Thứ Năm, 26 tháng 5, 2016

Wild Flowers - Như Phương


WILD FLOWERS
            

 Như cỏ trên trời
 Màu sắc cho hồn người
 Thật tươi,
 Valley gió biếc từ ngàn khơi
 Ru hồn mộng một thời
 Nghe như nắng nhẹ tóc bồng buông lơi
 Napa, Morgan Hill, Fremont, Milpitas... đồi xanh thì thào từng lời
 Hoa dại là tranh thiên nhiên muôn đời.


                Như Phương
                 SJ. May 2916








                

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Thơ Xướng - Họa: Đi Thôi - Danh Hữu & Niềm Vui Nhỏ (Mailocc)

Mượn vần bài "Lặng Lẽ Nơi Đây" của anh Mai Lộc

                Đi Thôi 

Mỗi sáng cà phê, thế tách trà.
Trà nay, hóa chất đã phun qua.
Nghe mà phát sợ, thôi đành bỏ,
Vị lợi? Tính người, như đã xa !

Nhớ lại, khi xưa, trà với hoa
Với trăng, với gió, với thơ, mà
Một thời, ta học làm thi sĩ
Chữ mới, tình xưa, đem trộn pha.

Xách máy ra vườn, dưới bóng dù
Thời nay, vào mạng, khỏe như ru.
Năm châu, du lịch trong giây phút;
Hạnh phúc này, ta hãy tận thu.

Thế giới và ta, dưới góc trời,
Chợt nghe, đâu đó, lá vàng rơi.
Không gian, bỗng thấy như chùng lại,
Cảm giác, quanh ta, tiếng kẻ cười.

Thời gian, cứ thế, mặc tình trôi,
Thế giới thì đi, ta lại ngồi...
Sao cứ quẩn quanh, thơ cũ kỹ.
Đứng lên, cùng thế giới, đi thôi!

       Danh Hữu


Họa:
      NIỀM VUI NHỎ

Sắp bỏ cà phê kể cả trà ,
Rượu vang cũng vậy một thời qua .
Bạn bè đến chơi nhâm nhi nước ,
Tứ khoái cuộc đời đã biệt xa .

Nhắc lại làm gì tuổi bướm hoa,
Cho tôi khơi lại chút thôi mà .
Tình trăng sông nước thời thơ mộng,
Như bóng hôn hoàng mây xám pha !

Sáng trưa rước cháu với cây dù ,
Đi bộ hành thiền thấy khỏe ru .
Xót thấy một vài ông bạn khác,
Trong nhà dưỡng lão sắp tàn thu !

Mấy tháng vừa qua stress quá trời ,
Bạn già còn lại cứ lần rơi .
Tin buồn tới tấp làm đau điếng,
Bỗng thấy môi ta héo hắt cười .

Thời gian vô cảm mặc mi trôi ,
Buổi sáng ngoài hiên lặng lẽ ngồi.
Thưởng thức cuộc đời từng phút một,
Trần gian ôi đẹp quá đi thôi !

               Mailoc
          Cali 5-23-16





 CAFE, TRÀ CÓ LÀM VƠI NỔI NHỚ ??

 Khó bỏ café, khó bỏ trà!
 Thói quen vui thú mấy năm qua
 Cuộc đời gắn bó bao nhiêu ấy
  Hạnh phúc đây rồì ở chẳng xa !
   Đã thế! còn thêm thích giởn hoa (hoa thiệt nhe)
   Ra vườn cắt tỉa mấy cành mà...
   Lay ơn vàng đỏ vờn trong gió
   Cánh bướm chập chờn lúc nắng pha

   Đôi lúc, ngồi phơi dưới tán dù
   Vần thơ rỉ rả lắng lời ru
   Xét mình thanh thản tâm hồn lạ !
   Nhác thấy ngoài hiên rụng lá Thu 

   Lữ thứ vùi thân ở cuối trời
   Tưởng mình như một cánh diều rơi
   Quê hương xa tấp niềm lưu luyến
   Cố quốc trông theo... lở khóc cười !

   Đối diện dòng đời nghiệt ngả trôi
   Mà ta sao lại cứ yên ngồi ???
   Cà phê có thể tìm quên lãng ?
   Chỉ gợi nỗi buồn gặm nhắm thôi !!

                 SONG  QUANG



MỖI NGƯỜI MỘT HOÀN CẢNH

Sáng nào cũng vậy, dậy pha trà,
Xe chở học trò lái chạy qua...
Uống tách cà phê đen tỉnh táo,
Điểm tâm mì gói kẻo đường xa...

Trong vườn thưa thớt vẫn còn hoa,
Cây trái xanh tươi cũng mặn mà.
Trời nắng âm u hơi nóng nực,
Quê nhà cá chết trắng sương pha !

Bãi biển miền Trung ít bóng dù,
Hè về nghỉ mát tiếng ve ru !
Không ai du lịch vùng ô nhiễm !
Hạ vắng khách buồn rớt lệ thu !

Ngư ông xứ Việt khổ ven trời !
Ô nhiễm môi trường nước mắt rơi !
Thương xót đồng bào nghề đánh cá,
Đau lòng chài lưới, chẳng nghe cười !

Thời gian thấm thoát lạnh lùng trôi,
Hoàn cảnh đổi thay hết đứng, ngồi.
Thơ mới ngày càng thêm súc tích,
Gieo vần xướng họa cũng vui thôi !

Mai Xuân Thanh
( Họa thơ thầy Danh Hữu bài thơ " Đi Thôi "
Mượn vần "Lặng Lẽ Nơi Này" của thầy Mailoc )
Ngày 27 tháng 05 năm 2016







Chào Buổi Sáng - Trầm Vân


Chào Buổi Sáng

Thân chào buổi sáng bềnh bồng
Líu lo chim hót tưng bừng ngày trôi
Tay cầm giọt nắng tinh khôi
Với bàn tay chạm khoang trời mến thương
Cành hoa phượng đỏ bên đường
Cõi lòng ngan ngát mùi hương hè về
Dòng sông sóng lượn tình quê
Thênh thang gió thổi bốn bề hồn thơ
Nhớ trường xưa nhớ học trò
Nhớ trang giấy trắng thơm tho nghĩa tình
Gửi về lời chúc lung linh
Nụ cười bừng nở bình minh đón chào

        Trầm Vân





Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

Trang Nhật Ký Cuối Cùng - Vkp.Công Chúa Nhỏ


TRANG NHẬT KÝ CUỐI CÙNG  
    vkp công chúa nhỏ

Nhật ký chúng mình em ghi lần cuối
Kết thúc cuộc tình ngang trái lâu nay
Không phải tại em, anh cũng không sai
Chỉ tại hai ta có duyên không nợ!
*
Thuở mười tám khù khờ em rất sợ
Yêu đương lãng mạn với kẻ tình si
Nên bỏ qua thời tuổi mộng đẹp xinh
Hai lối rẽ cách ngăn tình vạn dặm!
*
Yêu đương ảo, tình thơ văn sâu đậm
Bối rối ngỡ ngàng khi gặp lại nhau
Lấp bấp ngượng ngùng khi mở câu chào
Phút giây đó chôn sâu vào ký ức!
*
Bao chông gai vẫn đón chờ phía trước
Mà tuổi già gấp rút đuổi theo sau
Hạnh phúc cuối cùng còn được bao lâu?
Sao lại phải van xin và vay mượn?
*
Thực tế bẽ bàng không lường trước được
Vòng xoáy cuộc đời nhiều nỗi thương đau
Ao nước lã sao bằng giọt máu đào?
Đành nuốt lệ cúi chào người lữ thứ!
*
Trang nhật ký từ đây không còn chữ...

         Saigon 19/5/2016
         Vkp công chúa nhỏ



* Người Về Thu Bỏ Đi Xa- Thuyên Huy


Người Về Thu Bỏ Đi Xa

Người về thu bỏ đi xa
Phố không còn nữa thoáng tà áo xưa
Nơi này cũng những cơn mưa
Cơn mưa ngượng ngập cơn mưa thẹn thùng
Tiếc thương chi nữa thôi đừng
Một đời ngoãnh lại ngại ngùng trách nhau
Tình lây lất tự buổi đầu
Buồn ray rứt khép nén sầu gượng vui
Đường chiều lá chết chẽ đôi
Muộn màng nắng rụng ừ thôi cũng đành
Đất trời cúi mặt buồn tênh
Ngậm ngùi thu khóc cho mình từ đây

Thuyên Huy

Cuối sân ga Geelong một chiều giữa tháng năm 2015




Kết Thành Chùm Bông - Trầm Vân


Kết Thành Chùm Bông


Câu thơ nhớ mẹ thương cha
Thấm từng giọt lệ ướt nhòa chữ câu
Đôi vai gánh nặng ơn sâu
À ơi tiếng mẹ ru sầu đỡ nâng

Câu thơ viết gửi người gần
Lỡ câu dang dở gửi lầm người xa
Chuyện xưa tình lỡ chuyến phà
Còn ngàn con sóng trổ hoa thiên đường

Câu thơ ghé lại mái trường
Mở ô cửa bụi phấn vương trắng chiều
Nhặt gom ánh mắt trong veo
Tiếng cười trong trẻo thương chèo ngày trôi

Nhặt từng chút bụi phấn rơi
Tóc dài tóc ngắn chỗ ngồi bên nhau
Nghĩa tình thương kết rễ sâu
Trổ cành phượng vĩ đỏ màu nhớ thương

Câu thơ rơi chút bồn chồn
Xế chiều tóc bạc sao hồn còn xanh
Chắc là nỗi nhớ long lanh
Nên trời thương hại kết thành chùm bông

     Trầm Vân




Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

Lặng Lẽ Nơi Đây - Mailoc

  
  
LẶNG LẼ NƠI ĐÂY
Buổi sáng ngoài hiên với tách trà ,
Mới đây mà đã một tuần qua ,
Vẫn bầy sẻ cũ bay sà xuống ,
Dáo dác tìm mồi bỗng vút xa .
Cúc vàng hàm tiếu sắp ra hoa ,
Đôi  bướm bên hoa cánh mượt mà ,
Vài nụ hồng dòn đà kết trái
Ngập ngừng hè đến nắng vàng pha.
Năm ngoái, ngoài sân dưới bóng dù,
Đê mê cháu thích giọng ông ru.
Năm nay bồng ẩm cháu vùng vẫy ,
Len lén chút buồn tựa lá thu !
Lặng lẽ nơi đây với sắc trời ,
Thời gian tan tác tóc ông rơi .
Sang năm cháu lớn thêm đôi chút ,
Lạt lẽo bên ông hết chọc cười!
Thời gian vun vút áng mây trôi
Thờ thẫn bâng khuâng dạ đứng ngồi.
Đã biết đời người là giấc mộng ,
Sao buồn vơ vẩn mãi không thôi !

               Mailoc
         Cali 5-21-16