Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Ăn Tết Mừng Xuân (MXthanh) & Vui Tết (Thái Huy)



ĂN TẾT  MỪNG XUÂN  ( 2016 )

Bà con chuẩn bị nhà sơn phết,
Huynh đệ trang hoàng đón Tết xuân.
Cô bác tiêu tiền lo bánh trái,
Chị em sắm sửa áo khăn quần.
Gia đình sum họp, bưng hoa quả,
Xúm xít bên nhau nấu tét, chưng.  
Non sông gấm vóc muôn đời thịnh,
Cuộc sống an cư lạc nghiệp mừng...

Mai Xuân Thanh
Ngày 02 tháng 02 năm 2016
**************************

Bánh Ram Bánh Ít - Như Phương



                                   BÁNH RAM BÁNH ÍT

                              Huế có món ram ít, thấy lạ không?
                              Ram dòn, ít dẻo, lại kẹp chung
                              Chắm thêm nước mắm chua và ngọt
                              Lạ chưa tề, răng thấy cũng ngon.
 
                              Hăm ba đưa ông táo về trời,
                              Không thèo lèo, không chè, cháo, xôi...
                              Bếp củi ngày xưa, ba ông táo,
                              Ba ông đã thấy món quen rồi,

                              Bún bò, ram ít không lạ đâu
                              Mong ông no bụng để đi chầu
                              Tội nhân gian nếu trời có hỏi
                              Mong ông xí xoá "chuyện không đâu"

                              Nhân gian bỏ ông, dùng điện lò,
                              Ông buồn, nên ông cũng ngẩn ngơ
                              Chỉ còn vài nơi ông được hưởng
                              Hăm Ba,tháng Chạp còn phụng thờ...

                              Người ta nói "xưa bày nay làm"
                              Tổ Tiên ta ghi nhớ hằng  năm
                              Lúc gặp gỡ bà con Nội Ngoại
                              Là cổ truyền,ôn dấu tình thâm.

                              Ông Táo bằng đất đã qua rồi.
                              Vui vui nhắc lại cho vui thôi.
                              Thèo lèo, bánh mứt cho con nít
                              Ăn tí cũng đau bụng như chơi.

                              Thôi thì ram ít, mời "ông" dùng,
                              Ông táo bảy mươi, nếu dính răng,
                              Cũng ngon vì vị lâu còn nhớ,
                              Hai món Huế xưa, xin dâng ông.
             
                                        Như Phương
                                              Feb.1 16



Lưu Luyến (Quang Tuần) & Các bài họa: Biệt Ly (Nguyễn Cang), Không đề (Hồ Nguyễn), Không đề (Nam Giang), Khôi Nguyên

         Lưu Luyến
Lưu luyến bên nhau chẳng muốn rời,
Chao ôi! Buồn qúa lúc chia phôi .
Ngập ngừng cất bước khôn ngăn lệ ,
Bịn rịn chia tay khó thốt lời .
Kẻ ở, thuyền neo đầu bến nước ,
Người đi nhạn lạc cuối chân trời .
Nghìn trùng xa cách sầu đôi ngả ,
Thương nhớ nhau chi, luống ngậm ngùi .
              Quang Tuấn


                              
Cảm tác nhân đọc bài LƯU LUYẾN của Quang Tuấn
(ghi lại buổi chia tay với anh tại quán cà phê HO, Sanjose)

Họa 1
         BIỆT LY
       Nguyễn Cang


Mình nắm tay nhau chẳng muốn rời
Bạn đi buồn quá lúc chia phôi
Ngập ngừng chân bước trao câu chúc
Lưu luyến tay chào tiễn mấy lời
Anh đến anh đi đầu tháng chạp
Tôi ngồi tôi đợi cuối chân trời

Mai nầy chắc khó còn tìm lại
Xin giữ cho nhau những ngậm ngùi!

