Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

Thơ và Tình - Vkp.Phượng Ngày Xưa


THƠ VÀ TÌNH  
vkp phượng ngày xưa

Thơ  không có tình... thơ thành nhạt nhẽo
Tình vắng bóng thơ... tình sẽ chơi vơi
Trót đã đem thơ rao bán cho đời
Tình giữ lại để riêng mình thụ hưởng...
*
Tình trong thơ dẫu thương vay khóc mướn
Cũng điểm cho đời chút nghĩa yêu thương
Dù bước đầu tiên hay đến cuối đường
Phải cố quên khi tình / thơ đứt đoạn...
*
Tình với thơ cuộc hôn nhân ai gán?
Mà khó tách rời vì cần có nhau
Vẫn cứ đi chung trên một con tàu
Lận đận lao đao qua từng thế kỷ...
*
Tình càng cay đắng thơ càng ủy mị
Hết giận hờn đến khóc lóc thở than
Bởi vì tình là nỗi khổ của thế gian
Thơ bày tỏ nỗi hoang mang tuyệt vọng...
*
Thơ thiếu tình sẽ mát đi cuộc sống
Tình vắng thơ thì hồn mộng lửng lơ
Một phút thuyền yêu neo bến cập bờ
Đủ viết nên một trang thơ trác tuyệt...
*
Thơ với tình... mãi nồng nàn bất diệt!!!

         Saigon 22/5/2016
         Vkp phượng ngày xưa








Khoảng Trời Rong Rêu - Trầm Vân


 Khoảng Trời Rong Rêu

Môt hôm về lại thăm trường
Ngồi trong lớp cũ nỗi buồn ngẩn ngơ
Bảng xanh, xanh mãi đến giờ
Tóc mình ôi đã bạc phơ mất rồi

Trên cao bục giảng xưa ngồi
Tóc lem chút bụi phấn rơi ngày nào
Bập bềnh lời giảng nôn nao
Bóng trò lúi cúi chép vào tập trang

Nhớ hoài những ngón tay ngoan
Trả lời câu hỏi vội vàng giơ lên
Thương sao ánh mắt dịu hiền
Ngây thơ chưa biết đảo điên cuộc đời

Nhớ sao thanh thoát nụ cười
Khép hờ cửa lớp những lời chim ca
Nhớ gần lại nhớ xa xa
Người nơi xứ lạ quê nhà trăm nơi

Còn trong ký ức ngậm ngùi
Mái trường xưa với khoảng trời rong rêu
Lòa xòa tóc rối sợi xiêu
Một mình ngồi lại bên chiều nhớ thương
     Trầm Vân

Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2016

Hịch Thời Đại: Đuốc Diên Hồng XXI (Duy Khang)





Vài Suy Nghĩ về TT Mỹ Obama - Hoàng Đằng

Vài Suy Nghĩ về Tổng Thống Mỹ Obama

Tổng Thống Mỹ Obama vừa có chuyến thăm Việt Nam theo lời mời của Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang.
Tổng Thống Obama đến Việt Nam tối 22/5 và rời Việt Nam trưa 25/5/2016.
Mục đích chính của chuyến thăm Tổng Thống là hội đàm với Lãnh Đạo Việt Nam về nhiều vấn đề từ chính trị, an ninh, kinh tế, môi trường, nhân quyền, hậu quả chiến tranh ...



Chủ Tịch Trần Đại Quang tiếp Tổng Thống Obama

Theo tôi nghĩ, còn một mục đích nữa, có lẽ thứ yếu, là tìm hiểu dân tình Việt Nam.
Một điều lạ gây ngạc nhiên cho mọi người là Tổng Thống đi đâu, lúc nào, làm gì đều được dân chúng chờ đón, nghênh tiếp hớn hở.
Dân Việt Nam vốn được tiếng hiếu khách; nhưng lần đón Tổng Thống Obama này đã cho thế giới biết lòng hiếu khách ấy như thế nào. Tối 22/5/2016, nghe tin Tổng Thống đến, dân Hà Nội, thay vì nghỉ ngơi sau một ngày lao động mệt nhọc, dắt dìu nhau ra đứng hai bên đường chờ đoàn xe đưa Tổng Thống từ sân bay về khách sạn; Tổng Thống ngồi trên xe, dân chẳng thấy Tổng Thống, nhưng Tổng Thống thấy dân; sau đó, cảm động, Tổng Thống phát biểu: “Sự thân thiện của Việt Nam đã chạm tới trái tim tôi.”
Mấy ngày qua, tôi có theo dõi, tôi thấy đúng là dân chúng háo hức bày tỏ tình cảm mến mộ Tổng Thóng chứ không phải hiếu kỳ như có tờ báo nào đó đưa tin.

Dân Hà Nội đón TT Obama

Mỗi năm, Nhà Nước ta đón tiếp khá nhiều vị lãnh đạo nước ngoài tới thăm, nhưng chưa lần nào tôi thấy (dù chỉ thấy trên TV) thái độ hiếu khách của nhân dân biểu tỏ đến mức ấy: người vẫy tay, người bắt tay, người xích gần chụp ảnh, người reo hò, người tiếc nuối vì lỡ cơ hội thấy mặt …
Tôi suy nghĩ: Vì sao vậy? Và tôi tạm ghi vội câu tự trả lời.

Việt Nam ở sát Trung Quốc; trước đây, trong tình đồng chí và tình láng giềng, Trung Quốc giúp đỡ Miền Bắc “giải phóng” Miền Nam, thống nhất đất nước. Khổ nỗi là từ khi chiến tranh mới chấm dứt đến bây giờ, Trung Quốc đối xử tệ với Việt Nam: lấn chiếm lãnh thổ, gây hiềm khích giữa Việt Nam và Campuchia, tranh giành và cưỡng chiếm biển đảo, lủng đoạn kinh tế… Do vậy, Việt Nam cần thân thiện với Mỹ, dù Mỹ là cựu thù, để đối trọng với Trung Quốc vì theo kinh nghiệm lịch sử, Mỹ không có tham vọng lãnh thổ và từng giúp đỡ những nước cựu thù sau chiến tranh (Nhật, Đức) phát triển ngoạn mục. Nói rõ ra là dân Việt Nam quá lo sợ Trung Quốc bành trướng ăn hiếp rồi đô hộ nên mong ước kết thân với Mỹ; sự mong ước ấy thể hiện qua nghênh tiếp Tổng Thống Obama tới thăm.


                  Dân Sài Gòn nồng nhiệt đón tiếp TT Obama                    
Tuy nhiên, giá như Tổng Thống Mỹ không phải Obama thì nhân dân Việt Nam không nồng nhiệt như là đón tiếp một người thân đi xa về.

Tình thân thiện ấy đến từ đâu?
Tình thân thiện ấy nhờ màu da của Tổng Thống; ông có nước da không trắng hồng, bóng láng mà ngăm đen, trông gần gũi, không khác chi đa số người lao động Việt Nam - nông dân hay công nhân - dầm mưa dãi nắng.
Tình thân thiện ấy nhờ vóc dáng của Tổng Thống; ông không béo úc núc, mặt bự, bụng phệ, tóc nhuộm đen nhánh, chải chuốt như thử mới từ một thẩm mỹ viện ra mà cao, gầy, thẳng, khỏe, mạnh, nhanh nhẹn, tóc điểm bạc, pha chút phong sương - dáng vẻ người lao động.
Tình thân thiện ấy nhờ cách trang phục của Tổng Thống. Chỉ trừ những lúc làm việc, ông phải bận veston, cà-vạt, còn thì áo sơ mi xắn tay hay áo khoác xuềnh xoàng như một người bình dân Việt Nam.

Obama ăn bún chả ở Hà Nội

Tình thân thiện ấy nhờ thái độ ứng xử đối với giới trẻ và dân chúng của Tổng Thống. Ông dùng ẩm thực Việt Nam không phải tại các nhà hàng sang trọng có ghế tựa êm mà ăn bún chả ở một quán bên đường ngồi trên ghế đẩu nhựa; ông vào một quán nước ở Mễ Trì Hạ (Hà Nội) thăm dân dưới trời mưa mà không hề báo trước. Hình ảnh hoàn toàn hòa đồng với quần chúng.



Obama chụp ảnh với dân ở quán nước tại làng Mễ Trì Hạ (Hà Nội)

Tình thân thiện ấy nhờ nụ cười của Tổng Thống. Trong làm việc với đối tác cũng như khi tiếp xúc với dân chúng, ông không cười gượng để lấy ảnh mà cười do niềm vui trong lòng thúc đẩy – nụ cười tự nhiên; mỗi lần ông cười bộ răng trắng phô ra, rất dễ mến!
Tình thân thiện ấy nhờ tài ăn nói của Tổng Thống; ông nói tự nhiên khi làm việc với đối tác cũng như khi chuyện trò với dân chúng; không bao giờ thấy ông đọc chăm chú vào giấy mà luôn đảo mắt khắp khán thính phòng để xem phản ứng của người nghe; cách nói nồng nhiệt, tự tin, không rề rà; nhịp độ nói  khi nhanh khi chậm pha biểu cảm tùy theo ý diễn đạt; đề tài nói thỏa mãn điều mà người nghe mong muốn.
Tình thân thiện ấy nhờ vốn kiến thức rộng và tính chịu khó học hỏi của Tổng Thống; ông tìm hiểu kỹ về lịch sử, văn hóa, danh nhân… của Việt Nam trước chuyến thăm; trong phát biểu, ông đã dẫn thơ Lý Thường Kiệt, thơ Nguyễn Du, nhạc Văn Cao, nhạc Trịnh Công Sơn, nhạc Trần Lập… để minh họa cho thông điệp muốn chuyển tải; ông cũng có vốn kiến thức về nghệ thuật, về thể thao… Khi giao lưu với thành viên Sáng Kiến Thủ Lĩnh Trẻ Đông Nam Á (trưa 25/5/2016) – viết tắt là YSEALI (Young SouthEastAsian Leaders Initiative), ông đã làm giới trẻ khâm phục bằng những giảng giải tác dụng của âm nhạc cho khán thính giả như một giáo sư trước sinh viên.
Tình thân thiện ấy còn nhờ tính dí dỏm trong lúc nói chuyện của Tổng Thống. Khi nói chuyện, ông không nghiêm nghị, lạnh lùng, dáng vẻ chỉ thị, dạy bảo mà vui tươi, hòa đồng. Nói chuyện mà thiếu dí dỏm cũng như nấu ăn mà không bỏ gia vị. Để khỏi mang tiếng xúc phạm người khác, khi chứng minh sự thành đạt dành cho những người biết quan tâm và đam mê công việc, ông khôn ngoan lấy chính tuổi thơ của mình ra làm ví dụ: nào là thiếu vắng cha, nào là lêu lỏng không thích học hành, nào là mê gái… và từ một cậu bé không hoàn hảo, nhờ quan tâm rồi đam mê công việc cộng động, ông dấn thân để bây giờ đạt danh vọng tột đỉnh là làm tổng thống Mỹ.

Tôi viết bài này với mong ước cung cấp cho các bạn trẻ muốn thành lãnh đạo một tấm gương đáng soi.
Trước đây, tôi quan niệm người làm lãnh đạo phải có Mạng, Uy, Tầm, Tâm.
Bây giờ, qua trường hợp Obama, tôi muốn bổ túc thêm: Vui Tính, Gần Gũi, Biết Diễn Xuất tùy trường hợp.
Bạn đọc có nghĩ như tôi không?

Hoàng Đằng
25/5/2016 (19/4/Bính Thân)



  

Nỗi Nhớ Màu Xanh - Trầm Vân


   Nỗi Nhớ Màu Xanh

Ngồi buồn lại nhớ trường xưa
Như làn mây trắng nhớ mùa thu rơi
Nhớ câu hỏi lớp trả lời
Nôn nao ánh mắt em ngồi giơ tay 

C2.. D1 chỗ này
A3..P4 .. những ngày rộn vui
Lấp la lấp lánh tiếng cười
Phiêu bay tà áo tinh khôi học trò

Thương hoài cái tuổi vô lo
Tung tăng nhịp bước bao giờ mới quên
Sân trường vẳng tiếng chim chuyền
Xanh lên mái tóc, xanh lên bầu trời

Xa trường biết mấy năm rồi
Tóc xanh đã bạc buồn phơi mái đầu
Vẫn còn ngan ngát trước sau
Khoảng trời xưa nỗi nhớ màu xanh rêu
     Trầm Vân

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

Cảm Ơn Ngọn Gió Obama - Trầm Vân



Cám Ơn Ngọn Gió Obama

Việt Nam từ độ ông qua
Nhân dân chào đón chan hòa mến thương
Những bàn tay vẫy đẹp đường
Tiếng chim lảnh lót phố phường reo vui

Thương sao thân thiện ông cười
Câu thơ ông đọc ngàn đời còn vang
"Sông núi nước Nam vua Nam ở
rành rành định phận tại sách trời”.
Bạch Đằng Giang tiếng sóng khơi
Bóng Trần Hưng Đạo sáng ngời non sông
Dòng sông bỗng nhú cọc chông
Đánh tan lũ giặc Nguyên Mông tơi bời

"Từ nay ta biết quê người
Từ nay người biết thương người.." đẹp sao
Ồ ông biết nhạc Văn Cao
Câu ca ông đọc ngọt ngào tình quê

Và cam kết trước khi về
Bằng câu Kiều lẫy tình se tràn đầy
Rằng trăm năm cũng từ đây
Của tin gọi một chút này làm ghi” 
Lời ông nói nước non nghe
Là tình Việt Mỹ tràn trề niềm tin
Giúp non nước bước tiến lên
Chống xâm lược giữ chủ quyền quốc gia

Cám ơn gió Obama
Thổi vào mát rượi muôn nhà mừng reo

        Trầm Vân



Truyện Thầy Thu Trong Tháng Tư Thảm Thương (Ngọc Khuê & Hồng Phi)


Truyện Thầy Thu Trong Tháng Tư Thảm Thương
                      
Tôi tên Trần Thị Thu Thủy tường thuật truyện thầy Tôn Thất Thu:
Thời trai trẻ, thỉnh thoảng Thu thấy Thân Thị Tuyết Trinh tại trường Thánh Tâm thuộc tỉnh Thừa Thiên trạc tuổi trăng tròn, thanh tân, tươi thắm, tóc thề tha thướt... Trông thấy Thu, Tuyết Trinh thường thẹn thùng, tủm tỉm... Thấy thế, Thu tiến tới... tha thiết tỏ tình, thề thốt... Tuyết trinh thuận tình. Thu thì thầm: "Từ từ, ta tính truyện trầu têm, tiệc tùng..." 
Trúng tuyển Tú Tài, Thu trở thành thầy Toán trường Trung Tiểu tư thục tại tỉnh. Tuần tự thăng thưởng, thầy Thu tự thấy thơ thới, thanh thản, tựa... thăng thiên..., toan tính truyện trầu têm, tiệc trà thì...
Thời thế thăng trầm, Tháng Tư thảm thương tiến tới.  Tuổi tam thập, thầy tranh thủ tìm tòi tư thế tồn tại trên trần thế: từ thầy thành thợ, thành tớ...  Túng thiếu, trơ trọi, trăn trở. Thu thất thơ thất thểu, thấp thỏm trông tìm tin tức Tuyết Trinh. Trớ trêu: tuyệt tín!  Thường thường trong trạng thái thiêm thiếp Thu thấy thấp thoáng "tiểu thư" Tuyết Trinh tươi trẻ tìm tới Thu tỉ tê, thỏ thẻ truyện tâm tình thân thương... Tỉnh thức, Thu tiếp tục thui thủi, trăn trở... tự thán: "Ta thiếu tiền, Tuyết Trinh "từ" ta?"
Tới tháng Tám, Thu trở thành thằng tù tập trung!  Từ trại tù Trị - Thiên, Thu từng trải tám trại. Tư tưởng trầm thống, Thu tức tối, toan tính thoát thân: trốn trại tù. Thu thực thi trốn trại, thất thế: tái tập trung, tên trưởng trại tù trả thù Thu te tua thê thảm. Tiếp tục trốn trại..., tiếp tục tái tập trung..., thân thể Thu tiếp tục te tua thê thảm!... Thua thảm thiết... Thu thúc thủ.
Trong trại tù tập trung trên thập tuế, Thu tuổi trên tứ tuần trông tợ thất thập, thân thể  tiều tụy, thật thảm!... Tên trưởng trại tù thấy thế, thả Thu... 
  Tạm trú thiền tự thuộc thầy Thượng Tọa Thích Thiện Tâm,  Thu thường thường trầm tư, tủi thân, thút thít, than thở...  Tối tối, Thu trằn trọc, thảng thốt:
 - Trời!  Trời!... Tôi thất thế!  Tôi tiếc thuở thiếu thời, trai trẻ tươi thắm. Tôi thù trại tập trung, thù thằng trưởng trại tù... Tôi thương Tuyết Trinh tha thiết, thiên thu.  Thôi thì..., thời ta tàn tạ!...
Thân thể, tinh thần tiêu triệt, Tử Thần từ từ tiến tới, Thu thều thào: "Ta theo... Tử... Thần..." Thu thoi thóp... tắt thở... từ trần!...
Thời tiết tàn thu tối thui...
Thật thảm thương thay thân thế thầy Tôn Thất Thu!...

       Ngọc Khuê & Hồng Phi
         CA, May 25 - 2016