Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

Thỏa Mãn - Anh Khờ

 Thỏa Mãn

Rót nữa cho đầy... đây chén cạn…
Cùng "dzô" một tiếng... "khà" nè bạn!
Dăm vần xướng họa… đọng cành lan
Ít khúc đàn ca... bay cánh nhạn
Xỉn xỉn quay cuồng chút... chớ than
Sương sương lảo đảo nào... đâu ngán
Mừng nhau múa bút mặt hân hoan
Chậm nước cờ con cùng thỏa mãn

Anh Khờ










CUNG ĐƯỜNG - Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa


                  

     CUNG ĐƯỜNG

Phím tơ vẳng lại xao lòng dạ

Ngỡ khúc tương tư… ôi buốt giá …

Nhạn chuyển hướng bay mộng ước chao

Tình chênh dòng chảy nghiêng chiều hạ

Trăng sao lạnh lẽo dáng gầy hao

Nắng quái ơ hờ tâm nghiệt ngã

Dốc đá nằm im tự thuở nào

Cung đường vò võ vàng bao lá !!!

PHƯỢNG HỒNG


Thơ Họa:

   ĐỜI TRÔI

Chiều buông lặng lẽ buồn nao dạ

Quạnh quẽ bao trùm nghe lạnh giá

Chốn cũ vẫn in dấu vết người

Đường xưa còn vẳng cung đàn hạ

Thời gian đưa đẩy xót muôn niềm

Năm tháng chia lìa xa lắm ngã

Đất lạ lưu thân, viễn khách ngùi…

Rừng thu bao bận hồn thay lá.

CAO BỒI GIÀ

   12-4-2026

 

     MÌNH ÊN

Tựa cửa trông vời, thao thức dạ

Người đi bỏ lại niềm băng giá

Tàn khuya cuốc lẻ vọng trời cao

Hửng sáng gà què bươi đất hạ

Trí quẫn bao năm kiếp lạc loài

Hồn đau lắm bận đời sa ngã

Bên nhau, những tưởng sẽ cùng nhau

Rốt cuộc mình ên chờ rụng lá…

Lý Đức Quỳnh

    13/4/2026 


  VỀ LẠI CHỐN XƯA

Kỷ niệm tràn về đau nhói dạ

Bao năm cứ ngỡ lòng băng giá

Quẩn quanh nắng sáng với mưa chiều

Bộn rộn ngày Xuân và tháng Hạ

Lối dốc một mình nay ngại đi

Đường trơn lẻ bóng giờ e ngã

Hàng hiên quán cũ lẻ loi ngồi

Nghe gió xạc xào qua kẽ lá.

   Sông Thu

( 13/04/2026 )

 

    GHẾ ĐÁ

Tưởng chừng ghế đá đang xiêu dạ

Vắng bóng người xưa nay lạnh giá

Chiều tịch cô đơn lòng chữa xa

Đêm dài mộng ảo tình còn hạ

Tương tư vẫn mãi rượu say ngà

Tỉnh trí miệt mài quy bản ngã

Thầm nhủ con đường giờ một ta

Thu vàng thất thểu xôn xao lá!

 Hải Rừng

 13/4/2026

 

THƯƠNG MẸ THUỞ NÀO

Đời trôi... mấy đận se nhầu dạ

Phận tủi thân cò bao buốt giá

Vách trống, lều trơ... thấu rét đông

Chiêm thua, mùa thối... ngầu mưa Hạ!

Khôn lường mánh sống... xót sa cơ

Khó liệu thói đời... đau vấp ngã

Thương Mẹ già nua lận đận nhiều

Thu mình... khẽ rụng... vèo theo lá?!...

Nguyễn Huy Khôi

      13-4-2026

 

        THẦY TÔI

Gặp lại Ân Sư vui tấc dạ

Tình Thầy cao cả và vô giá

Ân cần dạy dỗ lúc vào trường

Lưu luyến chia xa khi đến Hạ

Cạm bẫy đường đời gắng vượt qua

Phù du danh vọng bon chen ngã

Mặt mừng tay bắt lệ rưng rưng

Tâm sự hàn huyên nơi quán lá.

     LAN

(13/04/2026)

 

  DUYÊN TƠ LẼ BÓNG

Duyên Tơ lẽ bóng sầu nao dạ

Hiu quạnh trời Đông... Sao lạnh giá...

Nặng nợ Trần ai một kiếp trao.

Bao phen mưa bảo mờ cung Nguyệt

Thương thân trách phận xót xa đau...

Chuyện củ khơi niềm tin quỵ ngã,

Một mối tình thơ mộng thuỡ nào.

Bao Thu cây đổi thay màu lá...

                xxx

Thay đổi dòng đời... Buồn vật vã...

Mỹ Nga

 13/04/2026  ÂL, 26/02/ Bính Ngọ

 

CUNG THƯƠNG SẦU NIỆM

Biệt giã cung đường  nghe xót lạ

Áo chùng lụa buốt, buồn son giá

Quên mùa Xuân tới đón oanh vàng

Vọng khúc Thu vương tan tiết Hạ

Tiếng hát ngập ngừng che lỗi lầm

Tơ rung dồn dập rơi sa ngã

Phương trời hoài niệm thiết tha xưa

Xao động tầng cao khô xác lá …

Rancho Palos Verdes   13 - 4 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

  TẠC DẠ LỜI CHA DẠY

Khắc cốt ghi tâm, vẫn tạc dạ,

Những lời cha dạy thật vô giá!

Luân thường, giữ ngọc đừng buông lơi!

Phẩm cách, gìn vàng chẳng để hạ!

Đổ bác (1) mồi chài, thôi ngảnh nhìn! (2)

Lầu xanh cám dỗ, chớ sa ngã!

Kìa xem gió cuốn rung rừng thông,

Vẫn đứng hiên ngang không rụng lá.

Đỗ Quang Vinh

   19-4-2026

(1) cuộc bài bạc (Từ Điển Khi Trí Tiến Đức) do chữ Hán Nôm=> Bác  = Đánh bạc. Vd: Kinh Kha Truyện có câu: “Lỗ Câu Tiễn dữ Kinh Kha bác” 魯 句 踐 與 荊 軻博 = Lỗ Câu Tiễn cùng với Kinh Kha đánh bạc.

(2) thôi, ngoảnh mặt chẳng nhìn!

 

     NIỀM TÂY

Thảng thốt dây chùng khơi nẫu dạ

Hồn nghe lạc lõng dường băng giá

Canh tàn tĩnh mịch chép bài ca

Nhụy nõn âm thầm phơi nắng hạ

Hớn hở nhiều phen bởi một nhà

Sầu tư lắm bận vì đôi ngã

Trăng rằm rõ chuyện xót dùm ta

Ảo não niềm tây chừ nhặt lá.

 Như Thu

04/13/2026 


CÓ CUNG ĐƯỜNG RÀNG

Đã từng hao tổn gan cùng dạ

Mỗi nhịp lên đời đều đắt giá

Đã chọn đường theo chống bão dông

Thì lờ lối rẽ vào Xuân Hạ

Kiên trì ý chí đã dần leo

Khẳng định tâm hồn không thể ngã

Phượng đỉnh tuổi già chẳng giống nhau

Có vùng ảm đạm quăn hồn lá

    04 – 2026

Tran Nhu Tung

 

KHÚC NHẠC LÒNG TÔI

     (thơ vận trắc - hoán vận)

Khúc nhạc êm đềm xao xuyến dạ

Khiến lòng nhớ lại chiều băng giá

Chia ly tình ấy buổi đầu Thu

Giã biệt người xưa ngày cuối Hạ

Nhánh phượng bên đường trơ trụi hoa

Hàng me trước ngỏ tơi bời lá

Thời gian thoáng chốc đã trôi nhanh

Năm tháng xa nhau người mỗi ngã

Songquang

 20260413

 

  HORMUZ ÂU LO

Người dân thắc thỏm không yên dạ

Giữa cảnh khốn cùng đồ vượt giá

Phong tỏa doi vào tàu khó ra

Chắn ngang vịnh đến dầu sao hạ

Toàn cầu cân nhắc việc hư hao

Thế giới dè chừng cơn nghiệt ngã

Chinh chiến lan nhanh tạo thảm sầu

Miếng ăn vật dụng như vàng lá.

2026-04-15

  Võ Ngô 


NGÔI NHÀ HOA PHÁO

Ngôi nhà vắng vẻ buồn trong dạ

Gia chủ đi xa… đông lạnh giá

Giàn pháo rực màu cánh rụng chao

Đời ta sai bước tình nghiêng hạ

Vầng trăng vàng vọt dáng hư hao

Đêm tối lạnh lùng chân trượt ngã

Con dốc cùng leo thuở ấu nào

Ngôi nhà vắng vẻ đầy vàng lá !

THIÊN LÝ 


ĐƯỜNG XƯA LỐI CŨ 

Sáo thổi đờn ca xao tấc dạ

Tương tư nhớ khúc buồn sương giá

Hải âu sãi cánh nhẹ nhàng chao

Chim nhạn nghiêng mình thong thả hạ

Lạnh lẽo trăng thề khuyết dáng hao

Ơ hờ bóng xế nghiêng người ngã

Đường xưa sỏi đá biết đâu nào…

Lối cũ rừng thông khô rụng lá…

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley April 15, 2026 


      CỐ NHÂN

Xa cách Cố Nhân sầu nhói dạ

Tri âm, ai khảo kê so giá?

Chia bùi sẻ đắng hợp tương liên,

Nhất khí đồng tâm suôn quán hạ.

Bả lợi khôn ham chẳng lụy phiền,

Hư danh xem nhẹ không sa ngã"?"

Chén thù chén tạc vui tiên tửu...

Thanh thản quên mùa thay sắc lá.

Nguyễn Huy Khôi

      17-4-2026 























Thứ Hai, 20 tháng 4, 2026

BUỒN - Thơ Phan Thượng Hải và Thơ họa

       

    BUỒN

Buồn bên ly rượu lúc vơi đầy

Buồn với cô đơn lúc tỉnh say

Buồn nhớ tương tư chung bóng nguyệt

Buồn sầu thương cảm suốt đêm ngày

Buồn tình dĩ vãng người còn đó

Buồn dạ luyến lưu bút thảo đây

Buồn ngắm hoa rơi, buồn số kiếp

Buồn khi quạnh vắng cứ buồn lây…

(Phan Thượng Hải)

4/10/26


Thơ Họa: 

       VUI

Vui như tửu cạn rót thêm đầy

Vui tựa rượu tình chuốc đượm say

Vui đón em về đêm lẻ nguyệt

Vui chia bạn đến lúc côi ngày

Vui câu hạnh ngộ thơ lưu đó

Vui khúc tao phùng nhạc phối đây

Vui sống tứ thời, vui đối cảnh

Vui hòa bốn biển mãi vui lây…

Lý Đức Quỳnh

    11/4/2026 


        PHIỀN

Phiền lúc niềm tin… cay đắng đầy

Phiền người buông thả lúc men say

Phiền thêm cái tính trêu hoa nguyệt

Phiền chán bê tha cạn tháng ngày

Phiền thiếu thủy chung, quên lúc khó

Phiền thừa ích kỷ được phần đây

Phiền nhìn tỏ rõ… phiền yên lặng

Phiền sống đồng sàng phải khổ lây

Kiểu Mộng Hà

April.11.2026

 

         THÍCH

Thích chén tình thâm rót rượu đầy,

Thích chung ly cốc đắm mê say.

Thích nghe câu nói an vui giấc,

Thích được bên nhau đắm suốt ngày.

Thích ngắm bóng ai còn bến đó,

Thích ngồi tâm sự hẹn hò đây.

Thích mà không được làm sao nói,

Thích bám cận kề cũng dễ lây.

                            *

Thích ai vậy chứ dám yêu ai!

HỒ NGUYỄN

  (12-4-2026)

 

      THÚ

THÚ tiếp Tri Âm... nghĩa chất đầy

THÚ tình hạnh ngộ... tửu Tiên say!

THÚ chăm hoa kiểng... vui hôm sớm

THÚ trải điền viên... thỏa mỗi ngày

THÚ nhạc giãi niềm... thường trực khởi

THÚ cờ hầu bạn... sẵn sàng đây...

THÚ đi pích níc... phiêu hồn cảm

THÚ ngoạn non Bồng... Nguyệt khoái lây

Nguyễn Huy Khôi

     12-4-2026

 

           NHỚ

Nhớ nhung mỗi lúc một thêm đầy

Nhớ bóng hình ai quanh quẩn đây

Nhớ rạng đông hồng vui đón nắng

Nhớ hoàng hôn tím luyến đưa ngày

Nhớ vòng tay ấm êm đềm mộng

Nhớ nụ hôn mềm ngây ngất say

Nhớ giọng thì thầm đêm thệ ước

Nhớ chiều tiễn biệt nỗi sầu lây.

  Sông Thu

( 12/04/2026 )

 

         GIỮ

Giữ chút yêu thương, nghĩa cử đầy

Giữ niềm thân ái mộng mơ say

Giữ tình chan chứa vào lưu bút

Giữ nỗi đam mê nhớ tháng ngày

Giữ kỷ niệm đầu lưu luyến đó

Giữ hình ảnh cuối xuyến xao đây

Giữ nguyên ký ức khi hò hẹn

Giữ cả đau sầu khiến não lây.

      LAN

(12/04/2026)


             GÌN

GÌN thân "tám bó"... giữ Xuân đầy

GÌN khẩu kiệm lời... lúc cả say?

GÌN nếp gia phong... lưu khắc lậu

GÌN gương đạo hạnh... nhủ đêm ngày!

GÌN duyên tri ngộ... bền sau trước

GÌN mối thâm tình... thậm đó đây...

GÌN thú phong lưu... đời khoáng hoạt

GÌN Tâm Chân-Thiên... phủi sầu lây.

Nguyễn Huy Khôi

      12-4-2026

 

            AI

Ai ở Trần gian Phước đủ đầy?...

Ai thương , Ai mến... Cảnh Mê Say ?...

Ai đành lỗi hẹn người yêu củ?...

Ai chọn sang giàu... Bỏ tháng ngày?...

Ai động lòng tham Danh với Lợi?...

Ai buồn sầu thãm kíếp người đây?...

Ai mê Tửu  sấc quên lời hẹn.?...

Ai đến... Rồi đi... Nỗi khổ lây...?

Mỹ Nga

  12/04/2026 . ÂL, 26/02/ Bính Ngọ

 

         XỔA

Xoá hết đau thương chất chứa đầy

Xoá nhung nhớ ấy quẩn quanh đây

Xoá niềm tâm sự in từng phút

Xoá nỗi ưu tư khắc mỗi ngày

Xoá kỷ niệm xưa mê mẩn mộng

Xoá hình bóng cũ ngất ngây say

Xoá lòng ray rứt tình duyên lỡ

Xoá buổi chia tay dạ khổ lây

Songquang

 20260412

 

      PHẢI BIẾT

BIẾT xài hợp lí lúc kho đầy

BIẾT nết mình hay quậy lúc say

BIẾT quý em dâu đời mãi tối

BIẾT thương anh rể việc liên ngày

BIẾT nâng bạn tốt trao đầu lĩnh

BIẾT giữ thân hèn xếp cuối dây

BIẾT góp ngày công cho xã hội

BIẾT rằng cõi tạm bệnh thường lây.

     04 – 2026

Tran Nhu Tung

 

        ƯỚC

Ước thệ nào quên vẫn ắp đầy

Ước rền pháo đỏ, rượu nồng say

Ước mơ xứ lạnh luôn gìn nghĩa

Ước vọng miền xa hãy nhớ ngày

Ước mãi mong nàng xin đợi đấy!

Ước chờ hỏi bậu có về đây?

Ước dừng gót nhỏ bao giờ lại?

Ước mọi ưu hoài khó thể lây!

 Như Thu

04/12/2026

 

        SAY 

Rượu ngọt mềm môi chén đã đầy,

Ngất ngư mà dám bảo chưa say!

Khề khà nói lửng: không nhìn lịch,

Ú ớ làm lơ: chẳng nhớ ngày.

Chớ sợ khan mồi, chưa hết nhé!

Đừng lo hũ cạn, vẫn còn đây!

Đưa cay chút đỉnh, không sao hết,

Uống ít cầm chừng, đừng lất lây (*)

Đỗ Quang Vinh

    12-4-2026

(*) lây lất = Liên miên vd: việc làm còn lây lát (từ điển Khai Trí Tiến Đức)

 

          SAY

        (Bài họa 2)

Rượu ngọt mềm môi chén đã đầy,

Rượu sâm ưng ý bảo chưa say.

Rượu mê nói lửng: không nhìn lịch,

Rượu miết làm lơ: chẳng nhớ ngày.

Rượu sợ khan mồi, chưa hết nhé!

Rượu lo hũ cạn, vẫn còn đây!

Rượu vào, loạng quạng không cần biết!

Rượu vẫn chưa tàn, còn lất lây (*)

Đỗ Quang Vinh

    12-4-2026

(*) lây lất = Liên miên vd: việc làm còn lây lất (từ điển Khai Trí Tiến Đức) 


       THƯƠNG

Thương người quen lạ lòng tràn đầy

Thương nước non nhà tình đắm say

Thương cảnh đời vui bùồn hiện tại

Thương thời thế sướng khổ qua ngày

Thương dòng lịch sử oai hùng chảy

Thương thuở đạn bom chinh chiến đây

Thương cảm quê hương về sống lại

Thương mình chí khí chẳng lung lây…

Hải Rừng

13/4/2026

 

       GIẬN

Giận cho nhân thế nhẫy tim đầy

Giận quá đi rồi uống rượu say

Giận kẻ huênh hoang nên tự mãn

Giận người uỷ mỵ thở than ngày

Giận phường hai mặt dày trơ tráo

Giận đám lưu manh rõ tại đây

Giận hết bầy tôi tàn độc ác

Giận mình bất lực cuộn tâm lây !..

 Yên Hà

13/4/2026

 

        ĐỜI

Đời gieo chi mặn đắng cay đầy

Đời rót buồn tênh chếnh choáng say

Đời góp vô tình xao xuyến tối

Đời gom hờ hửng tái tê ngây

Đời mang vóc dáng tình yêu đấy

Đời chở bóng hình khát vọng đây

Đời có bao nhiêu mà khắc khoải

Đời vun mộng thắm ,thoát sầu lây !

PHƯỢNG HỒNG

 

         VUI

Vui cùng bè bạn nghiã đong đầy

Vui  tửu lượng tràn đã ngấm say

Vui lúc trăng thanh tròn giữa tháng

Vui khi tình bạn thắm bao ngày

Vui tình thơ dại nhiều mơ mộng

Vui cảnh lang thang khắp đó đây

Vui quảng đường dài ta hẹn ước

Vui hoa ngào ngạt dạ thơm lây…

THIÊN LÝ 


        BUỒN

          (Tự họa)

Buồn chính trị gia mánh lới đầy

Buồn tân dân chủ quá cuồng say

Buồn nhiều cấp tiến, lo con cháu

Buồn lắm tự do, bực tối ngày

Buồn thấy truyền thông sai lầm đấy

Buồn nghe dư luận giả gian đây

Buồn thương ai đó vì non nước

Buồn với lương tâm, cũng sợ lây… 

(Phan Thượng Hải)

        4/14/26

 

      NGỒI BUỒN

Thưa quý Thi Sĩ Xướng Hoạ đề tài trên ,

thấy vị nào cũng dùng một Từ làm tựa bài ,

đa phần nêu đặc tính vui buồn nhớ thương vv…

Nên, Cao Mỵ Nhân có ý nghĩ tổng hợp các tựa Thơ

của quý Thi Sĩ để mua vui … qua ngày .

Chúc vui - Xin mời đọc : NGỒI BUỒN .

                   cmn

Ngồi BUỒN đọc “ Hoạ “ thấy chan đầy

Ngồi đếm xem từ THÍCH quá SAY

ƯỚC - GIẬN - NHỚ - THƯƠNG  nghe đã THÚ

VUI - PHIỀN - GÌN - GIỮ - XOÁ xong ngày

AI - ĐỜI - PHẢI BIẾT  kê quên đó

Bác sĩ Hải coi  tổng kết đây

Thủ đắc chữ NGỒI  e lẩm cẩm

Nên  NGỒI phong tỏa bút sầu lây …

Utah.  14 - 4 - 2026

 CAO MỴ NHÂN 

 

        RÚT

Rút lúc đường rừng máu ngập đầy

Rút nghe quân phỉ pháo mê say

Rút nhìn chiến sĩ mong trời sáng

Rút thấy người dân ngóng nắng ngày

Rút chạy qua cầu thây vướng đó

Rút nằm ngáng lộ xác còn đây

Rút cho vợ lính dìu con trốn

Rút để gia đình đau khổ lây

Nông gia hai lúa NJ USA

Tháng tư 2026 


        CHƯA

Chưa qua bỉ cực khổ còn đầy

Chưa thoát tình đời mới tỉnh say

Chưa đói nên nào lo mỗi buổi

Chưa no mới kiếm ăn từng ngày

Chưa buông danh vọng vương vào đó

Chưa bỏ niềm mơ vướng víu  đây

Chưa phủi tay trần chưa rửa sạch

Chưa tròn ước nguyện chẳng thơm lây.

2026-04-16

   Võ Ngô 


     BUỔN TÌNH

Buồn tình tiễn bạn cạn ly đầy…

Buồn nỗi cô đơn uống rượu say

Buồn nợ tri âm gương mặt nhớ

Buồn duyên tri kỷ tóc tơ ngày

Buồn ai, chuyện cũ còn nguyên đó

Buồn bậu, cố nhân vẫn trụ đây

Buồn nhớ người yêu nơi xứ lạnh

Buồn tình, lão giả bệnh cùi lây…!

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley April 16, 2026 




















Bán - Anh Khờ

      Bán

Một mớ "tơ lòng" hỏi: muốn mua?
Mang đi quẩy lại đã... hai mùa
"Sầu riêng" chín ửng bay mùi ngọt ... 
"Khổ qúa" thâm nồng bốc vị chua?
Gía định rành rành không phải giỡn
Hàng giao chắc chắn chẳng chi đùa
Xem qua... khách ỡm ờ rằng: lỗ?
Quyết bán cho rồi... mặc được thua…

Anh Khờ









Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất) - CHƯƠNG 40: RA MẮT (tiếp theo)

                                                     

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất)

CHƯƠNG 40: RA MẮT (tiếp theo)


Ông Hảo đổi giọng thân tình:
– Vô nhà đi cháu.
Bà Hảo nhìn người khách lạ. Nàng mặc quần jeans, áo sơ mi thiên thanh. Tóc buông xõa ngang vai, gọn gàng, tự nhiên. Đôi bông tai kim cương nhỏ nhắn lấp loáng làm nổi nét thanh nhã lên khuôn mặt trái xoan không son phấn.
Bà nắm lấy tay Như Oanh, giọng vui mừng:
– Đi cháu.
Cái nắm tay ấy, lời nhẹ êm, khiến Như Oanh cảm thấy tim đập bớt nhanh.

Bên trong căn nhà đơn sơ mà khoảng khoát. Năm gian, nhưng chỉ ba gian thông nhau. Gian giữa đặt bàn thờ gia tiên trang nghiêm. Các cây nhang đang thoảng tỏa mùi trầm. Phía trước là phòng khách với bộ bàn ghế bằng gỗ nâu có vân, sang trọng, cổ kính.
Gian bên trái là phòng ngủ. Ngoài phòng kê bộ ngựa gỗ – nơi Võ Bằng từng nằm suốt những năm tuổi trẻ.
Gian bên phải, ngoài phòng ngủ là bộ trường kỷ chạm trổ công phu. Trên vách treo ảnh gia đình, bằng khen của ông Hảo, kỷ niệm ba mươi năm công tác tại Ty Điền Địa. Phía dưới là chiếc tivi.

Ông Hảo bảo cô bé mười lăm tuổi đứng gần mang vali vào buồng cho Như Oanh. Rồi ông nói bằng giọng ra lệnh Võ Bằng như thời xa xưa:
– Con thì vẫn ngủ ngoài bộ ngựa gỗ.
Bà Hảo chỉ ghế cho Như Oanh:
– Cháu ngồi đây. Nhà quê đơn sơ, đừng ngại.
Như Oanh mỉm cười, giọng chân thành:
– Nhà thật ấm cúng. Cháu rất thích.

Võ Bằng ngồi bên nàng. Ông bà Hảo ngồi đối diện. Không khí như một bữa gặp mặt gia đình. Như Oanh ngồi ngay ngắn, trang trọng nói:
– Thưa hai bác, ba má cháu kính gửi hai bác chút quà.
Nàng lấy từ túi xách, trao gói trà Ô long cho ông, chiếc khăn quàng cho bà.
Ông Hảo kêu khẽ:
– Ba má cháu bày đặt quá! Nhớ về nói lại hai bác cám ơn.
Võ Bằng cũng đưa quà của mình: chai XO cho ba, chai nước mắm Phú Quốc, tiêu Hà Tiên cho má.
Ông bà nhìn nhau, cười.

Ông Hảo quay sang Như Oanh:
– Cháu còn đi học hay làm gì rồi?
– Dạ, cháu đi dạy.
Bà Hảo kêu lên thích thú:
– Đi dạy hả? Bác cũng từng đi dạy. Cháu dạy lớp mấy?
– Dạ, đệ nhất cấp.
Ông Hảo gật gù:
– Giỏi! Nghề giáo cao quý. Dạy trường nào?
– Dạ, trường Gia Long.
– Ái dà… còn giỏi nữa. Trường nổi tiếng nhất nước.
Như Oanh cúi mặt. Cái tên Vinh thoáng qua như một mũi kim châm. Không đau, nhưng vẫn biết. Nỗi ray rứt cũng tan nhanh.

Cô bé giúp việc đang châm trà thì tiếng gọi từ cửa chen vào:
– Chị Ba ơi, cho em mua một chai Nhị Thiên Đường, ông chồng em khi không nhức đầu như búa bổ!
Mọi người nhìn ra. Một người đàn bà trạc tuổi bà Hảo mắt sáng lên:
– Có khách Sài Gòn à? Đẹp mà sang quá!
Bà Hảo không giấu được vẻ hãnh diện:
– Bạn gái thằng con tôi đó.
Người đàn bà mua hàng chăm chăm nhìn Như Oanh khiến nàng buộc phải cúi chào.
Bà ta oang oang:
– Con chị khéo chọn. Chúc mừng nghen!
Bà Hảo đi lấy chai dầu. Khi trở lại, ông Hảo nhắc:
– Chắc tụi nó chưa cơm nước gì!
– Ừ phải. Tôi quên mất.

Bà quay lưng. Như Oanh đứng lên bước theo. Ra sau hè, qua vườn rau xanh um, bà Hảo chỉ căn nhà nhỏ:
– Nhà tắm đó. Cơm nước để bác lo.
Như Oanh nài nỉ xin phụ, nhưng bà xua tay.
Lần đầu tiên Như Oanh tắm gáo. Nước trong, mát lạnh.  Từng gáo nước giội xuống vai, chảy dọc theo lưng, như rửa đi một lớp đời quen cũ mà nàng không nhận ra mình đang mang theo.
Nàng bật cười một mình. Lạ – mà thích.

***

Trong phòng khách, ông Hảo hỏi:
– Con được nghỉ phép mấy ngày?
– Dạ, ba ngày.
– Ngày đi, ngày ở, ngày về? Sao ngắn vậy? Đâu đủ thì giờ tin cho anh chị con về gặp con và bạn con.
– Dạ, Sài Gòn biểu tình, lộn xộn. Quân nhân bị cấm trại.
Ông im một lúc, rồi hỏi:
– Con nhỏ đó… con nhà ai vậy?
– Dạ, ba má là thương gia ở Sài Gòn.
– Thương gia… chắc giàu?
– Dạ.
– Người ta… khác mình!
– Dạ.
– Ở Tân Châu đâu có thiếu người để con cưới…

Võ Bằng lặng thinh, bất an. Ông Hảo lại tiếp:
– Con tính tiến tới thật sao?
– Dạ, nên con mới dẫn cô ấy gặp ba má.
Ông nhìn chăm chăm:
– Con có nghĩ, một tiểu thư… chịu sống ở nhà quê, với cá kho cơm trắng?
Võ Bằng không trả lời.
– Quen bao lâu rồi? Mấy lần con về sao không nghe nói tới?
– Dạ, sáu tháng, từ ngày con lên chức Hạm Trưởng.
Ông Hảo giật mình:
– Hả? Con là… Hạm Trưởng? Ba mừng. Ở đây, giỏi lắm cũng chỉ làm tài công tàu đò.

Nước mắt Võ Bằng ứa ra. Ông hỏi tiếp:
– Ba má nó có biết chuyện chưa?
– Dạ biết.
– Nói sao?
– Dạ… đồng ý.
Ông Hảo nhìn con, nửa ngờ, nửa tin:
– Đồng ý thiệt?
Võ Bằng rành mạch kể nỗi đoạn trường mình đã trải qua. Ông Hảo lắng nghe rồi lắc đầu cười:
– Ba hồi đó cũng khổ sở vì má con. Nhưng con lỳ hơn ba!
Hai cha con bật cười. Tiếng cười xua tan bầu không khí căng thẳng.

***

Bữa cơm dọn ra. Cá kết chiên. Canh chua bông súng.
Bà Hảo nói:
– Không chuẩn bị nên đạm bạc.
Như Oanh khẽ lắc đầu:
– Hai món này cháu chưa từng ăn.
Ông Hảo nâng chai rượu trong veo:
– Hôm nay vui, uống chút ba xị đế. Chai XO để cúng kiếng.
Ông rót vào ly rồi đưa về phía Như Oanh:
– Cháu thử?
Như Oanh lắc đầu:
– Dạ, cháu không dám.
Ông cười, quay sang Võ Bằng:
– Cha con mình... dô!
Ly chạm nhẹ.
Bà Hảo gắp cho nàng miếng cá ngon nhất.
– Cháu ăn đi. Cá… giòn lắm,
Như Oanh ăn chậm, nhớ lời mẹ dặn dò… ăn coi nồi ngồi coi hướng.

***

Đêm xuống.
Như Oanh nằm trên sạp giường, trải chiếu.
Tiếng dế, tiếng côn trùng, tiếng gió luồn qua mái ngói, tiếng sóng vỗ bờ hòa thành một hòa tấu không có ở Sài Gòn.
Căn phòng nóng, không máy lạnh.
Nàng đứng dậy, mở cửa sổ. Bầu trời đen, sâu thẳm. Ánh trăng sáng hơn cả đèn đường.
Ngôi làng im lìm như say ngủ. Khác hẳn Sài Gòn giờ này còn náo nhiệt.
Nàng chợt nghĩ: một ngày nào đó, nếu phải về đây sống, liệu nàng có quên tiếng còi xe hơi, tiếng nổ xích lô máy?
Nàng trở lại giường. Mùi gỗ thông thoảng dịu, như một thứ hương lâu bền và thấm sâu.
Nàng thấy lưng hơi đau. Nhưng rồi cũng thiếp đi…

Sáng hôm sau, đi chợ nổi. Chiếc xuồng ba lá không đủ sức chở thêm ông Hảo. Như Oanh bước xuống, xuồng đong đưa, suýt ngã. Võ Bằng kịp nắm tay giữ lại.
Chiếc xuồng nhẹ nhàng rẽ đám lục bình, lướt chậm.
Bình minh trên sông chẳng kém gì bình minh An Thới. Mặt trời lên nhuộm đỏ vùng trời. Mặt nước lấp lánh như dát vàng.
Từ khắp ngả, xuồng ghe đổ về tấp nập, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng máy nổ giòn tan, tiếng chèo khua nước.

Chợ nổi hiện ra.
Mỗi ghe một sản phẩm: chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bắp cải, su hào, cà rốt, các loại khô, cá, mắm. Họ vừa bán vừa trao đổi lẫn nhau.
Một vài ghe bán đồ ăn sáng: hủ tiếu, bún riêu, cháo lòng.
Như Oanh mê mẩn nhìn ngắm. Nàng chưa từng thấy khu chợ nào kỳ lạ và độc đáo như vậy. Mỗi chiếc ghe một món hàng, mỗi người một cuộc đời – nhưng tất cả trôi cùng dòng nước.
Như đôi vợ chồng, hai cá thể nhưng chung dòng đời…

Bà Hảo chèo xuồng len lỏi qua những chiếc ghe. Thỉnh thoảng bà ghé lại xem hàng, trả giá, rồi mua.
Cuối cùng bà chỉ vào một ghe neo đậu gần đó:
– Ghé ăn sáng. Hủ tiếu Nam Vang ghe này nổi tiếng. Nước lèo ngọt, bánh dai ngon.
Bà nhẹ nhàng cập vào. Người bán hàng – một cô gái trẻ – tươi cười niềm nở. Bà Hảo gọi ba tô đặc biệt. Như Oanh ăn thử. Đúng như bà nói – nàng cảm thấy đây là tô hủ tiếu ngon nhất từng được ăn.

Bà hỏi Như Oanh:
– Cháu thấy chợ nổi thế nào?
– Dạ, cháu thích lắm! Nhất là thấy ai cũng vui vẻ, thật thà.
– Nghe cháu thích, bác mừng. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng êm đềm đẹp đẽ như vậy. Có những mùa nước nổi, nước lênh láng khắp nơi, cả tháng trời không ai bước ra khỏi cửa. Rồi những mùa hạn hán, nắng cháy da, đồng ruộng cằn cỗi, nứt nẻ.

Bà ngưng một chốc, rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:
– Cháu biết không, thương nhau thì dễ nhưng sống đời mới khó.
Như Oanh lặng người. Chiếc xuồng chao đảo, rất nhẹ, nhưng đủ làm nàng nhận ra rõ câu nói ấy thấm thía đến mức nào.
Nàng nói, sau một lúc trầm ngâm:
– Cháu hiểu. Cháu hiểu đạo vợ chồng là đồng cam cộng khổ.
Bà Hảo cảm thấy hài lòng, thư thả chèo xuồng trở về.

Trên đường, Võ Bằng nói với bà muốn đưa Như Oanh đi thăm vài thắng cảnh, sẽ không ăn cơm trưa.
Bà đổ họ lên bờ. Võ Bằng bao luôn chiếc xe lôi máy đi Thánh địa Hòa Hảo, chùa Giồng Thành, Phù Sơn Tự (Chùa Núi Nổi). Mỗi nơi họ cầu xin mối lương duyên được xuôi chèo mát mái, đời đời bên nhau.

***

Buổi tối.
Mâm cơm sum họp. Cá lóc kho, canh cua đồng, rau muống xào tỏi, dưa cải chua.
Như Oanh ăn ngon lành. Bà Hảo vừa ăn vừa chỉ cách xào nấu. Nàng cố nhập tâm để về nhà trổ tài.

Sau bữa cơm, Như Oanh định tiếp dọn dẹp nhưng bà Hảo ngăn cản. Bà bảo có đứa giúp việc lo rồi.
Võ Bằng nhìn ba. Rồi nhìn má.
Anh biết — nếu không nói lúc này, sẽ không bao giờ nói được nữa.
— Thưa ba má…
Giọng anh chậm nhưng rõ:
— Con xin phép ba má cho chúng con tiến tới hôn nhân.
Ông Hảo nhìn vợ. Bà gật đầu. Ông nghiêm giọng:
– Nếu thật ba má cháu Oanh đồng ý thì ba má không có lý do gì không đồng ý.
Như Oanh run run:
– Con… biết ơn nhiều…

Võ Bằng tiếp lời:
– Hai tháng nữa con phải đi công tác. Xin ba má cho làm đám hỏi tháng tới.
Ông Hảo nói:
– Phải coi ngày tốt.
Võ Bằng kêu khổ thầm: “Thì giờ eo hẹp mà còn coi ngày tốt xấu!’’ Nhưng biết tính ông, Võ Bằng nói xuôi:
– Dạ.
Bà Hảo khích lệ:
– Chọn ngày xong ba má điện tín ngay cho con. Rồi con trình ba má của cháu Oanh quyết định.
– Dạ.

Ông Hảo tiếp:
– Vợ chồng các anh chị con sẽ tham dự. Vậy con liệu chỗ ăn ở.
– Con cũng sẽ chuẩn bị xe và các mâm lễ vật. Ba má đừng mang gì theo…
Ông Hảo nắm hai vai Võ Bằng, mỉm cười:
– Hạm Trưởng có khác, lo liệu được lắm. Ba má thật hãnh diện.
Ông quay sang Như Oanh:
– Còn với con, hãy tin là con sẽ được thương yêu như con ruột.
Như Oanh có cảm giác như hồn mình hòa vào cây cỏ miền quê Tân An.

***

Sáng hôm sau, Võ Bằng và Như Oanh lên đường trở lại Sài Gòn. Quà quê gói đầy.
Ông Hảo cười nói với Như Oanh:
– Còn quà cho cháu, hẹn ngày đám hỏi nghen.
Ông bà tiễn tận bến xe.

Xe lăn bánh, Như Oanh ngoái lại. Hai người vẫn đứng đó, vẫy tay.
Khi khuất hẳn, nàng gọi nhỏ:
– Anh Bằng!
– Hử?
– Em rất vui.
Nàng im lặng một lát, rồi nói khẽ:
– Cám ơn anh.
– Vì?
– Vì cho em thấy một cuộc sống khác, êm ấm, an bình.
Võ Bằng choàng tay qua vai nàng, thì thầm:
– Anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em đã yêu anh.
Nàng tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt. Nàng không ngủ, mà ôn lại từng chi tiết của chuyến đi. Và mỉm cười…

Vũ Thất

(Còn tiếp)