Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Xướng - Họa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Xướng - Họa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2020

Bài phỏng dich của Mailoc từ bài Đề Lý Ngưng U Cư của Giả Đảo & Nỗi Niềm (Mailoc) & Gửi Bạn (PKT - Mây Tần) & cảm tác của Mai XThanh

ĐỀ LÝ NGƯNG U CƯ
                         Giả Đảo
Nhàn cư thiểu lân tịnh
Thảo kính nhập hoang viên
Điểu túc trì biên thụ
Tăng xao nguyệt hạ môn

ĐỀ CHỐN U TỊCH CỦA LÝ NGƯNG

Xóm lưa thưa nhàn an thanh vắng
Vườn âm u cỏ lấn đường vào
Chim chiều xao xác bên ao
Bóng sư tay gõ cửa vào dưới trăng!
      Mailoc phỏng dịch
         6-26-2020

Cảm khái thật nhiều qua mấy vần thơ Gủi Bạn của thầy Phạm Khắc Trí, MaiLoc có vài dòng cảm tác gửi độc giả đọc chơi cuối tuần
Thân mến
ML

       NỖI NIỀM 

Sáng gậy lần, quẩn quanh xóm vắng
Thả hồn theo mây trắng trời quang
Bình minh gió lộng thênh thang
Lạnh lùa trong áo tuổi vàng xôn xao.

Chiều lại chiều vườn sau thơ thẩn
Áng mây Tần lững thững về tây
Nỗi niềm lữ thứ khôn khuây
Hồn quê lai láng vơi đầy trong ta!

Lòng đã hết thiết tha sự thế
Còn lại chăng hoang phế thiên đường 
Góc vườn lặng lẽ tha hương
Đạo Trời vạn biến Vô Thường Cùng Thông.

Ngày lại ngày một lòng an phận
Vui tuổi già quanh quẩn cháu con
Nhìn ngang nhìn xuống hãy còn
Hơn bao kẻ khác khốn cùng xót thương!
        Mailoc
      6-26-2020

Chú thích:
   Gửi Bạn
PKT - Mây Tần

Chốn nhàn nơi xóm vắng
Lối cỏ lạc vườn hoang
Chim ngủ bờ ao tối
Ngẩn ngơ ánh nguyệt vàng
*
Vướng chi chuyện thế sự
Đã một đời tha hương
Đành lẽ Trời luân chuyển
Cùng Thông trong cõi Thường
*
Ngày lại ngày an phận
Quẩn quanh bốn bức tường
Buồn vui chỉ biết vậy
Cho trọn kiếp phong sương?
Tri Khac Pham

Đề Chốn U Tịch Của Lý Ngưng 

1)
Nhàn hạ ở cô thôn
Lối vườn cỏ hoang mòn
thấy chim bờ liễu ngủ
Gõ cửa sư thiền môn

2)
Gởi thân xóm vắng mà yên lặng
Vườn cỏ hoang im ắng ngõ vào
Chim chuyền ở mé bờ ao
Sư ông mở cửa bước vào bóng trăng

3)
       HOANG VU

Thơ Cảm Tác lấy vận theo thơ của Thầy Mailoc 
( Theo thể thơ Song Thất Lục Bát )

Cửa đóng hoang sơ nhà xóm vắng
Xế chiều vân cẩu trắng trông quang
Bên cầu ruộng lúa nấc thang
Gió lùa tà áo lụa vàng sóng xao

Ngày lại ngày lao đao lẩn thẩn
Năm tàn năm lận đận niềm tây
Làm thơ xướng họa giải khuây
Tình quê lai láng đong đầy tim ta

Thương nhớ cha hiền vừa tạ thế
Khóc như mưa tang chế huyên đường
Tủi buồn lặng lẽ ly hương
Đạo đời tương đắc vô thường tất thông

Chiều lại chiều bình yên số phận
Năm tàn năm lẩn thẩn bên con
Già nay ngó xuống vẫn còn
Hơn nhiều cảnh ngộ mỏi mòn cảm thương...

Mai Xuân Thanh
Ngày 27/06/2020



Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

Tình Cha (Mai XThanh) & Các bài họa của thi hữu: Đỗ Chiêu Đức, Liêu Xuyên, Trần Như Tùng



TÌNH CHA
Nhân Ngày Lễ Cha "U.S.A. Father's Day
Sunday June 21/2020 "

Ai dắt con đi tới học đường
Thầm mong chóng lớn biết thân thương
Khuyên răn lễ nghĩa thường khiêm tốn
Dạy bảo điều hay phải nhún nhường
Trí đức chân thành yêu xứ sở
Tài năng trung thực mến quê hương
Tình Cha Núi Thái, cao vời vợi
Nghĩa Mẹ Cửu Long, vạn dặm trường...
Mai Xuân Thanh
Ngày 17/06/2020

Thơ Họa:
          CÔNG CHA
Vất vả bôn ba vạn nẽo đường,
Bao nhiêu gian khổ bấy tình thương.
Chống trời che nắng lòng không đổi,
Cuốc đất sa mưa dạ chẳng nhường.
Giáo tử hằng tri câu hiếu để,
Tề gia luôn giữ nếp thư hương.
Cả đời chìm nổi không ngơi nghỉ,
Vòi vọi ân cha mãi viễn trường !
  Đỗ Chiêu Đức
Lễ Cha 06-21-2020

     ĐỨC ƠN CHA
Nhân Ngày Lễ Cha " U.S.A. Father's Day  
Sunday June 21/2020 "
(Hoạ 4 vần)

Đọc Xuôi: 
Cha ơn đức dạy đúng sai đường,
Tiết khí tình ân mãi mến thương.
Hoà hợp đệ huynh cao thấp kính,
Sướng vui chồng vợ dưới trên nhường.
Nhà non nước giữ gìn nhân nghĩa,
Đạo hạnh đời yêu dấu xóm hương.
Xa lánh rượu chè bài bạc tránh…
Cha ơn đức dạy đúng sai đường !

Đọc Ngược:
Đường sai đúng dạy… đức ơn Cha.
Tránh bạc bài, chè rượu lánh xa.
Hương xóm dấu yêu đời hạnh đạo,
Nghĩa nhân gìn giữ nước non nhà.
Nhường trên dưới vợ chồng vui sướng,
Kính thấp cao huynh đệ hợp hoà.
Thương mến mãi ân tình khí tiết…
Đường sai đúng dạy… đức ơn Cha !
Liêu Xuyên

LẬP CHÍ MÀ LO LIỆU

Cha dắt con đi mọi nẻo đường
Lăn vào cuộc sống luyện tình thương
Leo đèo lội suối đừng giây ngại
Vượt tố băng khơi chẳng phút nhường
Đất mở tâm hồn xây bản lĩnh
Sách dâng tri thức dựng thôn hương
Soi mình lập chí mà lo liệu
Xã hội văn minh chốn đấu trường.
Trần Như Tùng






Thứ Tư, 8 tháng 1, 2020

Thơ Xướng-họa kỳ 37/ Nhóm Vườn Thơ Mới/ Chủ đề: Màu Thời Gian

THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 37 / NHÓM VƯỜN THƠ MỚI
Chủ đề: Màu Thời Gian



Bài xướng:
THỜI GIAN CHỚ VỘI QUA MAU
Đẹp nhất đời ta thuở học trò,
Lòng như giấy trắng chẳng phiền lo.
Những khi bắt dế hòa sương sớm,
Nhiều lúc thả diều đón gió to.
Chào hạ, phượng hồng luôn sáng rỡ
Đón xuân, áo mới quá thơm tho
Nay già tựa lá thu phai nhạt,
Ước máy thời gian chậm chậm bò…
Minh Tâm

Họa 1:
     TÓC ƠI ĐỪNG BẠC
Vừa chơi vừa học khó ra trò
Thi rớt - Thôi rồi... Ai chẳng lo?
Đâu ngại tiêu hao làn khói mỏng
Miễn sao có được cái bằng to
Học tài cố gắng chưa thành đạt
Thi mạng kiên trì đâu để tho
Hoạn lộ chông chênh đầu trắng xóa
Giờ đây thiếu gậy phí công bò.
Nguyên Triêu Dương
*Tho: nghĩa là thua (tiếng Việt cổ)

Họa 2:
KỶ NIỆM THỜI THƠ
Vô tư cái thuở thích chơi trò
It học lười ăn chẳng biết lo
Rủ bạn nhảy dây phơi nắng nóng
Lội sình nghịch nước trốn mưa to
Theo cha thăm miệt vườn quê mẹ
Nhéo ruột vượt cầu đoạn Mỹ Tho
Chợt nhớ thời thơ bao kỷ niệm
Ngây ngô chân sáo nắm đuôi bò. . .
Kim Trân

Họa 3:
   CHẠNH LÒNG
Thế sự thăng trầm khéo vẽ trò
Chạnh lòng lữ thứ phải âu lo
Thương người nhẹ dạ thân lầm lỡ
Xót kẻ mềm lòng tiếng nhỏ to
Sống kiếp đong đưa, mùa gió chướng
Về quê câu cắm, cá lò tho
Tỉnh ra mới biết đời hư ảo
Nhàn rỗi xem phim trận đấu bò.
Nguyễn Cang

Họa 4:
   THỜI GIAN QUA MAU 
Ngây thơ thuở nhỏ thích bày trò 
Đùa giởn cả ngày chẳng thấy lo
Xuân đến tung tăn khoe áo mới 
Hè về rộn rả tiếng cười to
Làm thơ tạo ngữ đôi khi khó 
Ghép ý lựa lời hợp chữ tho
Tuổi trẻ qua nhanh chừ tiếc nuối 
Bây giờ chậm chạp rán mà bò .
Hương Lệ Oanh



Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019

Thơ Xướng-họa kỳ 35/ Nhóm Vườn Thơ Mới. Chủ đề: Tương Phùng


THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 35 / NHÓM VƯỜN THƠ MỚI

Chủ đề:
                 Tương Phùng

        

Bài xướng:
     BẾN MỘNG TƯƠNG PHÙNG

Én nhạn phương trời khải tiếng tơ
Niềm vui thư gởi những mong chờ
Duyên may gắn kết tình huynh muội
Bến mộng tương phùng cánh bướm thơ
Trao đổi văn chương dào dạt ý
Ngợi ca hồn quốc thắm tươi cờ
Tao nhân quý nghĩa lời phong đep
Vằng vặc trăng thu sáng cõi bờ.
     Kim Trân

Họa 1:
         ĐÔI BỜ
Đại dương cách trở mối duyên tơ
Bóng xế dần phai hết đợi chờ
Tỉnh giấc đêm tàn mưa nhỏ giọt
Giật mình trăng chiếu dệt hồn thơ
Quê hương bỏ lại đời đôi ngả
Đất nước hơn thua một ván cờ
Hẹn một ngày mai trời lại sáng
Hân hoan kết nối lại đôi bờ!
     Kim Dung


Họa 2:
            TƠ DUYÊN 
Hay thay con tạo khéo xe tơ
Biền biệt bao năm vẫn mãi chờ 
Thăm thẳm phương trời khơi nỗi nhớ
Gần nhau tư tưởng viết thành thơ
Tri âm đâu đợi người trong mộng 
Tri kỷ nào quên một cuộc cờ 
Bạn hữu tâm giao lòng đã định
Sao dời vật đổi khó xa bờ.
    Hương Lệ Oanh-VA


Họa 3:
           VUI XƯỚNG HỌA
Tâm đồng, hòa điệu những cung tơ.
Nghìn dăm xa xăm vẫn ngóng chờ.
Năm vận, hương xưa tràn sức sống,
Tám câu, giấy trắng đượm tình thơ.
Thi ca những ước bền duyên bút,
Chính sự thầm mong chuyển thế cờ.
Xướng họa sớt chia đời ấm lạnh,
Trời cao biển rộng chẳng ngăn bờ.
     Minh Tâm


Họa 4:
         TƠ LÒNG CON NHỆN
Âm thầm con nhện nối đường tơ
Giăng giữa trần ai lặng lẽ chờ...
Đón giọt sương mờ phai bóng hạc
Ngăn làn khói mỏng bạc tình thơ
Tài hèn chưa đáng xoay chiều gió
Trí mọn nào kham chuyển thế cờ
Chí nguyện bình an bền vạn mối
Hằng mong nắng đẹp ấm đôi bờ,..
 Nguyên Triêu Dương


Họa 5:
             TỰ THÁN
Sương mờ phản phất rối vò tơ
Ngọn cỏ lất lây đứng đợi chờ...
Thổn thức chiều tàn buông ý nhạc
Nghẹn ngào nắng úa buộc tình thơ
Hồng phai phượng vĩ chưa rời cánh
Trắng xóa phi lao sớm trổ cờ
Dẫu biết trần ai là mộng ảo
Mà sao bóng nhỏ lạc ven bờ...

Nguyên Triêu Dương


Họa : 
      Tương Phùng  
Tương phùng tri kỷ vấn vương tơ
Gặp gở nhau đây nhớ đợi chờ
Mặc khách gươm đàn đôi nốt nhạc
Tao nhân bầu rượu mấy vần thơ
Hàn huyên nhớ lại chưa đồng ý
Trò chuyện nào quên vãng cuộc cờ
Mái ấm tình thương ... thường  hội ngộ 
Quê nhà gặp gở ghé vô bờ

Mai Xuân Thanh
Ngày 4/12/2019




Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

Thơ Xướng-họa - Bài xướng: Thơ Sầu Quyện Gió (Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân) & Bài họa của Mai XThanh

THƠ SẦU QUYỆN GIÓ

Đọc Xuôi:
Thơ sầu quyện gió gởi quê hương !
Lữ khách lòng mong nhớ võ vàng.
Mờ mịt núi sông còn lụy khổ,
Héo tàn hoa cỏ đến thương tang !
Cờ thua ngược nước đành rơi súng,
Phím lạc chùng tơ phải đứt đàn !
Xơ xác nỗi tan nhà phận tủi…
Mưa chiều khóc thảm lệ hòa chan !

Đọc Ngược:
Chan hòa lệ thảm khóc chiều mưa !
Tủi phận nhà tan nỗi xác xơ.
Đàn đứt phải tơ chùng lạc phím,
Súng rơi đành nước ngược thua cờ !
Tang thương đến cỏ hoa tàn héo,
Khổ lụy còn sông núi mịt mờ !
Vàng võ nhớ mong lòng khách lữ…
Hương quê gởi gió quyện sầu thơ !

Nhật HồngNguyễn-Thanh-Vân


Họa : 
     Thơ Thẩn...Thở Than 

1) Đọc Xuôi:
Thơ thẩn gió chiều nắng thở than
Lặng thầm đông lạnh lá khô vàng
Mờ sương nuối tiếc dù thương khóc
Sáng sớm buồn đau dẫu tóc tang
Cờ xếp phải hàng binh gảy súng
Trống rung tàn cuộc thế rơi đàn
Cơ cầu nỗi mất nhà sầu tủi
Mơ giấc mộng tình lệ chứa chan...!
         MXT

2) Đọc Ngược:
Chan chứa lệ tình mộng giấc mơ
Tủi sầu nhà mất nỗi cầu cơ
Đàn rơi thế cuộc tàn rung trống
Súng gảy binh hàng phải xếp cờ
Tang tóc dẫu đau buồn sớm sáng
Khóc thương dù tiếc nuối sương mờ
Vàng khô lá lạnh đông thầm lặng
Than thở nắng chiều gió thẩn thơ...!

Mai Xuân Thanh
Ngày 23/11/2019




Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

Thơ Xướng- họa kỳ 34 - Chủ đề: Tình Chưa Trọn - Nhóm Vườn Thơ Mới


THƠ XƯỚNG HỌA KỲ 34 / NHÓM VƯỜN THƠ MỚI
Chủ đề: Tình Chưa Trọn

LỜI GIỚI THIỆU: 
Khi đọc bài thơ “Đến Chiều” của Nguyễn Đình Thư, hai câu cuối làm cho người nghe phải xao xuyến.

“Một thương là sự đã liều
Thì theo cho đến xế chiều chứ sao” 

Hai câu thơ trao tình rất dễ thương! Người nhận nhất định là một thiếu nữ, phái yếu ở bất cứ độ tuổi nào cũng rung động khi nghe hai câu thơ trên thể hiện tình cảm bộc phát từ trái tim yêu nồng nàn đôi lứa.
Tôi cũng một lần được nghe lời nói êm ả ấy qua hai câu trên lần mò tìm tác giả bài thơ, thì ra khi bộc lộ tình yêu không đắn đo, huống hồ yêu tự khi nào, hôm qua nghe lòng ngọt ngào hạnh phúc biết rằng được yêu.

Tôi xin cảm tác hai câu cuối của bài thơ ”Đến Chiều” 
“Một thương là sự đã liều
Thì theo cho đến xế chiều chứ sao”

Nguyên tác bài thơ của Nguyễn Đình Thứ:
Đến Chiều
Tôi yêu là bởi tôi yêu
Cầm tay cô hỏi hỏi nhiều làm chi?
Khi yêu không đắn đo gì
Phân phô chừ biết nói vì cớ sao.
Huống hồ yêu tự khi nào,
Hôm qua lòng thấy ngọt ngào mới hay.
Gạn gùng nông cạn phơi bày,
Họa chăng có một điều này đơn sơ:
Thuyền tình đã gặp người đưa,
Giong khơi không lẽ đôi giờ rồi thôi.
Tin nhau ai nói bằng lời
Và mai ai biết xa vời bao nhiêu?
Một thương là sự đã liều
Thì theo cho đến xế chiều chứ sao!
(Hương màu)

Nguồn: Thi Nhân Việt Nam, Hòai Thanh Hòai  Chân, nhà xuất bản Văn Học, 2005, trang 389, 390
                               *****

Bài xướng:
           NGỎ Ý
Ngỏ ý cùng ai tỏ mấy lời
Quyết liều theo đuổi chẳng buông trôi
Thương thầm người ấy từ lâu lắm
Bày tỏ lòng mình chẳng chịu thôi 
Tình cảm ngọt ngào như đã tỏ
Êm đềm lý trí mãi nào vơi 
Thôi thì đã thốt lời yêu dấu
Giữ vững keo sơn dạ chẳng dời .

Hương Lệ Oanh -VA

Họa 1:
     TÌNH GIÀ
Chung trường thuở ấy chẳng trao lời,
Cũng bởi ngượng ngùng buông nước trôi.
Xưa trẻ, để qua rồi tiếc mãi,
Nay già, nhắc lại chỉ cười thôi.
Da mồi tóc trắng, tình đâu nhạt,
Bến cũ thuyền xưa, duyên chửa vơi.
Ánh mắt trao nhau chừng cũng đủ,
Mặc bao vật đổi với sao dời.

      Minh Tâm

Họa 2:
 MẤY MÙA HOA PHƯỢNG NỞ
Nỗi niềm tâm sự khó nên lời
Biết gởi về đâu đành bỏ trôi
Tiếc quá bao lần chưa kịp ngỏ
Thương hoài kỷ niệm nỡ đành thôi?
Mưa bay lất phất sầu ly biệt
Gió thổi rì rào lạnh chẳng vơi
Phượng nở từng mùa quanh quốc lộ
Mong sao hoa thắm mãi không dời !

Thiết Bảng


Họa 3:
  DĨ VÃNG NGỌT NGÀO 
Muốn ngỏ bỗng dưng đã nghẹn lời
Vụn về lặng ngắm áng mây trôi
Làm cho bóng xế buồn thêm nữa
Lại để chiều tàn nhớ mãi thôi
Cách mặt gì đâu mà diệu vợi
Xa lòng chi đó phải chơi vơi
Giờ đây ngoảnh lại đời đôi ngả
Tiếc nuối thanh xuân sớm đổi dời.

Nguyên Triêu Dương


Họa 4: 
  TÌNH CHẲNG NÊN LỜI     
Xưa kia e thẹn chẳng nên lời
Tiếc mãi thời gian thấm thoát trôi
Sức mạnh con tim sao để dở?
Chiều tàn bóng hạc chẳng buồn thôi!
Mộng mơ chấp cánh dù hư ảo
Ấp ủ suốt đời không thể vơi
Sông cạn đá mòn- tình vẫn nặng
Kiếp này xin chịu khó thay dời!

    Kim Trân