TRỌN KIẾP LƯU VONG
Bóng tối tràn lan cả cánh đồng,Dạ hành trổi khúc giữa mùa Đông.
Gió hát lời thơ, mưa điểm trống,
Vó ngựa đường xa vẫn ruổi rong.
Tình nhớ theo về nơi quán trọ,
Ấu Nhi ngày đó đã theo chồng.
Yêu thơ, yêu cả người trong mộng,
Còn ai nghĩ đến phận má hồng.
Lạnh lắm khi đêm sầu trỗi nhạc,
Canh khuya vang vọng tiếng tơ đồng.
Ánh điện đường xa còn le lói,
Em biết làm sao tỏ nỗi lòng ?
Hơi ấm trào ra từ đôi má,
Bàn tay ấp ủ cả tình nồng.
Lạc bước đi về qua nhóm nhỏ,
Thân em cho trọn kiếp lưu vong.
Triệu Dương NLT