
Ánh sáng hồng của hoàng hôn kéo một vệt dài trên mặt biển, lao xao như dải lụa mềm tan vào sóng nước. Gió lồng lộng vụt qua dây cờ kêu phành phạch, từng đợt mát rượi phả vào đài chỉ huy mang theo cảm giác an ủi mong manh của buổi chiều sắp tàn.
Rạch Gầm rời điểm neo tiến hành tuần tiễu trục Hòn Khoai – Thổ Châu. Đây là trục kiểm soát mọi tàu bè nhập vào lãnh hải phía tây Miền Nam, một trục then chốt nhưng thầm lặng và thường xuyên tiềm ẩn hiểm nguy. Tuy tầm xa radar mỗi chiến hạm là 30 hải lý, đủ thời gian chuẩn bị ứng phó xâm nhập, nhưng trở ngại lớn là thời tiết và không đủ chiến hạm bao vùng cho một trục dài 140 hải lý. Trong tương lai, hy vọng có thêm nhiều phương tiện…
Khi Rạch Gầm ra khỏi vùng san hô nguy hiểm, Võ Bằng viết nhật lệnh tuần đêm, giao trách nhiệm tuần hành cho Trung Úy Đặng Thành Tài rồi rời đài chỉ huy. Theo sau vẫn là Cố Vấn và Lan Như, một loài hoa biển lạc vào không gian sắt thép.
Tất cả vào phòng ăn. Bốn sĩ quan hiện diện đứng lên chào. Võ Bằng ra dấu mời ngồi, ánh mắt anh mỏi mệt sau một đêm dài căng thẳng và mất ngủ. Chiêu đãi viên mang đến từng món ăn. Trên bàn, khăn trải trắng tinh phẳng phiu, muỗng đũa inox lấp lánh dưới ánh đèn. Những ly nước đá đọng mồ hôi lạnh.
Hôm nay Lan Như mới có thời giờ nhìn quanh phòng ăn. Không rộng, nhưng trang trọng và ngăn nắp. Trên một vách treo ba bức chân dung: Tổng Thống, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội, và Tư Lệnh Hải Quân. Trên vách đối diện là huy hiệu Trợ Chiến Hạm Rạch Gầm, hai bên là các Bằng Tưởng Lục, Giấy khen. Vách phía trước là hai kệ sách kỹ thuật dày cộm, xếp ngay ngắn.
Mùi thơm các món ăn khiến Lan Như thấy đói cồn cào. Cái bụng trống trơn sau ói mửa đã sớm thanh toán gọn ba món buổi trưa: tôm, cua, ghẹ. Đó là ba món ăn chơi nàng ưa thích. Nàng ngạc nhiên khi thấy ba món tối nay cũng là ba món ruột cho các bữa cơm ở quán ăn gần tòa soạn: tô canh chua cá ngừ hấp dẫn với sắc đỏ của ớt, xanh của ngò gai; đĩa thịt kho tàu với trứng, nước dừa óng ánh; và đĩa rau muống xào tỏi xanh mướt, thơm lừng. Chẳng lẽ Võ Bằng có thứ năng lực thần giao cách cảm nào đó, biết ý thích của nàng?
Võ Bằng nhìn quanh từng người, cất giọng thân mật:
– Hôm nay chúng ta có một bữa cơm khá hơn mọi ngày, coi như ăn mừng chiến thắng… địch thủ cuồng phong. Mời nâng ly, chúc sức khỏe mọi người, chúc Rạch Gầm luôn vững vàng trên sóng nước.
Các ly thủy tinh chạm vào nhau. Tiếng leng keng lẫn lời chúc tạo bầu không khí cởi mở vui tươi sau những ngày gian nan, vất vả.
Ngay sau khi Võ Bằng mời cầm đũa, Lan Như khen ngợi:
– Đi biển mà được ăn thế này thì các anh nhất thiên hạ rồi!
Võ Bằng cười, nụ cười xóa đi nét nghiêm nghị của giờ phút chỉ huy:
– Cũng thuộc loại… nghìn năm một thuở thôi. Bù cho những chuyến công tác kéo dài, không ghé được bến, chỉ có cơm với nước mắm.
Lan Như nhìn sang chiêu đãi viên, nói lớn:
– Nhờ anh chuyển lời tôi cám ơn anh em nhà bếp. Ba món đều là món ruột của tôi.
– Tôi sẽ chuyển, thưa chị.
Bữa ăn trôi qua trong những câu chuyện vui, các giai thoại sướng khổ đời đi biển, tạo tiếng cười không dứt. Sự khác biệt về cấp bậc, tuổi tác, đời lính chiến hay đời dân thường như tan biến trong không khí chân tình, cởi mở.
***
Rời bàn ăn, thấy Lan Như bước bên cạnh, Võ Bằng nói:
– Lan Như nên nghỉ ngơi. Nếu có đụng trận thì cũng phải vài tiếng nữa. Khi nghe tiếng còi dồn dập thì gom đồ nghề lên đài chỉ huy.
– Lan Như khỏe rồi, muốn lên boong ngắm hoàng hôn trên biển. Nghe nói đẹp tuyệt vời.
Võ Bằng nâng cổ tay xem đồng hồ:
– Bảy giờ rưỡi rồi. Giờ này trời đã tối thui, còn hoàng hôn gì nữa!
– Giờ này còn nhá nhem mà!
– Hoàng hôn phụ thuộc mùa và vị trí người quan sát. Mùa Hè vùng này, có thể còn nhá nhem, nhưng chúng ta đang vào mùa Đông, mặt trời… ngủ sớm, nhường bầu trời cho trăng sao.
Lan Như vẫn mơ ước có giây phút riêng tư với Võ Bằng nên nói như một lời mời:
– Vậy thì Lan Như lên ngắm trăng sao.
Võ Bằng nhìn nàng thật lâu:
– Một đêm ói mửa, nửa ngày leo đèo, cơ thể cô cần hồi phục. Đi nghỉ đi. Ngày mai hãy ngắm hoàng hôn.
Nàng nuôi chút hy vọng:
– Anh đi đâu?
– Tôi cũng về buồng nghỉ.
Lan Như lặng thinh, quay đi nhanh hơn cần thiết, như muốn trốn khỏi chính cảm xúc của mình. Võ Bằng đứng yên nhìn theo đến khi nàng khuất sau khung cửa. Trong khoảnh khắc ấy, hình bóng Huỳnh Như Oanh chợt hiện ra rõ ràng. Anh lắc đầu, không sao hiểu!
Về phòng riêng, anh tắm rửa qua loa rồi lăn ra ngủ. Chỉ được hai tiếng thì nhân viên truyền tin gõ cửa, trao anh công điện Kín/Thượng Khẩn từ Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 4:
Hai chiếc tàu đáng ngờ xuất hiện phía Tây Nam Hòn Khoai, tọa độ 8°36.57’B – 104°69.27’Đ. Yêu cầu quý chiến hạm theo dõi ngăn chận xâm nhập. Báo cáo diễn tiến.”
Võ Bằng gọi Hạm Phó lên phòng chiến báo. Đọc công điện, Hạm Phó cười:
– Hy vọng kiếm thêm vài huy chương nữa.
Võ Bằng nghiêm giọng:
– Trước hết là đáp “nhận hành”. Đừng để lãnh khiển trách thay vì huy chương.
Hạm Phó đánh dấu tọa độ lên hải đồ. Hai mục tiêu vẫn còn ngoài hải phận quốc tế. Phải chờ chúng vượt qua ranh giới 24 hải lý mới có thể hành động. Nhưng ý đồ của chúng là gì? Một chiếc vào Thổ Châu, một chiếc về cửa sông Ông Đốc như lần trước? Hay lần này cả hai cùng hướng về một điểm đổ hàng?
Võ Bằng hỏi:
– Hạm Phó dám chơi trò một đánh hai không?
Hạm Phó ngập ngừng góp ý:
– Thưa Hạm Trưởng, một đánh hai chẳng khác gì hai đánh một. Nghĩa là một thì lúc nào cũng ở thế yếu. Theo tôi, nên giữ hai duyên tốc đỉnh ở vùng Thổ Châu, phòng trường hợp tàu địch tách đôi. Tuy nhiên để đối phó trường hợp hai tàu địch cùng lúc tiến vào bờ, mà duyên tốc đỉnh ở xa không hỗ trợ kịp, tôi đề nghị xin tăng cường thường trực ba chiến thuyền. Như thế ta vẫn ở thế thượng phong hai đánh một.
– Đúng ý tôi.
Võ Bằng liên lạc máy với Duyên Đoàn Trưởng 42. Đại U1y Minh chấp thuận. Anh giao CIC cho Hạm Phó, rồi lên đài chỉ huy. Tiếng hô nghiêm từ cánh trái. Thấy sĩ quan trực, hạ sĩ quan, tài công, quan sát viên đều chú tâm trong nhiệm vụ, anh yên trí ngồi vào ghế chỉ huy. Gió khuya thổi mát rượi, mang hương thơm muối biển, khiến anh thiếp đi lúc nào không hay.
– Hạm Trưởng… Hạm Trưởng….
Tiếng gọi mơ hồ đánh thức anh dậy.
– Máy điện bị sập. Tay lái bất khiển dụng.
Võ Bằng mở mắt. Đài Chỉ Huy chìm trong ánh sáng đỏ từ các đèn pin dự phòng trên vách. Anh rà soát biện pháp ứng phó. Mất điện, việc đầu tiên là cho lái tay để giữ con tàu trên đường đi và cũng để tránh con tàu quay ngang gió, bị sóng tròng trành có thể lật úp. Anh hài lòng nghe Hạm Phó báo cáo đang ở buồng máy đôn đốc việc phục hồi nguồn điện.
Anh ra lệnh Thiếu Úy Lũy đưa nhân viên thành thạo xuống hầm lái tay và chỉ thị Trung Úy Tuấn cho ban vận chuyển sẵn sàng thả neo. Võ Bằng bật đèn dự phòng xem hải đồ. Anh yên trí thấy tàu trong vùng độ sâu 20 mét.
Trong CIC, Trung Úy Tài bám chặt bàn trận đồ. Hai nhân viên giữ máy DRT và các vật dụng lỏng lẻo. Các điều hành viên ưu tư chờ đợi. Lúc này mà hai tàu địch xuất hiện thì vất vả lắm đây.
Không còn hệ thống điều hòa, lòng tàu bắt đầu nóng lên. Một số thủy thủ lên boong, càu nhàu vì mất giấc ngủ.
Khi hầm lái tay báo cáo sẵn sàng nhận lệnh, bất ngờ, đèn bật sáng. Nhiều tiếng reo vỡ òa. Sóng vỗ mạn tàu như chung niềm nhẹ nhõm.
Thiếu Úy cơ khí Ngô Quang xuất hiện, người lem dầu mỡ, vừa thở vừa trình bày:
– Thưa Hạm Trưởng, máy điện sập là do cảm ứng điện bị hư, đã thay cái mới.
Võ Bằng đặt tay lên vai anh:
– Giỏi lắm. Cám ơn em.
Mắt Quang sáng lên, lấp lánh niềm tự hào.
Sự kiện mất điện không hề quấy rối giấc ngủ của Lan Như.
***
Đêm kéo dài như không dứt. Ba giờ sáng, cặp Duyên Tốc Đỉnh và Rạch Gầm gặp nhau trên trục Hòn Khoai – Thổ Châu rồi trở hướng ngược lại. Hai chiếc tàu nghi vấn vẫn ở yên tại chỗ. Có thể là tàu đánh cá Thái Lan, cũng có thể tàu địch chờ ta sơ hở. Biển lao xao như cùng chia sẻ sự nôn nóng, băn khoăn.
Võ Bằng ghi biến cố sập máy điện, nguyên nhân, thời gian sửa chữa vào Nhật ký Chiến Hạm rồi trở về buồng riêng. Anh hoàn toàn kiệt sức…
Nhưng chỉ vừa chìm vào giấc ngủ thì tiếng chuông vang lên. Trong khoảnh khắc, Võ Bằng không thể tin nổi là có tiếng đang reo. Anh tưởng mình nằm mơ. Nhưng, khi tiếng reo tiếp tục, khoan sâu vào não, anh choàng tỉnh. Trong cảm giác ngán ngẩm, anh ráng ngồi bật dậy chụp ống nghe:
– Hạm Trưởng nghe đây.
– Thưa Hạm Trưởng, đây Trung Úy Tuấn. Tôi vừa thấy ba trái sáng màu đỏ liên tục được bắn lên.
Võ Bằng lẩm nhẩm: Ba trái sáng màu đỏ. Ba trái sáng màu đỏ. Pháo hiệu kêu cứu. Đâu lẽ một tàu nào đó sắp chìm kêu gọi cấp cứu? Anh hỏi phòng truyền tin:
– Phòng truyền tin, có nhận được tín hiệu SOS?
– Thưa không.
– Rà soát tần số cấp cứu quốc tế 7903 kHz thật kỹ xem.
Một phút sau, phòng truyền tin đáp:
– Đã rà tần số 7903, không thấy tín hiệu SOS!
– CIC, cho biết écho phía nam cách bao xa?
– Hai écho vẫn cách 30 hải lý.
– Xem kỹ đi. Để ý một écho, có thể là điểm mờ.
– Thưa 16 hải lý.
Như vậy cũng không xa lắm, chừng một tiếng là tới nơi – Võ Bằng ngẫm nghĩ – nhưng nếu đó là trò đánh lừa, mình bỏ trống vùng trách nhiệm để địch xâm nhập, đi tù là cái chắc. Anh quyết định gửi công điện báo về Bộ Tư Lệnh Vùng:
“TTKT. Chiến hạm ghi nhận ba trái sáng đỏ báo hiệu cần cứu cấp ở tọa độ 8°24.73’B – 104°57.69’Đ. Xin cho chỉ thị.”
