Thứ Tư, 20 tháng 5, 2026

Gái Rừng Hoang - Vu Sơn

    Gái Rừng Hoang 

Phải chăng em… giai nhân… hay thần nữ?
Biến ta thành... kẻ thác loạn… hoang say
Những đường cong… mê hoặc… ngất hồn bay
Tim rực lửa… của Mặt Trời cháy đỏ

Em đẹp qúa!... ánh nhìn… uy lực gió
Nét môi cười… ngạo nghễ… gái rừng hoang
Thân bước đi run rẩy lối hôn hoàng
Sương xuống chậm đêm núi rừng... nguyệt bạch!

Phiên cám dỗ… bao sượng sùng hóa thạch?
Dáng nghê thường… thần thoại… tuổi trăng sao
Toà thiên nhiên… hấp lực... ánh mưa rào  
Đừng hờ hững… dài thiên đường… địa ngục?

Mắt sáng rỡ… môi thèm thuồng... lụy tục
Phút cuồng si… khuynh đảo… giấc thần giao
Hoang đường đi!... nấm tượng đá thì thào…
Sao em khóc?… ướt tay trần mộng mị…

Lời âu yếm… không điêu ngoa... kỳ bí
Ru yêu thương bằng mây nước bao la
Tỏ tình em sáng khắp cõi Ngân Hà
Thơ bay loạn… chữ rơi lòng... thế hệ

Chân dung em…điêu khắc ngàn thượng đế?
Tình pha lê khoác trắng áo… nữ thần
Đẹp vô cùng… ta quỳ xuống hôn chân
Tuy lúng túng… "cao đường" vây ánh nguyệt

Mùi da thịt... đã bao giờ… quen biết?
Thú nồng nàn… tàn tích… thuở yêu tinh…
Ngụp lặn cuồng điên trong khao khát… vũng tình  
Nghe lột xác nửa linh hồn… phóng đãng …

Vu Sơn












HƯƠNG ĐÊM - Thơ Sông Thu và Thơ Họa

                                                          

    HƯƠNG ĐÊM

Vằng vặc trăng thanh chiếu giữa trời

Tơ vàng lấp lánh thả buông lơi

Xạc xào gió thổi qua vòm lá

Lãng đãng sương giăng khắp núi đồi

Những đóa quỳnh hoa xòe trắng muốt

Từng chùm dạ lý tỏa thơm ngời

Côn trùng tấu nhạc trong bờ cỏ

Chồi nõn cựa mình gọi "nắng ơi!"

  Sông Thu

( 15/05/2026 )


Thơ Họa:

       KHÔNG ĐỀ

Hạc kêu thảng thốt vẳng lưng trời,

Mờ ảo sương lòa lõa nguyệt lơi!

Nhớ bóng hình ai ngồi trước sảnh,

Thương người thuở ấy sóng bên đồi!

Lưu vào mộng giấc làn môi nụ,

Đọng lại mơ hoa ánh mắt ngời!

Xa ngái hồn vương lời thệ hải

Xao lòng ngõ trúc tiếng ầu ơi?!

Nguyễn Huy Khôi

      15-5-2026

 

    DÂNG TÌNH

        (Họa 4 vần)

Dâng hết tình ta đến trọn đời

Ân cần tha thiết chẳng hề lơi

Đâu màng dẫu vượt bao triền núi

Nào ngại dù leo mấy ngọn đồi

Hò hẹn thủy chung,đêm nguyệt tỏ

Ước thề son sắt,tối trăng ngời

Đôi mình quấn quýt như Ngưu Chức*

Khắn khít không rời,hỡi bé ơi!

     LAN

(15/05/2026)

*Ngưu Lang, Chức Nữ.

 

      HƯƠNG THẦM *

Cảnh khuya vắng vẻ khắp bầu trời

Dạ lý hương thầm quyện lã lơi

Vằng vặc trăng soi qua vách núi

Rì rào gió thổi dưới nương đồi

Mây bay lãng đãng màn đêm lặng

Sương tỏa lung linh áng sáng ngời

Cảnh vật cơ hồ chìm mộng ảo

Thời gian lắng đọng tuyệt vời ơi !

Songquang

 20260515

* có một loại hương thầm lặng tỏa ra thơm nhẹ nhàng thoang thoảng.

Cũng có một loại hương toả thơm nồng nàn, quyến rũ đến ngây người.

 

      TRĂNG KHUYA

Trăng khuya le lói nhú bầu trời,

Gió thoáng xa dồn dáng lả lơi.

Cành đón phấn hoa tươi mát lá,

Núi ôm mây bóng hụp bên đồi.

Gái thôn thấp thỏm môi mi muốt,

Bướm cạnh vườn ôm mắt sáng ngời.

Hồi hộp nam nhi mơ mộng tưởng,

Lòng sao chao đảo quá người ơi!

                          *

Trăng đến tặng nàng hay kéo tôi?

HỒ NGUYỄN

  (16-5-2026)

 

        LẶNG LẼ

Màn sương giá lạnh giăng đầy trời

Lọn gió len cành lá lả lơi

Đồng vắng canh khuya vang tiếng vạc*

Đêm buồn cảnh lặng rớt chân đồi

Tai nghe sóng lượn buông lời nhắng

Mắt thấy gành chao nổi dáng ngời

Biển trải hồn theo nguồn nước mặn

Dòng đời thắt nút, nỗi niềm ơi.

2026-05-16

  Võ Ngô

*Vạc, như loài diệc, diệc ăn ngày, còn vạc ăn đêm.(Heron)

 

        ĐÊM MÙ

Đêm khuya thiếu phụ đứng nhìn trời,

Lặng lẽ mơ màng tóc xõa lơi.

Điệp điệp rừng già cùng thẳm cốc,

Chập chùng suối thác với non đồi.

Thương chàng chốn biệt tăm mù mịt,

Tủi thiếp nơi thành thị sáng ngời.

Mất đất nhà tan, khôn hội ngộ,

Hỏi sao không oán hận người ơi!

Đỗ Quang Vinh

    15-5-2026

 

ĐÊM THỨC CÙNG TRĂNG

Thoát y trăng ngủ giữa thênh trời

Mây gió ỡm ờ điệu lả lơi

Bởi cảnh thăng hoa niềm khoáng đạt

Hay tâm khởi ý nẻo suy đồi

Nhìn lên ánh nguyệt khuya còn sáng

Ngó lại lòng ta đã hết ngời

Sóng dội muôn trùng bờ bến cũ

Ngỡ hồn oan khuất gọi “đò ơi !”

Lý Đức Quỳnh

    16/5/2026 


    VƯỜN KHUYA

Vườn khuya lấp lánh ánh sao trời

Gió thoảng bên tường liễu lả lơi.

Mờ ảo non ngàn lơ lửng khói

Mong manh cánh nhạn thoáng qua đồi.

Sương đêm bàng bạc thềm hoa loáng

Khóm cúc xinh xinh ánh nguyệt ngời.

Hiên quạnh lắng hồn nghe dạ khúc

Não nùng dưới lá dế mèn ơi !

   Mailoc

05-15-2026 


        VỀ KHUYA

Về khuya tĩnh mịch cả bầu trời

Trăng sáng lung linh vẻ lả lơi

Trước ngõ hàng tre dài bóng ngã

Trong sân khóm trúc sắp che đồi

Trà xanh mới ướp mùi thơm phứt

Lan toả cùng sương óng ánh ngời

Tiếng hạc ăn đêm về sải cánh

Không trung hừng nắng... tuyệt người ơi !..

 Yên Hà

16/5/2026

 

   DẠ KHÚC CUỐI XUÂN

            Họa 4 vần

Trúc viên yên tĩnh ngắm sao trời

Nũng nịu mèo cưng cạ lả lơi

Nguyệt quế tỏa hương thương cố chủ

Dạ quỳnh mơ nhớ dáng ai ngồi…

Sen hồng vừa nở hoa tinh khiết

Lựu đỏ đơm bông rực rạng ngời

Hạ uyển muôn màu ngàn sắc thắm

Mà sao vời vợi… gợi buồn ơi

Kiều Mộng Hà

 May.16.2926

 

       CỔ NGUYỆT SẦU

Trăng sương phủ nhẹ loãng khung trời

Rặng liễu buông tuồng ngó lả lơi

Tiếng pháo chập chờn nơi cuối dốc

Đèn sao thầm lặng phía lưng đồi

Chuyến xe đành đoạn ngang vùng tối

Lữ khách mơ hồ thoáng vẻ ngời

Đã nửa đường xa còn ái ngại

Đêm sầu cổ nguyệt lạnh lùng ơi …

Rancho Palos Verdes  16 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

      ĐỢI MƯA

         (Họa 4 vần)

Mấy ngày nắng hạn nóng oi trời

Máy lạnh chạy hoài chẳng phút lơi.

Bãi cỏ mặt tiền mong nước tưới

Dàn hoa sân hậu đợi mưa rơi.

Chỉ cần mười phút, cây tươi tắn

Hay được nửa giờ, mái sạch ngời.

Thôi nhé! Nín luôn ai chịu nổi

Ông tè một tí, mát Giời ơi!

DUY ANH

 

   HOA THIÊN NHIÊN

Hoa thảo thiên nhiên dưới nắng trời

Trăm ngàn Hoa đẹp dáng xinh lơi

Có loài Hoa dại nơi rừng núi

Thơm ngát mùi hương thoảng dốc đồ̀i

Những đóa Hoa Lan ,Hoa Thạch Thảo

Hoa đồng cỏ nội vẫn hương ngời...

Trong vườn Cúc Huệ Hồng Đào thắm.

Trước cổng giàn bông giấy đỏ ơi...

Mỹ Nga

  16/05/2026 ÂL, 01/03/ Bính Ngọ

 

      NGẮM TRĂNG

Lồng lộng Hằng Nga ngự giữa trời,

Mơn man gió lượn, liễu buông lơi

Khi nao đối ẩm, ly đầy rượu,

Mới đó hàn huyên, nguyệt chếch đồi

Chiếc bóng, trăng thanh thêm huyễn hoặc,

Đơn côi, quỳnh trắng lại thơm ngời

Rượu tràn, sóng sánh cùng ai cạn?

Ray rứt hồn tôi, bạn thiết ơi!

ThanhHoà

16/05/2026

 

ĐÊM TRĂNG VIỄN XỨ

Đêm trăng thơ thẩn ngắm mây trời

Liễu rũ ven hồ gió nhẹ lơi

Bóng nguyệt lung linh sa mặt nước

Dáng hằng lấp lánh vắt lưng đồi

 Nhặt khoan sáo thổi âm thanh thoát

Thấp thoáng sao băng ánh rạng ngời

Vọng hướng cố hương hoài kỷ niệm

Canh tàn độc ẩm nhớ tình… ơi !

   Hưng Quốc

Texas 5-16-2026

 

       THÚ ĐÊM

Cái thú màn đêm ngủ giữa trời

Nghe sương lặng lẽ phủ đầy vơi

Trăng treo đầu gió khơi nguồn mộng

Sao rải ven sông gợi nỗi đời

Một chiếc chiếu manh nằm với đất

Vài câu kinh kệ vọng lên trời

Nhân gian lắm cuộc bon chen quá

Ta giữ hồn nhiên giữa cõi người

Nắng Chiều 


     HƯƠNG ĐÊM

            (Họa 4 vần)

Màn đêm buông xuống phủ khung trời

Một thoáng lưu hương gió nhẹ lơi

Hương sắc thanh xuân qua biến đổi

Hương tình liệt lão quá đầy vơi

Dạ thu hương đẹp lòng an ủi

Dạ lý hương thơm ý rạng ngời (*)

Cung tiến hương xưa hoài cảm động (*)

Nên thơ vọng nguyệt, Chị Hằng ơi!

(Phan Thượng Hải)

         5/17/26

(*) Chú thích:

Bông Dạ Lý Hương nở về đêm và rất thơm.Mượn từ nhạc sĩ Cung Tiến với 2 nhạc phẩm “Hương Xưa” và “Hoài Cảm” của ông.


          HỒI TƯỞNG 

Đêm bỗng lao xao… nguyệt ới trời

Đâu đây vẳng lại tiếng đàn lơi

Nhớ nhung chất ngất ngày xưa ấy

Tiếc nuối vàng son bảng lảng đồi

Cái thuở còn thơ ươm mộng đẹp

Năm canh sáu khắc ướp mơ ngời

Nay đà chạm mốc cung đường cuối

Hồi tưởng tháng ngày xuyến dạ … ơi !!!

PHƯỢNG HỒNG

 

ĐÊM TRĂNG TRÊN CAO NGUYÊN

Vầng trăng vằng vặc giữa bầu trời

Vài sợi mây vàng vắt lả lơi

Ngọn thác rì rào nơi vách núi

Vườn chè bát ngát ở lưng đồi

Nhà sàn thấp thoáng vòm cây phủ

Hồ nước lung linh bóng nguyệt ngời

Trai gái hẹn hò bên suối vắng

Nhạc lòng hòa điệu khúc tình ơi.

Lưu Lan Hương


        HƯƠNG ĐÊM

Cả ngày chưa đã tối ngoài trời

Mong kiếm thêm mùi lạ thoảng lơi 

Ngát tựa hương xưa trong bụi chuối

Ngào như chuyện cũ cuối chân đồi

Giữa làn gió mát hồn ngây ngất          

Trong bóng đêm đen mắt rực ngời

Cái bịnh ngứa nghề không bỏ được*

Dưới trăng mà gọi nắng ! Mèn ơi !

LHN

* bịnh của Kỷ Sư Canh Nông

 

       TRĂNG ƠI 

Nửa khuya tựa cửa ngắm bầu trời

Tha thiết nghẹn ngào gọi nguyệt ơi...

Hãy xuống gần thêm xua bóng phủ

Xin soi sáng nữa níu tình lơi

Giúp ta vợi bớt niềm cô quạnh

Cho mặt tươi hơn sắc rạng ngời

Hình bóng không còn in đáy lũng

Mà phơi phới nhẹ dạo lưng đồi.

  Như Thiền

( 18/05/2026 ) 


     GA LẺ, TÀU ĐÊM

Một vì sao lạc dạo ngang trời

Vệt sáng ảo mờ buông lả lơi

Lờ lững dòng sông vòng ruộng rẫy

Quanh co lối cỏ lượn nương đồi

Tàu vào bến trạm đi lầm lũi

Đèn thắp sân ga lóa chói ngời

Người xuống kẻ lên đều lặng lẽ

Đời sao tẻ nhạt quá, người ơi !

Nguyễn Đông Anh

   ( 18/05/2026 )

 

Hoạ thơ HƯƠNG ĐÊM 

Đêm thanh, qua cửa ngó lên trời

Thấy bóng nguyệt mời gió lả lơi

Thấp thoáng cành khô chen kẽ lá

Đung đưa sương nhẹ phủ lưng đồi

Cho ai thao thức mơ niềm cũ

Để kẻ bâng khuâng mộng nắng ngời

Tiếng dế xa gần xua giấc ngủ

Mỏi mòn như gọi… Bạn mình ơi!

Đông A