Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

Xuân Ứớc - Vu Sơn

    Xuân Ước

Hương trầm nghi ngút đón xuân sang
Khai bút đầu năm thảo mấy hàng
Chúc giống Âu Cơ luôn thịnh đạt
Cầu  giòng (dòng) Lạc Việt mãi an khang
Chen chân thế giới cùng thăng tiến
Rạng mặt hoàn cầu với mở mang 
Văn hiến bốn ngàn năm sáng chói
Há nào thua kém những lân bang?
      Vu Sơn










Danh Hiệu Thi Nhân : THI THIÊN TỬ (Đỗ Chiêu Đức)

 Danh Hiệu Thi Nhân

                      THI THIÊN TỬ
                            
                         
                   Thi Thiên Tử : Vương Xương Linh
                       
          Những người nghiên cứu và say mê thơ Đường, thường hay kháo nhau về những giai thoại xoay quanh các thi nhân của thời đại nầy. Trong số các giai thoại đó, chuyện thường được nhắc đến nhiều nhất là danh xưng của các thi nhân, như  Thi Tiên là Lý Bạch, Thi Thánh là Đỗ Phủ và Vương Duy là Thi Phật, còn một danh hiệu cao quý thường gây tranh cải là Thi Thiên Tử. Vậy, ai là Thi Thiên Tử của thời đại hoàng kim của thi ca nầy? Chính là Vương Xương Linh, có giai thoại cho rằng Thi Thiên Tử là Vương Chi Hoán, vì trong một lần cá cược, Vương Xương Linh bị thua, cho nên mới nhường chức Thi Thiên Tử lại cho Vương Chi Hoán, nhưng đây chỉ là chuyện các thi sĩ vui đùa với nhau mà thôi, xin mời nghe giai thoại mà dân gian thường truyền khẩu sau đây... 
          Trong thời Khai Nguyên đời Đường (713-741), các thi nhân Vương Xương Linh 王 昌 齡, Cao Thích 高 適, Vương Chi Hoán 王 之 渙 đồng nổi danh ngang nhau. Lúc bấy giờ tuy đời sống, hoàn cảnh của mỗi người mỗi khác, nhưng họ vẫn thường hay đi chơi chung với nhau luôn.
          Một ngày kia, trời lạnh, tuyết rơi nhẹ, ba vị thi nhân cùng đến uống rượu tại Kỳ Đình. Bỗng nhiên có các Linh quan (con hát) ở Lê Viên, độ hơn mười người, cũng lên lầu dự tiệc. Nhân đó, ba vị thi nhân đồng hẹn nhau tránh khỏi bàn ngồi, đến bên lò sưởi trong góc để nghe ngóng.
         Trong chốc lát, có bốn cô ca kỹ lần lượt kéo đến. Các cô đều rất xa hoa diễm lệ, yêu kiều khả ái. Tất cả mọi người cùng tấu nhạc và bắt đầu hát, các bài hát đều là những tác phẩm nổi danh đương thời. 
          Vương Xương Linh cùng các bạn ước hẹn với nhau rằng: "Bọn chúng ta hiện nay đều là những người có tiếng trên thi đàn, nhưng việc hơn kém chưa định được. Nay cứ lặng nghe các linh quan ngâm thơ và hát những bài thơ  thuộc Nhạc Phủ, xem thơ của ai được ngâm và hát nhiều nhất thì người ấy sẽ là Thi Thiên Tử nhé!" 

          Một lúc sau, các linh quan cử nhạc, một cô đào gỏ nhịp hát lên rằng:
 
         Hàn vũ liên giang dạ nhập Ngô          寒雨連江夜入吴,
         Bình minh tống khách Sở sơn cô        平明送客楚山孤.
         Lạc Dương thân hữu như tương vấn,  洛楊親友如相問,
         Nhất phiến băng tâm tại ngọc hồ.      一片冰心在玉壶 !

                
          
  
         Ban đêm đi thuyền vào đất Ngô trong khi mưa lạnh giăng giăng ngang sông. Sáng sớm mai tiễn khách chỉ có mỗi ngọn núi Sở cô quạnh. Nếu bạn bè thân thích ở Lạc Dương có hỏi thăm, (thì xin anh đáp rằng) Lòng tôi như một mảnh băng trong trắng ở trong bình ngọc vậy.
        Đó chính là bài "Phù Dung Lâu Tống Tân Tiệm 芙 蓉 樓 送 辛 漸" của Vương Xương Linh, nên khi ...
        Nghe xong, Vương Xương Linh mỉm cười, đưa tay lên vẽ trên tường một dấu hiệu, nói: "Nhất tuyệt cú!" Lại một cô khác ngâm rằng:
 
             Khai khiếp lệ triêm ức          開 箧 淚 沾 臆,
             Kiến quân tiền nhật thư       見 君 前 日 書.
             Dạ đài hà tịch mịch               夜 台 何 寂 寞,
             Do thị Tử Vân cư.                  猶 似 子 雲 居.
                         
       

                            Khốc Đơn Phụ Lương Cửu Thiếu Phủ

          Mở hộp ra mà nước mắt ướt đầm trên ngực, vì nhìn thấy bức thư của chàng ngày trước. Chốn dạ đài hiu quạnh biết bao nhiêu, nhưng nơi đó vẫn là chỗ ở của chàng Tử Vân (tức Dương Hùng ) đã mất. 

          Đó chính là bài " Khốc Đơn Phụ Lương Cửu Thiếu Phủ 哭 單 父 樑 九 少 府" của Cao Thích. Nên khi nghe xong...
          Cao Thích đưa tay lên vách vẽ một vòng, nói: "Nhất tuyệt cú!" 

          Tiếp đến một cô khác cũng gõ nhịp ngâm rằng:
 
 Phụng trửu bình minh kim điện khai    奉 帚 平 明 金 殿 開,
 Tạm tương đoàn phiến cộng bồi hồi      暫 将 團 扇 共 徘 徊.
 Ngọc nhan bất cập hàn nha sắc              玉 颜 不 及 寒 鸦 色,
 Do đới Chiêu Dương nhật ảnh lai.         犹 带 昭 陽 日 影 來 !

         

          Buổi sáng cầm chổi quét khi cửa điện vàng vừa mở ra, tay mân mê cây quạt mà trong dạ lại bồi hồi. Mặt ngọc còn không bằng cả nhan sắc của con quạ lạnh, (vì quạ) còn được hưởng ánh nắng mặt trời ở điện Chiêu Dương mà bay đến đây!

          Đó là bài " Trường Tín Thu Từ " cũng của Vương Xương Linh...
          Nghe xong, Vương Xương Linh lại đưa tay lên vẽ lên tường, nói: "Nhị tuyệt cú!" Lại một cô khác đứng lên gỏ nhịp cất tiếng ngâm:

千 里 黃 雲 白 日 曛, Thiên lý hoàng vân bạch nhật huân,
北 風 吹 雁 雪 紛 紛.   Bắc phong xuy nhạn tuyết phân phân.莫 愁 前 路 無 知 己, Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ,
天 下 誰 人 不 識 君。 Thiên hạ hà nhân bất thức quân ?!
           


          Ngàn dặm mây ngã màu vàng che mờ cả mặt nhựt. Gió bấc thổi cho chim nhạn bay về nam và tuyết rơi phơi phới. Thôi bạn hãy lên đường đi đi, đừng buồn là phía trước mặt không có người tri kỷ. Vì trong thiên hạ nầy ai là người không biết đến bạn đâu!?  
          Đó là bài " Biệt Đổng Đại 别 董 大" của Cao Thích, nên anh ta lại giơ tay lên ra dấu và điểm: "nhị Tuyệt cú!"

          Bốn cô đã ngâm bốn bài, toàn là tác phẩm của Vương Xương Linh và Cao Thích.
          Vương Chi Hoán thẹn quá, nhưng tự nghĩ rằng thơ của mình nổi danh đã lâu, bèn nói với hai người kia rằng: "Bọn này đều là những nhạc quan không theo kịp thời điểm, những bài họ hát đều là ngôn từ quê mùa của vùng Ba Thục. Còn những khúc hát như Dương xuân Bạch tuyết thì bọn phàm phu tục tử này có dám nói đến đâu?" Bèn chỉ vào một trong những ca kỹ đẹp nhất bọn, nói: "Đến lượt cô này hát, nếu như không phải là thơ của ta, ta nhất định không tranh đua với các anh nữa. Còn nếu như đúng là thơ của ta, thì các anh phải tôn ta làm Thi THIÊN TỬ nhé!" Nói xong cả bọn vui vẻ cười đợi. Phút chốc, đến lượt cô đào đẹp nhất bọn, búi tóc song hoàn, cất tiếng ca réo rắt:
 
            Hoàng Hà viễn thướng bạch vân gian,   
              黄 河 逺 上 白 雲 間,
            Nhất phiến cô thành vạn nhận san.        
              一 片 孤 城 萬 仞 山.
            Khương địch hà tu oán dương liễu,        
              姜 笛 何 須 怨 楊 柳,
            Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan.      
             春 風 不 度 玉 門 関.
             

                            
          Sông Hoàng Hà chảy từ nơi xa tít trong khoảng mây trắng. Một mảnh thành trơ trọi giữa núi cao muôn nhận (đơn vị đo lường thời xưa, ba thước là một nhận). Sáo Khương đừng thổi bài "Oán dương liễu" nữa, vì gió xuân kia cũng không đưa (tiếng sáo) qua được Ngọc Môn Quan đâu. 
          Đúng là bài "Lương Châu Từ 涼 州 詞" nổi tiếng của Vương Chi Hoán 王 之 渙, nên khi cô đào vừa dứt tiếng hát thì...
           Vương Chi Hoán bèn vỗ tay cả cười nói với hai bạn rằng: "Các anh thấy đấy, ta nói có sai đâu, ta quả là chơn mạng Thi THIÊN TỬ đó nhé!" Cả bọn cùng cả cười chuốc rượu uống mừng. 
     
                              


           Các linh quan không rõ đầu đuôi câu chuyện, đều hỏi: "Chẳng hay chư vị vui cười chuyện gì thế?" Vương Xương Linh và các bạn liền thuật rõ mọi việc. Các linh quan đồng thưa rằng: "Bọn tục nhân chúng tôi không nhận ra được những bậc cao nhã, xin được muôn vàn ngưỡng mộ!" Xong tất cả đều ngồi vào bàn tiệc cùng vui vẻ uống say  đến sáng.

           Nhân chuyện nầy, mới có giai thoại cho rằng Vương Chi Hoán cũng là Thi Thiên Tử là vì vậy!.....
 
          Kính mời Quý Vị xem  thêm tài liệu bổ sung sau đây:

          詩 天 子 指 诗 坛 的 领 袖。 唐 诗 人 王 昌 龄 、 王 维 和 李 白 都 有 此 誉 称。 清 陆 凤 藻 《小 知 录• 文 学》:   "王 昌 龄 集, 王 维 诗 天 子, 杜 甫 诗 宰 相。”  清 宋 荦 《漫 堂 说 诗》:“大 抵 各 体 有 ‘初’、‘盛’、‘中’、‘晚’ 之别,而 三 唐 七 絶,并 堪 不 朽。 太 白 、 龙 标 (王 昌 龄)更 有 ‘诗 天 子’ 之 号.”  郑 振 铎 《插 图 本 中 国 文 学史》第 二 五 章 八:“ 王 昌 龄 字 少 伯 , 京 兆 人,与 高 适 、 王 之 涣 齐 名,而 昌 龄 独 有 ‘诗 天 子’ 的 称 号.”
          Thi Thiên Tử (Vua trong thơ)  chỉ lãnh tụ trên Thi Đàn. Các thi nhân Vương Xương Linh, Vương Duy và Lý Bạch đều có cái danh xưng danh dự nầy. Theo Lục Phụng Tảo đời Thanh "Văn học- Tiểu tri lục" thì: "Theo Vương Xương Linh tập, Vương Duy là Thi Thiên Tử, Đỗ Phủ là Thi Tể Tướng. Trong "Mãn đường thuyết thi" đời Thanh thì: "Đại để các thể đều phân biệt SƠ, THỊNH, TRUNG, VÃN, mà tam Đường thất Tuyệt, đều có thể  nói là bất hủ hết được. Thái Bạch, Long Tiêu (Vương Xương Linh) lại có danh hiệu là "Thi Thiên Tử".  Theo điều thứ 25 chương 8 trong "Tháp đồ bổn TRUNG QUỐC VĂN HỌC SỬ" của Trịnh Chấn Đạc viết: "Vương Xương Linh tự Thiếu Bá, người đất Kinh Triệu, nổi danh ngang hàng với Cao Thích, Vương Chi Hoán, nhưng Vương lại có danh xưng độc hữu là "THI THIÊN TỬ".
           
       Sau Đây là Bảng xếp hạng các thi nhân đời Đường mà ta thường thấy:

1.  詩 仙/ 詩 俠:李 白   Thi Tiên, còn gọi là Thi Hiệp : Lý                                                 Bạch.
2.  詩 聖/ 詩 史:杜 甫   Thi Thánh hay Thi Sử : Đỗ Phủ. 
3.  詩 豪:劉 禹 錫         Thi Hào : Lưu Vũ Tích.
4.  詩 魔:白 居 易         Thi Ma : Bạch Cư Dị. 
5.  詩 鬼/ 鬼 才:李 賀   Thi Quỷ hay Quỷ Tài : Lý Hạ. 
6.  詩 佛:王 維              Thi Phật : Vương Duy.
7.  詩 囚:孟 郊              Thi Tù : Mạnh Giao.
8.  詩 奴:賈 島              Thi Nô : Giả Đảo.
9.  詩 骨: 陳 子 昂           Thi Cốt : Trần Tử Ngang.
10.詩 狂:賀 知 章         Thi Cuồng : HạTri Chương.
11.詩 傑:王 勃              Thi Kiệt : Vương Bột.
12.詩 天 子: 王 昌 齡     Thi Thiên Tử : Vương Xương Linh.
13.詩 腸:張 籍             Thi Trường : Trương Tịch. 
15.詩 囊 : 齊 己              Thi Nang : Tề Kỷ.
      


        Hẹn bài viết tới !              
                                                                 杜 紹 德
                                                              Đỗ Chiêu Đức 














Thứ Ba, 24 tháng 2, 2026

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất) , CHƯƠNG 33: THÁCH CƯỚI

 

                               

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất) 

CHƯƠNG 33: THÁCH CƯỚI


Một tuần sau ngày yêu cầu Võ Bằng chấm dứt liên lạc với Như Oanh, ông bà Huỳnh Quang Đạo bắt đầu thấy căn biệt thự chìm vào bầu không khí lạnh lẽo.   Như Oanh vẫn đều đặn đến trường dạy học nhưng khi về đến nhà nàng ẩn mình trong phòng riêng. Nụ cười tươi tắn thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ mặt trầm tư, u buồn.
Nàng vẫn chào hỏi lễ phép, ăn cơm chung nhưng không còn quẩn quanh trong bếp cùng mẹ như trước. Nàng gần như câm nín, không còn ríu rít kể về bạn bè, về lớp học, về những bài văn hay của học trò. Sự vắng bóng của những âm thanh ấy khiến phòng ăn rộng thêm ra, lạnh thêm đi.
Có hôm lại bỏ cơm, cáo lỗi rằng mệt. Như hôm nay, bà Đạo mang cháo lên tận phòng, thấy con gái nằm co quắp quay mặt vào tường. Bà ngồi xuống giường, đặt tay nhẹ lên vai con:
– Con ăn chút đi, kẻo hại sức.
Như Oanh chỉ lắc đầu, giọng khàn đặc:
– Con không đói, mẹ ạ. Cám ơn mẹ.
Hai ông bà quen hình ảnh cô con gái như điểm sáng lung linh, như niềm vui bất tận trong ngôi nhà, nhất là sau khi chị nàng lấy chồng. Sự vắng lặng này khiến ông khó chịu, như một bản nhạc ưa thích bỗng tắt đi giai điệu nhịp nhàng. Tất nhiên hai ông bà đều để ý và biết lý do thay đổi thái độ của con gái. Nhưng đều tin thời gian sẽ làm nàng nguôi ngoai.
Một tuần nữa trôi qua. Căn biệt thự trở nên lạnh lẽo hơn khi vắng đi tiếng đàn piano nàng thường chơi mỗi chiều, vắng đi mùi bánh ngọt thơm lừng mỗi khi nàng trổ tài làm bánh. Sự im lặng của Như Oanh như trở thành lời than thở, trách móc. Nó như dòng nước chảy âm ỉ đủ làm xói mòn niềm tin của ông bà.

Một buổi tối, thấy con ngồi đọc sách ở salon, ông bà ngồi xuống bên nàng. Bà cất giọng có phần gượng gạo:
– Dạo này con có chuyện gì buồn ở trường mà trông ủ rũ quá vậy?
Nàng im lặng thật lâu. Rồi nước mắt trào ra, không kìm được. Nàng không thốt lên tiếng nức nở, chỉ khóc trong im lặng, nhưng chính sự im lặng ấy lại càng làm cho ông bà thấy nỗi khổ đau tột cùng của con.
Giọng nàng run rẩy:
– Con… con không thiết sống nữa.
Bà giật mình kéo con vào lòng, vuốt tóc, giọng âu yếm:
– Con đừng nói vậy. Nhưng con ạ, đời người dài lắm, đừng vì một chút tình cảm nhất thời mà…
Nàng òa khóc, nức nở, bật tiếng:
– Không phải nhất thời!
Bà ôm siết con, vỗ về:
– Ba con không có ác ý. Ông ấy chỉ lo lắng cho tương lai của con thôi.

Ông Đạo nhìn cảnh tượng ấy, khuôn mặt lạnh lùng của ông dịu đi. Ông đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm Sài Gòn với những ánh đèn vàng. Trong lòng ông, một cuộc chiến âm thầm diễn ra. Hình ảnh đứa con gái đầu lòng, hình ảnh người con rể đại tá, hình ảnh chàng đại úy Hải quân, hình ảnh đứa con út cưng chiều… Tất cả ẩn hiện, lúc tỏ lúc mờ.
Ông quay lại, giọng trầm hẳn xuống, nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm:
– Như Oanh, ba luôn muốn điều tốt nhất cho con. Có lẽ… có lẽ lần này ba đã sai. Có lẽ ba mẹ quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến mình mà quên mất con thực sự muốn gì.
Như Oanh ngẩng mặt lên, đôi mắt đẫm nước mắt mở to, tia hy vọng mong manh lóe như ánh lửa tàn. Tim nàng đập thình thịch. Phải chăng bức tường thành kiên cố đang rạn nứt?
Ông Đạo thở một hơi dài, như buông bỏ một gánh nặng:
– Theo ba mẹ biết, con đem lòng thương yêu Võ Bằng chỉ sau gặp gỡ vài lần. Mẹ con nói đúng: tình cảm nhất thời. Ba mẹ gặp Võ Bằng còn ít hơn. Hãy cho ba mẹ thêm thời gian tìm hiểu thằng rể tương lai. Nếu xét thấy nó xứng đáng, ba mẹ không còn cấm cản.
Như Oanh chăm chăm nhìn ông, không hy vọng có tia sáng cuối đường hầm. Nàng nhớ chị nàng đã phải làm mình làm mẩy cả năm trời, rồi phải qua cả năm cho ông bà tìm hiểu. Sao bỗng dưng với nàng ông đổi ý nhanh quá! Nàng còn băn khoăn thì ông tiếp:
– Con hãy mời Võ Bằng đến nhà cho ba mẹ hỏi chuyện.
Bốn từ “mời Võ Bằng đến nhà” vang lên trong căn phòng yên tĩnh, như đoạn mở đầu êm ái của bản nhạc tình. Niềm vui bất ngờ khiến giọng nàng nghẹn ngào:
– Con cám ơn ba mẹ.

***

Cùng thời gian đó, Võ Bằng cũng trải qua những ngày dài bồn chồn, lo lắng, dù công việc cần làm cũng đã chiếm nhiều thì giờ.  Anh xin phép nghỉ vài ngày về thăm ba mẹ nuôi và ba mẹ ruột. Món quà anh mang về – hai chai rượu XO cho hai ba, hai chai nước mắm Phú Quốc cho hai mẹ được hân hoan tiếp nhận. Rồi tiếp theo là những nụ cười rạng rỡ khi nghe tin anh được thăng chức Hạm Trưởng, Nhưng sau những lời chúc mừng, là những câu hỏi khiến anh day dứt:

– Bao giờ thì có cháu bồng hả con? Làm Hạm Trưởng rồi, phải lo lập gia đình đi chứ?
Mỗi lần nghe là mỗi lần nhớ Như Oanh da diết. Rồi nhớ đến gương mặt buồn bã của nàng trong lần gặp cuối, đến vở kịch nàng đang đóng vai chính. Liệu nó có đủ sức thuyết phục ba mẹ nàng hay không? Nỗi lo ấy cứ bám riết lấy anh, ngay cả trong giấc ngủ.
Khi trở về Sài Gòn, việc chiến hạm vào nằm ụ sửa chữa không đòi hỏi Hạm Trưởng thường xuyên hiện diện khiến Võ Bằng thấy ngày càng dài hơn.
Rồi cũng đến chiều Thứ Bảy. Gặp Như Oanh, anh vừa mừng vừa lo. Nàng báo tin ba mẹ nàng cần gặp anh gấp. Kế hoạch của anh đã có kết quả nhưng không rõ sẽ về đâu! Nhưng triệu hồi đến gặp, đồng nghĩa nhiều hy vọng.

Chín giờ sáng Chủ Nhật, Như Oanh là người mở cửa khi anh nhận chuông. Chiếc áo dài màu tím càng tô thêm vẻ u buồn trên gương mặt nàng. Nàng thoáng ngạc nhiên lần đầu thấy Võ Bằng trong bộ quân phục.
Thật ra, anh đã định mặc thường phục, nhưng nghĩ lại, mặc quân phục trông tề chỉnh hơn, tỏ rõ một Võ Bằng trọn vẹn hơn. Đây là con người thật của anh – một sĩ quan Hải Quân. Tuy nhiên khi nhớ đến khuôn mặt sắt lạnh của ông Đạo, tim anh đập mạnh. Đối diện với ông như đối diện một cuộc chiến. Nhưng là một cuộc chiến không dùng súng đạn mà dùng lời lẽ để giành lấy hạnh phúc. Đó là trận địa anh chưa từng trải qua…
Sau khi nhận bó hoa hồng, nàng đưa anh đến bộ salon nơi ba mẹ nàng chờ sẵn.
Khi anh cúi chào, bà Đạo tỏ vui tươi nhưng ông Đạo vẫn vẻ mặt lạnh lùng buông lời khách sáo:
– Mời Đại Úy Hạm Trưởng ngồi.
Anh ngồi xuống chiếc ghế đơn, gần đó là Như Oanh. Tim nàng đập loạn nhịp như đánh lô tô. Ông Đạo nhìn thẳng vào bộ quân phục, giọng điềm tĩnh:
– Trông cậu khác hẳn lần trước. Bộ quân phục gợi tôi nhớ đến thằng rể Đại Tá…

Câu nói như một quả đạn pháo đầu tiên bắn thăm dò. Võ Bằng cảm nhận rõ ý đồ so sánh và hạ thấp. Anh giữ vững tư thế, đáp lại bằng giọng điềm tĩnh và tôn trọng:
– Thưa bác, Đại Tá Thám là bậc đàn anh đáng kính, trước cháu sáu khóa.
Bà Đạo lên tiếng, giọng dịu dàng:
– Dù là cấp bậc cao, nhưng công việc vẫn là đối mặt với biển cả mênh mông, sóng gió bất trắc. Là cha mẹ, ngày nào chúng tôi cũng không khỏi lo lắng…
Võ Bằng gật đầu, lấy thế chủ động:
– Thưa hai bác, cháu xin thất lễ để trình bày thẳng thắn suy nghĩ của cháu. Người ta thường nói sống chết có số. Sự an nguy của một người không hoàn toàn phụ thuộc vào nghề nghiệp. Ở đâu cũng có những cái chết bất ngờ. Trong thành phố vẫn có những tai nạn, dịch bệnh… Cháu quan niệm: điều quan trọng không phải là tránh né mọi hiểm nguy, mà là sống thật trọn vẹn với lựa chọn của mình.
Anh hít một hơi thật sâu, hướng sang Như Oanh. Nàng đang nhìn anh chăm chú, đôi mắt như nguyện cầu. Sức mạnh từ ánh mắt ấy truyền sang anh. Không thể chần chừ thêm nữa. Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt ông Đạo, giọng nói trang trọng, chậm rãi và đầy xúc động:
– Thưa hai bác, cháu hiểu hôm nay có thể vẫn còn quá sớm. Nhưng thời gian của một người lính biển chúng cháu thường không được dài và đầy đủ. Cháu đã suy xét rất kỹ lòng mình. Tình cảm cháu dành cho Như Oanh là chân thật và nồng đậm. Vì vậy, cháu mạn phép được trân trọng ngỏ lời: xin hai bác cho phép cháu được cưới Như Oanh. Lấy tư cách một sĩ quan Hải Quân, cháu hứa sẽ chăm sóc, bảo vệ và thương yêu Như Oanh suốt đời.

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trên tường bỗng trở nên vang dội. Ông Đạo không ngờ chàng trai trẻ lại trực ngôn và dũng cảm đến vậy. Gặp lần đầu, bị đuổi khỏi nhà. Gặp lần hai, lại đặt thẳng vấn đề hôn nhân, điều mà ngay cả người con rể Đại Tá trước kia cũng phải qua hai năm mới dám đề cập.
Ông Đạo nghiêm mặt lại, giọng lạnh như tiền:
– Cậu có phần bộp chộp. Chúng tôi hầu như chưa biết cậu là ai, và cậu cũng chưa thể hiểu cuộc sống của con gái chúng tôi. Nhưng cậu đã nói thẳng, tôi cũng nói thẳng.
Ông ngừng lại, như cố tình để Võ Bằng thấm thía lời ông:
– Như Oanh được nuôi dưỡng để trở thành một quý cô, có một cuộc sống an bình, đầy đủ và thanh lịch.
Võ Bằng cảm thấy máu dồn lên mặt, nhưng cố kìm nén, giữ giọng điệu lễ độ:
– Thưa bác, chúng cháu thương yêu nhau, không quan tâm giàu nghèo, sang hèn. Người xưa có câu: yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua. Cháu quan niệm, hạnh phúc thật sự không nằm ở biệt thự rộng hay trương mục dày, mà nằm ở sự chân thành, thấu hiểu và gắn bó giữa hai tâm hồn.
Ông Đạo lắc đầu, vẻ khó chịu lộ rõ:
– Sự lãng mạn ấy chỉ dành cho tuổi trẻ chưa va chạm cuộc đời. Đại Úy phải hiểu: Hôn nhân không chỉ là hai người, mà là dựng xây một gia đình. Phải nghĩ đến con cái, đến tương lai của chúng. Đứa trẻ sẽ lớn lên ra sao khi người cha thường xuyên vắng nhà, thậm chí… có ngày không trở về?
Giọng ông chùng xuống:
– Chúng tôi có hai đứa con gái. Một đứa đã lấy chồng lính. Tôi nghĩ thế là đủ. Đứa thứ hai phải được sống một cuộc đời bình yên, được hưởng những gì nó xứng đáng.
Võ Bằng cảm thấy mồ hôi lạnh thấm trên sống lưng. Những lý lẽ của ông Đạo quá thực tế, đánh trúng vào những điểm yếu lớn nhất của anh. Anh nắm chặt hai bàn tay như để nâng cao tinh thần. Anh từ tốn nói:
– Thưa hai bác, cháu biết mình không có địa vị cao và một tài sản lớn. Nhưng cháu có nghị lực xây dựng cuộc sống tốt đẹp. Và cháu biết chắc Như Oanh cũng mang nghị lực mạnh mẽ của hai bác…

Ông nhìn con gái nước mắt rưng rưng ngồi bất động. Ông dịu giọng, lời nhẹ nhàng hơn:
– Như Oanh là con cưng của chúng tôi. Nó mỏng manh như cánh hoa. Tôi không tin nó có thể chịu đựng được sự nhọc nhằn khi một mình chăm lo cho con cái cũng như gánh vác gia đình trong những tháng ngày dài cậu không có nhà.
Như Oanh đứng bật dậy, đôi mắt đỏ hoe, giọng cương quyết:
– Thưa ba mẹ, con có thể! Con đã nghĩ rất nhiều về tương lai, về những khó khăn. Con biết là con vượt qua được hết. Cũng như chị con đã vượt qua được hết. Chính cuộc sống của con thiếu anh ấy mới không thể chịu đựng.
Nước mắt nàng tuôn trào. Bà Đạo vội kéo con gái ngồi xuống, ôm vào lòng. Lòng bà cũng rối bời.
Ông Đạo nhìn con gái khóc, nhìn vợ đau lòng, và nhìn chàng trai trẻ đang ngồi thẳng lưng dù bị dồn vào thế khó. Ông công nhận anh ăn nói khảng khái, quyết đoán. Anh không hề nao núng, không hề xin xỏ, đầy bản lĩnh. Nhưng tất cả vẫn chưa đủ.
Ông thong thả nói, như một người thầy giảng giải:
– Bao giờ bậc mẹ cha cũng muốn điều tốt đẹp nhất cho con mình. Chừng nào cậu có con, cậu mới hiểu hết được lòng cha mẹ. Không có gì vui hơn thấy con mình có cuộc sống sang giàu.
Võ Bằng hơi cúi đầu, tỏ sự tôn trọng tình phụ tử, nhưng giọng nói vẫn vững vàng:
– Thưa bác, cháu tin rằng điều tốt đẹp nhất của đời người, chính là được sống trọn vẹn với người mình yêu.
Ông Đạo nhếch môi, một nụ cười lạt:
– Đó chỉ là sáo ngữ. Tình cảm ban đầu có thể nồng nàn, nhưng ai dám đảm bảo nó sẽ không phai nhạt theo năm tháng? Cậu có dám đoan chắc rằng, mười năm, hai mươi năm nữa, cậu vẫn yêu con gái tôi như bây giờ? Và con bé có chắc sẽ không hối hận vì đã chọn cuộc sống bấp bênh với cậu?
Những câu hỏi như búa tạ giáng xuống. Võ Bằng biết mình không thể đưa ra lời thề suông. Như Oanh không im tiếng được nữa, nàng kêu khẽ:
– Ba. Con xin ba….

Cuộc đối thoại đi vào bế tắc. Ông Đạo nhận ra, dùng lý lẽ thuần túy khó có thể khuất phục được ý chí sắt đá của hai trái tim trẻ. Ông thấy không còn cách nào hơn là dùng đến phương thức cuối cùng ông nghĩ đến tuần rồi: vừa có thể khiến Võ Bằng tự rút lui, và quan trọng nhất, không để con gái oán hận mình.
Ông từ từ đặt tách trà xuống, hai tay chắp lại đặt lên đùi, tư thế của một vị thẩm phán sắp tuyên án. Giọng ông đột ngột trở nên ôn hòa:
– Được rồi. Vì tình yêu tha thiết của con gái tôi dành cho cậu, và vì sự chân thành mà tôi nhìn thấy ở cậu hôm nay… tôi đồng ý cho hai đứa kết hôn.

Mọi người sửng sốt, ngỡ ngàng. Như Oanh nín thở, mắt mở to không tin. Bà Đạo nhìn chồng đầy nghi hoặc. Ngay cả Võ Bằng cũng cảm thấy tim mình đập sai nhịp. Nhưng bản năng của người lính mách bảo anh, đằng sau sự thuận tình đột ngột ấy, ắt phải kèm điều kiện.
Và quả thực, ông Đạo mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức:
– Tuy nhiên, Như Oanh là con cưng của chúng tôi. Chúng tôi muốn đám cưới của nó phải thật đặc biệt, xứng tầm và… linh đình hơn cả đám cưới của chị nó.
Ánh mắt ông chuyển sang Võ Bằng, sắc lạnh trở lại:
– Vì vậy, tôi đặt ra ba điều kiện. Thứ nhất: Buổi sáng, phải có một lễ cưới đầy đủ theo gia lễ truyền thống, tổ chức tại tư gia của chúng tôi ở Sài Gòn này.
Điều này hợp lý và trong tầm với. Võ Bằng gật đầu:
– Xin bác điều thứ hai.
– Thứ hai: Buổi tối, phải có một tiệc cưới theo nghi thức hải quân, tổ chức tại Câu Lạc Bộ Hải Quân, để chứng tỏ danh phận và chức vụ của chú rể.
Võ Bằng không thấy khó khăn. Một năm ở Trung tâm Hành quân, anh có dịp quen biết các nơi liên hệ, sẽ nhờ giúp nghi thức lễ cưới và ban nhạc. Chàng đáp:
– Thưa bác, cháu sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng theo đúng nghi thức.
Ông Đạo hít sâu, giọng nói nặng trịch:
– Và điều kiện cuối cùng: Buổi tiệc cưới Hải Quân đó… phải được chính Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân đích thân chủ hôn.
Điều kiện cuối cùng vừa buông ra như một quả bom nổ. Không khí trong phòng đông cứng lại. Tâm não Võ Bằng cũng đông cứng. Anh hiểu ý đồ của ông Đạo. Đời nào anh mời được vị Tư Lệnh Hải quân, một nhân vật cấp tướng, đứng ra chủ hôn cho đám cưới của một sĩ quan trung cấp, dù là Hạm Trưởng. Đó là chuyện gần như không tưởng. Đây không còn là điều kiện nữa, mà là một thách thức bất khả thi, một cách từ chối khéo léo và tàn nhẫn.

Như Oanh mặt trắng bệch, nàng hiểu ngay ba mình đang làm gì. Nàng muốn kêu lên, nhưng cổ họng nghẹn đắng. Nàng nhìn sang Võ Bằng, trong mắt là nỗi tuyệt vọng và áy náy.
Võ Bằng ngồi đó, đầu óc trống rỗng trong giây lát. Sáu tiếng “Đô Đốc Tư Lệnh Hải Quân” vang vọng trong tai anh. Anh càng biết rõ hơn, cấp trên trực tiếp của anh là Chỉ Huy Trưởng Hải Đội, cao hơn là Tư Lệnh Hạm Đội, rồi mới đến Tư Lệnh Hải Quân. Khoảng cách giữa anh và vị Tư Lệnh ấy là một hố sâu về cấp bậc và địa vị. Mời được ông Tư Lệnh Hạm Đội đã khó, làm sao chạm tới Tư Lệnh Hải Quân. Lại còn đòi hỏi phải đứng chủ hôn? Rõ ràng một nhiệm vụ bất khả thi.
Anh ngẩng lên. Đôi mắt đẫm lệ đầy lo lắng của Như Oanh. Ánh nhìn thách thức và chờ đợi sự đầu hàng của ông Đạo. Một làn sóng quyết tâm cuồn cuộn trong lòng anh. Không. Không được lùi bước. Đây là cửa ải cuối cùng dẫn đến Như Oanh, dù chỉ có một phần vạn cơ hội, cũng phải thử.
Võ Bằng từ từ đứng dậy. Bộ quân phục xanh trên người anh như đại dương tỏa ra hào quang của hy vọng. Anh đứng thẳng, vai ngang, tư thế của một biệt kích sẵn sàng nhận nhiệm vụ bất khả thi. Giọng anh trầm ấm, chậm rãi, rõ ràng từng chữ, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng:
– Thưa hai bác, hai bác đã đưa ra một thách thức… nằm ngoài tầm với của một sĩ quan trung cấp như cháu. Nhưng nhờ khích lệ được hai bác cho phép cưới Như Oanh, cháu không còn chọn lựa nào khác hơn là… liều mạng xin gặp Tư Lệnh.

Lời nói của Võ Bằng như một tiếng sét giữa trời quang. Ông Đạo hoàn toàn kinh ngạc. Ông đã dự tính là anh sẽ bối rối, sẽ từ chối, hoặc ít nhất là van xin bỏ điều kiện cuối cùng. Nhưng không, chàng trai này lại mạnh dạn chấp nhận thử thách. Trong giây phút, ông không khỏi dấy lên một cảm giác e ngại. Ông ngờ rằng ông đã đánh giá thấp chàng trai này. Không chừng… chính ông đang tự đào hố cho mình.
Như Oanh nhìn Võ Bằng, nước mắt lại ứa ra, nhưng lần này là vì cảm động và tự hào. Trái tim nàng tràn ngập một niềm tin mới. Niềm tin chắc chắn được mãi mãi bên anh.
Ông Đạo đành nói buông xuôi:
– Chúc cậu thành công.
Võ Bằng nghiêm trang cúi chào ông bà Đạo. Rồi anh nhìn sang Như Oanh, mỉm cười. Một nụ cười đầy an ủi và hứa hẹn. Anh quay người, bước những bước chậm rãi rời phòng khách.
Như Oanh đứng dậy, tiễn anh ra cổng. Dưới tán cây phượng, họ đứng đối diện nhau. Anh nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng:
– Con đường tương lai của chúng ta đã hé mở. Anh hy vọng không bao lâu, chúng mình cùng bước vào.
Nàng siết chặt tay anh, trái tim không còn mang nỗi tuyệt vọng. Họ âu yếm nhìn nhau, ánh mắt trao nhau tất cả niềm tin và sức mạnh.

Vũ Thất

(Còn tiếp)







AN NHIÊN - Thơ Thanh Hòa và Thơ Họa

              

    AN NHIÊN

(Bát vận đồng âm)

Tuy già, vẫn một lòng hăng hái,

Tu luyện hằng ngày, không trễ nải

Giữ tấm từ tâm, dạ mới ngoai

Gìn niềm đức hạnh, lòng thư thái

Hoa tươi cũng đến lúc tàn phai

Người đẹp nào ai thời trẻ mãi

Vạn vật du di biến đổi hoài…

Chẳng mong bất hoại, không sai trái!

  ThanhHoà

   Mùng ba tháng Giêng năm Bính Ngọ


Thơ Họa: 

         TỰ TẠI

Tuổi hạc ngồi suy điều gặt hái

Vẫn còn bao chuyện cần năng nải

Gắng rèn nhân đức chẳng phôi phai

Cố luyện tâm hồn luôn tĩnh thái

Đếm khắc dần trôi chẳng đợi hoài

Biết đời sắp cạn không tồn mãi

An nhiên tự tại sống thong dong

Mọi sự vơi lòng phân phải trái.

CAO BỒI GIÀ

   21-2-2026

 

    LÃO TỰ RĂN

(Vận trắc- bát vĩ đồng âm)

Lão Thực thôi rồi - "hăng với hái",

Nhưng mà thi phú chưa trầy nải?

Tửu trà khuây giải giữ ôn hài,

Ẩm thực kiêng dè không quá thái?

Kim cổ sinh thành giữ hậu lai,

Xưa nay hoại diệt đâu còn mãi?

Như nhiên thảnh dạ rũ u hoài,

Tích Đức- nhường con - cháu lộc - trái.

Nguyễn Huy Khôi

     22-02-2026

 

    TẾT SUNG MÃN

( Vận trắc- Bát vĩ đồng âm)

Quả trĩu trịt cành đang đợi hái

Mấy buồng chuối chín sai oằn nải

Hoa hồng, đoá cúc sắc nào phai

Đòn chả, cây giò khoanh chửa thái

Kẹo mứt chưa vơi dẫu ngốn hoài

Bạc tiền chẳng cạn dầu tiêu mãi

Mồng năm vẫn cứ nhậu lai rai

Cho vợi đồ ăn cùng bánh trái.

   Sông Thu

( 22/02/2026 )

 

     TẾT MUỘN

Hồng chín treo cành thương chửa hái

Cuồn phong một trận vừa khi nải

Tan tành hoa lá sóc u hoài.

Xơ xác vườn thu người luyến mãi .

Thầm lặng an nhiên giữ dáng ngoài

Buồn vương buông xả gìn thần thái.

Chén trà nghi ngút khói vờn bay

Tết muộn mãng cầu còn mấy trái.

   Mailoc

Feb-22-2026

      ( Mồng 6 Tết Cali )

 

MỘT MÙA XUÂN TRƯỜNG SƠN

Tầng lá xanh um chờ lưỡi hái

Người đi nhốt mộng trong tay nải

Lời thề tan vỡ ở Trường Sơn

Chim hót rơi theo nơi Biển Thái

Tiếng suối mịt mùng réo gọi xa

Bước chân dồn dập trông mong mãi

Chiếc liềm thiên cổ chém rừng hoa

Hỏi có vui gì khi kết trái …

Rancho Palos Verdes  22 - 2 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

     THẢNH THƠI

      ( Vần trắc- BVĐA)

Tha hương tỵ nạn vui an thái

Con cái công thành nhiều gặt hái

Công việc bình thường chẳng miệt mài

Bạc tiền tạm đủ không cần nải

Sáng mai du lịch dạ lưu hoài

Chiều xuống tham quan lòng nhớ mãi

Rèn luyện thân tâm chớ nghĩ sai

Dung hòa mọi chuyện phân oan trái

   Hưng Quốc

Texas 1-22-2026

 

  GIA TIÊN ĐÓN TẾT

           (Họa tá vận)

Mãng cầu, đu đủ, xoài, dưa hái

Chuối sứ còn xanh chưng mấy nải

Quýt đỏ to đùng giống Nhật lai

Cam vàng chín mọng hàng nguyên Thái

Bông thì huệ cúc mãn viên khai

Nhang có trầm hương thơm ngát mãi

Bánh mứt bày trưng lắm chủng loài

Gia tiên đón Tết ngời hoa trái

Lý Đức Quỳnh

    23/2/2026 


TẾT ĐOÀN VIÊN

(Vận trắc-Bát vĩ đồng âm).

Lộc sẵn treo cành, con cháu hái

Lì xì tài phát nên vơi nải

Nam thanh chải chuốt ngó xinh trai

Nữ tú diện chưng nhìn đẹp thái*

Tết đến đoàn viên dạ ước hoài

Xuân sang xum tụ lòng mong mãi

Gia viên hạnh phúc thỏa niềm ai

Mở tiệc tân niên đầy bánh,trái.

      LAN.

(23/02/2026).

*Thái=thần thái

 

   BẠN VIẾNG NHÀ

     (Bát vận đồng âm)

Mẹ bảo ra vườn không thể hái

Bàn thiên chuối sứ còn xanh nải

Nhang trầm quyện khói, nghĩ tương lai

Vạn thọ nghiêng mình khoe sắc thái

Đã hứa rèn tâm chớ gợi hoài

Thầm hay nhắc dạ đừng lo mãi

Thăm nhà bạn biếu mãng cầu dai

Hớn hở đưa mình thêm chục trái!

 Như Thu

02/22/2026

 

     HỒN NHIÊN

Xuân đến tình hoa tươi muốn hái,

Cắm từng nụ thắm xen vào nải.

Nhìn mà sung sướng dạ nguôi ngoai,

Tâm đón nàng thơ nghe thản thái.

Vần vận lẳng lơ chẳng lãng phai,

Cho hồn luôn trẻ xinh vui mãi.

Bâng khuâng một thoáng ồn không hoải,

Tự toại bồng nhiên xa tách trái.

HỒ NGUYỄN

 (22-02-2026)

 

      TÂM HỒN AN LẠC

Xuân thời tuổi trẻ còn hăng hái

Nay bạc tóc râm làm giải nãi

Sắc diện da nhăn môi nhạt phai

Giờ thì buông xả Tâm thư thái

Chăm hoa ngắm cảnh làm thơ hoài

Sớm tố́́́i thong dong hạnh phúc mãi

Miển đặng thảnh thơi sống tới mai...

Tâm hồn An lạc không điều trái.

Mỹ Nga

 23/02/2026 ÂL, 08/01/ Bính Ngọ

 

     TRÁI CHÍN CÂY

Nhìn chuối úa cây sao chữa hái

Bởi thương phận hạc vàng chung nải

Thời gian giờ chỉ đếm từng ngày

Thân xác xưa mượt xanh sắc thái

Chiếc bóng thoảng mờ xa gió bay

Lòng hiu quạnh chạnh thời xuân mãi

Một đời nghĩ lại đã là dài

Thôi hãy vui khu vườn rụng trái!

Hải Rừng

Mùng Sáu Tết Bính Ngọ - 23/2/2026

 

   BÍNH NGỌ DU XUÂN

Bính Ngọ du Xuân vui vẻ hái…

Bông hồng cài áo em, tay nải…

Hơi già tình mẹ nhớ nguôi ngoai

Luống tuổi quê nhà đau biến thái…

Cách mặt xót lòng chẳng nhạt phai

Xa người lỡ vận không hay mãi

Theo chồng xuất cảnh chạnh ai hoài

Chăm bón vườn cây xanh kết trái…

MAI XUÂN THANH

Silicone Valley February 23, 2026 


CUỐI NĂM XONG MÙA GẶT

                ( BVĐA)

Làm ruộng tới mùa mong gặt hái

Xong rồi lúa trúng lòng thơ thái

Vô bổ, sung sướng chẳng lo hoài

Bỏ vựa ,mừng vui nào tính mãi…

Nặng trĩu vườn cam lặt mỏi tay

Sai oằn buồng chuối sai đầy nải

Xuân về bè bạn đến lai rai

Nhậu nhẹt hơn thua tranh phải trái…

Songquang

 20260224