ĐỜI THỦY THỦ III - VŨ THẤT
CHƯƠNG 31: HỢP TAN LÀ LẼ VÔ THƯỜNG
Mười giờ sáng Chủ Nhật, Như Oanh đang chăm chú chấm luận văn thì chuông cửa reo vang. Thường ngày mẹ nàng mở cửa, nhưng hôm nay ông bà đã đi lễ chùa từ sớm. Nàng gác bút, ngạc nhiên. Ai lại đến vào giờ này. Vinh ư? Không. Nàng không tin người cũ còn trở lại. Có lẽ là khách của ba mẹ.
Nàng vừa xuống cầu thang vừa băn khoăn. Khi cánh cửa hé mở, tim nàng đập thùm thụp. Tay đưa lên bụm miệng, nhưng tiếng vẫn bật ra:
– Anh Bằng!
Nàng mở rộng cửa, giọng run nhẹ:
– Mời anh vào.
Võ Bằng bước qua ngưỡng cửa, mỉm cười:
– Rất vui Như Oanh còn nhớ tên.
Nàng dẫn anh đến phòng khách. Trong lúc đi, anh nhìn bộ pyjama xanh nhạt điểm hoa mai trắng, dáng người thon gọn, mái tóc mềm mại ôm nhẹ bờ vai. Vẫn là nàng, dịu dàng như sóng nước.
Giọng nàng thật êm:
– Anh ngồi đây, cho em xin phép một chút.
Nàng lên lầu.
Võ Bằng ngồi xuống, nhìn quanh. Căn biệt thự hai tầng rộng và tĩnh lặng. Bộ sô-pha da màu ngà. Một cây đàn piano lớn để mở, gỗ nâu sậm nổi vân. Hàng chữ Yamaha ánh vàng vắt ngang bên trên bàn phím đen trắng. Tranh sơn dầu treo dọc tường, toàn là hoa trang nhã. Cuối phòng là chiếc TV màn ảnh rộng, phía dưới là dàn âm thanh hiện đại.
Anh hơi ngỡ ngàng. Không phải vì choáng ngợp, mà vì có cảm tưởng như lạc vào một thế giới khác. Một đời sống khác.
Như Oanh trở xuống, áo dài màu ngà. Môi cười, mắt sáng.
Võ Bằng đứng lên trao món quà mang theo.
Nàng mở ngay: quyển Gone With The Wind và gói trà Đỗ Hữu. Nàng cười, nụ cười rạng rỡ:
– Em vừa xem phim Cuốn Theo Chiều Gió. Đang muốn đọc sách thì được tặng. Cả trà nữa… để đọc suốt đêm. Cám ơn anh.
– Thay vì cám ơn, Như Oanh xem lại phim đó. Cho anh đi cùng.
Nàng nghiêng mặt, mỉm cười:
– Em muốn xem lại.
Nói xong, má nàng ửng hồng, giọng bẽn lẽn:
– Anh dùng bia hay cà phê?
– Tùy Như Oanh. Gì cũng thích.
Như Oanh vào bếp, cố ý pha chậm cà phê và trà. Nàng cần vài phút cho cảm xúc lắng xuống. Khi đặt ly cà phê trước mặt Võ Bằng, nàng mỉm cười:
– Hy vọng hương vị giống quán Sóng. Còn nước dừa… tạm thay bằng trà.
Võ Bằng nghe tim se lại. Tưởng nàng đã quên, không ngờ nàng nhớ đến từng chi tiết.
– Nhận được thư Như Oanh, anh mừng quá nên đến ngay.
– Chị em có nhắn gì không?
– Không. Anh không gặp chị. Từ vùng công tác đi thẳng về đây.
– Vậy sao anh nhận được thư?
Anh mỉm cười, đọc lại đúng câu chữ nàng viết:
– Hy vọng lá thư này tìm đến anh, bất kể anh đang ở nơi nào, giữa biển khơi hay vùng đảo xa xôi.
Nàng làm bộ mặt giận:
– Chọc quê. Không nói chuyện nữa.
– Chị em chuyển tiếp thư qua khu bưu chính. Hai ngày trước, vừa cập cầu là anh nhận được. Muốn đến liền, nhưng còn bận vài việc quan trọng.
– Anh bận sao? Em tưởng về bến là anh được nghỉ ngơi.
– Anh cần giải quyết các “dư âm” của chuyến công tác. Nhất là thăm một sĩ quan và một anh lính bị thương. Hôm nay dành trọn cho em.
Như Oanh thè lưỡi:
– Có bị thương à? Nặng hay nhẹ? Hôm qua, em chỉ mới đọc bài tường trình chuyến hải hành từ An Thới đến Thổ Châu. Hôm nay báo mới đăng trận hải chiến… nhưng chưa có báo.
Võ Bằng uống vài ngụm cà phê, nghĩ tới lời hứa của Lan Như: khi đăng bài sẽ mang báo đến tặng. Anh tin là Lan Như có đến nhưng Hải Quân Công Xưởng không cho vào! Cũng mừng. Gặp chỉ gây phiền cho cả hai. Anh đặt ly xuống, đúng lúc Như Oanh cất giọng nhẹ êm nhưng lại như tiếng còi tàu báo động:
– Hôm qua… em gặp chị Lan Như.
Võ Bằng trân mắt nhìn nàng:
– Gặp Lan Như? Em biết cô ấy?
Nàng bình thản đáp:
– Bài tường thuật cho biết chị ấy đi trên tàu anh.
Võ Bằng thầm kêu khổ. Anh hiểu ngay sự nhạy cảm của khoảnh khắc. Cần tránh một lời không khéo gây hiểu lầm khó gỡ.
Như Oanh tiếp tục:
– Chị ấy dễ thương ghê.
Võ Bằng mỉm cười:
– Anh chỉ thấy cô ấy gan lỳ và chuyên nghiệp.
Nàng nhìn anh, giọng dịu dàng nhưng thẳng thắn:
– Chỉ vậy thôi?
Võ Bằng đáp chậm rãi:
– Anh quý trọng tài năng và tư cách của cô ấy. Điềm tĩnh, lịch lãm, và yêu nghề.
Như Oanh gật đầu:
– Em cũng cảm nhận như vậy.
Một khoảng lặng. Rồi nàng nói rất nhỏ:
– Em tìm chị ấy vì nôn nóng muốn biết tin tức về anh. Khi gặp, em lại muốn biết mình đang đứng ở đâu… trong lòng anh.
Võ Bằng mỉm cười, âu yếm nhìn nàng:
– Em đứng trong đời anh. Trọn đời.
Nàng không cười, chỉ cúi mặt. Khi ngẩng lên, khóe mắt long lanh:
– Khó tin quá. Có một câu vè em mới được nghe: tượng nào cao bằng tượng Trần Hưng Đạo, lính nào xạo bằng lính hải quân.
Võ Bằng vờ thở dài:
– Nhưng câu này không xạo: tưởng rằng mọi cảm xúc đã bế quan tỏa cảng, nào ngờ em đến như một trận cuồng phong.
Oanh nhìn anh, dịu giọng:
– Vậy câu vè là… xạo!
Võ Bằng nâng ly cà phê nhâm nhi. Một lúc, anh nói chậm:
– Em biết không, anh sợ nhất là khi gặp lại, em xem anh như người lạ.
– Em cũng sợ. Sợ anh… thiếu thành thật.
Võ Bằng mỉm cười:
– Từ nhỏ, thành thật đã là đức tính của anh.
Như Oanh lặng thinh. Anh nghiêm nét mặt:
– Để anh chứng tỏ. Trong những ngày xa em, biết anh ao ước điều gì không?
Như Oanh hồi hộp chờ. Anh tiếp:
– Rất thành thật, nghĩ sao nói vậy: ao ước được nắm tay em.
Lời nói như có sức mạnh kéo bàn tay nàng về phía anh. Anh ân cần nắm lấy bàn tay thon thả, mềm mại. Trong khoảnh khắc, mọi mệt nhọc tan biến. Nàng thấy ấm áp, an toàn.
Khi anh buông tay, nàng chợt băn khoăn: nếu anh đòi hỏi một chiếc hôn? Điều đó thì… lạm dụng thành thật. Nàng quyết sẽ từ chối…
Nhưng anh vẫn ngồi yên, mắt nhìn quanh phòng:
– Nhà em đẹp quá.
Như Oanh dè dặt:
– Không phải nhà của em. Em không ham nhà đẹp. Chỉ thích một nơi ấm cúng.
Võ Bằng lặng đi. Rồi nói chậm rãi:
– Anh từng nghĩ đến lập gia đình, nhưng cứ e ngại. Đời anh lấy biển làm nhà, Lúc ở, lúc đi. Chỉ khổ người chờ đợi.
Nàng nhìn sâu vào mắt anh:
– Đức Phật nói đời là bể khổ, trong đó có khổ vì thương mà phải xa. Nhưng bên nhau cũng đâu hẳn hạnh phúc, có khi lại căm ghét nhau như kẻ thù. Cho nên lúc đi, lúc ở… chỉ là lẽ vô thường.
Võ Bằng chăm chú nhìn nàng, tim đập mạnh. Nàng khuyến khích hay chỉ vô tình? Anh tin là khuyến khích nhưng vội vàng tỏ tình lại có thể là biểu lộ thiếu chân thành.
Ngoài cửa sổ, gió lay nhẹ hàng cây. Tiếng còi xe vọng đến mơ hồ, như thuộc về một thế giới khác.
Võ Bằng uống thêm ngụm cà phê. Anh thấy đời anh đi đi, về về. Đi thì lâu mà về thì quá ngắn. Thời gian không nhiều để chần chừ. Không thổ lộ bây giờ thì bao giờ! Anh nghiêm giọng:
– Hôm nay anh đến, như trong thư em nói, là để tiếp tục chuyện tình duyên hải cho đến hồi kết.
Nàng nghiêng mặt, mỉm cười:
– Cho dù kết cuộc có thế nào?
– Hy vọng một kết cuộc có hậu.
Nàng uống vài ngụm trà rồi nói chầm chậm:
– Em hiểu cuộc đời anh gắn liền với biển. Em không khuyên anh rời biển. Em chỉ mong… khi anh trở về, anh biết mình chỉ có một bến đỗ.
Võ Bằng hớn hở, định chính thức mở lời cầu hôn thì cánh cửa bật mở. Không khí ấm áp trong phòng như đóng băng lại.
Ba nàng bước vào trước. Dáng cao, gầy. Áo sơ mi trắng cài nút kín cổ. Gương mặt nghiêm nghị đến lạnh lùng. Mẹ nàng theo sau, dáng người phúc hậu, ánh mắt bình lặng.
Giọng ông vang vang:
– Có khách à?
Như Oanh và Võ Bằng cùng đứng lên. Nàng nhanh nhảu:
– Thưa ba, đây là anh Võ Bằng.
Võ Bằng cúi chào. Ông đưa mắt soi xét bộ đồ dân sự giản dị của anh, không đưa tay bắt:
– Mời Hạm Trưởng ngồi.
Như Oanh nghe lạnh người.
Ông bà ngồi đối diện, cùng ngắm nghía Võ Bằng. Một lúc ông lên tiếng, giọng khô khốc:
– Cậu quê quán ở đâu?
– Dạ, Tân An.
– Long An?
– Thưa không. Tân An Châu Đốc.
– Ba má làm gì?
Võ Bằng nhìn thẳng, không né ánh mắt sắc bén của ông:
– Dạ, ba cháu làm công chức, còn má cháu buôn bán tạp hóa.
Căn phòng im phăng phắc, như thu hẹp lại. Mẹ nàng rót thêm trà:
– Bán tạp hóa thì vất vả mà thu nhập có được bao nhiêu.
Võ Bằng dè dặt đáp:
– Dạ.
Ba nàng tiếp tục hỏi:
– Cả thảy mấy anh chị em?
– Dạ, một anh, một chị, đều đã có gia đình.
– Còn cậu?
– Dạ chưa.
– Làm Hạm Trưởng thì thiếu gì cô để ý!
– Thưa bác, thực tế… ngược lại.
– Tôi có rể cũng hải quân. Cấp bậc cao hơn cậu.
– Dạ, cháu biết. Cao hơn nhiều.
Không khí không phải thăm hỏi. Đó là cuộc thẩm định. Anh mong kết quả tốt đẹp.
Ông nhấp trà, rồi đặt tách xuống tạo thành tiếng khua lớn:
– Tôi nêu sự việc có phần quá sớm nhưng sớm còn hơn muộn. Tôi giả sử cậu làm quen con gái tôi với ý định tốt. Nhưng…
Ông lại nâng tách trà nhấp vài hớp:
– Khi gả con gái đầu lòng cho hải quân, chúng tôi dứt khoát không muốn chuyện ấy tái diễn cho con gái út. Hải quân nay bến này mai bến nọ, muốn đi thăm là cả vấn đề. Lại thêm đời sống không được sung túc.
Võ Bằng cúi đầu, lặng thinh. Ông tiếp:
– Như Oanh lớn lên trong môi trường hoàn toàn khác với gia đình cậu.
Mẹ nàng tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ:
– Không phải chúng tôi chê bai gì cậu. Chỉ sợ con mình… không quen với lối sống không thuộc về nó.
Như Oanh tái mặt, kêu khẽ:
– Mẹ…
Bà giơ tay ngăn lại:
– Thà mất lòng trước…
Như Oanh lại kêu lên tha thiết:
– Mẹ…
Bà làm lơ, quay sang Võ Bằng:
– Tôi nói vậy, chắc đủ để cậu hiểu.
Anh nhủ lòng giữ bình tĩnh. Nhưng trả lời thế nào đây?
Ba Như Oanh lạnh lùng tiếp:
– Tốt hơn hết, mọi chuyện nên dừng lại.
Như Oanh ngẩn ngơ quay sang Võ Bằng. Anh nhìn nàng, mỉm cười trấn an. Anh thấy nên rút lui như một thiện chí rồi tìm cách tiến tới. Anh đứng lên, giọng chững chạc, chậm rãi:
– Thưa hai bác, hôm nay cháu đến trong tư cách một người bạn mới quen Như Oanh. Cháu không nghĩ việc đó là thất lễ với hai bác.
Ông gật đầu:
– Cậu không sai. Và tôi cũng chỉ nói nên dừng lại, không có gì nặng lời.
Như Oanh đứng lên, giọng nghẹn lại:
– Ba mẹ sao nỡ…
Ba nàng nghiêm khắc chặn lời:
– Hiểu cho ba mẹ. Cậu ấy đàng hoàng, nhưng không phải là người đi cùng con suốt đời.
Như Oanh cắn môi:
– Nhưng đó là đời con, như đời của chị con.
Ông bỏ vào phòng đọc sách. Mẹ nàng ôm nàng:
– Chỉ vì ba mẹ thương con.
Nàng gỡ tay mẹ:
– Để con đưa anh Bằng ra cửa.
Mẹ nàng nhìn theo, lắc đầu thở dài.
Ngoài ngưỡng cửa, anh ngoái lại vẫy tay. Nàng nói rất khẽ trước khi khép cửa:
– Năm giờ chiều mai. Đợi em ở cổng trường.
Vũ Thất
(Còn tiếp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét