Tôi dựng cây đàn vào cuối giường rồi bước ra sân thượng.
Gió đêm lùa qua tóc. Khúc nhạc buồn vẫn còn vương trong đầu, như một sợi dây vô hình rung mãi ở nơi nào rất sâu trong ngực. Tôi nắm chặt lan can, nhắm mắt. Trong một thoáng, tôi ngỡ thân mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy.
Tôi hốt hoảng mở bừng mắt.
Bên dưới, qua những tàn cây lưa thưa, ánh đèn xe trắng đỏ xuôi ngược như những vệt sáng mệt mỏi. Dũng vừa dắt xe ra cổng. Tôi muốn gọi, nhưng khoảng cách đã quá xa. Lúc nãy còn đàn với tôi, nó bảo đi gặp người yêu; nếu còn hứng, sẽ quay lại.
Tôi định xuống lầu uống nước. Nhưng vừa tới đầu cầu thang, tôi khựng lại.
Giờ này hẳn Hiền và Thanh vẫn ngồi bên nhau nơi bàn học. Chỉ cần bước thêm vài bậc, tôi sẽ thấy họ qua khung cửa sổ. Có lẽ Thanh đang cúi xuống trang vở. Có lẽ Hiền đang nghiêng đầu cười. Có lẽ những ngón tay họ vô tình chạm nhau — rất nhẹ — nhưng đủ để khoét sâu thêm một vết thương đã quá cũ trong tôi.
Tôi quay trở lại sân thượng.
Tôi mong Dũng đổi ý quay về. Có nó, tôi còn một tiếng đàn, một câu nói đùa, một cái gì đó để vịn vào. Nhưng sân thượng vẫn vắng. Đêm vẫn rộng. Và trong đầu tôi, từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng lần Hiền cười với Thanh cứ hiện lên, sắc lạnh như những lưỡi dao mỏng.
Dũng là bạn học cũ của tôi ở Nha Trang. Hiền là em gái nó. Ngày ấy Hiền mới mười ba, nhỏ đến nỗi tôi chỉ xem như một đứa em tinh nghịch trong nhà bạn.
Ba năm sau, chúng tôi vào Đại học Sài Gòn. Thanh là người bạn mới. Ngay lần đầu theo Dũng đến nhà, Thanh đã lọt vào mắt Hiền. Cũng chính hôm ấy, tôi chợt nhận ra cô bé mười ba tuổi ngày nào đã thành một thiếu nữ. Một thiếu nữ rất đẹp. Và cũng từ hôm ấy, tôi bắt đầu hiểu thế nào là một nỗi đau câm lặng.
Tháng Tư Sài Gòn nóng hầm hập. Khói xe, mùi nhựa đường, hơi người và bụi phố trộn thành một thứ không khí nặng nề. Tôi đứng lặng nhìn thành phố. Những ô cửa sáng lên rải rác trong đêm, mỗi ô như cất giấu một đời sống riêng, một niềm vui riêng, một nỗi buồn riêng. Bầu trời úa vàng vì ánh điện, chỉ còn lưa thưa vài vì sao nhạt nhòa.
Tôi ngước nhìn thật lâu, tìm những chòm sao quen về hướng bắc: Đại Hùng, Tiểu Hùng, Song Nam, Hải Sư… Tất cả đều khuất sau màn bụi sáng của thành phố. Cả chòm Bảo Bình — tên khóa sĩ quan của tôi — cũng chẳng còn thấy đâu.
Tôi bỗng thấy mình cũng như một vì sao bị che khuất. Vẫn còn đó, nhưng không ai nhìn thấy nữa.
– Anh Bằng!
Tiếng gọi của Hiền vang lên sau lưng, nhẹ như một làn hơi thở.
Tôi không quay lại.
Nàng bước đến bên tôi. Rất gần. Vai nàng chạm khẽ vai tôi. Một mùi hương thoảng qua, làm tim tôi đau nhói.
Tôi hỏi, cố giữ giọng thản nhiên:
– Thanh không lên đây với Hiền sao?
– Anh ấy về rồi.
Tôi im lặng.
Hiền nói, nhỏ hơn:
– Đêm nay, Hiền muốn dành cho anh.
Tôi cười nhạt, mắt vẫn nhìn xuống phố:
– Anh không yêu cầu. Cũng không cần.
– Nhưng Hiền cần.
Câu nói rơi xuống giữa hai chúng tôi như một hòn sỏi rơi vào mặt nước tối. Tôi không đáp. Một lúc lâu, chỉ còn tiếng xe chạy xa xa dưới đường.
Rồi Hiền lên tiếng:
– Hiền có linh cảm… anh sẽ không trở lại đây nữa.
Tôi vẫn im lặng.
– Đêm nay, Hiền muốn chấm dứt một chuyện.
– Chuyện gì?
– Trò đùa của Hiền.
Nàng đưa tay ôm lấy cánh tay tôi. Những ngón tay nàng lạnh.
– Anh Bằng, tha lỗi cho Hiền.
Tôi nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn ra xa:
– Hiền có lỗi gì đâu.
– Có. Lỗi đã làm anh khổ.
– Nghe lạ thật.
– Mấy năm nay, Hiền cố tình làm anh khổ. Hiền biết anh buồn. Hiền thấy anh đau. Và đã có lúc… Hiền hài lòng vì điều đó.
Tôi quay sang nhìn nàng.
Trong bóng tối nhạt của sân thượng, khuôn mặt Hiền không còn vẻ tinh nghịch quen thuộc. Nàng cúi đầu, tóc xõa xuống một bên má. Giọng nàng như chìm dần:
– Nhưng đêm nay, Hiền không muốn thế nữa. Hiền xin anh tha thứ.
Tôi không biết nói gì. Tôi chờ.
Hiền tựa đầu lên vai tôi. Lần này, cử chỉ ấy không còn là một trò đùa. Nó mệt mỏi, yếu đuối, gần như tuyệt vọng.
– Hiền làm thế chỉ vì… Hiền yêu anh.
Tôi khẽ nhích ra khỏi vai nàng.
– Nếu thật vậy… anh cám ơn.
Hiền ngẩng lên:
– Anh đừng mỉa mai. Hiền nói thật.
– Thật sao?
– Hiền chưa từng nói với ai như vậy.
– Nhưng việc Hiền làm lại chứng tỏ điều ngược lại.
Hiền cắn môi. Một thoáng bướng bỉnh cũ hiện lên trong mắt nàng, rồi tắt ngay.
– Đó là vì Hiền muốn anh thấy Hiền đã lớn. Hiền không còn là đứa con nít mười ba tuổi ngày nào. Hiền muốn anh biết Hiền cũng có quyền yêu, quyền được nhìn bằng ánh mắt của một người con gái.
– Và Thanh là bằng chứng?
– Không. Thanh chỉ là… một chất xúc tác.
Tôi bật cười khan.
– Chất xúc tác?
– Hiền không yêu Thanh. Hiền chỉ mượn anh ấy để anh chú ý đến Hiền. Hiền muốn anh ghen. Muốn anh đau. Muốn anh nhìn Hiền.
Tôi nghĩ đến những buổi tối dưới nhà. Những tiếng cười rất khẽ. Những cái cúi đầu sát nhau. Những cử chỉ âu yếm tôi từng lặng lẽ chứng kiến. Nếu Thanh chỉ là chất xúc tác, thì tôi là gì? Một khán giả bị bắt ngồi xem vở kịch của chính đời mình?
Trong lòng tôi nổi lên một cơn giận chua chát.
– Hiền yêu Thanh, đó là chuyện thường. Anh không trách. Nhưng nếu Hiền thương hại anh, thì đó mới là điều anh không chịu nổi.
– Hiền không thương hại anh.
– Anh không cần thương hại. Cũng không sống nổi bằng thương hại. Ba năm trước, anh từng đứng ngay chỗ này, tự hỏi nếu buông tay rơi xuống thì có hết đau không. Nhưng rồi anh vẫn còn đây. Chỉ vì anh không muốn người ta thương hại mình.
Giọng Hiền run run:
– Anh Bằng…
– Cho nên, dù Hiền nói gì đêm nay, anh cũng muốn Hiền hiểu một điều: anh không cần một tình yêu bố thí.
– Hiền không bố thí! Hiền thương anh… thật mà.
Giọng nàng vỡ ra ở chữ cuối. Nhưng tôi đã mệt. Một thứ mệt mỏi rã rời, khiến mọi lời nói đều trở nên xa lạ:
– Dù là thật, thì cũng muộn rồi.
Hiền nhìn tôi.
– Mai anh đi. Đêm nay là đêm cuối. Anh muốn bắt đầu một cuộc sống mới — không có Hiền.
Nàng lặng thinh. Rồi cất giọng nghẹn ngào:
– Anh yêu Hiền đến thế sao?
Tôi không trả lời, chỉ tự hỏi. Có lẽ tôi đã từng yêu nàng đến thế. Yêu đến mức chỉ một nụ cười nàng dành cho người khác cũng đủ làm tôi mất ngủ. Yêu đến mức nhiều khi tôi ghét chính mình vì đã yêu nàng.
Nhưng giờ đây, trong lòng tôi chỉ còn lại một mớ tro tình nguội lạnh.
Hiền nắm lấy tay tôi:
– Trở lại với Hiền. Hiền cần anh. Hiền yêu anh.
Tôi nhìn bàn tay nàng. Bàn tay ấy đã từng đặt lên vai Thanh. Đã từng để Thanh nắm lấy. Đã từng gần gũi một người khác ngay trước mắt tôi. Tôi biết mình nhỏ nhen khi nghĩ vậy, nhưng không thể không nghĩ.
– Cám ơn Hiền. Nhưng anh không thể tiếp tục làm người thừa.
– Anh không phải người thừa!
– Vậy anh là gì?
– Là người Hiền hết lòng thương yêu.
Tôi nói chậm:
– Anh cần rời xa để thôi khổ. Hiền cũng nên thôi bắt cá hai tay.
– Không! Hiền chọn anh. Từ năm mười ba tuổi.
Tôi lắc đầu:
– Mười ba tuổi. Hiền còn con nít. Khó tin lắm.
Mắt Hiền bỗng long lanh.
– Với anh, Hiền là con nít. Nhưng cái khổ là đứa con nít ấy đã sớm biết nhìn người mình yêu… yêu một người khác.
Tôi sững lại.
Hiền nói tiếp, giọng nhỏ như gió:
– Hiền nhớ hoài tên người đó. Bạch Tuyết.
Cái tên rơi xuống giữa đêm như một tiếng chuông xa. Tôi không ngờ Hiền còn nhớ. Tôi càng không ngờ vết thương của nàng lại bắt đầu từ một người mà chính nàng đã làm tôi quên.
Một lúc lâu, không ai nói gì.
Rồi Hiền tiếp:
– Sau đó, anh vào quân trường hai năm. Không một lá thư. Không một lời thăm. Không một lần hỏi Dũng xem Hiền ra sao. Với anh, có lẽ Hiền vẫn chỉ là em gái của bạn. Nhưng với Hiền, mỗi lần nghe tên anh, mỗi lần Dũng nhắc đến anh, Hiền lại giận. Giận đến mức tự hứa: khi anh ra trường, Hiền sẽ làm anh đau như Hiền đã đau.
Nàng quay mặt đi.
– Hiền đã làm được. Nhưng khi thấy anh đau thật, Hiền lại chẳng vui như mình tưởng.
Tôi thở ra một hơi dài. Đêm như đặc lại quanh hai chúng tôi.
– Dù Hiền thành thật, thì cũng muộn rồi.
– Không muộn đâu anh.
– Muộn rồi. Ý anh đã quyết. Ngày mai, anh bắt đầu một cuộc đời mới. Những gì thuộc về dĩ vãng, anh muốn để lại phía sau.
Hiền bước tới trước mặt tôi. Nàng nhìn thẳng vào mắt tôi:
– Hãy hứa với Hiền là anh sẽ trở lại.
– Để làm gì? Để thêm đau, thêm khổ?
– Để Hiền được cơ hội sửa lại.
– Có những chuyện không sửa được.
– Nhưng có những chuyện phải cứu, trước khi mất hẳn.
Nói xong, Hiền ôm chặt lấy tôi. Một kiểu ôm níu kéo, tuyệt vọng — kiểu ôm một người sắp rời khỏi đời mình mãi mãi.
– Hiền yêu anh… hơn cả anh yêu Hiền.
Tôi bỗng thấy mình trôi đi. Hai tay buông xuôi. Mọi quyết định tưởng đã cứng như đá bỗng mềm ra dưới hơi thở của nàng. Trong một khoảnh khắc, tôi muốn tin. Muốn quên. Muốn quay lại làm kẻ si dại, khổ đau của những năm tháng cũ.
Nhưng rồi hình ảnh đôi môi nàng từng áp vào môi Thanh lại hiện lên. Rõ ràng, tàn nhẫn, không thể xua đi.
Tôi gằn giọng:
– Lần trước, trước khi vào quân trường, anh được Hiền tặng một vòng tay ôm tiễn đưa. Khi ra trường, trước mắt anh chỉ toàn những hình ảnh đau lòng. Lần này, sắp về đơn vị mới, lại một vòng tay như thế. Nhưng nếu anh trở lại, liệu có gì khác không? Hay đôi môi ấy vẫn thuộc về người khác?
Hiền ngẩng lên. Đôi mắt nàng long lanh. Nàng ôm đầu tôi, ghì xuống.
Nàng định hôn tôi. Tôi quay mặt tránh.
Nụ hôn hụt, rơi vào khoảng không giữa hai người. Ánh mắt Hiền lóe lên một tia giận hờn, một vẻ hằn đau trên khuôn mặt. Nàng buông tay, lùi lại một bước.
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ hơn một sải tay, mà bỗng dài như cả một đời người.
Tôi lấy thuốc ra châm, rít một hơi sâu. Khói cay làm mắt tôi nóng lên, đầu óc choáng váng.
Tôi bước sang lan can đối diện.
Trời sao vẫn lặng lẽ. Những chòm sao quen vẫn mất hút sau lớp sáng vàng úa của Sài Gòn. Tôi nghĩ đến những bến xa, những chuyến hải hành sắp tới, những cơn bão ngoài khơi, những đêm trực chiến giữa biển đen mênh mông. Bỗng nhiên, tất cả những thứ ấy chẳng còn đáng sợ nữa.
Đáng sợ nhất là đứng thật gần một người mình yêu, mà biết mình không thể nào với tới.
Hiền đứng yên bên kia sân thượng, mắt nhìn xuống con đường Lê Văn Duyệt. Không biết nàng nhìn gì dưới ấy. Có lẽ cũng như tôi, nàng chẳng nhìn thấy gì cả.
Tôi nhún vai, búng mẩu thuốc xuống khoảng tối.
Đốm lửa đỏ xoay xoay trong không khí, nhỏ dần, nhỏ dần.
Rồi vỡ tan.
Vũ Thất
(Còn tiếp)