LỜI HẸN
Hôn nhau từ giã để lên đường
Anh hẹn ngày nào hết nhiễu nhương
Khi lửa lụi tàn trên đất nước
Và bom bặt tiếng khắp quê hương
Nàng trông hằng bữa nơi tương ngộ
Chàng nhớ từng đêm chốn chiến trường
Bạc phận tình ta không đoạn kết
Nghìn trùng biền biệt cách muôn phương
Hưng Quốc
Texas 7-26-2026
Thơ Họa:
XÓT THƯƠNG PHẬN GÁI
THỜI CHINH CHIẾN
Nhớ buổi từ ly chốn học đường,
Ngượng ngùng e ngại tiếng nhương nhương (*)
Người đi rạc rã miền quan ải,
Kẻ đợi mỏi mòn chốn cố hương!
Da sạm tàn tro nơi trận mạc,
Áo phai mầu lính nẻo sa trường!
Xót thương phận gái đời dang dở,
Liệm bóng chờ chồng mãi lạc phương?!
Nguyễn Huy Khôi
27-7-2926
(*) Trong khuông nhương: nhương nhương là ầm ĩ (ngại tiếng ầm ĩ)
HẸN NGÀY XUM VẦY
Xe đà khuất dạng cuối con đường
Mà vẫn dõi theo suốt dặm trường
Hãy đợi anh về, ngày thắng trận
Và mong em đón, buổi hồi hương
Yêu thương tạm gác, thời ly loạn
Ân ái xa rời, thuở nháo nhương
Dấn bước quân hành, nhà tứ hải
Chờ khi xum họp hết tha phương.
LAN.
(27/07/2026)
LỠ HẸN
Xếp áo thư sinh giã biệt trường
Duyên đành gởi lại chốn quê hương
Tình nhà tạm gát, vì chinh chiến
Nợ nước phải đành, lúc nhốn nhương
Bão tố chẳng sờn chia rẻ bạn
Phong ba nào ngại cách ngăn đường
Ngàn trùng biến chuyển đời đôi hướng
Thuyền lạc giữa dòng trôi bốn phương...
27/7/2026
hv
TÌNH ĐẦU
Bên ni bên nớ cách con đường
Bẽn lẽn nhìn nhau rẽ cổng trường
Trống điểm giờ chơi ai đứng đợi
Chuông reo hớn hở mắt nhìn phương
Lẩn đầu hò hẹn bồn chồn nhẹ
Hồi hộp bên nhau ngây ngất hương
Ôi tuổi học trò tình đẹp quá!!!
Đâu ngờ thời cuộc chẳng an nhương
Kiều Mộng Hà
July.27.2026
THẾ HỆ ĐIÊU LINH
Chồng nơi lửa đạn chốn sa trường
Vợ ở quê nhà cảnh nhá nhương
Khắc khoải hằng đêm nghe tiếng súng
Lo âu từng chập thắp làn hương
Xót thân lẻ bóng sầu bao nỗi
Thương trẻ không cha khổ mọi đường
Khi chiến tranh tàn, vừa tái ngộ
Đã đành trôi nổi kiếp tha phương.
Sông Thu
( 27/07/2026 )
TRAI THỜI LOẠN
Rũ áo thư sinh biệt mái trường
Về nơi gió cát dẫu ngàn phương
Lo tròn nợ nước dù gian khổ
Giữ vẹn tình nhà khỏi khốn nhương
Tiếng gọi non sông nào thối chí
Lời kêu nghĩa vụ phải lên đường
Thân trai đâu ngại vì mưa nắng
Xong giặc trở về lại xóm hương
Songquang
20260727
THỀ HẸN
Thề non hẹn biển… mãi chung đường
Sẻ ngọt chia bùi, nhiễu hết nhương
Dẫu được hồi cư miền cố lý
Hay còn trú ngụ chốn tha hương
Tay nâng đỡ lúc qua trùng thẳm
Bước tựa nương khi vượt dặm trường
Tuổi đã theo sương mù trắng tóc
Tạ Trời hai đứa vẫn cùng phương
Lý Đức Quỳnh
28/7/2026
ĐÔI MÌNH
Hành trang khăn gói biệt cung đường
Ngày đó quê mình nhuốm nhiễu nhương ,
Sương gió bão càn không nhụt chí
Biên thuỳ đạn quét quyết gìn hương
Em là cô gái bên song cửa
Anh vốn chàng trai mạn ải trường
Hẹn đến ngày nào ngưng tiếng súng
Đôi mình sum họp hỉ hoan phương !
PHƯỢNG HỒNG
BIỆT LY
Giã biệt anh đi được quãng đường,
Xót xa thay thời buổi khuông nhương! (*)
Chàng đành lặn lội nơi cùng cốc,
Thiếp phải quay về chốn cố hương.
Nếu chẳng chôn vùi nơi tử địa,
Thì thôi vắt sức bãi nông trường!
Nghe chăng hỡi những quân tàn ác,
Tiếng thét kêu trời vang bốn phương!
Đỗ Quang Vinh
28-7-2026
Chú thích:
(*) 劻 勷 khuông nhương= loạn lạc không yên
(**) 窮 谷 cùng cốc = Hốc núi thật xa. Chỉ nơi xa xôi vắng vẻ. Thành ngữ có câu “Thâm sơn cùng cốc”
SỨ MỆNH
Trước cảnh quê nhà loạn nhiễu nhương
Nhằm khi tổ quốc gọi lên đường
Ba lô áo trận vào binh nghiệp
Súng đạn thao trường vượt chốn phương
Nhiệm vụ đời trai nơi tuyến lửa
Vai trò người lính giữa sa trường
Thương người ở lại đành cam chịu
Sứ mệnh chu toàn hội cố hương …
Mai Vân-VTT, 31/7/26.
HỒN THIÊNG ĐẠI VIỆT
Chân vẫn đi trên những dặm đường
Diệt quân bạo ngược nhiễu hay nhương
Ngàn xưa hừng hực buồn vong quốc
Một nỗi âm thầm vọng cố hương
Lưng ngựa nung hờn bao khí phách
Tay gươm giết giặc bấy can trường
Rồng Tiên, Hồng Lạc trang hùng sử
Tiếng vẫn còn rền khắp bốn phương.
Đông A
2/8/26