     Nguyễn Cang (2/2/16) 

             *****************
HỌA 2:

Bâng khuâng hai đứa phải xa rời,
Buồn quá nhưng đành ngã rẽ phôi.
Lẩn thẩn đứng nhìn tê tái dạ,
Xót xa chết cứng chẳng nên lời.
Ra đi chếch bóng nhìn mây nước,
Ở lại thân đơn ngắm dáng trời.
Cách bit bao giờ ta gặp lại,
Thương thương nhớ nhớ thắm bùi ngùi.

             HỒ NGUYỄN (Feb 3, 2016)
               **********************
      Họa 3     
          Không đề

Thuyền Bến muôn năm! Dễ tách rời?
Theo dòng, lòng nát, bỗng chia phôi.
Tang thương sao khiến đa đoan quá!
Sóng dữ, vì đâu? Sóng! Nghẹn lời...
Lưu luyến, đã đành, thương tiếc nhớ,
Biệt ly, hận rửa bến sông trời.
Pháo hoa, bừng sáng đêm đen đó!
Thời thế miên man, Bến ngậm ngùi.

           Nam Giang, 04/02/16

         *****************
 Họa 4                  
             Xa Cách
Tha thiết nhìn nhau chẳng nỡ rời,
Thời gian sắp hết phải chia phôi.
Nghĩ ai chích bóng, sao cay mắt,
Lo bạn cô đơn, thấy nghẹn lời.
Rừng đổ lá thu lan mặt đất,
Mây mang sương muối phủ lưng trời.
Mối tình xẻ nửa buồn xa cách,
Càng nhắc càng thêm nỗi ngậm ngùi...

                Khôi Nguyên




Thơ vui: Táo Việt Nam của Đồ Đỗ, Lý Lệ Mai, Cao Linh Tử, Bang Bạnh, ML

Tết Ly Hương (Hồ Nguyễn) & Xuân Tha Hương (Nguyễn Cang)



TẾT LY HƯƠNG 
    Hồ Nguyễn
Quê người đón Tết nh quê ta,
Thm thía ngày xuân kiếp hi hà.
Đt nén hương trm bun tt d,
Bày mâm bánh mc xót thân da.
Quê hương nh dáng xuân ngày y,
Hi ngoi nhìn nàng tuyết tưởng hoa.
My chc năm lìa xa đt m,
Mong Xuân hạnh phước khắp gia gia.

                        HỒ NGUYỄN
                   ******

Họa bài Tết Ly Hương của Hồ Nguyễn.

               
   XUÂN THA HƯƠNG 
      Nguyễn Cang

Rộn rã xuân về Tết với ta
Bao năm đau xót cảnh sơn hà

Ngỡ ngàng xuân sớm, giăng đầy tuyết 
Quạnh quẽ đông tàn, lạnh cắt da

Thung Lũng mùa nầy mưa khắp nẻo
Cali Tết nọ ngập đầy hoa

Năm nay nữa, bước chân còn mỏi
Thương nhớ nguyện cầu phúc lộc gia!

  Nguyễn Cang 
   (1/27/2016)




Hello, Chào Jennifer, Buổi Sáng

Hello, Chào Jennifer, Buổi Sáng,

Mới nhận hình Em gửi, đứng chụp bên tượng Phật và một hình ảnh con cò bên cạnh.  Nhớ hồi nhỏ đi học, có nghe thầy đọc – cái cò, cái vạc, cái nông, sao mày giậm lúa nhà ông hởi cò? Nhìn kỹ con cò này không giậm lúa , mà đang  đi ăn, con cò mà đi ăn đêm, đâu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. Không, nó đi  ăn ban ngày và chưa lộn cổ xuống ao, hình như nó đang lặn lội tìm mồi để ăn, con cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng, nước mắt nỉ non. Con cò lặn lội thì còn nghe được, chứ con cò mà gánh gạo nuôi chồng thì vuợt qúa mức tưởng tượng của loài người, hay là thân  cò gánh quảy vượt đồi, vượt suối đem quà nuôi chồng cải tạo như em thăm nuôi anh,  độ nào?


Thấy em hơi ốm nên gọi là thân cò có thể nghe được. Em lại đứng bên cạnh tuợng Phật A di đà ( hơi có da có thịt, và trông đẫy đà (!) nhân hậu (?)  nên hình  ảnh một người ốm tương phản lộ hẵn ra. Anh biết rất rõ kể từ ngày em có tin và gặp lại được “chàng” ấy, mỗi ngày em lại ốm đi một tí, bù lại anh thì bị la rầy càng ngày càng nhiều thêm! Ngồi viết bài này, nhìn ra cửa sổ với mấy chậu hoa treo lơ lững có con chim hummingbird đang tranh job  của con ong  bay chuyền và nhích cái mũi dài từ  hoa này sang hoa khác, hèn chi, nhìn nó mới khám phá ra được một bí mật chôn dấu ẩn sâu mấy thập niên nay, chim chuyền bụi  ớt líu lo, lòng thương quân tử ốm o gầy mòn. Phải mà, ngẫm kỹ cái kiếp sinh ra không là thân quân tử, cũng chẳng phải số mạng anh hùng  rừng rú, xuống nam, nam chạy loạn, lên đoài, đoài vượt biên, mà là cái thân trôi sông lạc chợ, ăn quán ngủ đình đã xâm nhập bất hợp pháp vào lòng chiến khu Mỹ ngãi hồi mấy nẳm đã là nguyên do thầm kín khiến cho  em sầu, em mộng, em... ốm! Ráng ăn chơi cho mau lớn (mập), để người đời khỏi  trách chồng gì mà cứ dành ăn để cho vợ phải ốm, yếu, nhe em!
Cũng vì lý do và suy nghĩ như thế, cho nên mấy ngày em về Việt nam chơi thì anh bên này, nấu nướng chi cho vô ích, cứ mỗi bửa nhịn đói được thì nhịn, còn không thì chơi đẹp, một gói mì là xong, cho tiện, trong những ngày em đi, khỏi phải rửa chén, rửa bát, chỉ tốn có chút nước sôi! Anh đã phải cắn răng  can đảm từ chối nhiều lời mời  gọi của bạn bè rũ đi ăn nhậu (cho nguôi ngoai nỗi nhớ, cho vơi nỗi sầu)  tự cố gắng  hảm mình làm thế nào để cùng “ốm” như em cho vừa miệng với ... người đời, cho thiên hạ khỏi tị ganh rằng hai đứa chúng mình đẹp đôi, vừa lứa! Nhưng em nào có chịu, khi nhìn  ảnh anh gửi về, em vội meo  khuyên bảo cảnh giác rằng : “đừng có ăn kiểu đó nũa, mà bịnh đấy”. Chà, chị Nguyệt xem hình còn cảm thấy xót xa, Liên Ngô còn muốn rớt nước mắt (!) huống hồ chi mà  “một người dưng khác họ” lại sợ lo cho  “người cầu thực tha phương” (này) phải ... bịnh!  Chèn đét ơi!
Báo cáo em rõ, những gì em dặn anh đã ráng hoàn thành tốt. Vụ tưới bông thì rất kỹ luật, “nghiêm túc”, tuới chúng đều đều, nhưng tụi nó lại “phản ảnh” như cây “tulip” khi tưới thì nó la lên : “sặc, sặc..., cô ba mỗi tuần cho tui uống một lần, còn ông dượng thì ngày nào cũng bắt tui uống nước đầy nhóc, gốc rễ bắt đầu thúi dần rồi đó, tui mà không “sặc” thì bửa nào cô ba về thấy tui ngũm cù đeo, là ông ba có chuyện lớn cho mà xem”. Còn  cây bông trà mi thì nó lại giận run lên, làm rụng hết cả bông, hỏi nó sao vậy, nó vừa thở, vừa ngáp ngáp rồi than, “có cô ba ở nhà, mỗi ngày cô cho tui một xô nước đều đặn, còn dượng ở nhà, thì mãi  một tuần nay dượng mới nhểu an ủi cho tui vài giọt, không đủ cho tui thấm giọng làm sao mấy cái bông tui sanh ra nó không rụng ... yểu, người chi mà đoản hậu, ác nhơn, ác đức, ác cả đến loài hoa!”  Không hiểu ngưòi ra lệnh không rõ, hay là người nhận lệnh không nhớ, hay lộn tùng phèo, cây cần tưới thì không tưới mà cây  không cần thì tưới thả giàn. Cũng có những cây hơi eo sèo, anh nghi, có lẽ nó nhớ thiết tha  chủ của nó đi chơi xa chưa về, hay là mùa đông gió rét không chịu nỗi lạnh, đến cả miền đông đất nuớc bảo tuyết lên cả thước tây con người có cặp có đôi ôm nhau quấn quít còn không kham nổi huống hồ là lá với hoa!


À, còn chuyện  này nữa, hết chuyện người rồi đến chuyện lá hoa, bây giờ xoay qua chuyện ... chó. Anh là tuổi con chuột, mà chó thì không hạp với tất cả con chi xung quanh quấy rầy nó, mà anh đâu có dám quấy rầy chi với chúng nó đâu. Này nhé, em bảo và dặn anh “nhớ cho nó ăn, cho nó uống, cho nó ngủ, vv, không nuôi nó thì thôi mà nuôi là biết lo cho nó vì nó không là người nên nó không nói được v..v..” Em đã dặn anh, lại cẩn thận dặn thêm thằng út ở nhà, và rồi em còn lo xa, dặn luôn cả nhỏ cháu ngọai nữa, thành ra cả ba người nhận lệnh bà là phải thi hành lệnh bà cho đúng. Cả ba đều cho chúng nó ăn, ăn nhiều thì phải ... ẻ, ẻ nhiều không ai hốt ( vì em có chỉ thị  cho ai làm đại công tác này đâu) thế là mang thân  chủ hộ khẩu  nên “khâu” này là anh phải liệu mà...lo cho hoàn tất (kẻo bà chủ về bả rầy rà)  Mỗi ngày ba bận, phần lo việc nhà phần lo việc (nước)nấu mì, phần lo việc hốt phân ... chó mà tối tăm mặt mũi (!), xịu lơ cán cuốc, eo xèo,  xỉu lên xỉu xuống, tay cầm cái xẽng nhỏ, tay cầm cái chổi cùn đi chu du quanh vườn (tìm đường cứu nước), hể chỗ nào có phân (fund, fun) là chỗ đó có mặt ...thằng chồng già (vô duyên mất nết ?)của ...em. Vừa đi vừa suy nghĩ, đúng là trời có mắt, quả báo nhãn tiền. Hồi xửa, hồi xưa, ông nội tụi nhỏ yếu già, ăn ẻ không ai lo, giờ này bị trả báo, ăn ẻ của chó là mình phải ... lo! Không phải trách, mà cũng chẳng dám than, chỉ nói và viết cho em đọc chơi cho vui thế thôi, chứ tụi nó cũng có rất nhiều cảm tình, thấy anh ngồi một mình buồn trên cái đu đù đưa qua lại, cái khăn len choàng quấn cổ chống lạnh, đôi mắt già nua mất gần hết những nét tinh anh của  thời dỉ vãng đang nhìn vào bầu trời xanh lơ  xa thẳm thẳm, còn phất phơ chút màu gió cũ, tụi nó biết chắc là ông chủ đang nhớ bà chủ ghê lắm (hổng biết bà chủ có nhớ ông chủ không?), chúng nó bèn rù gọi nhau tập họp lại, quanh quẫn bên mình, đứa quẫy đuôi an ủi, đứa nằm cọ chân cọ đầu gối, đứa sũa ăng ẵng líu lo...
Thôi, để anh vào nhà kiếm vài cái bánh biscuit chia cho chúng đây.


PS. Có thấy tác phẩm “chiếc lá” anh chụp và gửi trong “hèn gì” chưa, sao không thấy ý kiến gì hết vậy? Bửa nào cái lá ...diêu bông em mang theo từ bên đó về, thì anh sẽ không còn ngồi suốt ngày ngắm nhìn chiếc lá vô tri, vô vị này nữa đâu. Nó là “thứ lá” giả, đồ... ảo mà, dồ ảo làm sao so nổi với ... đồ thiệt?!

hồ - ngo.c 

Oceanside - CA

Ánh Trăng - Như Phương


                      Ánh Trăng

        Tôi thức dậy sau sáu giờ sáng; ánh trăng hạ tuần cuối năm còn sáng trên đầu các ngọn cây trơ trụi . Mặt trời mọc  trước bảy giờ. Đã thấy màu xanh trong bầu trời vậy mà mặt trăng vẫn còn kia. Hồi đêm có chút tuyết sơ sài phủ lối đi. Trăng cũng như mùa Xuân là đề tài cho văn nhân, thi sĩ.  Cũng là một vầng trăng, nhưng trăng không gợi cảm trong tâm hồn ta ở thành phố đô hội.
    Ai là người không nhớ đến ánh trăng trên sông Hương trong những đêm Rằm, trăng trên tháp Thiên Mụ, Trăng qua Vỹ Dạ, Trăng treo Ngự Bình, trăng trên Bắc Rạch Miễu, trăng trên bến Hậu Giang, trăng trên hồ Xuân Hương, trăng trên bãi biển Nhatrang, trăng trên bờ sông Hàn...




    Qua khía cạnh thi văn, người ta gọi tên trăng là người con gái tên Hằng. Tôi muốn được bạn đặt cho trăng một cái tên hay hơn.  Mặt trời cho con người và vạn vật sự sống, một thiết yếu có tính cách vật chất. Trăng cho con người niềm vui... như là món ăn tinh thần.

      Những bài thơ, bài nhạc về đêm trăng trên quê hương mỗi người chúng ta rất nhiều mới biết trăng  như là "nguồn sống tinh thần của mọi người..." "Trăng treo đầu súng" đã cho người chiến sĩ một chút thoải mái trong một đêm phải bồng súng trong những ngày chiến tranh... "Trăng Mường Luông",  hình ảnh đẹp miền Sơn Cước, cho những người con gái giã gạo, rồi ca múa nhịp nhàng.  "Đà Lạt trăng mờ" ghi dấu tình  người khi ngồi trên Thuỷ Tạ một đêm trăng... "Trăng tàn trên hè phố" của nhạc sĩ Phạm thế Mỹ, cũng là một tiêu đề lãng mạn, cho đến giờ này vẫn còn người hát. Nhạc sĩ Cung Tiến đã viết "Nguyệt cầm" là bài nhạc mà tôi cho đã lưu lại âm hưởng đậm đà đối với những người yêu nhạc.  Bản nhạc được Quỳnh Dao, Kim Tước... trình diễn trên Đài Phát Thanh Saigon trong những năm trước 75.  
    Sáng nay tôi vô YT để tìm nghe lại qua tiếng hát Lệ Thu, chưa được.  Không hiểu tại sao tôi không thuộc hết bản nhạc này. Theo tôi bài nhạc này được trình bày trong Phòng Trà thì thích hợp hơn trình diễn trên TV nên từ lâu tôi không được nghe bài này qua ca sĩ  "thượng thặng "của Asia hay Thúy Nga Paris hát trên sân khấu để thâu vào DVD.  Tự nhiên tôi muốn được nghe Carol Kim hay Lệ Thu hay Kim Tước hát bài này...  Trước năm 75 thì vô số bài nhạc về trăng, nhưng bài này tôi cho là khá nhất.
      Theo nghĩa chữ Hán Trăng là Nguyệt.  Tôi có những bạn gái tên Minh Nguyệt, Thu Nguyệt, Nguyệt Thu... thì hình như bản tính có chút lãng mạn... Cũng lạ, tên cha mẹ đặt đôi khi biểu hiện cá tính con người đôi chút.
       Khi tôi còn ở lớp Đệ tam C1 Đồng Khánh, có một lần nhóm sinh viên Sư phạm Anh Văn vô thực tập lớp tôi.  Trong các nữ sinh viên của nhóm có một cô tên rất đơn thuần chỉ một chữ: Nguyệt.  Cô có chiếc mũi xinh, đôi mắt hiền, và chiếc miệng dễ thương như một cô gái người Nhật.  Hôm đó cô chỉ ngồi dự,
 người lên thực tập là cô Cung.  Qua xứ người, tôi biết cô Nguyệt ở miền NE, tâm hồn vẫn có nét nghệ sĩ, nhưng thuần hậu. Cô đang an vui trong ngôi nhà ấm cúng ở miền biển  Polynesia.
       Tuy không tên Nguyệt, tôi cũng như hầu hết mọi người là thích trăng. Tôi vẫn nhớ ánh trăng Thuận An, nhất là thích trăng trên sông Hương như cụ Phạm Quỳnh, khó quên được những đêm mùa Xuân hay mùa Hè, trăng trên đầu soi dòng nước cộng thêm những cây đèn sáp thắp lên trong lồng đèn giấy, thả trên mặt sông.  Ôi, đẹp làm sao!  Ít thành phố nào có dòng sông phẳng lặng như sông Hương để cho những cánh đèn hoa sen, nhẹ nhàng trôi từ phía Phu văn Lâu cho tới Vỹ Dạ... thêm nét đẹp cho Huế về đêm.

    Lúc còn nhỏ, khi đèn tắp vô gần bến, bọn con nít chúng tôi muốn vớt, Mẹ tôi can và giải thích đó là niềm tin trong Tôn Giáo... Đến bây giờ chắc các chùa chiền ở Huế vẫn còn thả đèn hoa sen mỗi đêm Rằm... Càng ngày, người ta am hiểu nhiều về thuyết lý tôn giáo, hầu hết đã không còn đốt vàng mã.  Người ta hiểu thêm rằng đối với thế giới vô hình thì có lẽ hương hồn ở nơi nào đó chứ không phải ở dưới nước... Biết vậy, nhưng nhiều người cũng như tôi vẫn còn mong thấy những cánh đèn sáng hình hoa sen trang điểm cho cảnh sông Hương vào một đêm Rằm.
     Có một lần tôi thấy người ta thả đèn trên sông Hàn.  Nước sông Hàn không phẳng lặng lắm vì thành phố Đà Nẵng ở cửa biển nên khúc sông đó sóng gợn nhiều làm cho đèn hoa sen không trôi êm lâu như thả đèn trên sông Hương.
    Trăng nơi nào cũng đẹp, nhất là trăng của thời thơ ấu. Tôi vẫn thích những hình ảnh về trăng nhưng không như Lý Bạch.  Tương truyền thi sĩ tài hoa, yêu trăng, có lẽ uống say nên trong người nóng bức, ông ta nhảy xuống sông tắm.  Khi say gặp gió hay nước thì... nguy.  Người đời nói ông nhảy xuống nước để ôm trăng... cho thêm phần lãng mạn.


              Nhạc và thơ  cho hồn chơi vơi,
              Âm giai thi hứng với cung đời ,
              Chút hương xưa, trăng như tri kỷ,
              Vài nét luyến lưu tuổi đôi mươi.

              Trăng là hương tình đến nhẹ nhàng,
              Dọi rèm thưa ,cho hồn miên man,
              Không là thi sĩ, yêu trăng mộng
              Thanh thoát ý tình, phút mơ màng.

              Tình nào có đẹp như thiên nhiên,
              Trăng nay, đơn sơ nét dịu hiền,
              Trăng muôn thuở vẫn còn gặp gỡ
              Thú yêu thương, như nét bình yên.

              Dẫu trăng kia được dệt thành hình,
              Có chăng ẩn hiện, nét tâm linh,
              Cảm quan với trăng qua cửa sổ,
              Niềm vui nhè nhẹ, buổi bình minh.


                            Như Phương
                              Jan.27, 16