Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

Đời Thủy Thủ I (Vũ Thất) - Chương 4: Người Xưa

 

                                                                  

Đời Thủy Thủ I (Vũ Thất) 

 Chương 4:  NGƯỜI XƯA

Tâm rẽ chiếc Vespa vào một ngõ hẻm khá rộng trên đường Võ Di Nguy, chạy thêm vài mươi thước rồi thắng xe trước một căn nhà hai tầng nằm giữa dãy phố khang trang.
Anh tắt máy, ngoảnh lại:
– Nhà nàng đấy!
Tôi bước xuống, đứng ngẩng nhìn căn nhà. Cửa chính sơn màu xanh đọt chuối. Những khung cửa sổ che màn xanh phơn phớt. Trên lan can bao lơn, bốn chậu kiểng đang nở hoa, mỗi chậu một màu: trắng, hồng, tím, đỏ. Tôi không biết là hoa gì, chỉ thấy những đóa trắng, hồng lớn hơn, thưa hơn hai màu còn lại. Rồi trong khoảnh khắc bâng quơ ấy, tôi bỗng nghe tim mình đập mạnh.
Tâm dựng xe, xoay chìa khóa bỏ vào túi chiếc quần tây xám nhạt may khéo. Áo sơ mi có những đường nâu ngang dọc thành ô vuông đẹp mắt. Còn tôi, áo thun trắng cổ lật đã nhăn, bỏ ngoài chiếc quần kaki xanh cũ — bộ đồ tươm tất nhất còn lại sau một tuần ở nhờ nhà Hiền mà không giặt giũ.
Tâm xăm xăm bước tới cửa. Tôi theo sau, lúng túng như ngày đầu tập bước diễn hành.

Tâm nhấn chuông. Tiếng reo văng vẳng trong nhà. Đợi chừng ba mươi giây, anh nhấn lần thứ hai.
Không hiểu sao, tôi bỗng mong Tuyết không có nhà. Nàng không có ở nhà là tôi khỏe! Cho đến phút này, tôi chưa biết sẽ nói gì với Tuyết. Chúng tôi đã đột ngột bặt tin nhau hơn hai năm. Hai năm — nói ra thì ngắn, nhưng đủ để một người con gái biến khỏi ký ức.
Rồi nay bất ngờ trở lại như một… tình đầu!
Có tiếng vặn khóa. Cánh cửa hé mở.
Tôi đăm đăm nhìn thiếu nữ trước mặt. Cô cũng nhìn tôi bằng đôi mắt mở lớn.
Bạch Tuyết đó sao?
Tất cả những gì tôi hình dung trên đường từ chiến hạm đến đây đều sai. Trước mặt tôi không còn là cô bé Tuyết tóc thề ngang vai, e thẹn, dễ thương của ngày xưa. Đó là một thiếu nữ sắc sảo, mái tóc uốn gợn ôm lấy cổ, vóc dáng đầy đặn trong bộ đồ ngủ màu tím nhạt, vừa nền nã vừa quyến rũ.
– Anh Bằng!
Tiếng gọi bật ra gần như thảng thốt.

Tuyết mở rộng cửa, bước tới ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng vòng tay ôm nàng, cảm nhận thân hình mềm ấm run nhẹ trong vòng tay mình. Một mùi hương quen mà lạ thoảng lên, làm ký ức cũ bỗng sống lại dữ dội.
Vừa khi muốn ghì nàng chặt hơn, tôi chợt nhớ Tâm đang đứng cạnh, vội thả lỏng. Tuyết cũng nới vòng tay, rồi quay sang ôm Tâm.
Nàng thì thầm:
– Anh đến, em rất vui.
Tâm vỗ nhẹ lưng nàng:
– Anh cũng rất vui thấy em vui. Vui gấp bội!
Tuyết tươi cười, vồn vã:
– Mời hai anh vào nhà. Bất ngờ quá…
Tâm vẫn đứng yên, giọng không rõ thật hay đùa:
– Anh hứa mang Bằng đến. Hôm nay anh đã giữ lời. Việc anh coi như xong. Xin chúc hai người… hạnh phúc.
Anh vẫy tay và quay lui.

Tuyết vội nắm cánh tay Tâm, kéo lại. Giọng nàng thân mật:
– Đâu có bỏ đi dễ dàng vậy được. Hôm nay là ngày dành cho anh mà. Anh phải ở lại để em chứng minh rằng em không còn yêu anh Bằng!
Tôi bật cười gượng gạo:
– Anh đến đây cũng đâu mong Tuyết còn yêu. Anh chỉ muốn nhìn lại… người xưa sau một thời gian dài không gặp.
Tuyết nắm tay tôi bằng bàn tay còn lại, kéo cả hai vào nhà. Nàng khóa cửa, đưa chúng tôi đến bộ sa lông màu trắng sang trọng đặt giữa phòng khách.
– Hai anh ngồi đó.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế nệm dài bằng da màu ngà. Tuyết đứng trước mặt, ngắm nghía hết người này sang người kia rồi gật gù:
– Vẫn như xưa, đều đẹp trai như nhau. Muốn chọn một người thật khó. Tạm thời em chọn cả hai!
Tâm cười lớn:
– Được như vậy cũng là phước cho anh. Ngày xưa, đang yêu anh, tự dưng em bẻ lái sang Bằng. Cho tới bây giờ, em vẫn còn nợ anh một lời giải thích.
Tôi nhích xa Tâm, nhìn Tuyết:
– Vì chọn cả hai, để công bằng, Tuyết nên ngồi giữa.
Tuyết lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế đơn bên cạnh. Nàng nhìn chúng tôi một lúc như đang lựa lời.
– Anh Bằng giải thích giùm em đi.

Tôi lúng túng châm điếu thuốc.
Biết giải thích thế nào? Sau cái đêm tôi liều mạng ôm Tuyết, tôi thấy mình quá nông nổi nên tránh né cả Tuyết lẫn Tâm. Nhưng cũng từ đêm đó, hình dáng Tuyết, mùi hương Tuyết, tấm thân run rẩy của Tuyết cứ ám ảnh tôi không nguôi.
Vài tháng sau, trong một tối nhớ quay nhớ quắt, tôi thẩn thơ đi ngang nhà Tuyết nhiều lần. Bỗng thấy nàng mở cửa bước ra, ngồi trên chiếc ghế tựa trước sân. Trăng sáng vằng vặc, phủ quanh nàng như một lớp sương bạc.
Tôi vẫn tiếp tục bước, làm như một kẻ qua đường. Nhưng lòng thì chỉ muốn quay lại, gọi tên nàng.
Khi tôi trở lại, Tuyết đang ngồi chồm hổm trên sân, tay như viết gì trên mặt đất. Tôi liều bước vào, len lén đứng phía sau. Mái tóc thề của nàng xõa kín nửa lưng. Nàng vừa viết vừa khe khẽ hát bài Nỗi Lòng:
“Yêu ai, ai hiểu được lòng…”
Vừa hát nàng vừa nắn nót viết lên cát. Rồi xóa rồi lại viết. Tôi cúi xuống nhìn kỹ hơn. Chỉ mới đọc đến mẫu tự thứ hai mà tim đã muốn bật khỏi lồng ngực.
Chữ “Bằng” hiện ra trọn vẹn . Tôi không kềm được niềm vui sướng, khẽ gọi:
– Tuyết…
Nàng hốt hoảng, đứng phắt lên. Rồi, trong khoảnh khắc, nàng vòng tay ôm tôi.
Ký ức hiện về như tia chớp. Tôi ngồi im, chúm chím cười.

Tâm hết nhìn Tuyết lại nhìn tôi, kiên nhẫn chờ. Anh rút thuốc, bật quẹt, thư thả phì phà.
Cuối cùng, Tuyết lên tiếng:
– Trước hết, em chân thành xin lỗi anh Tâm về chuyện ngày xưa đột ngột bẻ lái sang anh Bằng. Cho em bào chữa bằng một lời ngắn gọn: con tim có lý lẽ riêng của nó.
Tâm gật gù:
– Chấp nhận lý lẽ của con tim. Còn lời xin lỗi thì cho anh từ chối. Trong tình yêu, xin lỗi đôi khi chỉ làm thêm đau lòng.
Chúng tôi cười vang.
Tâm lại nói:
– Thôi, coi như xong chuyện ngày xưa. Giờ đến chuyện ngày nay. Lần này, Tuyết tham lam chọn cả hai. Theo anh, Tuyết nên dứt khoát chọn một, như lần trước.
Thấy Tuyết không nói gì, Tâm lại lên tiếng:
– Hay nhất là… như lần trước. Anh quen rồi. Không buồn đâu.

Tuyết cười rộ. Nụ cười làm đôi môi thắm mọng của nàng thêm gợi cảm. Nhưng ánh mắt lại thoáng nét buồn.
– Thời đó còn bồng bột, bây giờ em khôn lớn rồi. Nếu một ngày đẹp trời nào đó, một trong hai anh mở lời trước, muốn cưới em làm vợ, em sẽ chọn người đó.
Tôi và Tâm cùng sững người.
Tuyết nói tiếp, giọng chậm lại:
– Em quá sợ sống một mình. Và cũng quá sợ phải bắt đầu quen biết một người xa lạ. Em đang mong một mái ấm gia đình. Em tin mình sẽ là một người vợ hiền, một người mẹ tốt.
Không khí bỗng lặng hẳn.
Câu nói nhẹ nhàng của nàng lại như một mũi tên bắn thẳng vào cả hai chúng tôi.
Tôi ngắm khuôn mặt tròn, làn da mịn, ánh mắt tinh anh của Tuyết. Được một người vợ như nàng, còn gì đáng mơ hơn? Nhưng tôi biết rõ mình chưa sẵn sàng. Ít ra là chưa phải lúc này. Có thể còn nhiều năm nữa.

Tâm cũng nhìn Tuyết đăm đăm. Anh không nói, không cười, không cử động. Tôi không đoán được anh đang nghĩ gì.
Tuyết đặt hai bàn tay thon dài, móng sơn hồng nhạt, lên má. Mái tóc ngắn uốn dợn ốp vào hai bên tai. Đúng là Tuyết bây giờ hoàn toàn không giống Tuyết ngày xưa. Ngày xưa, nàng tóc thề, e ấp, không son phấn. Bây giờ nàng sắc sảo, quyến rũ, vừa gần vừa xa.
Tôi không biết mình thích hình ảnh nào hơn.
Cuối cùng, tôi lên tiếng:
– Cho anh nêu một nhận xét. Tuyết đã thay đổi hoàn toàn. Nếu Tâm không nói trước, anh tình cờ gặp ngoài phố, chắc không nhận ra.
Tuyết ngẩng mặt, cao giọng:
– Nhưng anh Tâm lại nhận ra em giữa chốn đông người.
Tâm bồi thêm, giọng cợt đùa:
– Dễ hiểu thôi, vì hình bóng Tuyết lúc nào cũng khắc sâu trong tim anh.
Tuyết bật cười:
– Đừng vớ vẩn nữa. Hãy trở lại ý kiến của em.
Tôi lại nhận ra thêm một điều. Ngay từ phút đầu gặp lại, tôi đã thấy ngờ ngợ. Tuyết không còn nói bằng giọng Huế của một thời làm tôi say đắm.

Tôi hỏi:
– Tuyết bắt chước giọng Sài Gòn? Đừng. Anh thích nghe giọng Huế. Nghe giọng Huế để nhớ… người Huế.
Tuyết cười thật tươi.
Nhưng nàng đã hiểu lầm. Tôi không ám chỉ nàng. Tôi vừa nghĩ đến một người con gái khác — cũng người Huế, cũng ở cùng con đường nhà Tuyết ngày trước ở Nha Trang — người mà tôi từng cho là số mệnh đã đưa đến để thay thế Tuyết sau khi Tuyết biến mất khỏi đời tôi.
Tuyết nói:
– Em bỏ luôn giọng Huế rồi. Nghe cái âm trọ trẹ thêm buồn, mà người Sài Gòn cũng không ai muốn nghe. Em muốn thành người Sài Gòn trăm phần trăm.
– Để làm gì?
– Vì em muốn quên quá khứ. Quên cả gốc gác của mình.
Nàng ngừng một chút.
– Thật lòng mà nói, hai tháng trước gặp lại anh Tâm, em rất vui mà cũng rất ngỡ ngàng. Vui vì em đang quá cô đơn. Ngỡ ngàng vì gặp anh Tâm, em linh cảm thế nào rồi cũng sẽ gặp lại anh — người mà em đã quyết tâm cắt đứt.
Tôi ngồi thẳng người:
– Vậy à? Nỡ lòng nào!
Tuyết quắc mắt nhìn tôi:
– Anh còn cà rỡn được sao? Thử nghĩ, sau khi anh về Sài Gòn rồi biệt tăm biệt tích, em phải làm gì?
Tôi chết lặng. Phải rồi. Lúc đó, tôi bắt đầu yêu Hiền, bắt đầu khổ vì Hiền. Rồi ngày qua ngày, tôi quên bẵng Tuyết.
Tuyết nói tiếp, giọng thấp xuống:
– Đang buồn vì bị anh bỏ rơi, em đột ngột mất luôn cả cha lẫn mẹ.

Tôi sửng sốt:
– Hai bác đã mất?
– Hơn nửa năm sau khi các anh vào Sài Gòn, ba mẹ em bị tai nạn máy bay. Em không dám sống một mình trong căn nhà nên đem bán rồi vào Sài Gòn tìm anh. Em dò hỏi các ký túc xá sinh viên. Người ta bảo anh không còn ở đó. Em đến Đại học Khoa học mấy hôm liền, nhưng anh như chim trời cá nước.
Tôi đứng lên, bước tới nắm tay nàng.
– Anh thành thật chia buồn…
Tâm trầm giọng:
– Anh có nghe tin tai nạn máy bay khi đang ở quân trường, nhưng không biết ba mẹ em là nạn nhân. Nếu biết, anh đã đến. Suốt hai năm thụ huấn, anh không ghé nhà em vì tự ái, vì buồn em phụ bạc.
Giọng Tuyết đầy phiền muộn:
– Em cũng không biết anh nhập trường Hải quân. Nếu biết, mỗi tuần em đã vào thăm anh, và không phải lặn lội đi tìm anh Bằng.
Tôi buông tay nàng, phân trần:
– Anh nhập khóa sau Tâm một năm. Ngày đầu được đi bờ, anh đến ngay nhà em. Người chủ mới nói em đã dọn đi lâu rồi, không biết đi đâu.
Tuyết ngẩng lên. Nước mắt đã hoen mi.
– Em xin lỗi đã làm hai anh mất vui. Em từng tự hứa sẽ không kể chuyện này với ai, vậy mà rốt cuộc lại nói với hai anh. Thôi, chuyện đã xưa rồi. Mình hãy vui với hiện tại. Hai tháng qua, em hỏi đủ chuyện về anh Tâm, không còn gì thắc mắc. Còn anh Bằng, từ ngày chia tay em, anh đã yêu những ai? Bắt đầu bằng người đẹp đã làm anh quên Tuyết.

Tôi nhìn nàng. Nụ cười tươi tắn với ánh mắt nồng nàn khiến lời lẽ tôi tuôn ra:
– Thật lòng mà nói, từ giây phút gặp lại em, anh không còn nhớ mình đã yêu những ai. Nói khác đi, tất cả những hình bóng anh từng đem lòng thương yêu sau em, bây giờ đều nhập lại thành một: người đang ngồi trước mặt anh.
Tuyết bật cười:
– Anh vẫn có những lời tán thật khéo. Những lời đó và vòng tay ôm của anh ngày xưa lúc nào cũng ám ảnh em.
Tâm la lên:
– Trời ơi! Mùi rệu!
Tuyết dọa:
– Anh còn phê bình kiểu đó là em đuổi anh về đấy.
Tâm đứng lên thật:
– Thì anh đã muốn về từ đầu. Ở đây chỉ thêm thừa, thêm xót xa…

Tâm bước ra cửa.
Tuyết vội đứng dậy chạy theo, giọng dịu dàng:
– Em chỉ đùa thôi. Em xin lỗi. Hãy vì em, xin anh ở lại.
Nàng choàng tay qua lưng Tâm, đẩy anh trở vào. Tâm nhìn tôi, nhún vai như muốn nói: không phải tại tao.
Tôi cười:
– Mày về là tao phải lội bộ về tàu. Không chừng quá giờ giới nghiêm, bị bắt.
Tâm cười:
– Thì ngủ lại đây.
Tuyết giãy nảy:
– Ai cho ngủ!
Nàng đẩy Tâm ngồi lên ghế:
– Hai anh ngồi yên đó, em chuẩn bị cơm tối. Cơm em nấu sẵn, chỉ hâm lại.
Nói xong Tuyết đi thẳng vào bếp. Tôi và Tâm nhìn nhau. Tôi đưa mời thuốc lá. Chúng tôi đua nhau hít và nhả khói.

Tâm cúi lấy quyển tạp chí Văn trên bàn lật từng trang như tìm bài đọc.
Tôi đảo mắt nhìn quanh. Gần cửa chính là chiếc cầu thang xoắn ốc bằng gỗ nâu dẫn lên tầng hai. Trên các vách treo nhiều ảnh phong cảnh biển. Tôi nhận ra ba khung thuộc biển Nha Trang: một tấm chụp từ ngoài biển nhìn vào Cầu Đá, có Hải Học Viện và biệt điện cựu hoàng; một tấm bờ cát trắng cong như cánh cung ôm lấy vùng nước xanh thăm thẳm; một tấm Hòn Chồng với tảng đá trơ vơ in dấu chân khổng lồ.
Những nơi ấy, tôi và Tuyết từng đi qua trong những ngày cuối tuần.
Tuyết bước tới bước lui từ bếp ra bàn ăn. Dáng nàng đầy đặn, mềm mại trong bộ đồ khít khao. Tôi bỗng có một ý nghĩ bồng bột rất đàn ông, rồi lập tức cố xóa đi. Tôi liếc sang Tâm. Anh cũng đang nhìn Tuyết đắm đuối.
Tôi thở dài. Tuyết đang cần một người chồng. Còn cả hai chúng tôi, chỉ nghĩ chuyện nhất thời.
Tuyết ngoắt:
– Xong rồi. Xin mời hai anh. Anh Bằng cũng uống bia như anh Tâm, hỉ?
Tôi gật đầu.

Nàng khui thêm một chai “33”. Mâm cơm không thịnh soạn nhưng đậm đà: tô canh xà lách xon thịt băm, cá nục kho khóm đầy ớt xanh, dĩa đậu cô-ve xào tỏi. Không khách sáo, chúng tôi ăn ngon lành. Tuyết chỉ ăn cầm chừng.
Nàng hỏi:
– Về đây, anh Bằng ở vùng nào?
Tôi cười:
– Vùng bến Bạch Đằng.
Tâm chen vào:
– Nó cũng vô gia cư như anh, đang ở cùng tàu.
Tuyết tỏ vẻ ngạc nhiên:
– Ở cùng tàu, thích quá hỉ? Chuyện gì hai anh cũng nói toạc cho nhau. Chỉ có em là thiệt thòi, không được biết.
Tôi hỏi:
– Tuyết muốn biết gì nào?
– Muốn biết điều em đã hỏi, và lần này anh không được né tránh. Sau khi xa Tuyết, anh phải lòng thêm bao nhiêu cô nữa?
Tôi gắp một miếng cá, thong thả nhai. Tuyết nhìn tôi chờ đợi.
– Tuyết có thể không tin, nhưng đó là sự thật. Chỉ có hai người.
Tuyết bật cười:
– Chỉ hai, ít quá hỉ! Cùng một lúc?
– Không hẳn. Sau khi chia tay Tuyết về Sài Gòn, anh yêu một người. Sau đó trở lại Nha Trang không còn Tuyết, anh yêu thêm một người nữa. Kết quả là hiện tại cả hai đều chê anh.

Tuyết cười sằng sặc:
– Anh kể chuyện khôn hỉ. Nhưng đừng tưởng vậy mà chiếm lại được em. Em bây giờ khôn hơn rồi. Bây giờ ai em cũng yêu.
Tâm buông đũa, nhướng mắt:
– Nghĩa là anh cũng được Tuyết yêu?
Tuyết gật đầu, tủm tỉm:
– Anh hỏi lạ, tình đầu sao quên được.
– Vậy anh có quyền hôn Tuyết?
Tuyết lại gật đầu:
– Ai cũng có quyền hôn Tuyết.
Tâm đứng lên:
– Bảo đảm không né?
– Bảo đảm.
Tâm bước sang, nâng cằm Tuyết lên. Mặt anh hạ xuống. Hai đôi môi chạm nhau, rồi gắn chặt trong một lúc.
Chính Tâm là người rời ra trước. Anh cười, đưa tay chùi môi. Còn tôi, tim như thắt lại.
Tâm nói bằng giọng trầm buồn:
– Đau thật. Thì ra em chỉ muốn chọc tức Bằng.

Tuyết đứng lên, sang bếp lấy dĩa nhãn no tròn. Khi đặt dĩa nhãn xuống bàn, nàng nhìn Tâm thật lâu rồi chậm rãi nói:
– Chẳng việc gì em phải chọc tức anh Bằng. Nếu vừa rồi người em hôn là anh Bằng, chả lẽ em muốn chọc tức anh? Em chỉ muốn… thay cho lời xin lỗi.
Tâm cười rũ rượi:
– Anh khoái cái kiểu em xin lỗi. Nhưng nếu em xin lỗi vì ngày xưa bỏ anh để yêu Bằng thì cho anh xin. Anh yêu em, nhưng không đến nỗi phát điên để em phải… xin lỗi. Ngày xưa, khi biết em yêu Bằng, anh đã kiếm ngay cô khác trám vào. Đời ngắn ngủi, đau khổ chi cho… phí. Lúc nào anh cũng vui vẻ vẫy tay: “Buồn ơi, chào mi!”. Nếu em chưa hết yêu Bằng, cứ tự nhiên. Còn nếu hai người thành vợ chồng, anh chân thành chúc hạnh phúc. Anh hứa sẽ luôn là bằng hữu tốt của cả hai.
Tuyết xua tay:
– Chắc không có chuyện đó. Anh thấy mà, gặp lại em, anh Bằng quá dửng dưng.
Tuyết nói oan cho tôi. Nếu không có Tâm hiện diện, tôi đã nuốt sống nàng.

Tuyết nhún vai:
– Ngày xưa, vì đau buồn, em phải bán nhà ở Nha Trang chạy trốn vào đây. Bây giờ, em lại có ý nghĩ phải bán nhà, chạy trốn cả hai anh.
Tôi lớn tiếng:
– Đừng có khùng!
Tâm phụ họa ngay:
– Đừng có điên!
Tôi cố nói đùa để xua bớt căng thẳng:
– Vợ chồng là duyên số. Em đẹp, thiếu gì người mê nhưng duyên chưa tới. Biết đâu một ngày rất gần, hoặc nhiều lắm là vài tháng, em gặp một người hợp nhãn. Thế là tiếng sét ái tình. Hai anh ra rìa.
Tuyết nhăn mặt:
– Anh lúc nào cũng đùa được.
– Anh không đùa. Tiếng sét ái tình giáng bất ngờ lắm, chạy đàng trời cũng không khỏi. Anh đã từng bị tiếng sét với em, xưa và nay.
Tâm nói chậm rãi:
– Nhưng duyên chưa tới…
Tuyết bực bội:
– Nói dông dài rồi… trớt quớt!

Nàng đứng lên, lặng lẽ dọn chén dĩa. Tôi và Tâm vội tiếp tay. Tuyết mở nước vào chậu, bắt đầu rửa. Tôi muốn nói một câu gì đó, nhưng không tìm được lời nào hợp cảnh hợp tình đành về ngồi lại trên sô pha.
Tâm bước đến bên nàng, nói nhỏ điều gì. Tuyết lặng thinh.
Đứng xớ rớ một lúc, Tâm cũng thất thểu ra ngồi cạnh tôi, châm thuốc. Tôi cũng rút một điếu. Vừa nhả khói vừa nghĩ thật tội cho Tuyết. Có hai người cùng tỏ ra thương yêu mà không ai tiến tới. Không lạ gì nàng đang vui đó rồi buồn đó. Đang đùa cợt đó rồi đau đớn đó. Phải chăng với một người có quá nhiều mất mát, niềm vui chỉ là một tấm màn mong manh — chỉ cần chạm nhẹ là nỗi buồn hiện ra.
Tôi nói nhỏ với Tâm đã đến lúc nên về. Tâm gật đầu.
Tuyết rửa tay, lau khô rồi bước ra ngồi với chúng tôi. Nàng cúi mặt, lặng thinh.
Tâm âu yếm nhìn nàng, giọng êm ái:
– Xin lỗi đã làm em buồn. Xin hiểu cho, hai anh không cố ý.
Tuyết ngẩng lên, giọng giận hờn:
– Thành thật mà nói, gặp lại hai anh, em mừng hết biết. Mà cũng buồn hết biết! Đời em chỉ còn hai anh là thân yêu, gần gũi. Phải chi em được chọn cả hai. Mà cũng không thể chọn một trong hai. Thành ra chỉ có trốn hai anh mới bớt khổ.
Tuyết cúi mặt, buồn rầu. Tôi ra dấu với Tâm. Anh miễn cưỡng đứng lên:
– Sắp đến giờ giới nghiêm, tụi anh phải về tàu.

Tôi và Tuyết đứng lên cùng lúc. Ra đến cửa, tôi vòng tay ôm nàng. Nàng cũng vòng tay ôm tôi. Đôi môi tôi chạm nhẹ môi nàng.
Tâm đạp cho máy nổ. Tôi choàng chân leo lên yên sau.
Tuyết nói lớn:
– Hôm nào rảnh, mời anh Bằng đến chơi.
Tôi nhìn sâu vào mắt nàng:
– Anh không đến nữa thì tốt hơn.
Tâm quay lại, giọng cợt đùa:
– Tệ bạc quá. Có mới nới cũ.
Tuyết chạy ra, vươn tay đập nhẹ vào vai Tâm:
– Mỗi tối thứ ba em đã dành cho anh rồi, còn đòi mời mọc gì nữa?
Tuyết hôn vào má Tâm. Chiếc xe phóng tới.
Tâm mở đèn. Ánh sáng quét dài trên mặt đường xi măng.
Ra tới đường lớn, Tâm quay lại nói:
– Tuyết còn yêu mày!
Tôi đáp:
– Tao nghĩ trái lại. Nó tỏ ra rất thân thiết với mày.
– Thân thiết con khỉ. Cách đây hai tuần, trông ngon lành, tao không cưỡng được nên ôm hôn nó.

Anh ngừng nói. Tôi nhớ lần ôm đại Tuyết hôn tới tấp và thành công, nôn nóng hỏi:
– Rồi sao?
– Rồi nàng xô tao ra, cảnh cáo đứng đắn hay rời khỏi nhà.
– Rồi sao?
– Rồi tao phải rối rít xin lỗi.
– Rồi sao?
– Rồi tao… đứng đắn chớ sao.
Tôi nói lớn hơn tiếng máy xe:
– Nếu tao là mày, tao tấn công tới tấp!
Tâm lặng lẽ lái xe.
Một lúc sau, anh quay lại, cười cười:
– Mày nói có lý. Tao khờ thật.
Chiếc Vespa lao đi. Gió tạt vào mặt tôi lạnh hơn lúc đến. Tôi ngồi sau lưng Tâm, lẩm cẩm nghĩ suy. Tâm còn yêu nàng. Tuyết cũng chưa quên Tâm. Cái thời bất kể quân thần của tôi cần cho vào dĩ vãng.

Vũ Thất

(Còn tiếp)