Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

TỜ LỊCH CUỐI - Thơ Songquang và Thơ Họa


                  

   TỜ LỊCH CUỐI

Thấy tờ lịch cuối dạ nao nao…!

Thấm thoát thời gian trải quá mau

Hết tháng mơ màng hoa đổi sắc

Tàn năm lặng lẽ lá thay màu

Nghinh tân hai sáu chào hy vọng

Tống cựu hai lăm tiễn nỗi đau

Buông bỏ muộn phiền trong quá khứ

Đón mừng cuộc sống đẹp cùng nhau

Songquang

 20251229


Thơ Họa:

  XUÂN VỀ NHỚ BẠN

Nhớ khi còn bé cứ nôn nao

Gở lịch, trông chờ tết đến mau

Mặc áo đầm xinh ngời ánh sắc

Mang giày bốt đẹp sáng tông màu

Nay đà luống tuổi,mơ rồi mộng

Giờ đã xế chiều,ốm lại đau

Mong đám bạn xưa về đủ mặt

Xuân sang tề tựu, đón bên nhau.

     LAN

(29/12/2025)

 

MONG PHÉP LẠ NĂM 2026

Tưởng chừng như mới đó, hôm nao

Mà một năm rồi... quá đỗi mau !

Thế giới mãi buồn, chưa khởi sắc

Cuộc đời vẫn tối, chẳng thêm màu

Tình hình chiến sự đầy căng thẳng

Tâm trạng con người ngập đớn đau

Xin Thượng đế thương làm phép lạ

Nhân quần đoàn kết sống bên nhau.

  Sông Thu

( 29/12/2025 )

 

THI CẢM TÂN XUÂN

Năm hết Tết về xốn dạ nao

Ngày như tên bắn thoắt qua mau

Ninh Khang ước nguyện nhanh thay sắc

Phước lộc cầu mong sớm đổi mầu

Tống cựu tẩy trừ - xua bĩ cực

Nghinh tân tấn triển - xóa sầu đau!

Gần xa con cháu về xum họp

Cạn chén tửu nồng thỏa chuốc nhau!

Nguyễn Huy Khôi

     29-12-2025

 

  TIỄN TỜ LỊCH CUỐI

Bóc tờ lịch cuối thấy lòng nao

Năm hết tết về, ngẫm thật mau

Không khí năm tàn buồn héo sắc

Tiết thời đông giá trắng phơ màu

Nay chào chạm ngõ bao hy vọng

Thôi tiễn khỏi hồn lắm khổ đau

Mộng ước tân niên đầy hạnh phúc…

Người người vui vẻ sống bên nhau.

CAO BỒI GIÀ

   29-12-2025

 

CHƠI VƠI NIÊN KỶ

Hỏi thầm: Xuân vẫn ở nơi nao

Mớ tóc thời gian bỗng rớt mau

Thắp sáng hoàng hôn tìm chút lửa

Xua tan quá khứ thấy không màu

Hóa mê tình lỡ đầy thương nhớ

Khiến mộng ai lầm mãi xót đau

Tờ lịch cuối năm còn dính lại

Chơi vơi niên kỷ đợi chờ nhau …

    Hawthorne  29 - 12 - 2025

CAO MỴ NHÂN

 

TIẾC NUỐI CUỘC TÌNH

Tết Tây Lịch cuối thấy buồn nao

Mới đó tuổi xuân thoáng bạc mau

Ngày tháng dần trôi người đổi khác

Thời vàng son mộng bổng phai màu

Đời người vất vã vì nguồn sống

Quên mất thời gian bao khổ đau...

Tiếc nuối cuộc tình dang dở đấy!

Giờ già hồi tưởng phút bên nhau.

    Mỹ Nga

30/12/2025  AL 11/10/ ẤT TỴ

 

       NĂM  TÀN

Năm tàn hiu hắt dạ mình nao !

Ngày tháng dập dồn tuổi hạc mau.

Hốc hác mặt mày nhăn nhíu mắt

Xơ rơ mái tóc bạc phai màu.

Chiến tranh chết chóc bao chua xót

Lửa đạn dân tình lắm khổ đau.

Thượng Đế Ngài ôi! Xin cứu giúp

Nhân loài máu đỏ phải thương nhau .

 Mailoc

12-29-25

 

        NÔN NAO

Cận kề Tết nhứt bụng nôn nao

Chỉ muốn ngày đêm vụt thật mau

Thấy nụ mai vàng bung thắm sắc

Nhìn cây huệ trắng nở tươi màu

Quê nhà hết chảy dòng thương lệ

Đất khách thôi quằn khúc ruột đau

Tứ xứ về nguồn chung một cội

Xuân đời hội mở giữa lòng nhau

Lý Đức Quỳnh

   29/12/2025


    BÓNG BÊN NHAU

Lại thêm sinh nhật*… chút nôn nao

Tháng tận năm cùng ngày thoáng mau

Gió bấc se da lò sưởi ấm

Tuyết rơi lạnh giá trắng tinh màu

Đông sang hoa rụng cành trơ lá

Trăng lặn sương sa dạ nhói đau

Biết rõ cuộc đời là bể khổ…

Đành mơ trong mộng bóng bên nhau

Kiều Mộng Hà

 Dec.29.2025

* sinh nhật 31.12 


MONG RẰNG NĂM 2026

Ngẫm một năm dài thoảng vụt mau
Săm soi tóc đã bạc phơ màu
Da sần sạm nghĩ càng thương cảm
Vóc khẳng khiu nhìn chạnh xót đau
Thế cuộc đà trăm suy chẳng mấy
Sao đời lắm chuyện xảy ra nhàu
Thù vay hận trả bao người khốn
Hai sáu mong rằng sống thuận nhau …
Mai Vân-VTT, 30/12/25.


   TỜ LỊCH CUỐI

Tay sờ tờ lịch cuối lòng nao

Mong hết cho rồi tiễn biệt mau

Gieo rắc tan thương niên sắp mãn

Hết hồn khiếp vía nỗi niềm đau

Hoà bình hy vọng năm  Hai Sáu *

Thế giới yên vui nhờ phép màu

Thượng Đế ban ơn gia hộ phước

Đông Tây đón Tết sống bên nhau !..

   Yên Hà

30/12/2025

 

    TỜ LỊCH CUỐI

Tờ lịch cuối cùng khiến dạ nao...

Thời gian thắm thoát thoáng qua mau.

Lá hoa rạng rỡ cùng khoe sắc,

Cây cỏ xôn xao cũng đổi màu.

Tống cựu đưa đi bao phiền não,

Nghinh tân mong hết những sầu đau.

Đón về "Mã Đáo Thành Công" khắp !

Bính Ngọ vui Xuân ta chúc nhau !...

Đỗ Chiêu Đức

 12-30-2025

 

       XUÂN VỌNG

Lại hết năm rồi dạ thiệt nao,

Thời gian vùn vụt cứ đi mau!

Nhân dân hạnh phúc là ơn lạ,

Đất nước thăng hoa quả phép mầu!

Chửa thấy canh tân, còn khốn khổ,

Vẫn mong đổi mới, hết thương đau.

Đàn heo vỗ béo chờ lên thớt,

Réo gọi nhanh chân ta chúc nhau.

Đỗ Quang Vinh

   30-12-2025 


  TỜ LỊCH CUỐI CÙNG

Lốc lịch còn tờ chót dạ nao

Thời gian thoáng chốc đã qua mau

Mơ màng hết tháng trời thay sắc

Lặng lẽ cuối năm đất đổi màu

Cung chúc tân xuân thôi khốn khổ

Đón chào “hăm sáu” khỏi sầu đau

Muộn phiền vứt bỏ lòng thanh thản

Của cải đành buông thử thách nhau…!

MAI XUÂN THANH

Silicone Valley December 30, 2025 






















Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất / CHƯƠNG 24: LẠI HẢI CHIẾN

 

                                                           

Đời Thủy Thủ III

Chương 24: Lại Hải Chiến

Khi Lan Như trở lên đài chỉ huy, Võ Bằng không còn đó. Không ai mặc áo giáp hay đội nón sắt. Nàng ngượng ngùng, cởi cả hai treo lên móc sắt trên vách. Giọng Võ Bằng khô khốc vang lên từ ống loa:

– Sĩ quan trực. Liên lạc hai duyên tốc đỉnh, hai chiến thuyền. Hẹn gặp nhau ở Hòn Chuối trong thời hạn sớm nhất.
– Nhận rõ, thưa Hạm Trưởng.
– Có phóng viên Lan Như trên đó?
– Thưa có.
– Nói cô ấy xuống phòng chiến báo.
– Rõ!
Trung úy Tuấn chỉ đường. Nàng xuống tầng kế, gõ cánh cửa mang bảng “Khu Vực Hạn Chế”. Chính Võ Bằng mở cửa. Hạm Phó và ba nhân viên hiện diện chào nàng.
Vừa bước vào, Lan Như thấy choáng ngợp. Căn phòng nhỏ hẹp, máy đủ cỡ chiếm kín bốn vách. Giữa phòng đặt một chiếc bàn rộng, phủ tấm mica trong suốt. Ánh sáng xanh lục từ màn hình radar hắt ra, khiến mọi vật chìm trong không gian lạnh lẽo, kỳ bí như đáy đại dương.

Võ Bằng giới thiệu, giọng trầm ấm:
– Đây là Trung Tâm Chiến Báo, Combat Information Center – CIC, bộ óc tác chiến của chiến hạm. Mọi dữ kiện từ radar, vị trí ta–địch, địa hình – được phân tích ở đây, trước khi tôi ra quyết định.
Anh đưa nàng lại gần màn hình radar. Cây kim phát quang đang quay vòng đều đặn, để lại các vết trắng lớn nhỏ. Anh chỉ từng mục tiêu giải thích:
– Vệt dài là bờ biển Cà Mau. Đốm sáng lớn là Hòn Chuối. Rải rác là ghe câu. Hai đốm ở rìa màn hình là hai mục tiêu di động nghi ngờ.
Anh dừng lại, chờ thắc mắc. Thấy Lan Như tỏ vẻ nhận hiểu, anh tiếp:
– Chúng ta sẽ thả trôi ở Hòn Chuối, theo dõi và chờ chúng đến gần rồi bất ngờ đánh úp.
Lan Như cau mày:
– Nhưng trên radar chỉ là hai đốm sáng. Làm sao biết hướng đi, tốc độ của chúng để… đánh úp?
– Cách tính dễ dàng. Nhưng trước hết cô cần biết qua về các hải cụ liên quan.

Võ Bằng đưa nàng trở lại giữa phòng. Anh chỉ lên mặt bàn mà mới đầu nàng tưởng chỉ là tấm mica, nói chậm:
– Tấm mica kẻ độ này là bản trận đồ, nơi ghi dấu mọi đường đi nước bước của ta và địch.
Anh kéo cần máy chia độ có gắn thước đo bên trên bản trận đồ:
– Máy này gọi là DRT – Dead Reckoning Tracer.
– Cách tính thế này. Radar cho vị trí mục tiêu. Ta đánh dấu trên trận đồ điểm thứ nhất. Vài phút sau, đánh dấu điểm thứ hai. Dùng DRT nối hai điểm đó, ta có hướng đi. Đo khoảng cách, chia cho thời gian, ra tốc độ.
Đợi Lan Như nhận diện kỹ trận đồ, anh tiếp:
– Cô thấy đó, bọn chúng đang đi về hướng bắc với tốc độ 16 gút. Khoảng một tiếng nữa, những vị khách không mời này sẽ ngang qua chúng ta nếu chúng định tiếp tế cho bọn nằm vùng Cà Mau.

Lan Như hít sâu, cố ghi nhớ nhưng hàng loạt danh từ chuyên môn lạ hoắc lạ huơ khiến nàng lại mở sổ tay ghi chép. Nàng hoàn toàn không ngờ có ngày mình đặt chân vào một nơi không giống bất cứ nơi nào. Không gian om tối, không khí lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng xanh lục của màn hình radar quét vòng, quét vòng… Một sự tĩnh lặng đầy áp lực, đến… nghẹt thở. Nàng siết chặt cuốn sổ, bàn tay và cả cơ thể khẽ run lên. Có phải nàng đang sợ? Chắc là không. Chỉ là con tàu đang rung, đang lắc…
Con tàu lắc lư từ lúc nào, Lan Như không để ý. Bên ngoài, gió rít qua những dây cột cờ, tạo nên âm thanh ù ù não nề, như một lời dọa nạt vô hình. Nàng chợt cảm nhận thân phận mình quá mong manh giữa biển đêm bao la tăm tối.

Nửa giờ sau Rạch Gầm thả trôi phía tây Hòn Chuối. Biển êm dưới gió. Hai chiến thuyền cập áp mạn. Chuẩn Úy Bình từ Delta 5 bước vào CIC trình diện. Võ Bằng thông báo tình hình và hoạt động phối hợp: Một mục tiêu do hai duyên tốc đỉnh trách nhiệm. Mục tiêu còn lại do Rạch Gầm và hai chiến thuyền.
Anh căn dặn Chuẩn Úy Bình:
– Đội hình truy kích hàng ngang: Rạch Gầm ở giữa, hai chiến thuyền hai bên, cách nhau năm mươi mét. Tuyệt đối không được tự tiện nổ súng hoặc khám xét khi chưa có lệnh.
– Nhận rõ, thưa Hạm Trưởng.
– Chỉ Huy Trưởng Delta 5 là ai vậy?
– Thưa, Đại Úy Tôn Thất Minh.
– Cùng khóa tôi. Nói với Đại Úy Minh, tôi sẽ ghé Hòn Khoai nay mai.
– Tôi sẽ chuyển lời.
Chuẩn Úy Bình chào rồi rời tàu.

Võ Bằng chỉ thị các nơi im lặng vô tuyến, tắt toàn bộ đèn lộ thiên. Anh khoanh tay nhìn màn ảnh. Hai đốm sáng vẫn chậm rãi nhích lên từng chút. Hai tàu xâm nhập cùng lúc. Chúng diễn trò gì đây? Một cầm chân, một xâm nhập tiếp tế? Cả hai cùng bỏ chạy hay quyết liệt chống trả? Võ Bằng nói vào loa:
– Đài chỉ huy. Hỏi hai duyên tốc đỉnh còn cách Hòn Chuối bao xa?
– Xin chờ.
Một lát, Trung Úy Tuấn báo:
– Thưa Hạm Trưởng, còn cách hai mươi lăm hải lý.
Võ Bằng thấy vững tâm hơn. Hai đánh một chẳng chột cũng què, huống chi bên anh năm đánh hai. Nhưng giờ phút đợi chờ vẫn trĩu nặng.
Chợt tiếng Hạ Sĩ Quan CIC vang lên:
– Trình Hạm Trưởng. Hai mục tiêu còn cách tám hải lý, đang tách ra. Một hướng ra khơi về đảo Thổ Châu, một hướng vào cửa sông Ông Đốc.
Võ Bằng nhìn nhanh bản trận đồ, rồi phát lệnh:
– Trung Úy Tuấn. Báo cho Hải Dương 3: mục tiêu 1 ở tọa độ 8.8082 Bắc, 104.5330 Đông đang hướng về Thổ Châu. Yêu cầu ngăn chận.
– Hải Dương 3 nhận rõ.
Võ Bằng giao CIC cho Hạm Phó rồi lên đài chỉ huy. Cố Vấn và Lan Như theo sát.

Anh đưa ống dòm lên mắt. Phía nam, trời đen đặc, không một ánh đèn. Phía bờ Cà Mau, vài đốm đèn vàng của ngư thuyền chập chờn theo sóng.
– Đài chỉ huy. Radar báo cáo: mục tiêu 1 vẫn hướng về Thổ Châu. Mục tiêu 2 cách sáu hải lý, đang tiếp cận bờ.
Anh đặt loa khuếch đại ngoài thành đài:
– Delta 05, yêu cầu tách khỏi chiến hạm và áp dụng đội hình hàng ngang.
– Nhận rõ.
Anh đặt loa vào bệ, nói với sĩ quan trực:
– Cho máy tiến 1.
Con tàu rùng mình tiến tới. Khi cho máy tiến 3, Võ Bằng ban lệnh tác chiến.

Tiếng còi báo động dồn dập rền vang. Chẳng mấy chốc, các ổ súng đầy người trong áo giáp, nón sắt. Võ Bằng hỏi:
– CIC, cho biết hướng và tốc độ mục tiêu 2.
– Hướng 050, tốc độ 16 gút.
– Cho biết hướng và tốc độ cần chận đầu.
Một khoảng im lặng căng thẳng rồi tiếng nói phát lên:
– Hướng 110, tốc độ 14 gút.
Võ Bằng nói “cám ơn” rồi ra lệnh:
– Lái hướng 110. Hai máy tiến 4.
Những âm thanh quen thuộc – tiếng máy, tiếng nước rẽ – hòa vào nhịp tim mọi người.
Lan Như thắc mắc:
– Khó hiểu quá! Làm sao biết được hướng đi và tốc độ tàu mình cần có để đón đầu tàu địch?
– Nếu thật sự cô cần hiểu cặn kẽ, tôi sẽ giải thích lúc khác. Vắn tắt, cũng nhờ máy DRT, cách tính như trên.
Tiếng PRC-46 vang theo gió:
– Bắc Bình, đây Hải Dương 3. Đã thấy mục tiêu 1. Bắt đầu truy kích.
Võ Bằng nghiêm giọng:
– Hải Dương 3. Hết sức cẩn thận. Chúc may mắn. Nếu cần yểm trợ, báo tôi ngay.
– Nhận rõ, thẩm quyền.
Võ Bằng đưa ống dòm lên. Phía trước, vẫn chỉ bóng tối mịt mùng.

Lan Như bắt đầu thấy khó chịu. Nàng ôm bụng. Nước miếng ứa ra, cổ họng nhờn nhợn. Nàng thầm cầu mong đừng ói, đừng để Võ Bằng cười. Mà ói ra đâu? Chẳng lẽ cho tưới lên sàn. Thấy nàng lúng túng cúi nhìn quanh, một thủy thủ hiểu ý, lặng lẽ kéo chiếc xô ở góc đến cạnh chân nàng. Sợ mở miệng sẽ ói, nàng chỉ gật nhẹ, biết ơn.
– Đài chỉ huy. Mục tiêu 2 cách ba hải lý.
– Súng cối 81. Chuẩn bị hỏa châu. Hướng 1 giờ.
– Nhận rõ.
– Tất cả ổ súng sẵn sàng.
– Đã sẵn sàng!

Không khí như đông đặc. Bắn hỏa châu đồng nghĩa với lộ vị trí – cho cả địch lẫn ta. Nhưng địch có lợi thế hơn. Chúng biết là gặp tàu tuần, sẽ không do dự bắn phủ đầu trong khi ta còn nghi ngờ. Võ Bằng nói với nhân viên âm thoại chuyển lệnh:
– Tất cả ổ súng chú ý. Khi có hỏa châu, nếu địch khai hỏa, phản pháo tức khắc.  Riêng khẩu 76 trực xạ hai quả vào đài chỉ huy.
– Nhận rõ.
Thời gian trôi chậm trong im lặng nặng nề. Tiếng từ miệng loa bừng tỉnh mọi người:
– Đài chỉ huy. Khoảng cách 1000 yards. Hướng 1 giờ.
– Bắn hỏa châu!
Một tiếng “bùm” trầm đục vang lên. Quả pháo lao vút, vạch một vết lửa trắng, rồi bung dù, treo lơ lửng như mặt trời đêm. Ánh sáng đổ xuống mặt biển, phơi bày một chiếc tàu đang tiến tới.

Đó không phải ngư thuyền miền Tây. Thân tàu dài, mũi nhọn, sơn màu xám bẩn. Trên boong sau, dưới tấm bạt, là những khối vuông xếp chỉnh tề. Không cột buồm, không lưới cá, không bóng người thong thả, chỉ có những cái bóng đen nhanh nhẹn di chuyển. Võ Bằng lẩm bẩm: “Đúng là tàu xâm nhập”.
Ánh hỏa châu bắt đầu mờ. Anh ra lệnh bắn tiếp quả thứ hai. Không gian lại bừng sáng.
– Đài chỉ huy. Cách 700 yards.
Anh cầm loa khuếch đại, giọng mạnh, dứt khoát:
– Tàu lạ chú ý! Đây là chiến hạm Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Các anh đang ở trong hải phận Việt Nam. Yêu cầu tắt máy, tất cả lên boong. Bất tuân lệnh sẽ nổ súng!
Giọng nói của anh vang vọng trên mặt biển nhưng tàu lạ vẫn im lặng. Võ Bằng đưa loa cho Cố Vấn. Người bạn đồng minh tuôn một tràng tiếng Mỹ. Tàu lạ quay đầu bỏ chạy.
Võ Bằng lại cầm loa, gằn từng tiếng:
– Tàu kia. Muốn sống, ngưng máy lập tức. Có chạy cũng không thoát.
Anh nói với hai chiến thuyền:
– Delta 5, theo tôi, truy kích.
Tất cả tăng máy hết tốc lực. Ngay lúc đó, một dãy lửa lóe sáng từ tàu địch. Nhiều tràng đạn xé gió lao tới. Một số rơi trước mũi Rạch Gầm, một số vút ngang đài chỉ huy. Lan Như ló đầu ra ngoài chụp ảnh, Võ Bằng định quát “muốn chết hả” thì các khẩu 76, 40, 20 đã đồng loạt rền vang đinh tai điếc óc.

Dù bị đáp trả dữ dội, hỏa lực địch vẫn ào ạt bắn sang. Hỏa châu đã tắt, khiến những đường đạn lửa trong đêm càng thêm ghê rợn. Đạn va vào vách sắt, vách đài chỉ huy, vào lá chắn an toàn các khẩu pháo, tóe lửa.
– Đài chỉ huy. 20 ly tả hạm báo cáo. Một thủy thủ bị thương
Võ Bằng nói vào loa nội bộ:
– Toán y tế đến ngay tả hạm.
– Khoảng cách mục tiêu 500 yards.
– Bắn tiếp hỏa châu.
Lửa đạn địch vẫn vãi tới tấp. Võ Bằng ra lệnh:
– 76 ly. Trực xạ hai quả vào đuôi tàu địch.
Hai tiếng nổ nối tiếp, quả đầu rơi gần lái, khối nước bung cao trắng xóa. Quả thứ hai trúng đuôi tàu, lửa phụt lên, khói đen cuồn cuộn. Tàu địch chậm hẳn lại. Nhiều bóng đen nhốn nháo, vài người nhảy ùm xuống biển.
Võ Bằng hét lớn:
– Tất cả ngưng bắn!

Im lặng đột ngột phủ xuống. Chỉ còn tiếng sóng và tiếng máy tàu. Giọng Võ Bằng lại vang lên:
– Hai máy tiến 1. Chuẩn bị rọi đèn.
Anh cầm vi âm PRC-46:
– Delta 5. Báo cáo tổn thất.
– Delta 5 vô sự.
– Cẩn thận tiến lên mạn tả, tôi tiếp cận mạn hữu.  Cố gắng cứu vớt những người nhảy xuống biển.
Tàu địch đã ngừng hẳn, cách Rạch Gầm 200 mét. Võ Bằng ban lệnh:
– Giám lộ, rọi đèn.
Đèn chưa kịp rọi, một tiếng nổ long trời lở đất rung chuyển đại dương, kéo theo hàng loạt tiếng nổ dồn dập. Một khối cầu lửa khổng lồ bùng lên, khói đen ngùn ngụt cuốn cao. Hơi nóng hắt tới tận Rạch Gầm. Võ Bằng cho lệnh lùi tàu. Hai chiến thuyền cũng tản ra.

Lan Như hào hứng bấm máy liên tục, ghi trọn quang cảnh trận hải chiến, cảnh ngọn lửa bùng lên trên tàu địch, từ từ co cụm, chỉ còn một đám nhỏ trên mặt biển. Bỗng dưng nàng nghe lòng se lại. Những bóng người nhảy xuống biển lúc nãy giờ ra sao? Bao nhiêu người đã chết theo tàu chìm? Niềm hào hứng nghề nghiệp vụt tắt. Lần nào cũng vậy, sau trận chiến là nỗi xót xa tràn về…
Võ Bằng lại cho tàu tiến tới. Đèn rọi qua lại tới lui. Tàu địch biến mất. Có một đầu người nổi trên mặt biển và một cánh tay quơ quơ cầu cứu. Một chiến thuyền tiến tới.
Như phụ họa tình hình, tiếng máy PRC-46 vang lên:
– Hải Dương 3 báo cáo: Mục tiêu 1 đã bị khống chế, thu nhiều súng đạn, bắt giữ tàu và 5 người gồm hai bị thương nặng. Ta hai bị thương nhẹ. Xin cho chỉ thị.
– Chờ. Tôi đến gặp anh.
Sau mười lăm phút, Delta 5 báo cáo vớt được 2. Một người bị thương nặng. Cả hai được chuyển qua Rạch Gầm. Chiến hạm tiến máy hướng về Thổ Châu gặp Hải Dương 3. Hai chiến thuyền tiếp tục tuần tiễu trục Hòn Khoai – Hòn Chuối.
Anh cho lệnh giải tán nhiệm sở tác chiến rồi vào phòng truyền tin gửi công điện cho Vùng 4:
“TTBC. Rạch Gầm, hai duyên tốc đỉnh, hai chiến thuyền đã phối hợp ngăn chận 2 tàu địch. Hai cuộc chạm súng xảy ra. Ta: 3 bị thương. Địch: Chết không rõ. Bị thương và bị bắt 7. Một tàu xâm nhập chìm, một bị bắt giữ với nhiều súng đạn. Xin cho chỉ thị”.

Lan Như hí hửng lên đài chỉ huy với tâm trạng hân hoan đã ghi lại được những hình ảnh hải chiến quý giá. Không thấy bóng dáng Võ Bằng, nàng hụt hẫng. Anh đi đâu? Không thể về buồng lúc này. Chỉ có thể là anh xuống thăm thủy thủ bị thương. Nàng vội xuống sân chính vào phòng y tá.
Nàng đoán đúng. Võ Bằng đang thăm hỏi thủy thủ Hòa, đạn xuyên hông máu ra nhiều nhưng không trầm trọng. Anh còn rất tỉnh táo trả lời mọi câu hỏi. Thấy nàng, Võ Bằng xoay qua mỉm cười:
– Đã đụng trận, hài lòng rồi phải không? Bài phóng sự hải chiến hẳn sẽ lôi cuốn độc giả.
– Chưa bao giờ hài lòng như lần này.
– Nên chụp hình các tù binh cho đầy đủ. Đi với tôi.
Trên đường đi, Lan Như chầm chậm nói:
– Đây là lần đầu ra trận… em thấy sợ.
Nàng cúi mặt ngượng ngùng khi nghe mình bất ngờ xưng em. Võ Bằng thản nhiên bước, giọng dịu dàng:
– Tôi cũng sợ.
Lan Như ngước lên:
– Nhưng… không phải sợ cho em.
Võ Bằng mỉm cười nhìn nàng:
– Anh cũng vậy.

Vũ Thất

(Còn tiếp)







ÁNH TRĂNG BÊN CẦU - Nguyễn Thị Châu

 

                                                      

ÁNH TRĂNG BÊN CẦU

Trăng vàng nay đã đi đâu?

Để tôi trông ngóng đi vào đi ra

Hay là trăng đã đi xa

Tôi nghe đau đáu lệ nhoà đêm thâu

Tôi chờ trăng ở chân cầu

Nước sông gợn sóng trăm bầu vẩy tay

Trăng lên, trăng đã lên rồi

Bâng khuâng tôi nhớ tiếng cười của ai?

Đêm buồn chiếc lá bay bay

Vầng trăng còn đó tình phai lâu rồi

Ngày xưa tạm biệt chia đôi

Dưới chân cầu Cháy* nước trôi hai dòng

Miền Tây xa cách miền Đông

Thời gian đi tới trăng vàng cũng phai

Ra đi tháng rộng năm dài

Anh không còn nữa, sông Tiền buồn hiu…!!!


24-12-2025

Nguyễn thị Châu











Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

Vacation - Anh Khờ và Thơ họa

 Vacation

Phi cơ hạ cánh... buổi tà dương
Vegas đông xe chạy... kín đường
Caesars Palace… người khắp chốn
Christmas Season… kẻ ngàn phương
Năm ngày… ngắc ngoải cùng hai nhỏ     (con)
Bốn tối... dung dăng chỉ mỗi nường         (vợ)  
Kỷ niệm ươm nhiều không nhớ hết  
Riêng hồn... nặng chút nắng... còn vương

Anh Khờ

Thơ họa:

   Tơ Vương
Nào ngờ thuở ấy?...Bến Tầm Dương
Dốc cạn bầu thương!...nghẹn... rẽ đường?
Thoi Nhạn oằn mình rầu kiếm nẻo,
Chim Hồng sã cánh xót tìm phương?!
Tóc xanh liễu tỵ?... chừng si đắm,
Da trắng tuyết ghen?... vẻ nõn nường!?
Ngó ý dẫu lìa?... duyên rứt mối
Vẫn lòng dan díu sợi tơ vương?!

