Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2026

Thơ Dzui Không Đề - Anh Khờ

 Thơ Dzui Không Đề  

Thấy mặt nàng xanh xao
Bảo đi khám xem nào
Chắc hơn bàn láo nháo
Rồi đúc kết tào lao…

Mấy ngày đợi nôn nao
Bác sĩ phán cái rào
Kết qủa máu hơi cao
Đừng ăn nhiều chất… gạo?

Nhớ tránh những đồ xào
Tạm quên hàng quảng cáo
Vì dầu mỡ… gói bao…
Ai biết đâu mà khảo?

Có ngưng cũng không sao
Ngân sách khỏi tơ hào
Nhà băng hồi báo cáo
Tiền gởi chẳng tiêu hao

Đã biết rõ tại sao
Cứ kiêng cữ đúng vào
Quên đi bao phiền não
Cuộc sống bớt lao đao...

Anh Khờ













Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất / Chương 36: BÊN BỜ HÀN GIANG

 

                                                   

Đời Thủy Thủ III 
Chương 36: BÊN BỜ HÀN GIANG

Sau giấc ngủ nhiều mộng mị, Võ Bằng dậy khá trễ.
Vừa ăn sáng anh vừa nghe Hạm Phó trình bày công việc trong ngày. Thi hài thủy thủ Trịnh Cương đã được căn cứ đưa ra phi trường. Phòng Xã Hội Hải Quân ở Sài Gòn sẽ phối hợp cùng gia đình lo hậu sự. Hai thủy thủ bị thương đang được săn sóc tại bệnh xá Tiên Sa.
Riêng chiến hạm, các ban ngành đang lo phần vụ thường nhật. Ngoài chi đội trực, hai chi đội còn lại đã được phép đi bờ.
Sau khi cùng Hạm Phó và ban Nội Vụ vào bệnh xá thăm thương binh, Võ Bằng dặn:
– Nếu có việc gì cần, tìm tôi ở bãi Tiên Sa.

Bãi biển chỉ cách nơi tàu cập cầu chưa đầy một cây số. Anh quyết định đi bộ. Trong quá khứ, anh đã nhiều lần đến đây. Bãi nằm trong khu quân sự nên vẫn còn giữ được vẻ hoang sơ, tĩnh lặng. Cảnh sắc không khác gì một bức thủy mặc: giản dị mà sâu lắng.
Bãi biển hình cánh cung, cát trắng mịn, chạy dài gần cả cây số. Ở hai đầu bãi, những ghềnh đá nhấp nhô đủ hình thù, khoác lên mình lớp rêu phong của thời gian, in bóng xuống mặt nước lặng như gương.
Khác với những bãi biển ở các quần đảo quanh Phú Quốc, đáy biển nơi đây hoàn toàn không có san hô. Chỉ là lớp cát mịn, long lanh. Nước trong lạ lùng. Gần bờ thì màu ngọc bích, có thể thấy từng gợn cát. Xa hơn là màu xanh thẫm. Và tận phía chân trời, màu nước chuyển sang tím biếc.
Những con sóng hiền hòa vỗ nhẹ lên bờ rồi rút xuống, để lại trên cát những bọt sóng trắng xóa, tựa viền ren cho tấm thảm xanh khổng lồ.
Xa xa, vài chiếc tàu đánh cá lắc lư theo nhịp sóng.
Võ Bằng cởi bỏ quần áo ngoài, chỉ còn quần tắm. Anh chậm rãi bước xuống nước. Nước biển mát lạnh, dâng dần lên thân thể. Từng tế bào như được thả lỏng. Mọi âu lo, căng thẳng của những ngày chiến trận dường như tan ra theo làn nước.
Anh ngửa người bơi ếch dọc theo bãi ba trăm mét, rồi thư thả bơi sải trở lại.
Đã mấy năm rồi anh không bơi xa như thế. Khi chạm bờ, anh mệt gần đứt hơi.
Anh nằm ngửa trên cát, thở một lúc rồi nằm sấp, gác đầu lên cánh tay. Mặt trời và gió xuân vừa đủ mát đưa anh thiếp ngủ.

Tiếng động khẽ làm anh hé mắt. Trên mặt biển óng ánh nắng trưa, một vật tròn đen đang nhấp nhô theo sóng.
Anh ngồi bật dậy, nhìn kỹ hơn. Đó là một… đầu người. Người ấy đang vẫy tay, bơi dần vào bờ.
Rồi bất chợt… hình bóng đó biến mất. Khi nổi lên, khuôn mặt hiện ra khiến anh sững sờ.
Như Oanh.
Mắt anh mở to. Đúng là Như Oanh. Sao nàng lại ở đây?
Giờ này đáng lẽ nàng đang đứng trên bục giảng. Một người cá mượn hình? Hay chính anh nằm mơ?
Thân hình nàng dần dần hiện rõ khỏi mặt nước. Những giọt nước lấp lánh trên làn da. Mái tóc đen dài bám vào cổ và bờ vai.
Trong bộ đồ bơi ôm sát thân thể, nàng hiện lên như một hình ảnh vừa thực vừa mộng.
Võ Bằng vụt đứng dậy, chạy vội đến đón. Nàng cười, chìa tay:
– Còn nhớ không? Huỳnh Như Oanh đây.
Anh nắm chặt tay nàng:
– Võ Bằng.
Cả hai ôm nhau cười giòn… Võ Bằng rối rít:
– Sao em biết anh ở đây?
– Anh ở đâu… em đều biết.
Anh nhìn sâu vào mắt nàng, như để chắc rằng nàng đang thực sự hiện hữu. Một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng anh.
Hai người đứng ở mép nước. Sóng vờn bàn chân như ngày mới quen ở An Thới. Anh bóp tay nàng:
– Nếu bãi biển này chưa có tên thì anh sẽ đặt là Tiên Sa.
Như Oanh bật cười:
– Nó vốn mang tên Tiên Sa mà.
– Phải chi ngày xưa tiên không xuống tắm thì anh đặt tên bây giờ càng thích hợp.
– Đừng có nịnh.
Nàng nắm chặt tay anh, kéo ra biển.
Nước dâng lên đến cổ, rồi bất chợt nàng buông tay…

***

– Dậy đi! Nắng thế này mà cứ mộng mơ!
Tiếng quát làm Võ Bằng choàng tỉnh. Anh mở mắt. Trước mặt là hai thằng bạn cùng khóa đang cười hề hề.
Lâm nói:
– Mau lên đi ăn rồi đi chơi với tụi tao.
Đường tiếp lời:
– Về tàu thay quần áo. Hôm nay tụi tao đưa mày đi du hí, coi như mừng còn gặp nhau.
Chiếc xe Jeep quân sự phóng bon bon trên con đường đất đỏ ven sông Hàn. Gió biển thổi vào mặt, mang theo hương vị đặc trưng quen thuộc. Hai bên đường, những rặng dương xanh rì nghiêng ngả trong nắng.
Xe qua cầu Trình Minh Thế, thẳng tới chợ Cồn. Tô bún bò Huế nóng hổi, nhiều thịt, đầy hương vị. Bia 33 ngon hơn thường lệ. Võ Bằng nhởn nhơ thưởng thức thêm một tô nữa, bù cho ba ngày sóng gió ăn uống cầm hơi.
Xong bữa ăn, Lâm bảo tài xế đưa về đường Độc Lập rồi cho xe về sở. Anh căn dặn trở lại rước lúc mười giờ ở nhà hàng Ánh Trăng.
Cả ba vào một con hẻm nhỏ tráng xi măng, quanh co, hai bên là những căn nhà quét vôi bong tróc với những cửa ngõ khác màu. Mùi thơm các loài hoa từ dãy hàng rào tỏa ra man mác.
Lâm dừng trước một cánh cửa gỗ cũ kỹ, bên trên treo một chiếc đèn lồng mang hàng chữ Quán Câm. Võ Bằng nhìn Lâm, ngạc nhiên. Lâm chỉ cười, đẩy cửa bước vào.

Bên trong là một khoảng sân nhỏ, lát gạch đỏ. Bên trên một giàn hoa ti-gôn màu hồng che kín cả khoảng trời. Dưới giàn hoa, hai dãy bàn, mỗi bên năm, được kê trước một sân khấu. Bảy bàn đã đầy khách, đang thì thầm trò chuyện.
Một người đàn ông trạc năm mươi, mặc áo dài the đen, đội khăn xếp, bước ra đón họ. Ông có khuôn mặt hiền từ, đôi mắt sâu hoắm như chứa đựng cả một trời ký ức.
Ông nói, giọng trầm ấm:
– Chào các cháu. Có đặt bàn trước không?
Lâm đáp:
– Dạ rồi, cháu tên Lâm.
Ông già gật đầu, dẫn ba người vào bàn chỉ định. Giàn hoa màu hồng đang nở rộ. Võ Bằng thích thú ngẩn ngơ đứng nhìn. Hoa ti-gôn màu hồng thật đúng ý, đang tỏa tâm tư của anh: khao khát, nhớ nhung, mong ngày đoàn tụ.
Võ Bằng hỏi:
– Hết tên đặt, sao lại chọn “Quán Câm”?
Đường thì thầm:
– Chủ quán là một nghệ sĩ cải lương nổi tiếng Sài Gòn. Sau một cơn bệnh, ông bị mất tiếng, ra đây mở quán này. Tụi tao thường đến sau mỗi công tác. Ông có những màn trình diễn rất nghệ thuật. Những động tác mộc mạc, những câu chuyện đầy ý nghĩa giúp chóng xua đuổi các ám ảnh, căng thẳng. Đặc biệt, những câu chuyện được kể bằng… tay.
Võ Bằng ngạc nhiên kêu khẽ:
– Bằng tay?
Lâm mỉm cười:
– Đừng nghĩ bậy! Ở đây không có các tiếp viên như ở snack bar. Kể chuyện bằng tay là kể qua nghệ thuật múa rối.

Võ Bằng nhìn sân khấu với bức màn nhung đã bạc màu. Anh đã có kịp xem vài màn múa rối trên truyền hình, nay xem tận mắt hẳn càng thú vị.
Ông chủ quán đến, một tay nâng khay đựng ấm trà và ba chung nhỏ in họa tiết hoa lài, tay kia dĩa mè xửng và bánh in nhân đậu. Ông rót trà, mỗi chung vừa đủ một ngụm. Nước trà vàng óng, thơm mùi sen.
Giọng ông khàn khàn phát ra tiếng độc nhất, khó nghe:
– Mời.
Cả ba nâng chén trà lên môi. Trà nóng, hơi chát nhưng sau đó ngọt, thơm lắng sâu ở cuống họng. Võ Bằng cảm thấy như có một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Những sợi thần kinh chùng xuống.
Bỗng nhiên, tiếng đàn tranh từ sân khấu vang lên. Nhẹ nhàng, da diết. Tấm màn từ từ kéo ra. Đôi tay ông chủ quán thoăn thoắt điều khiển những con rối bằng vải màu, biến chúng thành những nhân vật có hồn. Võ Bằng mê mẩn theo dõi câu chuyện về một chàng ngư phủ cứu nàng tiên cá thoát khỏi cá mập, được nàng tặng viên ngọc quý. Nhưng rồi chàng bị kẻ gian hãm hại lấy mất viên ngọc. Nàng tự nguyện thay thế. Cả hai tìm thấy hạnh phúc bên nhau.
Tiếng đàn tranh lúc trầm lúc bổng, lúc nhanh lúc chậm, hòa quyện với từng động tác của những con rối. Cả khoảng sân chìm trong nhạc âm và tiếng gió thổi qua giàn hoa ti-gôn.
Anh nghĩ tới Như Oanh. Phải chi không là giấc mơ mà nàng đến thật bên anh, chắc cũng thích thú như anh.

Kết thúc màn múa rối, ông chủ quán bước ra, cúi chào mọi người. Tiếng vỗ tay vang lên. Ông chỉ cúi đầu cảm tạ, không nói một lời.
Võ Bằng nói to:
– Hay quá! Cám ơn bác.
Chủ quán mang thêm ấm trà mới… Cả ba kể chuyện buồn vui sau ngày ra trường cho đến gần giờ trình diễn suất kế tiếp.
Quán không đề giá. Lâm trả theo hảo tâm. Võ Bằng tặng thêm một ít tiền thưởng.
Cả ba đi bộ đến nhà hàng Đồng Vinh nằm khoảng giữa đường Độc Lập. Võ Bằng cũng từng vào các nhà hàng lẫn các quán cà phê nhạc trên con đường nhộn nhịp nhất của thành phố này nhưng chưa vào Đồng Vinh. Ở đây có những món ăn miền Trung lạ miệng, rất ngon. Anh lại thêm một lần no bụng thỏa thuê.
Khi rời Đồng Vinh, phố đã lên đèn. Những dãy đèn vàng vọt đủ soi sáng mặt đường tráng nhựa còn mới. Thỉnh thoảng, một chiếc xe lam chạy qua, tiếng nổ bình bịch vang góc phố.

Mười lăm phút sau, cả ba vào đường Bạch Đằng. Quang cảnh không còn thơ mộng như những lần tàu anh ủi bãi gần Viện Cổ Chàm. Con đường tình tự dọc sông Hàn giờ mọc lên vô số snack bar. Nhạc rock ồn ào tràn ra đường. Những cô gái mặc áo dài, áo đầm đứng mời gọi lính Mỹ.
Đà Nẵng đổi thay. Chiến tranh đi tới đâu, phố xá đổi khác tới đó.
Đường chỉ ngôi biệt thự tường trắng cửa xanh bên tay phải hướng về núi Sơn Trà:
– Giang sơn của Thị Trưởng Đà Nẵng đó, cùng quân chủng.
Nhà hàng Ánh Trăng nằm ở cuối, chếch nhà vị Thị Trưởng, khá đông khách. Cũng như Đồng Quê quán, tiếng nhạc êm dịu bàng bạc không gian.
Lâm chọn bàn bên ngoài, vừa nhìn trăng sao vừa ngắm dòng sông lấp lánh. Gió biển từ cửa sông Hàn thổi vào mát rượi.
Một phụ nữ trạc bốn mươi, mặc quần jeans xanh, áo sơ mi trắng, tóc búi cao, bước ra tiếp đón. Chị có khuôn mặt khả ái, đôi mắt buồn xa xăm, nhưng nụ cười thì rất tươi.
Chị hỏi, giọng nhẹ nhàng:
– Quý khách dùng chi?
Đường nói:
– Chị cho một chai rượu thuốc và vài món nhậu.
Chị hỏi:
– Rượu thuốc ngâm rắn hổ?
– Đúng trăm phần trăm.
Chị quay vào trong. Võ Bằng có hơi ngạc nhiên. Anh cứ tưởng thứ rượu thuốc này chỉ có ở miền Tây.
Lâm nhìn Võ Bằng, cười:
– Hôm nay, đặc biệt dành cho miệt cò bay thẳng cánh của mày.
Võ Bằng bóp bàn tay hai bạn tỏ ý cám ơn. Lâm sinh quán ở Huế, Đường ở Đà Nẵng, nhưng không ngờ họ vẫn nhớ gốc gác của anh.

Chị chủ mang ra dĩa mực nướng và dĩa đậu phộng. Mực tươi, nướng trên than hồng, chấm với muối tiêu chanh. Võ Bằng tách một sợi râu, bỏ vào miệng nhai. Thịt dai, ngọt, thơm không thua mực vùng Phú Quốc.
Nguyên con rắn cuộn tròn lên tới miệng chai rượu thuốc có màu vàng óng như mật ong. Rót rượu ra ba ly thủy tinh nhỏ, Đường nói:
– Uống đi mày. Ly này mừng cho ba thằng mình còn sống sót.
Họ cụng ly. Rượu vào cổ họng, nóng ran, thơm mùi thuốc bắc. Nhưng sau đó là cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, như thêm sức mạnh. Cả ba lặng thinh nhâm nhi mồi. Giọng Chế Linh qua Hận Đồ Bàn nghe não nuột. Thỉnh thoảng tiếng sóng ầm ì vọng đến. Trăng lưỡi liềm lơ lửng hướng đông, soi sáng một khúc sông.
Lâm rót rượu cho cả ba rồi nâng ly:
– Ly này để tưởng nhớ các bạn ta đã nằm xuống, cho những người đã nằm xuống.
Đường nói, giọng buồn buồn:
– Sau tám năm từ ngày ra trường, khóa mình đã có sáu thằng đền nợ nước. Gần như mỗi năm một thằng. Năm nay tới ai? Và năm tới sẽ là ai?
Đường ngừng lại, rót thêm rượu. Im lặng bao trùm. Võ Bằng nhìn ra sông. Hình ảnh người bạn đồng khóa tử thương đầu tiên ở trận Ba Rài năm 1965 lờ mờ hiện ra. Hai người kế tiếp cùng năm 66, ở miền Trung. Người thứ tư, trên sông Hàm Luông năm 1967…
Võ Bằng ực cạn ly. Rượu cay xè cổ họng, hòa với nỗi xót đau trong lòng.
Chị chủ quán lặng lẽ đặt lên bàn thêm một dĩa mực nướng và một dĩa đậu phộng. Chị nhìn Võ Bằng, nói nhẹ nhàng:
– Hai món này chị mời chú em, khách mới. Không tính tiền. Chỉ mong tái ngộ.
Võ Bằng cảm ơn chị. Chị cười, rồi xoay bước.

Bỗng nhiên, từ bờ sông, một giọng hò Huế êm ái, da diết, ngọt ngào vọng đến:
Khoan ơi khoan hò ơi ơi…
Đêm khuya ngớt tạnh mù khơi,
Khúc sông quạnh vắng, có người sầu riêng.

Cả ba nhìn ra bờ sông. Một chiếc thuyền nhỏ đang trôi lững lờ, trên thuyền có một người con gái mặc áo dài trắng, tóc xõa lung linh dưới ánh trăng.
Đường nhìn đồng hồ, mỉm cười:
– Người đẹp đúng hẹn.
Cô gái lại hò tiếp:
Một mình cả chống cả chèo
Không ai tát nước đỡ nghèo một phen.

Đường nói nhỏ với Võ Bằng:
– Cô bé đó tên Mai Chi. Nghe đâu cha mất trong một cuộc đụng độ. Ban ngày học Sao Mai, tối lên ghe hát hò kiếm tiền nuôi mẹ già và em nhỏ. Thấy thì tội nghiệp nhưng giữa thời buổi nhiễu nhương… thực hư khó biết.

Chiếc thuyền từ từ tiến vào bờ. Cô gái bước lên, nhẹ nhàng, uyển chuyển. Dưới ánh trăng, Võ Bằng thấy rõ khuôn mặt cô. Một khuôn mặt thanh tú, với đôi mắt to, đen, ẩn chứa một nỗi buồn xa xăm. Mái tóc dài thả xuống bờ vai, phất phơ trong gió. Anh chợt nhớ thiết tha mái tóc của Như Oanh.
Cô vào quán, nhìn quanh, rồi tiến lại bàn Võ Bằng, cúi chào:
– Chào anh Đạt, anh Thành. Và chào anh…
Đường lên tiếng:
– Lê Cung, bạn tụi này, ở Sài Gòn. Đây là Mai Chi.
Võ Bằng không ngạc nhiên khi bạn tự đổi tên của mình. Anh đã được biết tất cả mọi người trong Sở Phòng Vệ đều mang tên giả.
Võ Bằng vui vẻ:
– Chào Mai Chi.
– Anh cũng… lính?
– Trông tôi không giống lính sao?
Lâm nhanh nhảu kéo ghế:
– Mời ngồi. Mai Chi uống gì?
– Dạ, em xin một chai nước lọc.
Võ Bằng thân mật nói:
– Anh mời một ly nước dừa, làm quen.
– Cám ơn anh Cung.
Anh gọi tiếp viên. Cô gái uống từng ngụm nhỏ. Đôi tay cô thon dài, trắng ngần, khiến anh liên tưởng đến bàn tay Như Oanh – bàn tay của một người không phải làm lụng nặng nhọc.

Anh khen:
– Giọng hò của cô thật ngọt ngào, tình cảm. Nếu cô hát sẽ rất thành công, mau giàu…
Mai Chi cười buồn, nhỏ nhẹ:
– Em đã đi hát nhưng rồi sợ không gian phòng trà…
– Ban đêm một mình trên sông, đáng sợ hơn chứ?
– Nhà em bên kia sông. Cũng chỉ quanh quẩn khúc sông có đông hàng quán này.
– Cô hò trên sông thì làm sao kiếm tiền?
– Có ai gọi thì ghé vào. Hoặc có hẹn trước như anh Đường, anh Lâm.
Võ Bằng thật thà:
– Nhan sắc của cô thế này, đâu khó để chọn một người xây dựng mái ấm.
Cô nhìn Võ Bằng, đôi mắt bỗng sâu thẳm:
– Có chắc là ấm không anh? Hay càng lạnh, càng buồn đau? Đã hai người đeo đuổi em, cả hai lần lượt đi hành quân, không thấy về!
Mai Chi nói với giọng bình thản, không than vãn, không oán trách. Võ Bằng lòng dâng lên một niềm xót thương. Giữa cuộc chiến tranh khốc liệt này, cô vẫn cố giữ cho mình một nhân cách, một tâm hồn.
Võ Bằng vui vẻ nói:
– Tôi đâm thích giọng hò Huế, khác hẳn giọng hò miền Tây. Cô vui lòng cho tôi thưởng thức chứ?
Không chần chừ, Mai Chi mỉm cười cất tiếng. Dù đã quen nghe giọng Huế, nhưng giọng hò nhỏ nhẹ, thánh thót, ngâm nga phần lớn chỉ được Võ Bằng thưởng thức qua cảm nhận:
Ờ hơ ớ hơ…
Núi cao chi lắm núi ơi,
Núi che mặt trời không thấy người thương.
Thương chi cho uổng công trình,
Bạn về xứ bạn bỏ mình bơ vơ.
Lên chùa thấy Phật muốn tu,
Về nhà thấy Mẹ công phu chưa đền.
Ngó lên Hòn Kẽm, Đá Dừng,
Nhớ cha thương mẹ quá chừng bạn ơi!

Cô say sưa hò khoảng nửa giờ, uống cạn trái dừa rồi đứng lên từ giã.
Võ Bằng vội vàng ngăn lại:
– Mới chín giờ, ở thêm chút nữa.
– Như anh thấy, vì vấn đề an ninh.
– Chờ một chút.
Anh rút bóp, lấy một số tiền khá khẳm đưa cho Mai Chi:
– Mong có ngày gặp lại.
Mai Chi nhận tiền, cúi đầu:
– Cảm ơn anh Lê Cung. Em cũng rất mong được gặp lại.
Cô bước xuống thuyền, nhẹ nhàng chèo ra xa. Võ Bằng ngồi nhìn theo cho đến khi chiếc thuyền chìm hẳn trong bóng đêm.
Khi quay lại, Võ Bằng bắt gặp hai nụ cười hóm hỉnh của Lâm và Đường.
Võ Bằng hỏi:
– Tụi mày cười gì?
Lâm trêu chọc:
– Tương tư rồi chăng?
– Không được sao?
Đường úp mở:
– Trong chiến tranh… nhiều người sống giữa hai thế giới. Cẩn thận là hơn.
Võ Bằng nhớ lại ánh mắt của Mai Chi. Ánh mắt linh động thường hướng về hai thằng bạn của mình. Anh đáp trả:
– Tao tương tư thì tụi mày hẳn… tương tri!
Lâm cười:
– Tương tri chỉ để dò xét.
Đường tiếp lời:
– Phòng tình báo Sở Phòng Vệ lâu lâu bắt một người đẹp hoạt động lấy tin cho địch. Vui Xuân, đừng quên Tết Mậu Thân.
Võ Bằng đâu dễ quên kinh nghiệm đắng cay của mình. Chẳng qua chỉ là một cảm thông thường tình trước người gặp hoàn cảnh khó khăn. Tuy vậy, anh cũng nói nhỏ “tụi mày có lý” rồi chậm rãi nâng ly rượu, ra dấu cùng uống cạn.

