Thứ Ba, 29 tháng 8, 2023

Nàng Thơ - Lữ -Thảo

 NÀNG  THƠ  

Nguồn thơ đã cạn bao giờ,

Hồn thơ hấp hối bên bờ vực sâu.

Chiều nay như một phép mầu,

Có cơn thụy vũ tưới vào vườn thơ.


Giữa vùng cỏ loạn xác xơ,

Nụ hoa trầm tích đến giờ hồi sinh.

Đâu đây tiếng gió động mành,

Thoáng nghe khúc nhạc ngày xanh vọng về.

 

Qua bao nhiêu dặm sơn khê,

Nàng thơ dừng gót ngự về trong tôi.

Phải chăng là mộng mà thôi,

Ví như sương đọng giữa trời mong manh.

 

Lặng im với cả tâm thành,

Cầu xin nàng cứ vô tình lên ngôi.

Cứ làm thần tượng tuyệt vời.

Cho ta thẩm chút hương đời trong thơ


Trăm thu góp lại một giờ,

Sác na (*) vĩnh cữu cũng là thời gian

 Hồn thơ một phút đăng quang,

Ngoài ra mộng thực nhân hoàn sá chi.


                            Lữ -Thảo


  (*) Sác na: đơn vị đo thời gian của nhà

 Phật dài bằng một cái chớp mắt.










                                   


  

Thứ Hai, 28 tháng 8, 2023

Tâm Sự Của Một Món Quà - Nguyên Bích (Ngọc Khuê)

        Tâm Sự Của Một Món Quà

Tên nguyên thủy của tôi là Calor, cha mẹ nuôi người Việt Nam của tôi đổi lại thành Ủi.  "Nghề" của tôi là làm đẹp cho người qua y phục. Một món hàng vải dù nhăn nheo đến đâu, nhờ bàn tay của tôi cũng trở nên phẳng phiu, mượt mà.  Thân tôi to béo, nặng nề chứ không thanh mảnh, nhẹ nhàng như những bạn đồng trang lứa ở Hoa Kỳ.  Cha mẹ đẻ tôi là người Pháp, bên trời Tây.  Xưa kia vì nhu cầu thương mãi tôi bị bán sang đất nước Việt Nam.  Lưu lạc xứ người, tôi đã làm con nuôi cho một gia đình Viêt Nam.  Sau những cuộc hành trình xuyên lục địa, hiện giờ tôi đang ở Houston, Texas.
 Chỗ tôi ở hiện nay là một căn tủ nhỏ, bên ngoài phòng ăn của  cha mẹ nuôi tôi - hiện là một gia đình người Mỹ gốc Việt. Tôi đang sống những ngày tĩnh lặng, cố quên hết quá khứ thăng trầm, thời gian, và không gian, bỗng một hôm tôi nghe được mẩu đối thoại viễn liên của cha mẹ nuôi tôi với một người bà con:
- Cậu biết không, món quà cưới cậu mừng cho chúng cháu, đến bây giờ chúng cháu vẫn còn giữ.  Đã 50 năm rồi.
- Vậy hả?! Thật là cảm động!  Không ngờ các cháu trân quý, giữ gìn một vật tầm thường được lâu đến như thế!
Tôi giật mình: họ đang nói tới tôi! Năm nay tôi 50 tuổi rồi, đã thọ quá sức tưởng tượng so với đồng loại.  Đó cũng là nhờ cha mẹ nuôi tôi đã thương yêu, chăm sóc, che chở, bảo bọc tôi như con ruột.
Cả một thời quá khứ bỗng hiện ra trước mắt tôi.  Năm ấy ở Huế tôi được ông cậu diện cho một chiếc áo màu đỏ rực rỡ hình khối chữ nhật rồi đem trao tặng cho người cháu (là cha nuôi tôi hiện nay) trong ngày cưới của cha.  Tôi được huy hoàng một ngày, để rồi hôm sau tôi bị xếp nằm chung hàng với đủ thứ hộp: nào ly, tách, bình thủy, đèn... cũng thuộc loại "quà" như tôi, vì thời ấy người ta không mừng đám cưới bằng tiền. Một món quà dù bé nhỏ, đơn sơ cũng được trân trọng rồi.
Trong vùng cha mẹ nuôi tôi ở thời đó chưa có điện nên tôi bị "thất nghiệp" nằm dài trong ngăn tủ.  Mỗi khi tôi nghe tiếng nhóm lửa, quạt phành phạch, rồi tiếng phun nước phù phù từ miệng bà mẹ tôi, tôi biết ngay bà sắp sửa dùng chị bàn ủi than để ủi áo quần cho ông ngoại, cho cha tôi đi làm... Tôi thấy mẹ hì hà hì hục tội quá mà không giúp gì được, vì dòng điện - mạch sống của tôi - không có!
Vài tháng sau, dòng điện cũng đến xóm Tri Vụ của tôi, mang ánh sáng đến mọi nhà. Tôi có "job' ngay.  Nhờ có tôi mà mẹ ủi áo quần cho cả nhà mau chóng, nhẹ nhàng.  Tôi vui biết bao khi mẹ ôm tôi trong tay để tôi mơn trớn vuốt ve những áo quần của người thân cho thêm mượt mà, óng ả!
Rồi mẹ có em bé đầu tiên.  Năm sau thêm một em nữa.  Mẹ bận tới tấp, đâu có thời giờ mà ôm tôi vuốt ve!  Tôi nằm trong xó tủ, vô công rỗi nghề, nhưng thỉnh thoảng lòng cũng vui vui khi nghe mẹ hát ru em bằng tiếng Pháp - tiếng nước tôi "Que sera sera.  Demain mais jamais bien loin.  Laisser l'avenir venir!  Que sera sera..."  Biết ra sao ngày sau!  Đời cũng như bức tranh đủ màu... Nào ai biết ngày sau..."  Và, tôi bắt chước các em gọi ba mẹ.
Đúng! Không ai biết được ngày mai!
Chẳng bao lâu sau, tôi bỗng rơi vào những ngày tối tăm, hoảng loạn, và đơn độc.  Tôi nghe đạn ở đâu bắn vô nhà, tiếng ầm ầm dữ dội.  Mái nhà sập, tường lở, vôi cát rơi rào rào... Chung quanh tôi chẳng còn ai, ngay cả ba mẹ tôi. Vắng lặng rợn người!  Phải đến nhiều ngày sau, khi im tiếng súng, tôi nghe có tiếng ồn ào của nhiều người ùa đến. Tiếng cãi nhau, giành giựt nhau cho tôi biết họ là bọn hôi của khi nhà vắng chủ.  Họ đã lấy hết đồ đạc, tư trang, của cải trong nhà của cha mẹ tôi!  Còn tôi có lẽ họ chê thân hình thô tháp nên còn để nằm đó cho tôi im lặng chờ thời!
Rồi một ngày kia, ba mẹ tôi cùng ông bà và các em chạy loạn từ đâu đó, sống sót trở về.  Nhà cửa hư nát hết, không sao ở được nữa nên họ đã gom góp đồ đạc còn sót lại vào trong hai túi xách ra đi, không quên mang tôi theo.
Sau này tôi nghe ba mẹ tôi nói với nhau: "Mình vừa qua trận Mậu Thân do Việt Cộng tấn công thật kinh hoàng.  May quá mình còn có nhau!"  Rồi thì ông ngoại tôi bán nhà.  Tôi cùng gia đình dọn nhà qua nhiều nơi: Hàng Bè, Cầu Đất... An Cựu.  Mỗi nơi ở tạm nhà bà con ít lâu rồi lại ra đi.  An Cựu là nơi ở tương đối lâu hơn cả.  Trong khoảng thời gian đó tôi nằm trong xó xỉnh, nghe không gian vắng lặng mà âm thầm buồn tủi vì mình là kẻ vô dụng, là tên thất nghiệp.  Ba tôi đi làm việc ở xa, lâu lắm mới về.  Một lần nghe tiếng xe Honda, rồi tiếng reo vui của các em: "A! Ba về! Ba vê!" khiến tôi cũng cảm thấy vui lây!  Sau đó, mẹ cũng thuyên chuyển ra làm việc ở Quảng Trị theo ba. Lúc đó, thỉnh thoảng tôi được mẹ đem ra vuốt ve, mơn trớn trước khi tôi được dịp làm cho phẳng phiu những bộ đồ lính của ba.
Tiếp theo, mẹ lại quên tôi khi một em bé nữa ra đời.  Ở Quảng Trị được một thời gian độ chừng vài năm, gia đình tôi vội vã dọn nhà về Phan Thiết.  Đến nơi, tôi nghe ba nói với mẹ: "May quá! Việt Cộng đánh lớn Quảng Trị.  Mình đi trễ hơn chừng ba tháng thì sinh mạng của gia đình tiêu tùng rồi."
Ở Phan Thiết, ngày tháng tưởng như êm đềm trôi.  Nhưng những khó khăn chồng chất, mẹ bận rộn với việc công, việc gia đình, con cái... nên áo quần của ba phải đưa tiệm giặt ủi; còn mẹ, năm thì mười họa mới lôi tôi ra để làm đẹp áo của mẹ.  Lúc đầu gia đình tôi ở gần chợ Phường, sau dọn lên ở khu Gia Binh gần Quân Y Viện cho tiện công vụ của ba. Mẹ bận cả ngày lẫn đêm.  Rồi tôi có thêm em bé thứ tư. Tôi bị bỏ quên nhưng mỗi lần nghe tiếng mẹ ru em, lòng tôi lại rộn ràng niềm vui! 
Một bữa, ba tôi trở về, hớt hãi nói với mẹ: "Tình hình nguy lắm rồi.  Phan Thiết sắp mất!  Em hãy đưa các con đi trước vào Sài Gòn.  Anh còn nhiều việc ở Quân Y Viện, sẽ thu xếp đi sau!"  Ba tôi ở lại cho tới ngày cuối cùng của Quân Y Viện.  Khi ra đi, ba mang tôi theo làm bạn đồng hành.
Chúng tôi lại đoàn tụ ở Sài Gòn. Không khí toàn Miền Nam hừng hực lửa chiến tranh. Ba bàn với mẹ: "Thôi mình về Long Xuyên, yên tĩnh hơn!"  Long Xuyên có ông bà ngoại và người bà con bên mẹ.  (Ông bà đi Long Xuyên khi chúng tôi dời ra Quảng Trị).  Thế là chúng tôi lại đi tiếp.  Ở được ít lâu toàn Miền Nam lọt vào tay cộng sản Bắc Việt.  Súng đã hết nổ nhưng lòng người còn hoang mang lo sợ.  Lệnh của chính phủ mới:  Ai làm ở đâu, về nơi đó trình diện.  Gia đình tôi lại lếch thếch về lại Phan Thiết.
Chúng tôi được một người bạn của ba cư trú tại Đức Thắng cho ở nhờ.  Không khí ở đây có vẻ êm ả, nhưng hai con chó nhà này hay sủa ông ổng vì thấy người lạ làm các em và tôi sợ hãi.
Một bữa, ba tôi đi trình diện các "Quan Cách Mạng" rồi không về nữa. Đứa em trai út là người được ba cưng nhiều nhất, ngày nào cũng mếu máo với mẹ: "Ba đâu? Ba đâu rồi?" Mẹ vừa dỗ dành nó vừa khóc sụt sùi.
Sau đó, một mình mẹ sắp xếp dọn đến một căn chòi lá giữa động cát phường Phú Thủy để gần trường mẹ dạy và các em đi học. Mấy mẹ con sống cầm cự bên nhau trong cảnh hẩm hiu, buồn thảm.  Tôi cảm thấy mình như người vô dụng vì không giúp gì được cho mẹ và các em.  Lúc nào mẹ và các em ra khỏi nhà, con chó vàng được tôi coi như bạn thiết. Tiếng sủa của nó đã làm cho không gian bớt phần cô quạnh.  Không lâu sau, thỉnh thoảng có mấy chị học trò đến nhà nhờ mẹ sửa lại cái áo, cái quần.  Đó là lúc mẹ đem tôi ra nhờ giúp một tay.  Tôi đã giúp mẹ làm thẳng nếp áo quần để dễ dàng hơn khi chỉnh sửa cho vừa vặn.  Tôi đã sung sướng khi nhìn các chị tặng mẹ chút ít tiền... "để cô mua bánh cho các em!"  À, thì ra tôi cũng có ích đấy chứ, tuy không nhiều, chỉ tội cho mẹ cực khổ chồng chất khổ cực, buồn bã chất chồng buồn bã.
Những tưởng ba đi trình diện rồi về.  Có ai ngờ năm này qua năm khác, ba vẫn chưa về!  Một hôm mẹ được lệnh cho đi thăm nuôi ba. Mẹ dẫn hai em giữa, để cô chị và cậu em út ở nhà.  Một ngày, rồi hai ngày trôi qua trong nặng nề. Ngày nào hai em cũng ra ngõ đứng trông!  Tôi nghe tiếng nức nở của hai em mà xốn xang trong lòng: "Sao mẹ chưa về?  Mẹ đi lâu quá!"  Tôi bỗng lo lắng, lỡ có chuyện gì xẩy ra, mẹ không về nữa thì sao?  Nhưng may quá, đến tối mịt ngày hôm sau thì đoàn ba người về tới nhà, phờ phạc vì mệt mỏi đường trường.  Tuy thế cả nhà đều vui vẻ bởi còn đủ mẹ đủ con.
Ngày qua ngày, vì đói khát, khổ cực, cùng vất vả quá mức nên mẹ yếu sức thê thảm, không còn khả năng thăm nuôi ba vì không biết ba ở tù bao lâu mới được thả, và chỉ thấy con đường chết lần mòn nếu trụ tại Phan Thiết nên cả năm mẹ con (kể luôn tôi là sáu) lếch thếch kéo nhau về Long Xuyên nương tựa ông bà ngoại, đành bỏ lại ba. Ở với ông bà ngoại, mẹ và các em tuy cũng phải vất vả kiếm sống nhưng có một chỗ ấm áp để ăn ngủ không phải chịu cảnh lạnh buốt khi gió mùa Đông lọt qua vách lá, run lập cập khi mưa chảy thành dòng từ mái nhà như thuở ở cái chòi lá tại Phan Thiết.
Ngày tháng trôi... Bỗng một ngày, tôi nghe từ nhà sau tiếng các em reo mừng rối rít: "A! Ba về rồi!  Ba về rồi!..." Cả nhà vỡ òa niềm vui.  Tôi cũng cùng vui cảnh cả nhà đoàn tụ. Tuy nhiên tôi vẫn không giúp được gì cho gia đình.  Ba mẹ và cả các em nữa lo cái ăn còn chưa xong, kể chi đến cái mặc! Tôi nằm vùi trong kẹt tủ ngày qua ngày, không ai nhớ đến tôi!
Ông bà ngoại tuổi già sức yếu, lần lượt ra đi... Tôi nghe tiếng tụng kinh, tiếng khóc, tiếng người đưa tiễn xôn xao mà ngậm ngùi cho đời người!
Rồi một hôm...
Tôi nghe ba mẹ lịch kịch thu xếp hành lý và nói với nhau:  "Đi lên Sài Gòn sớm cho kịp chuyến bay." Lại sắp ra đi... Ra đi lần này vẻ mặt mọi người tuy căng thẳng nhưng đượm nét rạng rỡ vui tươi, không giống những lần trước ủ rũ như tàu lá chuối héo úa bị cơn mưa bão đánh cho bầm giập, rách nát tả tơi.  Qua câu chuyện của gia đình, tôi biết lần này đi Hoa Kỳ.  Tôi sợ tôi bị bỏ lại vì vẻ nhà quê, lạc hậu của tôi, nhưng không.  Tôi được xếp nằm chung với những đồ thờ của ông bà ngoại như chuông, mõ, lư trầm, lư hương... cùng những thứ lỉnh kỉnh như kềm, búa, kéo... mà ba mẹ tôi trân trọng giữ gìn bấy lâu như những kỷ niệm khó quên.
Đến Montclair, California, cả nhà bắt đầu một cuộc sống mới. Cả nhà hăng hái, hớn hở lao ra đi làm, đi học.  Tôi thấy lòng hân hoan vì biết từ đây mình không còn thất nghiệp nằm rũ trong xó tủ nữa. Các em tôi cứ rối rít: "Đồ ăn trong tủ lạnh ê hề, chả bù ngày xưa đói khát triền miên, ngay cả củ khoai cũng hiếm."  Những lúc rảnh rổi mẹ dạy các cô em cắt may áo quần mới.  Tôi được dịp trổ tài làm thẳng thớm, mượt mà vải vóc, áo quần cho các cô em ăn diện, làm đẹp với người.  Có lần, một bà bạn của mẹ thấy tôi khéo léo, đi những đường nét tuyệt vời lên vải, bà thích quá, đòi mượn.  Mẹ tôi trả lời: "Đây là của gia bảo, không thể trao cho ai được" làm tôi xúc động vô cùng! Cảm ơn mẹ, cảm ơn ba đã cho tôi cái vinh dự này.
Các em học hành, tốt nghiệp trung học rồi Đại học, có công ăn việc làm, lập gia đình, ra ở riêng. Gia đình chỉ còn lại ba mẹ và tôi.  Sau đó ba mẹ dời qua Houston, Texas, chỉ có tôi hân hạnh được theo ở với ba mẹ.  Tôi là người con được hòa vào nhịp sống của gia đình: lúc thăng lúc trầm, lúc sướng lúc khổ, lúc vui lúc buồn, lúc đói lúc no.
Giờ đây tôi đang sống những ngày bình lặng, nhưng không phải là kẻ vô ích. Thỉnh thoảng ba hay mẹ đem tôi ra mân mê, nhờ tôi làm đẹp áo quần sau khi giặt, rồi lại trân trọng cho tôi nghỉ ngơi ở một ngăn tủ riêng biệt.  Đôi khi cao húng, ba cầm Harmonica thổi bài One Day.  Nhà vang lên tiếng cười.
Tính ra đến nay tôi đã 50 tuổi đời sống với ba mẹ. Tôi thọ hơn nhiều so với các bạn đồng nghiệp.  Đó cũng là nhờ tình thương và sự chăm sóc của ba mẹ, nhất là mẹ.  Mỗi đêm nghe mẹ thỉnh chuông và cầu nguyện: "Lạy Phật, cho con có một sức khỏe ổn định trong những ngày cuối đời để con làm người có ích cho gia đình," tôi noi gương mẹ cũng cầu mong bốn chữ: Hữu Dụng Cho Đời. 

  Nguyên Bích (Ngọc Khuê)
Houston, Texas 30/4/2015




Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2023

THU SANG -Thơ Trần Văn Hạng và Thơ Họa

        

     THU SANG

Mùa Thu đã đến phải không em ?

Lác đác vàng hanh rọi trước thềm

Sáng sớm sương giăng chờ nắng tỏa

Chiều hôm mây phủ đợi trăng lên

Lòng vương nỗi nhớ làn môi mỏng

Dạ khát niềm thương mái tóc mềm

Nhè nhẹ heo may đùa lá rụng

Ru hồn ngơ ngẩn suốt ngày đêm.

Trần Văn Hạng


Thơ Họa:

        THU VỀ

Thinh lặng Thu về trong mắt em

Chiều nghiêng sợi nắng rụng hoang thềm

Bờ mi lãng đãng sương mù xuống

Cửa nguyệt bềnh bồng khói trắng lên

Nhớ góp muôn xưa lùa tóc rối

Sầu gom vạn cổ tẩm môi mềm

U trầm ngọn trúc bên hàng liễu

Khuyết bóng trăng mờ huyễn ảo đêm.

Lý Đức Quỳnh

  20/8/2023

 MÙA THU CÔ ĐƠN

Thu đến mt mình thiếu bóng em,

Lá vàng rng khp trước sân thm.

Cành lơi l dáng đưa hn th,

Mây lng l vai kéo nh lên.

Ve b hè đi vang tiếng but,

Bướm bung cánh lượn vut hoa mm.

Bâng khuâng tc d sương mai đng,

Nguyt b Cui bun thc sut đêm.

                           *
Tìm mng đêm về bên vi em!

HỒ NGUYỄN (20-8-2023)

    THU BUỒN 
Gió Thu len lén đến rồi em,
Hạ nắng hanh hanh lá rụng thềm.
Sân cỏ sương giăng mờ mịt cảnh,
Đêm khuya lất phất gió trăng lên,
Tinh mơ sáng sớm lòng lưu luyến,
Nhìn cảnh trời Thu dạ rũ mềm...
Thu đến lòng buồn xe thắt nhớ...
Nỗi buồn ám ảnh lúc về đêm.
      xxx
Mong sao đêm ngắn trởi mau sáng...
Mỹ Nga 21/08/2023 ÂL, 06/07/Quý Mão

 

    LUYẾN HẠ
Tím phủ ngang trời lại nhớ em*
Vàng hanh nắng nhạt trải bên thềm.
Dường như hè tiễn, mây từng rủ...
Chắc phải... Thu chờ gió lạnh lên?
Còn tiếc má hồng bừng nắng hạ,
Chưa mong mắt biếc đẵm màn đêm
Đoá sen ngày đã tàn phải sắc,
Nhung nhớ bâng khuâng dáng liễu mềm. 
*em ở đây là mùa hè
Thanh Hoà 21/08/2023

 

NHỚ THU XƯA 

Lá rụng Thu vàng đến đó em,

Lờ mờ giọt nắng chiếu bên thềm.

Lòng đây hai đứa tình đau hận,

Lối đó trùng khơi trăng nhú lên.

Lơ láo thơ sầu duyên bút cạn,

Lạc loài cung oán tiếng tơ mềm !

Long đong thân thế đời trôi dạt…

Lạnh lẽo trần ai giấc mộng đêm !

     Liêu Xuyên

 

    THU SAY  
 Mầu lá Thu vàng nhuộm áo em
 Rừng phong, gió thổi lạc qua thềm
 Tơ sương vừa tự trời rơi xuống
 Mái tóc đành tìm khói ấm lên 
 Kim nhũ hài văn thêu bước nhẹ
 Hoàng hoa tình khúc tuyệt môi mềm
 Say thu ngây ngất lời suy tụng
 Rược cúc len vào phá bóng đêm ...
   Rancho Palos Verdes  21 - 8 - 2023 

              CAO MỴ NHÂN 


Thu Nhớ Người Xưa

Lá đổ vàng bay gợi dáng em

Khi mùa Hạ chuyển nắng xuyên thềm 

Mưa Thu lất phất hôn trên má

Gió nhẹ tóc huyền quấn quýt lên 

Trăng sáng lung linh mơ ảo diệu

Bồng bềnh sương tỏa mộng môi mềm 

Nhớ lời chung thuỷ từng trân quý 

Bên chén rượu nồng thuốc đốt đêm

Hưng Quốc 

Dallas 8-21-2023


       SANG THU

Thu tràn ngập cõi tuyệt vời em

Nguyệt ửng mờ buông lấp ló thềm

Bấy chụm mây chờn vờn tỏ nét

Dăm làn sương lãng đãng dần lên

Hồn thơ lốn nhốn từ bay lượn

Cảm xúc hòa giao ý mượt mềm

Chút lạnh se se chập choạng tối

Ngây lòng cảnh thế mỗi chiều đêm…

Mai Vân-VTT, 22/8/23







 



 


 


 

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2023

NGÔNG NGHÊNH LÃO LÀNG -Thơ Songquang và Thơ Họa

 

                    

NGÔNG NGHÊNH LÃO LÀNG

(Tung hoành trục khoán)

“Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Để giúp cho mình chút thú vui” -SQ

 

ĐÔI bận ngẫm suy chuyện thói đời

KHI lâm nghịch cảnh… chán mà thôi

THÍCH bèn thử vận trêu tình Nguyệt

MUỐN tạo thay cơ trách lão Trời

NGÔNG tựa Tản Đà đang thắng thế

NGHÊNH như Lý Bạch đã lên ngôi

TÍ toe tí toét cười cho thỏa

ĐỂ GIÚP CHO MÌNH CHÚT THÚ VUI

Songquang

20230806


Thơ Họa: 

VUI THƠ KHOÁN THỦ 

ĐÔI lúc buồn thơ đến chán đời

KHI dòng tâm sự viết không thôi

CŨNG mong bằng hữu đừng quên bạn

MUỐN tạ ân nhân phải nhớ trời

NGÔNG mãi tình trường đang xuống cấp

NGHÊNH hoài thế cuộc đã thay ngôi

TÍ ti sầu tủi, đừng thê thảm

ĐỂ LẠI CHO NGƯỜI CHÚT THÚ CHƠI...

Rancho Palos Verdes  7 - 8 - 2023

CAO MỴ NHÂN

 

    NGÔNG CHÚT

ĐÔI lúc buồn tênh gã giễu đời

KHI hồn chuếnh choáng xả càn thôi

THÍCH vần lai láng nào thua Tản?

MUỐN thú lăn quay chả kém Trời

NGÔNG thách Tú Xương thi thố ngữ

NGHÊNH đùa Vua Trụ nhả nhường ngôi

TÍ men “cuốc lủi” vào gan phết…

ĐỂ KIẾM CHO LÒNG MẤY PHÚT VUI

CAO BỒI GIÀ

  08-08-2023

 

       LÃNG NHÁCH

“Đôi Khi Cũng Muốn Ngông Nghênh Tí

Để Giúp Cho Người Chút Thú Chơi”

 

ĐÔI kẻ hai quê thảy chán đời

KHI con tạo,tạo khiến đành thôi

CŨNG không còn thích trò gom bạc

MUỐN chẳng hố ham việc vá trời

NGÔNG xướng câu thơ làng nét gởi

NGHÊNH tu cút rượu gốc đa ngồi

TÍ thân khú đế thưa chi đáng,

ĐỂ GIÚP CHO NGƯỜI CHÚT THÚ CHƠI?

Thái Huy

 8/07/23

 

NGÔNG NGHÊNH…MỘT TÍ…

ĐÔI lúc ngồi suy gẫm sự đời

KHI buồn thấm thía thế thì thôi

THÍCH ai nữ sĩ Sài Gòn phố…(?)

MUỐN bạn thi nhân sắc biển trời…!

NGÔNG giữa quê mùa vua bát sách

NGHÊNH trong thị xã chúa ba ngôi

TÍ cười khoái chí chơi thiên hạ

ĐỂ GIÚP CHO MÌNH CHÚT THÚ VUI

       MAI XUÂN THANH

Orlando Florida Aug 06, 2023

 

         BỠN TÍ CHƠI

Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Để giúp cho mình được chút vui.

 ĐÔI lúc buồn tênh khoái bỡn đời

KHI sầu, tự tạo giải khuây thôi

THÍCH như Mặc Tử trêu luôn nguyệt

MUỐN tựa Xuân Hương cợt cả trời

NGÔNG ngáo ôm trăng không tránh chỗ

NGHÊNH ngang đọ đất chẳng nhường ngôi

TÍ điên, tí loạn ...tâm tình thỏa

ĐỂ GIÚP CHO MÌNH ĐƯỢC CHÚT VUI.

   Sông Thu

( 10/08/2023 )

 

  GIỄU VẬN NGÔNG

ĐÔI lúc cô phương khoái giỡn đời,

KHI hồn ngao ngán giải buồn thôi.

HỨNG niềm há ngại thần thơ Tú,

MUỐN "oách" đâu e thế mệnh Trời.

NGÔNG bậc đọ Xuân Hương thử sức,

NGHÊNH tầm trêu Vua Thuấn trao ngôi.

TÝ ty "nghiệp mọn" ngang tàng giễu,

ĐỂ DỖ LÒNG RIÊNG HƯỞNG CHÚT VUI.

      10-8-2023

Nguyễn Huy Khôi

 

          MỘNG THU

Thu còn ước vọng nguồn trăng nước

Cuội đã hòa giao giữa đất trời

 

THU nhuộm đồi nương thắm cảnh đời

CÒN mời xướng họa lẽ nào thôi!

ƯỚC tình rạng rỡ ngời muôn lối

VỌNG nghĩa nồng nàng rạng lứa đôi

NGUỒN cội khai nguồn không biến đổi

TRĂNG vàng trải mộng mãi mừng vui

NƯỚC non rộng mở lòng hồ hỡi

CUỘI ĐÃ HÒA GIAO GIỮA ĐẤT TRỜI.

Đức Hạnh

19 08 2023

 

     NHỚ THỜI ĐÔI CHÍN

Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Múa bút tuôn trào bất tận vui

 

ĐÔI chín tuổi xuân, trước ngưỡng đời

KHI già nhớ lại tiếc hoài thôi

THÍCH tà áo trắng đùa hoa phượng

MUỐN nét mi cong giỡn nắng trời

NGÔNG bởi làm vua không đế hiệu

NGHÊNH vì phong hậu chẳng vương ngôi

TÍ ti vần điệu thành thi bá

MÚA BÚT TUÔN TRÀO BẤT TẬN VUI.

Lý Đức Quỳnh

   19/8/2023


SUY GẪM CHUYỆN ĐỜI

“Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Để cuộc trần ai đượm chút vui”

 

ĐÔI lúc ngồi suy ngẫm chuyện đời,

KHI vương tệ bạc nhẫn cười thôi.

THÍCH đời thư thả hân hoan cảnh,

MUỐN gió dịu dàng êm ả trời.

NGÔNG để làm gì thêm chướng mắt,

NGHÊNH càng hợm hĩnh sướng chi ngôi.

TÍ lòng tương ái yêu nhân thế…

ĐỂ CUỘC TRẦN AI ĐƯỢM CHÚT VUI!

Liêu Xuyên

 

    PHÂN TRẦN TÍ… TÍ 

“Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Để tạo cho mình chút thú vui”

 

ĐÔI vận nhờ thơ tỏ sự đời 

KHI mà chẳng cưỡng số… đành thôi

THÍCH thời vẫn cố theo cùng chốn

MUỐN được nào lơi bám tận trời

NGÔNG vậy Xuân Hương* tôn bậc chúa

NGHÊNH kìa CỤ TÚ* đoạn đành ngôi

TÍ đùa khỏa lấp ngần cay đắng

ĐỂ TẠO CHO MÌNH CHÚT THẢNH THƠI…

Mai Vân-VTT,

     20/8/23.

* Bà chúa thơ thơ Nôm HXH& Trần Tế Xương

 

MỘT CHÚT NGÔNG NGHÊNH

“Đôi khi thích muốn ngông nghênh tí

Để giúp cho người vài phút vui”

 

Đôi lúc cuồng say lẫn với đời

Khi ta tinh nghịch chút đùa thôi

Thích như cụ trạng Quỳnh trêu chúa

Muốn giống Lão Trang thấu lẽ trời

Ngông tựa kẻ đầu lên  Quảng Nguyệt

Nghênh làm thiền giả chẳng cần ngôi

tâm tư giỡn cùng trăm họ

Để giúp cho người vài phút vui

Hưng Quốc

      Dallas 8-20-2024

 

    CHO QUA KHỎI

ĐÔI lúc bâng khuâng cái sự đời,

KHI thì mặc kệ thế tình thôi.

THÍCH giao lưu nhóm thi đàn nguyệt,

MUỐN tiếp thân ban thảo luận đời.

NGÔNG ngóng biển trần thay đổi bước,

NGHÊNH ngang duyên kiếp nhảy cao ngôi.

TÍ xua mau khỏi cơn luân chuyển,

ĐỂ GIÚP CHO MÌNH CHÚT THÚ VUI.

HỒ NGUYỄN

 (20-8-2023)






Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2023

Đường Thi: CHÙM THƠ THẤT TỊCH (2) (Đỗ Chiêu Đức)

 Đường Thi:                               

                   CHÙM THƠ THẤT TỊCH  (2)
                          
            


4. Bài thơ THẤT TỊCH 七 夕 của Lý Thương Ẩn 李 商 隱 đời Đường :
                     
          
LÝ THƯƠNG ẨN 李 商 隱(813—858)tự là Nghĩa Sơn 義 山, hiệu là Ngọc Khê Sinh 玉 溪 生, Phàn Nam Sinh 樊 南 生. Ông người đất Hà Nội Thấm Dương (nay thuộc Tiêu Tác tỉnh Hà Nam) là thi nhân nổi tiếng, hợp với Đỗ Mục 杜 牧 thành một cặp "Tiểu Lý Đỗ 小 李 杜" ở buổi Tàn Đường. Thơ của ông có phong cách diễm lệ, cấu tứ tân kỳ, nhất là các bài thơ VÔ ĐỀ tả về tình yêu trai gái một cách say mê đắm đuối. Vì lọt ở kẻ giữa của Ngưu Lý hai đảng pháichính trị mà suốt đời lận đận, bất đắc chí. Ông mất ở quê nhà Thấm Dương. Tác phẩm để lại "Lý Nghĩa Sơn Thi Tập 李 義 山 詩 集", "Phàn Nam Văn Tập 樊 南 文 集". Sau đây là bài thơ THẤT TỊCH 七 夕 của ông.

 鸞 扇 斜 分 鳳 幄 開,    Loan phiến tà phân phụng ác khai,
 星 橋 橫 過 鵲 飛 回。    Tinh kiều hoành qúa thước phi hồi.
 爭 將 世 上 無 期 別,    Tranh tương thế thượng vô kỳ biệt,
 換 得 年 年 一 度 來。    Hoán đắc niên niên nhất độ lai.

           
                        

* Chú thích :
    - Loan Phiến : Chiếc quạt tròn của các người đẹp có thêu hình chim loan và cán quạt có tua dài như đuôi chim trĩ.
    - Phụng Ác : ÁC là màn trướng có thêu hình chim phụng hoàng.
    - Tinh Kiều : là Cầu được bắc bằng các ngôi sao lấp lánh, ở đây chỉ cầu ô thước do các loài chim thước quạt đôi cánh lấp lánh để bắc thành cu cho Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau.
    - Tranh Tương : là Tranh thủ để đem..., là "Làm sao có thể đem..."...
    - Vô Kỳ Biệt : là Biệt ly không kỳ hạn; là Tử biệt; là Chết.
    - Hoán Đắc : là Đổi được.  Nhất Độ : là Một lần.

* Nghĩa bài thơ :
                           THẤT TỊCH
        Chiếc quạt có thêu hình chim loan đã chao nghiêng một bên khi ta bước vào trong màn trướng có thêu hình chim phụng hoàng. Trên trời thì chim ô thước đã bắc xong cầu và bay về cả rồi. Trên đời nầy làm sao có thể đem sự biệt ly vô kỳ hạn, để đổi lấy mỗi năm đến gặp gỡ nhau một lần đây !?

       Tội nghiệp! Lý Thương Ẩn làm bài thơ nầy khi ái thê yêu qúy của ông đã qua đời. Vợ mất sớm nên đêm Thất Tịch ông đi vào trong trướng phụng hoàng chỉ thấy chiếc quạt có thêu hình chim loan chao nghiêng một bên không người quạt mà thôi. Nhìn lên trời lúc quá nửa đêm thì cảm thấy như chim ô thước đã bắc xong cầu mà bay về cả rồi; Có nghĩa là Ngưu Lang và Chức Nữ đã được gặp gỡ nhau rồi. Còn mình thì vẫn chỉ đơn độc có một mình. Làm sao mới có thể đánh đổi được sự chia tay vĩnh viễn để có được mỗi năm một lần gặp gỡ như là Ả Chức và Chàng Ngưu đây ?! Mỗi năm chỉ gặp gỡ nhau có một lần thôi mà có người ước ao còn không có được !!!

* Diễn Nôm :
                             THẤT TỊCH 
                
              

               Quạt loan nghiêng ngã bước vào phòng,
               Ô thước bắc cầu thế đã xong.
               Tử biệt làm sao mà đổi được,
               Mỗi năm đoàn tụ thỏa hoài mong!?
     Lục bát :
               Trướng loan quạt ngã nghiêng sầu,
               Bay về ô thước bắc cầu đà xong.
               Âm dương đôi ngã cách ngăn,
               Làm sao gặp gỡ mỗi năm một lần !?
                               Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
 
  
5. Bài thơ THẤT TỊCH 七夕 của Bạch Cư Dị 白 居 易 đời Đường

                                  
      
BẠCH CƯ DỊ 白 居 易(772~846)tự là Lạc Thiên 樂 天; về già xưng là Hương Sơn Cư Sĩ 香 山 居 士, ngươi đất Tân Trịnh thuộc Trịnh Châu tỉnh Hà Nam. Ông là nhà thơ hiện thực vĩ đại của buổi Trung Đường, đề tài rất đa dạng, ngôn ngữ lại bình dân dễ đi vào lòng người. Ông làm quan đến chức Hàn Lâm Học Sĩ, Tả Tán Thiện Đại Phu. Tác phẩm nổi tiếng tiêu biểu là "Mại Thán Ông 賣 炭 翁", "Trường Hận Ca 長 恨 歌", "Tỳ Bà Hành 琵 琶 行"... Và còn truyền lại hậu thế có "Bạch Thị Trường Khánh Tập 白 氏 長 慶 集". Sau đây là bài thơ THẤT TỊCH của ông.

 煙 霄 微 月 澹 長 空, Yên tiêu vi nguyệt đạm trường không,
 銀 漢 秋 期 萬 古 同。  Ngân Hán thu kỳ vạn cổ đồng.
 幾 許 歡 情 與 離 恨,  Kỷ hử hoan tình dữ ly hận,
 年 年 並 在 此 宵 中。  Niên niên tịnh tại thử tiêu trung !
                 
                         

* Chú thích :
    - Yên Tiêu : TIÊU 霄 là Bầu trời; nên YÊN TIÊU là Bầu trời như mờ khói.
    - Vi Nguyệt : VI là mỏng , nhe, nhỏ; VI NGUYỆT là vầng trăng mờ mờ.
    - Đạm : là Nhạt, là Lửng lơ, là Bàng bạc.
    - Ngân Hán : là Sông Ngân Hà, còn gọi Thiên Hà.
    - Kỷ Hử ? : Nghi vấn tự, có nghĩa là Bao Nhiêu ? Tán Thán Tự có nghĩa : Biết bao nhiêu !
    - Hoan Tình : là Tình cảm hân hoan vui vẻ khi gặp mặt.
    - Ly Hận : Nỗi hận sầu ly biệt khi phải chia tay.
    - Tịnh : là Đều. TỊNH TẠI là đều ở tại ...
    - Thử Tiêu : TIÊU 宵 là Đêm, nên THỬ TIÊU là Đêm nay, chỉ đêm THẤT TỊCH mùng bảy tháng bảy.

* Nghĩa bài thơ :
      Bầu trời như mờ khói vì vầng trăng thượng tuần tỏa ánh sáng yếu ớt bàng bạc cả cỏi không. Dòng sông Ngân Hà đến kỳ hạn vào đầu Thu (gặp gỡ giữa Ngưu Lang và Chức Nữ) lại lấp lánh như tự muôn thuở xa xưa. Biết bao nhiêu là tình cảm hân hoan vui mừng khi gặp gỡ cũng như biết bao nhiêu là hận sầu ly biệt lúc chia tay. Cứ hằng năm đều diễn ra trong đêm Thất Tịch nầy cả !
     Rất bình dị, rất đơn sơ, chỉ kể lại cảnh đêm và chuyện gặp gỡ của Ngưu Lang Chức Nữ hằng năm theo thần thoại truyền thống, rồi cũng rất thực tế mà cảm thông cho đôi lứa sau một năm chia ly, chỉ gặp nhau có một đêm là lại phải chia tay. Chợt vui đó, chợt buồn đó. Vui thì hân hoan biết bao; Buồn thì cũng hận sầu biết mấy !

* Diễn Nôm :
                          THẤT TỊCH

               
                              

               Mây khói trăng mơ phủ khắp trời,
               Ngân Hà thu đến hẹn đây rồi.
               Biết bao vui gặp sầu xa cách,
               Cứ thế năm nào cứ thế thôi !
    Lục bát :
               Khói sương bàng bạc trăng mờ,
               Đến kỳ Ngưu Chức đợi chờ ngàn xưa.
               Vui biết mấy, hận sao vừa,
               Năm năm cứ thế trời chưa sáng trời !
                           Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
               

   
6. Bài thơ KHẤT XẢO 乞 巧 của Lâm Kiệt 林 傑 đời Đường               
                              

            LÂM KIỆT 林 傑(831~847)tự Trí Châu 智 周. Thi nhân đời Đường. Ngưòi tỉnh Phúc Kiến. Lúc nhỏ rất thông minh, 6 tuổi đã biết làm thơ, hạ bút thành chương, lại tinh thông thư pháp kỳ nghệ (đánh cờ rất giỏi). Yểu chiết, chết khi chỉ mới có 17 tuổi. Trong "Toàn Đường Thi" chỉ để lại có 2 bài thơ. Sau đây là bài KHẤT XẢO 乞 巧 cuả ông.

 七 夕 今 宵 看 碧 霄,    Thất Tịch kim tiêu khán bích tiêu,
 牽 牛 織 女 渡 河 橋。   Khiên Ngưu Chức Nữ độ hà kiều.
 家 家 乞 巧 望 秋 月,    Gia gia KHẤT XẢO vọng thu nguyệt,
 穿 盡 紅 絲 幾 萬 條。   Xuyên tận hồng ty kỷ vạn điều !

                 
                

* Chú thích :
    - KHẤT XẢO 乞 巧 : KHẤT là xin; XẢO là Khéo léo, nên KHẤT XẢO là Cầu xin cho được khéo léo. Theo truyền thuyết, Chức Nữ là cô gái rất khéo tay, thêu dệt may vá đều rất giỏi; nên trong đêm THẤT TỊCH khi đặt bàn hương án cúng tế Ngưu Lang Chức Nữ ở giữa trời, thì ngoài hương hoa trà qủa ra, còn có cả các loại kim may kim thêu và các màu ch... Khi cúng tế, ngoài việc van vái cho có được một tình duyên tốt đẹp, một tấm chồng lý tưởng, các cô còn mong ước cầu xin cho có được đôi tay vàng khéo léo trong nữ công gia chánh. Sau đó thì dùng các sợi tơ hồng, chỉ đỏ đưa lên ánh trăng để xỏ qua các lổ kim. Trong một tuần hương cô nào xỏ qua được bảy lổ kim thì gọi là "ĐẮC XẢO 得 巧", tức là đã đạt được sự khéo léo rồi đó! Vì tục lệ trên nên đêm Thất Tịch còn được gọi là KHẤT XẢO TIẾT 乞 巧 節 là "ngày Lễ xin được sự khéo léo", và vì là ngày của các cô gái mới lớn, nên còn được gọi là NỮ NHI TIẾT 女 兒 節 nữa.
   - Bích Tiêu : là Bầu trời xanh biếc.
   - Độ Hà Kiều : là Đi ngang cầu do ô thước bắc qua sông (Ngân Hà).
   - Hồng Ty : là Tơ hồng, là sợi chỉ màu đỏ.

* Nghĩa bài thơ :
                        XIN KHÉO
       Đêm nay là đêm Thất Tịch, nhìn lên bầu trời xanh biếc. Ta sẽ thấy Ngưu Lang và Chức Nữ sẽ đi ngang qua cầu được bắc ngang sông Ngân Hà để gặp nhau. Nhà nhà các cô đều cúng tế để xin được khéo léo, nên đều cùng nhìn lên ánh trăng thu và đã xỏ hết mấy muôn sợi chỉ đỏ ngang qua lổ kim rồi !
       Quả là khung cảnh hồn nhiên nhí nhảnh vui tươi của các cô gái mới lớn. Các cô vừa mừng cho Ngưu Lang Chức Nữ được gặp mặt nhau, vừa háo hức cầu mong những ước nguyện trong lòng mình và lại vừa vui vẻ cố gắng thể hiện sự khéo léo của mình qua việc xỏ chỉ qua kim dưới ánh trăng thu lưỡi liềm của đêm thượng tuần mờ ảo.

* Diễn Nôm :
                            KHẤT XẢO
                  
                 

                 Ngắm trời Thất Tịch đêm xanh biếc,
                 Chức Nữ Ngưu Lang đã độ hà.
                 Khất Xảo nhà nhà nhìn trăng bạc,
                 Tơ hồng xỏ hết mấy muôn qua.
      Lục bát :
                 Ngắm trời Thất Tịch canh thâu,
                 Ngưu Lang Chức Nữ qua cầu thong dong.
                 Nhà nhà Khất Xảo nhìn không...
                 Đối trăng xỏ hết tơ hồng mấy muôn !  
                               Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
   

7. Bài thơ THẤT TỊCH 七 夕 của Quyền Đức Dư 權 德 輿 đời Đường:
                              
         QUYỀN ĐỨC DƯ 權 德 輿(759-818), tự là Tải Chi 載 之, người đất Thiên Thủy, Lược Dương (thuộc Thái An tỉnh Cam Túc hiện nay). Ông là nhà thơ, nhà văn và là Tể tướng của nhà Đường. Ba tuổi đã phân biệt được tứ thanh, bốn tuổi đã biết làm thơ, mười lăm tuổi đã nổi tiếng về văn chương. Năm Nguyên Hòa thứ 5 (810) là Thái Thường Khanh thăng lên Tể Tướng. Năm Nguyên Hòa thứ 8 (813) bị biếm làm Lưu thủ Đông đô. Năm Nguyên Hòa thứ 10 (815) làm Hình Bộ Thượng Thư. Năm Nguyên Hòa thứ 11 (816) xuất trấn làm Sơn Nam Tây Đạo Tiết Độ Sứ. Ông mất năm Nguyên Hòa thứ 13 (818) hưởng dương 58 tuổi. Tác phẩm để lại có "Quyền Tải Chi Văn Tập 權 載 之 文 集". Sau đây là bài thơ THẤT TỊCH 七 夕 của ông.

 今 日 雲 駢 渡 鵲 橋,    Kim nhật vân biền độ thước kiều,
 應 非 脈 脈 與 迢 迢。    Ưng phi mạch mạch dữ điều điều.
 家 人 竟 喜 開 妝 鏡,    Gia nhân cánh hỉ khai trang kính,
 月 下 穿 針 拜 九 霄。    Nguyệt hạ xuyên châm bái cửu tiêu.
          
            

* Chú thích :
    - Vân Biền : là Xe Mây, tương truyền xe của thần tiên đi có mây ngũ sắc (tường vân) bao phủ chung quanh.
    - Mạch Mạch dữ Điều Điều : Lấy ý trong bài thơ ĐIỀU ĐIỀU KHIÊN NGƯU TINH 迢迢牽牛星 đời Tần Hán (Bài số 1. trong chùm thơ nầy). 
    - Trang Kính : là chiếc gương dùng để trang điểm.
    - Xuyên Châm : là Xỏ kim, theo tục lệ Khất Xảo của đêm Thất Tịch.
    - Cửu Tiêu : là Chín tầng trời. Ở đây chỉ chung là Bầu trời.

* Nghĩa bài thơ :
                         Đêm Mùng Bảy Tháng Bảy
      Hôm nay các xe mây sẽ đưa Ngưu Lang Chức Nữ độ ngang qua cầu ô thước để gặp gỡ nhau. Đã không còn có chuyện nhìn nhau đắm đuối và xa xăm diệu vợi như trong bài thơ "Điều điều Khiên Ngưu Tinh" nữa. Người nhà lại rất vui vẻ mà mở ra những chiếc gương trang điểm để trang điểm cho đẹp và để xỏ kim dưới ánh trăng cầu xin cho được khéo léo khi hướng về chín từng trời để cúng bái.

      Ta thấy đối với những gia đình giàu sang quyền qúy, đêm Thất Tịch là một lễ hội vui vẻ cho các bà các cô, các tiểu thơ các phu nhân... Họ cùng nhau mừng cho Ngưu Lang Chức Nữ được gặp mặt nhau, chứ không còn đứng ở hai bên bờ sông xa xa nhìn nhau đăm đắm nữa và đồng thời họ cũng trang điểm cho đẹp đẻ để cùng khoe tài khéo léo của đôi tay khi xỏ chỉ dưới vầng trăng thu thượng tuần mờ ảo và cùng ước mong cầu nguyện cho có được một tình duyên hoàn hảo hạnh phúc. Họ háo hức chào đón đêm Thất Tịch như Ngưu Lang Chức Nữ háo hức mong gặp gỡ nhau vậy.

* Diễn Nôm :
                         THẤT TỊCH 
          
                      

               Xe mây rực rỡ cầu ô thước,
               Chẳng phải đăm đăm diệu vợi xa.
               Nhộn nhịp người nhà vui trang điểm,
               Dưới trăng xỏ chỉ lạy trời xa !
     Lục bát :
               Đêm nay mây vượt cầu ô,
               Ngưu Lang Chức Nữ thôi chờ thôi trông.
               Người nhà trang điểm thỏa lòng,
               Ngắm trăng xỏ chỉ nhìn không lạy trời !
                                   Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm 
     

        Hẹn bài viết tới !

                                                        杜 紹 德
                                                    Đỗ Chiêu Đức