Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Cùng Em Đi Suốt Cuộc Tình - Trầm Vân


Cùng Em Đi Suốt Cuộc Tình

Cùng em đi suốt cuộc tình
Dài đuôi mắt nhớ lung linh nụ cười
Nụ hôn chưa bạc bờ môi
Nón em nghiêng mãi qua thời mộng say

Tay trong tay ấm vòng tay
Cùng nhau chia sẻ tháng ngày buồn vui
Sông chia nhiều nhánh nước trôi
Vẫn về biển rộng bầu trời trong xanh

Ta : đôi chim hót chuyền cành
Vịn làn gió mát dỗ dành tình nhau
Cuộc tình trước vẫn như sau
Chia cay xẻ ngọt bể dâu sá gì

Lúc em nhẹ chớp bờ mi
Là tình  anh chớp xuân thì em xưa
Thưở chờ nhau dưới cơn mưa
Mưa hoa lồng lộng giao thừa tình qua

Vẫn em dáng ngọc thướt tha
Chia đôi nỗi nhớ đôi tà áo nghiêng
Mắt buồn đôi dấu chân chim
Dấu thời gian chạm tình thêm nồng nàn

Tóc dài chấm nhẹ vai ngoan
Thơ anh thả gió mơ màng vuốt ve
Ngày thương tháng nhớ đi về
Vần thơ anh lợp mái che cuộc tình


 Trầm Vân

* Chỉ Riêng Mình Người Hiểu- Thuyên Huy

Chỉ Riêng Mình Người Hiểu

    Chiều thứ sáu, Ngữ đến trường Văn Học, dạy hai giờ toán cho lớp Đệ Nhị, cái công việc mà anh đã nhận từ hơn bốn tháng qua, sau ngày được anh Đăng giới thiệu cho ông hiệu trưởng. Anh Đăng, dạy ở đây lâu lắm rồi, anh tốt nghiệp đại học Sư phạm, dạy toán rất giỏi, bị động viên vào lính, bị thương ở trận Bình Giã, giải ngủ với cấp bậc Đại úy. Anh là người con lớn của bà dì năm bên ngoại, Ngữ gặp anh đôi ba lần, khi về Gò Dầu ăn giỗ ngoại, nhưng không có dịp nói chuyện nhiều, vì những ngày tháng đó, Ngữ còn là thằng em nhỏ nhất, trong mắt của bà con bên ngoại. Sau khi dạy xong, Ngữ không bỏ về như thường ngày mà nấn ná tán dóc với đám học trò trong sân. Ngoài đường, chiều chưa xuống hẳn, nắng tuy muộn nhưng vẫn còn sáng. Đường phố không lúc nào vắng người, tiếng cổng  xe lửa, trên khúc đường Lê Văn Duyệt, từ từ khép nặng chình chịch chận ngang. Ở phía trên xa, có tiếng còi chuyến xe từ ngoài miền Trung về, con nít nhà ở hai bên đường rầy, ùa chạy ra đứng chờ, gọi nhau ơi ới.
    Ra khỏi cổng trường, Chiêu ngồi trên xe Honda chờ Ngữ ngay bờ tường, chắc có chuyện gì lạ, vì thường ngày ít khi nào cô đến tìm Ngữ ở đây chiều thứ sáu, Chiêu làm dấu cho Ngữ lái xe đi mà không nói gì cả. Đến công trường Duy Tân, vào một quán kem nhỏ ngó qua bên kia trường Luật, hai đứa chọn cái bàn vắng trong góc, Chiêu nhìn Ngữ, nhưng chưa nói lời gì, nhưng nét mặt xem ra có cái gì đó chừng như quan trọng lắm. Phố xá chưa lên đèn, trời dịu mát dần, lưa thưa bên sân trường Luật, vài ba cô ở lại muộn, tụm hai tụm ba cười nói. Chiêu mở xách tay, đưa cho Ngữ lá thư gì đó, bảo anh đọc đi rồi sẽ nói chuyện. Ngữ mĩm cười, đọc thư, lại thêm một lá thư nữa của Tường gởi cho Chiêu từ Đà Lạt, trong thư lần này, ngoài những câu thăm hỏi nhớ nhung thông thường, Tường mở lời xin cưới Chiêu, sau khi anh ta tốt nghiệp trường Sĩ quan Đà Lạt, bảo Chiêu hãy trả lời sớm để anh còn lo liệu.
    Cũng trong thư, Tường cho biết, khóa anh có thể ra trường sớm hơn những khóa trước vì nhu cầu chiến trường, đang cần có thêm cấp chỉ huy. Quân Bắc cộng, càng lúc càng xâm nhập vào Nam nhiều hơn và đã tung ra các trận đánh lớn trong vài tháng gần đây. Bạn bè lại có thêm đôi ba thằng tử trận, bỏ đời ra đi một cách tình cờ. Tiếng súng tiếng bom, hình như sát lại gần thành phố hơn trước đây nhưng người ta vẫn sống, dù sống vội vã hay sống chán chường. Con đường trần gian mà ông Trời vạch sẵn ra vẫn có người đi người về, đi bao lâu rồi cũng phải về, sớm hay muộn. Ngữ bỏ lá thư xuống bàn, ly nước còn đầy, chưa đứa nào đụng tới, cả hai người nhìn nhau, không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào đây. Chuyện của Tường, thật ra, cứ lẩn quẩn trong đầu Ngữ cũng như Chiêu từ bao lâu rồi. Ngữ nhìn mông lung ra đường, đèn trên đường vừa lên, vệt nắng cuối ngày đã tắt ở phía bên kia phố. Một lần nữa Sài Gòn vào đêm. Vì là chuyện cũ nên hai đứa chẳng cần phải nói gì, Chiêu bưng ly nước lên uống một hơi, chút nước đá lạnh của ly sinh tố làm Chiêu chợt tỉnh, Chiêu mĩm cười, giục Ngữ ăn ly kem kẻo kem chảy tan theo sức nóng cuối ngày.
    Hai người đồng ý, với nội dung lá thư mà Chiêu sẽ viết trả lời cho Tường nay mai trên đường Chiêu đưa Ngữ về nhà. Chiêu sẽ cám ơn, tình cảm mà Tường đã dành cho, xin Tường cho Chiêu có thời gian suy nghĩ và dịp tốt nhất, là sau khi ra trường, chừng một năm mấy nữa, khuyên anh ta yên tâm học hành. Tùng đứng thơ thẩn trước nhà, cười toe toét chào, Ngữ thong thả xuống xe, Chiêu vẫy tay, rồi lái xe bỏ đi. Tùng nấn ná, chờ Ngữ chưa chịu ăn cơm, nhà đối diện lại bắt đầu có tiếng con nít ồn ào, giành nhau chỗ ngồi trước sân, chờ coi chương trình truyền hình buổi tối.
    Ngữ lặng lẽ về Tây Ninh sáng Thứ Bảy mà không nói với ai tiếng nào, cả Tùng cũng không biết Ngữ đi đâu khi Chiêu và Thảo Ly qua tìm. Lời Tường viết trong thư cứ vướng mắc đâu đó trong đầu. Cái buồn nao nao làm Ngữ chợt dưng nhớ nhà, nhớ Bến Cầu ray rứt, nhớ đôi mái đầu bạc của ba mẹ như bông bưởi sau nhà, nhớ chiếc xuồng ba lá của anh chị Thương, nằm nhấp nhô, lẻ loi, cuối bờ mương ra con rạch nhỏ, nhớ tiếng mưa rớt từng giọt dài trên mái căn nhà chòi tranh chất củi, ở đó, có lửa bập bùng nướng khoai lang trong những ngày đầu đông, nhớ tiếng ễnh ương khi mất khi còn, theo ánh lửa đèn câu lập lờ ngoài ruộng. Một chút nhớ đó, cũng đủ làm Ngữ phải về Bến Cầu, về để nhớ để thương và cũng về, để trốn cái nghiệt ngã sầu, mà Tường vô tình quấy đọng trong lá thư vô tình vô tội.
    Tới Cẫm Giang, thì tàu đò lớn cũng vừa qua tới, cho nên Ngữ về Bến Cầu, trời mới quá xế trưa. Chị năm Thương, đi đâu đó từ phía bên kia sông, về ngang bến tàu, thấy Ngữ la ơi ới. Chị chẳng màng hỏi tiếng nào, cười một cái rồi bỏ đi trước, chị đi thật lẹ mà không cần ngoái lại xem Ngữ ra sao, Ngữ nhìn theo bóng chị cười một mình. Nắng từ từ dịu đi, bên kia sông lớn, trời xem ra có vẻ sắp nổi giông, mây từng cụm đen kéo về hướng chợ. Chị năm đứng kế bên ba mẹ Ngữ ngoài sân trước cười khúc khích, Ngữ đi nhanh vào nhà, ai nấy đều ngạc nhiên, không ngờ Ngữ lại về bất chợt như vầy. Chị năm lo cơm nước sớm, cả nhà Ngữ cùng gia đình chị quây quầng dưới mái hiên sau, mùi cá lìm kìm kho xả ớt thơm không thể tả.
    Cơm nước xong, trời cũng vừa đổ mưa, Ngữ cùng anh em thằng Thiết thằng Tha, con của anh chị năm Thương, bắt ghế ngồi trước hàng ba, nhìn trời tán dóc, vài anh lính Nghĩa quân quen, từ hướng văn phòng xã đi ngang, vẫy tay chào. Lẻ loi, tiếng ễnh ương còn kêu ngoài đám ruộng gần truông, trời mưa lưa thưa, không nặng giọt. Hai ba căn nhà phía bên kia đường đã lên đèn.Có tiếng đại bác vọng về từ một hướng nào xa xa, bọn Ngữ vẫn còn ngồi đó, trong bóng đêm vừa xuống qua mái hiên. Mẹ Ngữ và chị năm Thương lục đục gì đó trong bếp. Anh năm từ bên nhà, cầm cây đèn dầu nhỏ, băng qua sân, nói khẻ với bọn Ngữ “chút xíu mình có chè đậu xanh ăn rồi”. Ngữ thức, nói chuyện với ba mẹ tới giữa khuya, đêm nay không có tiếng súng.
    Sáng sớm, Ngữ theo Thiết đi bằng xe Honda, qua ngã Trà Cao, cho nên tới chợ Gò Dầu còn sớm. Hai  người vào uống cà phê trong một cái quán hủ tiếu nhỏ, ngay ngã ba, ngó qua văn phòng Chi Khu Quận. Trời sáng dần, bến xe Sài Gòn, nằm kế sát bên hàng rào Chi Khu, vẫn chưa có mấy người đi. Gió từ phía sông thổi lên, lành lạnh và thơm mùi lục bình pha hương mạ mới cấy. Thiết từ giã Ngữ rồi lái xe xuống chợ quận. Chuyến xe đầu ngày Gò Dầu – Sài Gòn vừa rục rịch mở máy, khách chưa có ai, nên Ngữ tìm chỗ ngồi cho vừa ý mình không khó lắm. Nắng lên thật nhanh từ hướng bên kia sông, sáng rực mấy nhịp cầu xi măng, chia đôi phố chợ một màu vôi trăng trắng. Ở một phía nào đó cuối đường, có tiếng chuông chùa Thạnh Lâm thong thả đổ.


Thuyên Huy







Cơm Gà Phan Rang - Như Phương



                              CƠM GÀ PHAN RANG

                          Chiều nay, anh chị đãi khách xa
                          Phan Rang đã nổi tiếng cơm gà,
                          Bao năm xa vắng, còn hương vị
                          Gà mái dầu béo ngậy thật là!

                          Doctor, đầu bếp khỏi ai chê,
                          Phu nhân phụ tá đủ mọi bề
                          Gà luộc phút chốc thì chín tới
                          Sắp ra dĩa bàn sao đẹp ghê.

                          Nước mắm gừng chanh, vị tuyệt vời,
                          Chấm gà, vị béo, "ngậm nghe" thôi
                          Kèm dưa chua, homemade có sẵn
                          Nước gà nấu với cải cay tươi.

                         Lâu lâu, anh chị lại trổ tài
                         Mặc dù tuổi lớn, còn dẻo dai
                         Bếp núc nhanh nhẹn, nêm nấu khéo
                         Như tay nghề giỏi, có mấy ai!

                                       Như Phương
                                     SJ, June 2015




Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Cười... Cười Cảm Tác Về Nụ Cươi - Ngọc Khuê

Cười... Cười - Cảm Tác Về Nụ Cười  
                                          Ngọc Khuê
     Đầu năm, mấy ông thầy tướng số thường nói về cầu tài, cầu phước, cầu danh vv… Xuất hành hướng nào thì gặp tài thần, hỉ thần… nhưng hình như không ai nói đến việc đầu năm nên cười cả!
     Cười có ích cho cuộc sống chúng ta không?
     Theo William Fry, giáo sư Đại Học Stanford thì “nếu mỗi ngày bạn cười 100 lần, bạn đã dùng sức tương đương với việc chèo thuyền trong 10 phút.”  Kinh thánh đã khuyên con người: “Lòng càng vui thì đời càng dài,”  và “một trái tim vui vẻ sẽ chửa bệnh như một ông thầy thuốc.”  Dân gian ta có câu: “Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”… Ngẫm ra, nụ cười có công hiệu rất lớn đối với sức khỏe con người.
     Chưa hết, nụ cười còn có ích cho chúng ta về nhiều phương diện.
     Ở Mỹ nếu ta đi phỏng vấn xin việc làm, ta có vẽ mặt tươi cười, vui vẻ, chắc chắn sẽ được thành công hơn là vẽ mặt nghiêm trang quá, lạnh lùng quá.
     Về mặt tình cảm, nụ cười gây một ấn tượng mạnh trong tâm hồn người.
     Trong kho tàng văn học Việt Nam, ta gặp rất nhiều nụ cười.
     Đây là nụ cười thanh tân của “người ngọc” dưới ngòi bút của cụ Nguyễn Du: “Hoa cười, ngọc thốt đoan trang”
     Sự ngọt ngào, dễ thương của nụ cười thiếu nữ khiến chàng trai nhớ mãi: “Tóc em dài em cài hoa thiên lý. Em mỉm miệng cười anh để ý anh thương” (dân ca miền Nam)
     Hay qua ca dao, ta lại gặp một nụ cười khó quên: “mình về mình nhớ ta chăng, ta về ta nhớ hàm răng mình cười.”
     Ta hãy nghe hình tượng thiếu nữ với nụ cười qua lời ca, ý nhạc: “Thoáng nghe dồn dập tiếng ca. Bóng em lã lướt, em cười vui, cười vui. Làn tóc xõa xuống, nhịp đưa cung đàn.” (Giấc mơ ngàn- Ngọc Bích ).
     Như vậy cười không những có tính cách cầu tài, mà còn …cầu duyên nữa.
     Tôi nhớ lại hồi xưa, cụ Nguyễn Văn Vĩnh, khi nói về những cái tật của người Việt Nam, cụ chê người mình gì cũng cười. Cụ nói: “nhăn răng cười một cái, mọi việc hết nghiêm trang.”
     Theo tôi, người Việt Nam đã có một nụ cười hồn nhiên, trải qua những giai đoạn lịch sử dù khó khăn nhất. Nhờ nụ cười, biểu lộ được niềm lạc quan của dân tộc dù gặp bao nhiêu thăng trầm, vinh nhục, người Việt Nam chúng ta mới có sức mạnh để tồn tại đến ngày nay.  Lúc lâm nguy, dân ta không thèm khóc lóc để đầu hàng nghịch cảnh, đúng như quan niệm của Alfred De Vigny:
Gémir, pleurer, prier sont egalement lâche.
(Xin tạm dịch: Rên rỉ, khóc lóc, van xin đều là hèn nhát)
Như vậy cái cười của người Việt ta phải đáng khen hơn là đáng trách.
     Tôi nhớ nhà thơ Thái Can, thi sĩ tiền chiến, đã từng viết:
“Đứng dậy đi em sống giữa đời
Đời dù cực nhọc đến mười mươi
Em nên điểm phấn tô sơn lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười”.
Trong kho tàng ngôn ngữ Việt Nam, có rất nhiều từ ngữ diễn tả tâm trạng qua tiếng cười
  • Người ta cười vì lòng vui vẻ, thoải mái: cười mỉm, cười tủm tỉm, cười chúm chím, cười sằng sặc, cười hìn hịt hay hềnh hệch, cười hô hố, cười lỏn lẻn, cười ngỏn ngoẻn, cười toe toét, cười khúc khích, cười bò lê bò càng, cười vui, cười rộn rã như trong thơ Tế Hanh sau đây:
 “Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ
Một nét mặt trăm tiếng cười rộn rã”…
(Nghỉ hè)
  • Người ta cười để xí xóa một điều gì đó mà ta nghĩ có thể làm mất lòng người đối diện hoặc không tiện nói ra: cười giả lả, cười cười, nhăn răng cười. Ví dụ bài đồng dao sau đây:
“Xay lúa xay má
Để cá mèo ăn
Chồng về chồng đập
Nhăn răng mà cười”
Người ta cười với niềm kiêu ngạo, khinh người: cười gằn. Đây có lẽ là kiểu cười của Saddam Hussein trước sự đe dọa tấn công của Mỹ hay Bin Laden sắp đưa quân đi khủng bố đâu đó.
  • Có những nụ cười diễn tả hơi khó hiểu tâm trạng: cười mím chi, cười rửa đọi (chữ Huế “đọi” là “tô”) hay cười ruồi, cười lạt, cười gượng.
  • Có những nụ cười ta nghe rất thô lỗ, đó là nụ cười của những anh chàng có máu dê. Nụ cười ấy có âm thanh hí…hí… kéo dài ra. Gặp mấy nụ cười này chắc các cô các bà phải lánh xa!
  • Có những nụ cười trong đau khổ: cười mếu như trong câu tục ngữ:
    “Khóc hổ ngươi, cười ra nước mắt” thì nụ cười có thể là mếu.
  • Có khi nụ cười, tiếng khóc diễn tả một tâm trạng phức tạp, có thể ngược với vẻ bên ngoài:
           “ Khốc như thiếu nữ vu quy nhật
              Tiếu tự thư sinh lạc đệ thì.”
Qua hai câu thơ xưa ta thấy cô gái sắp lên xe hoa lòng vui mà khóc- khóc vì xúc động- còn anh chàng đi thi, lỡ bị rớt, dẫu cho lòng buồn nhưng vì tự ái, cố che dấu bằng nụ cười!
  • Khi người đời tưởng tượng ra nụ cười mãn nguyện của người quá cố, người ta dùng chữ ngậm cười, như trong câu nói: “cha tôi cũng được ngậm cười nơi chín suối,” hoặc trong ca từ  “ngậm ngùi một nỗi vui” của Trịnh Công Sơn.
  • Cũng có những nụ cười long lanh nước mắt, diễn tả một tâm trạng ngổn ngang trăm mối, hay một niềm hạnh phúc vô biên vì niềm vui đến quá bất ngờ. Như cô gái đi thi hoa hậu, đoạt chiếc vương niệm mà cô không ngờ trước được, nên cô cười mà mắt cứ nhoè lệ. Một người vợ gặp lại ông chồng mà mình tưởng đã chết từ lâu ngoài mặt trận, cũng mang một cảm xúc đến bất ngờ, nàng khóc vì mừng mừng tủi tủi, nhưng nàng lại vừa cười vì chồng đã trở về-  một cô gái gặp lại cố nhân khi “người ta” đang cặp tay với ai đó đi cùng, có thể cười nhưng không vui, đó là kiểu cười “bề ngoài cười nụ, bề trong khóc thầm”.
     Nói đến cười, tôi lại nhớ hồi còn ở Việt Nam, tôi thấy mỗi ngày đều có một người đàn ông đi ngang qua nhà tôi, hai tay đánh đàng xa, chân bước mà cặp mắt nhìn vào cõi xa xăm vô định, miệng cười sằng sặc. Hình như ông ta cười hoài cả ngày! Loại người này ta gặp khá nhiều sau 75, đó là những người có nụ cười bệnh hoạn , mất trí.
     Đến đây tôi tôi muốn kể một vài chuyện vui vui, liên quan đến nụ cười.
     Trước hết là chuyện của người viết. Hồi còn ở Việt Nam, tôi đã có lúc cuời một nụ cười thông cảm với “chàng” (sau 75 rất nhiều người bất đắc chí, và ông xả tôi đã nằm trong số đó) khi thấy “chàng” sắp sửa đi đến một điểm hẹn hò để… lai rai với ai đó trong khi bên ngoài trời mưa gió. Tôi đã vẻ được chân dung của “người ấy" như sau:
“Bên ngoài mưa gió đổ ào ào,
Tiếng gọi tri âm bỗng giục gào.
Nôn nả chờ hoài mưa chẳng tạnh
Xuống đường, lóc cóc đạp xe mau.
“ Hội nghị Vườn Đào” nhóm tối nay,
Chén anh rồi lại chén tôi này.
Mưa gió cho lòng ta ấm lại,
Vui buồn mọi nỗi trút đi ngay.”
Rồi thì tôi đã tủm tỉm cười một cách thú vị.  Cái cười trong khoảnh khắc đã giúp tôi quên những rối rắm của đoạn đời sau khi ông xả tôi ở tù về!
     Nhớ lại hồi đi dạy học ở lớp Đệ Ngũ, tôi có một kỷ niệm vui như sau: hôm đó tôi kêu một em học sinh lên bảng đọc bài. Khi tôi vừa đọc tên em đó, không biết vì lý do gì cả lớp cười bò lê bò càng. Tôi nhẩm lại tên em ấy rồi liên tưởng đến cái tật hay nói lái của người Huế, tự nhiên tôi hiểu ra: tên em là Thái Hoàng Dũng mà nói lái ra… rất tục (xin lổi, tôi không dám viết ra ở đây).
     Rồi sau 75, trong một buổi gọi là học tập chính trị nghiệp vụ, có một ông nọ khi giảng về bài thơ “Chúc Tết” của cụ Trần Tế Xương, đến hai câu: “Phen này ông quyết đi buôn bạc, đồng rụng đồng rơi lọ phải cầu!” Ông ta giảng chử lọ” đây tức là bình đựng hoa! Ai cũng biết là sai quá, nhưng không dám cười. Bỗng có một cô giáo cười cười.  Ông ta hỏi: “Đồng chí Lệ, tại sao cười?”
Lanh trí, cô ta trả lời ngay: “Dạ, vì tôi phát hiện ra là hồi sáng nay, vì vội quá, tôi mang dép hai chiếc hai thứ”. Cả phòng họp được dịp phá lên cười thoải mái, vì có lý do để cười.
     Đến đây, xin chúc mọi người hãy tặng cho nhau nụ cười. Dù có đem cho nhau tiền của, danh vọng, cung vàng, điện ngọc và cả trái tim nồng bốc lửa mà cái mặt nhăn nhăn, nhó nhó cười không nổi, thì cũng chẳng giá trị gì, phải không các bạn?

             Ngọc Khuê





Nova Scotia - Như Phương

           

         Nova Scotia     
Nova Scotia khung cảnh nên thơ,
Mây xanh nước biếc cánh thuyền mơ,
Miền Đông Bắc sóng mềm, gió nhẹ,
Buồm căng vui theo nước lặng lờ.

Đá tròn viền bờ thật hiền hoà
Cát như êm ả bước chân xa
Hải đăng vui đón thuyền viễn xứ
Bên bờ tô đẹp muôn màu hoa.

Đến đây nghe êm ái lạ thường ,
Nụ cười kết nối bao yêu thương,
Như người con gái miền duyên hải
Trời thắm đôi mắt màu đại dương.


 Nova Scotia vóc dáng yêu kiều,
Vui mắt nhìn ngắm những cánh diều,
Vi vu tiếng nhạc theo gió thoảng,

Non nước hữu tình sao dễ yêu.

 Ly rượu thêm nồng hải vị tươi,
 Scalop, tôm hùm... từ biển khơi
Rộn tiếng nhạc vui trên bờ biển
Là mùa Hè dịu mát, thảnh thơi.

Như Phương







* Nova Scotia, một Tỉnh bang ĐB của Canada.


Áo Tím Sang Ngang - Trầm Vân



Áo Tím Sang Ngang
Ngày xưa áo tím em bay
Bờ vai thon thả nắng gầy ngủ quên
Thơ anh dìu gót chân êm
Đôi tà áo lượn êm đềm cơn mơ

Lục bình trôi tím bến chờ
Thơ anh chèo gió đưa đò em qua
Mơ màng chùm cúc trổ hoa
Bãi bờ sóng vỗ chan hòa yêu thương

Lạc vào tà áo tím buồn
Thơ anh ngan ngát mùi hương tóc dài
Lá vàng rơi nhẹ qua vai
Mùa thu ngây ngất đầu thai vào tình

Tiếng chim chuyền hót lung linh
Hàng cây nghiêng đỡ bóng hình lứa đôi
Thu neo lại tiếng em cười
Con đường góc phố bồi hồi gọi nhau

Thế rồi trầu lạc duyên cau
Em nghiêng vành nón qua cầu sang ngang
Sông chia đôi ngả lỡ làng
Áo em bay tím thu sang ngậm ngùi

Tím phương này, tím xa xôi
Vần thơ tím nhớ chia đôi nỗi buồn
Môi hồng còn ngát nụ hôn?
Phố xưa ai đứng bồn chồn chờ ai?
    
    Trầm Vân







Phiêu Du - Như Phương




                             Phiêu Du

             Mùi cafe sáng bắt đầu một ngày
             Cho môi mềm vị đắng, sớm mai
             Tiềm thức trôi về góc phố nhỏ
             Domino* đã cuốn bước chân ai.

             Mùi  ngạt ngào, bước đầu welcome home,
             Cho lòng ấm một sáng sương hồng,                                                Tháng Chín chưa thay màu lá cũ,
             Café thơm, lối dừng bước phiêu bồng.

                    Như Phương
                       June 2015
________________
Chú thich:
* Domino là tên quán Cafe rất ngon ở phố Hàm Nghi - Đàlat