Vũ Thất

(Còn tiếp)









Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2026

Mây và Gió - Nguyễn Thị Châu

 

                                                       

   MÂY VÀ GIÓ


Mây chiều lạc lõng bay về đâu?

Mưa bay lất phất nhớ cung sầu

Sợi nắng vẫn treo trên cành lá

Gió ở nơi nầy cũng đìu hiu


Mây ở trên cao, gió ở đây

Nhớ nhau lệ thấm ướt vai gầy

Xa gió trong lòng như giông bão

Mây tìm muôn hướng có ai hay?


Bỡ ngỡ tìm quanh không thấy ai

Giọt mưa sao cứ mãi rơi hoài

Mây gió tìm nhau như bật khóc

Tạo hoá bày chi nỗi đắng cay


Lắng nghe tiếng gió ở đâu đây

Thả hồn theo gió đếm lá phai

Bao nhiêu lá rụng bao niềm nhớ

MÂY” Bốn phương trời theo “ GIÓ” Thôi…!!!


11-3-2026

Nguyễn thị Châu










BÌNH YÊN ĐANG DẠO - Thơ Trần Như Tùng và Thơ Họa

                  

  BÌNH YÊN ĐANG DẠO 

Khẽ ngón tay vời tuổi lão sang

Bình yên lững thững dạo trên đàng

Khi thì đến ngõ đòi xem xét

Lúc gửi qua rào muốn chỉnh trang

Cúc cứ rộn ràng chào Tết thắm

Soan thì lả tả đón Xuân vàng

Hành trình càng tiếp càng tươi rạng

Ai thấy cần dừng hãy rẽ ngang.

    03 – 2026

Trần Như Tùng


Thơ Họa:

  VUI MỪNG TẾT NGỌ

Vui mừng Bính Ngọ Tết vừa sang

Thả bước rong chơi khắp nẻo đàng

Thế sự muôn xưa hoài mới đổi

Nhân tình vạn cổ mãi tân trang

Nơi kia bạch huệ ngời hoa trắng

Chốn nọ hoàng mai rực nụ vàng

Chớ bảo Xuân mùa người tạo tác

Thay Trời rẽ tắt để về ngang

Lý Đức Quỳnh

    12/3/2026 


       HỶ NGỘ

Mỉm cười... mừng mỗi độ xuân sang

Nhẹ gót phiêu du chốn địa đàng...

Yên phận dị bình nơi thảo dã

Mặc người sang chảnh chốn đài trang "?"

Thanh thơi tối đến chiêm quỳnh trắng

Hồ hởi ngày ra tắm nắng vàng.

Thiên định xưa nay khôn cưỡng lại

Thong dong xuống bến?... lướt đò ngang.

Nguyễn Huy Khôi

       12-3-2026

 

THANH NHÀN TUỔI HẠC

An lạc thanh nhàn tuổi Hạc sang,

Thong dong thả bộ bước trên đàng...

Cuộc đời từng trải qua cay đắng

Đến lúc thân già phải chỉnh trang...

Vui vẽ yêu đời mừng Tết đến,

Tâm hồn thanh thản ngắm trăng vàng.

Xum vầy con cháu gia đình rạng...

Hạnh phúc vô vàn Bạn ghé ngang.

Mỹ Nga

  12/03/2026  ÂL, 25/01/ Bính Ngọ

 

   XUÂN YÊN ẤM

Muôn hoa đua nở đón Xuân sang

Tiếng nhạc rộn vang khắp nẻo đàng

Liễn đối,cổng làng treo mấy tấm

Thơ trào, bảng chiếc gắn dăm trang

Trước thềm thược dược ngời màu tím

Sau sảnh thọ mai rực sắc vàng

Ta vận áo dài đi chúc Tết

Viếng nhà bạn gái cạnh cầu Ngang.

      LAN

(12/03/2026) 


  AN NHIÊN TỰ TOẠI

An nhiên tự toại đón Xuân sang,

Thanh thản hồn theo kịp bước đàng.

Thế sự đổi thay luân chuyển hóa,

Trần ai khai sáng thuận tân trang.

Lòng dân mong muốn vui hòa thắm,

Quần chúng tâm an giấc mộng vàng.

Hội hiệp ước mơ soi bóng rạng,

Khung trời sáng tỏa bến bờ ngang.

                              *

Xóa sạch lu mờ phủi trái sang.

HỒ NGUYỄN

 (12-3-2026)

 

  ĐÊM BA MƯƠI TẾT

 Công viên ghé lại lúc đi ngang

Chồng, vợ song đôi rất điệu đàng

Cà vạt chàng mang đầy lịch lãm

Khăn quàng nàng thắt thật đài trang

Chọn cành lá nõn màu xanh biếc

Điểm nụ hoa tươi sắc ửng vàng

Hái lộc, giao thừa về đến cửa

Cùng nhau xông đất đón xuân sang.

  Sông Thu

( 12/03/2026 )

 

       NGỰA VỀ

Ngựa về “lên lão” đón Xuân sang

Tuổi trẻ vui tươi chốn địa đàng

Thế thái muôn xưa hòng sửa đổi

Nhân tình vạn cổ há tân trang

Hồng nhung hoa hậu đầu năm mới

Ngày Tết đào mai, đóa cúc vàng

Đi bộ lang thang chơi chống gậy…!

Chồn chân mỏi gối cụ về ngang…!

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley March 11, 2026

 

   BÌNH YÊN GIÀ DẶN

Hết là trưởng giả, hết làm sang

Ẩn nhẫn đảm đang chốn địa đàng

Hưởng phước yên lành tình giản dị

Hồi tâm bình tịnh ý nghiêm trang

Hòa đồng xuân tiết nhìn hoa đẹp

Kinh nghiệm thu hương ngắm lá vàng

Già dặn dòng đời trôi lặng lẽ

Thuyền từ dẫn độ, chẳng sang ngang.

(Phan Thượng Hải)

        3/13/26

 

   THANH THẢN

Mang chi nặng gánh, vứt trên đàng

Lững thững tuổi già cũng đã sang

Việc thiện ghi tâm, đây của cải

Tay trắng nhẹ lòng, đấy hành trang

Thong dong rồi lúc về miên viễn

Nha nhẩn chờ khi dạo suối vàng

Gần đất xa trời ai cũng thế…

Luật đời là vậy chẳng đường ngang.

CAO BỒI GIÀ

   12-3-2026

 

VUI CẢNH ĐỜI GIÀ

Trẻ vẫn đó sao già vội sang

Đường rong chơi cứ mãi hoang đàng

Đời còn vui giữa Thu tàn tạ

Mặc vóc dáng Xuân về điểm trang

Ngày nắng chiều mưa thương cảnh vắng

Đêm dài mộng đẹp xót trăng vàng

Đơn côi cõi sống tình vương vấn

Ta đấy thôi trần thế nghển ngang.

Hải Rừng

13/3/2026 


   XUÂN DẠO TẾT

Bính Ngọ mới rồi vừa bước sang

Mừng vui năm mới dạo chơi đàng

Quần thô áo vải xưa đâu mất

Gấm vóc lụa là nay chỉnh trang

Làng xóm sân nhà đều sạch sẽ

Gia tiên hương khói cúc hoa vàng

Mỗi lần Tết đến Xuân hoà nhịp

Đây đó hành trình thuỷ lộ ngang ..

 Yên Hà

13/3/2026

 

   THƯ VIẾT TỪ XA 

Bạn từ cố lý gởi thư sang

Nói lối đi xưa, đoạn cuối đàng

Đình Lạc đón Xuân, xây thật chỉnh

Đền Hùng nhập cuộc, đã tân trang

Người về chắc hẳn hương nguyền đậm

Áo vẫn nguyên si mầu sắc vàng

Quà Tết đừng mang chi, nặng nợ

Bởi vì chòm xóm ghét nghênh ngang …

   Los Angeles  13 - 3 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

DẠO BƯỚC ĐƯỜNG CHIỀU

Nhoẻn miệng cười tươi, đón Tết sang,

Hân hoan với nụ thắm bên đàng

Tuổi cao chẳng cứ lờ phong độ,

Hạc lão nào lơi cách phục trang

Thư thái,yêu thương chiều nắng nhạt,

Thong dong hưởng thụ quãng đường vàng

Ta say với cảnh Xuân trời phú,

Từ tạ ai người rẽ lối ngang.

ThanhHoà

 13/03/2026

 

      HẠNH PHÚC

Trên đôi cánh én chở mùa sang

Mang hết đau-thương-khổ mọi đàng

Cùng với chiến tranh rời khỏi xứ

Để cho lịch sử viết nên trang

Bầu trời ngưng phủ khung trời xám

Quả đất vươn lên mảnh đất vàng

Vạt nắng chứa chan đời hạnh phúc

Tử thần vội vã  bỏ đi ngang.

2026-03-14

  Võ Ngô 












Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

HOA THẠCH THẢO - Nguyễn Thị Châu

 

                                                               

   HOA THẠCH THẢO


Tôi vẫn nhớ cành hoa xưa Thạch Thảo

Cánh hoa xinh trăng trắng tuổi xuân thì

Chuyện chúng mình đã đến lúc chia tay

Thôi áo trắng anh đi vào quân ngũ


Hoa Thạch Thảo anh trồng ngay trước ngõ

Và mỗi ngày anh đưa đón em thơ

Cô giáo nhỏ vì ai? Cứ mong chờ

Anh lính trẻ ra đi vì Tổ Quốc


Thạch Thảo buồn bơ vơ nhìn đầu ngõ

Chờ anh về tưới nước cánh hoa xinh

Kể chuyện hành quân và chuyện chúng mình

Vui hớn hở cành hoa tươi Thạch Thảo


Rồi từ đó anh đi không trở lại

Cánh hoa buồn héo hắt gió thôi bay

Đang khép cánh, trào dâng nước mắt đầy

Hoa Thạch Thảo vì ai? Mà rơi lệ


Thời chinh chiến áo thư sinh xếp lại

Đem thân mình trả nợ cho núi sông

Cô giáo nhỏ, chờ ai? Ở bên song

Hoa Thạch Thảo thở dài ngoài đầu ngõ…!!!


Nguyễn Thị Châu

11-3-2026










Góc Việt Thi : Nữ sĩ Ngô Chi Lan (2) (Đỗ Chiêu Đức)

 Góc Việt Thi :  

                       Nữ sĩ  Ngô Chi Lan (2)

                                                      
                     Ảnh minh họa Ngô Chi Lan


      Tiếp nối những bài thơ bát cú độc đáo, mời đọc tiếp những bài tứ tuyệt cũng rất đặc sắc của nữ sĩ Ngô Chi Lan sau đây.

5. Bài XUÂN QUANG THỤY GIÁC NGẪU THÀNH 春 光 睡 覺 偶 成 :

     春 光 睡 覺 偶 成   Xuân Quang Thụy Giác Ngẫu  Thành

          閒 庭 風 雨 過,     Nhàn đình phong vũ qúa,
          睡 覺 無 人 共。     Thụy giác vô nhân cộng.
          深 院 靜 陰 陰,     Thâm viện tịnh âm âm,
          寒 簾 辰 自 動。     Hàn liêm thần tự động.

              
                    



  * Chú thích :
      - Ngẫu Thành 偶 成 : là Ngẫu nhiên mà thành, ý nói "Đạt thành một cách tự nhiên không bị gò bó gì cả", nên XUÂN QUANG THỤY GIÁC NGẪU THÀNH 春 光 睡 覺 偶 成 có nghĩa: Bài thơ được làm nên một cách tự nhiên sau một giấc ngủ dậy chợt thấy ánh nắng của mùa xuân.
     - Nhàn Đình 閒 庭 : NHÀN ở đây có nghĩa là trống không; ĐÌNH là sân trong khuông viên nhà ở, nên NHÀN ĐÌNH là Sân vườn trống vắng.
     - Vô Nhân Cộng 無 人 共 : là không có ai để chia sẻ.
     - Tịnh Âm Âm 靜 陰 陰 : là Yên tịnh và lặng ngắt như tờ.
     - Thần 辰 : là Rung động, lay động.

  * Nghĩa bài thơ :
                 Thơ Ngẫu Thành Trong Một Buổi Sáng Xuân Vừa Thức Giấc.
        Sau cơn mưa gió của đêm qua đã đi qua, sân đình thật vắng lặng trống trải; Ta thức giấc nhưng không có ai cùng chia sẻ cảnh sáng Xuân nầy. Đình viện như sâu thăm thẳm yên tịnh và lặng ngắt như tờ; Bức rèm lạnh lẽo chập chờn như muốn lay động vì gió sớm.
        Cảnh sáng Xuân vô cùng nên thơ và vắng lặng, yên tịnh đến não người vì không có ai cùng chia sẻ, không như cuộc sống lứa đôi bình thường của dân gian luôn có chồng vợ hủ hỉ bên nhau. Cuộc sống cao sang trong cung sâu có khác nào cuộc sống của một ẩn sĩ nơi nuí cao rừng thẳm. Ta hãy nghe Mạnh Hạo Nhiên một ẩn sĩ đời Đường chia sẻ trong một sáng Xuân khi vừa thức giấc:

            春 眠 不 覺 曉,  Xuân miên bất giác hiểu,
            處 處 聞 啼 鳥。  Xứ xứ văn đề điểu,
            夜 來 風 雨 聲,  Dạ lai phong vũ thanh,
            花 落 知 多 少。  Hoa lạc tri đa thiểu?

             
                       



   Có nghĩa :
                  Đêm Xuân ngủ quên sáng,
                  Chim hót khắp nơi nơi !
                  Đêm qua dường mưa gió,
                  Bao nả cánh hoa rơi ?!

      Cuộc sống của một ẩn sĩ còn nên thơ đầy thi ý với chim hót hoa rơi, hơn là cuộc sống lạnh lùng lặng ngắt đến chỉ có nghe được... tiếng rèm lay động mà thôi !

   * Diễn Nôm :

                XUÂN QUANG THỤY GIÁC NGẪU THÀNH

                   
                  


                   Sân vắng sau mưa gió,
                   Thức giấc chẳng ai cùng.
                   Viện sâu thêm vắng lặng,
                   Rèm lạnh tựa rung rung !
       Lục bát :
                   Sau đêm mưa gió sân nhàn,
                   Một mình thức giấc bàng hoàng riêng ta.
                   Viện sâu lặng ngắt gió qua,
                   Rèm như lay động là đà bên song !


6. Hai bài thơ THÁI LIÊN KHÚC 采 蓮 曲 :
   
          其 一                           Kỳ I

        相 看 綠 鬢 年,    Tương khan lục mấn niên,
        無 事 采 溪 蓮。    Vô sự thái khê liên.
        小 姑 嬌 不 語,    Tiểu cô kiều bất ngữ,
        帶 笑 學 撐 船。    Đới tiếu học sanh thuyền !

          其 二                         Kỳ II

        蓮 花 遠 近 香,    Liên hoa viễn cận hương,
        采 采 總 山 娘。    Thái thái tổng sơn nương.
        莫 遣 風 吹 鬢,    Mạc khiển phong xuy mấn,
        冰 肌 原 自 涼。    Băng cơ nguyên tự lương !

         
                              



   * Chú thích :
       - THÁI LIÊN KHÚC 采 蓮 曲 là Khúc hát Hái sen.
       - Lục Mấn 綠 鬢 : là Tóc mai còn xanh, là chỉ tuổi còn trẻ.
       - Khê Liên 溪 蓮 : là Sen mọc trong khe nước.
       - Sanh Thuyền 撐 船 : là Chống thuyền, chèo thuyền, là bơi xuồng.
       - Sơn Nương 山 娘 : là Cô gái miền núi.
       - Mạc Khiển 莫 遣 : là Đừng khiến; có nghĩa "Đừng để cho...". 
       - Băng Cơ 冰 肌 : là Da thịt trắng như băng tuyết.

   * Nghĩa Bài Thơ :

                      KHÚC HÁT HÁI SEN
                          Bài  I
       Đều cùng là các cô bé tuổi hãy còn xanh; rảnh rỗi không có việc gì làm nên cùng rủ nhau ra khe nước để hái sen. Một cô bé nhỏ đẹp đẽ thẹn thùa lặng thinh không nói gì cả, chỉ mỉm cười e thẹn mà học cách chống thuyền.
                          Bài  II
       Hoa sen gần hoa sen xa đều thoang thoảng mùi hương, các cô hái sen đều cùng là dân của vùng núi nầy. Chớ để cho gió thổi tóc mai cho mát, tự làn da trắng tinh như tuyết của các cô cũng đã mát mẻ lắm rồi!

       Qủa là môt bức tranh hái sen nên thơ của các cô bé miền núi ngây thơ chất phác trong trắng e thẹn một cách thật dễ thương, không diễm tình gợi cảm như nàng thiếu nữ hái sen của Bạch Cư Dị, gặp chàng cả thẹn cúi đầu làm rớt cả trâm ngọc xuống ao sen...

   菱 葉 縈 波 荷 颭 風,   Lăng diệp oanh ba hà chiếm phong,
   荷 花 深 處 小 船 通。   Hà hoa thâm xứ tiểu thuyền thông.
   逢 郎 欲 語 低 頭 笑,   Phùng lang dục ngữ đê đầu tiếu,
   碧 玉 搔 頭 落 水 中。   Bích ngọc tao đầu lạc thủy trung.

                     
            



    Có nghĩa :
                 Sóng vờn lá ấu gió lay sen,
                 Trong đám hoa xa thuyền nhỏ len.
                 Muốn nói gặp chàng cười cả thẹn,
                 Cúi đầu trâm ngọc rớt ao sen !  

      Một thẹn thùa ngây thơ trong sáng; một e thẹn diễm tình khi gặp ý trung nhân. Các cô gái hái sen qủa thật rất đáng yêu ở mọi nơi, mọi mặt...

     Diễn Nôm :

                        THÁI LIÊN KHÚC

                               Bài I

                    
                          


                  Nhìn nhau đều tuổi hoa niên,
                  Rảnh rang vô sự hái sen khe nhà.
                  Cô em e thẹn như hoa,
                  Lặng thinh cười mĩm học qua chống thuyền.

                               Bài II
                  Hương sen thoang thoảng xa gần,
                  Các cô miền núi hái gần hái xa.
                  Tóc mai chẳng đợi gió qua...
                  Da trắng như tuyết mát xa mát gần !


7. Bài thơ CHUYẾT TÁC THU HẠ QUAN THƯ 拙 作 秋 下 觀 書 :

          拙 作 秋 下 觀 書   CHUYẾT TÁC THU HẠ QUAN THƯ

           開 卷 涼 陰 下,    Khai quyển lương âm hạ,
           容 光 照 月 明。    Dung quang chiếu nguyệt minh.
           靜 中 心 易 動,    Tĩnh trung tâm dị động,
           落 葉 作 秋 聲。    Lạc diệp tác thu thinh.

                   
                  



   * Chú thích :
       - CHUYẾT TÁC 拙 作 : là Sáng tác vụng về (Đây chỉ là nói khiếm tốn);
         THU HẠ QUAN THƯ 秋 下 觀 書 là Ngồi đọc sách dưới đêm thu.
       - Khai Quyển 開 卷 : là Mở quyển sách ra.
       - Lương Âm 涼 陰 : LƯƠNG là Mát; ÂM là Râm. LƯƠNG ÂM là Râm mát.
       - Dung Quang 容 光 : là Vẻ mặt sáng sủa, dung mạo tươi tắn.
       - Tĩnh Trung 靜 中 : là Trong sự yên tĩnh.
       - Thu Thinh 秋 聲 : là Tiếng thu (thường chỉ tiếng gió hay tiếng lá rụng).

   * Nghĩa bài thơ :

                   Sáng tác vụng về : Ngồi Đọc Sách Dưới Đêm Thu
           Mở quyển sách ra đọc dưới đêm thu râm mát, Dung mạo của ta cũng cùng sáng tỏ như là vầng trăng sáng vậy. Trong cõi tĩnh lặng nầy lòng cũng rất dễ lay động, vì chỉ tiếng của một chiếc lá rơi cũng làm nên tiếng động của mùa Thu.
        Ý thơ có vẻ cao siêu như một ý Thiền lồng trong lời lẽ đơn sơ mộc mạc dễ hiểu. Ngô Chi Lan qủa là một nữ sĩ có chiều sâu tâm hồn như một cao sĩ trong làng học thuật; chả trách bà được vua Lê Thánh Tông phong làm Phù Gia Nữ Học Sĩ dạy các cung nữ trong cung học hành.

   * Diễn Nôm :

                   CHUYẾT TÁC THU HẠ QUAN THƯ 

                    
                   


                     Mở quyển dưới đêm Thu,
                     Trăng sáng vẻ ôn nhu,
                     Tĩnh lặng lòng lay động,
                     Lá rụng gợi tiếng Thu.
        Lục bát :
                     Quyển vàng mở dưới đêm Thu,
                     Dung quang cùng sáng như thu đêm này.
                     Trong yên dễ động lòng lay,
                     Một chiếc lá rụng ai hoài tiếng Thu !


8. Bài thơ ĐỀ VỆ LINH SƠN 題 衛 靈 山 :

   衛 靈 春 樹 白 雲 閒,  Vệ Linh xuân thụ bạch vân nhàn,
   萬 紫 千 紅 艷 世 間。  Vạn tử thiên hồng diễm thế gian.
   銕 馬 在 天 名 在 史,  Thiết mã tại thiên danh tại sử,
   英 雄 凜 凜 滿 江 山。  Anh hùng lẫm lẫm mãn giang san.

               
                    


  * Chú thích :
      - ĐỀ VỆ LINH SƠN 題 衛 靈 山 : là "Bài thơ đề núi Vệ Linh".
           VỆ LINH 衛 靈 : là ngọn núi lớn đầu tiên của dãy Tam Đảo về phía đông nam, nằm trên địa phận huyện Sóc Sơn, còn được gọi là Núi Mã, núi Đền, núi Sóc.
      - Vạn Tử Thiên Hồng 萬 紫 千 紅 : Ta nói là Muôn hồng ngàn tía.
      - Thiết Mã 銕 馬 : là Ngựa sắt. Đây là chữ THIẾT 銕 cổ, ít thông dụng.
      - Lẫm Lẫm 凜 凜 : là Lẫy lừng, làm cho người ta phải kính phục.

  * Nghĩa bài thơ :
                          Bài Thơ Đề Núi VỆ LINH
         Mây trắng và cây cỏ vào Xuân trên núi Vệ Linh trông rất nhàn tản; Muôn hồng ngàn tía rực rỡ như muốn làm đẹp cho thế gian. Khi ngựa sắt đã về trời và danh tiếng thì còn ghi lại trong sử sách; cái uy danh anh hùng vẫn còn lừng lẫy mãi khắp cả núi sông.
         Đề Vệ Linh Sơn, nhắc đến Thánh Giống nhưng lời lẽ khung cảnh rất nên thơ nhàn nhã với muôn hồng ngàn tía của hoa cỏ vào Xuân, không một chút sắt máu nào cả khi ngựa sắt đã về trời và thanh danh thì còn ghi lại trong sử sách của người đời mão mãi...

  * Diễn Nôm :
                         ĐỀ VỆ LINH SƠN

                   
                     


                  Vệ Linh nhàn tản trắng mây Xuân,
                  Muôn tía ngàn hồng đẹp thế nhân.
                  Ngựa sắt về trời danh để sử,
                  Anh hùng lừng lẫy khắp non sông !
       Lục bát :
                  Vệ Linh mây trắng cây Xuân,
                  Muôn hồng ngàn tía đua tranh đẹp dời.
                  Danh còn đó, Ngựa về trời,
                  Anh hùng lừng lẫy một thời núi sông !

       Xin được khép lại trang thơ của nữ sĩ Ngô Chi Lan ở đây. Nguyện hương hồn của nữ sĩ sẽ sống mãi và theo mãi với dòng thời gian và với dòng văn học cổ của nước nhà .

                                                   Trân trọng,

                                                      杜 紹 德
                                                    Đỗ Chiêu Đức 


                                            
           

                                              Ảnh minh họa Ngô Chi Lan