Thứ Tư, 4 tháng 3, 2026

TẾT NGHÈO - Thơ Nguyễn Gia Khanh và Thơ Họa

          

TẾT NGHÈO

(Thơ vui, nđt) 

Bởi đã quen rồi phận nắng mưa

Nghèo đi chợ Tết cũng như thừa

Con nhiều để áo từng manh cũ

Bạc ít nên đào những mẩu thưa

Đãi bạn dư "sầu" thêm lắm "khổ" (*)

Bày mâm hết "đủ" lại không "dừa" (**)

Xuân lòng chỉ mấy vần thơ nhạt

Cứ hả hê cười dỗ mộng xưa.

Nguyễn Gia Khanh

(*) "sầu": sầu riêng, "khổ": khổ qua 

(**) "đủ": đu đủ, "dừa" phiên âm phương ngữ "vừa" của người miền Nam.


Thơ Họa: 

        THỢ VẼ

      (Họa vui tá vận, nđt)

Tui là thợ vẽ, bởi nhờ mưa

Thủy sắc làm tranh đã thượng thừa

Rộn rã xuân về doanh chủ đón

Tưng bừng tết lại ả hầu thưa

Ngang tàng bút vẫy xanh mùa ổi

Thoáng đãng màu pha rực cảnh dừa

Nét mực tung hoành thêm huyễn ảo

Ngông cuồng họa sử bỡn người xưa

Lý Đức Quỳnh

   10/2/2026 


MỒNG TÁM TẾT BÍNH NGỌ

Mới vừa sau Tết bỗng nhiên mưa

Thời tiết năm nay lạ có thừa

Đi lại cộ xe còn vắng vẻ

Bán buôn hàng quán vẫn lưa thưa

Vắng tanh tiệm bánh, quầy nem chả

Đông đúc xe cam, sạp nước dừa

Mưa xuống nhưng trời đà trở nóng

Tết dường ngắn lại chẳng như xưa.

   Sông Thu

( 28/02/2026 )

 

       THẤM LỜI MẸ

 "Giấy rách thì giữ lấy lề

 Giấy rách mặc giấy, lề se vẫn còn"

 (Ca dao)

           Ngũ độ thanh

Nghèo quen nọ quản sũng sầu mưa

Quẩn trí  quàng lo, sợ hãi thừa?

Khéo giữ hồn an gìn dạ tỏ

Khôn dè Thánh dõi dọi màn thưa?

Cơ bần lẩn bão - va thần sét

Quẫn bách lường dưa - đụng vỏ dừa?

Rách giữ lề ngay lòng chẳng thẹn

Thấm đẫm lời răn của Mẹ xưa!

Nguyễn Huy Khôi

     28-02-2026

 

THÔI HÃY QUÊN ĐI

Nặng trĩu tâm hồn đi dưới mưa,

Chiều ba mươi Tết Chợ hoa thừa

Vì nghèo lo Tết chờ Hoa ế...

Cảnh khổ mơ giàu đã đạt chưa?..,

Lận đận lao đao đời bạc bẻo,

Đi tìm cuộc sống mộng không vừa.

Một đời cơ cực nhiều gian khó

Thôi hãy quên đi giấc mộng xưa...

Mỹ Nga

  28/02/2026 ÂL, 12/01/ Bính Ngọ.

 

       XUÂN NGHÈO

Tết qua kéo đến nhập ầm mưa,

Cây cối cồi xanh lượng nước thừa.

Con cháu đông ùa không áo phủ,

Ông bà nghèo đói trẻ chùm thưa.

Quả mâm vụt bớt không còn đủ,

Hàng xóm èo hoe bóng cụm dừa.

Bính Ngọ vừa sang tràn khốn khó?

Tay cầm bút quẹt ngán vần xưa.

                           *

Tiếng đàn lỗi nhịp vẵng bồng đưa.

HỒ NGUYỄN

 (28-02-2026)

 

      TẾT NGHÈO

Đông Xuân mùa cấy đổ nhiều mưa

Đồng ruộng xanh xao bởi nước thừa

Lúa mới làm đòng sâu bám lúa

Dừa đang ra quả đuông ăn dừa

Cá nuôi ngoài láng không mau lớn

Gà nhốt trong chuồng bị chết thưa

Túi rỗng tiền nong vay chẳng có

Thương con mặc áo Tết năm xưa.

2026-03-01

   Võ Ngô

 

   NHỚ LẠI XƯA

Một thuở thân gầy tóc đội mưa

Cột tre ẻo lả gió ru thừa

Bố tù cải tạo đang chờ án

Mẹ lất lây tần tảo chợ thưa

Bọn nhóc cầm hơi moi củ sắn

Nhỏ Lu bụng đói mót cơm dừa

Cái thời Dân Chủ… ôi rùng rợn

Chợt nổi da gà… nhớ lại xưa

Kiều Mộng Hà

 

VÍA THẦN TÀI -

MÙNG MƯỜI ÂM LỊCH

Thần Tài, ngày vía lại tràn mưa

Thương quán, con buôn ế ẩm thừa

Cá lóc nướng trui, người lẻ tẻ

Thịt heo quay nóng, khách lưa thưa

Chủ ngồi buồn bã bên hiên tiệm

Tớ đứng sầu ngây cạnh sạp dừa

Thời tiết năm nay không thuận lợi

Mùng mười, mua bán chẳng như xưa.

      LAN

(01/03/2026) 






LÀM THƠ KIỂU MỚI - Thơ Phan Thượng Hải và T.Họa

   

LÀM THƠ KIỂU MỚI

Làm thơ kiểu mới dễ như chơi!

Viết tựa văn xuôi khéo vẽ vời

Thất luật, canh tân rời luật cũ

Không vần, cải tổ tránh vần lơi

Dùng từ nổi bật tình càng động 

Dụng ngữ vang lừng ý cứ khơi

Dẫu khác văn thơ theo định nghĩa

Cũng là thơ thẩn để ưu thời!

    (Phan Thượng Hải)

   9/27/22


Thơ Họa:

  LÀM THƠ KIỂU MỚI

Làm thơ kiểu mới há trò chơi?

Hơn hẳn văn xuôi, quá tuyệt vời

Luật lệ không theo, lời rộng rãi

Âm vần chẳng vướng, tứ buông lơi

Ngôn từ lãng mạn cung đàn khởi

Quốc ngữ hùng hồn cổ động khơi

Bổ túc văn thơ thêm định nghĩa

Hồn thơ mỹ mãn há xu thời?

   (Phan Thượng Hải)

   9/28/22

 

   LÀM THƠ KIỂU MỚI

Làm thơ kiểu mới đúng là chơi

Ý tưởng trào tuôn khỏi gọi vời

Chẳng phải giữ vần cho rắc rối

Không cần tuân luật cứ làm lơi

Sang hàng khi thích tự do xuống

Ngắt chữ lúc ham thoải mái khơi

Câu cú ngắn dài luôn bất kể

Thi văn xu hướng đuổi theo thời.

    (Trương Ngọc Thạch)

    9/28/22

 

    LÃO VUI THƠ

Thi ca, lão thỏa thích vui chơi

Biển chữ mênh mông thả giữa vời

Bằng trắc, trắc bằng gìn chỉnh chỉnh

Đối niêm, niêm đối giữ lơi lơi

Ngôn từ điệp điệp như rừng thẳm

Ngữ nghĩa trùng trùng tựa sóng khơi

Đề, thực, luận… vào ra tám cửa

Thơ giăng địa võng bắt thiên thời

Lý Đức Quỳnh

   28/2/2026 


   THƠ TỰ CHẾ

Thích thú làm thơ kiểu mới chơi,

Không theo luật định tự mình vời.

Lệch vần chẳng giữ gìn như cũ,

Nghjch vận không cần cứ thả lơi.

Mấy chữ có dư thần chí động,

Đôi câu mù mịt đẩn đờ khơi.

Lục bình con cóc làm thi mới,

Bận rộn khen chê chỉ nhất thời.

                            *

Cứ theo sở thích của mình thôi!

HỒ NGUYỄN

 (27-02-2026)

 

      KHIÊM HẠ

 "Lập thân tối hạ thị văn chương"

(Cổ ngôn)

Liều mạng lầy thân nhập HỘI CHƠI,

Chưa qua nước cản nói chi vời?

Gọt câu, đẽo chữ... không hề biếng,

Chuốt tứ, trau vần... chẳng thể lơi!

Tình ý tương liên hòa dạ tỏ,

Đầu đuôi suôn sẻ thuận hồn khơi!

Thi hay TÂN - CỔ đều kỳ mỹ...

Tuyệt đỉnh Kiều Thơm khó lỗi thời?!

Nguyễn Huy Khôi

    28-02-2026

 

    NÓI “ THƠ KHÁC “

Nói “ Khác Thơ “ coi thử… dễ chơi

Đọc qua, nghe tưởng ý xa vời

Xem ra hình thức không quen lắm

Mà chính nội dung mới khó lơi

Đường luật phải niêm phong kỹ thuật

Tân thư tìm khởi sắc nguồn khơi

Như tơ bay, tóc thả… thi liệu

Nhưng mỗi suy tư một cách thời…

Rancho Palos Verdes 28 - 2 - 2026

CAO MỴ NHÂN


LÀM THƠ KIỂU MỚI

Kiểu mới làm thơ thật dễ chơi

Như bài văn luận chẳng xa vời

Không cần niêm luật Thơ Đường củ

Mở lối thênh thang bút chẳng lơi

Ý tứ dâng trào không câu nệ

Giang sơn Cẩm tú Tình người khơi...

Vun bồi Thi phú Văn Đàn chuộng

Tô vẽ tuồng Đời theo Thế thời...

Mỹ Nga

   01/03/2026 ÂL/13/01/ Bính Ngọ. 


 Đường Luật & Thơ Mới 

Đường luật tiền nhân khó, giỡn chơi…!
Tình yêu hậu bối, chuyện xa vời
Nội dung chủ yếu sao vui vẻ 
Hình thức niêm, vần há lả lơi
Viết lách ra thơ tình biển động 
Gieo neo tư tưởng ý ngàn khơi
Thất ngôn, tứ tuyệt tùy nhân thế
Bát cú vần, niêm, đối, thức thời 

MAI XUÂN THANH 

Silicone Valley March 03, 2026







 

   


    






 





 






Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Đời Thủy Thủ 3 (Vũ Thất) – Chương 34: VƯỢT QUA SÓNG GIÓ

 

                                          

Đời Thủy Thủ 3 

 Chương 34VƯỢT QUA SÓNG GIÓ


Đêm qua, Võ Bằng trằn trọc. Điều kiện của ông Huỳnh Quang Đạo không chỉ là một lời thách cưới. Nó như một cơn cuồng phong ập xuống, quật ngã tất cả những dự định anh đã âm thầm xây dựng. Ánh mắt nghi ngờ của ông, giọng nói lạnh và tỉnh, nụ cười buồn của Như Oanh… cứ xoay vòng trong tâm trí anh như những đợt sóng không dứt.
Phải gặp ngay Tư Lệnh, không thể chần chừ. Được hay không dứt khoát sớm cho khỏe.

Anh mở tủ, chọn bộ quân phục đẹp nhất, đôi giày đen bóng lộn. Anh gắn cặp lon vào cầu vai; bảng tên, hàng huy chương, huy hiệu Hạm Trưởng được đặt trên hai túi áo.
Anh ngắm nghía mình trong gương và thấy hài lòng. Tư Lệnh rất để ý đến quân phục các cấp, cần gây cảm tình ngay phút đầu. Anh chậm rãi vuốt lại từng nếp gấp trên quân phục, ngắm mình trong gương. Gương mặt hơi căng cứng, đôi mắt thoáng chút bất an. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Bình tĩnh, Võ Bằng, còn nước còn tát.”

***

Tòa nhà Bộ Tư lệnh Hải Quân cao sáu tầng, lúc nào cũng mang vẻ uy nghi. Cổng có bảng màu nước biển mang hai mỏ neo gác chéo nằm trên hàng chữ lớn “Trại Bạch Đằng” cùng màu trắng. Anh từng phục vụ ở đây một năm, mới xa một tháng mà khi trở lại, vẫn cảm thấy lòng se thắt.
Mới tháng trước, Tư Lệnh gọi anh đến giao nhiệm vụ. Lần này anh tự đến xin đặc ân.

Phòng chờ yên tĩnh. Một Trung Úy Tùy Viên đứng lên chào hỏi:
– Đại Úy có hẹn trước?
– Không, tôi cần gặp Tư Lệnh có việc riêng, bất ngờ.
Trung Úy Tùy Viên nhấc điện thoại. Sau vài phút trao đổi qua máy, người Tùy Viên nói:
– Đại Úy lên lầu gặp Trung Tá Chánh Văn Phòng.
Vẫn khuôn mặt gặp lần trước, vẫn ánh mắt thân thiện sau cặp kính, vẫn chiếc bàn đầy hồ sơ. Võ Bằng chào kính:
– Thưa Trung Tá, tôi xin được gặp Tư Lệnh.
Ông đứng dậy, gõ cửa. Vào trong ít phút rồi trở ra:
– Tư Lệnh thuận tiếp.

Võ Bằng bước vào, chào đúng quân cách. Đô Đốc ngồi sau bàn lớn, nhìn anh bằng ánh mắt điềm nhiên của người đã quen với những cuộc gặp bất ngờ. Ông đưa tay, Võ Bằng hơi khom mình, bắt lấy. Ông mỉm cười:
– Ngồi đi.
Anh ngồi thẳng, để nón trên gối.
Ông vui vẻ tiếp:
– Rất vui gặp lại anh. Mỗi ngày tôi vẫn theo dõi hoạt động của Rạch Gầm. Tích cực và hiệu quả. Anh không phụ lòng kỳ vọng của tôi. Thành thật ngợi khen. Các huy chương đã được Bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận. Khi tàu sửa chữa xong, Hạm Đội sẽ tổ chức một lễ gắn.

Ông nhồi thuốc Half and Half vào ống vố, bật lửa, hút một hơi dài rồi từ từ nhả khói. Ông sảng khoái tiếp:
– Tôi cũng đang theo dõi loạt bài phóng sự chiến trường vùng biển Tây Nam Phú Quốc của Lan Như. Các bài viết rất hấp dẫn. Nhờ đó mà Hải Quân được thêm tiếng tăm. Anh có đọc chứ?
– Dạ chưa!
– Phải đọc. Phóng sự về hải hành, hải đảo, hải chiến, cuồng phong của Rạch Gầm mà Hạm Trưởng Rạch Gầm lại bỏ qua. Tệ quá. Xuống Phòng Tâm Lý Chiến lấy báo đọc đi! Tôi cũng đã chỉ thị điện thoại về tòa soạn cám ơn cô ấy.
Võ Bằng thấy vui nhưng vẫn nặng lòng. Anh nói xuôi:
– Thưa Đô Đốc, tàu mới về, bận rộn nhiều việc. Tôi sẽ đọc.
Tư Lệnh đổi giọng thân tình:
– Cô phóng viên còn khoe là được thủy thủ đoàn đối đãi ân cần. Riêng Hạm Trưởng có… quá ân cần không?
– Thưa không.
– Báo có đăng hình cô phóng viên và hình Hạm Trưởng Rạch Gầm. Cô phóng viên xinh đẹp thế mà Hạm Trưởng độc thân không cảm mến, cũng lạ!
– Thưa, đó là lý do hôm nay tôi xin gặp Đô Đốc.
Đô Đốc hất hàm:
– Nào! Chuyện gì?
– Thưa Đô Đốc, một việc cá nhân…
– Nói.
– Thưa, tôi dự định cưới vợ…

Tư Lệnh mỉm cười, khuyến khích:
– Tốt. Anh cần gì?
Võ Bằng ngập ngừng, khoảnh khắc còn khó hơn ra lệnh tác xạ:
– Thưa Đô Đốc, ông già vợ tương lai ra điều kiện quá khó: hôn lễ phải theo nghi thức Hải Quân… và người chủ hôn phải là Tư Lệnh Hải Quân.
Đô Đốc nhíu mày:
– Cái kiểu ra điều kiện cho thấy ông ấy đâu có muốn gả con cho anh.
– Thưa chính vì vậy, tôi mới đến cầu xin Đô Đốc giúp đỡ.
Giọng ông nặng nề:
– Anh có thấy người ta lợi dụng tôi để thắng một canh bạc tình cảm?
Câu hỏi như tiếng súng bắn gần:
– Thưa Đô Đốc… quả là vậy. Nhưng tôi không còn cách nào khác.
– Nếu tôi từ chối?
– Thưa, Đô Đốc biết kết quả mà! Thì đành đổ thừa cho số mạng!
– Anh có cho rằng tôi là người gieo số mạng?
– Thưa, tôi không dám nghĩ vậy.
Đô Đốc nhìn anh thật lâu:
– Tôi thông cảm anh, ai thông cảm tôi? Hãy tưởng tượng, nếu tôi nhận lời anh, từ nay, các sĩ quan đều mời tôi dự cưới. Thì giờ đâu tôi nhận hết! Nếu nhận người này, từ chối người kia, tôi mang tiếng thiên vị…
– Thưa chính Đô Đốc dự đám cưới Đại Tá Thám.
– Tôi dự với tư cách bà con chớ không phải tư cách hải quân.

Võ Bằng lặng người, hết đường thuyết phục. Anh thấy lưng ghế lạnh đi, tay bấu nhẹ vào cạnh bàn. Như vậy có nghĩa Như Oanh sẽ mãi rời khỏi đời anh, như Hiền, như Hồng, như Tuyết. Anh có cảm tưởng cả bầu trời sụp đổ. Chỉ một lời từ chối, và tình yêu của anh chìm nghỉm nơi đáy biển.
Đô Đốc đứng dậy, bước đến cửa sổ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ phần phật trước gió. Một chiến hạm lặng lờ hướng ra khơi. Một đôi nhân tình thong dong ngang qua hai ổ súng thần công dưới chân kỳ đài. Ông chợt nhớ về thuở trai trẻ, cũng từng liều vì tình yêu. Cũng từng bị thử thách.
Ông quay lại, nói lớn:
– Cả hai còn trẻ mà. Rồi mỗi người lại tìm thấy người khác.
– Nếu dễ dàng như vậy… tôi đã không mong cầu ở Đô Đốc.
Im lặng rất lâu. Cuối cùng, Đô Đốc trở về ghế ngồi:
– Tôi không hứa gì hôm nay. Nhưng tôi cho anh một cơ hội. Trước tiên, hãy làm đúng thủ tục xin cưới vợ. Qua điều tra an ninh, nếu kết quả tốt… anh trở lại gặp tôi.
Ánh mắt ông sắc bén:
– Anh từng suýt để mất tàu vì một cô gái. Hy vọng lần này anh… may mắn hơn.
Võ Bằng đứng dậy chào:
– Xin đa tạ Đô Đốc.
Khi bước ra khỏi Bộ Tư Lệnh, anh thấy lá cờ bay thư thả như cảm thông niềm hy vọng mong manh của anh. Tuy không thắng, nhưng cũng chưa thua.

***

Hai tháng không trôi êm. Đó là hai tháng của những đêm lo âu, mất ngủ. Chiến hạm đã sửa chữa xong, đã ra ụ, chờ lệnh công tác. Khi được báo hồ sơ điều tra an ninh kết quả tốt đẹp, không bỏ mất phút giây, anh đến ngay nhà ba mẹ Như Oanh.
Cửa mở, bà Huỳnh Quang Đạo nhìn anh, ánh mắt pha chút ngạc nhiên:
– Cậu lại đến?
Không chút bối rối, ngại ngùng, Võ Bằng lễ phép đáp:
– Thưa bác, cháu xin được gặp hai bác.
Bà Đạo mở rộng cửa:
– Vào nhà đi.
Ông Đạo từ thư phòng bước ra. Ánh mắt vẫn sắc:
– Có việc gì?
– Thưa… cháu đến báo tin.
– Tin gì?
– Cháu đã gặp Tư Lệnh Hải quân.
Ông Đạo khựng lại:
– Ông ấy tiếp cậu?
– Dạ.
– Rồi sao?
Võ Bằng hân hoan nhìn ông rồi bà:
– Tư Lệnh đã nhận lời đứng chủ hôn.

Cả ba ngồi vào bộ salon. Căn biệt thự lặng ngắt như tờ. Ông Đạo sững người. Bà Đạo vào trong pha trà. Thời gian cứ trôi cho tới khi bà trở ra rót trà vào tách. Ông Đạo run tay nâng tách trà lên miệng, vừa thổi vừa uống. Mắt ông mở to, nhìn Võ Bằng như thể không tin nổi. Một thoáng thất thế hiện lên trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng. Sau phút im lặng nặng nề. Ông Đạo đặt tách trà xuống, lắc đầu:
– Tôi không tin.
– Chuyện hệ trọng, cháu đâu dám nói dối.
Ông nghiêm giọng:
– Cậu nghĩ, chỉ vì Tư Lệnh hứa làm chủ hôn mà cậu thành rể nhà này?
– Thưa, chính bác nói vậy.
Không khí đông đặc. Ông Đạo chuyển hướng:
– Cưới rồi, anh cho vợ ở đâu? Mướn nhà à?
Như Oanh nghe tiếng ồn, đi xuống lầu. Nàng ngồi ghế cạnh Võ Bằng. Anh nhìn nàng, rồi nói nhỏ nhẹ với ông Đạo:
– Dạ, cháu có nhà.
Tia nhìn của ông như muốn đốt cháy Võ Bằng:
– Thật không đó? Gia đình không dư dả, cậu thì lương lính…
Võ Bằng ngập ngừng. Anh chưa từng nói dối. Mà nói thật thì mất vợ:
– Thưa… nhà do hải quân cấp.
Câu nói thốt ra, anh thấy mặt mình nóng lên. Hải quân không cấp nhà cho sĩ quan độc thân. Hy vọng ông không hỏi lại con rể Đại tá Thám.

Giọng ông Đạo lạnh lùng:
– Dù vậy, tôi vẫn không muốn gả con cho cậu.
Như Oanh ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào cha:
– Ba. Ba đã thách, anh ấy đã nhận, và Tư Lệnh Hải Quân đã nhận lời…
Ông Đạo chòng chọc nhìn con:
– Con ngồi yên. Đừng chen vào.
– Nhưng con là người sống với kết quả.
Ông to tiếng:
– Nhưng ba không nhận kết quả đó.
Nàng siết chặt tay, kềm giọng bình thường:
– Nếu ba không giữ lời, con sẽ không bao giờ lấy chồng nữa.
Võ Bằng quyết liệt:
– Thưa bác, nếu hủy hôn nhân, danh dự của hai bác không còn nguyên vẹn. Một là với người con rể. Hai là với Tư Lệnh Hải Quân.
– Có ăn nhằm gì với con rể của tôi?
– Thưa có, ông Tư Lệnh từng dự đám cưới trưởng nữ của hai bác.
Ông Đạo ngạc nhiên:
– Do đâu cậu biết Tư Lệnh Hải Quân có dự đám cưới?
– Thưa bác, do chính Tư Lệnh nói. Ông ấy coi hồ sơ xin cưới vợ của cháu, thấy người cháu cưới là em vợ Đại Tá Lương Đình Thám, vì vậy ông miễn cưỡng nhận lời.

Ông Đạo nghe lòng chùng lại. Ván bài do ông giăng ra, giờ khép lại chính ông. Ông cứ tưởng Tư Lệnh Hải Quân không đời nào dự đám cưới sĩ quan trung cấp, nhất là đứng chủ hôn. Đúng là… tận số. Ông thở dài, giọng trầm hẳn xuống:
– Thôi được. Coi như cậu đáp ứng các điều kiện. Nhưng còn vài yêu cầu cần phải tuân theo.
Anh vội nói:
– Dạ, cháu xin nghe.
– Sau sáu tháng mới có lễ hỏi. Sau một năm mới có lễ cưới.
Võ Bằng không kềm được ý nghĩ:
– Thưa bác, một năm… lâu quá!
Ông nghiêm giọng:
– Hôn nhân không chỉ là ngày cưới. Sáu tháng để thử lòng, để hiểu nhau. Một năm là để tránh tiếng đời dị nghị. Với thằng rể Lê Đình Thám hay thằng rể hụt Tạ Quang Vinh cũng vậy.
Võ Bằng nhìn Như Oanh. Nàng nhìn anh, không biểu lộ ý kiến. Anh nói:
– Thưa hai bác, cháu đã khá lớn tuổi, lại thêm thường công tác lâu ngày, xin bác rút ngắn thời hạn…
Ông Đạo nhìn bà. Bà gật đầu. Ông nói:
– Thôi được. Chúng tôi đồng ý giảm một nửa. Nghĩa là sau ba tháng làm đám hỏi, sau sáu tháng đám cưới.
– Dạ, cháu sẽ theo đúng.
– Yêu cầu thứ hai, chúng tôi bắt rể. Nghĩa là cậu và vợ cậu phải ở đây với chúng tôi.
Võ Bằng mừng thầm. Tưởng gì chớ điều kiện này… vượt mong ước của anh:
– Dạ, cháu sẽ tuân lời.
Ông đứng dậy, đưa tay:
– Chúc mừng cậu.
Võ Bằng đứng lên cúi đầu, cung kính. Hai bàn tay siết nhau.
– Xin cảm tạ hai bác.
Như Oanh chắp tay:
– Con cám ơn ba mẹ.

Võ Bằng trịnh trọng thưa:
– Thưa hai bác, con kính mời hai bác dùng bữa cơm trưa.
Ông Đạo lắc đầu:
– Trưa tôi bận. Cám ơn.
– Vậy xin hai bác vào buổi tối.
Bà Đạo xua tay:
– Cám ơn nhiều. Để bữa khác.
– Vậy xin phép hai bác cho cháu mời Như Oanh.
Bà Đạo mỉm cười:
– Cháu hỏi nó.
Võ Bằng và Như Oanh bước ra cổng. Nàng nói khẽ:
– Anh tài thật. Em gần đứng tim.
Anh âu yếm nhìn nàng:
– Thật ra, do em đóng kịch quá hay.
Hai người lên Vespa. Tiếng máy nổ giòn và nhỏ dần.
Bên trong nhà, bà Đạo khẽ nói:
– Ông à, tôi thấy thằng đó cũng tốt.
Ông Đạo âu yếm nhìn bà. Ông nhớ lại tuổi trẻ của mình. Cũng từng có những tháng ngày long đong với bên nhà vợ. Ông nắm tay bà:
– Ừ. Cũng tốt… như tui vậy. Nhưng đừng quên. Nó với thằng Vinh gắn bó nhau bốn năm còn đổ vỡ, huống hồ hai đứa này chỉ vài tháng quen nhau…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








TA CÙNG XUÂN - Thơ Tâm Duyên và Thơ Họa

 

                                  

  TA CÙNG XUÂN

Từ ta có mặt mỗi Xuân sang

Giong ruổi tìm MƠ khắp nẻo đàng

Thân tục buồn vui bao mộng mị

Chí trai hồ thỉ khắp quan san

Bại, thành được, mất... như hoa đốm

Vinh, nhục hơn, thua... tựa gió ngàn

Đen đỏ cuộc chơi đà giáp mặt

Vui men ngày Tết luận đôi hàng

    (Mồng 2 Tết Bính Ngọ)

Tâm Duyên


Thơ Họa: 

   TA CÙNG XUÂN

Vẫn đón Xuân hồng mới mẻ sang

Cùng em rũ bỏ mộng hoang đàng

Kề vai khắn khít bờ tang hải

Sánh bước vui vầy đỉnh tuyết san

Cưỡi gió vô hình trêu lũng thẳm

Lùa mây hữu tướng giỡn truông ngàn

Từng giây trọn với niềm hoan lạc

Tuổi hết theo danh lợi sắp hàng

Lý Đức Quỳnh

    19/2/206

     (Mùng 3 tết Bính Ngọ) 


     MUỘN CẦU

Còn nhìn được én chở mùa sang

Thấy dáng nàng Xuân đến địa đàng

Dưới cội mai vàng đang rộ nở

Trên hoa cúc trắng đợi chia san

Chờ ngày xác nhập vào lòng đất

Gởi mảnh hồn đi lướt dặm ngàn

Ráng giữ tin yêu cùng lẽ sống

Cầu mong nhịp thở muộn đầu hàng.

2026-02-27

  Võ Ngô

 

     NGẪM CHƠI

Mã đáo Xuân về rước tuổi sang,

Mỏng như xác pháo rớt bên đàng "?"

Tang bồng hồ thỉ?... phơi sờn áo,

Ngựa thố can qua!... trải bạc san!

Công cán nhẹ hều vèo khói sóng,

Lợi danh hư huyễn thoảng mây ngàn"!"

Bại,thành,còn,mất... vo tròn - VỨT !

Thiện - ác... hùa chung nọ kể hàng

Nguyễn Huy Khôi

     27-02-2026

 

    XUÂN HỌP VUI

Có mặt ta cùng đón Tết sang,

Chung vui hiệp hội tránh chia đàng.

Bỏ hồi cách biệt mờ hai lối,

Hết lúc mịt mù bóng tịch san.

Ngẫm nghĩ số duyên ta sum họp,

Nhìn ra hết kiếp phận xa ngàn.

Giờ đây Xuân có mai đào nở,

Mượn chén chung nhau khỏi rẽ hàng.

HỒ NGUYỄN

 (26-02-2026) 


    ĐÓN XUÂN SANG

Đông tàn Mai nở đón Xuân sang

Bính Ngọ Tân Niên nhộn nhịp đàng

Cây cảnh xanh tươi Hoa nở rộ...

Hồng Đào Huệ Cúc Hướng Dương Quang

Trưng bày Bánh, Mứt Dưa,Soài chín

Đèn kết đong đưa theo gió ngàn...

Xum hợp Gia đình Chúc Phú quý

Nghĩa Nhân vẹn giữ hưởng Thanh Nhàn.

Mỹ Nga

   28/02/2026 ÂL,12/01/ Bính Ngọ

 

      CÙNG NHAU 

 Âm vang điệu nhạc đón Xuân sang

Là lúc trần gian rót điệu đàng

Cung bậc tuôn tràn bừng phố xá

Bể dâu co lại đắp …nền san …

Đã từng nếm đủ mùi gian khổ

Và cũng bồi thêm vị biếc ngàn

Vì thế hãy yêu thương cõi tạm

Cùng nhau sau trước đứng theo hàng !!!

PHƯỢNG HỒNG 












Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

Hồn Xuân - Vu Sơn

     Hồn Xuân

Lốm đốm hoa vàng mấy khóm cây
Chim non ríu rít tụm từng bầy
Sương mai vẫn đọng lưng cành thấp
Gío sớm còn vương cuối nẻo gầy
Ráng đỏ mây trời cơn mộng tỉnh
Ngàn xanh cỏ đất giấc mê say
Hương thơm lãng đãng theo tia nắng
Vạn vật... hồn xuân tỏa lấp đầy

Vạn vật... hồn xuân tỏa lấp đầy
Tà huy lẩn khuất lối mây bay
Lân la bướm trắng trêu tường cúc
Ngả ngốn trăng ngà gối thảm may
Liễu rũ im lìm không lẽ... lặng?
Mưa rơi thánh thót qủa tình... ngây!
Mênh mông cảnh sắc huy hoàng qúa!
Cảm tạ trần gian đáng mến này…

           Vu Sơn 













Giũ Áo Vai Mang - Thơ Võ Ngô và Thơ họa

 Giũ Áo Vai Mang

Từng bước thời gian rút ngắn dần
Nhìn hoa héo úa rớt trên sân
Màu thương sắc nhớ màu phai nhạt
Mộng huyễn tay ôm mộng vỡ tan
Lúc mặt trời lên không thấy bóng
Khi vầng trăng tỏa chẳng soi chân
Cầu mong tạo hóa luôn xoay chuyển
Giũ áo vai mang lớp bụi trần.
2026-02-25
Võ Ngô


Thơ họa:

      NGÀY QUA

Tuổi hạc ngày qua sức yếu dần
Giật mình một bữa thấy đau chân.
Gậy lần hàng xóm chiều ngoài ngõ
Mắt dõi mây trời  sáng trước sân.
Lóng lánh trên hoa làn nước đọng
Mơ màng trong nắng giọt sương tan.
An nhiên chánh niệm trong từng bước
Tận hưởng bồng lai cõi thế trần!
      Mailoc
    02-25-2026
( Cali mồng 9 Tết )


ĐƯỜNG TRẦN KHÚC KHUỶU

Đời người năm tháng cứ qua dần
Khúc khuỷu dốc dài mỏi gót chân
Thân quyến đồng hành rồi vắng bóng
Bạn bè chung học cũng rời sân
Nhìn quanh bỗng thấy mình đơn độc
Ngó lại thôi đành mộng nát tan
Nhủ dạ không xa là đích đến
Cố đi cho hết quãng đường trần.

Sông Thu
( 25/02/2026 )

 

  MỘT NGÀY  BUỒN LỠ 
Vốn thời gian cứ hụt hao dần
Nắng đã chia đôi khoảng cách sân
Lão trượng nhìn mây thương bóng xế
Hiền thê khơi bếp ủ tro tan
Gió lùa mái lá len qua cửa
Cây mục cành khô rớt xuống chân 
Ai ở bờ sông đưa khách trễ 
Một ngày buồn lỡ bến phong trần …

     Hawthorne 25 - 2 - 2026  
         CAO MỴ NHÂN 

HỒNG TRẦN CÕI TẠM
Con đường thịnh thọ cứ vơi dần 
Như nén nhang trầm đốt giữa sân 
Quay trở thời gian đi vội vã 
Lần hồi sức khỏe vụt tiêu tan 
Tuổi đơm,lực rã đây là thật 
Năm chất,thân tàn đó lại chân 
Cửa tử thênh thang chờ đến lượt 
Ngọc Hoàng giũ sổ, biệt hồng trần.

LAN
(26/02/2026)

THÔI ĐÀNH CAM PHẬN

Bảy sáu năm còn lại xác thân,
Đường Trần gian khổ mõi đôi chân.
Tha hương lập nghiệp mong cầu tiến,
Thầy củ Bạn xưa tạm biệt sân...
Đi khăp bốn phương lo sanh kế,
Chạnh niềm cô quanh cảnh ly tan.
Ngặt nỗi quê hương xa dịu vợi...
Thôi đành cam phận... dứt nợ Trần.
         Mỹ Nga 
26/02/2026 ÂL, 10/01/ Bính Ngọ


BƯỚC TU HÀNH

Mỗi lúc đường đi một ngắn dần…
Nhắm về tới đích: giảm Si, Sân,
Giận hờn rũ bỏ,tham lam hết,
Hỉ nộ buông tha, ái ố tan.
Rèn luyện, trau dồi luôn ý thiện,
Đắp bồi, bổ dưỡng mãi tâm chân
Mai này thoát tục, tim ngừng đập,
Phủi áo cho bay bụi thế trần!

ThanhHoà

02/03/20268