Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

Đời Thủy Thủ III - (Vũ Thất) / CHƯƠNG 23: ĐƯỜNG QUA HÒN CHUỐI

                                                            
Đời Thủy Thủ III - (Vũ Thất) 
CHƯƠNG 23: ĐƯỜNG QUA HÒN CHUỐI

Vẫn mặc áo khoác xanh với hai chữ Báo Chí trắng nổi bật, Lan Như đứng tựa dây an toàn sân trước, chú tâm theo dõi toán kéo neo. Theo lệnh từ đài chỉ huy, Hạm Phó Tiến cho máy kéo quay từ từ. Dây neo căng cuộn dần vào trục, con tàu nhích tới đến khi dây neo thẳng đứng. Từng người, mỗi động tác thành thạo, phối hợp nhịp nhàng. Rồi chiếc neo đen sì trồi lên, nước chảy ròng ròng. Tiếng kim loại chạm nhau vang khô khốc.
Lan Như nghe nao nao. Lại thêm một ngày dấn thân, thêm một chương mới cho nghề nghiệp. Một chương chắc chắn nàng chưa từng trải qua.
Hạm Phó báo vào điện thoại nội bộ:
– Đài chỉ huy, neo đã vào ổ.
– Giải tán!
Tiếng máy chánh khởi động, trầm và đều, thân tàu hơi rung. Nước sau lái sôi sùng sục. Rạch Gầm từ từ tiến ra khỏi vịnh Bãi Ngự, trực chỉ hướng đông-nam. Lan Như bước theo Hạm Phó lên đài chỉ huy nhưng anh tạt qua phòng chiến báo.

Vẫn khung cảnh quen thuộc: Võ Bằng đứng bên cánh phải, cố vấn Mỹ tựa trụ la bàn. Hai quan sát viên đứng hai bên người giữ bánh lái, mắt dán vào mặt biển phía trước.
Lan Như đến đứng bên cánh trái, cạnh sĩ quan trực phiên. Biển xanh đục, từng đợt sóng bạc đầu vỗ nhẹ mạn tàu. Rạch Gầm thỉnh thoảng nhẹ lắc khiến đầu Lan Như nghe nằng nặng. Gió đã mạnh hơn buổi sáng mang theo hơi ấm biển khơi. Lan Như lắc đầu cho mái tóc xõa tung, có cảm giác dễ chịu như đầu mới được gội.
Võ Bằng chợt liếc sang, giữ tia nhìn hơi lâu. Hiếm có một cô gái trẻ tuổi, xinh đẹp đến vậy lại ngang nhiên chọn một nghề nguy hiểm. Hẳn phải có một nguyên cớ sâu xa. Thông thường chỉ khi tuyệt vọng hay tổn thương, người ta mới dám đứng gần cái chết đến thế.
Anh nhìn kỹ hơn, như sẽ nhìn thấy nguyên nhân hiện ra đâu đó. Gương mặt trái xoan, mắt to, sáng long lanh; sống mũi thon, đôi môi đầy đặn, mái tóc mướt đen chấm vai. Nguyên nhân không thấy nhưng lại thấy những đường nét ở nàng anh từng thuộc nằm lòng nơi một người con gái khác. Hình ảnh Huỳnh Như Oanh: cũng khuôn mặt ấy, nhưng thêm một đồng tiền ở má trái, thêm một nụ cười mà mỗi lần nhớ đến, tim anh dao động.
Hai vẻ đẹp gần giống nhau, một đang bên anh, một ở tận Sài Gòn. Ai đã khiến hồn anh xao xuyến?

Tiếng nói qua ống loa từ phòng chiến báo kéo anh khỏi dòng suy tư:
– Báo cáo đài chỉ huy, phong vũ biểu đang xuống thấp.
Võ Bằng hỏi:
– Hiện áp suất bao nhiêu?
– Thưa đúng 1000 hPa.
Anh ngước nhìn bầu trời. Mới đó mà mây đã kéo phủ đầy, gió mạnh hơn, sóng bạc đầu cao hơn. Mùi dầu diesel trộn vào không khí oi bức, ngột ngạt.
Lan Như bước tới cúi nhìn hải đồ, hỏi sĩ quan đương phiên:
– Chừng nào mình mới tới Hòn Khoai, Trung Úy?
Trung Úy Bùi Anh Tuấn đo đạc nhanh, trả lời:
– Nếu không có gì xảy ra, khoảng 9 giờ tối. Nhưng mình đến Hòn Chuối trước. Đến đó độ 7 giờ.
Lan Như nhớ buổi họp ban trưa: Võ Bằng đã ấn định tám giờ tối là giờ khởi sự kế hoạch ngăn chặn. Đó là lý do anh cho tàu nhổ neo sớm, để kịp tuần tiễu trục trách nhiệm Hòn Chuối – Hòn Khoai. Quân lệnh phải nghiêm minh. Nàng không viếng được hải đăng là đúng. Nàng hướng mặt về anh, tặng một ánh nhìn cảm thông thân mến. Nhưng Võ Bằng đang dõi mắt ra khơi…

Anh hỏi mà mắt không rời đường chân trời:

– Cô Lan Như chịu được say sóng chứ?
Nàng cười:
– Hiện tại thì… chưa thấy gì.
Tiếng anh êm và ấm:
– Ở ngoài biển, kẻ thù không chỉ là súng đạn, mà còn là sóng gió.
Như tán đồng lời hạm trưởng, Rạch Gầm khẽ rùng mình, lắc lư.
Nhân viên vô tuyến trao Võ Bằng công điện khẩn. Anh đọc lướt rồi nói:
– Tin báo có bão. Cô phóng viên sắp có dịp trổ tài tường thuật trận bão ngoài khơi.
Lan Như xoa tay:
– À, hay tuyệt. Bài phóng sự sẽ thêm phần hấp dẫn: vừa hải chiến với quân địch, vừa hải chiến với bão bùng.
Anh quay nhìn nàng. Câu nói tưởng là đùa ấy lại mang một tâm trạng bình thản lạ lùng. Hai trận chiến – trận nào cũng có thể lấy mạng người – mà nàng nói như sẵn sàng đón đợi.

Trung Úy Tuấn vừa xong đo đạc xác định vị trí chiến hạm, Võ Bằng bước đến xem qua rồi hỏi Cố Vấn:
– How about coffee?
– No, sir. Thank you.
Anh hỏi Lan Như:
– Cô uống cà phê chứ?
– Uống ghiền, sáng một trưa một.
– Vậy thì mời cô.
Võ Bằng bước đến cầu thang. Trung Úy Tuấn hô “nghiêm”. Lan Như và Cố Vấn theo sau. Tất cả vào phòng ăn. Tiếng quân cờ domino kêu lộp cộp trên mặt bàn nỉ xanh im bặt. Hai sĩ quan ngẩng lên chào.
Cố vấn lấy ly nước đá rồi về buồng riêng. Võ Bằng rót hai ly cà phê, Lan Như cầm dĩa đựng các gói đường đem ra bàn. Cả hai im lặng khuấy đường, tiếng muỗng chạm ly vang nghe vui tai.
Võ Bằng lên tiếng:
– Tối hôm qua tôi còn nợ cô về nội dung quyển Binh Thư Yếu Lược. Bây giờ, mời cô cứ hỏi tự nhiên.
Lan Như chợt nhớ, vội xin lỗi rồi về buồng lấy máy ghi âm để lên bàn. Nàng nói khi bấm nút:
– Phải thú thật, đêm qua Lan Như mất ngủ vì Binh Thư Yếu Lược. Nhất là câu anh nói Đức Trần Hưng Đạo không chỉ là một vị tướng tài ba lỗi lạc mà còn là một nhà tư tưởng, nhà chính trị xuất sắc. Những tác phẩm chính trị, quân sự kinh điển của Ngài như Binh Thư Yếu Lược và Hịch Tướng Sĩ có giá trị muôn đời. Xin anh nói rõ hơn…

Võ Bằng mỉm cười, chậm rãi:
– Ở chương mở đầu, Ngài dạy: “Người làm tướng trước hết phải tu thân, giữ tín, trọng nghĩa, khiến quân như con, dân như nước. Có như vậy, thiên hạ mới yên.” Rồi tiếp: “Khoan thư sức dân làm kế bền gốc sâu rễ” và “lấy nhân nghĩa mà giữ nước”.  Tóm lại, làm tướng, trước hết phải thắng mình, kế đến là chăm lo đời sống cho dân, phải biết thương và không áp bức dân, tạo sự vững mạnh từ gốc rễ thì mới mong thắng giặc.  Nguyễn Trãi trong Bình Ngô Đại Cáo cũng nói: “Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”.

Lan Như chống cằm, mắt sáng ánh tinh nghịch:
– Những điều Ngài dạy, Hạm Trưởng Võ Bằng đã làm được bao nhiêu?
Anh bật cười:
– Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ biển đảo, bảo vệ dân khỏi xâm nhập, giữ ngư trường không bị nước khác chiếm. Làm được bao nhiêu thì không biết, chỉ biết đã làm hết sức mình.
Giọng nàng mềm hơn:
– Anh có tin vào sự linh ứng của Đức Thánh?
– Tin chứ. Nhưng không theo nghĩa siêu nhiên. Thánh không vì phép lạ. Thánh là đạo lý, là sức mạnh tinh thần. Tôi tin vào điều đó.
– Quyển Binh Thư đã hơn sáu trăm năm rồi, có còn giá trị thời nay, khi chiến tranh có hàng không mẫu hạm, phi cơ phản lực, hỏa tiễn?
– Vũ khí thay đổi, con người thì không. Ý chí – kỷ luật – lòng tự trọng – trách nhiệm với quốc gia… không bao giờ cũ.
Lan Như dường bừng tỉnh:
– Ngày xưa học Hịch Tướng Sĩ, Lan Như nhớ mãi đoạn Ngài nói về nỗi đau, nỗi hận trước hiếp đáp của quân thù: “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa.…” Bây giờ nhắc lại còn nổi gai ốc.
– Đó là tiếng lòng của người gánh trọng trách với đất nước, dám nói với vua: “Muốn hàng, hãy chém đầu thần trước.”
– Bây giờ Lan Như đã hiểu vì sao Ngài thắng cả ba trận Hàm Tử, Chương Dương, Bạch Đằng, giữ vẹn toàn đất nước. Tinh thần yêu dân yêu nước, tinh thần quyết tử mạnh hơn sức mạnh quân sự.
Võ Bằng gật đầu:
– Cô đã thấu đạt nghĩa lý.
Lan Như đăm đăm nhìn anh, khẽ gọi:
– Anh Bằng này… Phải nói Lan Như vừa có được một đề tài hẳn là hay nhất trong đời phóng viên. Lan Như vững tin đất Việt mãi là của người Việt, dù sống bên gã khổng lồ ma giáo.
– Còn Hịch Tướng Sĩ, còn Binh Thư Yếu Lược, còn Bình Ngô Đại Cáo là còn Việt Nam.
Cả hai im lặng một lúc, nhìn hai sĩ quan mải mê chơi domino.

Võ Bằng lên tiếng trước:
– Này cô Lan Như …
– Gì anh?
– Tôi vẫn thắc mắc sao cô chọn nghề nguy hiểm thế này? Lẽ ra cô nên có một gia đình êm ấm.
– Ba Lan Như làm quận trưởng, bị Việt cộng sát hại năm 60. Mẹ bệnh mất vài năm sau. Lan Như tuyệt vọng, muốn tự tử. May có đứa bạn thân khuyên lơn, đưa vào làm nghề báo. Hai năm phóng viên đô thành vẫn buồn, Lan Như xin học khóa phóng viên chiến trường. Đối diện với cái chết và chết… dễ hơn!
Võ Bằng ngạc nhiên:
– Có khóa huấn luyện thật sao? Tôi chưa từng nghe nói. Ai tổ chức?
– Nha Báo Chí, Bộ Thông Tin. Thí sinh phải tốt nghiệp Văn khoa hoặc Học viện Quốc gia Hành chánh. Lại thêm phải hội đủ điều kiện khỏe về thể chất, mạnh về tinh thần.
Võ Bằng nghiêng mặt ngắm Lan Như, cách ngắm nghía khiến hai sĩ quan phì cười. Thấy nàng tỉnh bơ, Võ Bằng gật gù:
– Cô đúng là hội đủ hai điều kiện đó. Còn gì nữa?
– Khóa học một năm, rất khắt khe.
– Họ dạy những gì?
– Ba tháng đầu, học lý thuyết về an toàn sinh mạng, về cứu thương. Ba tháng kế, thực tập sức chịu đựng trong điều kiện khắc nghiệt giữa môi trường thù địch, rồi học phương thức đào thoát.
– Cô học về an toàn sinh mạng mà sao không thấy mang theo áo giáp nón sắt?
Lan Như cười:
– Ông chủ nhiệm bảo khỏi cần mang, trên tàu có sẵn.
– Vậy là phần nào… liều mạng rồi! Còn gì nữa?
– Nếu qua được sáu tháng đầu, sáu tháng sau được gửi thẳng ra sa trường.
Võ Bằng lắc đầu:
– Đến nay, theo cô nói, cô bước vào chiến trường năm thứ ba.
Lan Như hãnh diện đáp:
– Đúng.
– Chưa từng thấy cô nào… chì như cô.
Nàng mỉm cười, mắt long lanh nhìn Võ Bằng không bằng lối tò mò của phóng viên mà bằng tia trìu mến. Nàng nghiêm giọng:
– Bây giờ đến lượt Lan Như hỏi. Anh được mấy cháu rồi?
Võ Bằng cười nhạt:
– Biển mênh mông quá nên ai cũng xa rời. Cũng như cô vậy thôi, chúng ta sống bằng những chuyến đi không nghĩ ngày về.
Câu nói khiến Lan Như bất giác xúc động. Nàng tắt máy ghi âm. Từ giờ phút này nàng chỉ muốn ghi lại bằng trí nhớ và trái tim…

Tiếng điện thoại reo vang. Một sĩ quan bước vội lại nhấc máy nghe rồi trao Võ Bằng:
– Thưa Hạm Trưởng, đài chỉ huy muốn gặp.
Võ Bằng áp máy:
– Tôi nghe đây.
Mọi người nhìn anh chờ đợi. Anh gác máy, giọng dứt khoát:
– Radar phát hiện hai mục tiêu di chuyển nhanh.
Anh bước vội ra cửa, nói vói lại:
– Báo Cố Vấn biết.
Hai sĩ quan đứng lên. Lan Như lật đật chạy theo Võ Bằng.

***

Biển tây nam Cà Mau chiều xuống rất nhanh.
Mới sáu giờ, mặt trời hướng Hòn Khoai chỉ còn dải đỏ mong manh bị nuốt dần vào đám mây đen. Gió đổi hướng, không mạnh nhưng mang theo mùi sình lầy vùng tận cùng đất nước. Sóng bạc đầu dồn dập, mặt nước sẫm dần màu mực tàu.
Ngọn hải đăng Hòn Chuối chớp đều một luồng sáng trắng, mười giây một vòng, như cảnh báo những ai đang qua vùng bất trắc…
Võ Bằng nói nhỏ với Lan Như:
– Biển động là thời điểm địch hay lợi dụng xâm nhập. Hai mục tiêu kia, rất có thể là hai ngư thuyền giả dạng. Thế nào cũng đụng độ. Cô nên chuẩn bị hành nghề…
Lan Như đi vội về phòng. Nàng mặc áo giáp, đội mũ sắt, tay cầm chiếc máy ảnh. Một cảm giác bất an nổi lên. Nếu đụng trận thật, Võ Bằng là người đứng đầu sóng ngọn gió…

Vũ Thất

(Còn tiếp)


Không có nhận xét nào: