Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

ĐIỆP KHÚC MÙA HÈ - Nguyễn Thị Châu

 

                                                 

ĐIỆP KHÚC MÙA HÈ


Thắm thoát hôm nay tuổi đã già

Chợt buồn ngồi nhớ chuyện đã qua

Bao năm vẫn còn trong tiềm thức

Nỗi nhớ nước non với tình nhà


Nước non, non nước đi về đâu?

Năm tháng thăng trầm cuộc bể dâu

Người đi bỏ lại hương tình cũ

Chiến trường nằm xuống ôm nỗi đau


Biển mặn ngoài khơi vơi cơn khát

No lòng cơm nắm muối quê hương

Ước ao hoa nở trong lòng đất

Kẻ còn người mất theo đại dương


Thời gian như nước xuôi dòng chảy

Nước cứ trôi nhanh không quay đầu

Con người tiếp nối mau cằn cỗi

Mây trắng trên đầu, đôi mắt sâu


Bây giờ còn lại những phôi phai

Cánh Phượng rơi đều nghe đắng cay

Tiếng Ve nức nở trong đêm vắng

Mùa Hè tan tác khóc bi ai…!!!

29-4-2026

Nguyễn thị Châu



Đời Thủy Thủ 3 - Vũ Thất / Chương 43: GIỜ NÀY ANH Ở ĐÂU


                                     

 Đời Thủy Thủ 3 
Chương 43: GIỜ NÀY ANH Ở ĐÂU

Như Oanh ngồi trước bàn ăn mà không thấy đói.
Chiếc bàn tròn phủ khăn trắng. Bốn món ăn được dọn ra trong những tô chén kiểu, dưới ngọn đèn néon tỏa thứ ánh sáng dịu và mát. Không gian vẫn yên bình như mọi tối. Chỉ có lòng nàng là không yên.
Từ mấy hôm nay, một nỗi bất an âm ỉ bám riết lấy nàng.
Nàng ngủ không ngon. Nửa khuya thường chợt tỉnh vì một tiếng động rất nhỏ: cành cây quệt vào khung cửa, tiếng gió lùa qua khe lá, tiếng nước nhỏ đâu đó ngoài hiên. Những âm thanh vốn vô nghĩa, bỗng hóa thành điềm gở. Có đêm nàng ra đứng ở hành lang sau, nhìn khu vườn chìm trong bóng tối, tự hỏi không biết giờ này Võ Bằng đang ở vùng biển nào? Có mưa gió và có được bình an không?
Trên góc tủ thấp gần bàn ăn vẫn còn bức ảnh nhỏ chụp hai người hôm đi dạo ở bến Bạch Đằng. Trước khi ngồi xuống, nàng đã vô thức nhìn nó một lần. Chỉ một lần thôi, mà trong lòng chợt nhói lên một cảm giác rất lạ, như thể có ai vừa gọi tên mình từ rất xa.
Ông Huỳnh Quang Đạo vừa ngồi xuống đã nói chuyện làm ăn như mọi bữa. Giá gạo lên. Lô hàng nhập cảng còn bị kẹt giấy tờ ở bến. Một viên chức nào đó lại hẹn lần hẹn lữa. Bà Đạo vừa ăn vừa nghe, thỉnh thoảng hỏi lại vài câu. Chỉ riêng Như Oanh cầm đũa mà thấy chén cơm trước mặt như thuộc về một đời sống khác, không liên quan gì đến mình.
Nàng cố nuốt vài miếng cho ba mẹ yên lòng.

Sau bữa cơm, ông bà Đạo sang phòng gia đình xem truyền hình như thường lệ. Tiếng tivi mở hơi lớn, vọng cả vào nhà bếp. Như Oanh đứng rửa chén. Nước chảy qua tay mát lạnh. Những chiếc chén va khẽ vào nhau thành những tiếng lanh canh khẽ và rỗng. Nàng nghe loáng thoáng tin chiến sự ở đâu đó, vài con số thương vong, vài địa danh xa lắc. Những bản tin chiến tranh lâu nay vẫn thế, đi ngang đời sống thành phố như một cơn gió nóng: ai không có người thân ngoài mặt trận thì nghe rồi quên.
Bỗng nàng nghe tiếng mẹ gọi, dồn dập khác thường.
– Oanh! Oanh!
Bà Đạo bước nhanh vào bếp, mặt tái đi:
– Mẹ vừa nghe tin có hai chiến hạm đụng trận với hai tàu lạ ở Trường Sa. Một người chết, sáu người bị thương… trong đó có hạm trưởng tàu. Có phải tàu của Võ Bằng không con?
Chiếc chén trên tay Như Oanh rơi xuống chiếc tô trên đáy chậu rửa.
Tiếng sứ vỡ khô, sắc, lạnh.

Nàng đứng sững. Nước trong vòi vẫn chảy lênh láng qua những mảnh vỡ. Hai chữ bị thương như xoáy thẳng vào ngực. Trong một thoáng, nàng nghe mọi âm thanh chung quanh lùi rất xa, chỉ còn tiếng tim mình đập gấp.
– Người ta… có nói anh ấy được chở đi đâu không hở mẹ?
Giọng nàng run đến nỗi chính nàng cũng thấy lạ.
– Không. Tin vắn tắt lắm. Chắc đầu giờ tới họ nói lại.
Như Oanh lau vội tay vào vạt áo, bước nhanh sang phòng gia đình. Đôi dép lết trên nền gạch nghe như những tiếng rên khẽ. Trên màn ảnh, bản tin chiến sự đã qua. Chỉ còn một chương trình ca nhạc. Tiếng đàn, tiếng hát vẫn êm đềm, bình thản đến tàn nhẫn, như thể ngoài kia những người bị thương cũng biết thưởng thức.

Nàng đứng giữa phòng, nhìn cha:
– Ba có quen ai ở Bộ Tư lệnh Hải Quân không?
Ông Đạo ngước lên. Chỉ thoáng nhìn con gái, ông hiểu ngay nỗi hoảng hốt đang dâng đến mức nào. Bao điều khó chịu, bao dè dặt, bao toan tính hơn thiệt ông từng có với chàng sĩ quan trẻ ấy, trong giây phút này bỗng lùi cả lại phía sau.
– Quen thì có… nhưng giờ này…
– Ba ráng hỏi giùm con. Con phải biết anh Bằng đang ở đâu. Bị thương ra sao.

Ông Đạo không nói thêm. Ông bước tới bàn điện thoại, lật sổ tay, quay số.
Đường dây bận.
Ông quay số khác.
Lần này có người bắt máy. Ông tự xưng tên, nói ngắn gọn lý do, rồi đứng im nghe. Như Oanh nhìn chiếc điện thoại đen đặt trên bàn như nhìn một vật có thể mở ra hay đóng sập số phận mình. Mỗi giây kéo dài như một sợi dây thép căng quanh ngực rút lại.
Ông Đạo hỏi hai ba lần. Vẻ mặt ông đổi khác. Bàn tay cầm ống nghe siết chặt hơn.

Khi đặt máy xuống, ông nói:
– Trung Tâm Hành Quân cho biết thương binh đã được tàu Mỹ cấp cứu rồi chuyển về Sài Gòn chiều nay.
– Sài Gòn? Bệnh viện nào?
– Họ nói chưa rõ.
Bà Đạo sốt ruột:
– Sao lại chưa rõ? Chở về Sài Gòn thì phải biết đến nơi nào chứ! Ông hỏi lại xem.
Ông Đạo lắc đầu, vẻ bực bội hiện rõ trong mắt. Chính ông cũng khó chịu cái kiểu tin tức nửa vời ấy. Nhưng giây phút này, bực cũng vô ích.
– Người bạn chỉ biết tới đó. Muốn rõ hơn chắc phải đến Bộ Tư Lệnh Hải Quân.
Như Oanh nghe mà như không nghe. Trong đầu nàng chỉ còn một ý nghĩ: phải tìm ra anh ngay tối nay. Chờ đến sáng là không thể.
Nàng nói rất nhanh:
– Con xin phép đi hỏi thêm nơi khác.
– Trời tối rồi, con đi đâu? – bà Đạo hỏi.
– Con đi gặp chị Lan Như. Có thể chị ấy biết.
Ông Đạo quay lại:
– Lan Như là ai?
– Phóng viên chiến trường của báo Ngôn Luận. Chị ấy có quen anh Bằng, lại biết giới Hải Quân.

Không đợi thêm, ông Đạo mở cuốn niên giám điện thoại, dò số tòa soạn. Người trực báo cho biết Lan Như đã về. Ông xin số điện thoại nhà riêng. May sao gọi được.
Ông trao ống nghe cho con gái.
– Chào chị Lan Như, tôi là Như Oanh… chắc chị còn nhớ?
Tiếng trong trẻo của Lan Như bên kia đầu dây:
– Nhớ quá đi chứ. Có chuyện gì gấp phải không?
– Tôi mới nghe tin anh Bằng bị thương ngoài Trường Sa. Chị biết chứ?
Phía bên kia im lặng vài giây:
– Tôi chưa nghe. Bị thương nặng lắm không?
– Tivi không nói rõ. Bộ Tư Lệnh Hải Quân cũng chỉ nói đã chuyển về Sài Gòn nhưng không biết về đâu.
– Chị đã hỏi Bệnh Xá Bạch Đằng chưa?
– Chưa. Bệnh Xá ở đâu?
– Đầu đường Cường Để, khu Hải Quân.
– Cám ơn chị. Tôi đi ngay.
Lan Như còn dặn thêm vài câu, Như Oanh chỉ vắn tắt “cám ơn”.
Nàng lấy xách tay. Bà Đạo nói:
– Mẹ đi với con.
Ông Đạo cầm chìa khóa xe:
– Tôi đưa hai mẹ con đi.

***

Chiếc Renault lao vào đêm Sài Gòn.
Thành phố sáng choang. Hàng quán còn đông. Xe cộ vẫn nườm nượp. Những cặp trai gái đi ngang dưới các vòm cây. Tiếng cười, tiếng còi xe, tiếng nhạc từ một quán cà phê nào đó tràn ra lòng đường. Cả thành phố vẫn sống như một đêm bình thường. Chỉ riêng trong chiếc xe ấy, thời gian như đông cứng lại.
Bà Đạo ngồi phía trước, thỉnh thoảng ngoái nhìn con gái. Mấy lần bà muốn nói một câu trấn an, nhưng rồi lại thôi. Sau cùng, bà chỉ lặng lẽ đưa tay ra sau, nắm lấy bàn tay con. Bàn tay Như Oanh lạnh ngắt.
Xe dừng trước cổng Bệnh Xá Bạch Đằng.

Như Oanh bước xuống trước khi xe tắt máy hẳn. Trong sân chỉ có vài chiếc xe đậu thưa thớt. Nơi bàn trực sáng đèn. Cô y tá thấy vẻ mặt thất thần của nàng thì dịu giọng hỏi. Nghe xong, cô gọi điện vào trong.
Chốc lát, một y sĩ Trung Úy đi ra.
– Chào cô. Đại Úy Võ Bằng không nhập viện ở đây.
Như Oanh thấy chân mình như hụt xuống.
– Xin bác sĩ cho biết… anh ấy được chuyển đi đâu?
– Cô thử đến Tổng Y Viện Cộng Hòa.
– Ở đâu, thưa bác sĩ?
– Gò Vấp. Nhưng đã quá giờ thăm.
Rồi như thấy sắc mặt nàng trắng bệch đi, ông dịu giọng hơn:
– Cô chờ một chút. Để tôi gọi hỏi thêm.
Như Oanh lắc đầu, giọng gấp:
– Xin bác sĩ cho tôi địa chỉ. Tôi muốn đến đó ngay. Nếu anh ấy ở đó, dù quá giờ thăm tôi cũng xin nhìn qua, cho đỡ lo.
Vị y sĩ lật sổ, ghi nhanh vài dòng vào mảnh giấy, trao cho nàng.
– Cám ơn bác sĩ.
Lúc quay ra xe, bàn tay nàng cầm mảnh giấy địa chỉ run đến mức phải dùng cả hai tay mới đưa được cho cha.

***

Con đường đến Tổng Y Viện Cộng Hòa dài như không dứt.
Như Oanh ngồi ở băng ghế sau, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối. Thành phố ngoài khung kính lùi dần thành những dải sáng mờ. Nàng không còn thấy rõ phố xá nữa. Từ lúc nghe tin, dường như nàng không còn sống trong giờ phút hiện tại. Một phần hồn nàng đã bị kéo ra ngoài khơi xa, tới một vùng biển, nơi những con sóng đập vào mạn tàu, nơi Võ Bằng ngã xuống còn khét lẹt khói súng.
Anh bị thương ở đâu? Ở đầu, ở ngực, ở chân? Có đau lắm không? Có ngất đi không? Có biết được đưa về bệnh viện?
Một ý nghĩ lạnh ngắt lướt qua óc nàng: lỡ người nằm trong bệnh viện không còn là Võ Bằng… của ngày nào thì sao?
Nàng nhắm mắt lại. Không dám nghĩ tiếp.

***

Nửa giờ sau, Tổng Y Viện Cộng Hòa hiện ra dưới ánh đèn trắng nhạt.

Dãy nhà lớn, nhiều cửa sổ sáng, im lìm giữa đêm khuya, trông như một con tàu khổng lồ đang thức. Ông Đạo lái xe vào sân. Vừa bước xuống, cả ba đã nghe tiếng trực thăng.
Chiếc trực thăng tản thương từ đâu hạ thấp dần xuống khoảng đất trống cạnh sân cờ. Cánh quạt chém phần phật vào không khí, dữ dội và lạnh lẽo. Âm thanh ấy đập thẳng vào ngực Như Oanh. Nàng đứng sững một giây, tưởng như chính trái tim mình cũng bị lưỡi quạt kia xé rách.
Biết đâu Võ Bằng cũng đã được chở tới đây như vậy.

Qua trạm gác, nhờ tấm thẻ giáo sư và vẻ mặt hoảng hốt của gia đình, người quân cảnh chỉ đường vào phòng trực. Y tá trực mở sổ dò tên. Khoảng chờ đợi chỉ mấy phút ấy đối với Như Oanh dài dằng dặc như một hình phạt. Cuối cùng, cô y tá reo lên:
– Đại Úy Võ Bằng, HQ 266, Nhập viện 16:00G… Nhưng đã ngoài giờ thăm. Xin ngày mai trở lại.
– Vui lòng cho chúng tôi gặp một chút thôi.
– Không được, cô.
– Tôi chỉ nhìn một chút. Tôi là…
Nàng nghẹn lại một thoáng rồi mới nói được:
– Là… vợ sắp cưới của anh ấy.
Người nhân viên trực nhìn nàng, nhìn ông bà Đạo, rồi dịu giọng:
– Phòng 305, cuối dãy bên trái. Nhưng chỉ được nhìn từ cửa phòng. Tuyệt đối không vào trong.
Như Oanh đi gần như chạy.

Vừa qua khỏi khúc hành lang rẽ, mùi thuốc sát trùng đã ập đến. Lẫn trong đó là mùi máu, mùi mồ hôi cũ, mùi vải băng, mùi kiệt sức của thân thể con người. Trên mấy băng ca đặt dọc hành lang, vài thương binh nằm bất động, người quấn kín ngực, người cụt một chân, người mặt mày còn lem bụi khói. Có tiếng rên la từ một phòng nào đó. Bác sĩ và y tá hối hả bước…
Thế giới nàng vẫn sống bấy lâu — bục giảng, những bài văn câu thơ, những bài bình giảng — bỗng lùi vào bóng tối. Trước mặt chỉ còn xác thịt bị chiến tranh xé nát và những nỗ lực mong manh để giữ con người tồn tại cuộc sống.
Đến trước phòng 305, nàng dừng lại.
Rồi trố mắt nhìn.
Võ Bằng nằm đó.
Như Oanh không nhận ra anh trong giây đầu tiên.
Người thanh niên có nước da sạm nắng, có đôi mắt sáng và nụ cười điểm chút ngỗ nghịch từng làm tim nàng xao động, giờ chỉ còn là một hình hài nằm im như xác chết. Băng quấn ở đầu, và ở chân. Da mặt tái nhợt. Môi khô. Cánh tay năng động giờ bất động với những ống truyền dịch cắm vào. Bên cạnh giường, máy trợ thở nhả ra những nhịp đều đều, vô cảm.
Như Oanh thấy cổ họng mình thắt lại.

Phía sau, ông Đạo bước tới. Nhìn những con số nhấp nháy trên màn hình, nhìn ống thở, ông bỗng cảm thấy trong lòng trào lên một nỗi xót xa nặng nề. Lần đầu tiên ông thấy rõ chiến tranh đã bước hẳn vào cuộc sống yên ấm của gia đình mình. Không còn là những bản tin nghe qua loa sau bữa cơm chiều. Nó đang nằm đây. Trong thân thể băng bó kia. Trong đôi vai run run của con gái ông.
Ông khẽ nói với vợ, gần như chỉ mấp máy môi:
– Có cả máy trợ thở…
Bà Đạo không đáp. Bà chỉ chậm chạp đưa tay lên ngực, như muốn giữ trái tim mình khỏi rơi xuống.
Như Oanh không còn nghe gì nữa.
Nàng bước thêm một bước, môi mấp máy:
– Anh Bằng… em đây.
Tiếng gọi nhỏ quá, chính nàng cũng không chắc mình đã phát ra thành tiếng.
– Anh Bằng ơi… đừng bỏ em. Đừng quên đám hỏi của chúng mình.
Nước mắt tràn xuống lúc nào nàng không biết. Mọi hình ảnh nhòe đi. Những thương binh rên rỉ ngoài hành lang làm nàng đau nhưng người nằm bất động trong phòng này lại là nỗi đau không gì so được. Anh ở đây. Rất gần. Mà xa như ở tận bên kia một vùng biển khác.
Nàng giơ tay vẫy gọi. Đúng lúc ấy, nàng chợt thấy một ngón tay của Võ Bằng động đậy. Rất nhẹ. Nhẹ đến nỗi nếu chớp mắt, có lẽ nàng đã tưởng mình nhìn lầm.
Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ làm trái tim nàng thắt lại, rồi bừng lên một tia hy vọng mỏng manh. Nàng ôm lấy mặt, nước mắt rơi lặng lẽ.
Chiến tranh chưa cướp anh đi hẳn.
Nó chỉ quật anh ngã. Nhưng anh không gục.
Nàng thì thầm:
– Em đã thấy tín hiệu của anh. Em sẽ chờ…

Vũ Thất

(Còn tiếp)

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

Yêu Em - Thơ Hồ Nguyễn và Thơ họa

      YÊU EM

Yêu tình dim l má môi em,

Yêu nét nhu mì tánh nết em.          

Yêu lúc k vai cùng sánh bước,           

Yêu khi đm mng ha thương em.            

Yêu t năm tháng chung trường lp,       

Yêu hết cuđi say dáng em.

Yêu kết nguyn th câđã trót,

Yêu hoài yêu mãi bóng hình em .             

                        .

Yêu còn hơi th vn yêu em!

HỒ NGUYỄN (24-4-2026)


Thơ họa:

     MƠ
Mơ mộng cả ngày bóng dáng em
Mơ làn tóc xõa phủ vai em
Mơ bờ eo nhỏ sau tà áo
Mơ sắc da hồng trên gót em
Mơ nét dịu dàng trong ánh mắt
Mơ lời êm ái giữa môi em
Mơ đêm hò hẹn tình trao gởi
Mơ pháo ngập đường buổi cưới em.

Sông Thu
( 24/04/2026 )


    SAY
SAY dáng mại mềm nuột vóc EM,
SAY lòng đôn hậu đậm tình EM,
SAY mầu thắm đượm bừng môi mắt,
SAY nét tươi hồng ửng má EM,
SAY thuở tựu trường chung mái lá,
SAY mùa trẩy hội sóng vai EM,
SAY hương da thịt nồng si đắm,
SAY suốt đời Anh - nặng nghĩa EM!

             Nguyễn Huy Khôi

                      24-4-2026


         THÍCH

Thích ngắm từ đầu xuống gót em
Thích nằm kề cận vuốt ve em
Thích màu mắt biếc xanh như ngọc 
Thích mái tóc huyền mượt tựa em
Thích nụ cười duyên lưu luyến dạ 
Thích lời êm ái đắm say em
Thích hàm răng trắng đều và đẹp 
Thích ngủ chung giường dỗ giấc em.

LAN.

(24/04/2026)

 Em

 Đi về nơi đó xa không, em!
Lặng lẽ trên đường một bóng em
Dưới ánh trăng mờ soi nhạt lối
Trong màn đêm lạnh chỉ riêng em
Chân lần từng bước qua muôn nẻo
Mắt dõi mỗi ngày đọng mắt em
Chăn chiếu buồn vương sầu vạn cổ
Nỗi niềm se thắt cõi lòng em. 
2026-04-25  
Võ Ngô 


 NHÌN EM

NHÌN vì gió thoảng có hơi EM

NHÌN mãi nh nào thấy bóng EM

NHÌN xuống ruộng cà ưa quả mướp

NHÌN về luống cái thích tay EM

NHÌN dò hồ điệp tình  trao bạn

NHÌN khóm loa kèn nghĩa tặng EM

NHÌN góc thoáng mà mai trúc ngự

NHÌN hình vừa chụp đẹp duyên EM

                       Tran Nhu Tung 

 

     TÌNH EM  
Tình thắm duyên nồng góp gởi em,
Tình yêu thương vốn khởi từ em.
Tình trong tim khó tan vì gió,
Tình gắn mộng vàng khắn khít em.
Tình nhớ thuở xưa chung cấp lớp,
Tình trao đổi vẹn thú cùng em.
Tình là tơ sợi neo đôi lại,
Tình mãi vuông tròn cũng chỉ em! 
JULIE DUNG TRƯƠNG 
(Bosston, MA: 24/4/2026 


     YÊU EM

Yêu tình dim l má môi em,

Yêu nét nhu mì tánh nết em.          

Yêu lúc k vai cùng sánh bước,           

Yêu khi đm mng ha thương em.            

Yêu t năm tháng chung trường lp,       

Yêu hết cuđi say dáng em.

Yêu kết nguyn th câđã trót,

Yêu hoài yêu mãi bóng hình em .             

                        .

Yêu còn hơi th vn yêu em!

HỒ NGUYỄN (24-4-2026)


Thơ họa:

     MƠ
Mơ mộng cả ngày bóng dáng em
Mơ làn tóc xõa phủ vai em
Mơ bờ eo nhỏ sau tà áo
Mơ sắc da hồng trên gót em
Mơ nét dịu dàng trong ánh mắt
Mơ lời êm ái giữa môi em
Mơ đêm hò hẹn tình trao gởi
Mơ pháo ngập đường buổi cưới em.

Sông Thu
( 24/04/2026 )


    SAY
SAY dáng mại mềm nuột vóc EM,
SAY lòng đôn hậu đậm tình EM,
SAY mầu thắm đượm bừng môi mắt,
SAY nét tươi hồng ửng má EM,
SAY thuở tựu trường chung mái lá,
SAY mùa trẩy hội sóng vai EM,
SAY hương da thịt nồng si đắm,
SAY suốt đời Anh - nặng nghĩa EM!

             Nguyễn Huy Khôi

                      24-4-2026


         THÍCH

Thích ngắm từ đầu xuống gót em
Thích nằm kề cận vuốt ve em
Thích màu mắt biếc xanh như ngọc 
Thích mái tóc huyền mượt tựa em
Thích nụ cười duyên lưu luyến dạ 
Thích lời êm ái đắm say em
Thích hàm răng trắng đều và đẹp 
Thích ngủ chung giường dỗ giấc em.

LAN.

(24/04/2026)

 Em

 Đi về nơi đó xa không, em!
Lặng lẽ trên đường một bóng em
Dưới ánh trăng mờ soi nhạt lối
Trong màn đêm lạnh chỉ riêng em
Chân lần từng bước qua muôn nẻo
Mắt dõi mỗi ngày đọng mắt em
Chăn chiếu buồn vương sầu vạn cổ
Nỗi niềm se thắt cõi lòng em. 
2026-04-25  
Võ Ngô 


 NHÌN EM

NHÌN vì gió thoảng có hơi EM

NHÌN mãi nh nào thấy bóng EM

NHÌN xuống ruộng cà ưa quả mướp

NHÌN về luống cái thích tay EM

NHÌN dò hồ điệp tình  trao bạn

NHÌN khóm loa kèn nghĩa tặng EM

NHÌN góc thoáng mà mai trúc ngự

NHÌN hình vừa chụp đẹp duyên EM

                       Tran Nhu Tung 

 

     TÌNH EM  
Tình thắm duyên nồng góp gởi em,
Tình yêu thương vốn khởi từ em.
Tình trong tim khó tan vì gió,
Tình gắn mộng vàng khắn khít em.
Tình nhớ thuở xưa chung cấp lớp,
Tình trao đổi vẹn thú cùng em.
Tình là tơ sợi neo đôi lại,
Tình mãi vuông tròn cũng chỉ em! 
JULIE DUNG TRƯƠNG 
(Bosston, MA: 24/4/2026 








 






 

VƯỜN HOANG - Thơ Lý Đức Quỳnh và Thơ họa

 

                      

              VƯỜN HOANG

Lớp bụi lòng liêu phủ chốn này

Công trình người tạo giữa nhiên xây

Nguồn len uốn lượn ra dòng suối

Cội vút tung vờn tạc dáng cây

Thế thái khuyết tròn trơ bóng nguyệt

Nhân tình đen bạc đuối vành mây

Nỗi niềm phong kín từ xa vắng

Bỏ mặc vườn hoang mộng dở say!

 Lý Đức Quỳnh

Đồng Nai -2012 


Thơ Họa:


NHÀ XƯA HOANG PHẾ

Cỏ dại tràn lan cả chốn này

Điêu tàn hoang phế mảng tường xây

Nhên giăng ảm đạm trên trần cửa

Sâu thả lòng thòng dưới tán cây

Lốm đốm nắng chiều len kẽ lá

Nhọc nhằn ngọn gió đẩy vầng mây

Nghẹn ngào nhắm mắt, lòng bi cảm

Cảnh thực mà dường giữa cuộc say.

  Sông Thu

( 29/04/2026 )

 

     NGẮM ĐÃ SAY

Thuyền thả neo ghim lại khúc này

Vân giăng xám xịt sóng như xây

Lánh giông trú tạm bên vòm lá

Tránh gió ẩn nhờ cạnh tán cây

Chờ lúc trời trong bừng ánh nắng

Đợi khi mưa tạnh sáng vầng mây

Tàu ta rẽ nước ra khơi nhé

Cá ắp khoang đầy, ngắm đã say.

     LAN

(20/04/2026)

 

   MỘ VỌNG

     (Tá vận)

Thăm "dinh" chiến hữu "tọa" nơi này.

Cỏ lút mồ hoang "thế" gạch xây???

Xác lũa hóa thân bồi sữa đất,

Máu dầm thấm nhựa dưỡng chồi cây!!!

Cô liêu  bạt vía rầu sương khói,

Tịch mịch phiêu hồn lạnh gió mây!!!

Mộ vọng trơ trơ cùng nguyệt tuế...

Bơ đời!?... thây mặc "lũ ngây say"?!

Nguyễn Huy Khôi

      29-4-2026


CHĂM SÓC VƯỜN THƠ

Rong rêu đã phủ chốn vườn này,

Thật nhọc người dày công đấp xây.

Bụi bặm chắn ngăn ô uế cửa,

Mọt sâu đeo bám chiếm tàng cây.

Gió buồn le lói chui khe lá,

Nắng thả u sầu khuất đám mây.

Ai đứng xa nhìn se tất dạ,

Thi nhân vẫn họa hứng mê say.

                             *

Chủ vườn lo tỉa sạch tê tay.

HỒ NGUYỄN

  (29-4-2026)

 

       VỀ QUÊ

Người xưa lặng lẽ viếng quê này!

Dạ thấy vui mừng cổng mới xây

Vội vã bầy chim giành hạt thóc

Tưng bừng lũ bướm lượn hàng cây

Hồn mơ lại dõi im lìm núi

Ý toại ưa nhìn lãng đãng mây

Cảnh trí thời nao chừ quá tuyệt!

Ra về hỏi thật có còn say?

 Như Thu

04/29/2026

 

      RỜI XA

Phi Cơ cất cánh biệt nơi nầy

Từ giả khu vườn Nhà mới xây.

Đối diện văn minh trên thế giới

Ngoãnh nhìn Quê Mẹ bạt ngàn cây...

Ân tình sâu nặng ngày đưa tiễn

Nhân Thế xa dần khuất tảng mây

Bỏ phế Vườn hoang Nhà đổ nát

Ngày về quê cũ như người say...

Mỹ Nga

 29/04/2026  ÂL,13/03/ Bính Ngọ.

 

     KHU VƯỜN LẠ

         (Họa 4 vần)

Chẳng bóng người qua lại khoảng này

Có rừng hoa dại tự nhiên xây

Một dòng suối nhỏ trông hoang vắng

Mấy cội thông già đứng lặng lất lây

Len lỏi tia vàng qua kẽ lá

Vô tình ngọn gió đẩy làn mây

Bước chân lạc lõng khu vườn lạ

Tâm trạng mơ hồ nửa tỉnh say !

THIÊNLÝ

 

     NGẮM CẢNH 

Cõi tạm nhiêu khê vẩn đục này

Đau lòng năm tháng đã dựng xây

Mơ màng bóng nguyệt trùm đêm tối

Ẩn hiện mù sương xót lá cây …

Bát ngát thế gian ngời ngợi sắc

Mênh mông rừng núi bạc bàng mây

Có ai không thích mùa thu ghé

Ngắm cảnh chiều lên ngất ngưỡng say !

PHƯỢNG HỒNG