Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2026

Be my Valentine... anh viết - Quách Như Nguyệt

         

                      

           Be my Valentine... anh viết

 

Thế đó nhiều năm qua

Mình xa nhau ngày ấy

Chẳng nói lời tạ từ

Dẫu còn thương biết mấy

*

Vào ngày Lễ Tình Yêu

Bất ngờ em nhận được

Vài chục đóa hoa hồng

“Be my Valentine” anh viết

Ngắn gọn không tha thiết

Có chữ “love” đi kèm

Và chữ ký lem nhem

*

Em khóc mắt ướt nhèm

Khóc như ngày anh viết

Ngày xưa anh từng viết

Tình bạn mình bất diệt
Chợt thấy 
lòng tiêng tiếc

Tiếc thời mình bạn thân
*

Anh là bạn rất thân

(“You’re my best friend”)

Em nói thế nhiều lần

Anh trầm ngâm ngại ngần

Mĩm cười chẳng nói năng

*

Vì trăng” muốn gặp chàng

Nên luôn tìm cách gặp

Mỗi lần gặp được chàng

Tim trăng đập vang vang!

*

Mỗi lần em gặp anh

Em thấy tim em mềm

“Everytime I see you,

I feel like my heart’ve melted”

*

New year’s Eve mỗi năm

Anh là người đầu tiên

Gọi chúc mừng Năm mới

Wishing you happy,
happy New Year, dear

*

Thế đó mà nhiều năm!

Thời gian qua nhanh chóng

Lễ Valentine năm nay

Nhớ Valentine năm ấy

Tình bạn còn không thấy
(biến mất tự khi nào?)
Huống chi là tình yêu

*

Một điều em biết chắc

Anh vẫn nhớ đến em...

Happy Valentine’s!

 

Quách Như Nguyệt










ĐỜI THỦY THỦ III - VŨ THẤT / CHƯƠNG 31: HỢP TAN LÀ LẼ VÔ THƯỜNG

                                  

ĐỜI THỦY THỦ III - VŨ THẤT 

CHƯƠNG 31: HỢP TAN LÀ LẼ VÔ THƯỜNG

Mười giờ sáng Chủ Nhật, Như Oanh đang chăm chú chấm luận văn thì chuông cửa reo vang. Thường ngày mẹ nàng mở cửa, nhưng hôm nay ông bà đã đi lễ chùa từ sớm. Nàng gác bút, ngạc nhiên. Ai lại đến vào giờ này. Vinh ư? Không. Nàng không tin người cũ còn trở lại. Có lẽ là khách của ba mẹ.
Nàng vừa xuống cầu thang vừa băn khoăn. Khi cánh cửa hé mở, tim nàng đập thùm thụp. Tay đưa lên bụm miệng, nhưng tiếng vẫn bật ra:
– Anh Bằng!
Nàng mở rộng cửa, giọng run nhẹ:
– Mời anh vào.
Võ Bằng bước qua ngưỡng cửa, mỉm cười:
– Rất vui Như Oanh còn nhớ tên.

Nàng dẫn anh đến phòng khách. Trong lúc đi, anh nhìn bộ pyjama xanh nhạt điểm hoa mai trắng, dáng người thon gọn, mái tóc mềm mại ôm nhẹ bờ vai. Vẫn là nàng, dịu dàng như sóng nước.
Giọng nàng thật êm:
– Anh ngồi đây, cho em xin phép một chút.
Nàng lên lầu.
Võ Bằng ngồi xuống, nhìn quanh. Căn biệt thự hai tầng rộng và tĩnh lặng. Bộ sô-pha da màu ngà. Một cây đàn piano lớn để mở, gỗ nâu sậm nổi vân. Hàng chữ Yamaha ánh vàng vắt ngang bên trên bàn phím đen trắng. Tranh sơn dầu treo dọc tường, toàn là hoa trang nhã. Cuối phòng là chiếc TV màn ảnh rộng, phía dưới là dàn âm thanh hiện đại.
Anh hơi ngỡ ngàng. Không phải vì choáng ngợp, mà vì có cảm tưởng như lạc vào một thế giới khác. Một đời sống khác.

Như Oanh trở xuống, áo dài màu ngà. Môi cười, mắt sáng.
Võ Bằng đứng lên trao món quà mang theo.
Nàng mở ngay: quyển Gone With The Wind và gói trà Đỗ Hữu. Nàng cười, nụ cười rạng rỡ:
– Em vừa xem phim Cuốn Theo Chiều Gió. Đang muốn đọc sách thì được tặng. Cả trà nữa… để đọc suốt đêm. Cám ơn anh.
– Thay vì cám ơn, Như Oanh xem lại phim đó. Cho anh đi cùng.
Nàng nghiêng mặt, mỉm cười:
– Em muốn xem lại.
Nói xong, má nàng ửng hồng, giọng bẽn lẽn:
– Anh dùng bia hay cà phê?
– Tùy Như Oanh. Gì cũng thích.

Như Oanh vào bếp, cố ý pha chậm cà phê và trà. Nàng cần vài phút cho cảm xúc lắng xuống. Khi đặt ly cà phê trước mặt Võ Bằng, nàng mỉm cười:
– Hy vọng hương vị giống quán Sóng. Còn nước dừa… tạm thay bằng trà.
Võ Bằng nghe tim se lại. Tưởng nàng đã quên, không ngờ nàng nhớ đến từng chi tiết.
– Nhận được thư Như Oanh, anh mừng quá nên đến ngay.
– Chị em có nhắn gì không?
– Không. Anh không gặp chị. Từ vùng công tác đi thẳng về đây.
– Vậy sao anh nhận được thư?
Anh mỉm cười, đọc lại đúng câu chữ nàng viết:
– Hy vọng lá thư này tìm đến anh, bất kể anh đang ở nơi nào, giữa biển khơi hay vùng đảo xa xôi.
Nàng làm bộ mặt giận:
– Chọc quê. Không nói chuyện nữa.
– Chị em chuyển tiếp thư qua khu bưu chính. Hai ngày trước, vừa cập cầu là anh nhận được. Muốn đến liền, nhưng còn bận vài việc quan trọng.
– Anh bận sao? Em tưởng về bến là anh được nghỉ ngơi.
– Anh cần giải quyết các “dư âm” của chuyến công tác. Nhất là thăm một sĩ quan và một anh lính bị thương. Hôm nay dành trọn cho em.
Như Oanh thè lưỡi:
– Có bị thương à? Nặng hay nhẹ? Hôm qua, em chỉ mới đọc bài tường trình chuyến hải hành từ An Thới đến Thổ Châu. Hôm nay báo mới đăng trận hải chiến… nhưng chưa có báo.

Võ Bằng uống vài ngụm cà phê, nghĩ tới lời hứa của Lan Như: khi đăng bài sẽ mang báo đến tặng. Anh tin là Lan Như có đến nhưng Hải Quân Công Xưởng không cho vào! Cũng mừng. Gặp chỉ gây phiền cho cả hai. Anh đặt ly xuống, đúng lúc Như Oanh cất giọng nhẹ êm nhưng lại như tiếng còi tàu báo động:
– Hôm qua… em gặp chị Lan Như.
Võ Bằng trân mắt nhìn nàng:
– Gặp Lan Như? Em biết cô ấy?
Nàng bình thản đáp:
– Bài tường thuật cho biết chị ấy đi trên tàu anh.
Võ Bằng thầm kêu khổ. Anh hiểu ngay sự nhạy cảm của khoảnh khắc. Cần tránh một lời không khéo gây hiểu lầm khó gỡ.
Như Oanh tiếp tục:
– Chị ấy dễ thương ghê.
Võ Bằng mỉm cười:
– Anh chỉ thấy cô ấy gan lỳ và chuyên nghiệp.
Nàng nhìn anh, giọng dịu dàng nhưng thẳng thắn:
– Chỉ vậy thôi?
Võ Bằng đáp chậm rãi:
– Anh quý trọng tài năng và tư cách của cô ấy. Điềm tĩnh, lịch lãm, và yêu nghề.
Như Oanh gật đầu:
– Em cũng cảm nhận như vậy.

Một khoảng lặng. Rồi nàng nói rất nhỏ:
– Em tìm chị ấy vì nôn nóng muốn biết tin tức về anh. Khi gặp, em lại muốn biết mình đang đứng ở đâu… trong lòng anh.
Võ Bằng mỉm cười, âu yếm nhìn nàng:
– Em đứng trong đời anh. Trọn đời.
Nàng không cười, chỉ cúi mặt. Khi ngẩng lên, khóe mắt long lanh:
– Khó tin quá. Có một câu vè em mới được nghe: tượng nào cao bằng tượng Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính hải quân.
Võ Bằng vờ thở dài:
– Nhưng câu này không xạo: tưởng rằng mọi cảm xúc đã bế quan tỏa cảng, nào ngờ em đến như một trận cuồng phong.
Oanh nhìn anh, dịu giọng:
– Vậy câu vè là… xạo!

Võ Bằng nâng ly cà phê nhâm nhi. Một lúc, anh nói chậm:
– Em biết không, anh sợ nhất là khi gặp lại, em xem anh như người lạ.
– Em cũng sợ. Sợ anh… thiếu thành thật.
Võ Bằng mỉm cười:
– Từ nhỏ, thành thật đã là đức tính của anh.
Như Oanh lặng thinh. Anh nghiêm nét mặt:
– Để anh chứng tỏ. Trong những ngày xa em, biết anh ao ước điều gì không?
Như Oanh hồi hộp chờ. Anh tiếp:
– Rất thành thật, nghĩ sao nói vậy: ao ước được nắm tay em.
Lời nói như có sức mạnh kéo bàn tay nàng về phía anh. Anh ân cần nắm lấy bàn tay thon thả, mềm mại. Trong khoảnh khắc, mọi mệt nhọc tan biến. Nàng thấy ấm áp, an toàn.
Khi anh buông tay, nàng chợt băn khoăn: nếu anh đòi hỏi một chiếc hôn? Điều đó thì… lạm dụng thành thật. Nàng quyết sẽ từ chối…
Nhưng anh vẫn ngồi yên, mắt nhìn quanh phòng:
– Nhà em đẹp quá.
Như Oanh dè dặt:
– Không phải nhà của em. Em không ham nhà đẹp. Chỉ thích một nơi ấm cúng.
Võ Bằng lặng đi. Rồi nói chậm rãi:
– Anh từng nghĩ đến lập gia đình, nhưng cứ e ngại. Đời anh lấy biển làm nhà, Lúc ở, lúc đi. Chỉ khổ người chờ đợi.
Nàng nhìn sâu vào mắt anh:
– Đức Phật nói đời là bể khổ, trong đó có khổ vì thương mà phải xa. Nhưng bên nhau cũng đâu hẳn hạnh phúc, có khi lại căm ghét nhau như kẻ thù. Cho nên lúc đi, lúc ở… chỉ là lẽ vô thường.

Võ Bằng chăm chú nhìn nàng, tim đập mạnh. Nàng khuyến khích hay chỉ vô tình? Anh tin là khuyến khích nhưng vội vàng tỏ tình lại có thể là biểu lộ thiếu chân thành.
Ngoài cửa sổ, gió lay nhẹ hàng cây. Tiếng còi xe vọng đến mơ hồ, như thuộc về một thế giới khác.
Võ Bằng uống thêm ngụm cà phê. Anh thấy đời anh đi đi, về về. Đi thì lâu mà về thì quá ngắn. Thời gian không nhiều để chần chừ. Không thổ lộ bây giờ thì bao giờ! Anh nghiêm giọng:
– Hôm nay anh đến, như trong thư em nói, là để tiếp tục chuyện tình duyên hải cho đến hồi kết.
Nàng nghiêng mặt, mỉm cười:
– Cho dù kết cuộc có thế nào?
– Hy vọng một kết cuộc có hậu.
Nàng uống vài ngụm trà rồi nói chầm chậm:
– Em hiểu cuộc đời anh gắn liền với biển. Em không khuyên anh rời biển. Em chỉ mong… khi anh trở về, anh biết mình chỉ có một bến đỗ.

Võ Bằng hớn hở, định chính thức mở lời cầu hôn thì cánh cửa bật mở. Không khí ấm áp trong phòng như đóng băng lại.
Ba nàng bước vào trước. Dáng cao, gầy. Áo sơ mi trắng cài nút kín cổ. Gương mặt nghiêm nghị đến lạnh lùng. Mẹ nàng theo sau, dáng người phúc hậu, ánh mắt bình lặng.
Giọng ông vang vang:
– Có khách à?
Như Oanh và Võ Bằng cùng đứng lên. Nàng nhanh nhảu:
– Thưa ba, đây là anh Võ Bằng.
Võ Bằng cúi chào. Ông đưa mắt soi xét bộ đồ dân sự giản dị của anh, không đưa tay bắt:
– Mời Hạm Trưởng ngồi.
Như Oanh nghe lạnh người.
Ông bà ngồi đối diện, cùng ngắm nghía Võ Bằng. Một lúc ông lên tiếng, giọng khô khốc:
– Cậu quê quán ở đâu?
– Dạ, Tân An.
– Long An?
– Thưa không. Tân An Châu Đốc.
– Ba má làm gì?
Võ Bằng nhìn thẳng, không né ánh mắt sắc bén của ông:
– Dạ, ba cháu làm công chức, còn má cháu buôn bán tạp hóa.
Căn phòng im phăng phắc, như thu hẹp lại. Mẹ nàng rót thêm trà:
– Bán tạp hóa thì vất vả mà thu nhập có được bao nhiêu.
Võ Bằng dè dặt đáp:
– Dạ.
Ba nàng tiếp tục hỏi:
– Cả thảy mấy anh chị em?
– Dạ, một anh, một chị, đều đã có gia đình.
– Còn cậu?
– Dạ chưa.
– Làm Hạm Trưởng thì thiếu gì cô để ý!
– Thưa bác, thực tế… ngược lại.
– Tôi có rể cũng hải quân. Cấp bậc cao hơn cậu.
– Dạ, cháu biết. Cao hơn nhiều.

Không khí không phải thăm hỏi. Đó là cuộc thẩm định. Anh mong kết quả tốt đẹp.
Ông nhấp trà, rồi đặt tách xuống tạo thành tiếng khua lớn:
– Tôi nêu sự việc có phần quá sớm nhưng sớm còn hơn muộn. Tôi giả sử cậu làm quen con gái tôi với ý định tốt. Nhưng…
Ông lại nâng tách trà nhấp vài hớp:
– Khi gả con gái đầu lòng cho hải quân, chúng tôi dứt khoát không muốn chuyện ấy tái diễn cho con gái út. Hải quân nay bến này mai bến nọ, muốn đi thăm là cả vấn đề. Lại thêm đời sống không được sung túc.
Võ Bằng cúi đầu, lặng thinh. Ông tiếp:
– Như Oanh lớn lên trong môi trường hoàn toàn khác với gia đình cậu.
Mẹ nàng tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ:
– Không phải chúng tôi chê bai gì cậu. Chỉ sợ con mình… không quen với lối sống không thuộc về nó.
Như Oanh tái mặt, kêu khẽ:
– Mẹ…
Bà giơ tay ngăn lại:
– Thà mất lòng trước…
Như Oanh lại kêu lên tha thiết:
– Mẹ…
Bà làm lơ, quay sang Võ Bằng:
– Tôi nói vậy, chắc đủ để cậu hiểu.
Anh nhủ lòng giữ bình tĩnh. Nhưng trả lời thế nào đây?
Ba Như Oanh lạnh lùng tiếp:
– Tốt hơn hết, mọi chuyện nên dừng lại.
Như Oanh ngẩn ngơ quay sang Võ Bằng. Anh nhìn nàng, mỉm cười trấn an. Anh thấy nên rút lui như một thiện chí rồi tìm cách tiến tới. Anh đứng lên, giọng chững chạc, chậm rãi:
– Thưa hai bác, hôm nay cháu đến trong tư cách một người bạn mới quen Như Oanh. Cháu không nghĩ việc đó là thất lễ với hai bác.
Ông gật đầu:
– Cậu không sai. Và tôi cũng chỉ nói nên dừng lại, không có gì nặng lời.
Như Oanh đứng lên, giọng nghẹn lại:
– Ba mẹ sao nỡ…
Ba nàng nghiêm khắc chặn lời:
– Hiểu cho ba mẹ. Cậu ấy đàng hoàng, nhưng không phải là người đi cùng con suốt đời.
Như Oanh cắn môi:
– Nhưng đó là đời con, như đời của chị con.
Ông bỏ vào phòng đọc sách. Mẹ nàng ôm nàng:
– Chỉ vì ba mẹ thương con.
Nàng gỡ tay mẹ:
– Để con đưa anh Bằng ra cửa.
Mẹ nàng nhìn theo, lắc đầu thở dài.
Ngoài ngưỡng cửa, anh ngoái lại vẫy tay. Nàng nói rất khẽ trước khi khép cửa:
– Năm giờ chiều mai. Đợi em ở cổng trường.

Vũ Thất

(Còn tiếp)








NGHÌN TRÙNG XA CÁCH - Nguyễn Thị Châu

 

                                            

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH 


Nghìn trùng xa cách là đây

Thiên thu nhỏ lệ đêm dài nhớ anh

Ngước nhìn lên tận trời xanh

Ngửa tay xin giọt nước lành trên cao

Xin anh hai tiếng đợi chờ

Bao nhiêu lá rụng bên bờ quạnh hiu

Đường trần nhiều lớp rong rêu

Chân đi nửa bước thêm nhiều đắng cay

Từ ngày xa cách đến nay

Mùa Xuân vẫn đến nhưng ai không về

Mai cười khúc khích đường quê

Đào khoe sắc thắm Cúc xoè mâm xôi

Tôi buồn vui với tôi thôi

Thiên thu dài lắm, biết đời nào đây?

Gió Đông lạnh lắm người ơi!

Nàng Xuân sắp đến, nơi nơi rộn ràng

Ngoài kia bao sợi nắng vàng

Lung linh trước gió hỏi nàng chờ ai?

Nghìn trùng xa cách còn gì

Xuân nầy, Xuân nữa chờ ai? Hởi người…!!!


11-2-2026

Nguyễn thị Châu






LOÀI HOA NỞ VỘI - Thơ LCT và Thơ Họa


                         

LOÀI HOA NỞ VỘI

        (Ngũ độ thanh)

Có những loài hoa nở vội vàng

Nhưng rồi để nhạt sắc chiều sang

Dù xuân vẫn đẹp từng con phố

Dẫu nắng còn tươi mọi nẻo đàng

Tưởng gặp mưa đầu đang ấm rễ

Không ngờ lũ trước bị lầy nang

Cành đêm rủ dưới làn mưa bụi

Chạnh hỏi vì đâu sớm lỡ làng ./.

      LCT

O8/O2/2O26


Thơ Họa:

      XUÂN QUÊ

        (Nđt, họa tá vận)

Những đóa hoàng mai nở rực vàng

Bên thềm cổ độ Tết vừa sang

Xuân hồng yểu điệu về trong nắng

Bướm nhỏ khờ ngây lượn giữa đàng

Cuối bãi sim rừng đang trổ nụ

Quanh hồ ổi núi đã xòe nang

Dòng sông trắng lụa ôm bờ liễu

Rộn rã người vui trước cổng làng

Lý Đức Quỳnh

    8/2/2026 


      THUẬN THIÊN

       Họa tá vận - 4 vần

         (Ngũ Độ Thanh)

Cùng buông cọng lá giã Thu vàng

Sớm, muộn... ơ thờ Đông đã sang

Tự khởi, huê nào lu trước ngõ

Hồn nhiên, nguyệt vẫn tỏ bên đàng?

Vươn cành bách cựu đua chồi nõn

Vững cội tre già  bỏ áo nang...

Đã thuận Thiên thời vô  biến trở

Kỳ Hoa diệu Thảo mướt chiều loang!?

Nguyễn Huy Khôi

      09-02-2026 


  HOA TƯƠI VỘI ÚA

Hồng xinh bỗng vội úa heo vàng,

Nhạt sắc bung chành nắng hực sang.

Nụ nở tươi nhòe loe chọn chốn,

Môi xòe đậm thắm vọng chia đàng.

Mưa mùa mới dập bươm cào gốc,

Gió bão vừa qua tốc xụm nang.

Vọng tưởng xuân về mang điểm lạ,

Hoa bồng lộc phát hạnh thôn làng.

                               *

Chung lòng hiệp sức mạnh đời sang.

HỒ NGUYỄN

 (10-02-2026)

 

     ĐÓN TẾT BẢN LÀNG

            ( ngũ độ thanh )

Vẫn trổ cành mai đẹp sắc vàng

Nên càng nóng ruột nẻo đường sang

Hoa cài thắm đậm mầu tiên cảnh

Sắc mãi huyền mơ vẻ địa đàng

Nắng dãi vàng hong vườn ủ nụ

Mưa dầm tím lịm quả phù nang

Còn đâu thả huyễn hư tràng pháo

Tiếng nổ ầm vang, vọng mõ làng …

      Hawthorne 9 - 2 – 2026

CAO MỴ NHÂN


LOÀI HOA MƯỜI GIỜ

Thu qua Đông mãn kế Xuân sang,

Có những loài hoa nở vội vàng...

Buổi sáng bình minh khoe sắc thắm,

Đến chiều tàn rũ úa màu tang.

Hoa mười giờ tím nở như thế ,

Suy ngẫm cuộc đời bất hạnh đang...

Tạo Hóa sắp bày chi thống khổ?...

Muôn loài mổi cảnh khiến thương làng...

Mỹ Nga

      10/02/2026 ÂL, 24/12/ ẤTỴ

 

      ĐÓA TỊCH NHAN

                họa 4 vần

Phận mỏng thân gầy: đóa Tịch Nhan

Sát na tươi đẹp bỗng chiều sang

Hoàng hôn rộ nở tươi màu biếc

Chạng vạng tàn phai đổi úa vàng

Thương quá! Mảnh đời theo tro bụi

Khổ ghê! Kiếp sống tựa bên đàng

Chạnh lòng rơi lệ ngùi than thở

Mệnh số vô thường tựa cẩm nang

Kiều Mộng Hà

 Feb.10.2026

 

 CẢM ĐỀ LIÊN TƯỞNG

Quỳnh đêm chờ nguyệt trải tơ vàng

Mở nụ đâu cần dụ nắng sang

Sắc trắng mê. đằm người thửởng lãm

Hương trình quyến rũ khách qua đàng

Nhụy khơi gió mộng hằng lưu xạ

Nhựa thúc chồi mơ chẳng lụy nang

Đối ẩm nhàn ngâm thì hữu cốt

Bên hoa.nhớ bạn thuở xa làng.

Nguyễn  Huy Khôi

     12-02-2026

 

       RỰC SẮC 

            (NĐT)

Rộng mở dâng đời những đoá vàng

Cho dù chỉ một thoáng mùa sang

Hoài thêu gấm lụa tầng lan ngõ

Mãi dệt đài hoa trải khắp đàng

Vẫn xuyến mưa buồn tê cỏ dại

Còn xao giọt tái nghẽn bờ nang

Thầm mong cõi tạm này yên ả

Để những loài hoa rực sắc làng !

PHƯỢNG HỒNG

 

          LỠ LÀNG

           (Ngũ Độ Thanh)

Quyến rũ, nàng hơn cả Nguyệt vàng

Tim nầy thổn thức lẽn tìm sang

Âm thầm đứng vọng bên ngoài cổng

Khổ nhọc lần theo mãi cuối đàng

Những đợt mưa dầm không áo nỉ

Bao ngày nắng vỗ chẳng dù nang

Trầu cau dạm hỏi, em từ chối

Nuốt lệ, lòng đau bởi lỡ làng.

     LAN

(11/02/2026)













 







Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Ngày Lễ Tình Yêu - Anh Khờ

                                   

Ngày Lễ Tình Yêu

Tặng vợ... chiều nay chọn bó hoa
Nhung mềm đỏ thắm chắc nàng... "wà!"
Mâm cơm dọn sẵn... ngon ghê há!
Chén rượu mừng "dzô" … đã qúa ha!
Ngần ngại… mình ơi… lâu qúa xá?
Thẹn thùng… bố ạ… mới đây mà!
"Ham dzui"… điện thoại vờ quên nhá
Lễ của tình yêu… tuyệt lắm nha!

Anh Khờ









LỄ TÌNH NHÂN - Thơ Đỗ Chiêu Đức và Thơ Họa

       

 LỄ TÌNH NHÂN

Khéo bày ngày Lễ của Tình Nhân,

Vốn dĩ "người yêu" đã vạn năm.

Lập địa khai thiên nên hảo hạp,

Cùng trời cuối đất biết đồng tâm.

Ăn lông ở lổ yêu đà thắm,

Mặc gấm thêu hoa ái cũng thâm.

Bất kể gái, trai, già hoặc trẻ,

Giàu, nghèo đều có một "Tình Nhân" !

Đỗ Chiêu Đức

 02-04-2026


Thơ Họa:

ANH HÙNG VÀ MỸ NHÂN

Anh hùng khó vượt ải giai nhân

Dẫu cả ngàn thu hoặc tỷ năm

Từ Hải đứng hình vì ái nguyệt

Sở Khanh mất mặt bởi gian tâm

Còn ta cũng đắm làn môi thắm

Và tính vẫn say sắc mỹ nhân

Như lũ Thiêu Thân liều mạng sống

Để rồi chết thảm tại yêu thâm!

     LAN

(04/02/2026)

 

    LỄ TÌNH NHÂN

Lễ Tình, xưa tạo bởi tiền nhân

Hậu thế nay còn nhớ mỗi năm

Đẹp dạ người yêu, bày thiện ý

Vui lòng nội tướng, chứng thành tâm

Hoa trao tỏ rõ tình phơi phới

Phẩm tặng minh tường nghĩa thậm thâm

Ân ái đượm nồng, nhen nhóm lửa

Hẳn là kinh nghiệm của tiền nhân

Lý Đức Quỳnh

     6/2/2026 


TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG

Vợ chồng quý nhất ở lòng nhân

Chung sống cận kề bao tháng năm

Nếu chẳng chu toàn câu thiện ý

Và không giữ trọn chữ từ tâm

Thì sao suốt kiếp lưu tình thắm

Và khó cả đời vẹn nghĩa thâm

Khi biết yêu thương và độ lượng

Sẽ hoài khắn khít tựa tân nhân.

   Sông Thu

( 07/02/2026 )

 

   SAY TÌNH NHÂN

GIỮ ĐỨC NHÂN

Lệ tục lâu đời gởi hậu nhân,

Lưu truyền nét đẹp... Tính chi năm?

Căn lành phận kết!... Cầu thành dạ,

Duyên thắm tơ bền!... Cậy thực tâm.

Kết cỏ ngậm vành sâu nghĩa cả,

Thề non nguyện biển nặng tình thâm!

Cổ kim muôn thuở mừng trai gái

Say đắm Nhân Tình!... Giữ đức nhân.

Nguyễn Huy Khôi

     07-02-2026 


      NGÀY YÊU MÌNH

Lẵng hoa yêu dấu ‘Ngày Tình Nhân’

Ta tặng riêng ta cứ mỗi năm

Nhắc lại chính mình thương phẩm phận

Sống đời đơn giản dưởng thân tâm

Hỡi ai tri kỷ từ cao thẳm

Tỉnh thức là ngươi tình ẩn thâm

‘Già cũng rồi’ đây là chắc mẩm

Một ngày chánh niệm ‘Ngày Yêu Mình’.

Hải Rừng

 8/2/2026

. Tôi tự đặt ra ‘Ngày Yêu Mình’ – ‘Love Thyself Day’.

. ‘Già cũng rồi’ # ‘Rồi cũng già’ 


LỜI THƠ CHO "NHÀ TÔI"

Nương vận thơ đồng môn

THCL Phan Thanh Giản Đỗ Chiêu Đức

 

Xứ người vẽ chuyện Lễ Tình Nhân

Dù đã chung mùng ba chục năm

Bà vắng, nằm nhà "goa" vững dạ

Ta chuồn, đưa võng mụ yên tâm

Em luôn là bạn vừa quen biết*

Anh mãi quên hình bóng cố nhân

Nguyện tháng ngày nào còn tại thế

Sẽ đền trả nghĩa nặng tình thâm

Nông gia hai lúa

NJ

Mình ơi tôi gọi là nhà

Nhà ơi tôi gọi mình là nhà tôi

( Bùi Giáng )

Phu Phụ Tương Kính Như Tân

( Lời Đức Khổng Tử )

Hai lúa diễn Nôm vui vui như vầy:

Vợ chồng nên cư xử với như lúc

còn là... bồ bịch để làm gương cho con cháu

HAPPY VALENINE AND HAPPY NEW YEAR TO ALL

 

     LỄ HỘI TÌNH CẢM 

Mua hoa, bán chữ tặng ân nhân

Dẫu quá quen ngày hội mỗi năm

Thì cũng vì nhau nên chú ý

Và thêm bởi nghĩa mới quan tâm

Là chồng hay vợ đều hoan hỉ

Biết bạn cùng tôi vốn chí thâm

Khắp chốn, muôn nơi vui ngoại cảm

“ Valentine “ hạnh ngộ giai nhân …

     Los Angeles   8 - 2 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

   NGÀY LỄ TÌNH NHÂN

Ngày Lễ Tình Nhân giúp thế nhân

Đa mang hạnh phúc có quanh năm

Uyên ương đằm thắm luôn liền cánh

Phu phụ đề huề đủ thỏa tâm

Hoa mỹ lễ nghi thơ mộng đẹp

Lời hay tình tứ ý Xuân thâm

Nho gia chiêu đức hằng tôn trọng

Nhờ Lễ Tình Nhân trọn nghĩa nhân.

 (Phan Thượng Hải)

2/8/26

 

       LỄ TÌNH NHÂN

Ngày lễ tình yêu nhắc thế nhân,

Dấu ghi nghĩa cả giữ bao năm.

Dạ hằn chung thủy bền duyên phận,

Hồn khắt thệ nguyền vĩnh phúc tâm.

Số kiếp mặc sa rơi vực thẫm,

Sắc son bền chặt mãi cao thâm.

Lão niên kỷ niệm trao ly nhấp,

Mừng quá vì gìn “trọn chữ NHÂN”.

                            *

Chưa tròn xem lại để lo thân.

HỒ NGUYỄN

 (08/02/2026) 


NHÂN NGÀY TÌNH NHÂN

Đâu cần lãng tử với giai nhân

Chẳng hẹn mà quen đã bấy năm

Rượu nhạt hoa rơi nhưng chẳng lụy

Trăng nghiêng gió lộng vẫn an tâm

Thương giữa cõi đời không chiếm hữu

Cảm trong duyên phận dạ càng thâm

Nẻo thế nhân tình không dễ buộc

Tình yêu thêm đẹp bởi lòng nhân.

 (Phan Kim Thành)

                                              2/9/26  


Đôi Tình Nhân U90


Mỗi năm người có Lễ Tình Nhân

Tôi Lễ Tình Nhân trọn cả năm

Sớm tối trưa chiều cơm với muối

Ngày đêm mưa nắng nghĩa cùng tâm

Vượt biển băng rừng tay nắm chặt

Ngồi xe vượt tuyết dạ càng thâm

Dù tuổi bốn mươi hay chín bó

"Chúng mình hai đứa" vẫn “tình Nhân


           Trần Bang Thạch



  LỄ TÌNH NHÂN 


Ngày lễ tình yêu gặp cố nhân 
Người thương ta lắm hẹn bao năm
Khai thiên vốn dĩ tình trai gái 
Lập địa an bày nghĩa chữ tâm 
Ô thước bắc cầu kia chỉ thắm
Thiên kiều mỏi cánh nọ màu thâm
Cụ Bà móm mém thương “anh bạn”
Ông lão hom hem nhớ “cố nhân”…!

MAI XUÂN THANH 
Silicone Valley February 05, 2026