Giữa tháng Năm, trợ chiến hạm Rạch Gầm về cập bến Bạch Đằng sau ba tháng biệt phái cho Vùng 1. Trời chiều Sài Gòn nóng như lửa, nhưng lòng Võ Bằng còn nôn nóng hơn. Giao mọi việc cho Hạm Phó, anh gọi taxi phóng vội về nhà, đẩy chiếc Vespa ra hiên, nổ máy thử. Chiếc xe vẫn nổ êm ru.
Anh vào nhà tẩy rửa mùi tàu, mùi biển, chọn bộ thường phục bảnh bao nhất, chờ gần giờ tan học là đến cổng trường Gia Long.
Những hàng cây dầu cao vút, cành lá lao xao trong nắng vàng. Ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, rơi xuống mặt đường thành những đốm vàng nhỏ. Thỉnh thoảng, một cánh hoa dầu tà tà xoay, hạ thấp dần trong tiếng leng keng từ xe cà rem. Một chiếc xích lô máy chạy chậm, tiếng máy nổ bình bịch. Âm thanh ấy gợi anh nhớ tiếng máy tàu. Tiếng máy quen thuộc đó từ nay sẽ tạm im trong suốt bốn mươi lăm ngày…
Võ Bằng đưa mắt nhìn ngôi trường rợp bóng cây với lối kiến trúc cổ kính, trang nghiêm, thanh lịch: mái ngói đỏ, tường vàng, dãy trụ hàng rào thẳng tắp.
Chuông tan học vừa reo. Chiếc đồng hồ gắn trên mặt tiền của trường chỉ đúng năm giờ. Các nữ sinh đồng phục áo quần trắng lẫn với xe đạp túa ra cổng. Một khung cảnh thanh bình, nên thơ, đáng yêu. Đầu óc Võ Bằng không còn tiếng còi báo động, tiếng sóng gào và tiếng súng giao tranh ngoài biển. Chỉ còn nghe tiếng cười giòn vọng đến.
Và rồi Võ Bằng thấy Như Oanh. Nàng bước ra cùng toán giáo sư, tay ôm chồng tập vở, áo dài xanh nhạt giản dị, tóc xõa vai. Mắt nàng hướng về nơi Võ Bằng chờ nàng ba tháng trước. Nàng sựng người bắt gặp bóng dáng anh. Rồi nở nụ cười tươi đẹp như hoa biển.
Nàng băng qua đường đến bên anh, giọng vui mừng:
– Em đợi anh cả tháng nay.
Võ Bằng cười:
– Lúc đi, anh nói là ba tháng.
– Biết vậy mà em cứ ngóng trông.
– Anh cũng đâu thua em. Tàu cập cầu là anh đến đây ngay.
Cả hai nhìn nhau thiết tha. Võ Bằng âu yếm:
– Ngồi lên xe đi, anh chở em ra Đồng Quê quán, hay nơi nào khác, tùy em.
Như Oanh cười, ánh mắt long lanh:
– Em thích Đồng Quê quán. Nhưng trước tiên ghé nhà báo cho ba mẹ hay, kẻo ông bà lo.
– Đồng ý. Anh cũng vào xin phép cho phải đạo.
Nhưng ông bà chưa về. Anh nhìn quanh phòng khách. Mọi thứ như cũ, đều sang trọng. Anh thấy mình thật may mắn. Dù bao trắc trở, ông bà vẫn mở rộng cửa cho anh vào…
Mười lăm phút sau Như Oanh hiện ra trong dáng trẻ trung: quần Jeans áo tím. Nàng ghi mấy dòng để lại cho ba mẹ.
***
Hai người ngồi vào đúng chiếc bàn trước kia.
Nàng ngắm nghía Võ Bằng, khẽ nói:
– Trông anh gầy đi.
Anh cũng ngắm nàng:
– Ba tháng ở biển anh vẫn mơ hoài khuôn mặt em.
Nàng nói khẽ, như thì thầm:
– Suốt ba tháng, nghe gió thổi, em tưởng anh đang trong bão biển.
– Hãy luôn vui. Đừng quá lo lắng.
– Em tưởng tượng đủ thứ… Nào là sóng gió, bão tố, đánh nhau… Có đêm em khóc vì thấy anh bị thương.
Người bồi đến, đưa thực đơn. Như Oanh chọn cá rô chiên giòn, lươn um, canh chua cá bông lau. Nàng uống nước đá lạnh. Võ Bằng bia 33.
Anh rót đầy ly, uống cạn, rồi lại rót đầy. Như Oanh thong thả uống từng ngụm. Hai người lại nhìn nhau say đắm. Nàng nói:
– Kể em nghe chuyến công tác…
Anh không muốn nàng thêm lo, lắc đầu:
– Vẫn như mọi công tác. Hiện tại chúng ta bên nhau, hãy nói về chúng ta.
Ba mẹ em có… chê anh gì không? Có khuyên em… chê anh không?
Như Oanh cười tươi:
– Có lần ba nói: “Thằng đó hiền, cũng được.”
– Còn em, thấy sao?
– Được quá đi chứ!
Võ Bằng kéo túi giấy nhỏ ở góc bàn lại gần:
– Anh có quà tặng em.
Anh chậm rãi lấy ra một hộp nhỏ được bọc trong giấy hoa, trao cho nàng.
Như Oanh ngạc nhiên nhìn anh, nín thở mở hộp giấy. Bên trong là một cặp chim hải âu xinh xắn gắn kết bằng vỏ ốc. Nàng nâng niu cặp chim khỏi hộp, đặt lên bàn, say mê ngắm nghía. Đôi chim xếp cánh, đầu chúi về nhau, mỏ kề, đứng trên một mảng san hô trắng. Từng đường cong mảnh mai, từng lớp vỏ xếp chồng tạo thành bộ lông trông mềm mại như thật.
Một lúc lâu, nàng cất tiếng, giọng khẽ đến nỗi gần như lẫn vào tiếng nhạc êm dịu:
– Đẹp quá, anh! Chắc mắc tiền lắm?
– Anh tự làm.
Nàng kêu lên kinh ngạc:
– Anh tự làm?
Võ Bằng gật đầu:
– Trong một chuyến tuần tiễu bảo vệ Cù Lao Ré, anh vào viếng thăm thiện chí ông chúa đảo. Rồi lần mò ra bãi dạo chơi. Không ngờ bãi hoang có nhiều vỏ sò nhỏ, đủ màu sắc. Anh nghĩ nếu tặng em, em sẽ rất thích. Thế là anh nhặt đầy hai túi quần và hai túi áo.
– Rồi sao lại thành cặp chim âu yếm?
– Cũng tình cờ. Một hôm, trời lặng biển êm, nhìn đôi chim hải âu bay lượn săn mồi, anh chợt nghĩ tại sao không thử gắn kết các vỏ sò thành đôi chim. Thế là khi về Đà Nẵng, anh tìm mua keo dán. Rồi mày mò khi rảnh rỗi, ghép lại các vỏ sò.
Thấy Như Oanh trố mắt tỏ vẻ không tin, anh tiếp:
– Con chim mái, anh dùng vỏ ốc xà cừ màu óng ánh, màu áo em mặc đêm dạ tiệc gặp lần đầu. Con chim trống thì anh dùng vỏ sò màu trắng. Anh muốn khi nhìn vào đôi chim, em thấy… đôi ta.
Đôi mắt nàng bỗng long lanh. Nàng ôm mặt, che giấu xúc động.
Không gian như lắng lại, chỉ còn tiếng nhạc êm đềm từ chiếc máy hát nơi góc quán. Như Oanh đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào con chim trống. Đầu ngón tay nàng vuốt nhẹ lên thân chim, miệng mỉm cười:
– Anh khéo tay thật. Biết bao công phu. Biết bao thì giờ…
Võ Bằng lắc đầu:
– Thật ra nhờ một động lực thúc đẩy: anh làm để đỡ nhớ em.
Nàng lại ôm mặt:
– Thôi đừng nói nữa. Em khóc bây giờ.
– Vậy mà, khi tạo đôi chim, anh cứ sợ em… chê!
Như Oanh nắm tay anh, rơi nước mắt:
– Cặp chim này em giữ để tình mình sẽ mãi keo sơn.
Võ Bằng bóp chặt bàn tay mềm mại của nàng, giọng trịnh trọng:
– Như Oanh. Em có một tuần để xét lại lòng mình. Sau một tuần, nếu em vẫn một lòng với anh, anh sẽ xin ba mẹ anh tiến hành lễ hỏi.
Như Oanh cũng bóp chặt tay anh, giọng thiết tha:
– Em không cần một tuần. Một ngày cũng không. Ba tháng qua em đã biết em muốn gì. Em muốn luôn luôn cạnh kề đời anh.
Võ Bằng hân hoan:
– Vậy thì em về quê ra mắt ba mẹ anh nghe.
– Em sẵn sàng, nhưng chừng nào?
– Tuần tới. Anh sẽ xin phép vắng mặt ba ngày, Thứ Sáu, Thứ Bảy, Chủ Nhật.
– Em cũng sẽ xin phép nhà trường.
– Tối mai anh sẽ đến xin phép ba mẹ em.
– Tối mai em sẽ nấu cơm đãi anh.
Thức ăn Đồng Quê quán cũng vừa dọn ra. Cả hai chưa bao giờ ăn bữa cơm ngon như lần này.
***
Khi Như Oanh xuống xe, anh nắm tay nàng, âu yếm nói:
– Ngủ ngon. Nói ba mẹ anh cáo lỗi, phải về tàu ngay vì sắp đến giờ giới nghiêm.
Nàng bước nhanh qua chiếc xe đang đậu. Cánh cửa mở. Ánh sáng ùa ra. Dáng nàng bước vào. Anh rồ ga phóng đi.
Sáng hôm sau, nhân viên truyền tin trình Võ Bằng một công điện khẩn từ Hạm Đội. Nội dung thông báo Tư lệnh Hạm Đội sẽ chủ tọa buổi lễ ân thưởng huy chương cho sĩ quan và nhân viên hữu công vào sáng thứ năm 21 tháng 5. Anh mừng là không trùng ngày định nghỉ phép.
Anh cho họp thủy thủ đoàn thông báo tin vui và họp sĩ quan phân công chuẩn bị buổi lễ. Mọi chuyện phải hoàn tất trong ba ngày.
Buổi sáng Thứ Năm trời Sài Gòn trong trẻo lạ thường như chào đón ngày trọng đại. Gió sông thổi nhẹ, man mát.
Hạm Trưởng Võ Bằng chỉnh lại cầu vai lần cuối trước gương. Anh đứng thẳng, gương mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt linh hoạt, không phải kiêu hãnh, không phải tự mãn, mà là ký ức chưa kịp lắng xuống. Hình ảnh những ngày đêm hoạt động ở Bắc Đảo, Nam Du, Hòn Chuối, biển Bắc, cửa Tư Hiền còn chập chùng cùng hình ảnh Như Oanh, cặp chim hải âu.
Anh rời phòng riêng, bước lên nơi hành lễ.
Chiếc trợ chiến hạm HQ–266 Rạch Gầm rộn ràng cờ xí đủ màu. Trên đỉnh cao, lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới. Sàn tàu sơn mới láng bóng. Các khẩu pháo 76 ly và 40 ly, đại liên được bao bọc gọn gàng. Một không khí vừa trang nghiêm vừa đẹp mắt.
Từ rất sớm, thủy thủ đoàn đã vào vị trí ở boong sau. Tất cả trong quân phục tiểu lễ trắng. Hàng quân danh dự đứng dọc hàng đầu. Thiếu Úy Dương Công Đức tươi cười dù vai vẫn còn băng bó vết thương chưa lành hẳn.
Đối diện là một bục thuyết trình, cạnh bên là chiếc bàn nhỏ đựng khay huy chương.
Lúc chín giờ, một chiếc Jeep quẹo vào cầu tàu, dừng trước hạm kiều. Đại Tá Tư lệnh Hạm Đội, người chỉ huy toàn bộ chiến hạm, mặc tiểu lễ với ba hàng huy chương trên ngực, dáng vẻ uy nghi, ánh mắt sắc sảo, nhẹ nhàng bước khỏi xe. Một sĩ quan và một nữ quân nhân theo sau.
Kèn nghi lễ vang lên. Hạm Trưởng Võ Bằng thẳng người, nghiêm trang chào đón.
Đại Tá đứng sau bục thuyết trình, nhìn hàng quân, cất giọng vang to:
– Thủy thủ đoàn Rạch Gầm HQ–266. Hôm nay tôi đại diện Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ghi nhận chiến công các anh em lập được trong thời gian công tác ở Vùng 4 và Vùng 1. Với lòng quả cảm, kỹ năng thuần thục, và tinh thần chiến đấu không lùi bước, các anh đã phát hiện, truy kích và đánh chìm ba tàu tiếp tế vũ khí của địch, bắt sống hai chiếc với nhiều tù binh, súng đạn. Một số đạt thành tích xuất sắc được đặc biệt tưởng thưởng.
Ông quay sang Võ Bằng:
– Đại Úy Võ Bằng, với tư cách Hạm Trưởng, đã thể hiện sự điềm tĩnh, quyết đoán, và tài trí, dẫn dắt chiến hạm từ thành công này đến thành công khác. Thừa lệnh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tôi tuyên dương và trao tặng Hạm Trưởng huy chương Anh Dũng Bội Tinh với ngôi sao Vàng.
Tiếng vỗ tay vang lên dồn dập. Võ Bằng bước đến chào Tư Lệnh. Cô nữ quân nhân nâng khay huy chương. Tư Lệnh Hạm Đội gắn lên ngực áo Võ Bằng, bên trên hàng huy chương có sẵn.
Ông nồng nhiệt:
– Anh rất xứng đáng. Chia vui.
Ông chìa tay. Võ Bằng nghiêm trang bắt lấy:
– Xin cám ơn Tư Lệnh.
Anh trở về chỗ đứng.
Giọng sĩ quan tháp tùng vang lên:
– Trung Úy Phạm Lê Tiến, Hạm Phó, người trực tiếp cung cấp thông tin chiến thuật chính xác, tích cực trong nhiệm vụ, tạo điều kiện cho chiến thắng vẻ vang. Hạm Phó Tiến được tuyên dương Anh Dũng Bội Tinh ngôi sao Bạc. Kính mời Tư Lênh gắn huy chương cho Trung Úy Tiến.
Hạm Phó Tiến bước lên, nghiêm chào. Ánh nắng chiếu nghiêng soi rõ vẻ mặt gầy gò cương nghị. Trong anh dâng lên một cảm xúc lạ lùng – không hẳn là tự hào, mà là nỗi vui mừng của người được ghi nhận công lao.
Tiếp theo là Thượng Sĩ Lâm Văn Minh, Quản Nội Trưởng, được tưởng thưởng Anh Dũng Bội Tinh với ngôi sao Đồng. Thiếu Úy Dương Công Đức cùng sáu nhân viên bị thương, được ân thưởng Chiến Thương Bội Tinh.
Đại Tá nhìn hàng quân, nghiêm giọng:
– Tôi cũng thông báo cùng thủy thủ đoàn Rạch Gầm: cách nay gần ba tháng, tôi đã đại diện Hải Quân dự lễ an táng chiến hữu thủy thủ Trịnh Cương, tử thương trên biển Bắc. Anh được truy thăng cấp Hạ Sĩ và được ân thưởng Anh Dũng Bội Tinh với nhành dương liễu.
Đại Tá ngước nhìn lá quốc kỳ:
– Tất cả hãy dành một phút mặc niệm cho Hạ Sĩ Trịnh Cương và những chiến hữu đã mãi mãi ra đi.
Tiếng kèn mặc niệm vang lên buồn thảm.
Buổi lễ chính thức kết thúc vào lúc chín giờ bốn mươi lăm phút. Võ Bằng mời Tư Lệnh Hạm Đội dùng giải khát ở boong trước.
Trên chiếc bàn dài trải khăn trắng, Tư Lệnh và thủy thủ đoàn quây quần bên những ly bia, nước xá xị từ quân tiếp vụ. Bánh ngọt và các đĩa trái cây được bày biện đơn giản nhưng ngon lành.
Trung Úy Tiến nâng hai ly bia:
– Tưởng nhớ Hạ Sĩ Trịnh Cương.
Tất cả nâng ly. Mọi người im lặng. Rồi cùng uống. Ly dành cho Cương đặt lên bàn.
Không còn nghi thức, Tư Lệnh thân mật kể những chuyện vui hải nghiệp. Nhiều tiếng cười giòn giã vang lên…
Nửa giờ sau, Đại Tá ra về. Kèn tiễn vang lên – một âm điệu khác, không phải bắt đầu mà là khép lại.
Tại hạm kiều, Tư Lệnh Hạm Đội bắt tay Võ Bằng:
– Hãy tiếp tục tạo thành tích. Tôi sẽ đích thân gắn cấp bậc Thiếu Tá cho anh tại mặt trận.
Võ Bằng nghĩ đến đám cưới sáu tháng tới. Biết đâu vừa được tiểu đăng khoa lẫn đại đăng khoa. Anh cao giọng:
– Rõ, thưa Đại Tá.
Vũ Thất
(Còn tiếp)