Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

Đời Thủy Thủ 3 (Vũ Thất) – Chương 34: VƯỢT QUA SÓNG GIÓ

 

                                          

Đời Thủy Thủ 3 

 Chương 34VƯỢT QUA SÓNG GIÓ


Đêm qua, Võ Bằng trằn trọc. Điều kiện của ông Huỳnh Quang Đạo không chỉ là một lời thách cưới. Nó như một cơn cuồng phong ập xuống, quật ngã tất cả những dự định anh đã âm thầm xây dựng. Ánh mắt nghi ngờ của ông, giọng nói lạnh và tỉnh, nụ cười buồn của Như Oanh… cứ xoay vòng trong tâm trí anh như những đợt sóng không dứt.
Phải gặp ngay Tư Lệnh, không thể chần chừ. Được hay không dứt khoát sớm cho khỏe.

Anh mở tủ, chọn bộ quân phục đẹp nhất, đôi giày đen bóng lộn. Anh gắn cặp lon vào cầu vai; bảng tên, hàng huy chương, huy hiệu Hạm Trưởng được đặt trên hai túi áo.
Anh ngắm nghía mình trong gương và thấy hài lòng. Tư Lệnh rất để ý đến quân phục các cấp, cần gây cảm tình ngay phút đầu. Anh chậm rãi vuốt lại từng nếp gấp trên quân phục, ngắm mình trong gương. Gương mặt hơi căng cứng, đôi mắt thoáng chút bất an. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Bình tĩnh, Võ Bằng, còn nước còn tát.”

***

Tòa nhà Bộ Tư lệnh Hải Quân cao sáu tầng, lúc nào cũng mang vẻ uy nghi. Cổng có bảng màu nước biển mang hai mỏ neo gác chéo nằm trên hàng chữ lớn “Trại Bạch Đằng” cùng màu trắng. Anh từng phục vụ ở đây một năm, mới xa một tháng mà khi trở lại, vẫn cảm thấy lòng se thắt.
Mới tháng trước, Tư Lệnh gọi anh đến giao nhiệm vụ. Lần này anh tự đến xin đặc ân.

Phòng chờ yên tĩnh. Một Trung Úy Tùy Viên đứng lên chào hỏi:
– Đại Úy có hẹn trước?
– Không, tôi cần gặp Tư Lệnh có việc riêng, bất ngờ.
Trung Úy Tùy Viên nhấc điện thoại. Sau vài phút trao đổi qua máy, người Tùy Viên nói:
– Đại Úy lên lầu gặp Trung Tá Chánh Văn Phòng.
Vẫn khuôn mặt gặp lần trước, vẫn ánh mắt thân thiện sau cặp kính, vẫn chiếc bàn đầy hồ sơ. Võ Bằng chào kính:
– Thưa Trung Tá, tôi xin được gặp Tư Lệnh.
Ông đứng dậy, gõ cửa. Vào trong ít phút rồi trở ra:
– Tư Lệnh thuận tiếp.

Võ Bằng bước vào, chào đúng quân cách. Đô Đốc ngồi sau bàn lớn, nhìn anh bằng ánh mắt điềm nhiên của người đã quen với những cuộc gặp bất ngờ. Ông đưa tay, Võ Bằng hơi khom mình, bắt lấy. Ông mỉm cười:
– Ngồi đi.
Anh ngồi thẳng, để nón trên gối.
Ông vui vẻ tiếp:
– Rất vui gặp lại anh. Mỗi ngày tôi vẫn theo dõi hoạt động của Rạch Gầm. Tích cực và hiệu quả. Anh không phụ lòng kỳ vọng của tôi. Thành thật ngợi khen. Các huy chương đã được Bộ Tổng Tham Mưu chấp thuận. Khi tàu sửa chữa xong, Hạm Đội sẽ tổ chức một lễ gắn.

Ông nhồi thuốc Half and Half vào ống vố, bật lửa, hút một hơi dài rồi từ từ nhả khói. Ông sảng khoái tiếp:
– Tôi cũng đang theo dõi loạt bài phóng sự chiến trường vùng biển Tây Nam Phú Quốc của Lan Như. Các bài viết rất hấp dẫn. Nhờ đó mà Hải Quân được thêm tiếng tăm. Anh có đọc chứ?
– Dạ chưa!
– Phải đọc. Phóng sự về hải hành, hải đảo, hải chiến, cuồng phong của Rạch Gầm mà Hạm Trưởng Rạch Gầm lại bỏ qua. Tệ quá. Xuống Phòng Tâm Lý Chiến lấy báo đọc đi! Tôi cũng đã chỉ thị điện thoại về tòa soạn cám ơn cô ấy.
Võ Bằng thấy vui nhưng vẫn nặng lòng. Anh nói xuôi:
– Thưa Đô Đốc, tàu mới về, bận rộn nhiều việc. Tôi sẽ đọc.
Tư Lệnh đổi giọng thân tình:
– Cô phóng viên còn khoe là được thủy thủ đoàn đối đãi ân cần. Riêng Hạm Trưởng có… quá ân cần không?
– Thưa không.
– Báo có đăng hình cô phóng viên và hình Hạm Trưởng Rạch Gầm. Cô phóng viên xinh đẹp thế mà Hạm Trưởng độc thân không cảm mến, cũng lạ!
– Thưa, đó là lý do hôm nay tôi xin gặp Đô Đốc.
Đô Đốc hất hàm:
– Nào! Chuyện gì?
– Thưa Đô Đốc, một việc cá nhân…
– Nói.
– Thưa, tôi dự định cưới vợ…

Tư Lệnh mỉm cười, khuyến khích:
– Tốt. Anh cần gì?
Võ Bằng ngập ngừng, khoảnh khắc còn khó hơn ra lệnh tác xạ:
– Thưa Đô Đốc, ông già vợ tương lai ra điều kiện quá khó: hôn lễ phải theo nghi thức Hải Quân… và người chủ hôn phải là Tư Lệnh Hải Quân.
Đô Đốc nhíu mày:
– Cái kiểu ra điều kiện cho thấy ông ấy đâu có muốn gả con cho anh.
– Thưa chính vì vậy, tôi mới đến cầu xin Đô Đốc giúp đỡ.
Giọng ông nặng nề:
– Anh có thấy người ta lợi dụng tôi để thắng một canh bạc tình cảm?
Câu hỏi như tiếng súng bắn gần:
– Thưa Đô Đốc… quả là vậy. Nhưng tôi không còn cách nào khác.
– Nếu tôi từ chối?
– Thưa, Đô Đốc biết kết quả mà! Thì đành đổ thừa cho số mạng!
– Anh có cho rằng tôi là người gieo số mạng?
– Thưa, tôi không dám nghĩ vậy.
Đô Đốc nhìn anh thật lâu:
– Tôi thông cảm anh, ai thông cảm tôi? Hãy tưởng tượng, nếu tôi nhận lời anh, từ nay, các sĩ quan đều mời tôi dự cưới. Thì giờ đâu tôi nhận hết! Nếu nhận người này, từ chối người kia, tôi mang tiếng thiên vị…
– Thưa chính Đô Đốc dự đám cưới Đại Tá Thám.
– Tôi dự với tư cách bà con chớ không phải tư cách hải quân.

Võ Bằng lặng người, hết đường thuyết phục. Anh thấy lưng ghế lạnh đi, tay bấu nhẹ vào cạnh bàn. Như vậy có nghĩa Như Oanh sẽ mãi rời khỏi đời anh, như Hiền, như Hồng, như Tuyết. Anh có cảm tưởng cả bầu trời sụp đổ. Chỉ một lời từ chối, và tình yêu của anh chìm nghỉm nơi đáy biển.
Đô Đốc đứng dậy, bước đến cửa sổ. Lá cờ vàng ba sọc đỏ phần phật trước gió. Một chiến hạm lặng lờ hướng ra khơi. Một đôi nhân tình thong dong ngang qua hai ổ súng thần công dưới chân kỳ đài. Ông chợt nhớ về thuở trai trẻ, cũng từng liều vì tình yêu. Cũng từng bị thử thách.
Ông quay lại, nói lớn:
– Cả hai còn trẻ mà. Rồi mỗi người lại tìm thấy người khác.
– Nếu dễ dàng như vậy… tôi đã không mong cầu ở Đô Đốc.
Im lặng rất lâu. Cuối cùng, Đô Đốc trở về ghế ngồi:
– Tôi không hứa gì hôm nay. Nhưng tôi cho anh một cơ hội. Trước tiên, hãy làm đúng thủ tục xin cưới vợ. Qua điều tra an ninh, nếu kết quả tốt… anh trở lại gặp tôi.
Ánh mắt ông sắc bén:
– Anh từng suýt để mất tàu vì một cô gái. Hy vọng lần này anh… may mắn hơn.
Võ Bằng đứng dậy chào:
– Xin đa tạ Đô Đốc.
Khi bước ra khỏi Bộ Tư Lệnh, anh thấy lá cờ bay thư thả như cảm thông niềm hy vọng mong manh của anh. Tuy không thắng, nhưng cũng chưa thua.

***

Hai tháng không trôi êm. Đó là hai tháng của những đêm lo âu, mất ngủ. Chiến hạm đã sửa chữa xong, đã ra ụ, chờ lệnh công tác. Khi được báo hồ sơ điều tra an ninh kết quả tốt đẹp, không bỏ mất phút giây, anh đến ngay nhà ba mẹ Như Oanh.
Cửa mở, bà Huỳnh Quang Đạo nhìn anh, ánh mắt pha chút ngạc nhiên:
– Cậu lại đến?
Không chút bối rối, ngại ngùng, Võ Bằng lễ phép đáp:
– Thưa bác, cháu xin được gặp hai bác.
Bà Đạo mở rộng cửa:
– Vào nhà đi.
Ông Đạo từ thư phòng bước ra. Ánh mắt vẫn sắc:
– Có việc gì?
– Thưa… cháu đến báo tin.
– Tin gì?
– Cháu đã gặp Tư Lệnh Hải quân.
Ông Đạo khựng lại:
– Ông ấy tiếp cậu?
– Dạ.
– Rồi sao?
Võ Bằng hân hoan nhìn ông rồi bà:
– Tư Lệnh đã nhận lời đứng chủ hôn.

Cả ba ngồi vào bộ salon. Căn biệt thự lặng ngắt như tờ. Ông Đạo sững người. Bà Đạo vào trong pha trà. Thời gian cứ trôi cho tới khi bà trở ra rót trà vào tách. Ông Đạo run tay nâng tách trà lên miệng, vừa thổi vừa uống. Mắt ông mở to, nhìn Võ Bằng như thể không tin nổi. Một thoáng thất thế hiện lên trên gương mặt vốn luôn lạnh lùng. Sau phút im lặng nặng nề. Ông Đạo đặt tách trà xuống, lắc đầu:
– Tôi không tin.
– Chuyện hệ trọng, cháu đâu dám nói dối.
Ông nghiêm giọng:
– Cậu nghĩ, chỉ vì Tư Lệnh hứa làm chủ hôn mà cậu thành rể nhà này?
– Thưa, chính bác nói vậy.
Không khí đông đặc. Ông Đạo chuyển hướng:
– Cưới rồi, anh cho vợ ở đâu? Mướn nhà à?
Như Oanh nghe tiếng ồn, đi xuống lầu. Nàng ngồi ghế cạnh Võ Bằng. Anh nhìn nàng, rồi nói nhỏ nhẹ với ông Đạo:
– Dạ, cháu có nhà.
Tia nhìn của ông như muốn đốt cháy Võ Bằng:
– Thật không đó? Gia đình không dư dả, cậu thì lương lính…
Võ Bằng ngập ngừng. Anh chưa từng nói dối. Mà nói thật thì mất vợ:
– Thưa… nhà do hải quân cấp.
Câu nói thốt ra, anh thấy mặt mình nóng lên. Hải quân không cấp nhà cho sĩ quan độc thân. Hy vọng ông không hỏi lại con rể Đại tá Thám.

Giọng ông Đạo lạnh lùng:
– Dù vậy, tôi vẫn không muốn gả con cho cậu.
Như Oanh ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào cha:
– Ba. Ba đã thách, anh ấy đã nhận, và Tư Lệnh Hải Quân đã nhận lời…
Ông Đạo chòng chọc nhìn con:
– Con ngồi yên. Đừng chen vào.
– Nhưng con là người sống với kết quả.
Ông to tiếng:
– Nhưng ba không nhận kết quả đó.
Nàng siết chặt tay, kềm giọng bình thường:
– Nếu ba không giữ lời, con sẽ không bao giờ lấy chồng nữa.
Võ Bằng quyết liệt:
– Thưa bác, nếu hủy hôn nhân, danh dự của hai bác không còn nguyên vẹn. Một là với người con rể. Hai là với Tư Lệnh Hải Quân.
– Có ăn nhằm gì với con rể của tôi?
– Thưa có, ông Tư Lệnh từng dự đám cưới trưởng nữ của hai bác.
Ông Đạo ngạc nhiên:
– Do đâu cậu biết Tư Lệnh Hải Quân có dự đám cưới?
– Thưa bác, do chính Tư Lệnh nói. Ông ấy coi hồ sơ xin cưới vợ của cháu, thấy người cháu cưới là em vợ Đại Tá Lương Đình Thám, vì vậy ông miễn cưỡng nhận lời.

Ông Đạo nghe lòng chùng lại. Ván bài do ông giăng ra, giờ khép lại chính ông. Ông cứ tưởng Tư Lệnh Hải Quân không đời nào dự đám cưới sĩ quan trung cấp, nhất là đứng chủ hôn. Đúng là… tận số. Ông thở dài, giọng trầm hẳn xuống:
– Thôi được. Coi như cậu đáp ứng các điều kiện. Nhưng còn vài yêu cầu cần phải tuân theo.
Anh vội nói:
– Dạ, cháu xin nghe.
– Sau sáu tháng mới có lễ hỏi. Sau một năm mới có lễ cưới.
Võ Bằng không kềm được ý nghĩ:
– Thưa bác, một năm… lâu quá!
Ông nghiêm giọng:
– Hôn nhân không chỉ là ngày cưới. Sáu tháng để thử lòng, để hiểu nhau. Một năm là để tránh tiếng đời dị nghị. Với thằng rể Lê Đình Thám hay thằng rể hụt Tạ Quang Vinh cũng vậy.
Võ Bằng nhìn Như Oanh. Nàng nhìn anh, không biểu lộ ý kiến. Anh nói:
– Thưa hai bác, cháu đã khá lớn tuổi, lại thêm thường công tác lâu ngày, xin bác rút ngắn thời hạn…
Ông Đạo nhìn bà. Bà gật đầu. Ông nói:
– Thôi được. Chúng tôi đồng ý giảm một nửa. Nghĩa là sau ba tháng làm đám hỏi, sau sáu tháng đám cưới.
– Dạ, cháu sẽ theo đúng.
– Yêu cầu thứ hai, chúng tôi bắt rể. Nghĩa là cậu và vợ cậu phải ở đây với chúng tôi.
Võ Bằng mừng thầm. Tưởng gì chớ điều kiện này… vượt mong ước của anh:
– Dạ, cháu sẽ tuân lời.
Ông đứng dậy, đưa tay:
– Chúc mừng cậu.
Võ Bằng đứng lên cúi đầu, cung kính. Hai bàn tay siết nhau.
– Xin cảm tạ hai bác.
Như Oanh chắp tay:
– Con cám ơn ba mẹ.

Võ Bằng trịnh trọng thưa:
– Thưa hai bác, con kính mời hai bác dùng bữa cơm trưa.
Ông Đạo lắc đầu:
– Trưa tôi bận. Cám ơn.
– Vậy xin hai bác vào buổi tối.
Bà Đạo xua tay:
– Cám ơn nhiều. Để bữa khác.
– Vậy xin phép hai bác cho cháu mời Như Oanh.
Bà Đạo mỉm cười:
– Cháu hỏi nó.
Võ Bằng và Như Oanh bước ra cổng. Nàng nói khẽ:
– Anh tài thật. Em gần đứng tim.
Anh âu yếm nhìn nàng:
– Thật ra, do em đóng kịch quá hay.
Hai người lên Vespa. Tiếng máy nổ giòn và nhỏ dần.
Bên trong nhà, bà Đạo khẽ nói:
– Ông à, tôi thấy thằng đó cũng tốt.
Ông Đạo âu yếm nhìn bà. Ông nhớ lại tuổi trẻ của mình. Cũng từng có những tháng ngày long đong với bên nhà vợ. Ông nắm tay bà:
– Ừ. Cũng tốt… như tui vậy. Nhưng đừng quên. Nó với thằng Vinh gắn bó nhau bốn năm còn đổ vỡ, huống hồ hai đứa này chỉ vài tháng quen nhau…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








Không có nhận xét nào: