Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Theo Dấu Mặt Trời - Vu Sơn

 Theo Dấu Mặt Trời

Ta đi theo dấu mặt trời
quên dần 
thế sự nặng lời
thở than
hững hờ câu chuyện... hợp tan
xói mòn 
tuổi nhớ dối gian…  
từng ngày

Còn đây 
ký ức phời bày
hôm qua… là những nơi này
mộng du?
đường xa... thăm thẳm 
hoang vu?
phải chăng đợi nắng phả ru
kiếp người?

Bâng khuâng nửa giấc  
môi cười
gót chân phiêu lãng
tháng mười… tà huân
họa đồ rơi cõi 
nhân quần
cho đêm khắc khoải
màu xuân ngỡ ngàng

Chân trần in dấu hoang mang
tiếng cô đơn vọng 
nghĩa trang… dật dờ
trầm luân lạc những
bao giờ?
mà nghe tâm thức... bơ phờ
đong đưa…

Chào câm 
nước mắt lọc lừa
ta đêm cổ thánh
xưng thừa… phôi pha
thần giao còn cách… ngàn xa!
thì thôi... men lồi 
mầu da tìm về

Ngẫm thời bóng tối lê thê
gỡ đau thương tích 
một bề… bể dâu
hôn mê bằng đoạn cơ cầu 
mặt trời đỏ rực hướng đầu 
mãi đi…

Vu Sơn












ỐC ĐẢO CỦA TÔI - Thơ Đỗ Mỹ Loan và Thơ Họa

      

ỐC ĐẢO CỦA TÔI

Rảnh rỗi hôm nào bạn đến chơi

Hoang sơ ốc đảo mé ven đồi

Ngõ mây bàng bạc vàng hoa trái

Lối trúc quanh queo biếc đất trời

Hạ đến trông chờ sen trắng nở

Thu về nhặt nhạnh lá vàng rơi

Một mình với bóng làm tri kỷ

Dạo bước ung dung ngẫm sự đời

Đỗ Mỹ Loan


Thơ Họa:

   THĂM ỐC ĐẢO

Duyên thuận đưa ta đến đảo chơi

Áng mây rực rỡ tựa ven đồi

Lặng lời gió thoảng qua cành trúc

Vô niệm trăng buông khắp đất trời

Sen trắng không mừng khi hạ trở

Lá vàng chẳng tiếc lúc thu rơi

Một hơi thở khẽ hòa hư tịch

Quên cả thân tâm lẫn cuộc đời

Đỗ Văn

Ảnh: bên nhà ĐML.

 

 MỸ LOAN BIỆT PHỦ

Theo bước Đỗ Văn đến bạn chơi

Mỹ Loan biệt phủ ở trên đồi

Sân ngoài dị thảo ngời xanh đất

Cổng trước kỳ hoa rợp ngát trời

Thủy mặc, vài tranh dòng thác đổ

Sơn mài, mấy ảnh lá phong rơi

Trang viên khép kín miền sơn dã

Của chủ nhân xưa lịch lãm đời

Lý Đức Quỳnh

   18/4/2026 


    CHIỀU BẢO LỘC

Chốn cũ tìm về... dạo bước chơi

Lang thang lối nhỏ dẫn lên đồi

Trà thơm xanh biếc rung rinh ngọn

Quỳ dại vàng mơ rực rỡ trời

Con suối miên man dòng nhẹ chảy

Hàng thông xào xạc quả khô rơi

Bao nhiêu kỷ niệm dần quay lại

Cùng với tri âm... một quãng đời.

  Sông Thu

( 19/04/2026 )

 

     THĂM NHÀ

Nhận lời, tôi ghé đến thăm chơi

Thấp thoáng nhà ai cạnh dốc đồi

Lối nhỏ ngoằn ngoèo theo vách núi

Hương thơm ngào ngạt quyện lưng trời

Say mê chiêm ngưỡng vầng mây phủ

Thích thú ngắm nhìn hạt nắng rơi

Bỗng chợt,bạn kêu làm sực tỉnh

Hồn quay trở lại chốn trần đời.

      LAN

(19/04/2026)

 

PHIÊU CẢM NON ĐOÀI

Non Đoài phiêu cảm thỏa rong chơi

Cảnh sắc đan xen ngợp núi đồi

Đảo Ngọc huyền kỳ bừng sắc nước

Suối Tiên  linh diệu đắm hương trời

Đầm Long sóng khỏa vờn khuê rụng

Non Tản mây vần giỡn nguyệt rơi...

Nữ tú nam thanh say thưởng ngoạn

Nhàn du lãng tử... thú quên đời.

Nguyễn Huy Khôi

     19-4-2026

 

    THĂM NHÀ BẠN

Bạn mời cũng sẽ đến thăm chơi

Có phải nhà xinh ở mé đồi

Ngõ trước la đà xanh ngọn trúc

Vườn sau lả lướt biếc mây trời

Hạ sang mải miết nhìn sen nở

Thu đến ngập ngừng nhặt lá rơi

Sông nước muôn trùng đời vạn nẻo

Tri âm tìm được thỏa trong đời

Songquang

 20260419 


       CHUNG VUI

Hôm nào bạn rảnh ghé tôi chơi,

Tiện viếng tham quan ốc đảo đồi.

Ngắm cảnh mê hồn xanh khóm trúc,

Du tiên thanh thản mắt nhìn trời.

May duyên sẽ gặp bồng hoa nở,

Có dịp say tình ngắm lá rơi.

Nhàn nhả cho hồn bay khỏi thế,

Lưu linh tạm nghỉ để quên đời.

                             *

Đôi lời chân thật cũng nguôi vơi.

HỒ NGUYỄN

  (20-4-2024)

 

         NGÕ CỤT

Được đón cũng nhiều bạn quý chơi

Ngôi lầu ngõ cụt dưới chân đồi

Mới nghe thì đã mê tình đất

Được thấy càng thêm quý của trời

Đó đó điệp mang ngàn diệu thả

Kìa kìa sen rải vạn thơm rơi

Hương đồng gió nội dân mình quý

Thi sĩ thường qua, lắm cảnh đời

    04 – 2026

Tran Nhu Tung

 

THẮM THIẾT TÌNH THƠ

Tri kỷ lâu rồi không đến chơi

Dòng đời xuôi ngược ở chân đồi

Ngôi nhà xinh xắn gần bên suối

Dương-Liễu xung quanh rợp mát trời...

Kỷ niệm êm đềm thời tuổi trẻ

Bồi hồi tưởng nhớ lệ sầu rơi...

Cô đơn viễn xứ chờ Tri kỷ,

Thắm thiết tình Thơ nhớ Bạn Đời...

Mỹ Nga

20/04/2026 ÂL, 004/03/ Bính Ngọ.

 

      BUÔNG

Lâu rồi chẳng được ra ngoài chơi

Bắc ghế ngồi xem những cảnh trời

Sóng bạc đuổi nhau trên bãi bển

Cây xanh lả ngọn dưới chân đồi

Dã tràng cố gắng hoài se cát

Tinh Vệ còn đâu vá mảnh đời*

Tấc dạ âu lo chờ khép lại

Tay người từ đó sẽ buông lơi.

2026-04-20

   Võ Ngô

* Loài chim thường ngậm đá đem ra biển để bỏ xuống.

 

NHÀ DƯỚI CHÂN ĐỒI

Bè bạn vài ngày ghé lại chơi

Ngôi nhà xinh xắn dưới chân đồi

Cổng sau đường nhỏ chân lê bước

Bên dưới suối trong phản chiếu trời

Mưa lớn thành sông tràn nước cuộn

Cây xiêu hoa lá rụng cành rơi

Mùa đông tuyết trắng sân màu bạc

Cửa sổ nhìn ra chán mớ đời !

THIÊN LÝ 




Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2026

CÓ NHỮNG NGÀY KHÔNG EM - Thơ Lý Đức Quỳnh và Thơ họa

 

                                                                          

CÓ NHỮNG NGÀY KHÔNG EM

Có những ngày không em

Bình minh mở cửa

Nắng đi hoang

Sấp ngửa

Một bàn tay…

 

Có những ngày không em

Nắng vô tình

Cột bóng vào chân

Mây lờ lững

Ngàn khơi….

 

Có những ngày không em

Gió ruổi hoàng hôn

Hút hun sầu lũng sâu vách núi

Khe lòng hoang tối

Chờ trăng….

 

Có những ngày không em

Nắng xanh rụng

Gió vàng bay

Lá biếc cây phờ phạc úa

Nghẹn xuân chồi...

 

Bỗng chiều nay em đến

Đất ngàn xưa trơ lịm

Trở mình

Bờ bến mơn man biển sóng dạt dào

Cuốn vào nhau…

 

Em đã đến chiều nay

Cánh trùng khơi bỏ ngỏ

Lướt muôn ngàn sóng gió

Bay…

Lý Đức Quỳnh

    8/1/2018 


Thơ Họa:

 

NHỮNG ĐÊM DÀI NHỚ EM 

Những đêm dài nhớ em

Anh buồn tựa cửa

Trăng hồng hoang

Tàn úa

Mộng rời tay

 

Những đêm dài nhớ em

Cảm xúc tình

Từ óc đến chân

Mộng đắm tràn

Ra khơi

 

Những đêm dài nhớ em

Tưởng tượng môi hôn

Trong màn sương ảo mờ trên núi

Và trong hang tối

Không trăng

 

Những đêm dài nhớ em

Ngàn sao rụng

Áng mây bay

Ánh trăng lạc loài sầu úa

Cây nghẹn chồi

 

Rồi một chiều mơ đến

Khi vầng dương tắt lịm

Chúng mình

Như hai đợt sóng dâng trào

Quyện chặt nhau

 

Say đắm trọn đêm nay

Lời không cần phải ngỏ

Tình dâng tràn theo gió

Bay...

   Sông Thu

( 23/04/2026 )

 

NHỚ NHỮNG TỐI TÌM EM

Nhớ những tối tìm em

Chờ ai trước cửa

Mộng mơ hoang

Nắm chặt tay.

 

Nhớ những tối tìm em

Để tỏ tình

Thoăn thoắt bước chân

Tim mở lối

Yêu khơi.

 

Nhớ những tối tìm em

Say đắm môi hôn

Ta hòa quyện như trăng ôm núi

Xua tan bóng tối

Ngời trăng.

 

Nhớ những tối tìm em

Mùa lá rụng

Tóc vờn bay

Hàng cây xác xơ héo úa

Hết đâm chồi.

 

Chợt một đêm em đến

Cả trời sao như lịm

Đôi mình

Lửa yêu tựa thác cuộn trào

Quyện vào nhau.

 

Mê dại suốt đêm nay

Ái ân thay lời ngỏ

Như hoà theo làn gió

Bay.

      LAN

(23/04/2026) 


VẪN ÂM THẦM ĐỢI EM

Vẫn âm thầm đợi em

Mong đừng khóa cửa

Gót giày hoang

Xin hứa

Quyện vòng tay

 

Vẫn âm thầm đợi em

Bởi nặng tình

Nào thấy mỏi chân

Nghĩa thắm dần

Trùng khơi…

 

Vẫn âm thầm đợi em

Mãi ước nụ hôn

Canh dài lặng lẽ bao trùm núi

Đêm sâm sẩm tối

Mời trăng…

 

Vẫn âm thầm đợi em

Nhìn sao rụng

Bướm vàng bay

Cành cây giận hờn nên đà úa

Khó nảy chồi!

 

Bất chợt tin người đến

Nghe hồn như ngấm lịm

Hai mình

Lời yêu thổ lộ cứ tuôn trào

Hiểu tính nhau

 

Mát dạ cả tuần nay

Mừng ghê lòng muốn ngỏ

Ta cùng đi đổi gió

Bay…

 Như Thu

04/23/2026 


       BAY 

Một khoảng trời thiếu em

Bình minh nỏ lên

Hoàng hôn lặn

Tái tê

Khép đôi tay !

*

Một khoảng trời thiếu em

Trở trăn đêm

Nguyệt tỏ không màng

Sao lênh đênh

Buồn khơi !

