nước thì trôi mãi...
Người vô tình cứ ghì Nước lại 
Muôn năm nước mãi như ri 
Miên, Lào qua mặt... có khi hơn mình.

            NGU QUANG




Tự Hỏi - Ngu Uyên & Hạnh Ngộ ) Ngân Triều

                  
        TỰ  HỎI

Gặp Bạn sao tôi thấy mình quen quá
Có phải là ta đã biết lâu rồi
Nghĩ sân trường hoa Hạ vẫn lên ngôi
Và bỗng chốc bây giờ mình gặp lại

Bóng thời gian vẫn chập chờn đi mãi
Mà lòng người ngần ngại thoảng trong mơ
Dòng sông xưa vẫn buông chảy ơ hờ
Tâm sự trắng cả miền quê hương nhỏ

Hoa lá cười trên đường ta gặp gở
Câu chuyện vui theo đến cả mọi người
Nắng vàng chan trên ngọn chuối xanh tươi
Tự hỏi Bạn là người từ đâu đến ?

             Tây Ninh : 12/08/2017
                       Ngu uyên

            HẠNH NGỘ

Chừ mới gặp sao thấy người quen quá
Cố nhân chăng sao chẳng lạ tí nào
Nét đan thanh, da tắng, tóc búi cao
Soi ký ức nghe dạt dào cõi nhớ

Người là thơ là tiếng lòng muôn thuở
Réo rắt vần ấm áp cả trời mơ
Muốn đến hỏi nhưng thấy lòng bở ngở
Trộm nhìn người nẻo nhớ khuất vườn thơ

               Ngân Triều






Biển Sao Nỡ Đành Chia Cắt (Vkp.Đạm Phương) & Bài Phản hồi



      BIỂN SAO NỠ ĐÀNH CHIA CẮT 
                    vkp đạm phương


Đêm nằm thao thức  nhớ ai
Ngày xưa hai đứa sánh vai cổng trường
      Bạn bè thương mến trách rằng
Lính  yêu như bướm lượn vành tìm vui
      Nhất là lính biển đó thôi
Nhưng em đâu sợ biển đời chông chênh
      Áo trắng chinh nhân bồng bềnh
Trên từng hoa sóng làm nền nhạc ru
 Phụng Hoàng níu cánh Hải Âu
Luật khoa chờ đợi lâu lâu tàu về
      Lá me rơi trên tóc thề
Tay anh ngượng ngập vụng về loay hoay
       Vô tình chạm sợi tóc mai
Lòa xòa trên trán sợi dài sợi thưa
      Thương yêu bổng chốc kéo ùa
Khiến đôi môi nóng xuống vừa mắt em
      Uống say giọt lệ êm dềm
Rót vào tim lời thì thầm “anh yêu”
      Nhưng rồi tàu phải nhổ neo
Lục bình héo hắt chống chèo phong ba
      Lênh đênh trôi nỗi đảo xa
Sóng thần vồ vập nhạt nhòa bóng anh
      Biển bao la... sao nỡ đành???
               Saigon 15/8/2017
               Vkp đạm phương

   PHẢN HỒI TỪ NGƯỜI TIỀN KIÉP HÓA THÂN 


Từ khi hạnh phúc bỏ quên
         Bao năm xa xứ anh thèm nắng mưa
                  Hai mùa nóng rát mát vừa
         Nồng nàn ấm áp say sưa quê mình
                  Ngày xưa lênh đênh đảo xinh
         Anh mê hoa sóng trắng tinh rạng ngời
                  Biển và em dẫu hai nơi
         Trái tim anh vẫn chia đôi gởi về
                  Máu tô đỏ ánh trăng thề
         Chờ ngày gặp lại cận kề gối chăn
                  Ngờ đâu Trời chẳng tha Trăng (nguyệt thực)
         Máu tuôn ướt đẫm cung Hằng lệ rơi
                  Bây giờ cuộc sống buông lơi
         Tới đâu hay đó nổi trôi xứ người
                  Chỉ lo những ngày cuối đời
         Có còn gặp lại nói lời yêu thương?
                  Lòng anh vẫn như Đại Dương
         Em như sông chảy nước nguồn vào đây
                  Yêu em... dâng hết kiếp nầy!!!

             Người tiền kiếp hóa thân




Trở Về Đà Nẵng - Mai Xuân Thanh

   Trở Về Đà Nẵng 

Đà Nẵng ơi ! Khi nào trở lại 
Ngũ Hành Sơn cụm núi Trời xa
Chùa Non Nước lặng yên quan tái
Đất Quảng sao nay khó nhận ra
Thành phố buồn ăn mì thiếu nước 
Cà phê đắng nhỏ giọt thơm trà
Quán xưa vắng vẻ em đâu mất 
Thơ thẩn tìm ai lại nhớ nhà...

Mai Xuân Thanh
Ngày 15 tháng 08 năm 2017



Hoa Yêu Thương - Trầm Vân


       Hoa Yêu Thương
Hoa nào nở cũng héo tàn thôi
Rực rỡ hoa xuân ngát đất trời
Xuân đi hạ đến mai đào rụng
Phượng đỏ hạ đi cũng úa rơi
Rồi mùa thu đến vàng hoa cúc
Cũng héo tàn theo bước đông qua
Cây trơ cành trụi đìu hiu gió
Cánh bướm ngùi bay dưới bóng tà
Nhưng có loài hoa nở chẳng tàn
Lặng thầm hương ngát cõi trần gian
Mùi hương cứu rỗi bay dào dạt
Nối lại cho tròn những nát tan
Ấy là hoa ngát cánh yêu thương
Nở giữa từ tâm tỏa ngát hương
Thắp lửa từ bi lòng bác ái
Soi dắt người qua những đoạn trường
Hoa giang cánh nhẹ vòng tay đỡ
Những cảnh đời khốn khổ buồn đau
Cứu những người cận kề cái chết
Kéo người lên từ đáy vực sâu...
Giữa đời bao dối trá đảo điên
Hoa yêu thương nở sáng niềm tin
Mong hoa lan tỏa chuyền hương ngát
Thắp sáng yêu thương khắp mọi miền

        Trầm Vân



Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Cẩm Chướng - Đào Anh Dũng

Cẩm Chướng                                  
đào anh dũng                                     

Tạp chí Văn Hoá Việt Nam
Số 77, Mùa Hạ 2017

Trưa hôm ấy, tuyết rơi nên trời bớt lạnh, chỉ ở mức độ đông đá mà thôi. Cơm nước xong vợ chồng già ngồi ghế sa-lông, bà đọc tờ báo "chợ", ông xem Facebook trên chiếc iPad. Bỗng nhiên bà tủm tỉm cười và đưa trang báo cho ông xem. Liếc qua cái tựa ông biết ngay chuyện gì đã làm bà thích thú rồi. Đó là một truyện ngắn ông đã đọc hôm qua. Tác giả kể câu chuyện của vài cặp vợ chồng già xung khắc, ngủ riêng phòng, cãi cọ nhau suốt ngày, vừa lẩm cẩm vừa ngang chướng nên họ được coi như những đóa "hoa cẩm chướng nở trong nhà quanh năm". Ông ngẫm nghĩ, già rồi, không lẽ tình đã héo hắt thì nghĩa cũng phôi pha theo luôn à? Ông đưa tờ báo lại cho bà, cười khì một cái và nói:
"Quý ông bà đó là những đóa bông cẩm chướng, còn tụi mình là bông gì? Tui già rồi nên, thiệt tình mà nói, tui có lẩm cẩm chứ không có chướng à nhen!"
Bà nguýt ông một cái thiệt dài và nói:
"Vậy à!? Mới hồi sáng nầy nè, tui thèm, muốn làm mắm chưng hai đứa ăn mà hũ mắm thì đã cạn. Nhờ mình đi mua giùm mà mình nói mấy chục năm đi cày bị sai bảo làm việc này, chuyện nọ; bây giờ đã nghỉ hưu, mình muốn làm gì thì làm, không thích bị ai sai nữa! Mình nói mình không bướng, không chướng chứ là gì?"
Ông không chịu thua, trả lời, giọng trách móc:
"Còn mình thì, lấy nhau mấy chục năm trời mà không hiểu chồng mình chút nào hết. Tui làm bài thơ để hai ngày nữa lễ Valentine tặng mình. Hồn thơ đang lai láng bỗng dưng bị sai đi mua mắm thì còn gì là thơ với phú. Làm sao mà tui không gắt gỏng cho được. Có một chút đó mà mình nhớ tới bây giờ!"
Nghe ông nói vậy, bà cảm thấy áy náy trong lòng nhưng làm bộ không tin, trố mắt nhìn ông và hỏi:
"Thiệt không!? Cho tui đọc trước đi!"
Ông không nói không rằng, quẹt tay trên màn ảnh tìm bài thơ rồi đưa chiếc iPad cho bà đọc:

Ánh mắt mông lung nhưng anh chỉ thấy
Nụ hôn em, cơn gió phớt hồ thu
Tình rực rỡ, sắc màu cây thay lá
Anh ngất ngây say điệu nhạc em ru.

Bài thơ chỉ có bốn câu nhưng ông có lồng vào tấm hình do một người bạn chụp kỷ niệm vào mùa thu năm xưa. Bài thơ ông viết tặng bà và hình ảnh ông bà đứng bên nhau trên bờ hồ, lá vàng phản chiếu trên mặt nước trông thật hữu tình làm bà cảm động. Bà định nói vài lời khen bài thơ nhưng chợt nghĩ, vợ chồng ca ngợi nhau thì có khác gì mèo khen mèo dài đuôi, nên bà ngồi xích lại gần ông rồi nói, giọng nũng nịu, đượm chút tiếu lâm để trêu ghẹo ông:
"Đọc truyện thấy vui vui nên muốn chọc tức đức lang quân của tui vậy mà. Ha ha! Vậy là tui thành công mỹ mãn rồi!"
Ông ôm vai, kéo bà vào lòng, mỉm cười đáp:
"Ừa, thì cứ cho tui là bông cẩm chướng đi! Còn mình, mình là bông gì hả? Bông móng cọp? Ồ, không phải vậy đâu, mình hiền như ma sœur mà! Hay mình là bông hướng dương? Đúng rồi, lúc nào âm của mình mà không hướng đến dương của tui! Vì vậy mà đời tui là bể khổ, là..."
Ông chưa nói dứt câu bà đã xô ông ra, nghiến răng nói: "Quỷ nè! Quỷ nè!" mà mỗi chữ là một cái nhéo vào bắp vế của ông, nghe đau điếng mà sao ông cảm thấy hạnh phúc vô ngần...  Bỗng dưng ông nhón chân, đứng lên làm bà thắc mắc:
"Mình đi đâu vậy?"
"Thì đi thay đồ, lái xe đi chợ mua hũ mắm cho vợ!"
Bà vói tay, kéo ông ngồi xuống:
"Thôi, hôm nay trời tuyết, đường trơn trợt, để mai hai đứa đi mua rồi em làm mắm chưng mình ăn Valentine..."
"Trời đất! Valentine ai mà ăn mắm chưng!?"
Bà tựa đầu vào vai ông, âu yếm nói:
"Mắm chưng mặn mà, đậm đà. Ngày Tình Yêu mình ăn cơm với mắm chưng mới đúng điệu tình già chứ cưng!"


đàoanhdũng

Minnesota, Valentine's Day 2017




* Xứ Lạ Gặp Lại Nguời - Thuyên Huy

  Xứ Lạ Gặp Lại Người
(Nhớ ngày gặp lại HM, người bỏ tôi đi trên sân ga Mường Mán)

Gặp lại người một chiều nơi xứ lạ
Trời ở đây vừa mới chớm tàn thu
Cây khẳng khiu bên đường trơ trụi lá
Góc sân ga hoàng hôn nấn ná chờ

Người vẫn vậy cũng vai gầy tóc xỏa
Như thuở mình xuống phố hẹn hò nhau
Con tàu chiều sắp về ngang đâu đó
Thoáng bâng khuâng nhắc lại chuyện buổi đầu

Lâu lắm rồi không ai về chốn cũ
Thềm vườn xưa chắc đã phủ màu rêu
Ngỏ trúc già thôi người chờ mưa đổ
Bốn cửa thưa chợ muộn vắng tiêu điều*

Người đi rồi tôi cũng đời lận đận
Bao nhiêu năm không gặp chắc người vui
Tôi với người hết rồi hờn với giận
Có còn chăng man mác chút ngậm ngùi

Người lên tàu thêm một lần tôi tiễn
Không còn gì để phải phụ lòng nhau
Cũng như sông ngàn đời xuôi về biển
Người về thôi tôi đành lỡ chuyến tàu

Thuyên Huy
*chợ Long Hoa Bốn Cửa – Tây Ninh