Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Tình Em Như Đóa Pansy - Trầm Vân


Tình Em Như Đóa Pansy
Nhẹ như cánh bướm vờn xuân
Hoa pansy đẹp dịu ngần sắc hương
Đóa hoa màu tím nhớ thương
Xòe ra những cánh thiên đường tình yêu
Hướng về ký ức liêu xiêu
Tím thầm lặng tím bao điều thương mong
Hoa nghiêng ánh mắt ngóng trông
Cho ngàn giọt nắng xoay vòng bờ mi
Tình em như đóa pansy
Hương bay ngan ngát nhu mì tình qua
Bên em cứ ngỡ như là
Trong vòng tay mẹ an hòa ấm êm
Pansy màu tím dịu hiền
Chở lòng anh nhẹ qua miền chiêm bao
Bờ môi hương chạm ngọt ngào
Lời em khúc hát ca dao ru tình
        Trầm Vân




Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Đại Việt Sử Thi (Hồ Đắc Duy) Quyển I: Cương Giới Việt Nam, Từ lập quốc cho tới Hùng Vương

            Đại Việt Sử Thi Q. I  (Hồ Đắc Duy)
*
KHẲNG ĐỊNH
CƯƠNG GIỚI VIỆT NAM

Dân tộc ta từ ngày dựng nước
Giòng sử thiêng đã được viết ra
Hằng nghìn năm trước trôi qua
Nơi đây đã có quốc gia Việt Thường
Nước Việt Thường từ thời thượng cổ
Vốn nguyên là đất tổ của ta
Từ miền Dương Tử trải qua
Đến vùng Nghệ Tĩnh bao la một vùng
*
THỜI ĐẠI HỒNG BÀNG (2879 - 257 TCN)

Vua Thần Nông vốn là tộc Việt
Cháu : Đế Minh. Nối nghiệp vua cha (2879 TCN)
Rừng xanh, Ngũ Lĩnh thăm qua
Phương Nam nơi ấy gặp bà Vụ Tiên


KINH DƯƠNG VƯƠNG - XÍCH QUỶ
Cùng mỹ nhân xe duyên kết tóc
Sinh được ra Lộc Tục nối giòng
Cắm lều, dựng trại, chiêu dân
Đặt tên Xích Quỷ, Việt Nam bấy giờ
Truyền thuyết cho ông là thủy tổ
Của giòng dân Việt cổ nước mình
Hiện còn mộ tại Bắc Ninh
Cha cho nối nghiệp đất lành Nam phương

Kinh Dương Vương dựng cờ mở nước
Đất, ruộng đồng, một dãi mênh mông
Cưới người con gái Thần Long
Hạ sinh quý tử nối dòng đế vương
*
LẠC LONG QUÂN

Lạc Long Quân húy là Sùng Lãm
Cưới  Âu Cơ con gái Đế Lai
Sinh ra bọc trứng trăm người
Năm mươi theo bố về xuôi đồng bằng


Image result for Lạc Long và Âu Cơ


Đi theo cha, thẳng đường tiến tới
Bỏ núi rừng, ra mãi Biển Đông
Mẹ cha vốn giống: Tiên, Rồng
Như rừng với biển khó lòng sống chung
*
HÙNG VƯƠNG - VĂN LANG

Mãi về sau, Long Quân chọn được
Đất Phong Châu khí vượng kinh đô
Vua cho lập quốc bấy giờ
Hùng Vương xưng đế, cõi bờ định ra
Đất Phong Châu nay là Phú Thọ
Kinh thành xưa, nước củ Văn Lang
Đế đô giòng tộc Hồng Bàng
Đến nay di chỉ vẫn còn dấu chân

Nước Văn Lang, nhìn ra Đông Hải
Động Đình Hồ ở mãi Bắc phương
Bờ Tây : Ba Thục chắn đường
Phía Nam giáp nước Hồ Tôn của Chàm
Chia đất nước ra làm mấy bộ
Lấy Phong Châu làm chỗ trung quân
Việt Thường, Ninh Hải, Cửu Chân
Hoài Hoan, Giao Chỉ, Bình Văn, Dương Tuyền

Miền Vũ Dịch, Chu Diên, Cửu Đức
Miền Tân Hưng, Phúc Lộc, Vũ Ninh
Ngoài xa Lục Hải mấy thành
Bên trong Lạc Tướng vây quanh bên ngài

Người Bách Việt chen vai sát cánh
Sống quây quần bên cạnh sông Lô
Đất, rừng trù phú trời cho
Dân chuyên nông nghiệp, rành đồ gốm nung

Nền Văn Hóa Đông Sơn rực rỡ
Trải dài từ Phú Thọ Nghệ An
Đến vùng sông Mã, sông Lam
Lan qua đến tận Vân Nam, Thái, Lào

Vùng Quảng Tây, địa đầu Trung quốc
Ảnh hưởng nhiều văn hóa Đông Sơn
Dấu tích nay vẫn hãy còn
Vào thời đồ sắt, đồ đồng đến nay

Văn hóa này còn nhiều mật thiết
Với toàn vùng phát triển chung quanh
Như nền văn hóa Sa Huỳnh
Vẫn còn di chỉ, mộ thuyền ngày xưa
  
Gò Ma vương bây giờ còn dấu
Được nhiều nhà nghiên cứu xác minh
Từ thời sơ sử Sa Huỳnh
Trên vùng đất tỉnh Quảng Bình vào trong

Sông Mê Kông Óc Eo kỳ lạ
Muối Ô Chùa trước cả ngàn năm
Sau thời văn hóa Gò Mun
Cũng là di chỉ cùng chung một thời

Thủa bấy giờ ai người cũng biết
Việc cúng giỗ là việc tổ tiên
Biết đúc đồng, biết luyện kim
Biết dùng tục vẽ lên trên da người

Thuật xâm mình tránh loài thủy quái
Để thuồng luồng  lầm loại với nhau
Dân ta có tục ăn trầu
Nhựa cây cánh kiến làm dầu nhuộm răng
Vào cuối đời Vua Hùng thứ sáu
Phù Đổng hương có cậu con trai
Lên ba chẳng nói chẳng cười
Nghe tin giặc đến cho mời sứ vô

Tâu Hoàng Thượng : “ Xin cho thảo tặc
Sẽ đánh nhừ tan tác giặc Ân
Xin đúc ngựa sắt roi thần
Để làm vũ khí đánh quân bạo tàn”



Rồi vươn vai, xua tan lũ giặc
Xong, quay về đến đất Sóc Sơn
Áo nhung bỏ lại bên đường
Dấu chân Phù Đổng Thiên Vương hãy còn

Đời Thành Vương, vua sai đem lễ (1062 TCN)
Biếu nhà Chu : Bạch trĩ vũ mao
Mở đầu hai nước bang giao
Chu công đáp lại , xe trao đưa về

Nàng Mị Nương muôn bề sắc sảo
Trai Thục bang kỉnh báo cầu thân
Vua Hùng hỏi ý quần thần
Xét rằng bên Thục mười phân đáng ngờ
Việc hôn nhân chẳng qua là định
Dùng mưu ngầm thôn tính Văn Lang
Vua Hùng đã biết ý gian
Lựa lời từ chối Thục Vương việc này

Lại treo bảng kén tài phò mã
Ai nhanh chân sẽ gả Mị Nương
Sơn Tinh dậy sớm lên đường
Chậm chân chàng Thủy đau thương hận thầm

Thủy Tinh thề, mỗi năm làm lụt
Ra oai thần mưa trút nước dâng
Thục Vương xấu hổ còn hơn
Dặn cho con cháu quyết tâm trả thù

(Còn tiếp)


Xuân Trời và Xuân Lòng - Trần Văn Dật & Bài họa của Hoàng Đằng



XUÂN TRỜI VÀ XUÂN LÒNG

Đông đã qua và Xuân lại về
Cảnh quan thay đổi cả giang khê ([1])
Thắm tươi hoa lá, ai ngây ngất
Rộn rã không trung, én xập xè
Chợ búa lấn chen, bao kẻ sắm
Phố phường len lách, lắm người đi
Xuân Trời luôn điểm trang hoàn vũ ([2])
Biền biệt Xuân Lòng… khiến tái tê.

          Vĩnh Long, 28-01-2018
                Trần Văn Dật



([1]) Giang khê: Cảnh sông nước (Giang: Sông; Khê: Khe).
([2]) Hoàn vũ: Vũ trụ, trời đất.


Hoạ thơ "Xuân trời và xuân lòng" của Trần Văn Dật:

Vài nụ mai khoe... xuân đã về.
Mặt trời giấu mặt... lạnh sơn khê.
Xác thân tàn tạ... buồn da diết!
Phường phố phô trương... rộn xập xè!
Bạn cũ nhìn quanh... vời vợi ngóng!
Bồ xưa nhớ lại... ngái xa đi!
Trước thềm, tựa ghế... lim dim mắt.
Mấy ngón tay chân... rét buốt tê ./.

Hoàng Đằng
30/01/2018 (14/Chạp/Đinh Dậu)



* Món Quà Giáng Sinh - Đào Anh Dũng

Món Quà Giáng Sinh
đào anh dũng

Nguyệt San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
Số 377, tháng 1/2018

1.
Đội nón, mang giày, ngồi chờ gần mười phút mà chưa thấy bóng dáng của bà xã, ông Ánh liếc mắt nhìn cái đồng hồ treo tường, lắc đầu, gọi lớn tiếng:
“Bà ơi! bảy giờ ba mươi rồi, đến nhà trường gặp cháu chứ có phải đi ăn đám cưới đâu mà bà sửa soạn kỹ quá vậy!”
Không nghe bà trả lời, ông định hối thêm một lần nữa nhưng sực nhớ tối hôm qua nhiệt độ xuống khá thấp, trừ hai độ F, nên ông nói:
“Tui ra garage đề xe cho ấm đó nhen!”
Khi ấy, bà mới trả lời:
“Ừa, mình cho tui năm phút nữa.”

Hôm nay, ông bà Ánh đi nhà thờ Các Thánh để gặp đứa cháu nội là Ái Liên (Adelyn), cùng nhau tham dự một chương trình đặc biệt tại nhà trường giáo xứ. Hàng năm, trước lễ Giáng Sinh khoảng hai tuần, trường học tổ chức một buổi sinh hoạt giữa học sinh và quý ông bà của chúng, có tên là “Nửa Ngày với Ông Bà”. Chương trình gồm có lễ Misa bắt đầu vào lúc tám giờ sáng, sau đó là một giờ với cháu trong lớp học, nửa giờ giải lao với cháu trong phòng ăn của học sinh, rồi thêm một giờ nữa trong lớp.
Ái Liên năm nay học lớp hai. Năm rồi là năm đầu tiên cháu học ở trường Các Thánh nên ông bà Ánh tế nhị nhường cho ông bà sui gái tham dự chương trình này trước, năm nay đến phiên của ông bà.

Bà Ánh bước lên xe, ngồi vào chiếc ghế đã ấm, liếc mắt nhìn ông, cười và nói, ngụ ý chọc quê ông:
“Đi có mười phút là tới nhà thờ mà từ sáng lão nội đã thức dậy sớm chuẩn bị rồi. Coi bộ nôn nóng gặp cháu lắm đó nhen!”
Không nói không rằng, ông Ánh chăm chú lái lui chiếc xe ra đường rồi bấm nút đóng cửa nhà xe lại. Hàng cây hai bên đường trơ trụi lá, tuyết trắng phủ đầy bờ lề. Trời trong xanh nhưng thật lạnh, may mà ông đã nổ máy xe, mở sưởi cho ấm ghế, ấm xe trước rồi. Một lát sau, ông mới trả lời bà:
“Nôn nóng cái gì! Tuần nào mà mình không gặp chị em chúng nó, ngày nào mà không Facetime! Tui chỉ sợ trời lạnh, đường đông đá có tai nạn rồi kẹt xe. Mình không tới đúng giờ, cháu nó chờ tội nghiệp.”
“Thiệt không đó! Ngày nào chị em chúng nó chưa kịp Facetime thì ông nội đã gọi rồi. Đúng là già rồi mê cháu, quên luôn cả vợ!”
Ngồi kế bên, nghe bà nói đùa với chút mỉa mai như vậy, ông Ánh phì cười vì ông biết bà nào có thua ông về chuyện mê cháu. Sống đến tuổi này ông phải công nhận tổ tiên mình nói đúng: “Trẻ cậy cha, già cậy con.” Nhưng, “cậy” đây là cậy trông vào lòng quan tâm và tình thương của con cháu mà thôi. Theo sự nhận xét của ông Ánh, thời buổi này đa số quý ông bà lớn tuổi  đều có hưu bổng hay trợ cấp xã hội nên họ không phải sống nương tựa vào sự giúp đỡ tài chánh của con cái. Họ cũng không ở chung nhà với gia đình con cái vì chúng đã nên bề gia thất và chúng có một cuộc sống riêng tư. Lẽ dĩ nhiên có những hoàn cảnh ngoại lệ, cha mẹ già sống chung với con cái để tiện việc phụ giúp chăm lo đàn cháu hoặc ngược lại. Nghĩ đến riêng phận vợ chồng mình, ông Ánh nhận thấy hạnh phúc của ông bà bây giờ là nụ cười và tình thương của những đứa cháu.

2.
Sau lễ Misa Ái Liên nắm tay dẫn ông bà nội đến lớp học của cháu. Gặp cô giáo cháu đưa tay, giới thiệu ngay:
Miss Jankowski, this is my ong noi and ba...” (Chào cô Jankowski, đây là ông nội của em và...)
Rồi nó bụm miệng nói:
Oops! I’m sorry. This is my grandpa and this is my grandma.” (Ô, xin lỗi cô, đây là ông nội và bà nội của em.)
Cô giáo Jankowski niềm nở bắt tay chào, chúc ông bà Ánh có một buổi sinh hoạt thật vui với cháu, rồi cô hỏi Ái Liên, giọng của cô đượm chút ngạc nhiên:
Adelyn, so you speak Vietnamese?” (Ái Liên, thì ra em biết nói tiếng Việt?)
Con bé mỉm cười, vừa đưa ngón tay cái và ngón tay trỏ làm dấu vừa trả lời:
Yes I do, Miss Jankowski, but only a few Vietnamese words.” (Dạ thưa cô Jankowski, em biết nhưng chỉ có vài chữ Việt thôi.)
Keep learning Vietnamese! I wish I could speak some Polish with my grandparents when I was little like you.” (Em hãy tiếp tục học tiếng Việt! Ước gì cô nói được vài tiếng Ba Lan với ông bà của cô khi cô còn nhỏ tuổi như em.)

3.
Ông bà Ánh hỏi thăm cháu về các sinh hoạt trong lớp học, đọc sách cho cháu nghe, đi ăn bánh ngọt, uống nước với cháu ở phòng ăn, mua cho cháu vài quyển sách truyện nhà trường bán để gây quỹ học bổng cho học sinh nghèo, rồi trở lại lớp học. Trong giờ kế tiếp này của buổi viếng thăm, ông bà thay phiên giúp cháu làm một số bài toán đố với phép tính cộng, trừ, nhơn, chia.

Thế rồi chuông reo cùng với thông báo trên loa phát thanh rằng chương trình “Nửa Ngày với Ông Bà” sẽ chấm dứt trong vòng mười phút. Ái Liên nhăn mặt tỏ vẻ nuối tiếc sao thời gian trôi quá nhanh. Ông Ánh vò đầu cháu, chưa kịp hẹn sẽ tiếp tục đọc sách, giúp cháu làm bài khi ông bà ghé nhà thăm cháu vào cuối tuần thì Ái Liên đứng lên và nói cháu có một món quà  Giáng Sinh tặng cho ông bà. Cháu kéo học tủ, lấy ra hai hộp nhỏ bọc giấy hoa và trịnh trọng đặt vào tay ông bà. Mở ra xem, ông bà Ánh thấy mỗi hộp quà có một gói bọc vải, cột nơ màu xanh và đỏ với tấm nhãn đề chữ “Grandpa Tran” và “Grandma Tran”. Bà Ánh bóp nhẹ bọc vải, thấy nó cứng như đá, hỏi cháu cái gì vậy. Ái Liên mỉm cười, nói: “Ba noi, they are prayer rocks.” (Bà nội ơi, chúng là những viên đá kinh nguyện). Ông Ánh cầm gói quà, lật qua lật lại, đầu óc ông nghĩ đến những viên đá có khắc những câu châm ngôn ông thấy thiên hạ đăng trên Internet nên ông âu yếm hỏi cháu rằng, hòn đá quá nhỏ, mắt nội yếu rồi, làm sao nội đọc bài kinh viết trên đá cho được. Cháu cười thật giòn, nói không phải vậy đâu nội ơi, rồi cháu giải thích rằng hôm nay về nhà nội hãy để viên đá này trên gối; buổi tối khi nội nằm ngủ, đầu của nội sẽ đụng nó và nó sẽ nhắc nội đọc kinh tối; đọc kinh xong, nội hãy để nó dưới sàn nhà; buổi sáng thức dậy nội sẽ đạp trúng nó và nó sẽ nhắc nội đọc kinh sáng. Nghe cháu giải thích xong, ông Ánh cười sung sướng, cám ơn cháu, còn bà thì lộ vẻ cảm động, khen cháu giỏi, nắm tay cháu, đặt một nụ hôn trên trán cháu rồi bà nắm tay ông, đề nghị ba người đọc cùng một kinh Kính Mừng trước khi ông bà ra về.

Chuyện chỉ có thế mà nó làm ông Ánh trầm tư suy nghĩ trong lúc lái xe về nhà. Sau khi Ái Liên giải thích cùng ông bà ý nghĩa của món quà, ông có liếc sang một vài bàn học bên cạnh cháu, các bạn của cháu cũng tặng quà cho ông bà của chúng, nhưng đó là những bức tranh tô màu, chứ không phải những viên đá kinh nguyện. Ông đoan chắc rằng cô giáo đã gợi ý cho các học sinh tự tay làm những món quà, nhưng tại sao Ái Liên lại chọn món quà thật đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa như thế? Một ý nghĩ loé ra trong đầu, ông sẽ bỏ giấc ngủ trưa, mở chiếc iPad và mở lòng mình ra. Ông sẽ dùng lời giải thích của đứa cháu để cảm tác một bài thơ và ông sẽ dùng nó để dạy cháu tiếng mẹ đẻ của mình...

4.
“Ủa, tui tưởng mình lên Facebook một chút rồi đi nghỉ trưa, không dè ngồi ôm cái iPad cho tới bây giờ! Tối ngày ôm cái iPad, bỏ vợ nằm chèo queo một mình.”
Ông Ánh giựt mình, thấy bà xã đang đứng kế bên mỉm cười nhìn ông. Đồng hồ trên tường chỉ ba giờ mười lăm phút. Một vệt nắng xế trưa dọi vào từ cửa sổ, in một lằn dài trên mặt bàn mà ông nào có để ý.
“Tui vừa làm xong một bài thơ, cảm tác từ ý nghĩa của món quà Giáng Sinh cháu mới tặng mình. Tui còn đang đọc đi đọc lại xem có sai vần, lạc điệu, lạc ý không.”
Bà Ánh ngồi xuống chiếc ghế sa-lông, ngay kế bên ông. Ông đưa chiếc iPad cho bà đọc bài thơ như sau:

Viên Đá Kinh Cầu

Một viên đá vô giác
Một hòn sỏi vô tri
Nhưng tôi có thể giúp
Bạn sống một cuộc đời
Thành tâm và thiện chí

Hãy để tôi trên gối
Buổi sáng bạn lên đường
Hoà mình trong cuộc sống
Lặn lội dưới ánh dương

Chiều về, màn đêm xuống 
Ngả lưng nghỉ trên giường
Gặp tôi, bạn sẽ nhớ
Câu kinh nguyện yêu thương

Lời Chúa, ta suy gẫm
Tình Mẹ, ta khắc ghi
Thánh thiện, ta nguyện sống
Cho đến ngày ra đi
Về nơi sáng danh Chúa

Đọc xong kinh buổi tối
Bạn đặt tôi dưới sàn
Trước khi an giấc ngủ
Trong ân tình Chúa ban

Thức dậy, bạn cất bước
Giẫm phải viên đá này
Gặp bạn, tôi sẽ nhắc 
Lời kinh nguyện ban mai

Sáng, để tôi trên gối
Tối, đặt tôi dưới sàn
Tôi sẽ luôn giúp bạn
Sống một đời bình an, 
Trong tình yêu Thiên Chúa.

Bà Ánh đọc xong bài thơ, chơm chớp cặp mắt, coi bộ ưng ý lắm, nhưng bà lại ‘phán’ rằng:
“Ừa, viết gì thì nhớ đó nhen. Nhớ siêng năng đọc kinh chứ đừng có ngồi đó mà viết lách, viết một đàng làm một nẻo.”

Nhưng ông Ánh không phiền bà xã một chút nào vì, sau hơn ba mươi mấy năm chung sống, ông đi guốc trong bụng của bà. Tánh của bà là vậy, hay chọc ghẹo ông và không bao giờ khen ông, sợ ông mang bệnh “number one”. Ông ôm vai, kéo bà lại gần, bà ngã đầu vào vai ông, rồi bỗng nhiên cả hai người không hẹn mà cùng nói câu: “Tạ Ơn Chúa!” 

đào anh dũng
Minnesota, Mùa Vọng 2017





* Xuân... Xuân... Xuân - Mai Xuân Thanh


Xuân... Xuân... Xuân

Thời khắc qua có bao giờ trở lại
Xin nhớ cho là xuân bất tái lai
Xuân đứng đầu lạnh lùng trôi đi mãi
Thiện căn mùa xuân sắc một bông mai

Mỏi gối tam cấp chùa mùng một Tết
Đạo ở đời hoa nở đẹp nhiệm mầu
Quỳ khấn nguyện... hương thiền hết khổ đau
Đường phúc huệ vào cửa tu thấm mệt

Bể tình đây sương khói tỏa mịt mù
Sắc sắc không không nghìn thu ngờ nghệch
Vào " chân như " tâm niệm mở lòng buông
Nghiệp trần trả nợ thôi hết tai ương

Nơi đài sen sẽ đoạn đứt hồng trần
Tu tiên sửa tánh ngày xuân trở về
Bỏ đi sân hận xa rời bến mê
Tìm nơi thanh tịnh nghĩ bề an cư

Hơn thất thập ưu phiền ta dẹp bỏ
Tự xác định mình vàng võ tấm thân
Câu kinh tiếng kệ Đạo tràng nghỉ chân
Xuân nay đổi mới trong ngần thế gian ...

Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 01 năm 2018



Tháng Giêng Thắp Nến Nhớ Thương - Trầm Vân



Thắp Nến Nhớ Thương
Tháng Giêng thắp nến đau thương
Hoàng Sa giặc chiếm sóng hờn dâng lên
74 chiến sĩ hy sinh
Hồn trên mộ sóng bồng bềnh xót xa
Nỗi đau thắp nến tháng Ba
Gạc Ma giặc chiếm máu nhòa biển xanh
64 chiến sĩ bỏ mình
Hồn thiêng quấn quít bóng hình quê hương
Bao năm lòng thắp nến buồn
Hận quân xâm lược nào buông trong lòng
Bóng Trần Hưng Đạo oai phong
Bạch Đằng chiến thắng lẫy lừng nào quên
Lời người xưa dặn cháy tim
Giữ từng tấc đất giữ bền chí cao
Cám ơn những giọt máu đào
Của người chiến sĩ chắn rào xâm lăng
Biển xanh mộ sóng anh nằm
Có hồn non nước ngàn năm vẫy chào
Biển trời hát khúc ca dao
Ru anh tiếng sóng dạt dào tình quê
Lệ buồn đưa tiễn anh đi
Quê hương nghiêng đón anh về lòng dân
Chắp đôi tay khấn nguyện thầm
Các anh vui cõi Vĩnh Hằng bình an
Quê hương từng cánh lúa vàng
Từng con phố đến xóm làng nhớ anh

       Trầm Vân



Thứ Ba, 30 tháng 1, 2018

* Tạ Lỗi Cuối Năm - Đỗ Chiêu Đức & Xuân Tha Thứ - Mai XThanh

     TẠ LỖI CUỐI NĂM
Thiên hữu tứ thời thủ thị xuân,
Nhân sanh bách hạnh tránh sao lầm.
Bon chen cuộc sống cao tai tiếng,
Thơ thẩn thi ca ngạo cỏi trần.
Thất thố phật lòng luôn ái ngại,
Khoan dung hả dạ mãi trong ngần.
Cuối năm tam tỉnh ngô thân lại,
Tạ hết bạn thơ nhẹ tội đần !

           Đỗ Chiêu Đức


      Xuân Tha Thứ

Đất trời thời tiết nhất mùa xuân
Tánh thiện con người có lúc lầm
Tuổi trẻ hăng say nơi cõi tục
Cao niên chậm chạp chốn dương trần
Mất lòng bằng hữu luôn lo lắng
Phật ý thầy cô cũng ngại ngần
Tháng tận năm cùng xin hỉ xã
Vườn thơ thông cảm lỗi ngu đần...

Mai Xuân Thanh
Ngày 26 tháng 01 năm 2018