Thơ Lót Bước Chân Em
Em bước xuống từ bức tranh ta vẽGót sen còn quyến luyến nụ tường vi
Giải khăn voan e ấp tuổi xuân thì
Buông lơ lửng đôi tà mây… khép hở
Vần lục bát diễm tình như mắc cỡ
Viết vừa xong vươn đỡ ngón chân em
Bóng đường thi vờ ẩn phía sau rèm
Đang tinh nghịch thắp lên... mầu lãng mạn
Em thướt tha một bóng hình viên mãn
Tóc trôi dài trên nét chữ... ngẩn ngơ
Ánh đèn đêm pha dáng lụa ảo mờ
Hạt sương ngậm đóa quỳnh hương... hàm tiếu
Mượn cây đàn so cung thương vần điệu
Xế xang hồ... réo rắt mấy đường tơ
Đầm Vân Mộng… huyền thoại có chăng ngờ?
Lạc phách đẫm đam mê… ờ… nghệ sĩ !
Rót nữa đi… men say nào chưa phỉ!
Rượu ngọt ngon hay mật đượm môi em?
Chén đầy đây… bầu nữa dẫu say mèm
Đừng trách vấy… hãy vui... cùng cạn hết!
Thơ viết tiếp hững hờ xen chấm phết?
Nắn cung đàn tiếng hát vọng về tim
Bầu ngả nghiêng khoảng tối trống im lìm
Chỉ ta đứng ngắm tranh em… tình tự
Vu Sơn