Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

XUÂN THẦM LẶNG - Thơ: Lý Đức Quỳnh, - Nhạc AI: Khôi Thanh (Nguyễn Gia Khanh)

 

XUÂN THẦM LẶNG -Thơ: Lý Đức Quỳnh, -Nhạc AI: Khôi Thanh (Nguyễn Gia Khanh)


XUÂN THẦM LẶNG  

-Thơ: Lý Đức Quỳnh 

-Nhạc AI: Khôi Thanh (Nguyễn Gia Khanh)


XUÂN  THẦM  LẶNG

Xuân đã đến

với đời tôi thầm lặng

Chớm môi cười

hòa nắng sớm mong manh


Xuân đã đến

kéo hồn ra phiền muộn

Như nhộng tằm

chờ hóa bướm trở trăn


Từng hạt nắng long lanh

ươm vườn cây của Mẹ

Từng chồi non lặng lẽ

xanh nhựa mới đơm bông


Giữa trời đất mênh mông

én dập dìu bay lượn

Tình là xa vô cùng

xuân nhẹ bước thênh thang


Từng ngọn gió mơn man

ru lòng tôi ngào ngọt

Em về cùng sánh bước

bàn tay ấm vòng tay


Bằng đôi cánh tung bay

nhọc nhằn xưa trả lại

Lãng du miền vô ngại

bừng nở lòng hoa xuân

Lý Đức Quỳnh

       Đồng Nai, Xuân 1987 







 

Số Mệnh - Anh Khờ và Thơ họa

         Số Mệnh

Thuở bé ham chơi "đũa đánh chuyền"
Nên giờ vất vả lắm truân chuyên?
Hai phen bởi vướng... điều tình ái
Một thuở vì tin... chuyện kiếp duyên
Bố mẹ bao lần buồn... dạy bảo
Cô dì mấy lượt bực... can khuyên
Đời người số mệnh do... trời định?
Thổn thức nằm nghe… tiếng Đỗ Quyên

Anh Khờ 

Thuyế't thiên mệnh (nho giáo ) = đại để... con người sinh
ra không thể lựa chọn được xuất thân hay hoàn cảnh v.v…

Thơ họa:

  KHÔNG KHỜ

Không son phấn cũng chẳng dây chuyền,
Đoán chắc cô là gái chính chuyên.
Thuở ấy làm quen thành kết bạn,
Lúc sau thắm thiết hóa nên duyên.
Không khờ mới sắm nàng áo xuyến (*),
Chẳng dại còn trao tặng chiếc khuyên.
Hạnh phúc nào hơn âu số mệnh!
Bởi khôn nên vớ được thuyền quyên.

Đỗ Quang Vinh
19-5-2026

(*) hàng dệt bằng tơ theo dạng vân điểm, sợi dọc và sợi ngang đều nhỏ và săn

        Lạc Quan
Rách thơm, lành sạch nếp gia truyền
Áo vải nâu sồng giữ chính chuyên!
Thế tục trau thân khôn lụy phận,
"Cư trần lạc đạo thả tùy duyên"( *)
Hằng trân lời quý - Ông Bà dạy,
Biết lắng điều lành - Bố Mẹ khuyên!
Đức trọng dưỡng nuôi niềm thọ giả,
Thênh lòng... chi bợn tiếng sầu Quyên?!
                   Nguyễn Huy Khôi
                         19-5-2026
(*) "Cư trần lạc đạo thả tùy duyên"  (nghĩa là: sống giữa đời vui với đạo và tùy duyên) là câu thơ nổi tiếng trích từ bài phú cùng tên của Phật Hoàng Trần Nhân Tông.