Nguyễn Huy Khôi
19-12-2025




Tình... Lỡ Vương

Đã hẹn chờ nhau cội liễu dương
Sao nay lại xuống trạm bên đường?
Hay là… phận rẽ mình hai hướng
Chẳng lẽ… tình chia đứa mỗi phương?
Lệ đẫm sâm thương... đêm nhớ bạn
Sầu giăng quế nguyệt... tối mơ nường
Bao năm những tưởng... về chung lối
Giận trách tình kia lỡ... vấn vương

    Anh Khờ











BẾN CẠN - Thơ Cao Mỵ Nhân và Thơ Họa

                      

        BẾN CẠN

Bài thơ hồi đáp Nhị vị Thi Sĩ  SÔNG THU và SONG QUANG thăm hỏi : “sao CMN  không viết  Thơ xướng“ 

m

Nét hoa vừa thấy đã tan theo

Sóng nước mênh mông giạt cánh bèo

Đành vớt thời gian tìm bóng bạn

Để buông vận hạn kiếm hình neo

Tầm Dương thủa ấy ai tri kỷ

Phong Lãng thời nay khách cột kèo

Nhật Nguyệt lênh đênh chờ tái ngộ

Thuyền về bến cạn nỗi sầu treo …

m

    Rancho Palos Verdes   16 - 12 - 2025

CAO MỴ NHÂN


Thơ Họa:

      PHẢI CỐ THEO

Thơ SQ xin hồi đáp thi tỷ CMN

      (Bát vận đồng âm)

Chữ nghĩa vui đành phải cố theo

Dù già, CỘT ráng đỡ cho KÈO

Mặc cho thế thái vùi che nẻo

Thây kệ thuyền đời phá bỏ neo

Lục bát lềnh khênh nhiều vẫn réo

Đường thi lênh láng cứ than bèo

Trăm năm còn mấy ta chèo kéo

Chả nhẽ thơ mình để gió treo

Songquang

 20251216

 

       ÂN NGHĨA

Như sông nước chảy vẫn mang theo

Nguồn cội lênh đênh với bọt bèo

Dẫu chuyến hanh thông tìm hội gặp

Hay dòng cách trở lạc loài neo

Ngày vui bến đỗ thuyền nhờ biển

Mái ấm đời xây cột có kèo

Góp nghĩa ân làm nên lẽ sống

Gương lành nhật nguyệt sáng ngời treo

Lý Đức Quỳnh

   17/12/2025 


XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

Thơ Đường luyện tập quyết lòng theo

Dẫu biết tài năng vốn bọt bèo

Nên cố trau giồi niêm chặt chẽ

Và hoài tâm niệm luật gieo neo

Câu từ chọn lọc luôn nghiêm cẩn

Ý tưởng chan hòa chẳng trả treo

Xướng họa vui vầy tâm tự nguyện

Cần chi hứa hẹn hoặc giao kèo.

  Sông Thu

( 17/12/2025 )

 

PHÓNG LAO THEO LAO

Hoa đà có chủ chớ đeo theo

Mi chẳng là chi phận bọt bèo

Mơ mộng hão huyền rồi gởi bóng

Tương tư sầu lắng cứ buông neo

Anh chờ đến lúc thuyền vào cột

Mình đợi tới khi ván đóng kèo

Trót lỡ phóng lao đành phải bám

Ngày người hồi ý,nhẫn vàng treo.

     LAN

(27/12/2025)

 

      LẼ TRUNG TÍN

Tương đắc tri giao, hợp tạng - theo

Tay chân khắn khít... cột nâng kèo

Tình say câu chữ... lời nhanh - quyện

Nghĩa đắm từ chương... ý sớm - neo?

Dạ ái thanh thơm - từng giá - ngọc

Lòng nhân chân thiện - phải đâu - "bèo"?

Đồng thanh tương ứng... luôn hòa hợp

Phong Lãng... huê mời, thưởng nguyệt treo.

Nguyễn Huy Khôi

     17-12-2025

 

    KIẾP NGHÈO

      (Bát vận đồng âm)

Khổ nhọc trăm bề hỏi muốn theo?

Rằng ta phận mỏng ví như bèo

Đâu ngờ buổi ấy đà mang sẹo

Chẳng hẹn khi nào mới nhổ neo

Gặp gỡ nhiều hôm thường léo nhéo

Rời xa lắm bạn đỡ kỳ kèo

Lang thang dạo bước buồn thân hẻo

Bếp lạnh im lìm ngắm chảo treo!

 Như Thu

12/16/2025 


LỜI TRÁCH YÊU THÔ MUỘI

         (Hỷ thi - Bát vĩ đồng âm)

Thuở ấy... kiêu sa!... chẳng chịu theo

Cớ chi lại đổ phận em - "bèo"?

Kẻ đau thương vết khi lành sẹo,

Người xót lỡ đò lúc trật neo!

Duyên phận khôn nề giàng buộc néo.

Tình yêu đâu dễ khoán giao kèo?

Mối giàng chả nhẽ nài chèo kéo,

Đành ngậm sầu tư... tẻ ảnh treo?!

Nguyễn Huy Khôi

    17-12-2025

 

GIÁ VẪN TREO

(Bát vận đồng âm)

Trong cuộc chuyển vần cố bám theo

Cho dù chữ nghĩa rẻ hơn bèo

Thơ Đường chị Mỵ ra tay kéo

Lục Bát Tha Nhân chống cột neo

Phong Lãng bây giờ lên tiếng réo

Tầm Dương ngày trước chẳng kỳ kèo

Tan hàng chiến hữu chia trăm nẻo

Dân chủ Nhân quyền giá vẫn treo…

 ThaNhân

Camthành Dec 17th, 2025

 

   ÁNH NGUYỆT TREO

Vó ngựa qua vù, bụi cuốn theo:

Phù dung cánh mỏng nhẹ thua bèo

Mai gầy chẳng sức khơi thuyền đậu

Liễu yếu đâu quyền dựa bến neo    

Đức mỏng trần gian đùa ngược lối

Tài thô, nhân thế bẩy chênh kèo

Thì thôi lặng lẽ tìm thanh thản

Nguyệt đợi đêm Rằm vẹt ánh treo.

PhươngHoa

DEC 17, 2025

 

       BẾN ĐỖ

Già nhìn vận nước chẳng buồn theo

Bến đỗ cho xong, biết phận bèo

Hết thủa dọc ngang thôi lận đận

Hết thời chìm nổi thoát gieo neo

An nhàn thân thể, cờ không gió

Ổn định tâm tư, cột có kèo

Cảm tạ ơn trên đà tiếp dẫn

Bình thi lờ lững mộng trăng treo. (*)

(Phan Thượng Hải)

        12/17/25

(*) Bình = (cây) bèo.

 

        NGHĨA TÌNH 

Thương chàng gian khổ thiếp trông theo

Góc biển chân mây dõi phận bèo

Quan tái âm hồn thơ thẩn dựa

Rừng già chướng khí vật vờ neo

Anh như cổ thụ vươn thân cột

Em tựa dây leo bám trụ kèo

Nghĩa vợ thủy chung tròn đức hạnh

Tình chồng trọn đạo sắc son treo

    Hưng Quốc

Texas 12-17-2025

 

      BẾN TÌNH ĐỢI

Đã trót yêu thì phải ráng theo,

Lang thang phận bạc tợ như bèo.

Khơi màn thắm nghĩa tình thân bạn,

Kết khúc ngập nồng bến ái neo.

Câu ước nguyện thề trao trọn giữ,

Bến chờ thuyền gắng níu gìn kèo.

Thời gian nhanh thoát đi vun vút,

Niên lão mơ màng cái kiếp treo...

HỒ NGUYỄN

 (17-12-2025)

 

       SÔNG TÌNH

Hồng hoa lũ nổi gió sầu theo,

Bão lụt tràn lan nát rã bèo!

Chồng chất rũ đau đời não ý,

Lụy hờn mê khổ bể buồn neo!

Bồng bềnh nước rỉ hồn suy dạ,

Chất ngất lòng rơi thế đổi kèo!

Dong ruỗi thảm ai trần ngộ hội,

Sông tình ngao ngán lệ mờ treo!

(Bài thơ nầy có thể đọc ngược)

  Liêu Xuyên

 

       MÊ THƠ

Thi Hữu làm thơ hay quá theo

Mê thơ Đường Luật, Thi văn bèo

Đôi khi ý tưởng sai vần trắc

Có lúc vần bằng chẳng bến neo

Đầu óc tuổi già hơi lẩm cẩm

Để tâm xướng họa cột hòa kèo

Đối vần đối nghĩa còn bơ lắm...

Mong Quý bạn mình thông cảm treo.

  Mỹ Nga

     18/12/2025. AL, 29/10/ẤT TỴ 


       CAM ĐÀNH

Cam đành theo vận cũng buông theo

Lướt sóng lênh đênh giữa bọt bèo

Liều thuốc thời gian tìm đến đích

Mong cho trí não chẳng cheo neo

Nhân sinh cuộc sống ác hơn thiện

Tự cổ nhà xây phải vững kèo

Trời đất bao la soi xét kỹ

Hiền từ đạo đức nghiệp hề treo ..

  Yên Hà

18/12/2025

 

     GIÓ HÚ TREO

Hơi thở ra/vào… ấm lạnh theo

Cuộc đời nghĩ kỹ khác chi bèo

Thuyền trôi nhờ cánh buồm nong gió

Bến đậu chỉ cần thả chiếc neo

Đốt đuốc trăm năm chưa thể gặp

Trăng soi bách tuế mãi kỳ kèo

Đò xưa mưa suốt đêm tầm tã…

Leo lét đèn lu… gió hú treo

Kiểu Mộng Hà

 Dec.18.2025

 

      BẾN CẠN

Lụt lội thuyền nan cũng ráng theo…

Mênh mông nước bạc cuốn hoa bèo

Thời gian chẳng đợi ai kia bạn

Vận hội không chờ bóng nọ neo

Gió bấc Bạch Đằng tàu chiến hữu

Đông phong Thương Cảng gốc cây kèo

Lênh đênh cuối bãi bên bồi lỡ

Bến cạn Hàn Giang cáp trụ treo

MAI XUÂN THANH

Silicone Valley December 18, 2025


THUYỀN VỀ BẾN CẠN

Bến đã cạn rồi thuyền chẳng neo

Bên bờ lơ lửng mấy cụm bèo

Thông reo vi vút theo chiều phất

Gió thổi rì rào cuốn lá theo

Hoa bướm ngày xưa dìu dặt ý

Tình thơ nay đã ngất cao kèo

Trót lên khúc rẽ nên đi tiếp

Đâu dám ơ hờ để cám treo !

THIÊN LÝ

 

  CHẲNG CÒN TREO 

Bến thuyền lơ lửng rót buồn theo

Tiếc nuối tình sao quá bọt bèo

Đêm mộng lung linh ngời mắt ngọc

Nguyệt soi lấp lánh chuỗi đèn neo

Đời bao biến động tan rồi hợp

Người cũng lao đao với… cược kèo

Sóng gió ầm ì mong dịu hẳn

Cho mùi khổ lụy chẳng còn treo !!!

PHƯỢNG HỒNG

 

       OAN CHỨ

Bến Cạn, chi còn để mỗ theo?

Còn khô luôn cả cái thân bèo

Khiến nguyên khách lữ dù mong bậu

Làm cả thuyền xưa vẫn đóng neo

Với cảnh bày đây khôn oán thán

Cùng tâm thấy đó khó kỳ kèo

Sao trời chẳng đổ mưa cho nhỉ,

Cổ độ muôn đời mang án treo?

Thái Huy

12/19/25

 

CAO NGUYÊN BIÊN TRẤN

Biên trấn ngăn phòng địch lật kèo

Hoàn thành phi vụ thuở gieo neo*.

Ngày cùng nắng đẹp, đàn chim lượn

Tối với trời thanh, đĩa nguyệt treo.

Thung lũng mờ trôi... dòng suối chảy

Ngọn đồi sáng tỏa... hỏa châu theo.

Thương đời "bay bổng" thời chinh chiến

Tiền lính tính liền, tình chẳng bèo!

DUY ANH

12/19/2025

* thuở gieo neo: hard time (thuở khó khăn)


       Bọt Bèo

 Còn gì có thể được mang theo

Khi xác thân kia tợ bọt bèo

Bởi nổi trên sông chưa đổ bến

Vì trôi dưới biển chẳng buông neo

Sóng gành xô đẩy xa lìa chỗ

Cát bãi lung lay khó gác kèo

Qua từng giai đoạn đây với đó

Bao nhiêu hoài vọng vẫn buồn treo.

2025-12-20

Võ Ngô


     PHẬN BƯNG BIỀN

Dù phận bưng biền cũng ráng theo

Kẻo người trách cứ thứ rong bèo

tối ngày cuốc đất lo vun lúa

suốt buổi bơi xuồng biết nhổ neo

vườn ruộng trống trơ nào đóng cọc

cửa nhà toang hoác có đâu kèo

Vậy mà học hỏi chuyên cần lắm

Xướng họa đàng hoàng chẳng trả treo

Người Sông Cửu

 Tháng 12/19/25

 

      BUÔNG RÈM

Một thủa danh lừng cũng nhạt theo

Thuyền quyên ví sóng đẩy trôi bèo

Vầng dương luyến ái soi chèo mạn

Mặt biển u hoài dõi cột neo

Vạn lúc đời chao đầy khổ cuộn

Bao lần gió lộng ngập sầu treo

Buông rèm thưởng nguyệt mài thi phú

Khúc cũ chìm sâu chẳng níu kèo

       Minh Thúy Thành Nội

Tháng 12/20/2025 

 

      ĐỜI CẠN

Tháng năm lặng lẽ cứ vù theo

Nhiều lúc đời trôi tựa đám bèo

Luyến tiếc ngày qua tìm dấu khắc

Cố ghìm hiện tại kiếm đường neo

Nhớ nhiều lời kẻ nguyền tri kỷ

Thương lắm hình ai nối cốt kèo

Bóng xế đà đang chiều đổ dốc…

Nào còn mấy nả níu cùng treo.

CAOBỒI GIÀ

  21-12-2025

 

BÀI CẢM ƠN QUÝ THI SĨ HOẠ THƠ “BẾN CẠN“

          của “Bản chức Cao Mỵ Nhân thơ“

 

Kiều xưa gặp lại chàng Kim

Thúy Kiều nương thấy trái tim não nề

Thủa nay Đường luật đam mê

Mỵ tôi xin CÁM ƠN , thì … cũng thơ

 

LÝ ĐỨC QUỲNH mở đàn mơ

SONG QUANG  cùng với SÔNG THU dẫn đầu

LAN theo KHÔI NGUYỄN bước mau

NHƯ THU , KHÔI NGUYỄN còn sầu họa thêm

 

THA NHÂN vượt bóng bên thềm

PHƯƠNG HOA  cười nụ : “ đừng quên em “ nè

Bác Sĩ HẢI ( PHAN ) chữ vạn bề

Hữu khuynh  HƯNG QUỐC, tả xe NGUYỄN HỒ

 

LIÊU XUYÊN ghé chút suy tư

Ngẫm câu thuận nghịch , Mỵ chưa am tường

MỸ NGA đức hạnh vô thường

YÊN HÀ hiền sĩ qua đường thi ca


Còn ai, thuyền đợi bến xa

NƯỚC đầy tri kỷ, mời ra  hải hành

MỴ Tôi CẢM TẠ  chị, anh

Cùng bao thân thiện xin dành ghi sau …

 

Rancho Palos Verdes.   18 - 12 – 2025

CAO MỴ NHÂN

Chú thích :

- KHÔI NGUYỄN   viết 2 bài họa

- Hữu khuynh HƯNG QUỐC : đứng bên phải

- Tả xe NGUYỄN HỒ : xe HỒ NGUYỄN bên trái

- Hiền sĩ , xin hiểu Hiền Tài đạo Cao Đài .

       Thân chào.  KÍNH CHÚC VẠN AN.  CAO MỴ NHÂN


BẢN “ NỐI VẦN CẢM ƠN “ Quý Thi Sĩ 

Họa Thơ  BẾN CẠN  của CAO MỴ NHÂN

                           cmn

Sớm nghe triều gọi sông sâu

Sóng dâng từng đóa hoa sầu lênh đênh

MỘNG HÀ KIỀU bắc chênh vênh

MAI XUÂN THANH cũng đăng trình thả thơ


Một đôi tỷ muội thẫn thờ

Từ Gia Nã Đại vượt bờ U. S. A .

Trên đường THIÊN LÝ kiêu sa

PHƯỢNG HỒNG SUỐI KIẾT băng ra nghìn trùng


THÁI HUY lững thững phiêu bồng

Giật mình  chiến hữu vẫy vùng DUY ANH

VÕ NGÔ huynh đệ đan thanh

Rung lên nhịp điệu viễn hành chơi vơi


NGƯỜI SÔNG CỬU thốt ra lời

Bình nguyên chữ nghĩa tuyệt vời thi nhân

Xin thôi dứt bản “ phong thần “

Lệ tràn thơ MỴ kết vần TẠ ƠN …

Rancho Palos Verdes  20 - 12 – 2025

CAO MỴ NHÂN