Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Đời Thủy Thủ 3 (Vũ Thất) – Chương 34: VƯỢT QUA SÓNG GIÓ

 

                                          

Đời Thủy Thủ 3 

 Chương 34VƯỢT QUA SÓNG GIÓ


Đêm qua, Võ Bằng trằn trọc. Điều kiện của ông Huỳnh Quang Đạo không chỉ là một lời thách cưới. Nó như một cơn cuồng phong ập xuống, quật ngã tất cả những dự định anh đã âm thầm xây dựng. Ánh mắt nghi ngờ của ông, giọng nói lạnh và tỉnh, nụ cười buồn của Như Oanh… cứ xoay vòng trong tâm trí anh như những đợt sóng không dứt.
Phải gặp ngay Tư Lệnh, không thể chần chừ. Được hay không dứt khoát sớm cho khỏe.

Anh mở tủ, chọn bộ quân phục đẹp nhất, đôi giày đen bóng lộn. Anh gắn cặp lon vào cầu vai; bảng tên, hàng huy chương, huy hiệu Hạm Trưởng được đặt trên hai túi áo.
Anh ngắm nghía mình trong gương và thấy hài lòng. Tư Lệnh rất để ý đến quân phục các cấp, cần gây cảm tình ngay phút đầu. Anh chậm rãi vuốt lại từng nếp gấp trên quân phục, ngắm mình trong gương. Gương mặt hơi căng cứng, đôi mắt thoáng chút bất an. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Bình tĩnh, Võ Bằng, còn nước còn tát.”

***

Tòa nhà Bộ Tư lệnh Hải Quân cao sáu tầng, lúc nào cũng mang vẻ uy nghi. Cổng có bảng màu nước biển mang hai mỏ neo gác chéo nằm trên hàng chữ lớn “Trại Bạch Đằng” cùng màu trắng. Anh từng phục vụ ở đây một năm, mới xa một tháng mà khi trở lại, vẫn cảm thấy lòng se thắt.
Mới tháng trước, Tư Lệnh gọi anh đến giao nhiệm vụ. Lần này anh tự đến xin đặc ân.

Phòng chờ yên tĩnh. Một Trung Úy Tùy Viên đứng lên chào hỏi:
– Đại Úy có hẹn trước?
– Không, tôi cần gặp Tư Lệnh có việc riêng, bất ngờ.
Trung Úy Tùy Viên nhấc điện thoại. Sau vài phút trao đổi qua máy, người Tùy Viên nói:
– Đại Úy lên lầu gặp Trung Tá Chánh Văn Phòng.
Vẫn khuôn mặt gặp lần trước, vẫn ánh mắt thân thiện sau cặp kính, vẫn chiếc bàn đầy hồ sơ. Võ Bằng chào kính:
– Thưa Trung Tá, tôi xin được gặp Tư Lệnh.
Ông đứng dậy, gõ cửa. Vào trong ít phút rồi trở ra:
– Tư Lệnh thuận tiếp.

Võ Bằng bước vào, chào đúng quân cách. Đô Đốc ngồi sau bàn lớn, nhìn anh bằng ánh mắt điềm nhiên của người đã quen với những cuộc gặp bất ngờ. Ông đưa tay, Võ Bằng hơi khom mình, bắt lấy. Ông mỉm cười:
– Ngồi đi.
Anh ngồi thẳng, để nón trên gối.
Ông vui vẻ tiếp:
– Rất vui gặp lại anh. Mỗi ngày tôi vẫn theo dõi hoạt động của Rạch Gầm. Tích cực và hiệu quả. Anh không phụ lòng kỳ vọng của tôi. Thành thật ngợi khen. Các huy chương đã được Bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận. Khi tàu sửa chữa xong, Hạm Đội sẽ tổ chức một lễ gắn.

Ông nhồi thuốc Half and Half vào ống vố, bật lửa, hút một hơi dài rồi từ từ nhả khói. Ông sảng khoái tiếp:
– Tôi cũng đang theo dõi loạt bài phóng sự chiến trường vùng biển Tây Nam Phú Quốc của Lan Như. Các bài viết rất hấp dẫn. Nhờ đó mà Hải Quân được thêm tiếng tăm. Anh có đọc chứ?
– Dạ chưa!
– Phải đọc. Phóng sự về hải hành, hải đảo, hải chiến, cuồng phong của Rạch Gầm mà Hạm Trưởng Rạch Gầm lại bỏ qua. Tệ quá. Xuống Phòng Tâm Lý Chiến lấy báo đọc đi! Tôi cũng đã chỉ thị điện thoại về tòa soạn cám ơn cô ấy.
Võ Bằng thấy vui nhưng vẫn nặng lòng. Anh nói xuôi:
– Thưa Đô Đốc, tàu mới về, bận rộn nhiều việc. Tôi sẽ đọc.
Tư Lệnh đổi giọng thân tình:
– Cô phóng viên còn khoe là được thủy thủ đoàn đối đãi ân cần. Riêng Hạm Trưởng có… quá ân cần không?
– Thưa không.
– Báo có đăng hình cô phóng viên và hình Hạm Trưởng Rạch Gầm. Cô phóng viên xinh đẹp thế mà Hạm Trưởng độc thân không cảm mến, cũng lạ!
– Thưa, đó là lý do hôm nay tôi xin gặp Đô Đốc.
Đô Đốc hất hàm:
– Nào! Chuyện gì?
– Thưa Đô Đốc, một việc cá nhân…
– Nói.
– Thưa, tôi dự định cưới vợ…

Tư Lệnh mỉm cười, khuyến khích:
– Tốt. Anh cần gì?
Võ Bằng ngập ngừng, khoảnh khắc còn khó hơn ra lệnh tác xạ:
– Thưa Đô Đốc, ông già vợ tương lai ra điều kiện quá khó: hôn lễ phải theo nghi thức Hải Quân… và người chủ hôn phải là Tư Lệnh Hải Quân.
Đô Đốc nhíu mày:
– Cái kiểu ra điều kiện cho thấy ông ấy đâu có muốn gả con cho anh.
– Thưa chính vì vậy, tôi mới đến cầu xin Đô Đốc giúp đỡ.
Giọng ông nặng nề:
– Anh có thấy người ta lợi dụng tôi để thắng một canh bạc tình cảm?
Câu hỏi như tiếng súng bắn gần:
– Thưa Đô Đốc… quả là vậy. Nhưng tôi không còn cách nào khác.
– Nếu tôi từ chối?
– Thưa, Đô Đốc biết kết quả mà! Thì đành đổ thừa cho số mạng!
– Anh có cho rằng tôi là người gieo số mạng?
– Thưa, tôi không dám nghĩ vậy.
Đô Đốc nhìn anh thật lâu:
– Tôi thông cảm anh, ai thông cảm tôi? Hãy tưởng tượng, nếu tôi nhận lời anh, từ nay, các sĩ quan đều mời tôi dự cưới. Thì giờ đâu tôi nhận hết! Nếu nhận người này, từ chối người kia, tôi mang tiếng thiên vị…
– Thưa chính Đô Đốc dự đám cưới Đại Tá Thám.
– Tôi dự với tư cách bà con chớ không phải tư cách hải quân.

Võ Bằng lặng người, hết đường thuyết phục. Anh thấy lưng ghế lạnh đi, tay bấu nhẹ vào cạnh bàn. Như vậy có nghĩa Như Oanh sẽ mãi rời khỏi đời anh, như Hiền, như Hồng, như Tuyết. Anh có cảm tưởng cả bầu trời sụp đổ. Chỉ một lời từ chối, và tình yêu của anh chìm nghỉm nơi đáy biển.
Đô Đốc đứng dậy, bước đến cửa sổ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ phần phật trước gió. Một chiến hạm lặng lờ hướng ra khơi. Một đôi nhân tình thong dong ngang qua hai ổ súng thần công dưới chân kỳ đài. Ông chợt nhớ về thuở trai trẻ, cũng từng liều vì tình yêu. Cũng từng bị thử thách.
Ông quay lại, nói lớn:
– Cả hai còn trẻ mà. Rồi mỗi người lại tìm thấy người khác.
– Nếu dễ dàng như vậy… tôi đã không mong cầu ở Đô Đốc.
Im lặng rất lâu. Cuối cùng, Đô Đốc trở về ghế ngồi:
– Tôi không hứa gì hôm nay. Nhưng tôi cho anh một cơ hội. Trước tiên, hãy làm đúng thủ tục xin cưới vợ. Qua điều tra an ninh, nếu kết quả tốt… anh trở lại gặp tôi.
Ánh mắt ông sắc bén:
– Anh từng suýt để mất tàu vì một cô gái. Hy vọng lần này anh… may mắn hơn.
Võ Bằng đứng dậy chào:
– Xin đa tạ Đô Đốc.
Khi bước ra khỏi Bộ Tư Lệnh, anh thấy lá cờ bay thư thả như cảm thông niềm hy vọng mong manh của anh. Tuy không thắng, nhưng cũng chưa thua.

***

Hai tháng không trôi êm. Đó là hai tháng của những đêm lo âu, mất ngủ. Chiến hạm đã sửa chữa xong, đã ra ụ, chờ lệnh công tác. Khi được báo hồ sơ điều tra an ninh kết quả tốt đẹp, không bỏ mất phút giây, anh đến ngay nhà ba mẹ Như Oanh.
Cửa mở, bà Huỳnh Quang Đạo nhìn anh, ánh mắt pha chút ngạc nhiên:
– Cậu lại đến?
Không chút bối rối, ngại ngùng, Võ Bằng lễ phép đáp:
– Thưa bác, cháu xin được gặp hai bác.
Bà Đạo mở rộng cửa:
– Vào nhà đi.
Ông Đạo từ thư phòng bước ra. Ánh mắt vẫn sắc:
– Có việc gì?
– Thưa… cháu đến báo tin.
– Tin gì?
– Cháu đã gặp Tư Lệnh Hải quân.
Ông Đạo khựng lại:
– Ông ấy tiếp cậu?
– Dạ.
– Rồi sao?
Võ Bằng hân hoan nhìn ông rồi bà:
– Tư Lệnh đã nhận lời đứng chủ hôn.

Cả ba ngồi vào bộ salon. Căn biệt thự lặng ngắt như tờ. Ông Đạo sững người. Bà Đạo vào trong pha trà. Thời gian cứ trôi cho tới khi bà trở ra rót trà vào tách. Ông Đạo run tay nâng tách trà lên miệng, vừa thổi vừa uống. Mắt ông mở to, nhìn Võ Bằng như thể không tin nổi. Một thoáng thất thế hiện lên trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng. Sau phút im lặng nặng nề. Ông Đạo đặt tách trà xuống, lắc đầu:
– Tôi không tin.
– Chuyện hệ trọng, cháu đâu dám nói dối.
Ông nghiêm giọng:
– Cậu nghĩ, chỉ vì Tư Lệnh hứa làm chủ hôn mà cậu thành rể nhà này?
– Thưa, chính bác nói vậy.
Không khí đông đặc. Ông Đạo chuyển hướng:
– Cưới rồi, anh cho vợ ở đâu? Mướn nhà à?
Như Oanh nghe tiếng ồn, đi xuống lầu. Nàng ngồi ghế cạnh Võ Bằng. Anh nhìn nàng, rồi nói nhỏ nhẹ với ông Đạo:
– Dạ, cháu có nhà.
Tia nhìn của ông như muốn đốt cháy Võ Bằng:
– Thật không đó? Gia đình không dư dả, cậu thì lương lính…
Võ Bằng ngập ngừng. Anh chưa từng nói dối. Mà nói thật thì mất vợ:
– Thưa… nhà do hải quân cấp.
Câu nói thốt ra, anh thấy mặt mình nóng lên. Hải quân không cấp nhà cho sĩ quan độc thân. Hy vọng ông không hỏi lại con rể Đại tá Thám.

Giọng ông Đạo lạnh lùng:
– Dù vậy, tôi vẫn không muốn gả con cho cậu.
Như Oanh ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào cha:
– Ba. Ba đã thách, anh ấy đã nhận, và Tư Lệnh Hải Quân đã nhận lời…
Ông Đạo chòng chọc nhìn con:
– Con ngồi yên. Đừng chen vào.
– Nhưng con là người sống với kết quả.
Ông to tiếng:
– Nhưng ba không nhận kết quả đó.
Nàng siết chặt tay, kềm giọng bình thường:
– Nếu ba không giữ lời, con sẽ không bao giờ lấy chồng nữa.
Võ Bằng quyết liệt:
– Thưa bác, nếu hủy hôn nhân, danh dự của hai bác không còn nguyên vẹn. Một là với người con rể. Hai là với Tư Lệnh Hải Quân.
– Có ăn nhằm gì với con rể của tôi?
– Thưa có, ông Tư Lệnh từng dự đám cưới trưởng nữ của hai bác.
Ông Đạo ngạc nhiên:
– Do đâu cậu biết Tư Lệnh Hải Quân có dự đám cưới?
– Thưa bác, do chính Tư Lệnh nói. Ông ấy coi hồ sơ xin cưới vợ của cháu, thấy người cháu cưới là em vợ Đại Tá Lương Đình Thám, vì vậy ông miễn cưỡng nhận lời.

Ông Đạo nghe lòng chùng lại. Ván bài do ông giăng ra, giờ khép lại chính ông. Ông cứ tưởng Tư Lệnh Hải Quân không đời nào dự đám cưới sĩ quan trung cấp, nhất là đứng chủ hôn. Đúng là… tận số. Ông thở dài, giọng trầm hẳn xuống:
– Thôi được. Coi như cậu đáp ứng các điều kiện. Nhưng còn vài yêu cầu cần phải tuân theo.
Anh vội nói:
– Dạ, cháu xin nghe.
– Sau sáu tháng mới có lễ hỏi. Sau một năm mới có lễ cưới.
Võ Bằng không kềm được ý nghĩ:
– Thưa bác, một năm… lâu quá!
Ông nghiêm giọng:
– Hôn nhân không chỉ là ngày cưới. Sáu tháng để thử lòng, để hiểu nhau. Một năm là để tránh tiếng đời dị nghị. Với thằng rể Lê Đình Thám hay thằng rể hụt Tạ Quang Vinh cũng vậy.
Võ Bằng nhìn Như Oanh. Nàng nhìn anh, không biểu lộ ý kiến. Anh nói:
– Thưa hai bác, cháu đã khá lớn tuổi, lại thêm thường công tác lâu ngày, xin bác rút ngắn thời hạn…
Ông Đạo nhìn bà. Bà gật đầu. Ông nói:
– Thôi được. Chúng tôi đồng ý giảm một nửa. Nghĩa là sau ba tháng làm đám hỏi, sau sáu tháng đám cưới.
– Dạ, cháu sẽ theo đúng.
– Yêu cầu thứ hai, chúng tôi bắt rể. Nghĩa là cậu và vợ cậu phải ở đây với chúng tôi.
Võ Bằng mừng thầm. Tưởng gì chớ điều kiện này… vượt mong ước của anh:
– Dạ, cháu sẽ tuân lời.
Ông đứng dậy, đưa tay:
– Chúc mừng cậu.
Võ Bằng đứng lên cúi đầu, cung kính. Hai bàn tay siết nhau.
– Xin cảm tạ hai bác.
Như Oanh chắp tay:
– Con cám ơn ba mẹ.

Võ Bằng trịnh trọng thưa:
– Thưa hai bác, con kính mời hai bác dùng bữa cơm trưa.
Ông Đạo lắc đầu:
– Trưa tôi bận. Cám ơn.
– Vậy xin hai bác vào buổi tối.
Bà Đạo xua tay:
– Cám ơn nhiều. Để bữa khác.
– Vậy xin phép hai bác cho cháu mời Như Oanh.
Bà Đạo mỉm cười:
– Cháu hỏi nó.
Võ Bằng và Như Oanh bước ra cổng. Nàng nói khẽ:
– Anh tài thật. Em gần đứng tim.
Anh âu yếm nhìn nàng:
– Thật ra, do em đóng kịch quá hay.
Hai người lên Vespa. Tiếng máy nổ giòn và nhỏ dần.
Bên trong nhà, bà Đạo khẽ nói:
– Ông à, tôi thấy thằng đó cũng tốt.
Ông Đạo âu yếm nhìn bà. Ông nhớ lại tuổi trẻ của mình. Cũng từng có những tháng ngày long đong với bên nhà vợ. Ông nắm tay bà:
– Ừ. Cũng tốt… như tui vậy. Nhưng đừng quên. Nó với thằng Vinh gắn bó nhau bốn năm còn đổ vỡ, huống hồ hai đứa này chỉ vài tháng quen nhau…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








TA CÙNG XUÂN - Thơ Tâm Duyên và Thơ Họa

 

                                  

  TA CÙNG XUÂN

Từ ta có mặt mỗi Xuân sang

Giong ruổi tìm MƠ khắp nẻo đàng

Thân tục buồn vui bao mộng mị

Chí trai hồ thỉ khắp quan san

Bại, thành được, mất... như hoa đốm

Vinh, nhục hơn, thua... tựa gió ngàn

Đen đỏ cuộc chơi đà giáp mặt

Vui men ngày Tết luận đôi hàng

    (Mồng 2 Tết Bính Ngọ)

Tâm Duyên


Thơ Họa: 

   TA CÙNG XUÂN

Vẫn đón Xuân hồng mới mẻ sang

Cùng em rũ bỏ mộng hoang đàng

Kề vai khắn khít bờ tang hải

Sánh bước vui vầy đỉnh tuyết san

Cưỡi gió vô hình trêu lũng thẳm

Lùa mây hữu tướng giỡn truông ngàn

Từng giây trọn với niềm hoan lạc

Tuổi hết theo danh lợi sắp hàng

Lý Đức Quỳnh

    19/2/206

     (Mùng 3 tết Bính Ngọ) 


     MUỘN CẦU

Còn nhìn được én chở mùa sang

Thấy dáng nàng Xuân đến địa đàng

Dưới cội mai vàng đang rộ nở

Trên hoa cúc trắng đợi chia san

Chờ ngày xác nhập vào lòng đất

Gởi mảnh hồn đi lướt dặm ngàn

Ráng giữ tin yêu cùng lẽ sống

Cầu mong nhịp thở muộn đầu hàng.

2026-02-27

  Võ Ngô

 

     NGẪM CHƠI

Mã đáo Xuân về rước tuổi sang,

Mỏng như xác pháo rớt bên đàng "?"

Tang bồng hồ thỉ?... phơi sờn áo,

Ngựa thố can qua!... trải bạc san!

Công cán nhẹ hều vèo khói sóng,

Lợi danh hư huyễn thoảng mây ngàn"!"

Bại,thành,còn,mất... vo tròn - VỨT !

