Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất / CHƯƠNG 24: LẠI HẢI CHIẾN

 

                                                           

Đời Thủy Thủ III

Chương 24: Lại Hải Chiến

Khi Lan Như trở lên đài chỉ huy, Võ Bằng không còn đó. Không ai mặc áo giáp hay đội nón sắt. Nàng ngượng ngùng, cởi cả hai treo lên móc sắt trên vách. Giọng Võ Bằng khô khốc vang lên từ ống loa:

– Sĩ quan trực. Liên lạc hai duyên tốc đỉnh, hai chiến thuyền. Hẹn gặp nhau ở Hòn Chuối trong thời hạn sớm nhất.
– Nhận rõ, thưa Hạm Trưởng.
– Có phóng viên Lan Như trên đó?
– Thưa có.
– Nói cô ấy xuống phòng chiến báo.
– Rõ!
Trung úy Tuấn chỉ đường. Nàng xuống tầng kế, gõ cánh cửa mang bảng “Khu Vực Hạn Chế”. Chính Võ Bằng mở cửa. Hạm Phó và ba nhân viên hiện diện chào nàng.
Vừa bước vào, Lan Như thấy choáng ngợp. Căn phòng nhỏ hẹp, máy đủ cỡ chiếm kín bốn vách. Giữa phòng đặt một chiếc bàn rộng, phủ tấm mica trong suốt. Ánh sáng xanh lục từ màn hình radar hắt ra, khiến mọi vật chìm trong không gian lạnh lẽo, kỳ bí như đáy đại dương.

Võ Bằng giới thiệu, giọng trầm ấm:
– Đây là Trung Tâm Chiến Báo, Combat Information Center – CIC, bộ óc tác chiến của chiến hạm. Mọi dữ kiện từ radar, vị trí ta–địch, địa hình – được phân tích ở đây, trước khi tôi ra quyết định.
Anh đưa nàng lại gần màn hình radar. Cây kim phát quang đang quay vòng đều đặn, để lại các vết trắng lớn nhỏ. Anh chỉ từng mục tiêu giải thích:
– Vệt dài là bờ biển Cà Mau. Đốm sáng lớn là Hòn Chuối. Rải rác là ghe câu. Hai đốm ở rìa màn hình là hai mục tiêu di động nghi ngờ.
Anh dừng lại, chờ thắc mắc. Thấy Lan Như tỏ vẻ nhận hiểu, anh tiếp:
– Chúng ta sẽ thả trôi ở Hòn Chuối, theo dõi và chờ chúng đến gần rồi bất ngờ đánh úp.
Lan Như cau mày:
– Nhưng trên radar chỉ là hai đốm sáng. Làm sao biết hướng đi, tốc độ của chúng để… đánh úp?
– Cách tính dễ dàng. Nhưng trước hết cô cần biết qua về các hải cụ liên quan.

Võ Bằng đưa nàng trở lại giữa phòng. Anh chỉ lên mặt bàn mà mới đầu nàng tưởng chỉ là tấm mica, nói chậm:
– Tấm mica kẻ độ này là bản trận đồ, nơi ghi dấu mọi đường đi nước bước của ta và địch.
Anh kéo cần máy chia độ có gắn thước đo bên trên bản trận đồ:
– Máy này gọi là DRT – Dead Reckoning Tracer.
– Cách tính thế này. Radar cho vị trí mục tiêu. Ta đánh dấu trên trận đồ điểm thứ nhất. Vài phút sau, đánh dấu điểm thứ hai. Dùng DRT nối hai điểm đó, ta có hướng đi. Đo khoảng cách, chia cho thời gian, ra tốc độ.
Đợi Lan Như nhận diện kỹ trận đồ, anh tiếp:
– Cô thấy đó, bọn chúng đang đi về hướng bắc với tốc độ 16 gút. Khoảng một tiếng nữa, những vị khách không mời này sẽ ngang qua chúng ta nếu chúng định tiếp tế cho bọn nằm vùng Cà Mau.

Lan Như hít sâu, cố ghi nhớ nhưng hàng loạt danh từ chuyên môn lạ hoắc lạ huơ khiến nàng lại mở sổ tay ghi chép. Nàng hoàn toàn không ngờ có ngày mình đặt chân vào một nơi không giống bất cứ nơi nào. Không gian om tối, không khí lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng xanh lục của màn hình radar quét vòng, quét vòng… Một sự tĩnh lặng đầy áp lực, đến… nghẹt thở. Nàng siết chặt cuốn sổ, bàn tay và cả cơ thể khẽ run lên. Có phải nàng đang sợ? Chắc là không. Chỉ là con tàu đang rung, đang lắc…
Con tàu lắc lư từ lúc nào, Lan Như không để ý. Bên ngoài, gió rít qua những dây cột cờ, tạo nên âm thanh ù ù não nề, như một lời dọa nạt vô hình. Nàng chợt cảm nhận thân phận mình quá mong manh giữa biển đêm bao la tăm tối.

Nửa giờ sau Rạch Gầm thả trôi phía tây Hòn Chuối. Biển êm dưới gió. Hai chiến thuyền cập áp mạn. Chuẩn Úy Bình từ Delta 5 bước vào CIC trình diện. Võ Bằng thông báo tình hình và hoạt động phối hợp: Một mục tiêu do hai duyên tốc đỉnh trách nhiệm. Mục tiêu còn lại do Rạch Gầm và hai chiến thuyền.
Anh căn dặn Chuẩn Úy Bình:
– Đội hình truy kích hàng ngang: Rạch Gầm ở giữa, hai chiến thuyền hai bên, cách nhau năm mươi mét. Tuyệt đối không được tự tiện nổ súng hoặc khám xét khi chưa có lệnh.
– Nhận rõ, thưa Hạm Trưởng.
– Chỉ Huy Trưởng Delta 5 là ai vậy?
– Thưa, Đại Úy Tôn Thất Minh.
– Cùng khóa tôi. Nói với Đại Úy Minh, tôi sẽ ghé Hòn Khoai nay mai.
– Tôi sẽ chuyển lời.
Chuẩn Úy Bình chào rồi rời tàu.

Võ Bằng chỉ thị các nơi im lặng vô tuyến, tắt toàn bộ đèn lộ thiên. Anh khoanh tay nhìn màn ảnh. Hai đốm sáng vẫn chậm rãi nhích lên từng chút. Hai tàu xâm nhập cùng lúc. Chúng diễn trò gì đây? Một cầm chân, một xâm nhập tiếp tế? Cả hai cùng bỏ chạy hay quyết liệt chống trả? Võ Bằng nói vào loa:
– Đài chỉ huy. Hỏi hai duyên tốc đỉnh còn cách Hòn Chuối bao xa?
– Xin chờ.
Một lát, Trung Úy Tuấn báo:
– Thưa Hạm Trưởng, còn cách hai mươi lăm hải lý.
Võ Bằng thấy vững tâm hơn. Hai đánh một chẳng chột cũng què, huống chi bên anh năm đánh hai. Nhưng giờ phút đợi chờ vẫn trĩu nặng.
Chợt tiếng Hạ Sĩ Quan CIC vang lên:
– Trình Hạm Trưởng. Hai mục tiêu còn cách tám hải lý, đang tách ra. Một hướng ra khơi về đảo Thổ Châu, một hướng vào cửa sông Ông Đốc.
Võ Bằng nhìn nhanh bản trận đồ, rồi phát lệnh:
– Trung Úy Tuấn. Báo cho Hải Dương 3: mục tiêu 1 ở tọa độ 8.8082 Bắc, 104.5330 Đông đang hướng về Thổ Châu. Yêu cầu ngăn chận.
– Hải Dương 3 nhận rõ.
Võ Bằng giao CIC cho Hạm Phó rồi lên đài chỉ huy. Cố Vấn và Lan Như theo sát.

Anh đưa ống dòm lên mắt. Phía nam, trời đen đặc, không một ánh đèn. Phía bờ Cà Mau, vài đốm đèn vàng của ngư thuyền chập chờn theo sóng.
– Đài chỉ huy. Radar báo cáo: mục tiêu 1 vẫn hướng về Thổ Châu. Mục tiêu 2 cách sáu hải lý, đang tiếp cận bờ.
Anh đặt loa khuếch đại ngoài thành đài:
– Delta 05, yêu cầu tách khỏi chiến hạm và áp dụng đội hình hàng ngang.
– Nhận rõ.
Anh đặt loa vào bệ, nói với sĩ quan trực:
– Cho máy tiến 1.
Con tàu rùng mình tiến tới. Khi cho máy tiến 3, Võ Bằng ban lệnh tác chiến.

Tiếng còi báo động dồn dập rền vang. Chẳng mấy chốc, các ổ súng đầy người trong áo giáp, nón sắt. Võ Bằng hỏi:
– CIC, cho biết hướng và tốc độ mục tiêu 2.
– Hướng 050, tốc độ 16 gút.
– Cho biết hướng và tốc độ cần chận đầu.
Một khoảng im lặng căng thẳng rồi tiếng nói phát lên:
– Hướng 110, tốc độ 14 gút.
Võ Bằng nói “cám ơn” rồi ra lệnh:
– Lái hướng 110. Hai máy tiến 4.
Những âm thanh quen thuộc – tiếng máy, tiếng nước rẽ – hòa vào nhịp tim mọi người.
Lan Như thắc mắc:
– Khó hiểu quá! Làm sao biết được hướng đi và tốc độ tàu mình cần có để đón đầu tàu địch?
– Nếu thật sự cô cần hiểu cặn kẽ, tôi sẽ giải thích lúc khác. Vắn tắt, cũng nhờ máy DRT, cách tính như trên.
Tiếng PRC-46 vang theo gió:
– Bắc Bình, đây Hải Dương 3. Đã thấy mục tiêu 1. Bắt đầu truy kích.
Võ Bằng nghiêm giọng:
– Hải Dương 3. Hết sức cẩn thận. Chúc may mắn. Nếu cần yểm trợ, báo tôi ngay.
– Nhận rõ, thẩm quyền.
Võ Bằng đưa ống dòm lên. Phía trước, vẫn chỉ bóng tối mịt mùng.

Lan Như bắt đầu thấy khó chịu. Nàng ôm bụng. Nước miếng ứa ra, cổ họng nhờn nhợn. Nàng thầm cầu mong đừng ói, đừng để Võ Bằng cười. Mà ói ra đâu? Chẳng lẽ cho tưới lên sàn. Thấy nàng lúng túng cúi nhìn quanh, một thủy thủ hiểu ý, lặng lẽ kéo chiếc xô ở góc đến cạnh chân nàng. Sợ mở miệng sẽ ói, nàng chỉ gật nhẹ, biết ơn.
– Đài chỉ huy. Mục tiêu 2 cách ba hải lý.
– Súng cối 81. Chuẩn bị hỏa châu. Hướng 1 giờ.
– Nhận rõ.
– Tất cả ổ súng sẵn sàng.
– Đã sẵn sàng!

Không khí như đông đặc. Bắn hỏa châu đồng nghĩa với lộ vị trí – cho cả địch lẫn ta. Nhưng địch có lợi thế hơn. Chúng biết là gặp tàu tuần, sẽ không do dự bắn phủ đầu trong khi ta còn nghi ngờ. Võ Bằng nói với nhân viên âm thoại chuyển lệnh:
– Tất cả ổ súng chú ý. Khi có hỏa châu, nếu địch khai hỏa, phản pháo tức khắc.  Riêng khẩu 76 trực xạ hai quả vào đài chỉ huy.
– Nhận rõ.
Thời gian trôi chậm trong im lặng nặng nề. Tiếng từ miệng loa bừng tỉnh mọi người:
– Đài chỉ huy. Khoảng cách 1000 yards. Hướng 1 giờ.
– Bắn hỏa châu!
Một tiếng “bùm” trầm đục vang lên. Quả pháo lao vút, vạch một vết lửa trắng, rồi bung dù, treo lơ lửng như mặt trời đêm. Ánh sáng đổ xuống mặt biển, phơi bày một chiếc tàu đang tiến tới.

Đó không phải ngư thuyền miền Tây. Thân tàu dài, mũi nhọn, sơn màu xám bẩn. Trên boong sau, dưới tấm bạt, là những khối vuông xếp chỉnh tề. Không cột buồm, không lưới cá, không bóng người thong thả, chỉ có những cái bóng đen nhanh nhẹn di chuyển. Võ Bằng lẩm bẩm: “Đúng là tàu xâm nhập”.
Ánh hỏa châu bắt đầu mờ. Anh ra lệnh bắn tiếp quả thứ hai. Không gian lại bừng sáng.
– Đài chỉ huy. Cách 700 yards.
Anh cầm loa khuếch đại, giọng mạnh, dứt khoát:
– Tàu lạ chú ý! Đây là chiến hạm Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa. Các anh đang ở trong hải phận Việt Nam. Yêu cầu tắt máy, tất cả lên boong. Bất tuân lệnh sẽ nổ súng!
Giọng nói của anh vang vọng trên mặt biển nhưng tàu lạ vẫn im lặng. Võ Bằng đưa loa cho Cố Vấn. Người bạn đồng minh tuôn một tràng tiếng Mỹ. Tàu lạ quay đầu bỏ chạy.
Võ Bằng lại cầm loa, gằn từng tiếng:
– Tàu kia. Muốn sống, ngưng máy lập tức. Có chạy cũng không thoát.
Anh nói với hai chiến thuyền:
– Delta 5, theo tôi, truy kích.
Tất cả tăng máy hết tốc lực. Ngay lúc đó, một dãy lửa lóe sáng từ tàu địch. Nhiều tràng đạn xé gió lao tới. Một số rơi trước mũi Rạch Gầm, một số vút ngang đài chỉ huy. Lan Như ló đầu ra ngoài chụp ảnh, Võ Bằng định quát “muốn chết hả” thì các khẩu 76, 40, 20 đã đồng loạt rền vang đinh tai điếc óc.

Dù bị đáp trả dữ dội, hỏa lực địch vẫn ào ạt bắn sang. Hỏa châu đã tắt, khiến những đường đạn lửa trong đêm càng thêm ghê rợn. Đạn va vào vách sắt, vách đài chỉ huy, vào lá chắn an toàn các khẩu pháo, tóe lửa.
– Đài chỉ huy. 20 ly tả hạm báo cáo. Một thủy thủ bị thương
Võ Bằng nói vào loa nội bộ:
– Toán y tế đến ngay tả hạm.
– Khoảng cách mục tiêu 500 yards.
– Bắn tiếp hỏa châu.
Lửa đạn địch vẫn vãi tới tấp. Võ Bằng ra lệnh:
– 76 ly. Trực xạ hai quả vào đuôi tàu địch.
Hai tiếng nổ nối tiếp, quả đầu rơi gần lái, khối nước bung cao trắng xóa. Quả thứ hai trúng đuôi tàu, lửa phụt lên, khói đen cuồn cuộn. Tàu địch chậm hẳn lại. Nhiều bóng đen nhốn nháo, vài người nhảy ùm xuống biển.
Võ Bằng hét lớn:
– Tất cả ngưng bắn!

Im lặng đột ngột phủ xuống. Chỉ còn tiếng sóng và tiếng máy tàu. Giọng Võ Bằng lại vang lên:
– Hai máy tiến 1. Chuẩn bị rọi đèn.
Anh cầm vi âm PRC-46:
– Delta 5. Báo cáo tổn thất.
– Delta 5 vô sự.
– Cẩn thận tiến lên mạn tả, tôi tiếp cận mạn hữu.  Cố gắng cứu vớt những người nhảy xuống biển.
Tàu địch đã ngừng hẳn, cách Rạch Gầm 200 mét. Võ Bằng ban lệnh:
– Giám lộ, rọi đèn.
Đèn chưa kịp rọi, một tiếng nổ long trời lở đất rung chuyển đại dương, kéo theo hàng loạt tiếng nổ dồn dập. Một khối cầu lửa khổng lồ bùng lên, khói đen ngùn ngụt cuốn cao. Hơi nóng hắt tới tận Rạch Gầm. Võ Bằng cho lệnh lùi tàu. Hai chiến thuyền cũng tản ra.

Lan Như hào hứng bấm máy liên tục, ghi trọn quang cảnh trận hải chiến, cảnh ngọn lửa bùng lên trên tàu địch, từ từ co cụm, chỉ còn một đám nhỏ trên mặt biển. Bỗng dưng nàng nghe lòng se lại. Những bóng người nhảy xuống biển lúc nãy giờ ra sao? Bao nhiêu người đã chết theo tàu chìm? Niềm hào hứng nghề nghiệp vụt tắt. Lần nào cũng vậy, sau trận chiến là nỗi xót xa tràn về…
Võ Bằng lại cho tàu tiến tới. Đèn rọi qua lại tới lui. Tàu địch biến mất. Có một đầu người nổi trên mặt biển và một cánh tay quơ quơ cầu cứu. Một chiến thuyền tiến tới.
Như phụ họa tình hình, tiếng máy PRC-46 vang lên:
– Hải Dương 3 báo cáo: Mục tiêu 1 đã bị khống chế, thu nhiều súng đạn, bắt giữ tàu và 5 người gồm hai bị thương nặng. Ta hai bị thương nhẹ. Xin cho chỉ thị.
– Chờ. Tôi đến gặp anh.
Sau mười lăm phút, Delta 5 báo cáo vớt được 2. Một người bị thương nặng. Cả hai được chuyển qua Rạch Gầm. Chiến hạm tiến máy hướng về Thổ Châu gặp Hải Dương 3. Hai chiến thuyền tiếp tục tuần tiễu trục Hòn Khoai – Hòn Chuối.
Anh cho lệnh giải tán nhiệm sở tác chiến rồi vào phòng truyền tin gửi công điện cho Vùng 4:
“TTBC. Rạch Gầm, hai duyên tốc đỉnh, hai chiến thuyền đã phối hợp ngăn chận 2 tàu địch. Hai cuộc chạm súng xảy ra. Ta: 3 bị thương. Địch: Chết không rõ. Bị thương và bị bắt 7. Một tàu xâm nhập chìm, một bị bắt giữ với nhiều súng đạn. Xin cho chỉ thị”.

Lan Như hí hửng lên đài chỉ huy với tâm trạng hân hoan đã ghi lại được những hình ảnh hải chiến quý giá. Không thấy bóng dáng Võ Bằng, nàng hụt hẫng. Anh đi đâu? Không thể về buồng lúc này. Chỉ có thể là anh xuống thăm thủy thủ bị thương. Nàng vội xuống sân chính vào phòng y tá.
Nàng đoán đúng. Võ Bằng đang thăm hỏi thủy thủ Hòa, đạn xuyên hông máu ra nhiều nhưng không trầm trọng. Anh còn rất tỉnh táo trả lời mọi câu hỏi. Thấy nàng, Võ Bằng xoay qua mỉm cười:
– Đã đụng trận, hài lòng rồi phải không? Bài phóng sự hải chiến hẳn sẽ lôi cuốn độc giả.
– Chưa bao giờ hài lòng như lần này.
– Nên chụp hình các tù binh cho đầy đủ. Đi với tôi.
Trên đường đi, Lan Như chầm chậm nói:
– Đây là lần đầu ra trận… em thấy sợ.
Nàng cúi mặt ngượng ngùng khi nghe mình bất ngờ xưng em. Võ Bằng thản nhiên bước, giọng dịu dàng:
– Tôi cũng sợ.
Lan Như ngước lên:
– Nhưng… không phải sợ cho em.
Võ Bằng mỉm cười nhìn nàng:
– Anh cũng vậy.

Vũ Thất

(Còn tiếp)







Không có nhận xét nào: