Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026

Hắn - Vu Sơn

             HẮN

(Như mất niềm tin)

 

Hắn không nhớ nổi mình ngồi đây đã bao lâu. Bóng tối đã âm thầm, thậm thụt kéo về chiếm ngự cả không gian tự lúc nào. Tiếng sóng rì rào, từng cuộn nước trắng xóa lớp lớp nối đuôi nhau ập lên bờ cát mịn đang bình nhiên, yên lặng nằm đợi chờ. Hắn búng thật mạnh mẩu thuốc lá đang hút dở vào khoảng không trước mặt. Ðốm lửa vẽ một đường vòng cung thật đẹp trong khoảng tối đen ngòm rồi im lìm tắt ngúm. Hắn lẩm bẩm vừa đủ cho chỉ chính mình nghe:

 

- "Mẹ kiếp! Bốn chín năm rồi đất nước vẫn không khá nổi. Lãnh đạo chỉ toàn là một lũ ăn hại!"

 

Năm nào vào cuối tuần 30 tháng 4 hắn cũng đến đây, nơi bãi biển có bờ cát dài trắng xóa đến ngút ngàn, có sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, và có cả những vì sao lung linh như "mắt ướt người tình". Không biết từ lúc nào hắn đã yêu khoảng đất trời thanh khiết này. Nhớ ngày đầu tiên hắn đặt cái backpack xuống bãi đất trắng mịn màng để tựa lưng, hắn mới khám phá ra rằng: “đây sẽ là chỗ để cho mình tìm được sự thoải mái sau những cuốn hút không tưởng… và áp lực nặng nề của cuộc sống.” Hắn cũng không nhớ mình đến đây đã bao nhiêu lần rồi, nhưng đại khái… đã rất nhiều và lâu rồi. Tóm lại, hắn đến đây để hưởng trọn vẹn sự thư giãn giữa mênh mông trời nước…

 

Hắn nằm ngửa gối đầu trên hai cánh tay, mắt nhìn lên bầu trời xanh lơ êm dịu và im lặng thả hồn trôi theo dòng ký ức về những ngày xa cũ… Nơi có tuổi thơ, có mái trường rêu xanh loang lổ thân yêu, và có bạn bè cùng trang lứa. Nào thằng Pháp (De Gaulle) chải đầu “đáy giữa”, lúc nào cũng áo bỏ trong quần thẳng tắp, nào thằng Minh, (Bà Tám) miệng như cái loa… nói hơi qúa, chứ chuyện trong xóm lớn nhỏ gì nó cũng biết; như: ông Ba hôm nay câu được mấy con cá, thím Nhâm hàng vải trong chợ có anh Tân, con trai út của thím vừa mới lấy vợ v.v... Còn nữa… có con nhỏ cười khoe cái răng khểnh thiệt là... dễ thương, con nhỏ mang tên loài hoa rất thanh nhã và tinh khiết mà hắn rất thích… Ngọc Lan. Không biết tụi nó bây giờ ra sao dưới tài lãnh đạo siêu việt của những con khỉ “đỉnh cao trí tuệ” đã rất may mắn an toàn thoát ra được từ dãy Trường Sơn hùng vĩ? Lan man, hắn lại nghĩ đến nhỏ gốc hoàng tộc Tôn Nữ Quỳnh Giao mà hắn có cảm tình trong suốt hai năm học chung ở mái trường tỉnh nhỏ…

 

Hắn còn nhớ rất rõ… Cuối tháng 4 năm 1975 mọi người bàng hoàng chạy nạn Cộng Sản. Hắn lếch thếch theo gia đình leo lên chiếc tàu đánh cá  nhỏ  và  cũ kỹ ra biển, vượt biên. Kể như từ đó hắn không còn gặp những cảnh xưa… người cũ nữa. Lênh đênh, lạc lối, cực khổ, đói khát trên biển hơn nửa tháng trời thì may thay tàu đến được đất Phi và tất cả đều phải vào trại tị nạn ít lâu, rồi từ đó gia đình được đi định cư tại Hoa Kỳ.

 

Sau 5 năm ròng rã vật lộn với ngôn ngữ và chữ nghĩa mới, cuối cùng hắn cũng được hưởng cái vinh dự, trường xướng danh đứng trên bục như chúng bạn run run bắt tay vị Khoa Trưởng để nhận văn bằng Kỹ Sư… Ðiện. Không lâu sau đó lập gia đình như ý cha mẹ hắn mong muốn. Hắn thường tụ họp với bè bạn cuối tuần để chia sẻ tin tức nơi quê nhà: từ gia đình, học đường, xã hội và ngay cả đến... chính trị. Nhờ chút tài hùng biện, hắn được bạn bè xem như con chim đầu đàn của nhóm. Sau được anh em mến mộ, khuyến khích, hắn lao vào “dòng chính” chính trị. Vì được sự tín nhiệm của đa số cử tri, hắn trở thành Nghị Viên của một thành phố nhỏ trong quận hạt đang cư ngụ. Tuy bận rộn với "việc nước việc nhà" hắn cũng mon men vào các hội đoàn tự mở cho mình khoảng không gian rộng với ước mơ giao du, học hỏi cùng các bạn đồng hương. Ý tốt đã không toại nguyện mà còn gây thêm một số hiểu lầm, rắc rối trong đời sống và nơi cơ quan đang làm việc. Mãn nhiệm kỳ, hắn chán nản nên buông xuôi, không còn hứng thú tham gia ứng cử cho lần kế tiếp.

 

Rồi chuyện đời đưa đẩy… bất hạnh thay gia đình nhỏ bé êm ấm của hắn đổ vỡ. Hắn quyết định để lại tất cả cho vợ con, ra đi với cái packback nhỏ xíu của thời còn đi học và tấm check cuối cùng nơi làm việc. Vì hắn nghĩ như vậy sẽ tốt cho sinh hoạt gia đình với hai đứa con trai còn nhỏ. Chẳng bao lâu sau đó hắn nhận được công việc ở một vùng hẻo lánh, gía buốt. Hắn nghĩ: “đến chốn mới sẽ yên tĩnh, dễ quên đi những không hay đã gặp cũng như vấp phải.” Mới đầu vì không chịu đựng được với thời tiết khắc nghiệt, hắn định khăn gói qủa mướp đi tìm một chỗ ấm áp hơn. Nhưng sau, so đo những hơn thiệt, nên quyết định trụ lại nơi này. Thói quen hay đọc sách báo và cũng để theo dõi tin tức bên Việt Nam, hắn đã phải đội mưa tuyết ra ngôi chợ Việt (nhưng người Hoa làm chủ) để đi chợ và mót lượm cho mình những tờ báo Việt còn sót lại trên quầy hàng sau những chán chê của khách. Hắn mang về say sưa… đọc cho hết chữ, ngay cả những mục quảng cáo cũng không bỏ sót. (thời bấy giờ “Google, Youtube” v.v chưa có truyền bá rầm rộ như ngày nay) Hắn không ưa gì Cộng Sản, nhất là nhóm chóp bu ngu đần “cai trị” con dân Việt

Nam hiền hòa. Hắn nhớ Mẹ thường kể cho hắn nghe những chuyện oai hùng của Cậu Út. Một sĩ quan của Việt Nam Cộng Hòa khỏe mạnh, đẹp trai của binh chủng mũ xanh (Thủy Quân Lục Chiến) đã oanh liệt nằm xuống ở Cổ Thành Quảng Trị nơi Trung đội của Cậu Út đã anh dũng “quần thảo” với tụi Việt Công mấy ngày đêm. Mẹ và người yêu của Cậu Út đã khóc đến sưng mắt. Bây giờ mỗi lần nhắc đến Cậu Út hắn lại mủi lòng.

 

Cũng như những lần đi xa trước. Hắn đang lúi húi chất đồ dùng lên xe.

 - "Bộ định dọn nhà đi sao?"  Giọng nói trong trẻo quen thuộc của người đàn bà sau lưng hỏi.

 Chưa quay lưng lại nhìn người mới đến, nhưng hắn cũng đã biết là ai rồi.

 - "Chào chị Huyền! Ðâu thể dễ dàng bỏ đi mà không thông báo với chị chứ… hi… hì…"

 

Hắn cười cười trả lời khi đẩy chiếc backpack vào sâu phía trong “cốp” xe, rồi kéo cái “khẩu trang” cho ngay ngắn quay người lại đối diện với chị Huyền.

 

Chị Huyền đến cư ngụ cùng dãy nhà với hắn mấy tháng trước. Nghe đâu chị cũng kém may mắn trên đường tình duyên. Chồng của chị là cán bộ nhà nước Cộng Sản. Ông ta ỷ mình là quan chức lại có tiền nên thường lăng nhăng chuyện tình ái. Chị đã khuyên rất nhiều lần, nhưng ông ta vẫn tìm cách chống chế và đôi khi còn sừng sộ “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” với chị. Ông ta vẫn chứng nào tật nấy. Cuối cùng chịu không nổi và vì vợ chồng chưa có con cái gì nên chị xin ly dị luôn. Nhân cơ hội gia đình cô em ruột bên Mỹ bảo lãnh, thế là chị Huyền chấp nhận ra đi đoàn tụ. Ðấy là những chuyện hắn biết về chị Huyền. Còn vì sao chị đến đây hắn không biết, cũng chẳng hỏi và chị không hoặc chưa kể. Chị Huyền rất tốt bụng không riêng gì với hắn mà còn với mọi người chung quanh nữa. Chị hay đem thức ăn sang nhà cho, khi hắn bận rộn việc sở không có thì giờ nấu nướng.

 

Hắn vừa khoa tay phân bua vừa nhìn sâu vào khuôn mặt khả ái của chị bị che bởi cái “khẩu trang” đen thui đang phập phồng vì… hơi thở.

 - "Sở gởi tôi đi công tác chỉ vài bữa thôi chị ạ!"

 - "Dzậy hả! Tui tưởng anh ở nhà hôm nay nên đem mấy cái bánh ít làm đêm qua để anh ăn thử coi có ngon không í mà… Nè! Cầm lấy để đi đường ăn đừng ghé tiệm hỏng được an toàn! Ờ… mà đi xa nhớ phải lái xe cẩn thận hén! Bây chừ ngoài kia không yên lắm đâu. Thôi tui… dzià để anh còn sắp xếp… Anh đi mạnh giỏi nghen...!"


Cầm gói bánh ít đã được gói ghém một cách cẩn thận và nhìn theo bóng người đàn bà đã khuất khỏi hành lang khu chung cư, hắn bỗng bật lên cười to vì những lời dặn dò “rất kỹ” của chị Huyền, quên cả cầu nguyện khi một vệt sao băng vừa lướt qua bầu trời đen kịt.


Vu Sơn