Thứ Năm, 8 tháng 1, 2026

Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất) - Chương 25: Hãy Về Bên Nhau

 

           

Đời Thủy Thủ III

             Chương 25: Hãy Về Bên Nhau

Sau hai tuần chập chững vào nghề… gõ đầu trẻ, sau những đêm cặm cụi soạn bài giảng, những ngày phải nhớ, phải nói liên miên, Như Oanh cảm thấy rã rời. Tối thứ Bảy, nàng lên giường sớm, tự nhủ sẽ ngủ một giấc dài thẳng cánh.
Ánh nắng sớm của sáng Chủ Nhật len qua khe cửa, thắp sáng căn phòng nhỏ yên tĩnh. Những hạt bụi lấp lánh, chậm rãi trôi trong không gian, như đang khiêu vũ trên hình dáng còn chìm trong giấc ngủ say nồng.
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, dồn dập và khẩn thiết, xé toạc sự tĩnh lặng mong manh. Như Oanh giật mình tỉnh giấc, mắt còn nặng trĩu nhìn về phía chiếc đồng hồ báo thức: chín giờ. Giờ này, ngày này… thường là Vinh đến.
Một nỗi mệt mỏi lẫn chán chường lan tỏa khắp người nàng. Có nên tiếp không? Nàng chỉ muốn được yên.

Còn đang phân vân, chưa kịp quyết định, tiếng gõ lại vang lên lần nữa, và một giọng nói quen thuộc, rành rọt cất lên:
– Dậy đi. Ngọc Lan đây. Tao vô nghe.
Giọng nói ấy như một luồng gió mát thổi tan mọi uể oải. Như Oanh mừng rỡ kêu to:
– Vô đi!
Nàng tỉnh ngủ hẳn, ngồi bật dậy đúng lúc cánh cửa bật mở. Ngọc Lan, với mái tóc dài buông lơi và áo dài xanh thanh nhã, bước nhanh vào. Chẳng khách sáo, nàng nhẹ nhàng đóng cửa rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn học, thở ra một hơi dài.
Như Oanh vồn vã, giọng còn ngái ngủ:
– Về hồi nào vậy?
– Tối hôm qua. Về trễ, không đến mày ngay được nên hôm nay đến sớm.
– Dạy học ở Long An sao rồi?
Ngọc Lan đáp, vuốt mái tóc còn lòa xòa:
– Học trò hiền lành lắm. Ở trọ chung với mấy cô giáo, ăn cơm tháng. Cũng tạm yên thân.
Như Oanh hạ giọng, cười nói:
– Thế… đã có người mới của chốn mộng mơ mới chưa?
Ngọc Lan mỉm cười, lắc đầu:
– Chưa! Thầy giáo già thì quá già, thầy trẻ thì quá trẻ!

Từ ngày vào Đại học Sư Phạm, Ngọc Lan đã trải qua vài mối tình. Khi không còn đồng cảm, nàng thẳng thừng rút lui, không níu kéo. Như Oanh vẫn thầm ngưỡng mộ sự minh bạch ấy của bạn. Chính vì vậy, nàng đang mong gặp bạn để nhờ gỡ mớ rối bời trong lòng mình.
Nàng thở dài, nói:
– Đang mong gặp mày để nhờ gỡ rối tơ lòng đây!
Ngọc Lan tròn mắt:
– Sao? Mày với anh chàng Vinh duyên tình trục trặc à? Tưởng định xong ngày đám hỏi rồi chứ?
Như Oanh cười buồn:
– Chuyện dài, để tao rửa mặt cái đã.

Như Oanh rời giường. Ngọc Lan đưa mắt nhìn quanh gian buồng quen thuộc của bốn năm hai đứa từng ngồi học chung, từng tâm sự đến tận khuya. Những bức tranh trên tường vẫn như ngày nào. Mona Lisa với nụ cười bí ẩn, Cô gái với đôi khuyên tai bằng ngọc trai lấp lánh ánh mắt xuyên thấu tâm can và Thiếu nữ bên hoa huệ của Tô Ngọc Vân mang vẻ đẹp dịu dàng thuần khiết. Những kỷ niệm của thời sinh viên bỗng ùa về, đẹp, lặng lẽ…
Như Oanh trở lại, giọng trầm buồn:
– Tao và Vinh tuyệt giao rồi!
Ngọc Lan ngồi thẳng dậy:
– Hả? Mày nói chơi chắc?
– Không. Trăm phần trăm!
Ngọc Lan trố mắt nghiêng người về phía trước, hỏi dồn:
– Chuyện gì đã xảy ra đến nông nỗi ấy? Anh ta có bồ khác à?
Như Oanh lắc đầu, giọng chán nản:
– Được như vậy, tao càng mừng. Đàng này…

Như Oanh kể lại chi tiết cuộc cãi vã lần cuối, Ngọc Lan nghe mà lòng trĩu nặng, ngao ngán lắc đầu:
– Không ngờ anh chàng có ý tưởng tầm thường và hẹp hòi đến vậy. Mày đã quyết định đúng. Nhưng liệu anh ta sẽ chịu buông tha?
Như Oanh cắn môi:
– Không chịu cũng phải chịu.
– Nếu tuần sau anh ta đến, mày có tiếp không?
– Không.
– Dù là… lịch sự mời một ly nước?
– Cũng không!
Ngọc Lan hài lòng với thái độ kiên quyết của bạn, cười hỏi:
– Mọi sự chỉ vì anh chàng Thiện?
Như Oanh ngơ ngác:
– Thiện nào?
– Anh chàng Thiện của đêm nghe ca nhạc chứ Thiện nào! Đừng giả mù sa mưa.
Như Oanh bật cười:
– Tưởng gì! Chỉ là một khuôn mặt trong đám đông.
Ngọc Lan chớp mắt tinh nghịch:
– Không Thiện thì là hạm trưởng. Hạm trưởng gì quên rồi?

Như Oanh nghe xao xuyến. Ngọc Lan đã nhắc đến đúng người nàng đang cần thổ lộ. Nàng nhìn bạn, nói nhỏ:
– Chính vì người đó mà tao cần mày làm cố vấn.
– Rắc rối đến vậy mà sao tao chả biết gì về anh chàng đó?
– Có thì giờ đâu mà kể. Đã tính kể khi nghe ca nhạc, nhưng rồi bận… nhảy đầm. Ngày hôm sau thì mày đã đi Long An rồi!
Ngọc Lan hào hứng dịch ghế lại gần:
– Thì giờ đang có thừa. Kể đi!
Như Oanh dông dài cho hai buổi gặp gỡ ngắn: buổi tối dạ tiệc ở nhà người chị, và buổi xế chiều trên bãi biển. Đó là một người không hào nhoáng nhưng rắn rỏi, điềm đạm, nói năng thẳng thắn và sâu sắc. Rồi, trong phút bốc đồng khi chia tay, một lời hứa buột miệng thốt ra.
Thấy Ngọc Lan chăm chú lắng nghe, đôi mắt mở to đầy hứng thú, Như Oanh hăng hái tiếp tục:
– Tao tưởng sau khi về Sài Gòn, bên cạnh Vinh, cơn rung động nhỏ nhoi ngoài bãi biển sẽ tự tan. Nhưng không ngờ… chính Vinh lại tạo điều kiện cho tao nhớ Võ Bằng thêm hơn. Một hình bóng mới đến, một cuộc tình vừa tan, khiến tao ngơ ngẩn. Nếu giữ lời hứa với Võ Bằng, tao thấy có một cái gì đó không ổn…

Ngọc Lan vươn tay nắm lấy tay bạn, siết nhẹ:
– Hỏi thật lòng, mày nhớ anh chàng nhiều không?
Như Oanh nhìn ra cửa sổ, giọng trầm xuống:
– Lúc nào rảnh rỗi là nhớ. Càng rảnh càng nhớ. Nhất là những lúc yên tĩnh, trước khi chợp mắt, hay vừa thức giấc. Hình ảnh cứ hiện ra cùng giọng nói, nụ cười.
Ngọc Lan reo lên:
– Vậy là “tiếng sét ái tình” rồi còn gì nữa!
Như Oanh nhăn nhó:
– Không! Chỉ nhớ nhiều sau khi chia tay với Vinh. Và chính vì cuộc chia ly làm tao sợ. Sợ yêu quá vội vàng để rồi lại vướng phải không đúng người. Nhưng cũng sợ vì đáp ứng quá chậm chạp mà vuột mất người có thể là… người trong mộng.
Ngọc Lan lắc đầu, giọng đầy kinh nghiệm:
– Sợ toàn những chuyện vớ vẩn. Nên bắt chước tao đi. Cứ thuận theo thời thế – gặp thời thế thế thời phải thế. Thấy thích, thấy hợp thì nhào vô cái rụp. Thấy không thích, không còn hứng thú nữa thì cái rụp rút lui. Như mày vừa dũng cảm bỏ Vinh đấy thôi. Giờ thì hãy mạnh dạn tiến tới. Hãy viết thư cho chàng ta, hò hẹn gặp mặt đi.

Như Oanh vẫn còn do dự, ngón tay vân vê cây viết:
– Đã hứa thì chắc chắn phải viết rồi. Nhưng… sợ nếu ngỏ ý mong gặp lại, thì nghe có vẻ như tao… tự hạ giá mình quá thấp!
Ngọc Lan bật cười giòn tan, vỗ nhẹ lên đùi:
– Bạn ơi là bạn! Tình cảm xuất phát từ trái tim, từ cảm xúc chứ đâu phải từ cái bàn cân hay thước đo! Có yêu, có nhớ, có muốn gặp thì cứ nói thật. Giả tạo mới là tự hạ thấp mình.
Như Oanh thở dài:
– Đành là vậy… Nhưng tao muốn nhờ mày giúp ý kiến về lá thư gửi cho Võ Bằng. Tao đắn đo, viết đi xé lại cả tuần rồi mà không biết viết sao cho không tỏ ra quá hối hả, cũng không quá hững hờ.
Ngọc Lan lại lắc đầu, nhưng lần này với vẻ dịu dàng, nghiêm túc hơn:
– Oanh này, quan trọng nhất vẫn là lòng mình thật sự muốn gì. Hãy viết theo trái tim của mày.
Ngọc Lan đứng bật dậy, mặt rạng rỡ, hối thúc:
– Lại ngồi đây… và viết…

Như Oanh bước lại bàn học, rút tập giấy trắng tinh từ hộc kéo. Nàng cầm cây viết mà nỗi lo lắng mơ hồ lại trào dâng. Nàng ngước nhìn bạn, giọng đầy bất an:
– Viết thế nào đây? Bắt đầu từ đâu?
Ngọc Lan khoanh tay, ra dáng suy tư một lúc, rồi chậm rãi nói:
– Chúng mình đều là giáo sư Việt văn, nghĩa là văn chương chữ nghĩa bề bề, nhưng tao là người ngoại cuộc, biết gì mà cố vấn. Chính mày phải viết bằng cảm xúc thật của riêng mày.
Như Oanh nhìn tập giấy, nghĩ suy. Ngọc Lan khuyến khích:
– Cứ viết đi, lời ra ý cũng tuôn theo.
Như Oanh áp ngòi viết xuống trang giấy. Hơi thở chậm lại. Rồi từng con chữ hiện ra, chậm rãi, cẩn trọng, thấm đẫm những rung cảm từ con tim.

Sài Gòn, sáng Chủ Nhật…

Anh Võ Bằng thân mến,

Hy vọng lá thư này tìm đến anh, bất kể anh đang ở nơi nào, giữa biển khơi hay vùng đảo xa xôi. Mong anh luôn giữ vững tay lái, bình an vượt qua mọi con sóng dữ.

Anh còn nhớ lời Như Oanh hứa trước khi chúng ta chia tay vào buổi chiều duyên hải? Từ ngày về Sài Gòn, Như Oanh đã cân nhắc kỹ càng, nghiêm túc về con đường tình cảm của chính mình. Và giờ đây, Như Oanh muốn thông báo với anh một cách chân thành nhất: lễ hỏi dự trù với người yêu bốn năm đã vĩnh viễn hủy bỏ.

Xin anh đừng vội nghĩ rằng anh là nguyên nhân khiến Như Oanh bị coi là kẻ bất nhất. Không, không phải vậy. Thật lòng, Như Oanh vẫn từng ước mong mình có thể tiếp tục gần gũi và yêu thương anh ấy nhiều hơn. Nhưng một sự việc bất ngờ đã xảy đến, như một tấm gương, giúp Như Oanh có dịp nhìn lại lòng mình một cách rõ ràng hơn. Và Như Oanh nhận thấy, thật khó để có thể tiến tới một kết cuộc hạnh phúc trọn vẹn. Không phải vì không thiết tha, mà bởi không thể nào kéo dài cả cuộc đời bên cạnh người có quan niệm sống hoàn toàn trái ngược với mình.

Giờ đây, khi gánh nặng tinh thần ấy đã được trút bỏ, Như Oanh thấy cả thể xác lẫn tâm hồn đều nhẹ nhõm lạ thường. Và cũng chính trong sự nhẹ nhõm này, Như Oanh nhận ra đã đến lúc cần giữ trọn lời hứa với anh…

Khi nào công việc nơi đảo xa của anh hoàn tất, trở về Sài Gòn, nếu anh thấy thuận tiện và… cũng muốn có một buổi gặp mặt, chúng ta có thể cùng ngồi lại bên nhau. Sẽ vẫn có ly cà phê phin đậm đà cho anh và ly nước dừa mát lành cho Như Oanh như lần chúng ta cùng ngồi nơi quán Sóng ven biển. Và chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn để tiếp tục câu chuyện “tình duyên hải” còn đang dang dở.

Như Oanh mong rằng, cuộc gặp gỡ – nếu có – sẽ giúp tình cảm của chúng ta tìm được đúng vị trí của nó: hoặc là mở ra một chân trời hạnh phúc thật sự, hoặc là dứt khoát, thanh thản khép lại như lần Như Oanh vừa khép lại.

Nghe nói Phú Quốc sắp trải qua cơn bão cuối mùa. Cầu mong cho Rạch Gầm và thủy thủ đoàn của anh luôn an toàn, sớm về cập bến căn cứ.

Thân mến,
Huỳnh Như Oanh

(Địa chỉ: …)

Viết xong, Như Oanh lặng lẽ đọc lại một lần rồi trao cho bạn. Ngọc Lan cầm lá thư, chăm chú đọc từng dòng, đôi mày đôi khi nhíu lại, đôi môi đôi khi mỉm cười. Trái tim Như Oanh đập thình thịch đợi chờ.
Cuối cùng, Ngọc Lan ngẩng lên, gật đầu kiểu cô giáo hài lòng:
– Chân thành, tế nhị, rõ ràng, không cần thêm gì nữa.
Như Oanh nhắm mắt lại, thở ra một hơi nhẹ nhõm. Một cảm giác êm đềm, ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực. Trong khoảnh khắc ấy, nàng như thấy hình ảnh Võ Bằng hiện ra trước mắt với nụ cười hiền hòa. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác bất an chợt đến, như ngọn gió đại dương bất ngờ tạt qua. Nàng mở mắt, hỏi khẽ:
– Giả sử thư bị thất lạc?
– Không đâu. Gửi KBC cho chị mày, chỉ sớm hay muộn.
– Giả sử anh ấy nhận được thư, mà không đến… thì sao?
Ngọc Lan cười giòn:
– Thì cũng chẳng sao cả. Mày đã sống thật lòng! Nếu không có duyên hải, thì chờ… duyên thiên.
Như Oanh như không nghe câu cợt đùa của bạn. Nàng trông ra cửa sổ, nơi bầu trời Sài Gòn sáng Chủ Nhật trong xanh. Một dáng mây trôi chầm chậm như con tàu đang hải hành. Nhưng đang ra khơi hay về bến? Nàng không rõ…

Vũ Thất

(Còn tiếp)









            

Không có nhận xét nào: