Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

Điểm Hẹn - Vu Sơn

   

                                                

    Điểm Hẹn

Chắc nhỏ thì thầm với cỏ cây…
Yêu thương gửi sợi nắng hong đầy 
Nên hồng đóa nở trên cành phượng?
Gío nhẹ qua hồn thoáng ngất ngây

Rón rén theo chim... điểm hẹn nầy 
Giòng xanh uốn khúc giữa trời mây
Nghe như khúc khích... trò trêu ghẹo?
Áo trắng... chiều buông nửa dáng gầy

      Vu Sơn











NƯỚC KHÔNG CHAO - Thơ kiều Mộng Hà và Thơ Họa

                 

NƯỚC KHÔNG CHAO

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền sư Hoè An Quốc Ngữ

(Tung Hoành Khoán Thủ)


 BÓNG xa hình! Bóng xót xa đau?

TRÚC nhớ vu vơ! Trúc xạc xào!

QUÉT lá ngắm hoa, hoa cúi mặt

SÂN in dấu đép, dép phai màu

TRẦN gian huyễn mộng mong gì gặp?

CHẲNG cõi vĩnh hằng há kiếp sau !

ĐỘNG/Tĩnh bởi Tâm còn chấp ngã

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO

Kiều Mộng Hà

  May.08.2026


Thơ Họa:

      HÌNH VÀ BÓNG

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền sư Hoè An Quốc Ngữ


BÓNG hình chung kiếp, có chung đau?

TRÚC thở than khi gió thổi xào

QUÉT mãi thiên không dần đổi sắc

SÂN xưa bụi ố vẫn loang màu

TRẦN ai nhập cuộc nên chung thủy

CHẲNG thể chia đời hẹn trước sau

ĐỘNG rõ hình chân, nào bóng ảo

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO

Lý Đức Quỳnh

     9/5/2026 


        BÓNG CHIM

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền Sư Hoè An Quốc Ngữ

( THKT )

BÓNG chim mù mịt… thắt lòng đau

TRÚC mã thanh mai dạ úa xào

QUÉT lệ chia ly do bạc phận?

SÂN còn lưu luyến áo xanh màu!

TRẦN ai còn có ai tri kỷ

CHẲNG hẹn thôi đừng hẹn kiếp sau

ĐỘNG vọng vì duyên chưa kết nợ

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO

Lê Khả Tú

 5.09.2026 


        HỒN QUY TỰA 

BÓNG hóa thân mình ắt cũng đau

TRÚC đung đưa ngọn hẳn lào xào

QUYÉT tan hạt nóng vun cành lá

SÂN đón sợi vàng dệt thảm màu

TRẦN đạo tu rèn bao kiếp trước

CHẲNG là ước được phận đời sau

ĐỘNG tiên cỏi vĩnh hồn quy tựa

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN - NƯỚC KHÔNG CHAO…

Mai Vân-VTT

     09/5/26

 

        KHÔNG ĐỀ

BÓNG chiều lặng lẽ phủ niềm đau

TRÚC biếc đong đưa khi mưa rào

QUÉT sạch ưu phiền nơi cõi tạm

SÂN đời còn đọng giọt mưa mau

TRẦN thế bon chen lòng dể đổi

CHẲNG màng danh lợi tịnh cho mau

ĐỘNG tâm chi nữa khi lòng tịnh

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN - NƯỚC KHÔNG CHAO…

Nắng Chiều

 

         TRÍ NGỘ

   (Tung hoành trục khoán)

BÓNG hình cập lệch, bóng hình đau,

TRÚC thẳng quen ngay ngại gió xào?

QUÉT dẫu trôi đi tàn biến sắc,

SÂN còn lưu lại vết vô mầu?

TRẦN nương ký cậy tênh thân trước,

CHẲNG nệ quy từ nhẹ gót sau.

ĐỘNG đã chắc gì lay chuyển cả,

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO.?

Nguyễn Huy Khôi

      09-5-2026

 

ÁO NÂU MÀU

        (THKT)

BÓNG Sư khuất núi quặn lòng đau

TRÚC liễu buồn thiu lá úa xào

QUÉT nhặt hoa rơi khơi nỗi nhớ

SÂN lưu dáng nhỏ áo nâu màu

TRẦN soi Chân Tánh mê thành ngộ

CHẲNG thấy Bản Lai quay kiếp sau

ĐỘNG thất Huyền Không loe ánh chớp

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO

TN Kiều My

5.09.2026

 

          CHẲNG -LẼ

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền Sư Hoè An Quốc Ngữ"

( THKT )

 

BÓNG Hình chỉ một đâu là đau

TRÚC Nhớ thương Mai lá héo xào

QUÉT Cả hồn thơ tim thổn thức

SÂN Trường lưu dấu ngói rêu màu

TRẦN Ai nào biết ngày ly biệt

CHẲNG Lẽ đôi mình hẹn kiếp sau

ĐỘNG Đến tâm tư đành chấp nhận

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO.

Mỹ Nga

  09/05/2026  ÂL, 22/03/ Bính Ngọ.

 

     HÌNH BÓNG ĐỜI

BÓNG nhìn xa thấy. Dạ xôn xao,

TRÚC ngã đu đưa. Gió xạc xào.

QUÉT lá gom cây.  Cây thắm vóc,

SÂN xinh bóng sạch. Nắng loe màu.

TRẦN ai phúc đức. Do ngày trước,

CHẲNG hận thù đời. Vọng kiếp sau.

ĐỘNG đậy thoáng qua. Hồn thản vút,

VẦN TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO.

HỒ NGUYỄN

  (09-5-2026)

 

          TRÚC VIỆT

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền sư Hòe An Quốc Ngữ


BÓNG trùm địa giới cảnh thương đau

TRÚC Việt oằn mình tự chịu sào

QUÉT sạch chiến thù vươn kiến tạo

SÂN tràn quý thể hóa muôn màu

TRẦN đời thấu cảm lòng nhân hảo

CHẲNG mộng viễn vong kiếp thế sau

ĐỘNG chí xuôi nguồn về với đạo

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO.

Hải Rừng

10/5/2026 

 

    BÓNG THEO GIẢ BÓNG

BÓNG theo giả bóng chỉ thêm đau

TRÚC ngõ quanh co lá nhẹ xào

QUÉT bỏ niềm tư  đâu để giận

SÂN tan  nỗi nhớ khó ghi màu

TRẦN vô vương vấn tàn mơ  mộng

CHẲNG ước tương phùng biệt trước sau

ĐỘNG não dục tâm khơi hỉ nộ

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỀN NƯỚC KHÔNG CHAO

   Hưng Quốc

Texas 5-9-2026

 

       NHẠT NHOÀ

BÓNG hình xưa cũ nhạt nhoà đau

TRÚC đứng bên hồ gợi tiếng xào

QUYÉT mãi hồi lâu vòng thổi lá

SÂN phai vóc dáng thuở in màu

TRẦN hồng cõi tục buồn mơ ước

CHẲNG lẽ lìa xa chờ kiếp sau

ĐỘNG đến tâm xao hằng nhức nhối

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO!…

  Yên Hà

10/5/2026

 

       NIỀM RIÊNG

BÓNG dần xa khuất, dạ lòng đau

TRÚC  chạnh niềm riêng, xuyến giấc xào

QUÉT cọng cỏ thơm đà nhạt sắc

SÂN hằn kỷ niệm đã hoen màu

TRẦN vơi sóng gió từ kim cổ

CHẲNG xới bể dâu tự trước sau

ĐỘNG thái vật vờ đeo cõi tạm …

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN  NƯỚC KHÔNG CHAO .

PHƯỢNG HỒNG

 

          ĐỔI ĐỜI

Bóng trúc quét sân trần chẳng động

Vầng trăng xuyên biển nước không chao

Thiền sư Hoè An Quốc Ngữ

(Tung Hoành Khoán Thủ)


BÓNG cờ thẫm máu quặn niềm đau,

TRÚC cũng than van lá xạc xào.

QUÉT sạch văn minh phi đạo lý,

SÂN không lúa thóc rải hoa màu.

TRẦN truồng, lạy lục mau về trước,

CHẲNG có, tay không dễ hưởng sau!

ĐỘNG đất, Trời rằng: "Đời sẽ đổi,

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO”

Đỗ Quang Vinh

    10-5-2026

 

         TĨNH

BÓNG đêm bao phủ giấu niềm đau

TRÚC đứng nghiêng tai tiếng xáo xào:

QUÉT ngọn đuổi xô vì lắm sắc

SÂN si buông bỏ bởi nhiều màu

TRẦN đời là chốn gieo nhân trước

CHẲNG bước sai đường gặt quả sau

ĐỘNG lóng qua tâm lòng tĩnh lặng

VẦNG TRĂNG XUYÊN BIỂN NƯỚC KHÔNG CHAO.

2026-05-11

  Võ Ngô 






Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

Tây Ninh Ngày Ấy - Nguyễn Thị Châu

 

                                                                                                   

Tây Ninh Ngày Ấy

Tây Ninh nắng cháy da người

Quê hương tôi đó một thời vang danh

Các anh bỏ đấng sanh thành

Bỏ sông Vàm Cỏ, sao đành ra đi

Chiến trường còn lắm máu tươi

Hoả Châu còn sáng còn người bước theo

Bóng cây Thốt Nốt còn treo

Chở che cơn nắng quê nghèo lưa thưa

Ước ao Trời đổ cơn mưa

Mát lòng lính chiến, cho vừa lòng ai..

Các anh ngậm đắng nuốt cay

Vào ra sanh tử cho ngày dài thêm

Đồng khô cỏ cháy ngày đêm

Giữ gìn tấc đất, ấm êm cho đời

Giờ đây không thốt nên lời

Nhìn sông Vàm Cỏ lặng trôi lững lờ

Tây Ninh ơi! Rất tự hào

Ngày tàn chưa mất nơi nào quê ta

Buồn thay đất nước chia xa

Quê hương tôi đó đã qua một thời…!!!

6-5-2026

Nguyễn thị Châu









Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất ) / CHƯƠNG 44: EM VẪN ĐỢI

                                                                 

Đởi Thủy Thủ III (Vũ Thất )

CHƯƠNG 44: EM VẪN ĐỢI

Ngày thứ ba sau khi được đưa vào Tổng Y Viện Cộng Hòa, các chỉ dấu trên những máy đo đều thuận lợi, Võ Bằng được rời phòng cấp cứu, chuyển đến phòng điều trị yên tĩnh hơn. Anh nằm chung với một thương binh khác đã hồi tỉnh. Nhưng anh thì chưa. Và thân nhân cũng chưa ai hay biết.
Vào ba giờ chiều, Tư Lệnh Hải Quân, Trưởng Phòng Xã Hội vào thăm.
Ông đứng bên giường, nhìn người sĩ quan trẻ mà ông quý mến.
Võ Bằng nằm thiêm thiếp. Khăn trắng phủ lên tận cổ. Đầu anh quấn một mảng băng phủ gần nửa vầng trán. Gương mặt sạm nắng nhợt nhạt, đôi môi khô ngậm ống thở, bất động. Cái dáng người vốn quen đứng thẳng trên đài chỉ huy, quen đưa ống dòm nhìn ra biển, quen ban khẩu lệnh dứt khoát giữa tiếng gió và tiếng máy, giờ nằm im giữa mùi thuốc sát trùng và ánh đèn bệnh viện lạnh lẽo.

Tư Lệnh khẽ thở dài. Ông cúi xuống nắm bàn tay Võ Bằng đang đặt xuôi theo giường như muốn truyền nghị lực. Ông nói nhỏ:
– Tôi đến thăm anh đây, Võ Bằng. Và mang đến anh tin vui.
Bà Trưởng Phòng nâng chiếc khay nhỏ phủ nhung vàng. Trên đó trang trọng đặt một cặp cầu vai mới và cuống huy chương long lanh.
Tư Lệnh cầm cặp cầu vai, giọng chậm rãi:
– Anh được thăng cấp tại mặt trận kể từ hôm nay. Chúc mừng Hải Quân Thiếu Tá Võ Bằng.
Ông đặt cặp cầu vai hai vạch kim tuyến kẹp một vạch nhỏ đặt lên ngực Võ Bằng. Rồi ông lấy cuống huy chương óng ánh ba ngôi sao bạc, vàng, và nhành dương liễu. Ông nói nhỏ:
– Quân đội cũng ân thưởng anh huy chương Anh Dũng Bội Tinh với nhành dương liễu.
Ông đặt huy chương lên ngực trái.

Trong đời binh nghiệp, không phải lần đầu ông gắn huy chương cho thuộc cấp. Nhưng hiếm khi một buổi tưởng thưởng lại không có tiếng kèn, không có hàng quân danh dự, không có lời hô nghiêm, không có tiếng vỗ tay như lần này. Chỉ có tiếng máy đo nhịp tim đều đều, hơi thở nhọc nhằn. Nhưng ông lại hãnh diện nhất.
Ông cúi xuống gần hơn:
– Hải Quân Thiếu Tá Võ Bằng, tôi rất hãnh diện vì anh, Hải Quân hãnh diện vì anh. Chiếc Rạch Gầm cũng được thưởng Anh Dũng Bội Tinh và vẫn tiếp tục công tác dưới quyền một Hạm Trưởng tạm thời.  Anh hãy yên tâm dưỡng thương.
Ông ngừng một chút. Giọng ông bỗng dịu xuống, không còn là giọng của một vị chỉ huy nữa, mà là lời của một người thân:
– Tôi vẫn đang chờ làm chủ lễ tiệc cưới của anh.
Bà Trưởng Phòng Xã Hội quay mặt đi, rơm rớm nước mắt. Bà đã chứng kiến bao nhiêu buổi lễ tưởng thưởng nhưng vẫn không sao ngăn được xúc động.

Tư Lệnh quay sang vị y sĩ vừa bước vào:
– Theo bác sĩ, chừng nào Thiếu Tá Bằng hồi tỉnh?
Y Sĩ Đại Úy nhìn màn hình các máy đo rồi đáp:
– Thưa Đề Đốc, tất cả chỉ dấu cho thấy Thiếu Tá Bằng đang ở tình trạng ổn định. Việc hồi tỉnh chỉ còn là vấn đề thời gian.
– Nhưng… chừng nào?
Vị y sĩ ngập ngừng:
– Thưa khó thể xác định. Nhưng rất nhiều hy vọng.
– Vết thương ở đầu…
Vị y sĩ gật đầu:
– Thiếu Tá may mắn. Mảnh đạn chưa chạm vào não. Tình trạng hôn mê phần lớn do tiếng nổ quá gần và chấn động não. Anh ấy có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Đề Đốc đưa tay ra bắt tay vị bác sĩ:
– Sĩ quan ưu tú của tôi. Trăm sự nhờ bác sĩ.
– Thưa Đề Đốc, chúng tôi sẽ tận lực.
Tư Lệnh nhìn Võ Bằng thêm một lần nữa. Ông tin một người năng nổ như thế không dễ gì chịu nằm yên lâu.
Ông khẽ nói:
– Biển luôn cần anh. Và một người đang tha thiết chờ anh.

Phái đoàn của Đô Đốc vừa khuất ở cuối hành lang, khoảng lặng trước cửa phòng bệnh chưa kịp trở lại, thì một nhóm người với vẻ mặt hớt hải xuất hiện.
Đó là ông bà Hảo và các anh chị của Võ Bằng. Bà Hảo khư khư xách cái giỏ nhỏ như thể trong đó có tất cả những gì một người mẹ có thể đem theo để cứu con mình.
Dừng lại trước cửa phòng, ông Hảo nhìn sững người nằm trên giường.
Một lúc lâu, ông không bước nổi. Người ta đã nói với ông đó là con trai ông. Nhưng ông vẫn không tin ngay ở mắt mình. Hình ảnh thằng con xăng xái mới gặp tháng trước, giờ đây nằm im, dưới lớp chăn trắng toát, đầu quấn băng, mặt hốc hác như một người xa lạ.

Ông rón rén bước, đôi bàn tay chai sạn nắm chặt thành giường. Ông nhìn khuôn mặt vàng vọt của con rồi dừng lại ở cặp cầu vai ba vạch và cuống huy chương.
Ông hỏi vị bác sĩ:
– Sao… sao có những thứ này trên ngực con tôi?
Vị bác sĩ nhỏ nhẹ:
– Thưa bác, đó là cấp bậc Thiếu Tá và Anh Dũng Bội Tinh. Tư Lệnh Hải Quân vừa đến thăm và ban thưởng anh ấy.
Ông Hảo ngẩn ngơ: “Không lẽ cấp bậc của nó bây giờ ngang với ông quận trưởng quê mình?”
Một tia sáng tự hào vụt qua đôi mắt mờ đục. Nhưng rồi nó vụt tắt. Ông sợ, sợ những thứ lấp lánh ấy được đánh đổi bằng mạng sống của con trai mình.

Bà Hảo thì chẳng thấy gì ngoài khuôn mặt xanh xao của Võ Bằng. Bà lặng lẽ mở giỏ xách, lấy chai dầu cù là, nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn chân lạnh ngắt của con. Bà vừa xoa vừa khóc: “Con ơi mau tỉnh lại. Ba má anh chị lên thăm con đây.”
Vị y sĩ nhìn hành động đầy mê tín. Trong y khoa, chẳng có phương thuốc nào tên là dầu cù là có thể đánh thức người đang hôn mê. Nhưng nhìn cử chỉ xoa bóp đầy tình mẫu tử, ông quay mặt đi không ngăn cản.
Anh chị của Võ Bằng bước gần nắm tay đứa em. Người chị thút thít:
– Chị mang bánh ít bánh tét em thích. Ngờ đâu em ra nông nỗi này.
Cả căn phòng chìm trong tiếng khóc nhỏ, tiếng máy thở đều đều và mùi dầu cù là cay nồng lẫn với mùi bệnh viện.

Đúng lúc đó, Như Oanh xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Nàng mặc áo dài màu xanh nhạt, dáng người thanh mảnh hơn sau mấy ngày mất ngủ. Khuôn mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, lo âu. Đôi mắt nàng đỏ, nhưng không còn vẻ hoảng hốt của ngày đầu.
Nàng bước vào, cúi đầu chào ba má Võ Bằng và anh chị. Bà Hảo gật đầu, tay vẫn xoa dầu. Cảnh tượng khiến nàng rơi nước mắt.
Nàng bước đến bên giường.
Đầu anh vẫn quấn băng trắng, gần kín nửa trán, bên trên có một đốm đỏ nhạt.  Gò má sạm, đôi môi khô, cánh tay nằm ngoài chăn gầy hơn trước. Cái dáng người vốn quen đứng thẳng trên boong tàu, quen đưa ống dòm nhìn vùng biển xanh, giờ nằm bất động suốt ngày đêm.
Trong trí nàng, Võ Bằng đang ở đâu đó ngoài khơi, trên một vùng biển xa. Và con tàu đã đi quá tầm mắt, chưa chịu quay về. Có thể đang đụng trận. Cũng có thể đang truy kích. Nhưng nàng biết, dưới quyền chỉ huy của anh, Rạch Gầm không bao giờ trôi giạt vô định…

Nàng cúi xuống, thì thầm vào tai anh:
– Em biết anh nghe được. Anh đi xa quá rồi đó. Nhớ quay về, em đang đợi.
Rồi nàng chăm chăm nhìn các ngón tay của anh.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, đặt bàn tay nàng lên bàn tay anh. Bàn tay ấy mới ngày nào từng nắm tay nàng trên bãi biển An Thới. Và cũng chính bàn tay ấy từng viết cho nàng những lá thư tình từ biển.
Vậy mà giờ đây nó nằm bất động trong tay nàng. Một ý nghĩ đen tối khiến nàng không ngăn nổi nước mắt đầm đìa tuôn.

***

Một tháng trôi qua, từ hôm Võ Bằng nhập viện.
Cũng từ ngày đó, chương trình mỗi ngày của Như Oanh thay đổi. Sau giờ dạy học, nàng bỏ cơm chiều với ba mẹ để đến với anh.
Nàng không nói gì nhiều. Có ngày nàng kể chuyện trong lớp. Có ngày nàng đọc lại một đoạn thư cũ của anh. Có ngày nàng thẫn thờ nhớ quán Sóng, Đồng Quê quán, Có ngày nàng chỉ ngồi yên, nhìn ngực anh lên xuống khẽ khàng.
Nhưng chiều hôm nay, khi Như Oanh từ trường về nhà, chuẩn bị thay áo để vào bệnh viện thì người giúp việc báo ba mẹ muốn gặp nàng.

Nàng khựng lại. Một linh cảm không lành báo động. Nàng muốn rời nhà, muốn đến với Võ Bằng đang chờ, nhưng không thể chối từ.
Khi nàng bước vào phòng gia đình, ông Đạo đã ngồi sẵn trên chiếc ghế bành gần cửa sổ. Bà Đạo ngồi bên cạnh, hai bàn tay đan vào nhau. Trên bàn, tách trà của ông Đạo đang bốc hơi.
Như Oanh vừa ngồi lên ghế, ông Đạo lên tiếng:
– Sáng nay, ba với mẹ vào thăm Võ Bằng.
Nàng ngẩng lên rất nhanh, chờ đợi.
Ông Đạo nhìn con gái một lúc, rồi nói tiếp:
– Nó vẫn vậy. Vẫn mê man bất tỉnh.
Chữ “mê man” làm Như Oanh nhói lên. Nàng đau vì sự thật, nhưng còn đau hơn vì cách cha nàng nói sự thật ấy như nói về một món hàng chỉ còn đáng bỏ đi.

Nàng giữ giọng bình thản:
– Bác sĩ có nói gì khác không, thưa ba?
– Ông ấy vẫn chỉ vắn tắt: có thể hồi tỉnh bất cứ lúc nào, mà cũng có thể là chẳng bao giờ.
Bầu không khí nặng nề. Như Oanh bỗng thấy mình như đang đứng trên một bờ vực mà ba mẹ nàng đã quay lui, còn nàng thì vẫn bước tiếp. Ông Đạo lại nói, từng chữ gọn và chắc:
– Ba mẹ không phải người vô tình. Ba mẹ đã bằng lòng cho hai đứa thành hôn. Nhưng ở đời, có những việc phút chót phải xét lại.
Như Oanh mở to mắt, lắng nghe. Bà Đạo chen vào, giọng mềm hơn:
– Con đừng nghĩ ba mẹ nhẫn tâm. Chỉ là hôm nay nhìn cậu Bằng như vậy… ai cũng xót thương.
Như Oanh cười rất nhẹ. Gần như chỉ là một cử động ở khóe môi:
– Mẹ! Mẹ xót thương, mà sao vẫn muốn… xét lại?
Bà Đạo lặng im. Ông Đạo không né tránh:
– Phải. Ba mẹ muốn con bình tâm suy xét. Sự thật không thể chối cãi: nó bất tỉnh. Con đã đợi một tháng. Nó vẫn bất tỉnh. Con có thể đợi một năm, hai năm. Nhưng nếu là mười năm?

Như Oanh cúi mặt, lơ đãng nhìn sàn nhà. Nàng không muốn nói mà cũng không muốn nghe thêm.
Thấy con lặng thinh, bà Đạo nghẹn ngào:
– Mẹ chỉ sợ… nó tỉnh dậy mà không còn là người con yêu nữa.
Như Oanh hít một hơi, thở ra, giọng nhỏ nhẹ:
– Thưa ba mẹ, trước khi ngỏ ý muốn tiến tới hôn nhân, anh Bằng ân cần khuyên con nên đắn đo suy xét. Anh báo một sự thật hiển nhiên: lấy chồng lính, coi như khăn tang đã may sẵn. Hoặc nếu không tử thương thì cũng về với tấm thân tàn phế. Con đã trả lời: “Nếu anh chết em chịu tang. Nếu anh tàn phế, em sẽ là đôi chân của anh.”
Ông Đạo cười nhạt, tung đòn quyết định:
– Lãng mạn! Hãy thực tế con ạ!
Như Oanh bình thản tiếp:
– Hôm gia đình Võ Bằng đến dùng cơm, khi con tiễn ra về, ông Hảo nói với con, rằng trước tương lai mịt mù của Võ Bằng, ông bà hoàn toàn thông cảm nếu con rút lui. Và con đã trả lời, con muốn cùng Võ Bằng bước qua những ngày hoạn nạn.

Ông Đạo to tiếng:
– Ba má thằng Bằng cho con quyền chọn lựa, sao lại chọn ngõ cụt?
Như Oanh lặng thinh. Nàng biết có nói nữa cũng chỉ làm ba nàng thêm nổi nóng.
Bà Đạo dịu dàng lên tiếng:
– Con à, không phải ba mẹ không thương cậu Bằng. Nhưng như ba con nói… thời thế đổi thay. Nói thẳng ra là con nên rút lui từ bây giờ. Cha mẹ Võ Bằng cũng đã đồng ý.
Nàng vẫn lặng thinh. Bà Đạo hăng hái tiếp:
– Thằng Vinh nó vẫn hỏi thăm con, vẫn mong con trở lại. Nó nói với mẹ, nếu con chịu làm vợ, nó sẽ đưa con qua Mỹ ở.
Tiếng thằng Vinh, tiếng qua Mỹ ở rơi vào căn phòng như những vật lạ. Rồi biến nhanh.
Như Oanh bước chậm về phía cửa sổ. Sài Gòn đã lên đèn. Ánh sáng đô thành không giống ánh sáng ngoài biển. Ánh sáng ngoài biển như dát kim cương, long lanh, êm đềm.

Nàng trở lui, đứng khoanh tay, giọng nhỏ nhẹ:
– Thưa ba mẹ, với anh Vinh, tuy bên nhau bốn năm, không lúc nào con cảm thấy tha thiết làm vợ anh ấy. Cho nên việc ở Sài Gòn làm bà bộ trưởng hay ở Mỹ sống đời ấm no, con sẽ mãi như một cái bóng dật dờ. Con nghĩ ba mẹ đâu muốn con gái út của ba mẹ phải trải qua cuộc đời dở khóc dở cười như thế.
Ông Đạo gằn giọng:
– Nhưng mà… còn đỡ hơn với thằng dở sống dở chết!
Như Oanh như không nghe, tiếp giọng trầm buồn:
– Con ước gì ba mẹ nhận ra con mình đã trưởng thành, đã có thừa khôn ngoan để tự định đoạt đời mình.
Ông Đạo quát to:
– Hỗn hào!
Nhìn mặt con gái trắng bệch, đôi mắt long lanh, bà Đạo vội lên tiếng:
– Oanh, đừng giận ba con. Chỉ vì tương lai của con…
Nàng rớm nước mắt, nghẹn ngào:
– Con ước gì ba mẹ dành chút cảm thương cho người con yêu bị bắn thập tử nhất sinh! Và ước gì ba mẹ tìm thấy câu trả lời: vì sao mà bị bắn?

Bà Đạo ôm con:
– Con, đừng quá xúc động!
Nàng tức tưởi:
– Mẹ bảo con đừng xúc động? Anh ấy nằm đó, sống chết phó mặc số trời. Lại còn phải nghe khuyên bảo… bỏ nó đi!
Ông Đạo hằn học:
– Con đã bỏ thằng Vinh được thì với thằng Bằng có khó gì!
Như Oanh thở hắt, lắc đầu:
– Thưa ba, nói ra thì lại bị mắng là hỗn hào. Nhưng cho con nói hết ý: ba thì lúc nào cũng xét về mặt có lợi hay không lợi. Còn con, con chỉ xét về mặt hạnh phúc hay không hạnh phúc.
Ông Đạo quắc mắt, mỉa mai:
– Hạnh phúc gì với một thằng…
Nhìn con cúi mặt, nước mắt rơi thành dòng, ông Đạo đổi giọng, giảm gay bớt gắt:
– Ba hiểu con thương xót nó. Nhưng thương xót cũng đâu phải là nền móng của hạnh phúc.
– Con không thương xót mà con yêu anh ấy. Con yêu trước khi anh ấy… bị thương. Xin phép được hỏi. Ba yêu mẹ. Mẹ đau, ba thương thêm hay bỏ rơi?

Căn phòng lặng đi. Bà Đạo khẽ thở dài. Ông Đạo nâng tách trà, uống như để nhâm nhi lời của con gái. Rồi đặt tách trà xuống, giọng trầm:
– Oanh con, hãy tưởng tượng, trường hợp Võ Bằng mất trí, hoặc tê liệt. Chừng đó, con không còn là vợ, mà là một y tá, một điều dưỡng viên. Là giáo sư trường Gia Long danh tiếng, lẽ nào hằng ngày lại chôn vùi tuổi xuân trong mùi thuốc sát trùng và những lời lảm nhảm vô hồn? Ba mẹ chỉ muốn con có một chỗ dựa vững chãi, khi còn kịp…
Như Oanh ngước mắt lên, giọng rắn rỏi:
– Thưa ba mẹ, con từng dạy học sinh nhân phẩm không nằm ở địa vị. Nếu chính con chạy theo địa vị, bỏ người hoạn nạn, thì con còn đáng là giáo sư?
Căn phòng im lặng đến nghẹt thở.

Ông Đạo đứng dậy, bước ra ban công. Trong vùng sáng tỏa lên bầu trời âm u, ông chợt nhớ ngày ông cưới bà. Bà là giáo sư, gia đình khá giả. Ông chỉ là một công chức nghèo. Cha mẹ vợ ngày ấy cũng chê bai: “Thằng này không có tương lai.” Và bà đã nói: “Nếu ba mẹ cấm cản, tụi con tự làm đám cưới.”
Bây giờ, con gái ông cũng khăng khăng bám lấy một thằng không tương lai.
Ông quay vào, mắt đỏ:
– Ba mẹ đã hết lời.
Ông dừng lại, đổi giọng ngọt ngào:
– Tùy con.
Như Oanh òa khóc, chạy đến ôm cha. Bà Đạo cũng bước tới, ôm cả hai cha con.

Trở về buồng riêng, Như Oanh mở ngăn kéo lấy ra lá thư cuối cùng Võ Bằng viết từ Trường Sa. Nàng nằm lên giường, ép lá thư lên trái tim. Những dòng chữ thuộc làu hiện ra. Nước mắt tuôn rơi tới dòng cuối cùng: “Từ ngày gặp em, anh không còn thấy cô đơn. Đại dương mênh mông, đâu đâu cũng là hình dáng em…”
Nàng lặng yên nghe tiếng chuông chùa Xá Lợi vọng đến, môi mấp máy những lời khấn nguyện.
Rồi nàng nói rất khẽ, như nói với người đang nằm mê man trong bệnh viện:
– Anh yên tâm tịnh dưỡng. Em vẫn đợi…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Nhân Ngày Lễ Mẹ - Vu Sơn

 Nhân Ngày Lễ Mẹ  

Cùng con... "đãi" lễ mẹ chiều qua
Ghé chợ mua hoa… gọi chút quà
Dể cảm ân nàng... sinh đám nhóc
Và đa tạ nhỏ... "mết" mình ta…
Theo lần giận lẫy thời "đeo bướm"
Nhớ bận ghen hờn thuở "ghẹo hoa"
Kỷ niệm ngày nao chừ ập đến…
Thời gian! Mới đó... đã vèo xa!

Vu Sơn











Điều Tâm Sự : LỄ MẸ NHỚ MÁ MÁ (Đỗ Chiêu Đức)

  Điều Tâm Sự : 

                           LỄ MẸ NHỚ MÁ MÁ

             

      Tôi là người Việt gốc Tiều Châu, nên gọi MẸ là MÁ MÁ Trong bài thơ "NHỚ TÙA HIA" làm để điếu tang để nhớ và kỷ niệm lúc Ba tôi mất (2013), tôi có giới thiệu chi tiết : Má Má tôi là cháu gái của bà chủ chành lúa. Đó là Chành Khổng Hưng Phát của thập niên 1940, ở phía bên kia cầu sắt bắt qua sông ngang nhà lồng chợ Cái Răng, là chành lúa lớn nhất Thị Trấn Cái Răng lúc bấy giờ, nên Má Má tôi cũng thuộc dạng Tiểu Thơ, mặc dù ở trên Ba Láng thuộc miệt vườn, nhưng vẫn được ông bà ngoại cho đi học chữ Hoa, nên cũng biết chút đỉnh chữ Nho, và theo nề nếp cổ xưa, nên cũng học đủ các thứ Công Dung Ngôn Hạnh...của một cô gái vùng đồng bằng sông nước của Nam kỳ Lục tỉnh; nên mặc dù là một "Tiểu thơ miệt vườn" Má MÁ tôi vẫn giúp mẹ chăm lo cho em út, quán xuyến việc nhà như gánh nước tưới rau, tưới cải, tưới trầu, giặt giũ quần áo... vì Má Má là Chị Hai ở trong nhà.

               
      1947              1955              1956               1960                1962

      Mỗi lần Tết nhứt hay nhà có đám giỗ đám tiệc, thì các "Tiểu thơ miệt vườn" cũng ra sức trang điểm các món ăn cho đẹp mắt, nhất là các loại dưa và cải chua được khắc thành những chữ Nho như : Phước, Lộc, Thọ, Khang, Ninh 福, 祿, 壽, 康, 寧... Các Hương Sư, Hương Quản thường để mắt xem xét xà khen con gái xứ Ba Láng  biết chữ Nho. Ngoài ra trên các mặt bàn hoặc màn treo còn được các cô thêu đủ loại bông hoa chim cá cảnh và chữ Nho, như Gia Đình Hạnh Phúc 家 庭 幸 福, Diên Niên Ích Thọ 延 年 益 壽, Như Hoa Mỹ Quyến 如 花 美 眷, Hoa Hảo Nguyệt Viên 花 好 月 圓... v.v. và v.v... 

             
Nên...
      Má Má tôi cũng là một tay thêu rất đẹp, rất khéo, tất cả các mặt gối ở nhà nằm đều do một tay bà thêu ra cả ! Còn tôi, theo thị hiếu của gia đình, tôi thay "Tùa Hia" (Ba tôi) làm "chuyên gia" tạo mẫu và "can-kê" các mẫu thêu lên vải cho Má Má tôi thêu. Sau nầy, lớn hơn, vẽ khéo tay mà lại viết chữ đẹp, tôi còn vẽ và chế tác các mẫu thêu mới cho Má Má tôi nữa.

        
     1963               1964              1968              1971               1973

      Vì gia đình đông anh em, tôi có tới 8 đứa em, năm gái ba trai; Nên mỗi đứa đều phải có một cái gối thêu theo tuổi của mỗi đứa. Vì vậy mà tôi phải tìm mẫu để thiết kế cả 12 Con Giáp cho gối của đứa nào thì ra đứa nấy mà không lộn xộn giành giựt nhau mỗi tối !
      Trong quá trình tìm mẫu thiết kế cho 12 con giáp thật là vất vả : Ví dụ như : Tuổi Dần, tuổi Thìn, tuổi Ngọ thì rất đễ dàng tìm mẫu con Cọp, con Rồng, con Ngựa thật đẹp để làm mẫu thêu. Còn như "Tuổi Tý là con chuột nhà, bắt vịt bắt gà khoét lổ đào hang" hổng lẽ vẽ hình con chuột mỏ nhọn lĩu thì thêu lên coi sao được, nên tôi đã phải mượn hình tượng của con MICKEY MOUSE để làm mẫu thêu cho đẹp. Cũng như Tuổi Thân con khỉ thì mượn hình tượng của Tề Thiên Đại Thánh, tuổi Hợi con Heo thì mượn hình tượng của Trư Bát Giới...  

             
               
 Rồi...
      Không lẽ chỉ vẽ có cái hình mà thôi, còn phải có chữ nữa chớ! Cái nầy mới rắc rối đây, phải tìm chữ nào cho phù hợp với cái mặt gối nằm ngủ mà còn phải có ý nghĩa và "ăn với cái hình" thì mới được. Ví dụ như : Mặt gối hình con Ngựa tuổi Ngọ thì viết bốn chữ MÃ ĐÁO THÀNH CÔNG 馬 到 成 功, hình Tề Thiên con Khỉ tuổi Thân thì viết 4 chữ THÔNG MINH DĨNH NGỘ 聪 明 颖 悟, hình Trư Bát Giới con Heo thì hạ 4 chữ CAO CHẨM VÔ ƯU 高 枕 無 憂, có nghĩa: Ăn no ngủ kỹ không lo lắng gì cả!... Có nhiều con liên quan đến Thành Ngữ Điển Tích như con Gà tuổi Dậu, thì tôi viết câu Thành Ngữ VĂN KÊ KHỞI VŨ 聞 雞 起 舞 (là Nghe Gà gáy thức dậy múa may luyện võ ) lấy tích của ông ....
       TỔ ĐỊCH 祖 逖 (chữ nầy còn được đọc là THÍCH), người đời Tấn, từ nhỏ đã có chí lớn, ngoài việc học văn, mỗi sáng cứ nghe gà gáy là ông thức dậy luyện võ, trở thành người văn võ song toàn. Sau làm đến chức Trấn Tây Tướng Quân. Nên thành ngữ "Văn Kê Khởi Vũ" sử dụng cho hình con gà thì không còn gì thích hợp hơn.

            
                
       Có nhiều con rất khó tìm câu chữ cho thích hợp, như con Chuột, con Rắn... thì trên mặt gối chỉ thêu thêm 2 chữ "Good-night" hoặc 晚 安 (Vãn An nghĩa như Good-night) mà thôi.
       Một hôm, tôi đang tạo mẫu cho tuổi Tuất, vẽ xong hình con Chó nằm dưới khóm hoa ngẩn đầu lên nhìn trăng, còn đang băn khoăn chưa biết phải hạ chữ gì, thì thời may có ông Cậu đến chơi. Ông Cậu nầy cũng là Cậu Chủ của Ba tôi ngày xưa, nên giỏi cả cầm kỳ thi họa, ông gợi ý và nhắc cho tôi về điển tích giữa Tô Đông Pha và Tể Tướng Vương An Thạch, rồi sẵn cây viết Nguyên Tử ông khoanh luôn cho tôi 5 chữ : HOÀNG CẨU NGỌA HOA ÂM 黄 狗 卧 花 陰 để hoàn tất mẫu gối thêu "Tuổi Tuất là con chó cò, nằm khoanh trong lò lổ mũi lọ lem!"

       Về Điển Tích giữa Tô Đông Pha và Vương An Thạch như sau...
       Vương  An Thạch 王 安 石 là Tể Tướng đương triều thời Bắc Tống, chẳng những giỏi văn thơ mà còn giỏi về chính trị nữa (Vương An Thạch Tân Pháp, là cải cách chính trị nổi tiếng của ông lúc bấy giờ, ở đây, ta chỉ nói về văn chương). Tô Đông Pha là một quan Hàn Lâm, rất giỏi văn thơ (Trong Đường Tống Bát Đại Gia, ngoài Vương An Thạch ra, thì cha con Tô Đông Pha chiếm hết 3 ghế rồi) và có lẽ vì thế mà ông cũng hơi hợm mình, nên mới cả gan sửa thơ của Tể Tướng, vì ông cho Vương An Thạch đã nhầm lẫn, khi viết 2 câu thơ  sau:
    Minh nguyệt đương đầu KHIẾU,  明 月 當 頭 叫,
    Hoàng cẩu ngọa hoa TÂM .            黄 狗 卧 花 心.
Có nghĩa :
          Trăng sáng Kêu ngay ở trên đầu, và Con chó vàng Nằm giữa lòng hoa.

       Ông cho là Tể Tướng đã lẫm cẫm nên nhầm, mới sửa lại là:

           Minh nguyệt đương đầu CHIẾU,   明 月 當 頭 照,
           Hoàng cẩu ngọa hoa ÂM.                黄 狗 卧 花 陰.
Có nghĩa :
         Trăng sáng Soi ngay trên đĩnh đầu, và Con chó vàng Nằm dưới bóng hoa.

           

       Vương giận, mới đày ông xuống miền Mân Nam (Vùng Phúc Kiến, Quảng Đông ngày nay). Một hôm, Tô Đông Pha đi dạo trong làng để thăm hỏi dân tình thì thấy một con chim lạ rất đẹp, mới hỏi thăm dân làng đó là con chim gì? Dân làng đáp rằng: Đó là con chim Minh Nguyệt! Tô nghe nói giật mình. Dân lại nói tiếp là, loài chim nầy chuyên tìm ăn loại sâu bọ màu vàng nằm giữa lòng hoa. Tô hỏi là loại sâu gì? thì dân bèn tìm ngắt một đóa hoa thật đẹp, nhưng ở giữa nhụy hoa có một con sâu màu vàng nằm cuốn tròn, mõm dài và mình đầy lông trông như một con chó con bé xíu, dân bảo con sâu đó tên là Hoàng Cẩu! Tô bèn thở dài và chép miệng: "Thật đáng kiếp!" Ông trách cho sự dốt nát và hợm hĩnh của mình. Từ đó, mới chịu phục Tể Tướng là giỏi....

      Thì ra hai câu thơ của Tể Tướng là để nói về 2 loài vật nầy:
            Con chim Minh Nguyệt đang hót ở trên đầu, và...
            Con sâu Hoàng Cẩu nằm rút mình giữa nhụy hoa.
Trở lại với...
      Má Má tôi, bà có đôi mắt rất tinh tường và đôi tay khéo léo, không chút run rẫy khi cầm kim thêu, mặc dù đã trên 60 tuổi rồi. "Bà xã" và các cô em gái của tôi đều là "học trò" về thêu thùa của bà. Nhớ có lần, "bà xã tôi" thêu cái mỏ chim hơi to, các em đùa là "Cái mỏ chim bị xỉ mủ"; Lại có lần, một đứa em gái tôi thêu cái hàng rào màu đỏ và màu hường. Mấy đứa khác xúm nhau cười nhạo, thì cô em lại nói ngang rằng: "Hàng rào thì người ta muốn sơn màu nào thì sơn chớ, cười cái gì!" Mãi cho đến hơn 70 tuổi Má Má tôi mới thôi không còn thêu nữa. 
      Trong cuộc đời thêu thùa của bà, ngoài việc thêu các mặt gối cho người nhà nằm, bà còn thêu tặng cho các bà con em cháu khác... Nhớ một lần, cô Ba của tôi sanh em bé nhằm năm Tuất, bà bèn thêu cái mặt gối có con chó và câu "Hoàng Cẩu ngọa hoa âm" để tặng. Mấy hôm sau, Bà Nội tôi ghé nhà nhắc nhở Má Má tôi, sao tặng cái mặt gối "KỲ QUÁ VẬY !" Má tôi mới chợt nhớ ra rằng, dượng Ba của tôi là Thầy Thuốc Bắc họ HUỲNH (Hoàng) 姓 黄. Câu "Hoàng Cẩu ngọa hoa âm" khác nào gọi con của cô dượng Ba là "Con Chó Vàng nằm dưới bóng hoa"! Vỡ lẽ ra thì việc đã rồi, nên đành phải nín thinh luôn, may mà cô dượng Ba cũng không có để ý mà bắt lỗi gì hết, thiệt là hết hồn! Nên... Nhiều khi không phải mình cố ý, hảo ý nữa là đằng khác, nhưng cũng làm ra những chuyện dễ "Giựt Mình"!...

      Suốt một cuộc đời vất vả với chồng con, Má Má tôi vẫn kiên trì "Tướng phu giáo tử 相 夫 教 子 : Giúp đỡ chồng và nuôi dạy con cái. Vừa làm dâu, vừa làm vợ, vừa làm mẹ trong gia đình bên chồng, lại phải vừa làm chị quan tâm giúp đỡ cho các em còn nhỏ dại khi bà Ngoại mất còn ông Ngoại thì đi về Tàu lúc các dì và cậu hãy còn chưa tới tuổi dậy thì...
      Những tưởng Má Má sẽ đi trước "Tùa Hia" là Ba tôi, nào ngờ bà lại sống thọ hơn những 13 năm (2013-2026). Giờ thì "Ông Bà" đã gặp gỡ và đoàn tụ nhau rồi. Chúc cho Pá Pá Má Má sẽ luôn luôn hạnh phúc bên nhau trong cõi vĩnh hằng !


      2010           2018           2021         2024           2025        2026 

      Nay nhân ngày LỄ MẸ, lại nhằm lúc MÁ MÁ mới vừa nhắm mắt ra đi, con xin chân thành ghi lại mấy hàng vội vả nầy. Như một nén hương lòng nguyện cho hương hồn của Má Má sẽ mãi mãi được thanh thản nơi miền cực lạc.

      Thay mặt cho bà xã và các em, các con, các cháu... 
               Con trai đầu lòng của Má Má 
                                   杜 紹 德
                                Đỗ Chiêu Đức 



         MÁ MÁ

                                                         
Má Má là mẹ tuyệt vời,
"Tiểu thơ Ba Láng" thuở đời còn xinh.
Theo chồng vất vả linh đinh.
Cái Chanh buôn bán một mình sớm hôm.
Cái Răng tần tảo nuôi con,
Trở vế Ba Láng gót son rạng ngời.
Nội ngoại đồng loạt đổi đời,
Trưởng thành con cháu khắp nơi đạt thành.
Má Má nét mặt hiền lành,
Thọ niên chín tám mới đành ra đi.
Bao la lòng mẹ nói gì...
Chúng con chỉ biết khắc ghi trong lòng.
Má là biển rộng mênh mông !...
                                       Đỗ Chiêu Đức 
                               Kính tưởng nhớ nhân ngày
                                        LỄ MẸ 2026

Thơ họa:


     MẸ
Tình thâm mẫu tử cao vời
Như hoa, như gấm muôn đời đẹp xinh
Tấm lòng nhân ái đinh ninh
Hy sinh chẳng quản thân mình mỗi hôm
Sớm khuya vất vả vì con
Bôn ba tần tảo lòng son sáng ngời
Lo toan suốt cả một đời
Dù nơi đồng ruộng hoặc nơi thị thành
Dạy con điều tốt, việc lành
Nhắc con ghi nhớ trên từng bước đi
Trên đời chẳng có thứ gì
Quý hơn tình mẹ mãi ghi đáy lòng
Dạt dào như nước dòng sông...

Sông Thu
( 09/05/2026 )