Mười phút sau, công điện trả lời:
“Xác nhận một tàu chở dầu đang chìm tại tọa độ ghi nhận. Y/C khẩn đến cứu vớt thủy thủ đoàn.”
Võ Bằng đáp nhận hành rồi kẻ hải trình mới. Anh lệnh cho ba chiến thuyền bao vùng rồi quay mũi về hướng Nam, chạy hết tốc độ. Tàu xuôi sóng gió, lướt êm. Một giờ sau, chiếc tàu dầu hiện ra dưới ánh hỏa châu. Qua ống dòm, thân tàu trông già nua, sơn trắng bong tróc, loang lổ rỉ sét. Nó chúc mũi lên trời, phần lái gần chìm hẳn. Một số người mặc áo phao màu cam đứng trên boong mũi, hớn hở vẫy tay. Võ Bằng ra lệnh:
– Nhận còi nhiệm sở cứu người.
Tiếng còi, tiếng chân chạy rầm rập đánh thức Lan Như. Nàng vội thay quần áo, chụp máy ảnh chạy lên đài chỉ huy. Nhưng khi bước ra boong, thấy nhiều người lăng xăng bên mạn trái, nàng thắc mắc đứng quan sát.
Trên đài chỉ huy, Võ Bằng cân nhắc sức gió, độ sóng và quyết định áp sát tàu dầu. Anh ban lệnh rọi đèn pha. Hàng chục vỏ xe thả dọc theo hông. Tàu dầu thả năm trái đôn trắng hình trụ.
Khi hai chiếc cặp kè, thay vì nhảy qua, bảy người lần lượt ném xách tay và chuyển từng thùng hàng. Cuối cùng, không còn gì trên boong, họ mới chịu bỏ tàu.
Võ Bằng nhíu mày: tại sao họ coi hàng hóa quan trọng hơn mạng sống? Ký ức về trái bom thời chỉnh của Phan Kim Phượng thoáng hiện. Chỉ một trái bom suýt làm anh tàn đời, nay có đến hai mươi thùng! Dù chứng kiến tận mắt chiếc tàu dầu đang chìm, anh cũng sẽ cho an ninh cẩn thận khám xét.
Lan Như lòng mừng khấp khởi. Diễn tiến việc cứu vớt đã được lưu lại đầy đủ trong máy ảnh của nàng. Đây mới thật là… nghìn năm một thuở.
Rạch Gầm rời tàu dầu, hướng về An Thới. Công điện báo cáo cứu được toàn bộ thủy thủ đoàn bảy người và xin chỉ thị.
Võ Bằng xuống boong, bắt tay từng nạn nhân, cho cấp thức ăn nước uống. Riêng Thuyền Trưởng được mời vào phòng họp sĩ quan. Lan Như nhường ghế, xuống ngồi cuối bàn. Võ Bằng mời Thuyền Trưởng hoặc cà phê hoặc nước lạnh. Thức ăn đến sau. Ông chọn nước lạnh.
Thuyền Trưởng người Thái Lan, lớn tuổi nhưng rắn rỏi. Bằng tiếng Anh trôi chảy, ông ngỏ lời cảm tạ được cứu mạng. Ông trình bày chở dầu từ Mã Lai đi Bangkok. Thân tàu bị nứt sau lái, nước tràn vào. Đã dùng mọi phương tiện để lấp kín nhưng không hoàn toàn thành công. Máy điện ngâp nước hư hỏng. Chỉ gọi cấp cứu được vài lần. Đánh đèn SOS cũng không thấy đáp ứng.
Ông uống cạn ly nước, ngập ngừng tiếp:
– Thưa Hạm Trưởng và quý anh, hai mươi thùng hàng là rượu XO, xin biếu chiến hạm.
Võ Bằng từ chối. Ông Thuyền Trưởng gần như van xin. Lan Như nhẹ giọng:
— Thưa Hạm Trưởng và quý anh, ông ấy đã có lòng.
Võ Bằng còn ngần ngừ thì công điện của Vùng 4 gửi đến: “Quý chiến hạm đưa bảy thủy thủ tàu dầu về thẳng Sài Gòn. Tòa Đại sứ Thái Lan sẽ tiếp nhận tại cầu C. Đáp nhận hành.”
Võ Bằng đọc lớn cho mọi người nghe. Cả phòng vỗ tay, mừng được về Sài Gòn sớm hơn bốn ngày. Anh đọc riêng cho anh một lần nữa, lòng se thắt. Về thẳng Sài Gòn tức là không trở lại An Thới, là không nhận được lời nhắn của Huỳnh Như Oanh. Từ nay nàng là bóng chim tăm cá, biết đâu tìm. Từ nay mãi mãi không thấy nhau?
Vũ Thất
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét