Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

SÔNG THU - Thơ Đông A và Thơ Họa

      

  SÔNG THU

Sông Thu ai đã… Một lần thôi!

Ghế vắng chơ vơ ghé đến ngồi

Lá nát chân người ngơ ngác ngủ

Dòng êm mép nước lặng lờ trôi

Tương tư cất tiếng ve sầu hỏi

Ly biệt quay lưng khách lạ rời

Xuân, Hạ qua rồi, Đông khắc khoải

Đâu người xưa mỏi bước xa xôi?

Đông A

26/7/26


Thơ Họa:

     VỀ BẾN XƯA

Cùng đường lão tận… phải về thôi

Bến cũ sông xưa, bãi cỏ ngồi

Ngắm lá vàng thu xao xuyến rụng

Nhìn dòng biếc thủy miệt mài trôi

Mơ chưa thỏa khách, mơ nhòa nhạt

Mộng vội tàn cơn, mộng rã rời

Dẫu biết quy hồi khi lỡ vận

Chẳng người hoan hỷ thịt mời xôi

Lý Đức Quỳnh

   27/7/2026 


  ÂN TÌNH XƯA CŨ

Sợi tơ vướng mắc... Chỉ lần thôi,

Ghế đá Công viên vắng bậu ngồi

Lá rụng rơi đầy Ve trốn ngủ

Sông Thu êm ả lặng lờ trôi...

Tri âm, tri kỷ còn đâu nữa,

Giờ vắng xa rồi mộng rã rời...

Xuân Hạ Thu Đông... Người khuất bóng

Ân tình xưa cũ mãi xa xôi...

Mỹ Nga

  27/07/2026  ÂL, 15/06/ Bính Ngọ.

 

  DÒNG SÔNG QUÊ 

Nặng lòng ký ức mãi không thôi

Chiều xuống ra hiên bắc ghế ngồi

Nhìn cánh chim già chao đảo lượn

Dõi làn mây tím ngập ngừng trôi

Nhớ làng quê cũ tình khôn cạn

Thương nhánh sông xưa ảnh khó rời

Dòng nước Thu Bồn xanh biếc chảy

Nuôi đồng nếp chín dậy hương xôi.

   Sông Thu

( 27/07/2026 )

 

        LỠ BẾN

(Thơ họa, nhưng cũng xin tặng  Sông Thu)

                   cmn

Lũ cuồng bão nổi cuối sông thôi

Nước ngập Thu Giang vắng chỗ ngồi

Vĩnh Điện không xa mà lụt ngập

Hội An gần xịt lại triều trôi

Đường qua Cẩm Tú về non vỡ

Lối tới Đò Xu lỡ bến rời

Quận huyện Quảng Nam như biển đảo

Mai lên Khâm Đức lửa binh sôi .

Utah.  27 - 7 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

        BIỂN LẶNG

Chờ hoài chẳng đến, thế thì thôi!

Nóng ruột bồn chồn, đứng lại ngồi.

Nghĩ lúc thề nguyền, sao chửa tới?

Nhớ lời hẹn chắc, nỡ buông trôi!

Giã nhà, cảnh cũ không còn nữa,

Bỏ bến, con thuyền đã tách rời,

Biển lặng, trông vời người ở lại,

Dõi nhìn trong ánh mắt xa xôi.

Đỗ Quang Vinh

   27-7-2026 


     MẸ TÔI

Nhớ Mẹ hiền tôi nhớ mãi thôi !

Bao năm kỷ niệm chẳng xa rời

Lúc làm bánh mứt khuyên nên đứng

Khi dạy vá may chỉ cách ngồi

Chỉ bảo lễ nghi đừng bỏ lỡ

Nhũ răn con cháu chớ buông trôi

Đến ngày Tết nhứt người tươm tất

Cúng quẩy má thường hay nấu xôi

Songquang

 20260727

 

NHỚ DÒNG SÔNG THU

      Họa hoán vận

Ngắm lục bình thêm lặng lẽ thôi

Sông Thu ráng nhạt nắng chưa rời

Kênh Đôi mấy nhịp tay dầm quẫy

Cần Giuộc đôi bờ cuộn sóng trôi

Thệ ước người xưa dường đã phụ

Suy tư khách lạ vẫn đang ngồi

Lam chiều khói tỏa mà vương vấn

Hương dứa quê nhà quyện chõ xôi

Thanh Song ntkp

 CA. 27/07/2026 


    HỒN CỐ HƯƠNG

Ven đê bệt đít thảnh thơi ngồi,

Thấm mạch Giang Đà thuận lẽ thôi,

Dăm lá thuyền nan đùa sóng vỗ,

Vài thoi diều giấy giỡn mây trôi.

Đình chung, đa cổ lòng khôn tả,

Bến nước, bờ tre dạ chẳng rời?!

Ngô lúa chín vàng thơm nắng mới,

Ngạt ngào ruộng mật với bờ xôi.

Nguyễn Huy Khôi

     28-7-2026

 

  NGÔI TRƯỜNG LÁ

Tiểu học một thời nhớ mãi thôi !

Lót lòng cơm nguội bắp cùng xôi.

Chân trần cập rách nhanh nhanh bước

Lớp hẹp trò đông chật ních ngồi.

Thơ thới môn văn nhanh chóng viết

Rù rờ giờ toán nặng nề trôi.

Năm năm kỷ niệm ngôi trường lá

Vương vấn hồn ta chẳng muốn rời !

   Mailoc

07-28-2026 


THƠM HƯƠNG NẾP CÁI HOA VÀNG

Êm dịu hương thơm, chỉ một thôi !

Tim ta dành cả góc yên ngồi.

Lá tàn phó mặc cho dòng cuốn,

Sức kiệt đành tâm để tuổi trôi…

Bến cũ trong mơ còn thoáng hiện,

Thuyền nan giữa sóng  khuất xa rời

Sông Thu vẫn đắp bồi đồng lúa…

Nếp cái hoa vàng, ngọt vị xôi!

ThanhHoà

29 /07/2026.

 

       CÁCH GÌ

         Họa 4 vần

Một lần gặp gỡ… một lần thôi

Góc trái ai kia chiếm chỗ ngồi

Đêm vẫn từng đêm thêm mộng ước

Ngày qua ngày đến nỗi niềm trôi

Đa tình chi lắm đa mang khổ

Ảo tưởng vu vơ nhớ chẳng rời

Nghĩ kỹ “ người ta” như chiếc bóng

Cách gì nhờ gió chở tình tôi

Kiều Mộng Hà

  July.29.2026 


     SÔNG THU 

Thơ họa ( hoán vận) 

Như hoài khắc khoải mãi không thôi

Ấy chuyện ngày xưa chốn vẫn ngồi

Bãi mía biền dâu cùng lắm điểm

Ao đìa rạch nước với đùm xôi

Xắn quần cả tốp đồng quây chụm

Bịt mắt tìm nhau chẳng đứa rời

Bấy Hạ dòng Thu hằn kỷ niệm

Bao mùa chạnh nhớ lặng lờ trôi …

Mai Vân-VTT

     31/7/26 


   THU NHỚ

Thu đã đi rồi để nhớ thôi,

Tâm tư khắc khoãi đứng rồi ngồi.

Miệt mài in bóng mơ màng thả,

Tha thiết lưu hình trọn giấc trôi.

Ve khóc đó đây buông tiếng thét,

Gió lay cành lá nhắc se rời.

Cái thời xuân săc đâu còn nữa,

Hết Hạ Thu vèo dạ xục xôi!

                                      *

Bốn mùa tiếp bước mãi lần trôi!

HỒ NGUYỄN

 (30-7-2026) 


      SÔNG THU

Như dải lụa dài đẹp quá thôi

Sông Thu yên ả, nước êm trôi

Ngư dân quăng lưới xem dòng chảy

Du khách dừng chân chọn quán ngồi

Ngắm cảnh bình minh không thấy chán

Nhìn trăng lấp lánh khó mà rời

Trong xanh uốn lượn theo con phố

Thoang thoáng giọng mời kẻ bán xôi.

      LAN

(01/08/2026) 



















THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT - Thơ Songquang và Thơ Họa

     

   THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT 

Kìa ai nỡ múc ánh trăng vơi

Để khuyết nửa bên giữa đỉnh trời

Xuyên lớp sương khuya mờ nhạt chiếu

Cắt nhành Trâm bạc lặng lờ soi

Chắc…Hằng nhún nhảy làm vành *gãy

Hay…Cuội đu đưa khiến nhánh **rời

Thương Nguyệt cũng theo vòng định luật

Nên đành… tròn khuyết nét tinh khôi

Songquang

 20260724

* vành = vòng tròn trăng

**nhánh = cành đa

 

Thơ Họa:

      TRĂNG KHUYẾT

Trăng có buồn vì ánh nguyệt vơi?

Đêm dài bóng khuyết giữa lưng trời

Cùng duyên nợ cũ âm thầm chiếu

Với nghĩa tình sâu lặng lẽ soi

Dẫu khói sương vầy luôn tự sáng

Dù mưa gió tẩm vẫn nguyên khôi

Trần gian nhập cuộc và chung sống

Định mệnh làm sao có thể rời

Lý Đức Quỳnh

    24/7/2026 


   KHÔNG ĐỀ

     ( họa 4 vần )

Thơ thẩn đêm tàn mộng khó vơi

Nhìn trăng mòn mỏi khuyết bên trời

Nhẹ nhàng chân bước  trông sao dọi

Lấp lánh bên thềm thắp nến soi

Chốn cũ tuy xa lòng chẳng cách

Quê xưa dù biệt dạ không rời

Than cùng chú  Cuội sầu vời vợi

Nức nở chị Hằng lệ cũng rơi...!

24/7/2026

     hv

 

   ĐÊM HẠ TUẦN

Hạ tuần, bóng nguyệt ảo mờ soi

Mòn khuyết, mong manh lạc giữa trời

Vẻ đẹp rạng ngời đà héo úa

Không gian diễm tuyệt cũng xa rời

Bầu trời ảm đạm, màn sương phủ

Cảnh vật nhạt nhòa, ánh sáng vơi

Đôi lứa ngậm ngùi khôn thệ ước

Chờ rằm mới ngỏ mộng nguyên khôi.

  Sông Thu

( 24/07/2026 )

 

      MỘNG CHƯA RỜI

Nguyệt chửa rằm sao mau vội vơi!!!

Trăng tròn trăng khuyết tự do trời?

Thề non, non vẫn còn ghi khắc

Hẹn biển, biển chờ đôi bóng soi

Gió hởi nhờ trao lời nhắn gởi

Mây ơi hãy chở mộng chưa rời

Tình xưa thắm đậm theo năm tháng

Nên trọn đời nguyên vẹn mới khôi

Kiều Mộng Hà

 July.24.2026

 

    TÌNH ĐỜI

Tình đời không lụy chuyện đầy vơi,

Tròn khuyết như nhiên thuận lẽ trời.

Sóng bóng dịu êm vầng nguyệt dọi,

So hình ấm sáng ánh dương soi!

Ngát tòa Sen mộng bừng hương tỏa,

Hửng đóa sao khuê loáng sắc rời!

Duyên bén nồng say lời thệ hải,

Tâm thành, dạ thực rạng minh khôi!

Nguyễn Huy Khôi

     24-7-2026

 

MỘNG HOÀI HƯƠNG

Đầu non cuối bãi vẫn chơi vơi (1)

Kiếp sống lưu vong ở cuối trời.

Động đậy mành mành cơn gió thổi,

Đẩy lui cõi mộng ngắm trăng soi.

Hồn mơ xóm cũ không xa cách,

Dạ nhớ quê xưa chẳng chuyển rời.

Biết đến bao giờ nhìn mái ấm?

Bữa cơm rau muống có canh khôi (2)

Đỗ Quang Vinh

    24-7-2026

(1) thành ngữ ”chơi vơi đầu non cuối bãi” chỉ sự lênh đênh, phiêu bạt, không có nơi ở cố định

(2) Canh khôi = cái môi múc canh. Tục ngữ có câu "lành làm gáo, vỡ làm môi". Cái gáo khi đã vỡ để làm môi, thường là cái vỏ của sọ dừa, chỉ thấy nơi bếp rạ của làng quê.

   * canh ăn cơm

   * khôi = cái môi múc canh

 

      NGUYỆT ƠI

Nguyệt thấu tim nầy nỗi chóng vơi!

Thường khuyên gánh nặng gửi mây trời

Bao điều thắc mắc đừng nên hỏi

Lắm sự nghi ngờ chớ mải soi

Thả ý nồng nàn khôn diệu vợi

Hòa thơ ấm áp chẳng xa vời!

Đêm dài chuyện kể vùi bên gối

Hớn hở đâu màng nghĩ vận khôi!

 Như Thu

07/24/2026

 

      ĐÊM  BUỒN

Một vành trăng khuyết đứng chơi vơi

Ngỡ móng tay xinh lửng giữa trời.

Lặng lẽ non ngàn hiu hắt chiếu

Chập chờn dáng liễu lạnh lùng soi.

Vườn thu ri rỉ côn trùng khóc

Cánh hạc bâng khuâng tổ ấm rời.

Thanh vắng đêm buồn xao xuyến khách

Quê người lữ thứ chạnh hồn tôi !

   Mailoc

07-24-2026

 

TRĂNG TRÒN RỒI KHUYẾT

̣Định Luật Âm Dương đầy lại vơi...

Trăng tròn rồi khuyết ở trên trời.

Vận hành dịch lý theo vầng nguyệt,

Mỗi tháng mười lăm trăng sáng soi...

Ngày cứ trôi dần vành nguyệt khuyết,

Âm Dương tương hợp chẳng hề rời.

Ngày Đêm Vũ trụ xoay dần mãi,

Cung Điện Hằng Nga vẫn tinh khôi...

Mỹ Nga

 24/07/2026  ÂL, 12/06/Bính Ngọ.

 

VẦNG TRĂNG KHUYẾT

E ấp thẹn thùng bóng nguyệt vơi

Lung linh ảo diệu giữa lưng trời

Trông như thuyền mộng lân la đến

Nhìn tựa cung đàn ngắm nghía soi

Cảnh sắc thần kỳ sao mặt ngoảnh

Không gian tuyệt hảo nở lòng rời

Chi giao bằng hữu nâng ly chúc

Ước vọng quan trường đỗ đại khôi *

Hưng Quốc

 7-24-2026

 

VẦNG TRĂNG KHUYẾT

Nhìn ánh trăng giờ sao khuyết vơi,

Mù xa che kín khuất ven trời.

Lê la vài lớp sương nhen nhúm,

Le lói Cuội nhìn bóng Nguyệt soi.

Một thuở xưa mê tình vội gảy,

Ngày nao cách trở kiếp xa rời.

Thời Xuân hy vọng nhiều xây dựng,

Tuổi lão cam đành nhạt nét khôi.

                                 *

Nét sầu Cuội thảm khác chi tôi!

HỒ NGUYỄN

  (25-7-2026)

 

      TRĂNG

Vầng trăng muôn thuở vẫn đầy vơi

Tròn khuyết nghiêng nghiêng treo giữa trời

Lúc tán mưa dầm như báo hiệu*

Khi quầng nắng hạn vẫn thường soi

Dòng đời quanh quẩn không thay đổi

Mặt nước ngược xuôi chẳng rã rời**

Vằng vặc trông đêm đôi mắt Nguyệt

Ngàn năm tỏa ánh sáng hoành khôi.

2026-07-25

  Võ Ngô

* Trăng quầng thì nắng , trăng tán thì mưa.

** Chặt không đứt , bứt không rời . Nước lớn ròng theo trăng , tròn khuyết.

 

  TRĂNG VỪA TRÒN

Nguyệt khuyết lu mờ, gắng gượng soi.

Mây buồn… quay quắt cả bầu trời

Ra đi, chả biết tình thôi thắm…

Buông bỏ nào hay dạ khó vơi !

Khắc khoải hàng cây chờ,bến đợi,

Vấn vương cánh nhạn lướt,thuyền rời.

Quên sao, ngày ấy, trăng mười sáu

Trong sáng, tình đầu, mãi đoạt khôi!

ThanhHoà

25/07/2026 


CỔ NGUYỆT HẠ TUẦN

Hạ huyền Nguyệt lão sức chưa vơi

Vóc dáng như khi tới giữa trời

Khách hỏi Hằng Nga xưa mãi sáng

Người cười Chú Cuội mới xâm soi

Bốn phần năm niên kỷ ròng rã

Cuối quý ba tuần nhật rụng rời

Đông hạ xuân thu đều hiện diện

Văn chương Trăng đoạt chức hào khôi …

    Hawthorne. 26 - 7 – 2026

CAO MỴ NHÂN

 

     HOA KHÔI

Chu kỳ chuyển động chẳng thưa vơi

Có lúc lửng lơ chệch hướng trời

Bờ bến mong chờ thuyền thẳng tới

Vầng trăng thầm ước bóng lồng soi

Dáng tiên nữ khoác xiêm y mỏng

Người chốn trần choàng áo vải rời

Dù quãng thời gian dài hay ngắn

Hằng Nga dù khuyết vẫn hoa khôi.

PHƯỢNG HỒNG

 

TÂM SỰ VẦNG TRĂNG KHUYẾT 

Đêm khuya lạnh lẽo ánh Hằng vơi

Cô độc, đơn côi một góc trời

Giữa đỉnh núi cao nhàn nhạt chiếu

Trên dòng nước lặng vật vờ soi

Sẻ chia với Cuội lời buồn tẻ

Tâm sự cùng ai phận rã rời

Khuyết hết thời gian đà định sẵn…

Chờ đầy trở lại nét nguyên khôi.

CAO BỒI GIÀ

    26-7-2026 


NGUYỆT MÃI TRONG ĐỜI  

Lặng lẽ trăng lồng lộng nét vơi

Nhường nghe trĩu nặng đẫm khung trời

Màn sương thấu đỗi mờ mờ ảo

Nẻo tận nao lòng loáng thoáng soi

Chú Cuội vời cao nhìn chắng ngớt

Hằng Nga tít tắp dõi không rời

Dù cho ửng khuyết hay tròn trịa …

Nguyệt vẫn luôn là… tuyệt diễm khôi … 

Mai Vân-VTT

    31/7/26 


















Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

Hết - Vu Sơn

        Hết

Chẳng nợ gì nhau ở kiếp này
Dễ dàng để nói tiếng chia tay
Quay lưng là hết không hối tiếc
Kỷ niệm?... vo tròn thả gió bay!

         Vu Sơn