*

Một khoảng trời thiếu em

Gót chân thon

Quên nhịp gõ

Khung cửa sổ đợi chờ ai

Tím rịm chồi !

*

Rồi bỗng dưng em đến

Mang cả mùa xuân về

Cõi tạm

Hoa lá cỏ cây của một thuở nào

Ta bên nhau !

*

Ngời tia nắng sớm nay

Chim chóc vui theo bầy

Cánh liệng đảo chao mây

Bay …

PHƯỢNG HỒNG

 

CÓ BAO GIỜ NHỚ EM

Có bao giờ nhớ Em ?...

Tình đơn phương hé cửa

Gió bay hoang

Mất hút

Thỏng đôi tay...

      xxx

Có bao giờ nhớ Em ?...

Mắt tỏ tình

Nhìn theo bước chân

Xa dần xa

Ngoài khơi...

     xxx

Có bao giờ nhớ Em ?...

Khi nắng hoàng hôn

Đã khuất dần dần sau rặng núi

Chìm trong bóng tối

Không trăng...

      xxx

Gió mây bay

Chiếc lá trên cành héo úa

Sắp lìa chồi...

    xxx

Có khi nào Anh đến?...

Thăm người xưa sắp lịm

Hồn mình

Như chốn sông mê đang dạt dào

Chờ Yêu nhau...

     xxx

Muốn xa rời nơi Em đến

Để nghìn thu không bỏ ngõ

Đắm chìm trong gió lốc

Bay...

Mỹ Nga

24/04/2026  ÂL,08/03/ Bính Ngọ 


  TA CHỜ EM

Mỗi chiều ta chờ em

Khép hờ cánh cửa

Nhìn đồng hoang

Mơ mộng

Nắm đôi tay..

*

  Mỗi chiều ta chờ em

  Thắm ân tình

  Dẫm nhẹ dấu chân

  Ai lưu lạc

  Trùng khơi

*

Mỗi chiều ta chờ em

Để được môi hôn

La đà sương phủ trên đỉnh núi

Màn đêm dần tối

Vơi trăng …

*

  Mỗi chiều ta chờ em

  Ngôi sao rụng

   Cánh chim bay

   Liễu gục đầu sa mặt nước

   Buồn lay chồi…

  *

Rồi một chiều em đến

Cỏ hoa như ngất lịm

Cựa mình

Đâm lộc nẩy chồi nụ bung trào

Sát bên nhau

*

Em đến vui đêm nay

Tình đôi ta mở ngỏ

Vượt qua làn mưa gió

Bay !

THIÊN LÝ 









Nhỏ Giận - Anh Khờ

     

                                     

     Nhỏ Giận 

Nhỏ giận anh rồi... có biết "hong"?
Hư thân… cái tật thích đèo bòng!
Đôi khi đứng cạnh... như xa mặt...
Lắm bận đi bên... tựa cách lòng?
Đã "dzậy" quên liền cho... khỏi đợi…
Thôi thì dẹp quách để... đừng mong
Câu rằng: "tình cho đi không tính"     (*)
Xét kỹ… yêu người cũng... đếm đong
           Anh Khờ 

(*)    l'amour c'est pour rien. 










Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất / CHƯƠNG 41: ĐƯỜNG ĐẾN TRƯỜNG SA

                                  

Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất 

CHƯƠNG 41: ĐƯỜNG ĐẾN TRƯỜNG SA

Vào buổi sáng mùa hè đẹp trời.
Một công điện thượng khẩn từ Bộ Tư Lệnh Hạm Đội gửi cho Trợ Chiến Hạm Rạch Gầm như tiếng sét giáng thẳng vào đầu Võ Bằng. Anh đọc đi đọc lại ba lần. Tờ giấy mỏng mà nặng như chì. Lưng rịn mồ hôi.
“Quý chiến hạm được biệt phái khẩn cho Bộ Tư Lệnh Vùng 3 Duyên Hải. Yêu cầu trang bị tối đa dầu, nước, đạn dược, thực phẩm và khởi hành trong vòng 24 tiếng. Báo cáo nhận hành.”
Anh buông tờ công điện, đứng dậy, rồi lại ngồi xuống. Tay anh bất giác kéo hộc bàn. Anh mở chiếc hộp nhung đỏ. Chiếc nhẫn đính hôn, đôi bông tai hột xoàn óng ánh như trêu ngươi. Anh mở bóp. Nụ cười của Như Oanh trong ảnh rạng rỡ. Anh đập mạnh tay xuống mặt bàn. Chỉ còn bảy ngày. Bảy ngày nữa là lễ hỏi. Mọi việc đã chuẩn bị xong…

Anh hối hả cỡi Vespa vào Bộ Tư Lệnh Hạm Đội, gặp Chỉ Huy Trưởng Hải Đội. Lời xin hoãn công tác nói ra nhanh, gọn nhưng chạm bức tường bê tông cốt sắt. Trung Tá đáp lời nhanh gọn không kém:
– Thông cảm nhưng rất tiếc! Chiến trường đang cần.
Trở về tàu, Võ Bằng cho họp sĩ quan. Buổi họp phân công và thời gian về báo gia đình kết thúc trong sự im lặng nặng nề, như sóng ngầm dưới lòng biển sâu. Từng người đứng dậy, chào, bước ra. Không có tiếng đùa. Không một câu hỏi.
Ai cũng mang nặng công việc phải làm cho kịp giờ khởi hành.

Buổi chiều, anh phóng xe ra Bưu Điện gửi điện tín về quê báo tin cho ba má. Xong, anh đến trường đón Như Oanh.
Nàng bước ra cổng, thấy anh, nụ cười vừa chớm thì dừng lại. Có cái gì đó trên gương mặt anh khiến nàng bất an.
Nàng băng vội qua đường, hỏi dồn:
– Chuyện gì vậy anh?
– Tàu phải đi công tác bất thường. Ngày mai.
Nàng cúi đầu. Những ngón tay siết chặt cặp sách.
Một lúc rất lâu. Khi ngẩng lên, mắt nàng đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
– Không chỉ hoãn lễ hỏi… mà suốt mùa hè này… em cũng không có anh.
Võ Bằng gượng cười. Một nụ cười cam chịu:
– Đời hải hồ mà… Ráng tập quen đi em.
Câu giả lả chỉ làm đôi mắt nàng thêm long lanh.
Khi ba mẹ Như Oanh về, nghe tin, ông bà buồn xo. Giọng ông đều đều:
– Quân lệnh trên hết. Chỉ chậm vài tháng thôi.

Buổi sáng khởi hành, Cố vấn Mỹ tháp tùng chuyến đi.
Đến Vũng Tàu, cả hai vào Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 3 Duyên Hải dự buổi họp hành quân. Bản đồ trên tường đầy những chấm đen kèm tên của các đảo Trường Sa.
Thiếu Tá Trưởng Phòng di chuyển đầu que vào vùng phía nam:
– Đây là khu vực có nhiều tàu lạ xuất hiện. Ảnh không tuần cho thấy hai tàu không cờ, không số, chở đông người… có thể đổ bộ chiếm đảo.
Không ai lên tiếng. Không khí đặc lại.
– Hiện chiếc tuần duyên hạm Sinh Tồn, HQ 631 đang tuần phòng vùng này. Nhiệm vụ của Rạch Gầm là tăng cường, phối hợp ngăn chận.
Thiếu Tá thu hồi que nhôm, cao giọng:
– Nếu vi phạm lãnh hải: Cảnh cáo bằng loa rồi bằng súng. Không tuân lệnh: được phép triệt hạ.
Không ai hỏi thêm. Cố Vấn Mỹ ghi chép.

***

Mười giờ, Rạch Gầm rời cầu Cát Lỡ trực chỉ Trường Sa.
Gió mùa tây-nam: sóng xuôi, gió xuôi.
Ra khỏi mũi Nghinh Phong, Võ Bằng giao phiên cho Thiếu Úy Đức, xuống buồng.
Buổi trưa, sau bữa ăn, anh đi một vòng kiểm tra tàu. Tình trạng an toàn tốt. Mọi thứ gọn gàng. Sẵn sàng.
Trở về buồng, anh ngồi viết thư cho Như Oanh. Rồi gửi ngay khi ghé bến.
Chắc nàng đang chờ. Như anh đang chờ.
Anh ngủ một giấc dài.

Chiều xuống. Chuông điện thoại reo. Anh nhấc máy:
– Thưa Hạm Trưởng, phía trước có nhiều tàu đánh cá.
– Tôi lên ngay.
Võ Bằng bước nhanh lên đài chỉ huy. Vừa đi vừa nghĩ: “Tàu tập trung ở Trường Sa? Không thể! Sớm nhất trưa mai mới tới.”
Anh nâng ống dòm. Một dải đất mờ ở hướng 11 giờ.
Anh hỏi sĩ quan đương phiên:
– Có phải Poulo Cecir de Mer không?
– Thưa phải.
– Anh biết tên Việt của đảo?
– Thưa… không rõ.
Võ Bằng khẽ cười:
– Đảo Phú Quý. Cũng gọi là Cù Lao Thu.
Trung Úy Tuấn quay lại:
– Thưa Hạm Trưởng, sao lại hai tên?
– Poulo… từ tiếng pulau của Mã Lai – nghĩa là đảo. Dân mình lúc dịch là “đảo”, lúc giữ âm thành “cù lao”.

Anh dừng một chút:
– Cù Lao Thu là tên cũ. Do có nhiều cá thu quanh đảo. Năm 1844, vua Thiệu Trị đặt tên Phú Quý… vì thấy nơi này sẽ sang giàu.
Trung Úy Tuấn gật gù. Cố Vấn Mỹ đứng cạnh, lắng nghe, hơi bối rối.
Võ Bằng quay sang:
– You follow?
Bill cười:
– Chút chút… but interesting.
Trung Úy Tuấn lại hỏi:
– Thưa Hạm Trưởng, còn ‘hòn’ và ‘cồn’, khác nhau thế nào?
Võ Bằng nói thật chậm, hy vọng cố vấn hiểu:
– Hòn là đảo nhỏ ngoài biển. Chỉ riêng quanh đảo Phú Quý, ta có các Hòn Tranh, Hòn Đen, Hòn Đỏ, Hòn Giữa…
Anh dừng lại, nhíu mày, rồi tiếp:
– Và một hòn, tên gọi Hòn Tro, có ‘hành động’ kỳ lạ là vào năm 1923 đột nhiên nhô cao ba mươi mét rồi ba tháng sau lại chìm mất. Sau đó có lời cảnh giác của nhà làm hải đồ: “Vì nhiều địa chấn trong vùng, cần thận trọng khi hải hành. Lời cảnh giác này cũng áp dụng cho vùng Trường Sa, Hoàng Sa.”
Thiếu Úy Lũy thè lưỡi:
– Nghe mà ớn! Võ Bằng giải thích tiếp:
– Còn cồn là bãi đất nổi giữa sông do phù sa hay cát tích tụ. Như miền tây có ‘tứ linh cồn’: Cồn Long – Lân – Quy – Phụng cùng nằm ven sông Tiền. Trong đó Cồn Phụng nổi tiếng nhất.
– Thưa, sao được nổi tiếng?
– Vì là Thánh địa của ông Đạo Dừa. Nhưng nổi tiếng rồi… mất tiếng. Từ khi là thánh địa, Cồn Phụng mang tên mới: Cù lao Đạo Dừa.
Trung Sĩ Huân than thở:
– Lung tung, khó nhớ quá!
Võ Bằng cười:
– Hòn và cồn cũng bị dùng lẫn lộn. Như lần ra bắc vừa rồi, qua vĩ tuyến mười bảy, chúng ta gặp một đảo nhỏ có tên Cồn Cỏ.
– Thưa Hạm Trưởng, đảo Phú Quý có sản phẩm gì có thể thành phú quý?
– Trên đảo, người đông nhưng không có sản phẩm gì đắt giá. Nổi bật là ba kiến trúc tâm linh cổ kính, uy nghi. Một là Bảo Tháp Chùa Linh Quang chín tầng, trên ba trăm năm. Hai là đền thờ Công chúa Bàn Tranh bị vua Chàm đày biệt xứ khi dám từ chối làm vợ người do vua chọn. Thuyền của bà giạt vào đảo này. Bà lập nghiệp và giúp dân. Sau khi bà mất, dân trên đảo lập miếu thờ, tôn xưng Bà Chúa Đảo.

Võ Bằng dừng lại, theo dõi Trung Úy Tuấn ra lệnh luồn lách tránh ghe. Khi chiến hạm trên hải trình an toàn, anh tiếp:
– Kiến trúc thứ ba từ thế kỷ mười tám là Lăng Vạn An Thạnh, nơi thờ Ông Nam Hải, vị Thần biển Nam hộ mệnh ngư dân. Mỗi khi thấy xác cá ông tấp vào là dân đảo cử hành trọng thể nghi lễ an táng. Đến nay lăng lưu giữ hơn một trăm bộ xương, bộ dài nhất là hai mươi mét.
Bất chợt, mặt biển phía trước nổ tung. Một cột nước trắng xóa bung lên. Một thân cá voi vọt khỏi mặt biển. Ánh nắng chiều vỡ thành các hạt nước tung tóe lấp lánh như kim cương. Thân cá uốn éo như chào mừng chiến hạm. Hay như ngăn cản chiến hạm tiến tới?
Mọi người đứng lặng. Tiếng máy tàu nhỏ đi như tránh khuynh động giây phút lạ thường.
Võ Bằng thầm van vái:
– Xin Ngài Nam Hải phù hộ chúng con bình an.

***

Mặt trời lặn rất nhanh. Vùng trời đỏ, rồi tím, rồi xám, rồi đen tối.
Trăng lên, không tròn nhưng đủ cho biển lấp lánh. Những gợn sóng mang viền bạc mỏng.
Trung Úy Tài nhấp một ngụm cà phê nguội rồi lẩm bẩm:
– Biển đêm… lúc nào cũng khác.
Trung Sĩ Huân hỏi:
– Khác thế nào, Trung Úy?
– Khó nói!
Một quan sát viên quay lại, cười cười:
– Chắc khác với biển gần bờ?
Trung Úy Tài lắc đầu:
– Không. Nó… mênh mông hơn và… hoang vu!
Hạm Phó Tiến hiện diện từ bao giờ, lên tiếng:
– Đang có trăng mà.
Trung Úy Tài nhìn xa xa:
– Chính ánh sáng lờ mờ đó… làm cho nó hoang vu.
Võ Bằng gật đầu:
– Tôi đồng ý.
Nói xong anh ngồi tựa đầu vào lưng ghế. Đài chỉ huy như hoang vu một lúc lâu.

Trung Úy Tài ngập ngừng lên tiếng.
– Thưa Hạm Trưởng, trên hải đồ ghi là Spratly Islands, mình gọi là Trường Sa. Xem ra chả có dây mơ rễ má gì với nhau! Vì đâu nên nỗi?
Võ Bằng định chịu bí thì Hạm Phó Tiến cứu bồ:
– Tôi được nghe ông cựu Hạm Trưởng giải thích như sau. Người Việt khai phá vùng hàng trăm đảo và bãi cát này từ thế kỷ 17, nên đặt tên Trường Sa. Đến thế kỷ 19, thuyền trưởng tàu săn cá voi Richard Spratley đến vùng này, đặt tên theo họ của mình.
Trung Úy Tài reo lên:
– Cám ơn Hạm Phó.
Võ Bằng vui vẻ tiếp lời:
– Từ thời Minh Mạng, đã có dựng bia chủ quyền: Vạn Lý Trường Sa. Đến thời Việt Nam Cộng Hòa, ta tiếp tục khẳng định chủ quyền, dựng bia mới và xây trạm khí tượng trên một đảo tương đối lớn, gọi Trường Sa Lớn.
Trung Sĩ Huân bật cười:
– Trường Sa Lớn mà lại tương đối lớn?
Võ Bằng trầm giọng:
– Vì đảo lớn nhất, đảo Ba Bình bị Đài Loan chiếm khi Việt Nam ở vào thời buổi chia cắt đất nước. Đảo Thị Tứ lớn thứ nhì thì bị Phi Luật Tân chiếm.
Hạm Phó Tiến nhăn mặt:
– Sao mình không đánh lấy lại những đảo đã mất?
– Nhiều tế nhị về mặt chính trị.
– Nếu sợ như vậy, họ chiếm thêm thì sao?
Võ Bằng mỉm cười:
– Các đảo quan trọng đã có quân phòng thủ. Các đảo nhỏ và các bãi còn lại do Hải Quân bảo vệ. Đó là lý do hôm nay chúng ta… ra đi khi trời vừa sáng.

***

Trăng lên cao hơn. Mặt biển sáng hơn. Những gợn sóng lấp lánh.
Chiến hạm chạy đều. Mũi tàu rẽ nước êm. Thân tàu rung nhẹ theo nhịp máy, quen đến mức không ai còn để ý.
Phiên trực im lặng. Mỗi người đứng đúng vị trí của mình. Nhưng tâm trí có lẽ đang về với người thân, người yêu. Như Võ Bằng đang nhớ từng lọn tóc mai, từng nụ cười, nốt ruồi son trên má Như Oanh…
Anh ngẩng lên. Trời đầy sao. Không gian yên tĩnh đến mức… như không có thật.
Anh chợt thấy đời mình lạ lùng. Từ một học sinh quê mùa trở thành Hạm Trưởng.
Những người quanh anh, đủ hạng. Thầy giáo. Nông dân. Thợ điện. Sinh viên.
Tất cả đứng đây – giữa biển. Biển im lìm tiếp nhận. Cái im lặng không phải bình yên mà là ẩn giấu.

Một ký ức chợt hiện. Bên hồ sen Đồng Quê Quán. Như Oanh ngồi đó. Cười và nói. Và bước vào đời anh bằng niềm tin vững chắc. Niềm tin vào một tương lai… không chắc chắn.
Anh đặt bàn tay lên túi áo. Mẩu giấy nhỏ nàng viết khi chia tay, anh đã thuộc làu: “Anh đi bình an. Em không khóc, chỉ sợ… Đừng bỏ em một mình.”
Tiếng Thiếu Úy Lũy đột ngột vang lên:
– Thưa Hạm Trưởng, có ánh đèn phía mũi, mạn phải!
Võ Bằng nâng ống nhòm. Biển đêm trải dài. Một đốm sáng. Rồi tắt. Rồi một chấm sáng khác lóe lên. Biển lại tối. Im lặng. Biến cố lớn có khi từ một điểm sáng nhỏ.
Võ Bằng bảo Thiếu Úy Lũy:
– Hỏi phòng CIC có thấy đối vật hướng một giờ?
Tiếng lặp lại vào loa. Rồi có tiếng đáp:
– Radar không thấy echo.
Rạch Gầm vẫn tiến đều trên biển nước mênh mông.
Mỗi hải lý như đi sâu hơn vào cái bẫy vô hình của định mệnh…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

VẦNG TRĂNG CÔ ĐỘC - Nguyễn Thị Châu

 

                                                                        

VẦNG TRĂNG CÔ ĐỘC

Tôi vẫn mãi vầng trăng khuya cô độc

Ánh trăng tàn thao thức đợi chờ ai?

Nhìn trăng khuya ta khắc khoải ai hoài

Đêm sương lạnh gió lay ngoài khung cửa


Từ dạo đó lá rơi rơi ngoài ngõ

Kỷ niệm xưa như thức dậy trong lòng

Nhớ một người đã trả nợ núi sông

Đêm ray rức trái tim đang rỉ máu


Tôi đơn lẻ, bóng trăng vàng cô độc

Hai cuộc đời hai lối rẻ khác nhau

Nhưng ủi an khi bóng tối đi vào

Tôi vẫn thế, vầng trăng kia vẫn thế


Trăng vui trăng hát tôi nghe trong gió

Tôi buồn tôi ngắm trăng sầu thở thang

Nhìn lại cuộc đời bao nỗi trái ngang

Trăng thao thức buồn cho thân cô độc…!!!


15-4-2026

Nguyễn thị Châu