Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất) - CHƯƠNG 39: RA MẮT (tiếp theo)

                                                     

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất)

CHƯƠNG 39: RA MẮT (tiếp theo)


Ông Hảo đổi giọng thân tình:
– Vô nhà đi cháu.
Bà Hảo nhìn người khách lạ. Nàng mặc quần jeans, áo sơ mi thiên thanh. Tóc buông xõa ngang vai, gọn gàng, tự nhiên. Đôi bông tai kim cương nhỏ nhắn lấp loáng làm nổi nét thanh nhã lên khuôn mặt trái xoan không son phấn.
Bà nắm lấy tay Như Oanh, giọng vui mừng:
– Đi cháu.
Cái nắm tay ấy, lời nhẹ êm, khiến Như Oanh cảm thấy tim đập bớt nhanh.

Bên trong căn nhà đơn sơ mà khoảng khoát. Năm gian, nhưng chỉ ba gian thông nhau. Gian giữa đặt bàn thờ gia tiên trang nghiêm. Các cây nhang đang thoảng tỏa mùi trầm. Phía trước là phòng khách với bộ bàn ghế bằng gỗ nâu có vân, sang trọng, cổ kính.
Gian bên trái là phòng ngủ. Ngoài phòng kê bộ ngựa gỗ – nơi Võ Bằng từng nằm suốt những năm tuổi trẻ.
Gian bên phải, ngoài phòng ngủ là bộ trường kỷ chạm trổ công phu. Trên vách treo ảnh gia đình, bằng khen của ông Hảo, kỷ niệm ba mươi năm công tác tại Ty Điền Địa. Phía dưới là chiếc tivi.

Ông Hảo bảo cô bé mười lăm tuổi đứng gần mang vali vào buồng cho Như Oanh. Rồi ông nói bằng giọng ra lệnh Võ Bằng như thời xa xưa:
– Con thì vẫn ngủ ngoài bộ ngựa gỗ.
Bà Hảo chỉ ghế cho Như Oanh:
– Cháu ngồi đây. Nhà quê đơn sơ, đừng ngại.
Như Oanh mỉm cười, giọng chân thành:
– Nhà thật ấm cúng. Cháu rất thích.

Võ Bằng ngồi bên nàng. Ông bà Hảo ngồi đối diện. Không khí như một bữa gặp mặt gia đình. Như Oanh ngồi ngay ngắn, trang trọng nói:
– Thưa hai bác, ba má cháu kính gửi hai bác chút quà.
Nàng lấy từ túi xách, trao gói trà Ô long cho ông, chiếc khăn quàng cho bà.
Ông Hảo kêu khẽ:
– Ba má cháu bày đặt quá! Nhớ về nói lại hai bác cám ơn.
Võ Bằng cũng đưa quà của mình: chai XO cho ba, chai nước mắm Phú Quốc, tiêu Hà Tiên cho má.
Ông bà nhìn nhau, cười.

Ông Hảo quay sang Như Oanh:
– Cháu còn đi học hay làm gì rồi?
– Dạ, cháu đi dạy.
Bà Hảo kêu lên thích thú:
– Đi dạy hả? Bác cũng từng đi dạy. Cháu dạy lớp mấy?
– Dạ, đệ nhất cấp.
Ông Hảo gật gù:
– Giỏi! Nghề giáo cao quý. Dạy trường nào?
– Dạ, trường Gia Long.
– Ái dà… còn giỏi nữa. Trường nổi tiếng nhất nước.
Như Oanh cúi mặt. Cái tên Vinh thoáng qua như một mũi kim châm. Không đau, nhưng vẫn biết. Nỗi ray rứt cũng tan nhanh.

Cô bé giúp việc đang châm trà thì tiếng gọi từ cửa chen vào:
– Chị Ba ơi, cho em mua một chai Nhị Thiên Đường, ông chồng em khi không nhức đầu như búa bổ!
Mọi người nhìn ra. Một người đàn bà trạc tuổi bà Hảo mắt sáng lên:
– Có khách Sài Gòn à? Đẹp mà sang quá!
Bà Hảo không giấu được vẻ hãnh diện:
– Bạn gái thằng con tôi đó.
Người đàn bà mua hàng chăm chăm nhìn Như Oanh khiến nàng buộc phải cúi chào.
Bà ta oang oang:
– Con chị khéo chọn. Chúc mừng nghen!
Bà Hảo đi lấy chai dầu. Khi trở lại, ông Hảo nhắc:
– Chắc tụi nó chưa cơm nước gì!
– Ừ phải. Tôi quên mất.

Bà quay lưng. Như Oanh đứng lên bước theo. Ra sau hè, qua vườn rau xanh um, bà Hảo chỉ căn nhà nhỏ:
– Nhà tắm đó. Cơm nước để bác lo.
Như Oanh nài nỉ xin phụ, nhưng bà xua tay.
Lần đầu tiên Như Oanh tắm gáo. Nước trong, mát lạnh.  Từng gáo nước giội xuống vai, chảy dọc theo lưng, như rửa đi một lớp đời quen cũ mà nàng không nhận ra mình đang mang theo.
Nàng bật cười một mình. Lạ – mà thích.

***

Trong phòng khách, ông Hảo hỏi:
– Con được nghỉ phép mấy ngày?
– Dạ, ba ngày.
– Ngày đi, ngày ở, ngày về? Sao ngắn vậy? Đâu đủ thì giờ tin cho anh chị con về gặp con và bạn con.
– Dạ, Sài Gòn biểu tình, lộn xộn. Quân nhân bị cấm trại.
Ông im một lúc, rồi hỏi:
– Con nhỏ đó… con nhà ai vậy?
– Dạ, ba má là thương gia ở Sài Gòn.
– Thương gia… chắc giàu?
– Dạ.
– Người ta… khác mình!
– Dạ.
– Ở Tân Châu đâu có thiếu người để con cưới…

Võ Bằng lặng thinh, bất an. Ông Hảo lại tiếp:
– Con tính tiến tới thật sao?
– Dạ, nên con mới dẫn cô ấy gặp ba má.
Ông nhìn chăm chăm:
– Con có nghĩ, một tiểu thư… chịu sống ở nhà quê, với cá kho cơm trắng?
Võ Bằng không trả lời.
– Quen bao lâu rồi? Mấy lần con về sao không nghe nói tới?
– Dạ, sáu tháng, từ ngày con lên chức Hạm Trưởng.
Ông Hảo giật mình:
– Hả? Con là… Hạm Trưởng? Ba mừng. Ở đây, giỏi lắm cũng chỉ làm tài công tàu đò.

Nước mắt Võ Bằng ứa ra. Ông hỏi tiếp:
– Ba má nó có biết chuyện chưa?
– Dạ biết.
– Nói sao?
– Dạ… đồng ý.
Ông Hảo nhìn con, nửa ngờ, nửa tin:
– Đồng ý thiệt?
Võ Bằng rành mạch kể nỗi đoạn trường mình đã trải qua. Ông Hảo lắng nghe rồi lắc đầu cười:
– Ba hồi đó cũng khổ sở vì má con. Nhưng con lỳ hơn ba!
Hai cha con bật cười. Tiếng cười xua tan bầu không khí căng thẳng.

***

Bữa cơm dọn ra. Cá kết chiên. Canh chua bông súng.
Bà Hảo nói:
– Không chuẩn bị nên đạm bạc.
Như Oanh khẽ lắc đầu:
– Hai món này cháu chưa từng ăn.
Ông Hảo nâng chai rượu trong veo:
– Hôm nay vui, uống chút ba xị đế. Chai XO để cúng kiếng.
Ông rót vào ly rồi đưa về phía Như Oanh:
– Cháu thử?
Như Oanh lắc đầu:
– Dạ, cháu không dám.
Ông cười, quay sang Võ Bằng:
– Cha con mình... dô!
Ly chạm nhẹ.
Bà Hảo gắp cho nàng miếng cá ngon nhất.
– Cháu ăn đi. Cá… giòn lắm,
Như Oanh ăn chậm, nhớ lời mẹ dặn dò… ăn coi nồi ngồi coi hướng.

***

Đêm xuống.
Như Oanh nằm trên sạp giường, trải chiếu.
Tiếng dế, tiếng côn trùng, tiếng gió luồn qua mái ngói, tiếng sóng vỗ bờ hòa thành một hòa tấu không có ở Sài Gòn.
Căn phòng nóng, không máy lạnh.
Nàng đứng dậy, mở cửa sổ. Bầu trời đen, sâu thẳm. Ánh trăng sáng hơn cả đèn đường.
Ngôi làng im lìm như say ngủ. Khác hẳn Sài Gòn giờ này còn náo nhiệt.
Nàng chợt nghĩ: một ngày nào đó, nếu phải về đây sống, liệu nàng có quên tiếng còi xe hơi, tiếng nổ xích lô máy?
Nàng trở lại giường. Mùi gỗ thông thoảng dịu, như một thứ hương lâu bền và thấm sâu.
Nàng thấy lưng hơi đau. Nhưng rồi cũng thiếp đi…

Sáng hôm sau, đi chợ nổi. Chiếc xuồng ba lá không đủ sức chở thêm ông Hảo. Như Oanh bước xuống, xuồng đong đưa, suýt ngã. Võ Bằng kịp nắm tay giữ lại.
Chiếc xuồng nhẹ nhàng rẽ đám lục bình, lướt chậm.
Bình minh trên sông chẳng kém gì bình minh An Thới. Mặt trời lên nhuộm đỏ vùng trời. Mặt nước lấp lánh như dát vàng.
Từ khắp ngả, xuồng ghe đổ về tấp nập, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng máy nổ giòn tan, tiếng chèo khua nước.

Chợ nổi hiện ra.
Mỗi ghe một sản phẩm: chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bắp cải, su hào, cà rốt, các loại khô, cá, mắm. Họ vừa bán vừa trao đổi lẫn nhau.
Một vài ghe bán đồ ăn sáng: hủ tiếu, bún riêu, cháo lòng.
Như Oanh mê mẩn nhìn ngắm. Nàng chưa từng thấy khu chợ nào kỳ lạ và độc đáo như vậy. Mỗi chiếc ghe một món hàng, mỗi người một cuộc đời – nhưng tất cả trôi cùng dòng nước.
Như đôi vợ chồng, hai cá thể nhưng chung dòng đời…

Bà Hảo chèo xuồng len lỏi qua những chiếc ghe. Thỉnh thoảng bà ghé lại xem hàng, trả giá, rồi mua.
Cuối cùng bà chỉ vào một ghe neo đậu gần đó:
– Ghé ăn sáng. Hủ tiếu Nam Vang ghe này nổi tiếng. Nước lèo ngọt, bánh dai ngon.
Bà nhẹ nhàng cập vào. Người bán hàng – một cô gái trẻ – tươi cười niềm nở. Bà Hảo gọi ba tô đặc biệt. Như Oanh ăn thử. Đúng như bà nói – nàng cảm thấy đây là tô hủ tiếu ngon nhất từng được ăn.

Bà hỏi Như Oanh:
– Cháu thấy chợ nổi thế nào?
– Dạ, cháu thích lắm! Nhất là thấy ai cũng vui vẻ, thật thà.
– Nghe cháu thích, bác mừng. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng êm đềm đẹp đẽ như vậy. Có những mùa nước nổi, nước lênh láng khắp nơi, cả tháng trời không ai bước ra khỏi cửa. Rồi những mùa hạn hán, nắng cháy da, đồng ruộng cằn cỗi, nứt nẻ.

Bà ngưng một chốc, rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:
– Cháu biết không, thương nhau thì dễ nhưng sống đời mới khó.
Như Oanh lặng người. Chiếc xuồng chao đảo, rất nhẹ, nhưng đủ làm nàng nhận ra rõ câu nói ấy thấm thía đến mức nào.
Nàng nói, sau một lúc trầm ngâm:
– Cháu hiểu. Cháu hiểu đạo vợ chồng là đồng cam cộng khổ.
Bà Hảo cảm thấy hài lòng, thư thả chèo xuồng trở về.

Trên đường, Võ Bằng nói với bà muốn đưa Như Oanh đi thăm vài thắng cảnh, sẽ không ăn cơm trưa.
Bà đổ họ lên bờ. Võ Bằng bao luôn chiếc xe lôi máy đi Thánh địa Hòa Hảo, chùa Giồng Thành, Phù Sơn Tự (Chùa Núi Nổi). Mỗi nơi họ cầu xin mối lương duyên được xuôi chèo mát mái, đời đời bên nhau.

***

Buổi tối.
Mâm cơm sum họp. Cá lóc kho, canh cua đồng, rau muống xào tỏi, dưa cải chua.
Như Oanh ăn ngon lành. Bà Hảo vừa ăn vừa chỉ cách xào nấu. Nàng cố nhập tâm để về nhà trổ tài.

Sau bữa cơm, Như Oanh định tiếp dọn dẹp nhưng bà Hảo ngăn cản. Bà bảo có đứa giúp việc lo rồi.
Võ Bằng nhìn ba. Rồi nhìn má.
Anh biết — nếu không nói lúc này, sẽ không bao giờ nói được nữa.
— Thưa ba má…
Giọng anh chậm nhưng rõ:
— Con xin phép ba má cho chúng con tiến tới hôn nhân.
Ông Hảo nhìn vợ. Bà gật đầu. Ông nghiêm giọng:
– Nếu thật ba má cháu Oanh đồng ý thì ba má không có lý do gì không đồng ý.
Như Oanh run run:
– Con… biết ơn nhiều…

Võ Bằng tiếp lời:
– Hai tháng nữa con phải đi công tác. Xin ba má cho làm đám hỏi tháng tới.
Ông Hảo nói:
– Phải coi ngày tốt.
Võ Bằng kêu khổ thầm: “Thì giờ eo hẹp mà còn coi ngày tốt xấu!’’ Nhưng biết tính ông, Võ Bằng nói xuôi:
– Dạ.
Bà Hảo khích lệ:
– Chọn ngày xong ba má điện tín ngay cho con. Rồi con trình ba má của cháu Oanh quyết định.
– Dạ.

Ông Hảo tiếp:
– Vợ chồng các anh chị con sẽ tham dự. Vậy con liệu chỗ ăn ở.
– Con cũng sẽ chuẩn bị xe và các mâm lễ vật. Ba má đừng mang gì theo…
Ông Hảo nắm hai vai Võ Bằng, mỉm cười:
– Hạm Trưởng có khác, lo liệu được lắm. Ba má thật hãnh diện.
Ông quay sang Như Oanh:
– Còn với con, hãy tin là con sẽ được thương yêu như con ruột.
Như Oanh có cảm giác như hồn mình hòa vào cây cỏ miền quê Tân An.

***

Sáng hôm sau, Võ Bằng và Như Oanh lên đường trở lại Sài Gòn. Quà quê gói đầy.
Ông Hảo cười nói với Như Oanh:
– Còn quà cho cháu, hẹn ngày đám hỏi nghen.
Ông bà tiễn tận bến xe.

Xe lăn bánh, Như Oanh ngoái lại. Hai người vẫn đứng đó, vẫy tay.
Khi khuất hẳn, nàng gọi nhỏ:
– Anh Bằng!
– Hử?
– Em rất vui.
Nàng im lặng một lát, rồi nói khẽ:
– Cám ơn anh.
– Vì?
– Vì cho em thấy một cuộc sống khác, êm ấm, an bình.
Võ Bằng choàng tay qua vai nàng, thì thầm:
– Anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em đã yêu anh.
Nàng tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt. Nàng không ngủ, mà ôn lại từng chi tiết của chuyến đi. Và mỉm cười…

Vũ Thất

(Còn tiếp)



QUÊ HƯƠNG - Thơ LAN và Thơ Họa

 

                      

     QUÊ HƯƠNG

Quê hương, ký ức chẳng rời xa

Là cánh cò bay lượn nắng tà

Là chén cơm đầy no cái bụng

Là dòng sông nhỏ đẫm phù sa

Là ngôi trường lớn gieo tri thức

Là tiếng cha hiền dỗ tuổi hoa

Là giọng mẹ ru đêm nguyệt tỏ

Là bầu sữa ngọt dưỡng đời ta.

     LAN.

(10/04/2026)


Thơ Họa:

ẨN ỨC MÙA CHINH CHIẾN

 

Chinh chiến... quê nhà vời vợi xa

Hồn vương xao xuyến lổ trăng tà!

Bâng lâng ngùi dõi bờ tre khuất

Ngao ngán lặng nhìn bóng nhạn sa!

Thân trải giập bầm vùi trận mạc

Huyết đằm đắp đổi hẹn mùa hoa...

Ngày về, Mẹ đã lìa nhân thế!...

Hương khói lập lòa... nhói dạ ta!!!

Nguyễn Huy Khôi

      10-4-2026

 

    NGUỒN CỘI

Nguồn cội muôn đời chẳng thể xa

Là mái đình cong níu nguyệt tà

Là diều bổng cánh vươn trời rộng

Là én chao mình dệt nắng sa

Là chốn dưỡng nuôi người đức độ

Là trường phát lộ bậc tài hoa

Là nơi cắt rốn... thời thơ dại

Là nẻo đi - về... thấm thía ta!!!

Nguyễn Huy Khôi

       10-4-2026

 

     QUÊ NỘI

Quê nội, Hà Đông, thuở rất xa

Qua lời kể lại của cha ta

Có ngôi miếu cổ vòm đa phủ

Bên giếng nước trong bóng nguyệt tà

Xanh mướt, ruộng dâu ngời sắc lá

Mịn màng, tấm lụa óng màu hoa

Nay về, chỉ thấy nhà và phố

Hụt hẫng... khôn cầm giọt lệ sa.

  Sông Thu

( 10/04/2026 )

 

      VỀ XƯA

Trở về xưa cũ đã chia xa

Nhặt ánh hoàng hôn quyện ráng tà

Nhặt sợi tơ trời vương gió thoảng

Nhặt làn khói bếp níu mây sa

Nhặt thêm rạo rực thời mơ bướm

Nhặt cả êm đềm tuổi mộng hoa

Nhặt giọt mồ hôi cha tưới đất

Nhặt lời ru mẹ thuở sinh ta

Lý Đức Quỳnh

    10/4/2026 


HÌNH ẢNH QUÊ HƯƠNG

Quê gương hình ảnh thoáng gần xa

Từ lúc bình minh vượt xế tà

Nón lá che dầu khii nắng rải

Mo từng chùm tóc lúc mưa sa

Như nghe giọng Mẹ thời cung sữa

Lại tưởng dáng Người buổi tặng hoa

Quý giá Mẫu tình nơi trí tuệ

Cả đời nuôi dưỡng tiến cùng ta.

     04 - 2026

Tran Nhu Tung

 

QUÊ HƯƠNG MỜI GỌI 

Về - tôi quyết một ngày không xa!

Về - sống đời còn tuổi xế tà

Về - nợ quê nhà vun sức trả

Về - tình dân tộc gánh châu sa

Về - thương tiếng nói chung văn hóa

Về - cảm hương nồng ngàn sắc hoa

Về - nước non đây dòng lịch sử

Về - ai hỡi trắc ẩn lòng ta!

Hải Rừng

11/4/2026

 

        TU TÂM

Tu là Tâm vững chớ rời xa

Tu sửa bản thân tránh lẽ Tà

Tu Đức Hạnh lành cầu Thoát Tục

Tu Hành Tinh tấn Hiệp Tiên Gia.

Tu Chơn Chí quyết về Ngôi vị

Tu Chánh lòng trong Diệt Ác Ma.

Tu Định Tồn Tâm Gìn Trí Huệ

Tu Thành Chánh Quả Đắc Tiên "Ta".

Mỹ Nga

11/04/2026  ÂL, 24/02/ Bính Ngọ

 

        QUÊ HƯƠNG

Việt Nam hoài niệm tự phương xa

Đất Mỹ dung thân rõ chánh tà

Nhớ thuở thanh bình khi nước loạn

Nhớ miền nhiệt đới lúc mưa sa

Tương tư cố quốc vơi phiền não

Kỳ vọng tương lai ấp mộng hoa

Hai chốn quê hương sinh thiện ý

Đông tây văn hóa đẹp đời ta.

(Phan Thượng Hải)

         4/11/26 

 

     HỒN QUÊ

Ngoái cổ nhìn quê đã cách xa,

Mái tranh lấp ló ánh trăng tà.

Cha khuyên trở ngại không lùi bước!

Mẹ dặn hổng lâu chớ ngã sa!

Phát triển tài năng gìn phẩm cách,

Trau giồi đạo đức tránh xa hoa!

Hồn quê dấu ấn không mai một,

Giữ mãi trong lòng luôn với ta.

Đỗ Quang Vinh

     11-4-2026

 

      NHỚ QUÊ

Quê hương giờ đã tít ngàn xa

Thổn thức con tim buổi xế tà

Ký ức đong đầy trong thuở mộng

Cội nguồn nuôi dưỡng vượt thời hoa

Chiều buồn mắt ngóng miền khơi thẳm

Đêm vắng mơ hoài giọt lệ sa

Đất khách tha hương đầy xúc cảm…

Bao giờ chân đáo toại lòng ta?

CAO BỒI GIÀ

   11-4-2026

 

       QUÊ QUÁN

Quê quán Ngũ Hành cụm núi xa

Về thăm xứ sở ánh dương tà

Đò Xu Bến Chiếu, con thuyền dọc

Sông Cái Thu Bồn, chợ Cẩm sa

Trung Học Hòa Vang Thầy trí thức

Châu Trinh Đà Nẵng Giáo tinh hoa

“Điệu ru nước mắt” tình chân thật

Hạnh Phúc tùy duyên đất nước ta…!

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley April 10, 2026

 

      BÓNG QUÊ

Hình bóng quê nhà chẳng vắng xa,

Hình em gái trẻ ngắm chiều tà.

Hình cha sân trước thân nhằn nhọc,

Hình mẹ vườn sau lưng vóc sa.

Hình bạn trưởng đua vui góc phượng,

Hình anh nghĩa thắm đắm trao hoa.

Hình thuyền bến đợi chờ…hai đứa,

Hình ảnh không nhòa khơi mắt ta.

                               *

Hình quê khắt đậm tháng năm qua.

HỒ NGUYỄN

  (12-4-2026) 


     ĐÊM VẮNG

Dật dờ cánh nhạn cứ dần xa

Nhàn nhạt chiều buông bóng ác tà.

Lơ lửng cành thông vành nguyệt khởi

Lờ mờ mái ngói bóng đêm sa.

Vườn khuya lạnh lẽo u hoài dế

Khóm cúc mơ màng mũm mĩm hoa.

Rượu đỏ vân vê ly chửa cạn

Schubert dạ khúc chạnh hồn ta !

   Mailoc

04-11-2026 


      NÚI NHẠN

Đau lòng xót dạ phải lìa xa

Thăm thẳm quê hương ánh xế tà

Khóm trúc hàng tre che bóng mát

Cảnh chiều khói bếp quyện sương sa

Được mùa sắp gặt mùi thơm phất

Cả xóm vui mừng trẻ kính hoa

Núi Nhạn Phú Yên nơi quyến rủ

Thoả tình ai đến với làng ta ..

 Yên Hà

12/4/2026

 

QUÊ HƯƠNG SỐ MỘT 

Quê hương số một thật là xa

Mấy chục giờ bay… tuổi đã già

Thương lắm mái nhà bao kỷ niệm

Nhớ hoài trường lớp lúc chiều tà

Đàn em mong chị về quê mẹ

Thiên lý leo giàn nở pháo hoa

Mong ước trở về nơi chốn cũ

Vô vàn nhung nhớ giọt châu sa !

THIÊN LÝ

 

     QUÊ HƯƠNG

Mỗi chiều mắt dõi tận phương xa

Sợi nắng buông lơi vạt đã tà

Lượn sóng uốn mình thành bọt trắng

Thủy triều thả ngọn cuốn huỳnh sa

Dã tràng đon đả tay se cát

Gành đá thì thầm biển nở hoa

Những phút giây vui khi được thấy

Say sưa mà ngắm cảnh quê ta.

2026-04-13

   Võ Ngô 











Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Lời Hứa - Nguyễn Thị Châu

 

                                                            

          Lời Hứa

Anh sẽ về khi hoa Xuân đua nở

Hãy chờ anh, ngày tháng sẽ qua nhanh

Nắng mùa Xuân lung linh chiếu qua mành

Anh sẽ về xác pháo bay khắp lối


Chờ anh mãi, Xuân nầy và Xuân nữa

Pháo vang rền sao không thấy anh đâu?

Nơi miền xa anh lại ở tuyến đầu

Bao vất vả hiểm nguy ngoài Quảng trị


Nắng chiều rơi sợi tơ vàng óng ả

Anh trở về hoa nở hết lối đi

Trao cho nhau những yêu thương cuộc đời

Anh tạm biệt trở về đơn vị mới


Đây Cần Thơ đất mới miền sông nước

Áo nhà binh anh tiếp tục quân hành

Ngày qua ngày anh cũng nói “ Chờ anh”

Chờ anh, chờ đến bao giờ anh hỡi!


Rồi một chiều mưa rơi rơi ngoài ngõ

Được tin anh vừa rời bỏ bạn bè

Anh bây giờ đang về lại chốn quê

Anh sẽ về, như lời anh đã hứa…!!!

8-4-2026

Nguyễn thị Châu






PHƯỢNG HỒNG GỌI NẮNG THÁNG TƯ - Thơ Songquang và Thơ Họa

      

PHƯỢNG HỒNG GỌI NẮNG THÁNG TƯ

Phượng hồng gọi nắng Tháng Tư sang

Rên rĩ ve kêu khắp nẻo đàng

Cảnh vật vui mừng cơn gió Hạ

Không gian lặng lẽ áng mây ngàn

Ngoài vườn bướm lượn luôn bay đến

Đầu ngõ chim chuyền mãi hót vang

Tiếng trống đổ dồn như thúc giục

Thầy trò rời lớp buổi trường tan

Songquang

 20260409


Thơ Họa:

      HẠ SANG

Hoa Gạo lập lòe báo hạ sang

Thướt tha liễu rủ ngả bên đàng

Lập lòa sông rộng ngời trăng nước

Thăm thẳm trời xa biếc núi ngàn

Ếch Cốm ênh oang kêu ộp oạp

Ve Sầu ra giả tấu hòa vang...

Sen đầm mở nụ hương thơm ngát

Lóng lánh sương cườm lõa nắng tan.

Nguyễn Huy Khôi

      09-4-2926

 

         HÈ ĐẾN

Tháng tư nắng nóng đón hè sang

Đóa phượng đầu tiên nở điệu đàng

Nhánh biếc đung đưa chồi rạng rỡ

Ve sầu ồn ả giọng rền vang

Học sinh nắn nót dòng lưu bút

Đầu óc quay cuồng cảnh hợp tan

Sắp được nghỉ hè chơi thỏa thích

Lại buồn xa bạn khắp phương ngàn.

 Sông Thu

( 09/04/2026 )

 

THẾ GIỚI HÒA BÌNH TRẬN CHIẾN TAN 

Xuân đi Hạ đến nắng Hè sang

Ánh Nguyệt sáng soi khắp mọi đàng

Nhơn loại đang trong cơn thống khổ

Sanh linh chịu cảnh sống thương tang

Xưng hùng,xưng bá Hạt Nhân diệt...

Thiên Hạ kinh hoàng Tên lữa vang...

Vận Mạng Cơ Trời đà định sẵn,

Thế Giới Hòa Bình Trận chiến tan...

Mỹ Nga

  09/04/2026  ÂL,23/02/ Bính Ngọ.

 

ĐỢI EM TRƯA NẮNG THÁNG TƯ

Hẹn rồi, mà chẳng thấy em sang

Không lẽ tới lui đợi giữa đàng

Ngóng Tháng Tư buồn rơi lũng thẳm

Nhìn cơn mộng đẹp vỡ truông ngàn

Yêu như lửa hạ trời nung cháy

Nhớ tựa khơi trùng sóng dội vang

Nắng đốt trưa hè thân xác bỏng

Mà hồn tuyết lạnh vẫn chưa tan

Lý Đức Quỳnh

    9/4.2026 


NẮNG GỌI ĐƯỢC MÙA

Nắng gội nương đồng Hạ đã sang,

Gọi nhau ai nấy hãy lên đàng!

Đồi chè xanh ngắt vươn hun hút,

Ruộng lúa vàng tươi trải bạt ngàn.

Tiếng gọi thu gom không ngắt quãng,

Câu hò gặt hái cứ truyền vang.

Hằng lo thất bát (*) không thu hoạch,

Nỗi sợ bao ngày nay sạch tan!

Đỗ Quang Vinh

     9-4-2026

(*) mùa màng thất bát= thu hoạch kém hơn mọi năm nhiều.

 

BÓNG PHƯỢNG HÈ SANG

Hạ đến phượng hồng kéo dáng sang,

Đàn ve than khóc gọi gom đàn.

Nực nồng cái nóng bung leo khắp,

Lê lết gió heo hốc vắng ngàn.

Đàn bướm ngẩn ngơ không dám đến,

Bầy chim nhớ tổ nhắn kêu vang.

Trống trường từng tiếng âm thầm gọi,

Trò cạnh thầy cô buổi học tan.

                                 *

“Chào thầy cô ạ!” tiếng vang vang.

HỒ NGUYỄN

  (10-4-2026)

 

PHƯỢNG ĐÀ GỌI NẮNG

Phượng đà gọi nắng nắng theo sang

Vài nụ tháng tư hé dẫn đàng

Nhí nhảnh nồm nam gom lượng gió

Khoan thai hồ điệp vẫy non ngàn

Một bầy chuồn chúa hung hăng quậy

Mấy đám ve tồ khúc khích vang

Cảnh cũ quê hương hồi tưởng lại

Dân làng, khói bếp, trống trò tan.

    04 – 2926

Tran Nhu Tung 


      HỢP RỒI TAN 

Lớp trường chuẩn bị đón Hè sang

Bao chú ve lên tiếng rộn đàng

Phượng vỹ sân trường khoe sắc núi

Thầy cô bạn hữu đón mưa ngàn

Bâng khuâng áo trắng trao lưu bút

Thơ thẩn con đường đợi trống vang

Chín tháng qua nhanh, năm học hết

Chia tay lưu luyến, hợp rồi tan !

PHƯỢNG HỒNG

 

       THÁNG TƯ

Chờ Hạ bao ngày chưa thấy sang

Ânh thanh réo rắc chửa lên đàng

Mặt trời chiếu nắng qua khung cửa

Cây cỏ bùng xanh  khắp núi ngàn

Ríu rít chim non vừa cất tiếng

Lờ mờ rạng sáng đã ca vang

Nơi đây khí hậu còn se lạnh

Sương sớm lưng đồi cũng mới tan !

THIÊN LÝ

 

PHƯỢNG TÍM QUÊ NGƯỜI

Chưa kịp hẹn hò buổi Hạ sang

Cùng em, anh đã vội lên đàng

Xuân còn lỡ dở trên thân áo

Hè bỗng trầm tư giữa xác ngàn

Vội bỏ miền Nam đi… hối hả

Qua luôn xứ Mỹ ngó… vênh vang

Phượng thay sắc đỏ, pha mầu tím

Nhuộm khắp trời khô hoa vỡ tan …

Rancho Palos Verdes  10 - 4 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

    ĐANG  XUÂN

Xuân còn tươi thắm Hạ chưa sang

Mơn mởn hàng cây bóng rợp đường.

Núi biếc chập chùng vương khói đỉnh

Rừng xanh vi vút réo thông ngàn.

Lãng đãng thuyền mây chiều gió lướt

Róc rách chân đèo suối tuyết tan.

Nôn nóng tháng Năm bên phượng tím

Ve về trổi khúc nhạc buồn vang!

   Mailoc

04-10-2026

 

        HẠ NHỚ

Trên cành phượng nở báo hè sang

Thắp lửa nóng lên khắp mọi đàng

Tiếng dế than trời xuyên thấu đất

Lời ve gọi gió mãi trên ngàn

Thương thời cắp sach lời thề hẹn

Nhớ buổi giã trường tiếng trống vang

Đã quá nửa đời ngồi nhớ lại…

Ngày xưa thân ái chẳng hề tan.

CAO BỒI GIÀ

   10-4-2026

 

PHƯỢNG CÒN VƯƠNG LỐI 

Ve sầu nức nở buổi Hè sang

Hoa phượng trên sân trải khắp đàng

Lớp tiễn người đi về xứ sở

Trường nhìn theo kẻ sẽ băng ngàn

Chuyến xe chuyên chở lời hó hẹn

Cánh cổng dợi chờ tiếng gọi vang

Ba tháng đong thương cùng luyến nhớ

Đừng như hoa biển nở rồi tan.

2026-04-11

  Võ Ngô 


AI XUÔI CON CUỐC

Ai xuôi con cuốc gọi Hè sang

Phượng vỹ hoa tươi thắm đỏ đàng

Nóng nực mồ hôi mùi nắng hạ

Oi nồng quạt máy, khói sương ngàn

Ngoài vườn bươm bướm bay vờn lượn

Trước ngõ chim muông hót vọng vang

Bế giảng thầy cô nghe trống giục

Như ong vỡ tổ học trò tan…

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley April 10, 2026 


CÔNG VIÊN MÙA PHƯỢNG

Công viên mùa đổi mới vừa sang

Đỏ rực khung trời cõi địa đàng

Kỷ niệm theo về trên bãi cỏ

Niềm vui xa cách tận non ngàn

Tình mây với gió lời dan díu

Nắng hạ phượng hồng nhạc khúc vang

Lạc lõng đường trần đâu lẽ sống

Bơ vơ lệ xót ngày ly tan!

Hải Rừng

14/4/2026 


           NẮNG HẠ

Nắng Hạ năm nầy đang bước sang

Ve sầu phượng đỏ nhuộm con đàng

Trời trong sáng sớm hiu hiu mát

Gió đẩy làn mây xa ngút ngàn

Tiễn biệt Xuân qua lưu nỗi nhớ

Đón chào nóng bức Hè than vang

Thầy trò lưu bút trường ly biệt

Ngấn lệ đôi mi cảnh hợp tan …

 Yên Hà

16/4/2026 



















Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Hãy Vui Đi - Anh Khờ

       Hãy Vui Đi

Thăng trầm thế sự ngẫm sầu bi?
Sẵn rượu hôm nay cứ... "xỉn" lì
Nọ ả làng bên chừng... bốn mí…
Kìa nường xóm dưới độ... đôi chi?
Ham chồng giá thú không cần ký
Khoái kép ly thân cũng muốn ghì
"Dzớt" được em nào... hay cả chị?  
Đời người ngắn ngủn… hãy vui đi!

Anh Khờ