Tình Yêu Qua Thi Ca (tiếp theo)
*****
Thương đau cũng vì
“Cùng một kiếp bên trời lận đận
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau
Từ xa kinh khuyết bấy lâu
Tầm Dương đất trích, gối sầu hôm mai”
Tuy vậy, dẫu lâm vào hoàn cảnh nào chăng nữa, tâm hồn vẫn phải sống trong hy vọng
“Còn non, còn nước, còn dài
Còn về, còn nhớ đến người hôm nay”
Yêu, đúng là cái “nghiệp của khách tình si. Ham vẻ đẹp muôn hình, muôn thể “.
Dù khổ, con người vẫn nuôi hy vọng đạt thành nguyện ước
“Câu thần, chú thánh, người tiên
Hay đâu, rồi chẳng phỉ nguyền trăm năm”
Nhưng tình là gì mà phải sầu thương, khóc nhớ
“Tình là cái chi chi?
Dẫu chi chi cũng chi chi với tình
Đa tình là dở, đã mắc vào đố gỡ cho ra!
Dẫu là cái chi chi đi nữa, ái tình thật có mãnh lực thúc đẩy con người “Tam tứ núi cũng trèo.
Thất bát sông cũng lội. Thập ngũ đèo cũng qua”.
“Đã gọi người nằm thiên cổ dậy
Lại đưa hồn trong lúc ngủ canh đi
Nực cười thay, lúc phân kỳ
Tuy chẳng nói, biết bao nhiêu biệt lệ”
Biêt lệ và thương cảm như Huyền Kiêu trong “ Tương Biệt Dạ “
“Đã tắt lò hương, lạnh phiến đàn
Thư phòng sắp sẵn để cô đơn
Trời cao mây nhạt ngàn sao rụng
Một giải vương theo mấy dặm buồn”.
Với Xuân Diệu thì
“Đố ai cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu “
Đặc tính của tình yêu
“Tình yêu lấp lánh tựa trăng sao
Bởi vậy thi nhân mới tự trào”
Và
“Tình yêu trân trọng như châu ngọc
Mà mở ra xem có chuyện sầu “
Cái sầu của mối tình Đồng Khánh là trái sầu thơ mộng
“Răng mà cứ theo tui hoài rứa?
Cái anh ni, mới dị chưa tề
Sáng, chiều, trưa ba buổi đi về
Đưa với đón làm chi không biết
Ôi đôi mắt tình si tha thiết
Đừng nhìn theo, gượng bước tui đi
Cánh thư hồng, anh gởi làm chi
Thầy, me biết rầy la tui chết!
Nhưng sự kiên nhẫn sẽ cảm hoá được tâm hồn
“Thư anh viết, ui chao tha thiết
Đọc xong rồi, đầu óc bâng khuâng
Anh với tui, chưa nói một lời
Răng anh lại thương tui dữ rứa!”
Vào trong lớp đọc thư anh nữa
Tim tui, anh đã chiếm trọn rồi
Tuổi học trò, tình đẹp quá đi thôi
Thương với nhớ, chừ tui mới biết”
Khi đã yêu thì cả bầu trời lấp đầy tính ái.
“Sầu ai lấp cả vòm trời
Biết chăng, chăng biết hỡi người tình chung
Xuân sầu mang mang tắc thiên điạ.
Giống ở đâu vô ảnh, vô hình.
Cứ lò mò quanh quẩn bên mình
Khiến ngẫn ngẫn, ngơ ngơ đủ chứng”.
Hay “Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây và cỏ rạng
Cho chếnh choáng mùi hương, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc một thời tươi
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi “.
Tình yêu là hương sắc làm cho mộng đời thêm thi vị, hướng thượng tâm hồn, khiến cho thân không tật bệnh, tâm không phiền não, nhất là tình yêu chân, thiện mỹ (ultimate good).
Thiếu tình yêu sẽ làm cho cuộc đời mất ý vị, vì người không tình yêu như cây không nhựa vậy.
TXT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét