Đời Thủy Thủ III
Chương 26 - CUỒNG PHONG
Nàng gật đầu, giữ giọng bình thường:
– Lan Như hiểu. Anh cứ ngồi tự nhiên.
Nhưng Võ Bằng bước đến đứng bên cánh phải. Đó là điểm tựa mỗi khi anh cảm thấy cần tỉnh táo tuyệt đối. Với không khí oi bức thế này, biển đang trầm tích cơn thịnh nộ. Không gian im lắng đến mức từng tiếng động cơ như nhịp tim con tàu vọng lên nghe rõ mồn một.
Gió lồng lộng, giật mạnh. Mây đen từ chân trời ùn ùn kéo đến nuốt chửng những vì sao cuối cùng. Từng mảng dày, lướt sát ngọn ăng-ten. Mặt biển nổi sóng. Từng đợt đập vào mạn Rạch Gầm như đánh trống trận, khiến con tàu rên rỉ, tròng trành dữ dội hơn.
Lan Như cảm thấy bụng quặn lại, mồ hôi rịn trên mặt, trên lưng. Nước miếng ứa đầy miệng. Cơn buồn ói ập đến. Nàng lảo đảo bước tìm chiếc xô. Nước mắt tràn ra nhưng kịp nhận thấy nó nằm sát sàn cánh trái. Vừa cúi gập người, thức ăn tuôn xối xả. Tiếng ói mửa bị nuốt chửng bởi tiếng sóng, nhưng mùi tanh chua thì lan nhanh khắp nơi. Con tàu như bất mãn, nghiêng một góc thật sâu. Suýt nữa Lan Như đã bật ngửa.
Võ Bằng liếc sang, không nói gì. Trên biển, lời an ủi cho người ói mửa chỉ làm đương sự… thêm phiền lòng!
Vô tuyến viên trình công điện. Võ Bằng bước lại bàn hải đồ, bật đèn, mắt lướt nhanh: “Hai duyên tốc đỉnh thuộc Hải Dương 3 trách nhiệm đưa tàu và nhân viên bị bắt về An Thới. Rạch Gầm đảm trách tuần tiễu trục Thổ Châu – Hòn Khoai. Ghi nhận nhiều tàu lạ ngoài khơi Hòn Khoai. Hết sức cảnh giác. Gửi danh sách đề nghị tưởng thưởng. Nhận hành.”
Võ Bằng chỉ thị Hạm Phó, “đáp nhận hành”.
Vào một giờ sáng, Rạch Gầm hoàn tất việc chuyển giao, rẽ sóng hướng về Hòn Khoai.
Nhân viên trình công điện thứ hai:
“Cơn bão đã đổ bộ Thừa Thiên, đang tan dần. Trận cuồng phong đang thành hình trong vịnh Thái Lan. Các đơn vị thận trọng hải hành.”
Võ Bằng khẽ thở dài. Cuồng phong tuy chỉ xảy ra ngắn ngủi, nhưng có khi còn nguy hiểm hơn bão tố. Gặp bão, con tàu có thể nương theo thế sóng, tách dần khỏi tâm bão. Nhưng cuồng phong thì khác. Nó là cơn cuồng nộ bất thường. Gió đẩy sóng dựng đứng, đuôi tàu trên đỉnh sóng, cả bánh lái lẫn chân vịt quay trong không khí. Dòng hải lưu xoáy mạnh, khiến tàu bị cuốn theo và có thể bị nhận chìm.
Đành rằng khi thiết kế con tàu, các kỹ sư đã tính toán sức bền vật liệu và sự thăng bằng trong mọi tình huống có thể, nhưng không phải là toàn năng. Chính Hạm Trưởng là người phải nhận định tình thế để có phản ứng thích đáng. Như khi chân vịt quay trên mặt nước, ông ta phải tức khắc cho ngưng máy để tránh trục quay bị phá vỡ. Rồi tức khắc phải cho máy chạy trở lại để con tàu đừng bị gió đẩy ngang, lật tàu. Gặp cuồng phong cực mạnh, ông ta phải ban lệnh máy tiến máy lùi, tiếp sức bánh lái giữ con tàu theo hướng đi. Lệch đường do gió và dòng hải lưu đã là quá nguy hiểm, huống hồ đi hẳn ngoài đường. Cho dù máy ước định vị trí DRT và máy đo chiều sâu vẫn bền bỉ hoạt động, nhưng trong cuồng phong, không có gì bảo đảm để con tàu không mắc cạn hoặc va vào đá ngầm.
Anh quay sang cô phóng viên:
– Lan Như nên xuống nghỉ đi.
Lan Như cố gắng nở nụ cười:
– Mấy thuở được lên chiến hạm. Lan Như muốn trải nghiệm cuồng phong, muốn biết các anh đối mặt với nó… như thế nào!
Võ Bằng xúc động nhìn nàng với lòng ngưỡng mộ. Người thì mảnh mai mà nghị lực phi thường. Phóng viên chiến trường có khác!
Tiếng Thiếu Úy Lũy:
– Hạm Trưởng cẩn thận. Sóng rất to.
Võ Bằng nhìn phía trước. Không phải một, mà là một chuỗi ba cơn sóng khổng lồ liên tiếp, cao như dãy núi, ập thẳng vào mũi và thân tàu. Rạch Gầm bị hất bổng lên, rồi rơi tự do xuống một hố sâu. Mọi người cảm giác hụt hẫng, thót tim. Thân tàu kêu răng rắc như thể sắp vỡ toang ra từng mảnh.
Đài chỉ huy nghiêng 45 độ. Lan Như bị hất văng, hét lên, đầu đập vào vách. Anh Hạ Sĩ Quan quay lui, một tay bám vào thành đài, một tay kéo Lan Như lên. Nàng gượng gạo đứng nhưng rồi đổ gục xuống. Sàn tàu trở thành điểm tựa duy nhất cho nàng. Và cái xô trở thành bạn thân thiết. Nàng há miệng, gục đầu lên miệng xô, lại ụa mửa. Võ Bằng đưa nàng khăn giấy và hai tay cố nâng nàng lên. Nàng lại mửa tiếp như biểu lộ lý do từ chối đứng dậy.
Rồi một con sóng thật cao, vượt hẳn các đợt trước, dựng đứng mũi tàu rồi quật xuống. Đài chỉ huy rung lắc dữ dội. Thân tàu nghiêng sâu, sâu hơn nữa. Con tàu rùng mình, run rẩy như người bị sốt rét. Âm thanh ùng ục từ lườn tàu khiến mọi người lạnh sống lưng.
Con tàu còn đang chênh vênh giữa bờ vực, lại một đợt sóng khác ập tới. Hai chân vịt quay trong không khí, gầm rú ghê rợn trước khi rơi trở lại nước. Rồi đợt khác nữa, ào ạt phủ trắng. Thân tàu biến mất, chỉ còn bọt sôi sùng sục. Vừa ló dạng thì cơn gió lốc tràn tới, cuốn con tàu xoay 90 độ. Võ Bằng hét to ban các lệnh, át mọi tiếng xô bồ.
Trong bóng tối đen ngòm và dài cả giờ, Rạch Gầm phải chịu đựng mọi cuộc tấn công: nó chồm lên, lắc lư, rên siết rồi đón nhận cú va đập của sóng ngầm làm chấn động từ mũi đến lái. Nó hết rung bần bật như người lên cơn sốt rét rồi lao xuống những hố sâu. Nó hứng trọn hàng tấn nước đổ sập như thác mùa mưa lũ, đoạn trồi lên chậm rãi đến tuyệt vọng. Nó tiếp tục gồng mình đẩy khối nước ra và chuẩn bị chờ đòn kế tiếp. Nó như đoàn thủy thủ: kiệt sức nhưng nhất định không đầu hàng.
Riêng Võ Bằng, anh cảm nhận từng cú va đập như thể đánh thẳng vào ngực mình. Anh cũng cảm nhận được nỗi nhức nhối của cái khoảnh khắc con tàu từ đáy vực gắng sức vươn lên dưới sức nặng khủng khiếp của khối nước đại dương. Những lúc đó, anh luôn bám vào nỗi nghi ngờ ghê rợn: liệu Rạch Gầm có còn trồi lên được nữa không? Hay có thể chính anh và tất cả thủy thủ đoàn cùng con tàu chìm sâu dưới đáy biển mà không để lại một dấu vết gì!
Trong niềm ưu tư, Võ Bằng vẫn cố đứng vững. Anh phải lờ đi nỗi sợ, tập trung vào từng mệnh lệnh cứu con tàu. Khối óc mệt mỏi của anh buộc phải cảnh giác mọi tình thế và vẫn tính toán cho được đâu ra đó, kể cả thầm khẩn cầu Phật Trời hộ trì bình an.
Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan, và các thủy thủ đương phiên mặt mày xanh mét cùng hướng về Hạm Trưởng Võ Bằng. Anh làm mặt tươi tỉnh kèm với nụ cười méo mó:
– Cứ yên trí. Rạch Gầm tuy nhỏ mà lỳ đòn. Biển cả cũng sẽ phải chào thua!
Nói vậy để yên lòng mọi người, nhưng chính anh hiểu rõ: Rạch Gầm đã về già. Từ thời đệ nhị thế chiến, hơn 30 năm chịu đòn bão tố, cuồng phong. Nó có thể không chìm nhưng rất có thể bị… gãy đôi.
Cũng may, không có cơn bão hoặc cuồng phong nào dữ dội đến mức kéo dài mãi mãi. Cơn giận điên khùng của chúng chỉ một vài giờ, cùng lắm là vài ngày rồi cũng hạ nhiệt. Trận cuồng phong hiện tại đã tung hoành suốt một giờ, tuy còn hậm hực nhưng đã giảm sức tấn công. Con tàu vẫn lắc lư, loạng choạng nhưng đã hải hành theo hướng ấn định.
Gió thổi những hạt mưa tung bay như tạt nước, không chỗ nào trên đài chỉ huy không ẩm ướt, buốt lạnh. Từng đi biển liên tục năm năm, Võ Bằng đã quen với những trận cuồng phong, nhưng hai năm liền “ngồi bờ” khiến anh càng đuối sức.
***
Vào ba giờ sáng, không chỉ Lan Như mà cả một số thủy thủ không còn gì để mửa thì Võ Bằng mới bắt đầu nôn ọe. Không vì sóng mà vì mùi tanh hôi bám chặt đài chỉ huy. Anh phải chường mặt thở ngoài mưa gió.
Khi thấy khỏe, anh nhìn hải đồ. Chiến hạm đã cách xa hòn Thổ Châu, nhưng phải chờ đến bình minh mới có thể thấy Hòn Khoai. Anh bảo sĩ quan trực:
– Thiếu Úy Lũy. Nói Phòng Chiến báo cho biết mỗi khi có thay đổi độ sâu.
Lũy chuyển tiếp lệnh. Có tiếng đáp: “Phòng Chiến báo đáp nhận.”
Vào lúc 4 giờ kém 10, Hạm Phó xuất hiện tiếp nhận phiên hải hành. Bình thường, Hạm Phó được miễn đi phiên. Anh tạm thay thế Thiếu Úy Dương Công Đức bị thương trận Bà Lụa.
Hạm Phó chào Võ Bằng, nói to:
“Thưa Hạm Trưởng, Hạm Phó nhận phiên.”
Giọng Võ Bằng sắc lạnh:
– Chấp thuận.
Thiếu Úy Lũy đứng nghiêm đưa tay chào:
– Xin phép rời phiên trực.
Giọng Võ Bằng trầm ấm:
– Hoàn thành phiên trực rất tốt. Cám ơn em và chúc ngủ ngon.
Anh nhìn ra ngoài bóng đêm đông đặc. Theo kinh nghiệm, từ giờ đến sáng khó có biến động. Các tàu lạ đang lảng vảng không dại gì xâm nhập ban ngày. Hạm Phó lại đang đi phiên, bảo đảm yên trí.
Anh nói với Lan Như còn ngồi bẹp trên sàn, tựa lưng vào trụ la bàn:
– Còn hai tiếng nữa là sáng, có lẽ đêm mai mới có chuyện hấp dẫn cho cô.
Lan Như ngước lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng lóe sáng, hỏi dồn:
– Đêm mai còn đụng độ nữa hở anh?
– Có thể lắm! Để tôi đưa Lan Như xuống nghỉ, dưỡng sức cho trận tới.
Nàng không kềm được thắc mắc, hỏi nhỏ:
– Còn anh?
– Tôi cũng nghỉ ngơi đôi chút.
Anh ghi đặc lệnh tuần đêm, rồi đỡ nàng đứng dậy và rời đài chỉ huy. Lan Như lặng lẽ theo sau. Phải qua bao vất vả nàng mới đến được khung cửa vào khu phòng ngủ sĩ quan. Võ Bằng đứng lại, nhìn theo dáng mảnh mai chập chững bước dọc hành lang, xa dần rồi khuất sau bức rèm.
Anh quay bước. Trên lối về phòng riêng, bóng dáng nàng như còn in trong không gian. Rồi lạ lùng thay, hình bóng đó biến thành… Như Oanh.
***
Phòng riêng của Võ Bằng, sách vở, hồ sơ, khung ảnh văng tung tóe trên sàn, nhưng anh mặc kệ, nằm lên giường. Anh cố dỗ giấc ngủ mà không sao ngủ được, thân anh lúc nghiêng qua, lúc nghiêng lại, có lúc bị đẩy va vào thanh giường an toàn. Bên tai, tiếng gió hú gào hòa tiếng sóng bập bùng va đập mạn tàu. Tiếng sấm vẳng đưa. Bỗng anh đâm lo. Liệu thân tàu có bị… nứt nẻ gì không?
Phải khó khăn lắm mới ngồi dậy được. Bước vài bước, anh chợt nhớ từ trước cả cơm chiều, cố vấn Mỹ cáo lỗi về phòng và từ đó không thấy mặt. Xem ra, chàng ta không chịu nổi sóng gió. Còn Lan Như, mệnh hệ ra sao khi ói mửa không ngưng nghỉ? Anh lần đến cửa buồng cố vấn, hỏi vọng:
– Hello Bill. Anh khỏe chứ?
Giọng nhề nhệ trả lời:
– Cũng được. Cám ơn Hạm Trưởng.
Anh đi vào sâu hơn, gõ vào vách căn phòng cuối cùng. Có tiếng uể oải:
– Ai đó?
– Chỉ thăm hỏi. Cố gắng ngủ đi!
Võ Bằng bám lấy tay vịn dọc theo vách, loạng choạng đi về phía lái. Anh vừa nhìn sàn tàu vừa quan sát vách tàu. Trong phòng ăn đoàn viên, nhân viên nhà bếp đang dọn dẹp đống chén dĩa rơi bể nát. Hai thủy thủ đang gồng mình giữ ly nước để không bay khỏi mặt bàn. Một người một tay ôm ngực, một tay bụm miệng, mặt xanh xao.
Trên hai dãy ba giường chồng lên nhau, mọi người nằm yên như ngủ say. Quản Nội Trưởng còn thức, chào kính. Võ Bằng hỏi:
– Tất cả anh em ra sao?
– Thưa, vài thủy thủ ói quá nhiều, đuối sức nhưng không sao. Một nhân viên phòng tai đi tuần té bị thương đang được băng bó.
Võ Bằng vào phòng cứu cấp. Một người mang băng quanh ngực, mặt trắng bệch. Y Tá nói hai xương sườn bị gãy. Võ Bằng an ủi thương binh và cám ơn đã tích cực trong nhiệm vụ.
Anh nói với Quản Nội Trưởng và Y Tá:
– Lần sau, cho tôi biết ngay khi có người bị thương, bất kể nặng nhẹ.
Anh lần dò xuống phòng máy. Một Hạ Sĩ Quan cơ khí, một thủy thủ điện khí hiện diện trong tình trạng tỉnh táo. Anh hỏi Trung Sĩ Hạ:
– Không có gì bất thường chứ?
– Thưa Hạm Trưởng, tôi vừa kiểm tra các vách, không thấy rỉ nước.
Anh vỗ vai Hạ:
– Tốt lắm! Tiếp tục.
Trở lên đài chỉ huy, Võ Bằng ngồi ngay vào ghế của mình. Trừ sĩ quan trực và hai nhân viên đương nhiệm, ba người túc trực nằm dài trên sàn. Không ai quan tâm sự hiện diện của anh. Anh như hòa vào con tàu. Phải, anh là Rạch Gầm. Rạch Gầm là anh. Khi sóng đập vào sườn tàu, tim anh đau như bị đấm. Khi động cơ rít lên, ngực anh nhói buốt. Thủy thủ đoàn đặt trọn niềm tin vào anh. Bằng mọi giá, anh phải giữ vững niềm tin ấy.
Hạm Phó là người phát giác ra sự hiện diện của Võ Bằng. Trong bộ quần áo ướt sũng, mặt tái xanh, Tiến bước sang cạnh Võ Bằng, lên tiếng:
– Xin lỗi Hạm Trưởng, chúng tôi không hay biết…
Võ Bằng cắt ngang:
– Không sao! Tôi mừng thấy các anh vẫn vững vàng…
Càng gần sáng, sóng gió càng dịu đi. Rồi, đột ngột, bầu trời xám lợt tách ra một đường nhỏ. Một cánh quạt tia sáng xé toạc màn đêm. Võ Bằng thấy tỉnh hẳn. Anh mừng rỡ lẩm bẩm: “Thủy thủ đoàn vẫn sống! Con tàu vẫn sống!”
Hạm Phó nhìn Võ Bằng. Anh xúc động thấy mắt vị Hạm Trưởng đỏ hoe, rơm rớm.
Mặt trời rẽ mây, sưởi ấm Rạch Gầm, hơ khô các bộ quân phục ẩm ướt trọn đêm.
Võ Bằng nâng ống dòm. Phía trước, cả một vùng biển dao động, khi thì xôn xao nhịp nhàng, khi thì tràn tới những đợt sóng hung dữ. Mặt biển xám ánh lên màu bạc lấp lánh.
Hòn Khoai đã hiện xa xa. Anh hít sâu, chuẩn bị cho hành trình đến địa điểm khả dĩ thả neo.
Anh dự trù sẽ neo nghỉ đến chiều. Nhưng thủy đạo dẫn đến điểm neo lại là thử thách cuối cùng. Hai hải lý quanh đảo là vùng đáy cạn đầy san hô. Không khéo nghỉ một ngày, hóa ra Hạm Trưởng nghỉ… trọn đời!
Vũ Thất
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét