Tình Yêu Qua Thi Ca
Nếu sông Gianh là biểu tượng của biên cương thống khổ:
“Đây sông Gianh, nơi biên cương thống khổ
Nơi sa trường, nơi nấm mộ trời Nam
Nơi dòng sông, dòng máu Việt còn loang,
Nơi cổ độ xương tàn xưa chất đống “
thì
Tương Giang thể hiện yêu thương và ly biệt
“Quân tại Tương Giang đầu
Thiếp tại Tương Giang vĩ
Đồng ẩm Tương Giang thuỷ
Tương tư bất tương kiến”
Mượn cảnh để tả tình, Nguyễn Du tiên sinh đã đã diễn tả tâm sự của đôi giai nhân, tài tử Kiều và Kim Trọng:
“Từ phen đá biết tuổi vàng
Tình càng thấm thía, dạ càng ngẩn ngơ
Sông Tương một giải nông sờ
Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia”
Tình yêu và ly biệt như bóng với hình” Bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia”. Thế rồi không biết “Chờ nhau,
chờ đến bao giờ ! Mấy thu thuyền đã sang bờ”!
Cao Bá Quát cũng từng khắc khoải nhớ thương:
“Giai nhân nan tái đắc
Trót yêu hoa, nên dan díu với tình
Mái Tây hiên, nguyệt gác chênh chênh
Rầu rĩ lắm, xuân về, oanh nhớ
Phong lưu công tử đa xuân tứ
Trường đoạn tiên nương nhất chỉ thư
Nước sông Tương, một dải nông sờ
Cho kẻ đấy, người đây mong mỏi!
Bứt rứt mãi trăm sầu nghìn nỗi!
Chữ chung tình biết nói cùng ai ?
Thời gian vô bờ, đời người không bến trôi dài với nhau làm tăng thêm “Mối sầu dằng dặc tựa miền bể xa”.
Nhưng khi đã yêu thì “Tam tứ núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, thập ngũ đèo cũng qua”.
Sống trong mong chờ ”Từ khi xa anh, em vẫn mong và nhớ. Mà sao anh đi, đi mãi không về nữa” hay
“Có những người đi không về… Xa xôi rồi quên ước thề!”
“Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gió
Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông
Nay đào đã cuốn gió đông
Tuyết mai trắng bãi, phù dung đỏ bờ”
hay
Thư thường lại người không thấy lại
Hoa dương tàn đã trải rêu xanh”
Ngọc Hân Công Chúa đã khóc thương Quang Trung suốt cuộc đời còn lại
“Buồn thay nhẽ, xuân về hoa nở
Mối sầu nầy, ai gỡ cho xong”
Đông Hồ Lâm Tấn Phác cũng nhớ đến ý trung nhân với nỗi lòng cô quạnh
“Cảnh năm trước, vẫn là năm trước
Tình hôm nay đã khác năm xưa
Nào sông, nào núi, nào hồ
Mà người cùng ngắm bây giờ là đâu?”
Vua Tự Đức đã khóc Thị Bằng, một thiên giai nhân tri kỷ
“Ới Thị Bằng ơi đã mất rồi
Ới tình, ới nghĩa, với duyên ơi
Mưa hè, nắng chái, oanh ăn nói
Sớm ngỏ, trưa sân, liểu đứng ngồi
Đập vỡ kiếng ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi
Mối tình muốn dứt mà không đặng
Đeo mãi, đeo hoài thế mãi thôi”
Thi nhân là người cảm nghiệm và diễn tả được tình yêu
“Ngán cho nỗi xoay vần thế cục
Sum hiệp nầy cho bỏ lúc phân ly
Hỡi ông tơ độc địa làm chi
Bắt kẻ ở người đi mà nở được
Thôi, đã trót cùng nhau nguyện ước
Duyên đôi ta chẳng trước thì sau
Yêu nhau, nhớ lấy lời nhau”.
Phải chăng gặp gỡ để rồi chia ly, vui vầy để rồi đau khổ là định mệnh. “Khoái lạc và đau khổ là hai kẻ thù nghịch mà thần quyền không hòa giải nổi, nên đã trói lại với nhau và bắt làm bạn với nhau suốt đời”.
Ở đời, khó mà thoát khỏi nhân duyên hệ lụy. Cuộc đời đã được xếp nếp như vết hằn trên lưng ngựa hoang,
biết bao giờ gở nỗi mối tơ mành!
“Cho hay là giống đa tình
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong”
Mối tơ mành đó như sợi xích thằng vương vấn suốt cuộc đời
“Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm”
Vì là giống đa tình nên thường lao đao trong trường tình bể ái
“Từ thuở xa em, phòng anh lạnh
Bút rỉ, hồn ta, rách bụi ngầu
Mực đã khô và tim cũng héo
Can trường bổng chịu vết thương đau”
TXT
(Còn tiếp)