Thiện - ác... hùa chung nọ kể hàng

Nguyễn Huy Khôi

     27-02-2026

 

    XUÂN HỌP VUI

Có mặt ta cùng đón Tết sang,

Chung vui hiệp hội tránh chia đàng.

Bỏ hồi cách biệt mờ hai lối,

Hết lúc mịt mù bóng tịch san.

Ngẫm nghĩ số duyên ta sum họp,

Nhìn ra hết kiếp phận xa ngàn.

Giờ đây Xuân có mai đào nở,

Mượn chén chung nhau khỏi rẽ hàng.

HỒ NGUYỄN

 (26-02-2026) 


    ĐÓN XUÂN SANG

Đông tàn Mai nở đón Xuân sang

Bính Ngọ Tân Niên nhộn nhịp đàng

Cây cảnh xanh tươi Hoa nở rộ...

Hồng Đào Huệ Cúc Hướng Dương Quang

Trưng bày Bánh, Mứt Dưa,Soài chín

Đèn kết đong đưa theo gió ngàn...

Xum hợp Gia đình Chúc Phú quý

Nghĩa Nhân vẹn giữ hưởng Thanh Nhàn.

Mỹ Nga

   28/02/2026 ÂL,12/01/ Bính Ngọ

 

      CÙNG NHAU 

 Âm vang điệu nhạc đón Xuân sang

Là lúc trần gian rót điệu đàng

Cung bậc tuôn tràn bừng phố xá

Bể dâu co lại đắp …nền san …

Đã từng nếm đủ mùi gian khổ

Và cũng bồi thêm vị biếc ngàn

Vì thế hãy yêu thương cõi tạm

Cùng nhau sau trước đứng theo hàng !!!

PHƯỢNG HỒNG 












Thứ Hai, 2 tháng 3, 2026

Hồn Xuân - Vu Sơn

     Hồn Xuân

Lốm đốm hoa vàng mấy khóm cây
Chim non ríu rít tụm từng bầy
Sương mai vẫn đọng lưng cành thấp
Gío sớm còn vương cuối nẻo gầy
Ráng đỏ mây trời cơn mộng tỉnh
Ngàn xanh cỏ đất giấc mê say
Hương thơm lãng đãng theo tia nắng
Vạn vật... hồn xuân tỏa lấp đầy

Vạn vật... hồn xuân tỏa lấp đầy
Tà huy lẩn khuất lối mây bay
Lân la bướm trắng trêu tường cúc
Ngả ngốn trăng ngà gối thảm may
Liễu rũ im lìm không lẽ... lặng?
Mưa rơi thánh thót qủa tình... ngây!
Mênh mông cảnh sắc huy hoàng qúa!
Cảm tạ trần gian đáng mến này…

           Vu Sơn 













Giũ Áo Vai Mang - Thơ Võ Ngô và Thơ họa

 Giũ Áo Vai Mang

Từng bước thời gian rút ngắn dần
Nhìn hoa héo úa rớt trên sân
Màu thương sắc nhớ màu phai nhạt
Mộng huyễn tay ôm mộng vỡ tan
Lúc mặt trời lên không thấy bóng
Khi vầng trăng tỏa chẳng soi chân
Cầu mong tạo hóa luôn xoay chuyển
Giũ áo vai mang lớp bụi trần.
2026-02-25
Võ Ngô


Thơ họa:

      NGÀY QUA

Tuổi hạc ngày qua sức yếu dần
Giật mình một bữa thấy đau chân.
Gậy lần hàng xóm chiều ngoài ngõ
Mắt dõi mây trời  sáng trước sân.
Lóng lánh trên hoa làn nước đọng
Mơ màng trong nắng giọt sương tan.
An nhiên chánh niệm trong từng bước
Tận hưởng bồng lai cõi thế trần!
      Mailoc
    02-25-2026
( Cali mồng 9 Tết )


ĐƯỜNG TRẦN KHÚC KHUỶU

Đời người năm tháng cứ qua dần
Khúc khuỷu dốc dài mỏi gót chân
Thân quyến đồng hành rồi vắng bóng
Bạn bè chung học cũng rời sân
Nhìn quanh bỗng thấy mình đơn độc
Ngó lại thôi đành mộng nát tan
Nhủ dạ không xa là đích đến
Cố đi cho hết quãng đường trần.

Sông Thu
( 25/02/2026 )

 

  MỘT NGÀY  BUỒN LỠ 
Vốn thời gian cứ hụt hao dần
Nắng đã chia đôi khoảng cách sân
Lão trượng nhìn mây thương bóng xế
Hiền thê khơi bếp ủ tro tan
Gió lùa mái lá len qua cửa
Cây mục cành khô rớt xuống chân 
Ai ở bờ sông đưa khách trễ 
Một ngày buồn lỡ bến phong trần …

     Hawthorne 25 - 2 - 2026  
         CAO MỴ NHÂN 

HỒNG TRẦN CÕI TẠM
Con đường thịnh thọ cứ vơi dần 
Như nén nhang trầm đốt giữa sân 
Quay trở thời gian đi vội vã 
Lần hồi sức khỏe vụt tiêu tan 
Tuổi đơm,lực rã đây là thật 
Năm chất,thân tàn đó lại chân 
Cửa tử thênh thang chờ đến lượt 
Ngọc Hoàng giũ sổ, biệt hồng trần.

LAN
(26/02/2026)

THÔI ĐÀNH CAM PHẬN

Bảy sáu năm còn lại xác thân,
Đường Trần gian khổ mõi đôi chân.
Tha hương lập nghiệp mong cầu tiến,
Thầy củ Bạn xưa tạm biệt sân...
Đi khăp bốn phương lo sanh kế,
Chạnh niềm cô quanh cảnh ly tan.
Ngặt nỗi quê hương xa dịu vợi...
Thôi đành cam phận... dứt nợ Trần.
         Mỹ Nga 
26/02/2026 ÂL, 10/01/ Bính Ngọ


BƯỚC TU HÀNH

Mỗi lúc đường đi một ngắn dần…
Nhắm về tới đích: giảm Si, Sân,
Giận hờn rũ bỏ,tham lam hết,
Hỉ nộ buông tha, ái ố tan.
Rèn luyện, trau dồi luôn ý thiện,
Đắp bồi, bổ dưỡng mãi tâm chân
Mai này thoát tục, tim ngừng đập,
Phủi áo cho bay bụi thế trần!

ThanhHoà

02/03/20268








 











 

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2026

NHỚ BÌNH MINH - Nguyễn Thị Châu

 

                                                                         

NHỚ BÌNH MINH

Lạc lõng mây trôi gởi bóng sầu

Hoàng hôn sợi nắng gởi về đâu?

Biết ai trút hết lời tâm sự

Biết gởi về đâu vạn nỗi đau


Nắng vàng xót lại dưới hàng cây

Người đi còn nhớ lúc sum vầy

Cho nhau giây phút hương tình ái

Vụng về môi chạm lúc chia tay


Anh đi cho đất nước bình yên

Anh về hoa nở bướm khoe duyên

Em đón anh về trong gió mới

Tình thơ mong ước buổi đoàn viên


Bỡ ngỡ chiều nay vắng bóng chàng

Lối cũ không người, tôi lang thang

Một phút trong lòng nghe giông bão

Một đời hoa mộng ôi! Dở dang


Hoàng hôn lại nhớ câu chuyện tình

Bao năm xa cách ánh bình minh

Nhớ nhau, rất nhớ người tình cũ

Lâu lắm xa rồi, nhớ bình minh…!!!


18-2-2026

Nguyễn thị Châu










KHAI BÚT - Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa

           

      KHAI BÚT

Khai bút đầu năm hiện chữ Tâm

Tháng năm tĩnh lặng sống âm thầm

Còn đâu cái thuở bên nhau đó

Tình đẹp như mơ… Thơ với trăng

  Kiểu Mộng Hà

(Thơ & Thư pháp)

11.30 đêm giao thừa, Feb.16.2026


Thơ Họa:

         CHỮ ĐỒNG

Chữ Đồng, hoài khắc cốt ghi tâm

Dẫu chốn đời chung hoặc góc thầm

Vẫn có nhau dù sinh tử biệt

Như quỳnh lặng nở mãi cùng trăng

Lý Đức Quỳnh

   25/2/2026 

 

    KHAI BÚT CHUNG

Đầu năm khai bút hiệp chung tâm,

Mượn nét lung linh thiện giữ thầm.

Một thuở bên nhau yêu thắm thiết,

Đêm cùng tâm sự ngắm nhìn trăng.

HỒ NGUYỄN

 (26-02-2026)

 

      NIỆM THỨC

Phúc linh, vạn vật quán từ TÂM

Rễ ủ chồi mơ nhựa bén thầm

Mây trắng tên đầu không đổi sắc

Cao Xanh vằng vặc một vầng trăng!

Nguyễn Huy Khôi

       26-2-2026

 

         BUÔNG

Luôn ghi mãi giữ chữ lương tâm

Trên chuyến xe lăn bánh lặng thầm

Ân oán buông tay vào đoạn cuối

Ngõ hầu vượt bến đến bên trăng

2026-02-26

   Võ Ngô

 

  VẰNG VẶC TRĂNG 

Mong ước lời thơ sáng đẹp Tâm,

Cố quên chuyện cũ ,khát khao thầm

Mong rằng khúc ngoặt u buồn ấy

Rồi sẽ trong ngần , vằng vặc trăng !

PHƯỢNG HỒNG 















KHAI BÚT ĐẦU NĂM - Thơ Minh Thúy Thành Nội và T.Họa

            

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

Nghe vang pháo nổ báo giao thừa

Khói tỏa nhang đèn cuộn gió đưa

Nhớ mẹ Xuân về trao chẳng đủ

Thương quê Tết đến nói sao vừa

Cây mai trước cửa rơi chùm nụ

Bụi lá bên thềm hứng giọt mưa

Ký ức đìu hiu tìm lối cũ

Bồi hồi cảm xúc chuyện ngày xưa.

(Minh Thúy Thành Nội)

   2/17/26


Thơ Họa:

 ĐẦU NĂM KHAI BÚT

Giao thừa ký ức lại dư thừa

Gợi hứng nên vần thơ thẩn đưa

Tết lễ quê hương thương chửa đủ

Tết thời niên thiếu nhớ chưa vừa

Xuân xanh kinh nghiệm theo trăng gió   

Xuân lão yên bình lắng tiếng mưa

Cúng rước mẹ cha, nhang đã tắt

Giao tình gần gũi với xa xưa.

     (Phan Thượng Hải)

    2/17/26

Ngày mùng một Tết Bính Ngọ

 

   TẾT Ở QUÊ NGƯỜI

Niềm vui đón Tết có mô thừa

Chiếc bóng quê người nhật nguyệt đưa

Tuế cựu hân hoan lòng mãi thiếu

Niên tân hỷ lạc dạ mong vừa

Ngày qua phụ thuộc vào mây gió

Tháng lại còn tùy gặp nắng mưa

Bởi chuyện đời như bài Vọng Cổ

Xuân về đất khách nhớ trời xưa

Lý Đức Quỳnh

   26/2/2026 


HOÀI CẢM XUÂN XƯA

Năm nay sinh hoạt vẻ dư thừa

Tết đến, mai đào hương thoảng đưa

Áo gấm, hài thêu, thi vị quá

Bánh chưng, dưa món, thức ăn vừa

BOLSA nắng dịu mầu sương khói

Bắc phố hoa vàng bụi gió mưa

Quê cũ xa vời, thương cảm HUẾ

Nhà Thơ MINH THUÝ nhớ thành xưa…

      Hawthorne 18 - 2 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

GIỮA ĐÊM TRỪ TỊCH 

Giữa đêm trừ tịch pháo dư thừa

Từng đợt vang rền nổ vọng đưa

Tống cựu, năm qua thương khó đủ

Nghinh tân, Tết lại nhớ khôn vừa

Mai, đào sân trước sinh chồi búp

Bụi chuối vườn sau hứng nước mưa

Hoài niệm biết bao hình bóng cũ

Chạnh lòng cảm động chuyện xa xưa…!

MAI XUÂN THANH

Silicone Valley February 19, 2026

 

     NUỐI TẾT XƯA

Dẫu là bặt bút từ lâu

 May còn thi tứ bắc cầu tri giao!


Trừ tịch!... xa quê - NHỚ - chất thừa,

Nghinh trình phụng lễ khói nhang đưa!

Mong chờ hương quán bao cho đủ,

Ngóng đợi cố nhân mấy để vừa?

Trượng cả, thương Cha thời giặc giã,

Sâu đằm, xót Mẹ thuở sương mưa!

Pháo ran ngoài phố khơi sầu muộn,

Xao xuyến riêng niềm!... Nuối Tết xưa!?

Nguyễn Huy Khôi

    26-02-2026

 

         TẾT XƯA

Gửi tặng gần xa chớ nghĩ thừa

Mai đào hớn hở nhụy vờn đưa

Mời thêm bạn hữu đâu còn thiếu

Đợi đón người thân tính nhẩm vừa

Khách viễn ba mùa say đắm mộng

Xuân thời một sáng vỗ về mưa

Niềm vui bỗng chốc nghe hồn nặng

Khắc dạ ghi lòng tết thủa xưa…

Như Thu

02/26/2026

 

   KỶ NIÊM IN THƠ

Pháo nổ ầm vang để đón thừa,

Nhang đèn tỏa khói cuộn đong đưa.

Lòng thương nhớ mẹ lo sao đủ,

Hình bóng quê hương tỏkhó vừa.

Mai nở đỏ chùm khoe dáng nụ,

Lá đưa cánh thả đón chờmưa.

Tay cầm bút vén đôi câu vận,

Lòng quyện cảm hồi nhớ chuyện xưa.

                             *

Kỷ niệm quay về lệ xót đưa!

HỒ NGUYỄN

 (26-02-2026)

 

        HOÀI NIỆM

Tỵ nạn qua như cuộc sống thừa

Xuân về Đông đến, Hạ Thu đưa

Bao năm quyết chí nào đâu đủ

Mấy độ đồng tâm vẫn khó vừa

Ấp ủ năm nhòa che ánh nguyệt

Mơ màng bụi phủ cuộn cơn mưa

Nay thì tuổi lão đang đần đến

Ký ức chỉ là hoài niệm xưa

Bảo Trâm

 

LỜI CHÚC ĐẦU NĂM BÍNH NGỌ

Lời chúc bao nhiêu cũng chẳng thừa

Giữ gìn tục lệ tự ngàn xưa

Chúc người giàu có tâm từ thiện

Chúc kẻ khó khăn bạc đủ vừa

Cuộc sống an tâm và nhẹ trí

Tiết trời thuận nắng với hòa mưa

Nhà nhà hạnh phúc, đời êm ấm

Phiền muộn trôi vèo gió cuốn đưa.

  Sông Thu

( 27/02/2026 ) 


     XUÂN NHỚ

Một kẻ tha nhân, kiếp sống thừa

Xuân về nhớ lắm chốn quê xưa

Nhớ người yêu cũ,bao nhiêu đủ

Nhớ đứa bạn thân, biết mấy vừa?

Nhớ buổi trưa hè đùa sóng biển

Nhớ ngày nắng hạ tắm trời mưa

Nhớ nhung miệt thứ,con sông nhỏ

Nhớ những nụ cười,ánh mắt đưa!

      LAN

(27/02/2026)

 

ĐẤT KHÁCH ĐẦU NĂM

        Họa hoán vận

Tưởng vọng đầu năm cố thổ xưa

Băn khoăn nhớ mấy cũng khôn vừa

Nương rau xơ xác mùa dông trỗi

Ruộng lúa tiêu điều đợt bão đưa

Già lão cơm chiều Xuân ước đủ

Trẻ thơ quà sáng Tết mong thừa

Cây nêu tràng pháo càng thưa vắng

Đất khách trời buồn rắc giọt mưa

ThanhSong ntkp

 CA. 27/02/2026

 

       BAO GIỜ 

Đùng đùng tạch tạch phút giao thừa

Sáng cả bầu trời lúc tiễn đưa

Cũ mới giao thoa nhiều thử thách

Chan hoà ký ức trở trăn vừa

Tình yêu rộng mở tươi mầm sống

Phố xá bừng lên óng hạt mưa

Nỗi nhớ xa quê đau đáu mãi

Bao giờ trở lại được như xưa ?

PHƯỢNG HỒNG

 

  TẾT BƯNG BIỀN

Bưng biền ngày Tết đạn khôn thừa

Tiếng nổ lại rền vang vọng đưa

Xa đó đồn Tây bắn ngỡ pháo

Miệt đầm tí tách cũng đâu vừa

Quê tôi một thuở thời chinh chiến

Ai biết xuân về vẫn nắng mưa

Cảnh cũ nằm sâu trong ký ức

Hoài còn năm mới xót tình xưa.

      Hải Rừng

Tết Bính Ngọ 2026


 SƠN TỰ CHIỀU XUÂN
Mờ ảo hoàng hôn vạt nắng thừa
Thiền đường hiu hắt gió Xuân đưa .
Phất phơ lá phướn tâm còn động 
Lãng đãng vần thơ ý mới vừa.
Trần khách mơ màng ru tiếng mõ
Sân chùa êm ả lắng làn mưa.
Hương trầm thoang thoảng gây mùi nhớ 
Sơn tự sư già bóng dáng  xưa !
    Mailoc
02-27-2026
( Mồng 10 Tết)

NHƯ CƠN MỘNG
Dẫu ở trần gian cõi hạ thừa 
Năm tàn tháng lụn sống đong đưa
Ngày qua tóc nhuốm màu sương nhạt 
Đêm điểm sầu theo tiếng mõ vừa
Trằn trọc canh thâu nến đổ lệ
Lao xao lá rụng hứng thưa mưa
Cuộc đời thoáng chốc như cơn mộng 
Chưa giã từ nhau đã… cổ xưa
Kiều Mộng Hà
Feb.27.2026

 

      PHÁO HOA

Pháo hoa rực rỡ  đón giao thừa

Nhang khói cuộn tròn như đón đưa

Tiên tổ mẹ cha về chứng giám

Đầu năm Bính Ngọ được cho vừa

Rộn ràng hoa cúc mừng xuân Tết

Lất phất ngoài trời rớt hạt mưa

Tiếng pháo nửa đêm dường ứng nghiệm

Bình yên an lạc… giống như xưa !

THIÊN LÝ 


  GIAO THỪA NĂM XƯA

Thêm nhánh Mai, Đào nghĩ chẳng thừa,

Xen cùng Lan, Huệ tỏa hương đưa.

Thái Bình, an lạc bây nhiêu đủ,

Hạnh phúc, ấm no bấy cũng vừa

Xuân về dìu dịu lùa hơi ấm

Mây tản lang thang khéo đuổi mưa

Qua giờ Trừ Tịch mong mau sáng,

Ôi nhớ thương nhiều kỷ niệm xưa.

ThanhHoà

01/02/2026