Lỡ
Lỡ buộc dây tơ, tơ lỡ đứt,
Lỡ thương, lỡ nhớ, lỡ chờ mong,
Lỡ để sóng tình đong đầy mắt,
Lỡ đêm đối bóng ngọn đèn chong.
Lỡ khiến cây đa sầu héo hắt,
Nhỏ lệ thuyền mơ lỡ bến bờ.
Vhp.Hải Vân
*****
Sao khéo cam, 9 lần "lỡ"?
Ngỡ ngàng người đọc cảm thương?
Làm sao đổi màu duyên kiếp?
Sòng đời, thua trắng, còn vương!
Ngân Triều
*****
Thua
Đã biết rằng thua, thua trắng tay,
Mà sao trăn trở suốt đêm ngày!
Tim mang nỗi nhớ đi vào mộng.
Thật mất nhau rồi, sao vẫn say!
Vhp. Hải Vân
*****
Cảm thương rất đỗi chân thành
Phải chăng khắc khoải tơ mành còn vương?
Trăm năm trong cõi vô thường,
Đã đành duyên nợ đôi đường... chưa nguôi...
Đã đành dang dở lứa đôi
Sinh ly, dâu bể, bồi hồi vấn vương!
Vẫn nhớ thương!
Ngân Triều
*****
9 lần LỠ... em càng xinh đẹp
Lần thứ 10... em đã LỠ lấy chồng.
Bỏ lại sau lưng... kẻ ngóng người trông
Nếu LỠ lần nữa... em có về bến cũ ???
VPT
*****
Lỡ lần nữa em sẽ về bến cũ,
Dẫu giờ đây nước xoáy lở bến bờ,
Cây đa già lá rụng xác xơ,
Em góp nhặt lá vàng um khói ấm.
Vhp.Hải Vân
*****
BIẾT ĐÃ LỠ
(Phản hồi từ đoạn thơ LỠ của Vhp.Hải Vân)
***
Biết Đã Lỡ…nhưng lòng không chế ngự
Để sóng tình dâng mắt biếc… xoáy con tim
Cứ đêm về hồn mộng mãi kiếm tìm
Một nửa kia… cho lòng vơi cô quạnh…
*
Biết Đã Lỡ…nhưng vẫn mong buộc chặc
Bằng tơ mong manh… trói mộng hải hồ
Giữa muôn trùng khơi… biển động sóng xô
Dây tơ đứt… nhưng lòng ta… không dứt!!!
*
Biết Đã Lỡ… nhưng yêu là vẫn đợi
Dù phủ phàng như chinh phụ chờ chồng
Để đêm về đối bóng ngọn đèn chong
Hiu hắt… võ vàng… tàn phai nhan sắc!!!
*
Dù biết có ngày thuyền neo bến khác
Cây đa bến cũ vẫn héo hắt chờ mong
Trăm cay nghìn đắng nuốt trọn vào lòng
Biết Đã Lỡ… nhưng không hề hối tiếc!!!
VKPĐạmPhương