Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Đại Việt Sử Thi Q.27 (Hồ Đắc Duy): Nhà Nguyễn (t t) - Chính Sách Bảo Hộ của Pháp

      Đại Việt Sử Thi Q. XXVII (Hồ Đắc Duy)
                            Nhà Nguyễn (t t)
                                  *****
                  Chính Sách Bảo Hộ của Pháp
Nhận được tin quốc vương bị bắt
Cả toàn dân sôi sục hờn căm
Hận thù lũ quái đang tâm
Bán vua cho giặc tìm đường tiến thân

Paul Bert được đưa sang thay thế
Với chiêu bài dụ để dân ta
Tự mình điều khiển quốc gia
Mà nền bảo hộ chỉ là giúp cho

Nền văn hóa tự do trao đổi
Cùng dân Nam lập mối ân tình
Với nhau chung sống hòa bình
Xây nền dân chủ giả hình giao thương

Lập Liên Bang Đông Dương thuộc Pháp
Việt, Miên, Lào hợp tác với nhau
Pháp quốc chủ thể đứng đầu
Lãnh phần đại diện bang giao nước ngoài

Lừa thiên hạ chiêu bài bảo hộ
Pháp ra tay tráo trở dần dần
Thu quyền Kinh Lược Đại Thần
Dùng tiền quyến rũ các quan Nam Triều
***
Các sĩ phu vâng theo chiếu dụ
Phò Cần Vương đánh lũ Tây Dương
Tôn Thất Đạm một tấm gương
Vị thân báo quốc danh thơm bấy giờ

Phan Đình Phùng quan đô Ngự Sử
Vì đưa ra chứng cứ rõ ràng
Vạch ngay thâm ý Thuyết, Tường
Mưu toan phế lập lúc bàn giao ngôi

Thuyết và Tường bèn sai bỏ ngục
Phan đình Phùng ngay lúc giữa triều
Trước mặt tất cả bao nhiêu
Đình thần khiếp vía, tuân theo Thuyết Tường

Ở Vũ Quang sau khi phóng thích (1893)
Ông mở đầu chiến dịch đánh Tây
Cần Vương phò tá đưa ngay
Hội quân kích tướng cho người tuyển binh

Việc đầu tiên bắt ngay Quang Ngọc
Chém bêu đầu ở trước nhân dân
Tế cờ trong buổi ra quân
Chiếm ngay cứ địa Hương Sơn mấy vùng

Ông Cao Thắng thành công chế súng
Dựa theo Tây chế đúng năm trăm
Điểu thương loại cỡ bảy lăm
Làm cho giặc Pháp kinh tâm phục thầm
Cuộc kháng chiến mười năm gian khổ
Nhưng nghĩa quân vẫn tỏ điềm nhiên
Đánh Tây thất bát đảo điên
Làm cho Bảo Hộ ngày đêm nhức đầu

Hoàng Cao Khải mưu sâu chước quỷ
Dùng tình xưa lấy lý khuyên can
Xin mau quy thuận thực dân
Tiền tài phú quý vinh thân suốt đời

Quan ngự sử trả lời son sắt
" Trước vì dân, vì nước, vì nhà
Bảo toàn thể diện quốc gia
Chí tôi đã quyết khó mà đổi thay" 


Sống kham khổ, chẳng may bệnh lỵ
Phan Đình Phùng ngã quị nửa chừng (12/1895)
Đau thay cho vị anh hùng
Một lòng yêu nước tận trung với đời

Kể từ ngày vua tôi bị bắt
Cho đến khi Lê Trực đầu hàng
Là lúc chủ lực Cần Vương
Bắt đầu tan rả chẳng còn như xưa

Giặc bèn đưa những tên phản quốc
Bọn Việt gian tàn độc theo Tây
Nguyễn Tuân, Cao Khải thẳng tay
Tha hồ sinh sát tù đày nghĩa quân
Sau khi diệt nghĩa quân Bãi Sậy
Giặc được đà đánh đuổi Xuân Ôn
Bùi Điền, Xuân Thưởng, Nguyễn Phương
Phạm Bành, Công Tráng bị dồn thế thua
***
Viên toàn quyền Bihourd sang thế
Chỉ mấy tháng lại để Constant
Richard nhiếp chính việc quan
Tạm thời hành xử chức năng toàn quyền

Bọn thực dân đã nhìn thấy trước
Cái tiềm năng của nước Việt Nam
Đất đai màu mỡ vô vàn
Rừng vàng biễn bạc công nhân dễ tìm

Chúng dự trù với nền công nghiệp
Sẽ khai thác liên tiếp nhiều năm
Tài nguyên, nhân lực trong dân
Sẽ là yếu tố dễ dàng thành công

Vỉ than đá vùng Đông Bắc Bộ
Từ Hòn Gai, Trà Cổ, Quảng Ninh
Trải dài mấy tỉnh chung quanh
Đến vùng Yên Tử thành hình cánh cung

Hoàng Liên Sơn núi rừng trùng điệp
Có mỏ A Pa Tít - Cam Đường
Rừng chè ở miệt Suối Giàng
Vô cùng hấp dẫn, Mận vàng SaPa
Rừng Trường Sơn chưa qua khai phá
Vùng Cam Ranh bãi cát bạt ngàn
Quế, hồi Quảng Ngãi, Quảng Nam
Thú rừng tê giác, hổ vằn Á Châu

Theo miền Đông vào sâu Nam Bộ
Đất bazan nhiều chỗ phì nhiêu
Khoanh vùng đất đỏ còn nhiều
Các cây công nghiệp tưới tiêu dễ trồng

Ở miền Tây đồng bằng bát ngát
Những cánh đồng lúa bạt chân mây
Lớn theo con nước từng ngày
Cá tôm lúc nhúc cả bầy trong bưng

Lũ thực dân nóng lòng muốn chiếm
Mộ dân phu đem đến khẩn hoang
Làm thêm hải cảng thông thương
Xây cầu, đắp lộ, lập đường hỏa xa

Cảng Hải Phòng rồi qua Đà Nẵng
Chất đầy hàng vào thẳng miền Nam
Viễn dương những chuyến lên đàng
Tài nguyên gom lấy bán sang nước ngoài

Tụi thực dân trổ tài bóc lột
Mộ phu rồi đẩy tuốt đi xa
Cắt dây liên lạc quê nhà
Dễ bề chế ngự dân ta vâng lời
Chúng đánh đập giam cầm tra khảo
Đối với người không chịu tuân theo
Tiền công rẻ mạt như bèo
Phu phen cơ cực lắm điều gian nan

Ở Bắc Kỳ làm đường thiên lý
Cầu Hàm Rồng vài thép vắt ngang
Đúc cầu Bình Lợi trong Nam
Trường Tiền ở Huế đã làm mấy năm

Ở Bình Dương, Đồng Xoài, Sông Bé
Mộ dân đen vào để khai hoang
Đồn điền trăm mẩu bạt ngàn
Cao su Nam Mỹ đem sang vùng này

Đặt đường ray từ Nam ra Bắc
Vốn đầu tư khai thác tư nhân
Công thương kỹ nghệ lần lần
Tài nguyên thu vét chia phần cho nhau

Nền kinh tế bắt đầu phát triển
Một hạng người xuất hiện trong dân
Bỏ nghề lao động tay chân
Học làm thư ký thông ngôn cho người

Chữ quốc ngữ nhiều nơi theo học
Thay Hán văn khó nhọc hơn nhiều
Cần năm bảy tháng học theo
Đọc ngay, viết được những điều phổ thông 
 
Lúc bấy giờ, Pháp văn là chữ
Hái ra tiền quyến rũ người ta
Làm thông, làm ký, "buột boa"
Làm thuê cho Pháp hái ra bạc vàng

Lấy thực dụng chủ trương xâm lược
Đem văn minh các nước phương Tây
Âm thầm du nhập vào đây
Bằng nhiều thủ thuật qua tay cáo già

Vì văn hóa cũng là vũ khí
Thuyết phục người bởi ý canh tân
Đề cao chủ nghĩa cá nhân
Làm cho một số xa dần Nho gia

Nghĩa quân thần xem ra thay đổi
Nhân sinh quan cũng đổi lung lay
Văn minh kỹ thuật đổi thay
Chạy theo vật chất sa tay vào tròng

Thực dân hóa ngay trong giáo dục
Thay đổi dần giáo dục gái trai
Giảm lần công việc chân tay
Máy móc ứng dụng để thay sức người

Trên vũ đài hô hào dân chủ
Dùng chiến tranh để giữ hòa bình
Lập thành quân đội viễn chinh
Thực chất xâm lược biến hình mà thôi

Dùng chiêu bài lừa ta bằng cách
Đưa ra nhiều chính sách canh tân
Thực ra xâm lấn dần dần
Tóm thu của cải mang lần ra đi

Trong bối cảnh tứ bề rối rắm
Dân ba kỳ ta thán nhiều hơn
Phất cờ tụ nghĩa Văn Thân
Xích xiềng nô lệ vẫn đang nặng nề

(Còn tiếp) 



Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

** Nước Tôi - Quang Yến

           NƯỚC  TÔI
             Quang Yến 
             .................
Nước tôi có “ cờ lờ vờ “
Nay “ pê Tê póc “ “ gú gờ “ tào lao
Trời ơi lãnh đạo đỉnh cao
Chữ đọc chưa được mà vào Nghị Viên !!!

Nước tôi sao lắm người điên
Bộ trưởng “ thu Giá “ làm tiền lộ - xa
Có người ăn nói ba hoa
Trung Quốc dấu kín... lộ ra láng giềng .

Có người phát biểu luyên thuyên
Nhưng nói ngọng nghịu mà chuyên dạy người 
Trời ơi! Đất nước của tôi 
Những người như rứa mà ngồi trên dân !!!

Cầm cân... nẩy mực... vân vân...
Vua quan toàn lũ lú đần là sao ?
Tự sướng cho mình đỉnh cao 
Giáo sư... tiến sĩ... ôi chao thế nầy !!!

Đất nước tôi cả một bầy 
Tự xưng trí tuệ làm thầy người ta 
Việt Nam ôi ! Quá xót xa !!!
Bao giờ mới mở mắt ra với đời ? !

         Quang Yến



Mong Được Nghe Em Hát - nvs.Vũ Thụy



Mong Được Nghe Em Hát

Khi em hát anh uống từng hơi thở
Dòng nhạc tình hay trăn trở thánh ca
Tiếng hát em âm vực rộng bay xa
Lên cao vút rồi trầm sa thật thấp
Thử hát theo anh thấy mình choáng ngợp
Mắt em lườm khiến anh khớp phải ca
Nhưng em ơi ngón tay ngà đẹp quá
Phím dương cầm lã chã tiếng mưa rơi
Có lần em bắt anh ngồi đàn chơi
Từ phía sau em với tay ra trước
Tim em nhanh nhưng anh còn đếm được
Cầm tay anh tập lướt trên phím đàn
Em biết không cảm xúc anh dâng tràn
Vai anh nóng vì ngực em đốt lửa
Anh ước thầm em đốt lâu hơn nữa
Đủ lý do chính đáng khỏi trả bài
Để phiền lòng cô giáo lại cắn tai
Hình phạt đó anh bị hoài mỗi tối
Học trò nhận phạt cô giáo bối rối
Cho đến giờ lầm lỗi chưa được tha
Và như vậy rõ ràng em ác quá
Anh vẫn mong tiếng hát vọng từ xa

     nvs.Vũ Thụy
(Trích tập thơ Nửa Gánh Thu Sầu của nvs.Vũ Thụy)





Dáng Em Kiều Diễm - Mai Xuân Thanh


Dáng Em Kiều Diễm

Cô nàng giả bộ như pha
Có người đeo đuổi tặng quà mến em
Tích xưa thiếu nữ lọ lem
Thầm yêu hoàng tử làm quen mĩm cười
Ngẩn ngơ e thẹn rối bời
Dép mòn cho đáng một đời biết sao !
Em còn khép nép lẽ nào
Che nghiêng chiếc nón nao nao gợi tình
Tưởng như gió thoảng hư linh
Tung tăng chân sáo đưa tình với ai?
Rượu đào chưa nhấm đã say
Dáng em kiều diễm thơ ngây cảm tình...

Mai Xuân Thanh
Ngày 13 tháng 06 năm 2018






Ru Giấc Mơ Xa - Trầm Vân


    Ru Giấc Mơ Xa
Ru em giấc ngủ xa vời
Tình anh tiếng sóng trùng khơi vỗ về
Ngủ đi mộng khép bờ mi
Vòng qua lối cũ câu thề quàng vai
Thung thăng mấy lọn tóc dài
Phượng hồng tháng Sáu đỏ hoài bờ môi
Hàng cây nghiêng đón nụ cười
Ru em sẵn tiếng ve rơi nồng nàn
Ngủ đi mộng thật nhẹ nhàng
Tiếng chim mừng đón hạ sang tưng bừng
Uống ly xí muội chia chung
Bờ môi ngọt lịm ngọt lòng tình yêu
Ngủ đi mộng thật diễm kiều
Ru em sẵn tiếng chim reo bên hè
Em về vành nón nghiêng che
Gió đưa nhan sắc, da khoe nõn nà
Ngủ đi mộng thật mượt mà
Có đàn én lượn trổ hoa xuân hồng
Làn mây trắng mắt mòn trông
Em về bến hẹn dòng sông sóng chờ
Ngủ đi đầu gối cơn mơ
Tình anh tha thiết ngủ nhờ mơ em
Hạ vàng nỗi nhớ dịu êm
Ru em sẵn tiếng thơ mềm nhớ nhung
       Trầm Vân




Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

Mừng Ngày Lễ Của Cha - Mai Xuân Thanh & Bài họa của Đỗ Chiêu Đức

Mừng Ngày Lễ Của Cha
          ( 06/17/2018)

Đón mừng ngày lễ của thân sinh
Tháng sáu tới đây nghỉ thật tình
Mẹ dưỡng nuôi con từ tấm bé
Cha sinh dạy trẻ lúc nên hình
Gói quà kỷ niệm ba thông dụng
Bữa tiệc tri ân bố thịnh hành
Biển rộng mênh mông mơ hạnh phúc
Núi cao chót vót mộng công thành

Mai Xuân Thanh
Ngày 25 tháng 05 năm 2018



Họa vận:

              Lễ Cha

Vòi vọi thâm ân phụ mẫu sinh,
Cù lao cúc dục hạo thiên tình.*
Nhớ thương ngày cũ đầy tâm tưởng,
Hoài niệm giờ đây chỉ bóng hình.
Bách hạnh tử tôn tua nhớ lấy,**
Nhất tâm hiếu thuận trọng ư hành.
Lễ cha xứ Mỹ lòng thêm nhớ,
Thăm thẳm làng quê vạn ý thành.

               Đỗ Chiêu Đức

* Cù Lao: là do 
               Bài LẠO NGA, chương TIỂU NHÃ trong KINH THI 《詩‧小雅‧蓼莪》 : 
蓼蓼者莪,匪莪伊蒿。哀哀父母,生我劬勞。…Lạo lạo giả nga, Phi nga y cao . Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao. Có nghĩa : Cha mẹ mong ta xanh tốt như rau nga  ( giống như rau ngỗ của ta ), nhưng ta lại giống như rau cao  ( giống như rau đắng của ta. Ý  muốn nói là không giống được như cha mẹ mong mõi ). Thương thay cha mẹ ta, sanh ra ta thật là vất vả khó nhọc. Trong Kiều trước khi bán mình, cô Kiều đã cân nhắc :
                Duyên hội ngộ, đức cù lao,
           Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn?!

Cúc Dục... Hạo Thiên : là do bài ...
           父兮我,母兮我。我,我。我,出入我。欲報之德,昊天罔極。Phụ hề sanh ngã, mẫu hề cúc ngã. Phũ ngã xúc ngã,Trưởng ngã dục ngã. Cố ngã phục ngã, xuất nhập phúc ngã. Dục báo chi đức, hạo thiên võng cực .
 Có nghĩa :
           Cha sanh ra ta, mẹ thì mang nặng ta, vuốt ve ta nâng niu ta, nuôi ta khôn lớn. Chăm sóc chiếu cố ta, ra vào bồng ẵm ta. Muốn báo cái ơn đức đó của cha mẹ thì như trời cao lồng lộng vô cùng tận. (Ý chỉ không báo nổi ơn của cha mẹ đâu).
          9 chữ màu đỏ ở trên, gọi là Cửu Tự Cù Lao, ta nói 9 chữ cù lao như trong Kiều, khi ở lầu xanh, cô kiều đã:
                                 Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
                          Một ngày một ngã bóng dâu tà tà...

** Do câu:
         Nhân sanh bách hạnh hiếu vi tiên  人生百行孝為先.
Có nghĩa:
        Trong một trăm phẩm hạnh của con người, thì HIẾU là chữ đứng đầu nhất!

                                    ĐCĐ.





Mười Thương.pps: Thơ: vhp.Hải Vân / Nhạc: Huỳnh Trọng Tâm/ Hòa Âm: Cao Ngọc Dung/Ca sĩ: Tâm Thư

Mười Thương
Thơ: vhp.Hải Vân
Nhạc: Huỳnh Trọng Tâm
Hòa âm: Cao Ngọc Dung
Ca sĩ: Tâm Thư
PPS. Minh Phạm


     
        Mười Thương

Công Cha như núi cao dầy
Mắt sao nằng nặng đong đầy nhớ thương:
Một thương mái tóc pha sương
Hai thương vóc dáng lưng cong da mồi.
Ba thương những giọt mồ hôi
Giọt loang vạt áo, giọt rơi thành dòng.
Bốn thương vai nặng gánh gồng
Nuôi con ăn học khổ công chẳng nài.
Năm thương thức trắng đêm dài
Chăm con đau bệnh rối bời tâm can
Sáu thương ngồi đứng không an
Trông tin chiến trận hoang mang bồn chồn.
Bảy thương tuyến lệ cạn nguồn
Con yêu vì nước chiến trường mạng vong.
Tám thương chắt mót đắng lòng
Thăm nuôi con quý cùm gông đọa đày.
Chín thương trông ngóng từng ngày
Con nơi vạn dặm hao gầy nhớ thương.
Mười thương nghiêm huấn* luân thường
Thành nhân ơn đó Mười Thương thương hoài
Cho dù mai một... một mai...

                          vhp.Hải Vân