Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất)
Chương Cuối: Hai Năm Sau: Kết
Từ chiều ngày 25 tháng 6 năm 1972, công viên trước Câu Lạc Bộ Hải Quân bên sông Sài Gòn đã rợp cờ đủ màu.
Gió từ mặt sông thổi lên làm những dây cờ phất phơ dưới ánh nắng còn sót lại của buổi chiều. Một bàn rượu, nước ngọt và mấy bàn bánh trái được bày biện ngay lối vào. Bên cổng, tấm biển lớn đề hàng chữ:
Dạ Tiệc Tân Hôn Võ Bằng – Huỳnh Như Oanh
Tấm biển ấy, dưới ánh đèn mới bật, bỗng có vẻ trang trọng lạ thường. Nó không chỉ báo hiệu một buổi tiệc cưới, mà như còn đánh dấu chặng cuối của một con đường nhiều thử thách: những ngày chờ đợi, những lời phản đối, những nỗi lo âu trong bệnh viện, những lần Như Oanh tự hỏi lòng mình có đủ can đảm để đi trọn đời với một người lính biển hay không.
Bảy giờ ba mươi, khách mời lần lượt đến.
Người hướng dẫn chương trình, trong bộ tuxedo đen lịch lãm, tươi cười mời quan khách dùng nước giải khát trong khi chờ khai mạc. Tiếng chào hỏi, tiếng cười, tiếng ly chạm nhẹ vào nhau hòa với tiếng gió sông, tạo nên một không khí vừa sang trọng vừa thân mật.
Phóng viên chiến trường Lan Như tình nguyện làm nhiếp ảnh viên tiệc cưới.
Đúng tám giờ, một xe van đỗ lại bên lề công viên. Tám sĩ quan trong quân phục đại lễ, đeo kiếm, bước xuống. Họ chỉnh lại hàng ngũ, rồi lặng lẽ xếp thành hai hàng đối diện nhau trên lối vào câu lạc bộ.
Dưới ánh đèn, những thanh kiếm đeo bên hông phản chiếu từng vệt sáng lạnh.
Mười phút sau, đoàn xe hơi sang trọng lăn bánh đến. Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân, trong quân phục đại lễ, ngực đeo bốn hàng huân chương, bước xuống cùng phu nhân. Cha mẹ hai bên cũng lần lượt rời xe. Ông Võ Hảo, thân phụ chú rể, có vẻ xúc động nhưng cố giữ nét nghiêm trang. Ông Huỳnh Quang Đạo, thân phụ cô dâu, bước chậm hơn thường lệ; gương mặt ông vừa hãnh diện vừa bồi hồi, như người sắp trao đi phần quý nhất của đời mình.
Toán danh dự đứng nghiêm chào phái đoàn đi qua.
Võ Bằng nghiêng đầu hỏi nhỏ:
– Hồi hộp?
Như Oanh gật đầu. Nàng muốn nói chỉ là cảm giác ngỡ ngàng của một người đang bước tới ngưỡng cửa đổi đời. Trước mặt nàng là vòm kiếm, là cha mẹ. Phía sau nàng là quan khách, là bạn bè, là đại gia đình Hải Quân. Và bên cạnh nàng là người đàn ông mà nàng tưởng là không còn dịp bên nhau.
Một sĩ quan hô to:
– Chào kiếm. Chào!
Tám thanh kiếm đồng loạt rút khỏi vỏ. Tiếng thép vang lên trong trẻo, dứt khoát. Những lưỡi kiếm giơ cao, chéo vào nhau, tạo thành một vòm kim loại lấp lánh dưới ánh đèn.
Ban nhạc trỗi bản “Đám Cưới Nhà Binh”, nhộn nhịp mà trang nghiêm.
Quan khách bỗng lặng đi.
Võ Bằng đưa Như Oanh bước qua vòm kiếm. Từng cặp kiếm hạ xuống khi họ bước qua. Mỗi bước chân của nàng như đi qua một lớp đời cũ. Nàng nhớ khi nghe tin Võ Bằng bị thương nặng. Nhớ tiếng rên ở hành lang bệnh viện. Nhớ gương mặt anh như xác chết, băng trắng quấn quanh đầu. Nhớ cả những đêm nàng ngồi bên anh, tự hỏi liệu tình yêu của nàng vẫn vững bền theo năm tháng?
Bước chân đêm nay chính là câu trả lời.
Đến cặp kiếm cuối cùng, hai thanh kiếm bất ngờ hạ xuống chặn đường.
Một sĩ quan cầm kiếm gằn giọng, cố ra vẻ nghiêm nghị:
– Muốn qua, phải hôn nhau.
Cả đám đông bật cười. Như Oanh đỏ mặt cúi xuống. Võ Bằng nhìn nàng, ánh mắt vừa vui vừa biết ơn. Rồi anh nghiêng người, đặt nhẹ môi mình lên môi cô dâu.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang lên rộn rã.
Một tay kiếm khác hô lớn:
– Hải Quân chào mừng Thiếu tá Võ Bằng và phu nhân!
Đôi kiếm mở ra.
Đôi tân hôn tiến đến gia nhập toán của vị chủ lễ và cha mẹ hai bên. Một tràng pháo tay nồng nhiệt nở rộ, phá tan không khí trang nghiêm.
Người hướng dẫn cho lệnh toán danh dự giải tán. Anh trân trọng mời mọi người tiến vào sảnh lễ.
Đôi tân hôn và cha mẹ hai bên dừng ở cửa câu lạc bộ, chào đón quan khách và chụp hình.
Trong phòng tiệc, những bàn tròn phủ khăn trắng muốt được điểm bằng những bình hoa cát tường vàng, hồng và trắng. Ánh đèn pha lê từ những chùm đèn tỏa xuống, phản chiếu lên ly thủy tinh, bộ đồ sứ trắng và những hàng huy chương trên ngực áo các sĩ quan. Tiếng nhạc êm dịu len giữa tiếng nói cười, khiến cả căn phòng như được phủ bằng một lớp ánh sáng ấm áp.
Bàn danh dự đặt chính giữa: Cha mẹ hai bên, ông bà Tư Lệnh Hải Quân và đôi tân lang – tân giai nhân. Bàn bên phải là thân nhân nhà trai, bên trái là thân nhân nhà gái. Dãy bàn kế tiếp cho thượng khách, bạn cùng khóa của chú rể, các giáo sư Gia Long. Những bàn còn lại dành cho quan khách và thân hữu. Điều đáng tiếc nhất là thiếu vắng sự hiện diện của thủy thủ đoàn Rạch Gầm: tàu bận công tác.
Sau khi mọi người đã an vị, người hướng dẫn chương trình bước lên sân khấu, giới thiệu cô dâu chú rể, gia đình hai họ và các vị khách danh dự.
Tiếng vỗ tay vang lên nhiều lần. Nhưng với Như Oanh, âm thanh ấy lúc gần lúc xa. Nàng nghe tên mình được xướng lên bên cạnh tên Võ Bằng, bỗng thấy sống mũi cay cay. Bao nhiêu ngày tháng chờ đợi như dồn lại trong khoảnh khắc này. Từ nay, tên nàng không còn đứng một mình.
Người hướng dẫn mời đại diện nhà trai phát biểu.
Ông Võ Hảo chậm rãi bước lên sân khấu. Ông đã trải nghiệm hai lần nhưng đêm nay, ông vẫn hồi hộp. Nghi thức hôn nhân ở thành phố trang trọng quá. Giọng nói của ông có hơi run nhưng chân chất:
– Kính thưa Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân, kính thưa quý quan khách. Tôi là Võ Hảo, thân phụ của chú rể Võ Bằng, xin đại diện gia đình nhà trai gửi tới quý vị lời chào trân trọng nhất.
Ông ngừng một chút, nhìn về phía gia đình nhà gái:
– Trước hết, gia đình chúng tôi xin cảm ơn ông bà thân sinh của cháu Huỳnh Như Oanh đã tin tưởng gửi gắm cô con gái út cho gia đình chúng tôi. Chúng tôi xin hứa sẽ thương yêu cháu như con ruột.
Ông quay xuống dãy bàn bạn cùng khóa của chú rể. Mắt ông thấp thoáng ánh hân hoan:
– Với các cháu bạn cùng khóa của chú rể, bác xin nhờ các cháu nhắc nhở Võ Bằng, nếu có khi thấy đồng môn của mình… lạc đường lạc nẻo.
Cả phòng bật cười. Võ Bằng cúi đầu cười theo, liếc Như Oanh.
Ông Võ Hảo tiếp:
– Thay mặt gia đình, tôi xin cảm tạ Đô Đốc Tư Lệnh và phu nhân đã dành thì giờ quý báu đứng ra chủ lễ cho hai cháu. Xin cảm ơn quý vị đã đến chung vui. Kính chúc toàn thể quý vị dồi dào sức khỏe, thăng tiến và hạnh phúc. Kính chào.
Tiếng vỗ tay vang lên ấm áp.
Kế đó, ông Huỳnh Quang Đạo bước lên bục.
Ông vốn quen ăn nói, quen thương trường, quen những buổi tiệc lớn nên giọng nói tự nhiên nhiều xúc cảm:
– Kính thưa Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân, thưa anh chị thông gia, thân nhân nội ngoại cùng toàn thể quý khách. Thay mặt gia đình nhà gái, tôi xin chân thành cảm ơn sự hiện diện của quý vị. Đây là món quà quý giá nhất dành cho hai cháu, và cũng là niềm vinh dự lớn lao cho gia đình chúng tôi.
Ông quay sang phía ông bà Tư Lệnh, cúi đầu nhẹ:
– Lời đầu tiên, tôi xin dành để tạ lỗi cùng Đô Đốc và phu nhân vì lời thách cưới với chú rể đã làm rộn đến nhị vị. Xin bao dung niệm thứ. Nhưng cũng chính nhờ sự hiện diện của nhị vị hôm nay mà chúng tôi được thêm một rể quý Hải Quân.
Ông dừng lại. Tiếng cười nhẹ nổi lên rồi lắng xuống.
Giọng ông bỗng trầm hơn:
– Kính thưa quý vị, bậc cha mẹ nào cũng mừng vui khi thấy con tìm được người bạn đời, nhưng cũng lắm bồi hồi khi biết con mình sắp rời xa vòng tay gia đình.
Ông hướng vào chú rể:
– Này Võ Bằng, từ hôm nay, ba mẹ chính thức giao Như Oanh cho con. Bao nhiêu thử thách con đều vượt qua, cho ba mẹ niềm tin rằng con là điểm tựa vững chắc cho nó suốt cuộc đời.
Võ Bằng cúi đầu. Giữ cho người bạn đời niềm tin đã chọn không lầm người quả là khó khăn không thua gì thi hành một mệnh lệnh hành quân.
Ông Đạo nói tiếp, giọng thiết tha:
– Các con của ba mẹ. Cuộc sống hôn nhân không chỉ có những ngày nắng đẹp, mà còn có mưa dông, có khi là biển động. Những lúc ấy, ba mẹ mong hai con hãy nhớ lại những ngày đầu hai đứa thương nhau.
Giọng ông Đạo nhiệt thành:
– Chúng tôi cũng xin chân thành cảm ơn anh chị thông gia đã tôi luyện Võ Bằng thành một người đàn ông bản lĩnh cho con gái tôi gửi gắm cuộc đời.
– Cuối cùng, đại diện hai gia đình cùng cô dâu chú rể, chúng tôi xin cảm tạ quý vị đã đến chung vui. Xin mời nhập tiệc.
Tiếng vỗ tay vang lên.
Món khai vị là súp hải sản đặc biệt của nhà hàng Thanh Thế, nóng hổi thơm ngon. Những món ăn kế tiếp được dọn ra trong tiếng nhạc êm dịu. Quan khách vừa thưởng thức vừa râm ran trò chuyện. Các sĩ quan cũ gặp nhau, nhắc chuyện quân trường, chuyện những chuyến hành quân đặc biệt. Các giáo sư Gia Long ban đầu còn giữ e dè, rồi cũng hòa vào niềm vui chung.
Chương trình ca nhạc của Ban Văn Nghệ Hải Quân làm không khí càng thêm rộn ràng. Những bài hát về biển cả, về người lính, về những cuộc tình chờ đợi vang lên trong phòng tiệc. Vài giọng ca quan khách chen vào tiếng hát Giao Linh, Phương Dung.
Võ Bằng và Như Oanh đi từng bàn chào khách.
Bàn nào cũng mời uống. Ban đầu, Võ Bằng lấy cớ thương tích chỉ nhấp môi. Nhưng khi đến bàn cùng khóa, đồng môn cứ đòi "dô dô" làm anh phải mềm môi. Như Oanh nhắc chồng:
– Anh uống ít thôi.
Võ Bằng đứng nghiêm, đáp:
– Tuân lệnh, thưa sếp.
Nàng bật cười. Tiếng cười nhẹ, nhưng lòng ấm cúng. Người đàn ông từng nằm bất động suốt năm trong bệnh viện, đêm nay bên nàng, lại còn biết đùa. Chừng ấy thôi cũng đã là một ân phúc.
Bữa ăn vừa chấm dứt, người hướng dẫn chương trình trân trọng mời vị chủ lễ phát biểu.
Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân đứng lên. Ông gõ nhẹ vào ly. Âm thanh trong trẻo khiến cả phòng tiệc dần im lặng.
Ông mời cô dâu chú rể cùng lên sân khấu.
Đô Đốc nhìn chú rể, giọng ấm áp:
– Thiếu Tá Võ Bằng, từ giờ phút này, Thiếu Tá không chỉ chịu trách nhiệm với Hải Quân, mà còn chịu trách nhiệm với người bạn đời đồng hành. Truyền thống Hải Quân không chỉ đòi hỏi một sĩ quan giỏi điều khiển chiến hạm, mà còn phải giỏi tạo dựng hạnh phúc gia đình. Thiếu Tá hứa giữ truyền thống ấy chứ?
Võ Bằng đứng thẳng:
– Xin hứa, thưa Tư Lệnh.
Tiếng vỗ tay và huýt sáo vang lên. Lần này nồng nhiệt hơn.
Đô Đốc quay sang Như Oanh:
– Giáo sư Huỳnh Như Oanh, giáo sư thừa biết làm vợ lính biển là làm bạn với nỗi chờ mong. Thế mà giáo sư vẫn không ngần ngại chấp nhận làm bến cảng yêu thương cho Võ Bằng. Đó là một tấm lòng can đảm rất đáng ngợi khen.
Như Oanh nghe tim mình đập chậm lại.
“Làm bạn với nỗi chờ mong”. Câu nói đi thẳng vào lòng nàng. Đó không là một ý thơ văn. Đó là đời sống thật, là những đêm nghe tin thời tiết, tin chiến sự; những sáng đọc tường thuật các trận đánh có người chết, kẻ bị thương.
Đô đốc hắng giọng, nói lớn:
— Nhân danh Tư Lệnh Hải Quân, tôi long trọng tuyên bố: Giáo sư Huỳnh Như Oanh, phu nhân của Thiếu Tá Võ Bằng, kể từ hôm nay được chấp nhận là thành viên của đại gia đình Hải Quân.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò lại vang lên.
Như Oanh cúi đầu. Nàng không khóc, nhưng mắt long lanh. Một người con gái khi lấy chồng là bước vào gia đình chồng. Đêm nay, nàng bước thêm một bước vào cả một quân chủng. Và quân chủng ấy, vừa trang nghiêm, vừa thương yêu, đang dang tay nhận nàng.
Đô Đốc ra hiệu cho hội trường yên lặng.
– Thưa quan khách và các chiến hữu. Hai năm trước, Thiếu Tá Võ Bằng bị thương nặng trong một trận đụng độ. Mãi sau một năm anh mới rời bệnh viện. Và thêm một năm nữa, anh mới được xác nhận hoàn toàn đủ điều kiện lập gia đình.
Một tràng cười nhẹ nổi lên. Đô Đốc mỉm cười, tiếp:
– Như vậy cũng có nghĩa là anh thừa điều kiện để trở về với hải nghiệp. Vì vậy, nhân tiệc cưới hôm nay, tôi có một món quà đặc biệt dành cho vị cựu Hạm Trưởng xuất sắc và nàng dâu mới của quân chủng. Món quà đó là: đôi tân hôn được phép chọn bất cứ đơn vị nào trong Hải Quân để phục vụ.
Cả hội trường xôn xao.
Ai cũng nghĩ Võ Bằng sẽ chọn một đơn vị ở Sài Gòn. Hoặc cùng lắm là ở một thành phố biển đông vui, nhiều tiện nghi, gần trường học. Ai cũng đồng ý anh xứng đáng có một bến đỗ bình yên.
Võ Bằng quay sang nhìn vợ.
Trong khoảnh khắc ấy, Như Oanh cũng hiểu, người đàn ông bên cạnh nàng chỉ thật sự là Võ Bằng khi còn nghe tiếng máy tàu, còn dạn dày sóng gió, còn bên thủy thủ đoàn.
Yêu anh, nàng không thể chỉ chọn phần bình yên của anh. Nàng phải chọn cả phần biển khơi. Với nàng, vừa để ghi nhớ nơi ngày đầu gặp gỡ vừa để dứt khoát nghĩa tình nơi được dạy học.
Như Oanh nghiêng người, thì thầm vào tai chồng:
– Về An Thới, nghe anh.
Võ Bằng nhìn nàng, thoáng vẻ sửng sốt, rồi lắng xuống thành niềm xúc động. Anh hướng về Đô Đốc:
– Xin cảm tạ lòng ưu ái của Đô Đốc. Chúng tôi xin chọn về An Thới, Phú Quốc.
Một giây im lặng. Rồi tiếng vỗ tay bùng lên.
Lần này, tiếng vỗ tay không chỉ là chúc mừng. Đó là sự thán phục. An Thới, nơi cách biệt xa xôi, nơi sơn cùng thủy tận, không phải là nơi dành cho lựa chọn.
Đô Đốc nhìn hai người, ngạc nhiên:
– Cho phép chọn lại.
Võ Bằng lại nhìn vợ. Nàng nói:
– Thưa Đô Đốc, vẫn An Thới.
Đô Đốc nhìn Đại Tá Lương Đình Thám:
– Tư Lệnh Vùng 4 Duyên Hải có ý kiến gì chăng?
Đại Tá Thám đáp ngay:
– Thưa Đô Đốc, tôi hân hoan tiếp nhận.
Phu nhân của ông – cũng là chị của cô dâu – nghiêng sang cười nói:
– Cám ơn ông xã.
Đô Đốc đổi giọng mệnh lệnh:
– Lệnh thuyên chuyển Thiếu Tá Võ Bằng về Vùng 4 Duyên Hải có hiệu lực ngay sau tuần trăng mật.
Ông vừa dứt lời, từ phía dưới hội trường, một nhóm mười sĩ quan và bốn phu nhân cùng tiến lên sân khấu. Một Thiếu Tá trao cho cô dâu bao thư đỏ, nói bằng giọng trang trọng:
– Hai bạn tân lang, tân gia nhân. Nhân danh niên trưởng của khóa Bảo Bình, tôi đại diện anh em trao cho hai bạn Lệnh Hành Quân đặc biệt.
Như Oanh trao cho Võ Bằng. Anh mở bao thư, chỉ thấy một xấp tiền.
Anh niên trưởng trịnh trọng tiếp:
– Vì là hành quân mật nên chỉ có khẩu lệnh. Thi hành trước, khiếu nại sau.
Thời gian hành quân: Tuần trăng mật.
Địa điểm hành quân: tự do lựa chọn.
Chiến thuật hành quân: tự do tác xạ.
Cả hội trường bùng nổ tiếng cười.
Những tiếng vỗ tay, huýt sáo, tiếng cụng ly vang lên rộn rã. Võ Bằng xúc động ôm từng người bạn cùng khóa. Như Oanh nghẹn ngào cảm ơn các đồng môn của chồng và các phu nhân. Nàng bỗng hiểu thêm một điều: lấy Võ Bằng, nàng không chỉ lấy một người chồng. Nàng còn có những chiến hữu dễ thương của anh.
***
Khi chiếc bánh cưới nhiều tầng được đưa ra, bản “La Vie en Rose” vang lên nhẹ như một làn sương.
Người hướng dẫn chương trình mời cô dâu chú rể cắt bánh. Anh nói vài câu vui về ý nghĩa những tầng bánh, về con dao cùng cầm, về miếng bánh đầu tiên trao cho nhau
Võ Bằng và Như Oanh cùng cầm dao.
Lưỡi dao đi xuống lớp bánh trắng. Tiếng vỗ tay vang lên. Rồi họ đút bánh cho nhau. Quan khách cười, nhưng Như Oanh đã hiểu một điều rất thật: từ nay, ngọt bùi hay đắng cay đều không còn là của riêng ai.
Đến lúc rót sâm banh, đôi tân hôn cầm ly, vòng chéo tay nhau.
Người hướng dẫn nói lớn:
– Xin mời tất cả đứng lên, cùng nâng ly chúc phúc.
Cả phòng tiệc đứng dậy. Những chiếc ly sáng lên dưới ánh đèn.
– Dô! Dô! Chúc trăm năm hạnh phúc!
Tiếng chúc vang khắp phòng. Bánh cưới được đưa đến từng bàn từng người.
Khi dàn nhạc cất lên đoạn dạo đầu của bản “Dòng Sông Xanh”, ánh đèn dịu xuống. Người hướng dẫn chương trình trân trọng nói:
– Xin mời cô dâu chú rể khai mạc dạ vũ.
Võ Bằng đặt tay lên eo Như Oanh, dìu nàng bước ra sàn nhảy.
Trái với vẻ cứng rắn của người chỉ huy, anh di chuyển mềm mại, chừng mực, tự nhiên. Những bước chân của anh chắc mà không nặng, như cách anh điều khiển con tàu lách qua rạn san hô trong vùng nước cạn.
Như Oanh theo nhịp chồng. Tà áo dài lụa trắng của nàng bồng bềnh theo mỗi vòng xoay, tựa một dải mây mỏng trôi qua ánh đèn. Có lúc tà áo tung lên như lớp sóng trắng vỗ nhẹ vào mạn tàu.
Họ nhìn vào mắt nhau. Những ngày bệnh viện, những đêm thức trắng, những lời phản đối, những nỗi sợ tan biến. Tiếng cười, tiếng nhạc, tiếng vỗ tay bỗng lùi xa. Thế giới chỉ còn hai người…
Hai phút sau, người hướng dẫn mời phù dâu, phù rể và quan khách cùng tham gia. Bản valse chấm dứt, ban nhạc đổi sang điệu pasodoble.
Đô Đốc Tư Lệnh mời cô dâu. Cả hội trường vỗ tay. Ông nhảy đĩnh đạc, vừa nghiêm trang vừa thân mật.
Sàn nhảy đông hơn, nhộn nhịp hơn. Những bộ quân phục trắng và những tà áo dài đủ màu xoay tròn trong ánh đèn. Không khí mỗi lúc một rộn ràng hơn.
Kết thúc bản nhạc, Đô Đốc đưa cô dâu về bàn.
Điệu nhạc chuyển sang slow. Đô Đốc mời phu nhân. Ba mẹ cô dâu cũng ra sàn trong tiếng cổ vũ. Như Oanh tế nhị mời ba chồng. Võ Bằng mời mẹ. Ban đầu, ông bà Hảo ngượng nghịu, lúng túng, nhưng cô dâu chú rể khéo léo dìu bước nên êm xuôi.
Rồi ban nhạc đổi sang điệu cha cha cha, tango, bebop…
Bản cuối cùng, các sĩ quan và thủy thủ đoàn đứng vòng quanh cô dâu chú rể, đồng hát “Tình Ca Người Đi Biển”. Tiếng hát không thật đều, có người lạc giọng, có người quá to, nhưng chính sự vụng về ấy làm bài hát thêm vui nhộn.
Đang nhún nhẩy, Võ Bằng đột ngột đặt lên môi vợ một nụ hôn dài. Như Oanh đỏ mặt, nhưng không tránh. Nàng đứng yên, hạnh phúc đến mức không biết giấu vào đâu.
Tiếng đồng ca vừa dứt, Đô Đốc Tư Lệnh một lần nữa bước lên bục.
Cả phòng tiệc yên lặng.
Ông nói chậm, giọng ấm:
– Cùng gia đình hai họ, cùng quan khách, cùng các chiến hữu. Đêm nay, chúng ta tham dự một đám cưới, đồng thời chứng kiến buổi lễ hạ thủy một con tàu thương yêu tách bến khởi hành.
Ông đưa cao ly rượu:
– Nào, xin cùng cạn ly, cùng chúc đôi uyên ương mãi mãi thuận buồm xuôi gió!
Tiếng ly chạm nhau. Tiếng chúc phúc vang dậy khắp phòng.
Rồi bản nhạc chia tay cất lên.
Quan khách lần lượt ra về. Tân lang và tân giai nhân đứng bên cửa, cảm ơn từng người. Những cái bắt tay, những nụ cười, những cái ôm lưu luyến.
Khi vị khách cuối cùng rời xa, Võ Bằng đưa Như Oanh ra hiên Câu Lạc Bộ.
Trước mặt họ, sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Dòng nước đen thẫm lặng lẽ trôi về phía biển. Xa xa, một chiến hạm tách bến, hú lên một hồi còi…
Như Oanh tựa đầu vào vai chồng, thì thầm:
– Em hạnh phúc quá!
Võ Bằng cúi xuống hôn lên tóc vợ.
– Anh hứa giữ cho em hạnh phúc này mãi mãi.
Như Oanh ngước nhìn anh, giọng rất êm:
– Mình trọn đời cùng giữ, nghen anh!
Vũ Thất