Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

Có Ai Hay - Anh Khờ

                              

  Có Ai Hay

Sài Gòn gĩa biệt... tối mây bay
Lặng lẽ ra khơi… khói đạn dày
Thấy xót vì hồn quê chẳng ổn…
Nghe buồn bởi vận nước không may!
Ba mươi "gãy súng" gài... thua thiệt
Tháng bốn "tai bèo" chiếm... thế thay
Phố xá yêu kiều xưa mất hẳn
Bao giờ trở lại...  có ai hay?
      Anh Khờ










Độc Ẩm - Thơ Sông Thu và Thơ họa

 


       ĐỘC ẨM

Từng ly dốc cạn nghiêng vò rượu

Ướt ngập tràn lan cả túi thơ

Chẳng có một ai cùng đối ẩm

Ngây ngô cười khóc tựa ngu khờ


Ta vẫn từng đêm ngồi rót rượu

Đổ tràn lai láng xuống ngàn hoa

Nghêu ngao hát khúc sầu ly biệt

Giọt lệ chan hòa đẫm khúc ca.


Thấm đẫm sương khuya ướt mái đầu

Lơ mơ nào biết ở nơi đâu

Từng đêm lặng lẽ nhìn trăng lạnh

Đợi mãi không ai sẻ nỗi sầu.

Sông Thu

 

Thơ Họa:

   GIỌT LỆ SẦU

Giọt lệ sầu rơi vào chén rượu

Bởi ta vừa đánh mất ngây thơ

Tình yêu tiếng sét làm mê dại

Giờ khóc than tựa một kẻ khờ.


Giọt lệ sầu rơi vào chén rượu

Tiếc thương mình nát một đời hoa

Ong vờn nhụy rữa đành quay mặt

Tình một đêm là "Đoạn Tuyệt Ca".


Đêm nay tống biệt mối tình đầu

Tâm sự đong đầy biết ngỏ đâu?

Giọt lệ sầu rơi vào chén rượu

Yêu người sao chuốc lấy u sầu.

      LAN

(25/04/2026)

 

    ĐỘC ẨM

Thâu đêm độc ẩm bên bình rượu

Quên cả thân mình quên cả thơ

Cạn chén tương tư hồn lắng động

Lơ mơ ngơ ngát tựa anh khờ

——

Tình em ngày ấy say hơn rượu

Môi thắm thơm nồng che mất hoa

Mộng đẹp đầu đời lòng rộn mở

Tuyệt vời hạnh phúc đẹp câu ca

——

Yêu nhau tha thiết mối duyên đầu

Tình lỡ xa rồi bởi tại đâu

Khói thuốc không phai nhoà bóng dáng

Tàn đêm thương nhớ vạn đêm sầu

   Hưng Quốc

Texas 4-24-2026

 

LÃO RƯỢU CÙNG TRĂNG HOA

Đón quỳnh hoa nở, khề khà rượu

Lả lướt âm đàn quyện suối thơ

Túy lúy cung lòng thành nguyệt điện

Say sưa khiến lão bỗng nhiên khờ


Trăng hoa mấy thuở vui mời rượu

Hiếm lúc thơ đàn hội nguyệt hoa

Huyết cạn thân đời khô xác lão

Gìn chi?  Gặp dịp cứ hoan ca


Ảo tưởng theo tâm buổi khởi đầu

Xa rời hiện thực, mãi đâu đâu

Trần gian định kiến luôn tù ngục

Mất tự do nên nghẹn nuốt sầu…

Lý Đức Quỳnh

    25/4/2026 


    DẠ  TƯƠNG  SẦU

Rót mãi chén sầu bình cạn rượu

Đèn đường hiu hắt phố lơ thơ.

Dòng sông lặng lẽ dường trầm lắng

Một kẻ sầu vương mắt dại khờ !


Vân vê chén lạnh bình không rượu

Men đã ngà ngà ánh mặt hoa.

Quán quạnh cô đơn lòng thổn thức

Bên tường ri rỉ dế mèn ca.


Lầu cao ngước mắt nguyệt rây đầu

Cổng số bấm hoài cửa ở đâu ?

Giường trống buông mình buồn chết điếng

Hình kia mắt ấy có tương sầu !

   Mailoc

04-24-2026

 

   MEN TÌNH

      (Gởi Cố Nhân!)

Cố Nhân đồng khí hòa men rượu

Đối ẩm tương liên ngợp ý thơ!

Tất cả vì nhau khôn lụy tiếng,,,

Không ham lợi bả..."khoái-ngu-khờ"?


Ngọt, bùi, cay, đắng... tan trong rượu

Hồn quyện men nồng đắm cỏ hoa!

Nhân thế - thấm bao điều nghịch lý

Khôn màng thiên hạ họ hoan ca...

 

Cố nhân- đã ý hợp tâm đầu

Rượu nhạt thơ suông giải muộn sầu!

Đã thấm men tình sâu nghĩa nặng

Buồn, vui... san sẻ... có sao đâu?!

Nguyễn Huy Khôi

      25-4-2026 


      ĐÃ QUÊN RỒI

Buồn quá say tình ôm chén rượu,

Vùi chôn quá khứ sướng cùng thơ.

Vận vần kết nối thành câu cú,

Mặc kệ cho ai luận “kẻ khờ!”


Người yêu ta đã là con rượu,

Men bốc hơi ngào ngạt như hoa.

Lôi kéo ngày đêm sa bến ngộp,

Quay quần trách móc chuyển thành ca.


Nhìn lại xem gương bạc mái đầu,

Giờ ta vơi bớt hết u sầu.

Trách ai chẳng có gì còn trách,

Rượu xóa căm hờn đi chốn đâu?

HỒ NGUYỄN

  (25-4-2026)

 

     BUỒN NHÂN THẾ

Lòng buồn Nhân thế nên say rượu

Hoặc chán tình đời mượn ý thơ...

Mời Bạn cùng say... Họ ngoãnh mặt,

Một mình độc ẩm mắt men khờ.

               xxx

Nên cứ ngày ngày đều dốc rượu,

Mặc cho đêm xuống ngã nghiêng Hoa.

Say sưa, bí tỉ...lay không tỉnh,

Tàng tịch, mê man...hết hát ca...

              xxx

Tình củ bạn xưa bạc mái đầu

Cuộc đời bất hạnh biết nương đâu?...

Uống say quên hết đời cay nghiệt,

Say mãi...Có ai hiểu nỗi sầu...?

Mỹ Nga

 25/04/2026.  ÂL, 09/03/ Bính Ngọ

 

          ĐỐI BÓNG

Lay lắt độc cầm... ngong... bạn rượu

Dầu lòng day trở nghẹn niềm thơ!

Lặng câm đối bóng nhòa tường lổ

Gió lọt rèm thưa, lạnh nguyệt mờ!


Ly trào chát đắng hoài men rượu

Bình ngọc vương sầu xót lệ hoa!

Huyết đỏ tứa đau tay nắn phím

Cung trầm se sắt tiếng cầm ca!


Nghe chân tóc cựa chuyển trong đầu

Lá rụng quanh hè có thấu đâu?

Leo lét đèn khuya nhòe bóng lặng

Cơn say chẳng bõ giải cơn sầu?!

Nguyễn Huy Khôi

      25-4-2026

 

ĐỘC ẨM DƯỚI TRĂNG

Ngồi buồn độc ẩm veo bầu rượu

Ngẫu hứng trong hồn mấy ý thơ

Tự xướng, tự ngâm rồi tự cảm…

Rơi vào tâm trạng thật ngây khờ


Lại rót, lại chiêu vơi chén rượu

Từng cơn gió lạnh trước thềm hoa

Run run cất giọng vời trăng nguyệt

Xuống thế cùng ta họa nhịp ca


Ẩm suốt đêm khuya trắng bạc đầu

Xác đây hồn viễn lạc bay đâu

Ngơ ngơ, ngác ngác chìm say tỉnh

Chẳng có ai xoa dịu vợi sầu.

CAO BỒI GIÀ

  25-04-2026

 

   MEN GIẢI SẦU

Thế sự thăng trầm vui với rượu

Ngất ngây cùng bạn nhả vần thơ

Cùng chung phần số khuây men giải

Quá chén buồn vương mấy gả khờ

                         ***

Hận vì lũ giặc thành mê rượu

Nhà cữa tan hoang mắt ngấn hoa

Núi biển xanh tươi hồn đất Việt

Lệ nhoà tay rót tửu men ca

                         ***

Thao thức thâu đêm ê ẩm đầu

Ánh trăng xuyên thấu buốt niềm đau

Vô tình nhợt nhạt chờ lâu chán

Mượn rượu vần thơ để giảm sầu !..

  Yên Hà

25/4/2026

 

          TÌM TRI KỶ

    " rượu ngon không có người tri kỷ

      Xem chừng tiệc rượu cũng chẳng vui"


Tri kỷ cùng ta nâng chén rượu

Bên nhau bàn bạc viết vần thơ

Cần chi thêm có người cùng uống

Cứ giả ngu ngơ lẩn dại khờ


Nhiều khi mãi uống mềm môi rượu

Chỉ muốn tìm người chớ cợt hoa

Giọt đắng đừng cho là tiễn biệt

Để thành hạnh phúc khúc hoan ca


Mải miết quên sương đẫm mái đầu

Đừng cười ta nhé! Có sao đâu

Chỉ mong kiếm được người tri kỷ

Dẫu có thân mang kiếp sống sầu !

Songquang

 20260425 


  NGUYỆT CŨNG... 

Còn ai đối diện vần chung rượu

Khiến dạ tê sầu lệ đẫm thơ

Ký ức nhạt nhoà mờ mịt sắc

Thương yêu sâu đậm thuở ngây khờ


Người đã xa, mình ta với rượu

Cánh môi hồng khép lại bên hoa

Vai gầy chở nặng niềm nhung nhớ

Mỏi mắt trông chờ tiếng hát ca


Nhớ mãi ngày xưa ấp mộng đầu

Tay đan khăng khít nỏ rời đâu

Nay thì vắng bóng người yêu dấu

Nguyệt cũng buồn tênh nhỏ giọt sầu !!

PHƯỢNG HỒNG 


          CÕI SẦU

Để lãng quên sầu, tìm đến rượu

Nghêu ngao ứng khẩu mấy vần thơ

Ngỡ rằng trôi hết bao phiền muộn

Nhưng lại càng thêm nỗi dại khờ !

 

Nốc trọn cả bình đầy ắp rượu

Tay chân run rẩy, mắt mờ hoa

Bầu trời tối sẫm như giông bão

Giun dế âu sầu khúc não ca.

 

Thần trí lơ mơ, buốt nhói đầu

Thân dường lơ lửng biết về đâu

Rơi hoài, rơi mãi vào sâu thẳm

Cõi tối mông lung vạn cổ sầu.

Nguyễn Đông Anh

 

       ĐỘC ẨM

Sao hổng uống trà mà mượn rượu

Cứ gì men đắng mới ra thơ

Một mình thì có trăng tương ẩm

Lấy rượu làm thơ thiệt đúng khờ

 

Cô giáo càng nên xa lánh rượu

Mà sao nở đổ rượu vô hoa

Hoa tàn hoa héo rồi hoa biệt

Liệu có vui gì khúc bi ca

 

Dù tóc tui nay trụi lủi đầu

Thân già tim vẫn chửa già đâu

Có ai cần ấm trong sương lạnh

Cân nhắc thử tui có bớt sầu ?

LHN

 

THÀ TÌM MEN RƯỢU

( Họa bài Độc Ẩm của LHN )

Cô giáo ban ngày không uống rượu

Để còn tỉnh táo dậy em thơ

Nhưng đêm ai cấm ta say xỉn

Thả trí phiêu du mộng khật khờ.

 

Tìm quên thực tế trong men rượu

Để thấy đời buồn bỗng nở hoa

Người hỏi trà thơm sao chẳng uống

Ngu gì thức trắng hát sầu ca ?!

 

Cùng tóc lơ thơ điểm trắng đầu

Trái tim máu nóng chẳng còn đâu

Lấy gì sưởi ấm cho nhau nữa

Gặp gỡ càng thêm lạnh tủi sầu.

  Sông Thu

( 29/04/2026 )