Đời Thủy Thủ III
Chương 29: CHỢT ĐẾN CHỢT ĐI
Nàng hít một hơi thật sâu. Gió sớm lành lạnh, phảng phất mùi đại dương thanh khiết lẫn khói dầu khen khét.
Một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng:
– Chào cô Lan Như. Cô làm việc sớm quá.
Lan Như quay lại. Trung Úy Tuấn gật đầu chào. Nàng thoáng buồn, đáp:
– Chỉ vì muốn ghi bình minh của ngày chót trên biển.
Tuấn cười:
– Còn với Rạch Gầm thì sao? Đã có gì để lưu niệm chưa?
– Vô số. Nhưng với anh thì chưa. Xin cho một bức ảnh Trung Úy Tuấn và bình minh, nghen?
Tuấn lặng thinh, hướng mắt về đốm sáng trắng đang loang dần trong nền cam dọc chân trời. Mặt biển hiền hòa mênh mông. Bên trên là những vệt mây hồng thưa thớt. Qua khung ngắm, Lan Như thấy khuôn mặt hằn nét mỏi mệt của Tuấn nổi bật trên nền sắc trời lộng lẫy.
Tuấn quay lại, bước gần nàng hơn:
– Tôi đã đi biển liên tiếp năm năm, đã nhiều lần ngắm bình minh, hoàng hôn. Điều khiến tôi yêu thích là không ngày nào giống ngày nào.
Lan Như nhỏ nhẹ:
– Tôi tiếc là chỉ tới hôm nay mới thưởng thức được. Đẹp thật. Tôi đang mong chờ hoàng hôn.
– Những ngày ở biển cô có cảm tưởng ra sao?
Nàng hít hơi, thở nhẹ:
– Biển hiền hòa mà cũng rất bạo tàn.
– Còn riêng với Rạch Gầm?
Lan Như cười như mếu:
– Là một mớ hỗn độn. Ngạc nhiên, thán phục, thích thú… và một nỗi buồn mơ hồ. Nếu không xuống chiến hạm, tôi không bao giờ nghĩ các anh sống vất vả và nguy nan đến vậy. Vừa chống chọi sóng gió, vừa đối diện kẻ thù…
– Hôm trước cô nói cô chưa lập gia đình?
– Chưa anh ạ. Nhưng sau chuyến đi này, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện đó.
– Chẳng lẽ cô cũng chưa từng yêu ai?
Lan Như lặng thinh. Một tình cảm vừa chớm nở có được gọi là “từng” không? Nàng khẽ lắc đầu:
– Chưa, anh Tuấn ạ. Tôi quá bận rộn với các chiến trường.
Tuấn cười mím chi:
– Tôi nghĩ là cô đang… mở cánh cửa lòng.
Lan Như quay mặt ra biển. Sóng vẫn lao xao. Tuấn nhận xét quá đúng. Rạch Gầm không chỉ xuôi về bến. Con tàu mang theo cả tâm trạng của nàng.
Tuấn chào từ biệt:
– Tôi đùa thôi. Miễn thứ. Rất vui được trò chuyện với cô.
Lan Như thả máy ảnh xuống ngực, hai tay nắm sợi dây an toàn. Gió vờn chiếc áo pullover màu chàm. Biển đã rực sáng, loang loáng xanh. Nàng nghĩ, nếu được tòa soạn cử công tác thường trực trên các chiến hạm, nàng sẽ không từ chối. Nhất là trên Rạch Gầm. Nàng biết, đó là hy vọng mong manh.
***
Mặt trời nhô lên rất chậm, như cố nán lại.
Bất giác Lan Như ngẩng nhìn đài chỉ huy. Nàng chợt rung động. Võ Bằng đang nhìn xuống. Anh vẫy tay, ra dấu sẽ xuống gặp nàng.
Nàng nhớ đêm qua, sau bữa cơm. Nhớ cái nhìn của anh khi từ chối lên boong. Một thẳng thừng né tránh. Khi ấy nàng vô cùng hụt hẫng. Giờ đây nàng hiểu: đó là sự rút lui cần thiết của một người chỉ huy. Thủy thủ đoàn sẽ nghĩ gì nếu thấy hai người bên nhau trong đêm?
Võ Bằng đang đến. Phút giây nàng ao ước. Bao nhiêu buồn phiền tan biến. Nàng nhìn ra khơi, không muốn anh thấy gương mặt mình quá hớn hở.
Võ Bằng mang theo hai ly cà phê. Giọng anh vang lên trước khi dừng bước:
– Chào Lan Như. Thức cả đêm mà giờ này vẫn dậy sớm?
– Chào Hạm Trưởng. Câu đó phải để Lan Như nói mới đúng. Cô ấy còn ngủ được vài tiếng, anh thì không!
Anh đưa nàng ly cà phê:
– Sáng đã chụp bình minh, chiều chụp hoàng hôn là đủ bộ.
Nàng đón lấy ly cà phê. Ngón tay họ chạm nhau trong khoảnh khắc. Một chạm điện nhẹ.
– Cảm ơn anh.
Ánh nắng dìu dịu làm lộ rõ nét mệt mỏi trên gương mặt Võ Bằng không khác Trung Úy Tuấn. Nàng nâng máy ảnh:
– Xin phép cho Lan Như giữ một kỷ niệm.
Võ Bằng nhìn xa. Kỷ niệm để làm gì, chỉ thêm đa mang. Nhưng từ chối thì không nỡ. Lan Như bấm máy:
– Cảm ơn anh. Rất độc đáo. Chỉ anh và biển.
Anh nói chầm chậm:
– Anh phải nói lần nữa. Lan Như nên đi nghỉ.
– Lan Như không mệt.
Lời thốt ra nhẹ như hơi thở. Cả hai im lặng. Nhấp cà phê. Võ Bằng nhận hiểu ánh mắt ấy – thương yêu, không đòi hỏi. Anh chuyển hướng:
– Sài Gòn chắc nóng lắm. Chưa về mà đã thấy như bước vào thế giới khác.
– Lan Như cũng có cảm tưởng như vậy.
– Nhưng với anh… tệ hơn là không biết về đâu.
– Không biết về đâu? Lạ, người như anh …
Anh lắc đầu:
– Xem vậy mà không phải vậy.
Lan Như không hỏi thêm. Họ lặng lẽ nhìn ra khơi. Rồi Võ Bằng lên tiếng:
– Bài phóng sự, Lan Như viết đến đâu rồi?
– Chỉ mới viết… trong đầu!
– Anh rất nôn nóng muốn đọc.
– Báo in ra, Lan Như sẽ mang xuống tàu.
– Không cần. Anh tự tìm đọc được.
– Lan Như muốn đích thân mang đến. Anh đọc ưu tiên.
Võ Bằng lắc đầu:
– Tàu phải vào Công xưởng sửa chữa. Khó tìm và khó vào.
Nàng nhìn anh, ánh mắt tinh ranh:
– Anh quên Lan Như là nhà báo sao? Thẻ Báo Chí như Sổ Thông Hành.
Cả hai cùng cười, nụ cười không hứa hẹn. Giọng Lan Như trở nên sôi động:
– Lan Như sống với nghề hết mình. Đi. Thấy. Viết. Ngoài ra không có gì ràng buộc.
Nàng ngừng lại, mắt nhìn thẳng mắt anh, giọng êm ái:
– Cho đến khi… gặp anh.
Võ Bằng thoáng chới với trước thổ lộ bất ngờ, còn đang tìm lời hóa giải thì nàng tiếp:
– Lan Như không có ý chiếm lấy tình cảm của anh. Chỉ muốn nói rằng, Lan Như lúc rời tàu không còn là Lan Như lúc lên tàu. Từ lâu, Lan Như tưởng mình đã hóa đá nhưng nào ngờ tình yêu mạnh hơn chủ nhân của nó.
Anh chọn từng chữ:
– Anh trân trọng điều đó. Nhưng…
Lan Như chớp mắt, đợi chờ. Võ Bằng thở hắt, giọng đều đều:
– Phải chi Lan Như đến An Thới sớm hơn. Chỉ mới đây thôi, chính xác là ba tuần, cũng tại nơi này, anh gặp một người giống giống Lan Như. Tình cảm của anh, cũng tưởng đã hóa đá, nào ngờ từ phút gặp gỡ, hình ảnh đó cứ theo anh đến tận cả phút giây sinh tử.
Lan Như thở dài, im lặng. Võ Bằng tiếp:
– Thôi thì chúng ta hãy coi chuyến đi như một bức hình độc đáo và giữ riêng như một kỷ niệm. Đẹp và không buồn.
Lan Như nhìn anh thật lâu, như nhìn lần cuối:
– Mối tình nào không toại nguyện mà không buồn.
Giọng nàng lạc đi:
– Nhưng Lan Như được chút an ủi. Ít nhất nó được anh trân trọng.
Xa xa, một chiến hạm chạy ngược chiều, một vệt khói vắt ngang không gian. Nàng nghĩ đến biển, mùi dầu, những đêm hải chiến, cuồng phong, những ánh mắt vội vàng giữa ranh giới sống chết. Và nàng cũng thấy rõ, chuyến đi không giản dị chỉ như là một bức hình độc đáo để giữ làm kỷ niệm. Chuyến đi chuyên chở cả một tình yêu đầu đời…
***
Đúng tám giờ, họ cùng nhau xuống phòng ăn sáng. Các sĩ quan hiện diện gần đông đủ. Anh cho mời Thuyền Trưởng tàu dầu tham dự. Trong lúc ăn, Võ Bằng nêu ra vấn đề 20 thùng quà của tàu dầu tặng. Anh hỏi Trung Úy Tuấn kết quả khám xét. Tuấn nói:
– Thưa Hạm Trưởng. Đúng là rượu XO, không có gì nghi ngờ. Tổng cộng có 120 chai.
Võ Bằng quay qua Thuyền Trưởng:
– Thuyền Trưởng Jongrak. Đại diện chiến hạm, xin cám ơn các ông tặng quà.
Thuyền Trưởng vui vẻ nói, “Không có chi”. Võ Bằng hướng về các sĩ quan:
– Tôi từng có dịp uống loại rượu này. Rất ngon và khá đắt tiền, là món quà đúng dịp Tết sắp đến. Nhưng nên phân phối thế nào cho hợp lý, ai cũng nhận quà vui vẻ.
Hạm Phó Tiến lên tiếng:
– Tôi đề nghị trên căn bản là mỗi người một chai. Còn lại chia theo cấp bậc. Tôi cũng đề nghị tặng cho cố vấn và cô phóng viên mỗi người một.
Các sĩ quan hoan hô. Hạm Phó lấy bút giấy tính toán, rồi nói:
– Nếu chia theo cách đó, tổng số là 109 chai, còn dư 11.
Võ Bằng nhíu mày:
– Để công bằng, nên chia thêm một cho mỗi người tiếp chuyển thùng quà qua chiến hạm.
Hạm Phó nói:
– Rất công bằng. Vậy thì còn 4 chai. Tôi đề nghị mình giữ trên tàu, uống mừng ba ngày Tết.
Võ Bằng lắc đầu:
– Tuyệt đối không uống rượu trên tàu. Dù có vẻ nghịch lý nhưng nên dành cho hai chiến hữu bị thương.
Tất cả vui vẻ tán thành. Võ Bằng tiếp:
– Xong vụ quà. Hạm Phó tập họp nhân viên trong ngày hôm nay nêu quyết định phân phối. Mọi việc phải xong trước khi về đến Sài Gòn. Ngay bây giờ, lấy cho tôi hai chai.
Hạm Phó mang đến trao Hạm Trưởng. Võ Bằng tặng Cố Vấn và Lan Như:
– Happy New Year 1970!
Mọi người rời bàn ăn. Lan Như về phòng riêng. Nàng ngủ say như đã uống cạn chai rượu.
***
Sông Sài Gòn sáng sớm mở ra trước mũi tàu như một dải lụa xám, chảy chậm, mang theo mùi bùn ngai ngái và hơi nóng ngột ngạt của thành phố. Rạch Gầm giảm tốc khi ngang thương cảng. Thương thuyền chiếc cập, chiếc neo. Trên bờ, các kho hàng quét vôi trắng xếp thành dãy. Một khung cảnh quen mà vẫn lạ sau những ngày dài ở biển.
Từ đài chỉ huy, Lan Như say mê ngắm mọi vật liên tục lùi về phía sau. Cái nhìn của nàng lúc này không dành cho nghề nghiệp. Nó hoàn toàn thuộc về khoảnh khắc chia ly.
Tiếng còi tập họp vang lên. Thủy thủ đoàn xuất hiện trong tiểu lễ trắng đứng dọc theo tả hạm. Thành phố đã hiện ra trước mắt, nhộn nhịp mà thờ ơ. Rạch Gầm chầm chậm ngang qua cột cờ Thủ Ngữ, khách sạn Majestic, đường Tự Do.
Sau hồi còi của anh giám lộ, mọi người đưa tay chào Đức Thánh Trần Hưng Đạo, chào Thủ Đô Sài Gòn, chào Tư Lệnh Hải Quân. Tiếng còi giải tán khi qua khỏi Bộ Tư Lệnh.
Trong quân phục trắng chỉnh tề, Võ Bằng bình thản ban các lệnh điều khiển con tàu quay mũi hướng hạ dòng tiến vào cầu C.
Con tàu từ từ cập vào, êm ái, nhịp nhàng. Khi dây đã buộc xong, thủy thủ đoàn rời nhiệm sở. Đường Bạch Đằng vắng vẻ. Đường Cường Để lưa thưa xe cộ. Không gian hững hờ, trống trải.
Cầu C không bóng người, không như công điện Vùng 4 thông báo có các giới chức tòa Đại Sứ Thái Lan hiện diện tiếp nhận bảy nhân viên tàu chìm.
Từ đài chỉ huy, Võ Bằng xuống thẳng phòng ăn. Điểm tâm giản dị: bánh mì, trứng chiên. Anh nhấp vài ngụm cà phê, nhìn Lan Như. Nàng gượng nở nụ cười:
– Đã đến lúc chia tay! Xin cám ơn Hạm Trưởng và thủy thủ đoàn đã tiếp đãi nồng hậu. Lan Như sẽ không bao giờ quên. Xin chúc tất cả luôn vui khỏe, thêm nhiều thành tích và an toàn về bến. Mong có dịp gặp lại.
Trung Úy Tài cười nói:
– Nhớ đừng quên lời hứa!
Lan Như ngạc nhiên:
– Lời hứa? Tôi đã hứa gì?
– Cô hứa rằng chừng nào hết thích bay nhảy mà tôi chưa có vợ, cô sẽ ưu tiên chọn tôi.
Lan Như cười tươi:
– À, tôi nhớ rồi! Vậy thì chúc anh sớm có vợ.
Những tiếng cười giòn giã. Võ Bằng cho biết tiếp theo là họp nội bộ. Cố Vấn và phóng viên có thể rời tàu.
Cố Vấn ra đi trước. Vài phút sau, Lan Như cổ đeo máy ảnh, hai tay hai túi xách bước qua phòng ăn. Võ Bằng chỉ thị chiêu đãi viên hỗ trợ đưa nàng lên hạm kiều.
Các sĩ quan vẫy tay từ biệt. Giọng Võ Bằng trầm ấm:
– Chia ly bao giờ cũng buồn nên chúc Lan Như luôn được vui. Nhớ là chiến hạm nôn nóng chờ đọc các bài phóng sự.
Lan Như quay đi, bước vào hành lang. Nàng bước đều, không ngoái lại…
Vũ Thất
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét