Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

Mai -nvs.Vũ Thụy



                MAI
Xuân về mai nở trời xa
Xin ai đừng trách sao hoa lỗi thề
Nhớ mai trải rộng cơn mê
Mai vương tà áo đường về nắng say
Thân gầy ôm mộng thơ ngây
Tuổi xưa góp lại không đầy vần thơ
Đến nay chưa hết dại khờ
Đu đưa giọng hát vu vơ một mình
Cũng là tiếng nói vô thanh
Lời ru mộ đất ẩn danh bên đồi
Dòng đời vẫn lạnh lùng trôi 
Có ai bày lại cuộc chơi ngày nào
"Alpha" ý nghĩa ra sao
"Ô mê ga" vẫn dạt dào tình em
Cuối chiều vạt nắng soi rèm
Dáng em tô điểm bóng đêm nhiệm mầu
Trời khuya lấp lánh tinh cầu
Biết chăng có kẻ gục đầu ăn năn
Làm sao xóa được vết hằn
Của năm tháng cũ băn khoăn nhớ nhà
"Nghêu ngao vui thú giang hà
Mai là bạn cũ hạc là người xưa" (*)

                           nvs,Vũ Thụy
                        (TX.15-01-2017) 
(*) Quên tác giả.

* Bài Thơ Trước Lúc Lâm Chung (Pestrus Ký) & Bài họa (Trầm Vân)


Bài Thơ Trước Lúc Lâm Chung
Quanh quanh quẩn quẩn lối đường quai,
Xô đẩy người vô giữa cuộc đời.
Học thức gửi tên con mọt sách,
Công danh rốt cuộc cái quan tài.
Dạo hòn, lũ kiến men chân bước,
Bò xối, con sùng chắt lưỡi hoài!
Cuốn sổ bình sanh công với tội,
Tìm nơi thẩm phán để thừa khai
Petrus Trương Vĩnh Ký

Bài họa 1: 
Ngùi Thương Cụ Petrus Ký
Chòng chành như đội nón không quai
Gió thổi cuồng quay lệch bước đời
Chỉ muốn dân giàu không hám lợi
Vẫn mong nước mạnh chẳng khoe tài
Mãi thương tiếng Việt lòng lo mãi
Hoài nhớ tục Nam dạ giữ hoài
Công tội chắc trời xanh đã biết
Đâu cần giấy bút viết ra khai
Trầm Vân

Bài họa 2. 
Nỗi Lò
ng Cụ Petrus Ký
Đời cụ như là nón lệch quai
Hàm oan gánh chịu xót xa đời
Triều đình lạc hậu đau buồn dạ
Non nước suy vi uổng phí tài
Mãi nhớ tục Nam thân giữ mãi
Hoài thương tiếng Việt cố lo hoài
Làm quan cho giặc không theo giặc
Cộng tội trời hay khỏi phải khai
     Trầm Vân





Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

Liễn Dán... Chuồng Heo - Đỗ Chiêu Đức

                   LIỄN DÁN... CHUỒNG HEO
            Ngày xưa, không có những quảng cáo bắt mắt và hấp dẫn như hiện nay của các nhà làm thương mại. Quảng cáo ngày xưa là cái BẢNG HIỆU, cái thương hiệu của hiệu tiệm của mình. Đôi câu đối dán hai bên cửa tiệm cũng có tác dụng quảng cáo rất mạnh mẽ để  "câu" khách.  Xin kể hầu độc giả các chuyện vui dưới đây có tác dụng rất lớn đối với các business....
           Như chúng ta đã biết, Lục Thư để hình thành tiếng Hán cổ xưa là Tượng Hình, Chỉ Sự, Hội Ý, Hài Thanh, Chuyển Chú, và Giả Tá.  Bỏ qua 5 cái đầu ta chỉ nói đến GIẢ TÁ 
假借 mà thôi.
           GIẢ là trái với THẬT, là Làm bộ. TÁ là Mượn, là Nương nhờ. GIẢ TÁ là Làm bộ mượn, có nghĩa MƯỢN TẠM để mà XÀI... luôn! Ví dụ:

      ĐẠO 
 là Con Đường, như Đạo Lộ là đường lộ, mượn Ý nầy để chỉ...
       ĐẠO là ĐẠO GIÁO: Con đường tín ngưỡng mà mọi người đi theo.
       ĐẠO là NÓI RẰNG, như Văn Đạo 
聞道 là Nghe nói rằng. Mở đầu Đạo Đức Kinh của Lão Tử là câu "ĐẠO khả ĐẠO phi thường ĐẠO " Có nghĩa: Cái ĐẠO mà có thể THUYẾT GIẢNG được thì không phải là cái ĐẠO thường.

         Inline imageInline image                         Đạo khả đạo, phi thường đạo

       Chữ 
 Khi đọc là THIỂU thì có nghĩa là ÍT. Thiểu Số là Số ít.  Đa Thiểu là It Nhiều, là Bao nhiêu?
            Khi đọc là THIẾU thì có nghĩa là TRẺ  như Thiếu niên, Thiếu phụ.
            ...V.V... V.V...
      Bây giờ ta nói đến một chữ Giả Tá đặc biệt khác có bộ XÍCH 
(nghĩa là Bước chân trái ) ở bên trái, và chữ XÁCH  (Bước chân phải) ở bên phải, đó chính là chữ HÀNH  (Bước chân trái 1 cái, bước chân phải 1 cái) nên HÀNH có nghĩa là ĐI.
           HÀNH  : Ngoài nghĩa ĐI ĐỨNG ra, Hành còn có nghĩa là LÀM: HÀNH ĐỘNG, mà việc làm thì biểu hiện tánh tình và bản chất của con người, nên HÀNH còn được đọc là...       
           HẠNH: là Phẩm Hạnh, chỉ phẩm chất đạo đức của một con người: "Nhân sanh bách HẠNH hiếu vi tiên" chính là chữ HẠNH nầy.  Kết hợp Hành động và Phẩm hạnh chữ HÀNH còn được đọc là...
           HÀNG : là Ngành Nghề. Cải HÀNG 
改行 là Đổi Nghề. Ta có thành ngữ: HÀNG HÀNG XUẤT TRẠNG NGUYÊN: Có nghĩa là Bất cứ ngành nghề nào cũng đều có Trạng Nguyên của ngành nghề đó cả. Ý muốn nói: Bất cứ nghề nào cũng có thể phát triển và làm giàu lớn được cả!  Nghĩa phát sinh của âm đọc nầy là...
           Image result for 行行行 Image result for 行行行
                        Hàng hang xuất Trạng Nguyên 

           NGÂN HÀNG 
銀行: là Cái Tiệm, Cái Hảng chuyên kinh doanh Tiền bạc.  HÀNG QUÁN cũng là chữ HÀNG nầy.  Vì là chỗ Kinh Doanh nên còn được đọc là...
       HẢNG: như TỬU HẢNG 
酒行: là cái Hảng Rượu.  Hảng Xưởng là chữ HẢNG nầy.  Cuối cùng...
       HÀNH : còn là một thể loại Văn Học chỉ các bài thơ Trường Thiên như: TÌ BÀ HÀNH của Bạch Cư Dị, TÒNG QUÂN HÀNH của LÝ Cần, LỆ NHÂN HÀNH của Đỗ Phủ...
       HÀNH là chữ tiêu biểu cho câu nói của ông bà ta xưa kia thường nhắn nhủ là: Nhất tự lục nghì (Một chữ mà có tới 6 nghĩa!)
       Trở lại với tác dụng QUẢNG CÁO của Bảng Hiệu.  Một công ty ở Hồng Kông đã để tên Bảng Hiệu như thế nầy:      thu hút không ít khách hàng ghé lại xem Công Ty của ông ta kinh doanh cái gì và tên của bảng hiệu phải đọc như thế nào, làm cho business của ông ta trở nên vô cùng bận rộn và phát triển... Thì ra ông ta đang chơi trò Giả Tá.  Ba chữ     đọc là  HẠNH HÀNH HẢNG, tức là cái Hảng có tên là Hạnh Hành, thế thôi!
       Lại một bảng hiệu khác do Từ Văn Trường viết cũng thu hút rất nhiều khách cho cửa tiệm 
                                                          
         TỪ VĂN TRƯỜNG (1521-1593) tên là VỊ, tự là Văn Trường, sanh năm Chánh Đức thứ 16 đời nhà Minh,  người đất Sơn Âm (Thiệu Hưng ngày nay), lớn lên trong một gia đình quý tộc đang hồi xuống dốc.  Lúc 6 tuổi ông đã đi học, nổi tiếng là THẦN ĐỒNG, 20 tuổi đậu Tú Tài, là một nhà văn, nhà thơ, nhà thư pháp, và là một họa sư nổi tiếng ở cuối đời Minh đầu đời Thanh.
         Ông là người phóng khoáng, không chịu gò bó vào khuông phép, nên thi hoài 8 khoa mà vẫn không đậu Cử Nhân giống như Trần Tế Xương của ta: "Tám khoa chưa khỏi phạm trường qui!"  Tài hoa thì có thừa, nên hay dùng văn thơ châm biếm người đời, bởn cợt kẻ quyền thế, rất được giới bình dân hâm mộ giống như là Trạng QUỲNH của ta vậy!  
         Từ Văn Trường văn hay chữ tốt nổi tiếng trong vùng, nên một hôm, có người đến nhờ ông viết dùm bảng hiệu "Tỉm Xấm" bán đồ điểm tâm. 3 chữ " ĐIỂM TÂM ĐIẾM 點心店 vừa treo lên thì người ra vào ăn điểm tâm nườm nượp suốt cả tháng trời, ông chủ tiệm cười híp cả mắt, mặc sức hốt bạc... Nhưng có một điều hết sức ngạc nhiên là thực khách nào ăn xong khi đến tính tiền đều nói với chủ tiệm là: " Ông ơi, 3 chữ ĐIỂM TÂM ĐIẾM 點心店 của ông, chữ TÂM sao viết thiếu mất một chấm ở giữa?!"  Như ta đã biết, hình dạng chữ TÂM được Cụ NGUYỄN DU diễn tả lúc cô Kiều nhớ Thúc Kỳ Tâm (Thúc Sinh) là:

                        Đêm thu gió lọt song đào,
         Nửa vành TRĂNG KHUYẾT BA SAO giữa trời.
               Image result for 心  Image result for 心
         Chữ 
 có hình dạng như Nửa Vành Trăng Khuyết và 3 vì sao, 2 cái 2 bên, 1 cái ở giữa, nhè Từ Văn Trường không có chấm cái chấm ở giữa. Ông chủ tiệm là dân thị tứ đâu có biết gì là chữ nghĩa, nghe mọi người đều nói vậy nên tìm Từ Văn Trường để nhờ anh ta chấm thêm cho một chấm.  Nhưng sau khi chấm xong chấm đó, thì suốt cả tháng trời buôn bán ế ẩm. Ông chủ quán lại gặp Từ Văn Trường than thở rằng, từ khi chấm cái chấm đó xong thì buôn bán không còn như trước nữa. Từ Văn Trường cười bảo ông ta rằng: "Chữ TÂM là cái lòng, cái bụng, bụng có trống thì người ta mới ghé lại mà ĐIỂM Tâm, nay đã chấm thêm một chấm là bụng đã no rồi, không cần phải ĐIỂM TÂM nữa, ế là phải!"  Ông chủ mới té ngữa ra, bây giờ muốn xóa chấm đó đi thì đã không còn được nữa rồi!
          Sự thật thì Từ Văn Trường chỉ lợi dụng cái tâm lý hiếu kỳ và hiếu sự của quần chúng để "câu  khách" cho tiệm.  Ai trông thấy chữ Tâm thiếu mất một chấm đều "ngứa ngáy" muốn nói cho chủ quán biết, sẵn đã vào tiệm nên ăn điểm tâm luôn mà thôi! 
           Trở lại với Giả Tá. Chữ TRƯỜNG có nghĩa là DÀI, như Trường Thành, Trường Giang, Trường Sơn... Nhưng khi mượn đọc là TRƯỞNG thì có nghĩa là LỚN như Gia Trưởng, Huynh Trưởng, Trưởng thành...
            Tên của Từ Văn Trường cũng vậy, người Quảng Đông thì đọc là Từ Văn Trường, nhưng người Tiều Châu thì lại đọc thành Từ Văn Trưởng! Lại chuyện của Từ Văn Trưởng đây...
           Một hôm gần Tết, Từ Văn Trường thả bộ ra chợ xem bà con nhóm chợ Tết, gặp một Thầy Đồ là một lão Tú Tài già đang bày hàng viết Liễn. Tính rắn mắt nổi lên muốn ghẹo chơi cho vui, Từ Văn Trường xề tới cất tiếng hỏi :
      - Thưa Thầy, Thầy viết liễn có nghĩa là Liễn gì Thầy cũng viết được hết phải không?  Nghe hỏi lạ, ông đồ già nhướng mắt lên thấy Từ Văn Trường, biết là chàng trai nầy định phá mình đây, bèn trả lời rất tự tin :
      - Dĩ nhiên, cậu muốn viết liễn gì ?
      - Liễn dán chuồng heo!  Sau giây phút sựng lại vì ngạc nhiên, ông đồ bèn ra giá :
      - Một lạng bạc! Từ Văn Trường vui vẻ:
      - Không thành vấn đề, nhưng liễn phải hay và có Ý nghĩa mới được cụ nhé!
        Thường các Lão Tú Tài nầy tiếng Việt ta gọi là TÚ MỀN rất giỏi chữ nghĩa và già giặn kinh nghiệm. Ông đồ bình tĩnh lặng lẽ đưa những nét bút thiệt đẹp như rồng bay phượng múa lên 2 tờ giấy hồng đơn đã rọc sẵn.  Bây giờ tới phiên Từ Văn Trường ngạc nhiên, vì trên 2 tờ giấy hồng đơn mỗi bên  7 chữ, tổng cộng là 14 chữ TRƯỜNG thật đẹp. Biết ông thầy đồ già muốn "chơi" mình, anh ta cũng rất bình tĩnh và lễ phép:
     - Thưa thầy, nhờ thầy đọc và cắt nghĩa dùm ạ!  Ông thầy đồ dõng dạc cất giọng:
     - Trường trường trưởng trưởng trường trường trưởng.
       Trưởng trưởng trường trường trưởng trưởng trường 
                                                       
             
                                          
       Nuôi heo, anh mong được gì nào? Heo mau dài mau lớn phải không? Thì đây đôi liễn nầy có nghĩa :

                 DÀI DÀI LỚN LỚN DÀI DÀI LỚN,
                 LỚN LỚN DÀI DÀI LỚN LỚN DÀI !

      Chuyên chọc phá thiên hạ, lần nầy bị Tổ trác, liễn dán chuồng heo là câu đối 14 chữ đều là tên của mình cả, lại phải nhăn mặt móc hầu bao trả cho ông thầy đồ một lạng bạc, thế mới đau!
     Cho hay, chuyện đời có lúc "Kiến ăn cá", nhưng cũng lắm khi kiến té xuống nước thì "Cá cũng ăn kiến" như thuongf.
            
                       Đỗ Chiêu Đức

Câu Đối - Hoàng Đằng

                         

                      Câu Đối (Hoàng Đằng)
“Khỉ” lủi thủi về rừng. Ngoa ngoạnh xin chào! Ô nhiễm môi trường... trông phát ớn.

“Gà” huênh hoang gáy tiếng. Hung hăng hãy chặn! Chiến tranh tham vọng... tưởng mà ghê.


Bài Thơ Thơ Thẩn (LTT) & Xuân Thanh Bình (Mai XThanh)


    BÀI THƠ THƠ THẨN
 
Tà tà thơ thẩn Bướm bay
Lượn qua, lượn lại hút say hương tình
Nhụy hoa hương phấn cho mình
Ai ngờ kết quả chúng sinh hưởng nhờ
Lúa vàng đẹp tựa như mơ
Thiệp hồng ngày cưới là lời thề mong
Bao giờ lúa trổ đòng đòng
Chúng mình ra ruộng hút dòng sửa tươi
Gọi mưa, gọi nắng đừng lười
Mưa sa xuống đất ta cười hả hê
Nắng lên trao vội lời thề
Một ngày nào đó ta về vinh quang.
 
Một ngày tháng giêng 2017
LTT


XUÂN THANH BÌNH !

Non sông gấm vóc én bay,
Danh lam thắng cảnh cũng say xuân tình.
Nắng xuân tô điểm quê mình,
Như tranh thủy mặc nhơn sanh mới nhờ.
Dậy thì sớm muộn cũng mơ
Có chàng Bạch Mã đợi chờ ước mong...
Đồng xanh lúa tốt lên đòng,
Chăn nuôi bò sửa thấy lòng thêm tươi.
Người đông, đất chật chớ lười,
Không còn bom đạn, nói cười tung hê !
Mưa hòa gió thuận ước thề,
Thái bình đất nước trở về dương quang...!

Mai Xuân Thanh
(Xin phép kính họa "Bài Thơ Thơ Thẩn" của anh Lý Tòng Tôn
Ngày 10 tháng 01 năm 2017


Nỗi Lòng Tháng Chạp - Trầm Vân


Nỗi Lòng Tháng Chạp

Thu đi bỏ lại mùi hoa sữa
Ngan ngát âm thầm theo bóng đông
Như lời thầm lặng tình câm nín
Nhờ gió heo may thoảng nỗi lòng

Tháng Chạp về nghiêng nỗi nhớ xa
Lòng em tuyết trắng có trổ hoa ?
Ngồi hứng nắng vàng đây ngỡ tuyết
Trắng bóng hình em trắng nõn nà

Tháng Chạp buồn gieo lất phất mưa
Cầm chiếc dù che lại thấy thừa
Không ai đưa đón sầu đơn lẻ
Thôi tự mình đi tự đón đưa

Tháng Chạp buồn giăng lạnh ngẩn ngơ
Về không em ?, phố đợi cây chờ
Run lạnh vần thơ nghiêng gió nhớ
Tình anh đốt lửa để hong mơ
Trầm Vân




Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

Thơ Xướng- Họa /Bài xướng Gửi Một Nỗi Đau (Kim Phượng) & Các bài họa của thi hữu VTT




Bài Xướng 
GỬI MỘT NỖI ĐAU

Hãy cất giùm tôi một nỗi đau,
Khi làn môi nhạt lệ tuôn trào.
Vơi đi nỗi khổ đang dằng dặc,
Sống lại mộng thường luôn khát khao.
Cái thuở ban đầu còn bỡ ngỡ,
Như thời thơ dại biết xôn xao.
Giang đầu nếu chẳng giao giang vĩ,
Người hiểu xin đừng hỏi tại sao.

                         Kim Phượng

Bài họa
SAN SẺ MỘT NIỀM ĐAU

Nàng ơi ! San sẻ một niềm đau,
Khô héo lá gan nước mắt trào.
Họp mặt rộn ràng duyên gặp gở,
Xa nhau lặng lẽ nợ ăn khao !
Thương ai đứng lớp người ngoan Đạo,
Mến bạn đi thuyền sóng nước xao.
Thiếp đợi bờ sông chàng xuống bến,
Ai ngờ lạc lõng một mình sao !

Mai Xuân Thanh
Ngày 11 tháng 01 năm 2017
(Xin phép họa bài thơ "Gửi Một Nỗi Đau" của Kim Phượng)


                        GIỮ GIÙM EM
              (Xin tặng cô 6 Kim Phượng để chia sẻ)

                    Vì em,tôi giữ lại niềm đau
                    Để mắt, môi tươi lệ hết trào
                    Nỗi khổ thời gian hàn gắn lại
                    Mộng thường năm tháng sẽ ban khao
                    Trả em cái thuở ban đầu đó
                    Bở ngỡ tình đầu phút xuyến xao
                    Chung một dòng sông, đầu với vĩ
                    Nước hòa xuôi chảy---- có đâu sao !! 

                                  songquang
                                    1/11/17


GIỮ MỘT NIỀM ĐAU
Xin dùm cất giữ một niềm đau
Tự thuở phong ba đỉnh cuộn trào
Gió lốc quay mòng cơn bảo thét
Mưa cuồng oán hận phút lòng xao
Ra đi giải ách dìm căm phẫn
Bỏ lại ưu thời nghẹn khát khao
Khúc bạo tàn vang thiên huyết lệ
Mong đừng phải hỏi tại vì sao!

Mai Thắng

170116