Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

Chúa Tể - Anh Khờ

 Chúa Tể

Nhớ thuở thét gầm ánh nguyệt tan
Ngàn năm thắm thoát giọng ngân khàn
Rừng xanh ngự lãm đường mây lạn
Núi thẳm chu du nẻo gío đan
Cũi sắt sa chân... không chút ngán
Chuồng tre lỡ bước... chẳng gì than
Giang sơn gấm vóc vươn hằn trán 
Ý chí kiêu hùng nhuộm… thấm gan

Anh Khờ










Giai Thoại Văn Chương : Tứ tuyệt tuyệt vời của loạn tướng HOÀNG SÀO (Đỗ Chiêu Đức)

 Giai Thoại Văn Chương :  

                    Tứ tuyệt tuyệt vời của loạn tướng HOÀNG SÀO

 
                    
       HOÀNG SÀO 黄 巢(820—884)người đất Oan Cú thuộc Tào Châu (thuộc Tây Nam Hà Trạch, tỉnh Sơn Đông hiện nay). Ông là lãnh tụ của cuộc khởi nghĩa Nông Dân ở buổi tàn Đường, xuất thân là gia đình buôn bán muối, thiện về nghề võ cởi ngựa bắn cung. Thuở nhỏ ông cũng đã tỏ ra có văn tài, 5 tuổi đã biết làm thơ, nhưng lớn lên lại thi hoài mà vẫn không đậu được Tiến sĩ. Trước cuộc khởi nghĩa của Vương Tiên Chi một năm, đất Quan Đông phát sinh đại hạn, quan lại ép dân phải đóng đủ thuế, còn phải phục tùng lao dịch. Trước cảnh sưu cao thuế nặng, ông cùng 7 anh em tập hợp những nông dân bị áp bức lại, phất cờ khởi nghĩa đứng lên chống lại nhà Đường từ năm 874 đến năm 884. Ngày 13 tháng Chạp năm 880 ông tiến quân đánh chiếm Trường An Lạc Dương, lên ngôi làm hoàng đế, xưng quốc hiệu là Đại Tề, đại xá thiên hạ. Năm Trung Hòa thứ tư (884) ngày 15 tháng 6, Hoàng Sào thua trận và chết ở Lang Hổ Cốc. Đến năm đầu Thiên Phục đời Đường Chiêu Tông, cháu của Hoàng Sào là Hoàng Hạo người tiếp tục lãnh đạo nông dân chiến đấu bị chết ở Hồ Nam mới chấm dứt cuộc nổi dậy của nông dân ở buổi Tàn Đường, và nhà Đường cũng vì thế mà suy yếu nghiêm trọng rồi sụp đổ luôn trong khoảng 23 năm sau đó (năm 907).
      Theo chính sử thì Hoàng Sào mặc dù xuất thân là con nhà bán muối, lại xấu trai, nhưng văn võ song toàn, có hoài bão và có chí lớn. Trước cảnh nhiễu nhương xuống cấp của xã hội, quan lại tham ô, nông dân đồ thán của buổi tàn Đường, Hoàng Sào muốn làm môt cuộc nổi dậy để thay đổi xã hội, thay đổi cuộc sống vô vị thường ngày qua bài thơ "Đề Cúc Hoa 題 菊 花" như sau:

  颯 颯 西 風 滿 院 栽,   Táp táp tây phong mãn viện tài,
  蕊 寒 香 冷 蝶 難 來。   Nhụy hàn hương lãnh điệp nan lai.
  他 年 我 若 為 青 帝,   Tha niên ngã nhược vi Thanh Đế,
  報 與 桃 花 一 處 開。   Báo dữ đào hoa nhất xứ khai !
      Có nghĩa :
       - Gió tây thổi phần phật vào trong sân vườn trồng đầy hoa (cúc),
       - Nhụy hoa thì rét, mùi hương thì lạnh, làm cho bướm khó mà bay đến gần.
       - Năm nào đó nếu như ta được làm Thanh Đế là chúa mùa xuân, thì ta sẽ...
       - Báo cho hoa cúc biết rằng sẽ được nở cùng thời cùng lúc với hoa đào !

                    Phần phật gió tây nở khắp vườn,
                    Nhụy hàn hoa lạnh bướm chê hương.
                    Năm nao ta được như Thanh Đế,
                    Cùng với hoa đào nở bốn phương !

                               

       Hoàng Sào ví mình như là hoa cúc nở trái mùa hoa, khi trời thu gió vàng hiu hắt, mặc dù màu vàng có đẹp rực rỡ, nhưng mùi hương lại toả ra trong nhụy lạnh cũng không hấp dẫn được bướm ong bay đến. Rồi ước ao là trong một năm nào đó nếu mình có quyển lực như là Chúa Xuân, thì sẽ cho hoa cúc nở cùng lúc với hoa đào trong mùa Xuân để so sánh xem ai sẽ đẹp hơn ai, ai sẽ hấp dẫn ong bướm hơn ai!? Qủa là có ý nghĩ ngông nghênh và một khẩu khí lớn lối của "Tha niên ngã nhược vi Thanh Đế (Năm nao ta được như Thanh Đế) muốn làm Chúa Xuân, muốn làm đấng Chí Tôn để thay đổi thời cuộc và để tự tung tự tác cho thỏa chí bình sinh.
       Trước khi phất cờ khởi nghĩa, Hoàng Sào cũng đã từng mấy phen lai kinh ứng thí, nhưng đều thi rớt. Khoa trường thất ý lại thấy quan lại hủ bại, xã hội hắc ám, dân chúng lầm than làm cho ông càng bất mãn với sự thối nát của hoàng triều nhà Đường, nên mới mượn bài thơ vịnh hoa cúc mà bày tỏ cái hoài bão trong lòng của mình. Bài thất ngôn tứ tuyệt bất hủ《Bất Đệ Hậu Phú Cúc 不 第 后 賦 菊》có nghĩa: "Vịnh hoa Cúc sau khi thi rớt" như sau:

   待 到 秋 來 九 月 八,   Đãi đáo thu lai cửu nguyệt bát,
   我 花 開 後 百 花 殺。   Ngã hoa khai hậu bách hoa sát.
   沖 天 香 陣 透 長 安,  Xung thiên hương trận thấu Trường an,
   滿 城 盡 帶 黃 金 甲。   Mãn thành tận đới hoàng kim giáp.
     Có nghĩa :
      - Đợi đến ngày mồng 8 tháng 9 khi mùa thu đến, lúc bấy giờ...
      - Sau khi hoa của ta nở rộ thì trăm hoa khác đều tàn (chết) cả.
      - Mùi hương hoa (cúc) của ta sẽ vọt thẳng lên trời và thấu tận Tràng an. Và lúc đó thì...
      - Cả thành khắp nơi như đang khoác lên một bộ khôi giáp bằng vàng ròng vậy!

                    
                        

      Bài thơ được gieo vần trắc, mà lại là các vần ÁT đầy sát khí! Hoàng Sào không nói "Cửu nguyệt Cửu" mà lại hạ câu "Cửu nguyệt Bát". BÁT vừa ăn vận SÁT với câu dưới lại vừa chỉ ý nôn nao của Hoàng Sao muốn sớm ngày thực hiện hoài bão; Không kịp đợi thêm một ngày cho đến Mồng 9 tháng 9; Chỉ đến "Mồng 8" thôi, khi hoa cúc của ta nở rộ, thì tất cả các loài hoa khác sẽ tàn lụi và... chết hết ! Và không còn phải dấu diếm gì nữa... Hoàng Sào muốn là mùi hương hoa cúc của mình xông thẳng lên trời và thấu tận đến Tràng An, để thành Tràng An như được võ trang lên bằng những bộ áo giáp màu hoàng kim rực rỡ oai hùng "Mãn thành tận đới hoàng kim giáp. Ý của Hoàng Sào là cả thành Tràng An đều là màu vàng rực rỡ khi hoa cúc khắp nơi đều nở rộ trong ngày Tiết Trùng Cửu Mùng chín tháng chín Âm lịch trong khi các hoa khác đều tàn lụi và chết sạch ! 
      Không còn yếm thế như bài "Đề Cúc Hoa 題 菊 花" ở trên, ước ao cho hoa cúc được nở vào mùa Xuân, mà tự hào rằng hoa cúc nở vào buổi tàn Thu. Trong khi các loài hoa khác bị sương Thu làm cho héo úa tàn tạ thì hoa cúc vẫn ngạo nghễ đón sương Thu mà nở rực rỡ khắp nơi. Và trong công cuộc lãnh đạo nông dân đứng lên khởi nghĩa, Hoàng Sào cũng đã thực hiện được ước mơ và hoài bão của mình. Đánh thẳng vào Tràng An và Lạc Dương rồi lên ngôi xưng hiệu là Đại Tề Hoàng Đế 大 齊 皇 帝.
                               
                     
                        
* Diễn Nôm : 
       Vì bài thơ gieo vần Trắc rất độc đáo, nên mạn phép giữ nguyên những từ đã rõ nghĩa để giữ nguyên được cái thanh điệu sắt máu trúc trắc của bài thơ: 
     
                     BẤT ĐỆ HẬU PHÚ CÚC

                 Đợi đến thu sang cửu nguyệt bát,
                 Hoa ta nở rộ trăm hoa sát.
                 Ngất trời hương tỏa thấu Trường An,
                 Cả thành đều khoát hoàng kim giáp !
       Lục bát :
                 Mồng tám tháng chín thu sang,
                 Hoa ta nở rộ hoa tàn trăm nơi.
                 Tràng An hương thấu đến trời,
                 Cả thành rực rỡ nơi nơi giáp vàng !
       
                                   

      Hoa Cúc từ đời Tấn đã nổi tiếng theo với tiếng tăm cao nhã thanh khiết của Đào Tiềm là Đào Uyên Minh với các câu như "Thái cúc đông ly hạ, Du nhiên kiến Nam sơn 採 菊 東 籬 下, 悠然 見 南 山"... Cúc còn được gọi là Hoàng Hoa, nên cúc tửu là Hoàng Hoa Tửu, một trong "Bốn mùa ăn chơi" của người xưa là "Thu ẩm Hoàng hoa tửu, Đông ngâm bạch tuyết thi 秋 飲 黃 花 酒, 冬 吟 白 雪 詩" mà. Nhưng hoa Cúc đến dưới ngòi bút của Hoàng Sào thì trở nên bá đạo sắt máu với các câu như: "Ngã hoa khai hậu bách hoa SÁT", Hoàng Sào không nói "Bách hoa TÀN" mà nói "Bách hoa SÁT" là "trăm hoa bị Tàn Sát hết"chớ không phải là "Tàn lụi"; Và "Mãn thành tận đới hoàng kim GIÁP"; Ông không nói là "Hoàng kim y" mà lại nói là "Hoàng Kim Giáp" nghe có vẽ võ biền và mạnh bạo hơn với chiếc "áo Giáp màu vàng kim" của chiến binh. Qủa là một cái nhìn vừa nên thơ, vừa độc đáo, vừa sắt máu, vừa bá đạo của một kẻ kiêu hùng, muốn bức phá vòng cương tỏa bình thường để làm nên việc lớn!
      Nhưng sau khi thua trận, phải chạy trốn để ẩn danh làm hòa thượng, thì cái hào khí của kẻ kiêu hùng cũng tiêu tan và nguội lạnh trong ánh nắng chiều tà với những lời cảm khái xót xa... Ta hãy đọc bài Thất ngôn tứ tuyệt thứ ba "Tự Đề Tượng 自 題 像" của ông thì sẽ rõ:

 記 得 當 年 草 上 飛,   Ký đắc đương niên thảo thượng phi,  
 鐵 衣 着 盡 著 僧 衣。   Thiết y trước tận trước tăng y.
 天 津 橋 上 無 人 識,   Thiên Tân kiều thượng vô nhân thức,
 獨 倚 欄 干 看 落 暉。   Độc ỷ lan can khán lạc huy !

                                      

      Có nghĩa :
       - Nhớ những năm xưa (cửi ngựa) lướt bay trên cây cỏ, giờ thì...
       - Áo giáp sắt mặc xong rồi phải đổi mặc cà sa của thầy tăng.
       - Đứng trên cầu Thiên Tân mà không có ai nhìn ra ta nữa cả...
       - Một mình tựa lan can cầu mà nhìn ánh nắng chiều rơi rụng!...

                    Nhớ thuở năm xưa lướt cỏ cây,
                    Cà sa thay giáp sắt rồi đây.
                    Thiên Tân cầu lớn không người biết,
                    Chiều xuống một mình ngắm bóng mây !...
          Lục bát :
                    Cỏ xưa ngựa lướt băng băng,
                    Nay thì giáp sắt thay bằng cà sa.
                    Thiên Tân cầu lắm người qua,
                    Một mình thơ thẩn ngắm chiều tà rơi !

      Có thuyết cho là khi bại binh thì Hoàng Sào tự vận để đứa cháu kêu bằng cậu là Lâm Ngôn;  Có thuyết cho là người cháu ruột kêu bằng chú là Hoàng Mẫn; đem đầu của mình nộp cho tướng nhà Đường để lãnh thưởng; Cũng có thuyết cho là ông qui ẩn và tu ở trong chùa như bài thơ nêu trên để càng thắm thía hơn với một đời kiêu hùng dũng mãnh rồi rốt cuộc cũng như ánh nắng chiều dần tắt dưới chân cầu, hào khí một đời cũng theo dòng nước cuốn trôi xuôi...

      Nên chỉ có "hai bài thơ tả hoa cúc" nêu trên là chắc chắn của Hoàng Sào làm vì có trong "Toàn Đường Thi Tập"; Còn bài số ba đang còn trong tra cứu tranh luận. Về bài "BẤT ĐỆ HẬU PHÚ CÚC 不 第 后 賦 菊" độc đáo cuả Hoàng Sào thì sau nầy được Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương 朱 元 璋 mượn ý mượn lời làm một bài "Vịnh Cúc Hoa 咏 菊 花" cũng tương tự như thế:

 百 花 發 時 我 不 發。   Bách hoa phát thì ngã bất phát,
 我 若 發 時 都 駭 殺。   Ngã nhược phát thì đô hãi sát.
 要 與 西 風 戰 一 場。   Yếu dữ Tây phong chiến nhất trường.
 遍 身 穿 就 黃 金 甲。   Biến thân xuyên tựu hoàng kim giáp.
             
                          
      Chu Nguyên Chương là ông vua xấu trai nhất trong các hoàng đế Trung Hoa

     Có nghĩa :
      - Khi trăm hoa đua nở thì ta chẳng nở, và đến...
      - Khi ta nở thì các hoa khác đều kinh hãi mà chết hết.
      - Ta muốn cùng với gió Tây đánh nhau một trận, nên mới...
      - Khắp mình khoát lên chiếc áo giáp hoàng kim như thế nầy.

                  Khi trăm hoa phát ta chưa phát,
                  Ta phát trăm hoa đều chết ngạt.
                  Muốn thách gió tây chiến một phen,
                  Cả mình ta khoát hoàng kim giáp !

       Lời lẽ ý tứ đều mượn ở bài "BẤT ĐỆ HẬU PHÚ CÚC" của Hoàng Sào, nhưng không sắt máu và mạnh bạo bằng thơ của Hoàng Sào. Chỉ mượn hình tượng của hoa cúc màu vàng như là mặc áo giáp vàng để chống chọi lại với gió tây hiu hắt mà thôi, chớ không mạnh bạo hào hùng như thơ của Hoàng Sào "Mãn thành tận đới hoàng kim giáp 滿 城 盡 帶 黃 金 甲" cả thành đều rực rỡ như đều được khoát lên chiếc áo giáp màu hoàng kim vậy. Và cũng vì câu thơ vừa tượng hình vừa tượng ý một cách sống động nầy mà nhà đạo diễn tài ba Trương Nghệ Mưu 張 藝 謀 của nền điện ảnh Bắc Kinh năm 2006 đã làm nên bộ phim có tựa đề là "Mãn thành tận đới hoàng kim giáp 滿 城 盡 帶 黃 金 甲". Bộ phim đã chiếm nhiều giải Điện Ảnh Quốc Tế về Âm thanh, Hình ảnh, cả giải Oscar về Trang phục... 

           

       Trên đây là Hoàng Sào trong chính sử, trong văn học. Mời đọc tiếp bài viết tới : Hoàng Sào trong truyền thuyết dân gian.

                                                             杜 紹 德
                                                          Đỗ Chiêu Đức










Thứ Năm, 2 tháng 4, 2026

Ta Với Đêm - Vu Sơn

 Ta Với Đêm

Còn khoảng vô thường… 
ta với đêm
không gian giam hãm… 
chút êm đềm?
phả sương phiên khúc 
chưa…
đồng hóa
một thảo nguyên nằm…
nghi vấn thêm 

Trăng khuya  say ngủ... cuối giang hà
chếnh choáng  
gío đùa…
loạn bóng hoa
thăm thẳm trùng dương 
hoài… sóng sánh
ru hời tiếng hát vọng… ngàn xa?

Chờ mãi
lá về đem gía băng
dáng đêm 
rơi lặng lẽ cung hằng 
quạnh hiu vay mượn qua 
ngày tháng
vẫn thế 
lộ trình… nghiêng thoáng giăng 

Mai mốt 
giọt buồn nhỏ xuống thơ
đừng quên phương hướng 
... lặng như tờ
hồn vương thềm gío hoang
ngơ ngác
vực thẳm 
khôn cùng 
ướt... đọng mơ

Đêm vắng tình cờ…
mưa ngắn thưa
hồng ân... 
cứu rỗi?
buổi giao thừa
lan nhanh
nhang khói ngầm da thịt 
ngôn ngữ 
phong trần 
phai nhạt chưa?

Vu Sơn













BÓNG THỜI GIAN - Thơ Sông Thu và Thơ Họa

                                   

 BÓNG THỜI GIAN

Làm sao níu được bóng thời gian

Đừng để trôi đi quá vội vàng

Cho tuổi thanh xuân dài bất tận

Cho thời hạnh phúc kéo miên man

Ánh nhìn đôi mắt luôn ngời sáng

Nhịp đập con tim mãi rộn ràng

Hy vọng, niềm tin hoài rạng rỡ

Con đường phía trước rộng thênh thang.

  Sông Thu

( 24/03/2026 )


Thơ Họa: 

     THỜI GIAN ĐỔI

Bao vì Tinh Tú trong Không gian

Quay tít Thái Dương với Nguyệt vàng.

Một kiếp Phù du... Xuân bất tận...

Đời Người ngắn ngủi cứ lan man,

Cơ Trời Bí Nhiệm đâu sao tỏ...?

Níu kéo Thời gian khó rõ ràng.

Thời khắc đổi... Không gian khó đổi,

Thanh Xuân hy vọng... Có thênh thang?...

Mỹ Nga

  24/03/2026  ÂL, 07/02/  Bính Ngọ

 

   MANG GÌ VỀ BẾN GIÁC

Trăm năm ngắn ngủi, hỡi! Nhân gian

Ta sẽ mang chi đến suối vàng?

Vất vả bon chen ôm não luỵ

Nhọc nhằn đấu đá kết sầu man

Tay xui quần quật đà rời rã

Mắt đượm lo toan hết rỡ ràng

Biết đủ thì lòng hoài thoải mái

Nên mầm thanh thản mãi leo thang.

     LAN

(24/03/2026)

 

THUẬN LẼ NHƯ NHIÊN

Cõi tạm nhẹ hều chốn thế gian

Ngày veo tên bắn... quý hơn vàng?

Xuân dần phai nhạt... hoài mơ huyễn

Thì vãn tái hồi... uổng mộng man?

Nhung nhớ nuối thời thơ với thẩn

Ngậm ngùi lạt thuở rộn cùng ràng...

Cư trần chẳng đặng duyên tri ngộ

Mượn tứ thi Đường "thế" thuốc thang.

Nguyễn Huy Khôi

     24-3-2026

 

 HỎI ÔNG TRỜI

     ( họa 4 vận)

Muốn sống trăm năm hả thế gian ?

Để cho sánh được với trăng vàng

Đừng bon chen lắm thân lo gánh

Chớ vất vã nhiều xác phải mang

Tuổi lão chất chồng đà rõ rệt

Cái già xồng xộc đã chàng ràng

Thì xin cứ hỏi trời cho biết…

Trí não an nhàn chẳng thuốc thang

Songquang

 20260324

 

        GỌI XUÂN VỀ

Buồn rầu cần phải đổi không gian

Để khỏi nghe xa xót, võ vàng

Nỗi nhớ tháng năm  là khổ lụy

Niềm thương giây phút cũng mê man

Thế nên thời khắc như thù hận

Đừng đợi mốt mai sẽ rỡ ràng

Son phấn tri âm thân cận nhất

Gọi Xuân về nhé, chớ lang thang …

Rancho Palos Verdes  24 - 3 - 2026

CAO MỴ NHÂN 

 

 LẨM CẨM TUỔI CHIỀU

Hiện hữu trăm năm cõi thế gian

Bóng chiều cũng đổ hết son vàng

Tiến thêm ngao ngán đời mai một

Ngoái lại thương thương thuở rỡ ràng

Ngẫm cảnh thân già lòng lẩn thẩn

Ngồi ôn chuyện cũ trí lan ,man

Tháng năm dần cạn, còn bao nữa…

Hỏi thử về trời mấy nấc thang?

CAO BỒI GIÀ

   24-3-2026

 

    KIẾP THẾ GIAN

Nhanh thoát cũng rồi kiếp thế gian,

Ra đi để lại bóng hiu vàng.

Thanh xuân tuổi ngọc đâu còn nữa,

Hạnh phúc niềm vui vút thoáng man.

Trân trọng giữ gìn lưu lóa sáng,

Hiên ngang hãnh diện tánh thôn ràng.

Nữ nhi trọn nết thân hòa ái,

Danh tiếng không cần rộng kéo thang.

                          *

Trung kiên hực sáng ánh hào quang!

HỒ NGUYỄN

  (24-3-2026)

 

    BẾN TRẦN GIAN

Ta ngồi đợi giữa bến trần gian

Vớt mảnh pha lê nắng rộm vàng

Rạo rực cùng dòng trôi lướt thướt

Cồn cào với nhịp vỗ mơn man

Chờ trông, mãi rụng từng mong ngóng

Luyến tiếc, hoài lưu những buộc ràng

Cổ độ, dài đêm nhìn vọng tưởng

Đồng dao trở lại “Bắc Kim Thang”

Lý Đức Quỳnh

    26/3/2026


    NGƠ NGÁC CHIỀU

Kiếp người một thoáng chốn nhân gian

Trần khách bâng khuâng tuổi võ vàng.

Vô ngã vô thường suy rốt ráo

Thiên đường địa ngục nghĩ lan man.

Sân si ước vọng đà buông bỏ

Chữ ái tình thương vẫn buộc ràng.

Ngơ ngác mắt già chiều nhạt nắng

Trên trời mây trắng vẫn lang thang !

   Mailoc

03-24-2026

 

   DẤU ẤN THỜI GIAN   

Tháng ngày dấu ấn của nhân gian

Giọt sữa tiếng oa quý tựa vàng

Tuổi rưỡi tập gần đi chậm chạp

Để rồi luyện viễn nhảy lan man

Bao đôi du ngoại thời rôm rả

Bao cặp tân hôn kiểu rỡ ràng

Hạnh phúc tràn trề đường rộng mở

Hoàng Tuyền đang độ hỏng cầu thang

   03 – 2026

Tran Nhu Tung 


       CÕI MỘNG

Đơn phòng chứa đựng đầy không gian

Đời khác chi thu chiếc lấ vàng

Đợi gió đưa chiều bay tản mạn

Chờ sương ủ cuống rớt lan man

Buông đi sẽ bỏ lòng ghi giữ

Quên hết âu lo chuyện buộc ràng

Năm tháng cạn dần ngày ngắn ngủi

Rồi theo cõi mộng nẻo thênh thang.

2026-03-25

  Võ Ngô

 

THỜI GIAN MẤY CHỐC

Thích sát nhân là loại thảo gian (1)

Chẳng hay sinh mạng quý hơn vàng.

Con người biết nghĩ yêu tình nghĩa,

Thú vật vô tri sống dã man.

Rước hoạ vì manh tâm thấy rõ,

Chiêu tai bởi ác ý ràng ràng (2)

Thời gian mấy chốc, mau tu tỉnh!

Dẫu muốn lên trời không có thang!

Đỗ Quang Vinh

    25-3-2026

Chú thích:

(1) gian  = cỏ may. Vd: thảo gian nhân mệnh 草 菅人 命 = coi mạng người như cỏ rác

(2) * chiêu tai 招 災 chiêu tai= rước lấy tai họa

      * ràng ràng = rành rành = hết sức rỏ ràng, ai cũng thấy, vd: chứng cớ rành rành

 

SINH LÀ KÝ TỬ LÀ QUY 

Sinh ký tử qui, giữa thế gian

Bóng câu cửa sổ vội chi vàng

Cái già xồng xộc ai trai gái ?

Tuổi trẻ chóng qua kẻ nữ “man” * ?

Cầu thủ đá banh luôn tỏa sáng

Đại gia phú hộ cứ chàng ràng

Bồng lai tiên cảnh em mơ mộng

Đến hẹn lại lên” bắc cái thang…

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley March 25, 2026

 

     BÓNG THỜI GIAN

Hoàng hôn lặng lẽ tím không gian

Ráng đỏ chiều xưa nhạt nắng vàng

Má tựa, mây trời trôi lững thững

Vai kề, tóc gió quyện mơn man

Xuân đầu hạnh ngộ chưa quên lãng

Hạ cuối phân ly vẫn buộc ràng

Kỷ niệm ân tình thêm khắc khoải

Tuổi già cô quạnh bước lang thang

ThanhSong ntkp

 CA. 25/03/2026

 

NÍU BÓNG THỜI GIAN

       Họa bốn vần

At tài “níu bóng” chốn nhân gian

Mời tới nơi đây nhận lượng vàng

Trái đất vòng quay đà ổn định

Tháng ngày thể chất chẳng lan man

Nói tuy dễ dãi không tùy tiện

Làm ngại khó khăn phải buộc ràng

Tuế nguyệt bao trùm toàn thế giới

Nhiều tiền mau kiếm được dài thang.

    03 - -2026

Tran Nhu Tung

 

        BÓNG XẾ

Chờ đây thuyền cặp bến trần gian

Tới lượt mời lên đến suối vàng

Định sẵn Nam Tào ghi sổ sách

Ngày giờ năm tháng phước phần mang

Hên xui tự vấn thế hành sự

Tốt xấu đã phân khá rõ ràng

Bóng xế hồn thăng miền cách biệt

Là là sóng gió... lướt thênh thang !..

 Yên Hà

26/3/2026

 

    BÓNG THỜI GIAN

Nắng chiều nhàn nhạt trải không gian

Tuổi hạc hanh hao nét võ vàng

Răng rụng uống ăn tỳ bịn rịn

Mắt mờ đi đứng não mơn man

Hôm nào minh mẫn không nhầm lẫn

Nay lại lơ ngơ chẳng rõ ràng

Thôi vậy đường đời ai chả thế

Buồn chi thơ thẩn bước lang thang

Hưng Quốc

       Texas 3-26-2026 


     DÙ TUỔI TÁC

Dẫu sống bao ngày ở thế gian

Dù cho tuổi tác trở thu vàng

Tâm hồn rộn rã hòa trăng nước

Suối mộng yên lành rõ nấc thang

Nụ nở tươi cười luôn thắm đượm

Tình khai đẹp đẽ chẳng chàng ràng

Việc làm hữu ích lòng thanh thản

Chân lý rạng ngời nghĩa cử mang…

Đức Hạnh

 26032026 


        ĐỜI NGƯỜI

Tâm trạng con người chốn thế gian

Lúc dường tỉnh táo, lúc mê man

Đời như vở kịch nhiều phân cảnh

Kiếp tựa đường đèo lắm bậc thang

Qua đoạn quanh co đầy đá nhọn

Đến nơi phẳng lặng ngập hoa vàng

Vui buồn phút cuối đều qua hết

Thanh thản buông rơi những buộc ràng.

  NhưThiền

( 28/03/2026 )

 

   VỊNH ÔNG "YAHAMA"

Tuổi hạc còn thèm của thế gian

Trở về quê kiếm Động Hoa Vàng

Từ xa cứ ngỡ tình ngay thật

Gặp mặt toàn là chuyện trái ngang

Lão tưởng như mình còn tráng kiện

Em vờ tựa én mới ra ràng

Đau lòng hỏi Cụ Giời nâng đỡ

Được nhắn:"tìm ta, mua cái thang"

Nông gia hai lúa

miệt vườn NJ USA

 

TRUNG THỰC VÀ TỬ TẾ

Hãy sống thật lòng, chẳng dối gian

Trắng thì để trắng chớ tô vàng

Chưa yêu, tránh nói lời mơn trớn

Lỡ ghét, cũng đừng giọng dã man

Chửa xứng người thương, không níu giữ

Chưa là bạn thiết, tránh ôm ràng

Chân thành, tử tế... đời yên ả

Thân, trí an lành khỏi thuốc thang.

Thanh Giang

( 28/03/2026 ) 


TÌNH CẢM VẤN VƯƠNG 

Khó tránh làm sao những buộc ràng

Khi đang sống tại cõi trần gian

Thân quen, mấy chốc thành tri kỷ

Gắn bó, không lâu kết bạn vàng

Trí đẫm ân tình, tim rộn nhịp

Lòng tràn hạnh phúc, bước leo thang

Vấn vương chữ ÁI nào đâu xấu

Miễn dạ chân thành chẳng dối man.

Nguyễn Đông Anh

    ( 29/03/2026 ) 


NHỮNG NẤC THANG ĐỜI

Mỗi chặng đường đời, một nấc thang

Đã đi, phải tới, chẳng chàng ràng

Bên trên, trời thẳm mây lờ lững

Phía dưới, vực sâu nắng võ vàng

Đứng lại...chân run, người lảo đảo

Leo lên...thế vững, gió mơn man

Chân hoài tiến mãi không dừng bước

Nấc cuối ra ngoài cõi thế gian.

Lưu Lan Hương

  ( 31/03/2026 ) 


       TỈNH MỘNG

Được trời ban phép thoát trần gian

Đến cỏi Hằng Nga ngắm Nguyệt vàng

Viếng chốn cung đình cùng điện ngọc

Thăm đồng bấy động bởi dây thang

Ngọc Hoàng Thượng đế uy lừng lẫy

Thiên tướng- Thiên binh thế rỏ ràng

Tiên Nữ  điệu đà nhìn tuyệt diễm

Giật mình tỉnh giấc… tiếc cơ man…

Mai Vân-VTT

      31/3/26.