Thứ Tư, 18 tháng 2, 2026

Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất / CHƯƠNG 32: HỒN VẪN MƠ HOÀI

                                                                   


Đời Thủy Thủ III - Vũ Thất 

CHƯƠNG 32: HỒN VẪN MƠ HOÀI


Đúng ba giờ, Võ Bằng rời tàu, gọi taxi, nói địa chỉ về căn nhà ở Phú Nhuận. Bầu trời Sài Gòn về chiều bớt oi ả. Bước xuống xe, ánh mắt anh chạm phải cảnh tượng quen thuộc mà mỗi lần trông thấy, lòng lại chùng xuống: những chậu hoa trên bao lơn đã héo khô, những cánh hồng nhung rũ xuống buồn thảm. Dù giữ giùm chìa khóa nhà, bà hàng xóm vẫn chỉ giữ nhà chứ không giữ hoa.
Anh gõ cửa nhà bà. Cửa mở, khuôn mặt nhăn nheo bỗng bừng sáng:
– Dữ hôn! Lần đầu mới thấy cậu về sớm thế này.
Bà đưa chìa khóa. Anh rối rít cám ơn, rồi lấy từ xách tay một chai nước mắm Phú Quốc đặc biệt tặng làm quà. Bà cười, nếp nhăn quanh đuôi mắt tỏ vẻ hài lòng.

Anh mở cửa nhà mình. Hơi nóng hầm hập ùa ra nhưng không mang mùi ẩm mốc như những lần trước. Có lẽ nhờ anh vắng mặt không lâu. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày Tuyết ra đi năm năm trước. Từ chiếc gối tựa trên ghế sofa, đến những bức tranh cảnh biển Nha Trang trên vách. Tất cả im lìm như buồn phiền bị bỏ quên.
Anh lên lầu, nằm vật ra giường, để hơi thở xóa tan những ngày sóng gió. Một tiếng sau, anh bước vào phòng tắm, dòng nước mát lạnh xối lên người gột đi cơn uể oải thiếu ngủ. Anh lau người, đứng trước tủ quần áo. Anh chọn chiếc quần tây màu sô-cô-la và áo sơ mi kẻ xanh lạt mà anh đoán sẽ hợp với bộ đồ của Như Oanh hay ít nhất cũng đúng ý nàng: không chải chuốt, không cầu kỳ.
Anh đẩy chiếc Vespa ra đường. Chiếc xe cũ kỹ, mua lại từ người bạn từng cùng tàu, khó nhọc nổ máy sau vài lần đạp cần. Tiếng máy bình bịch vang lên trong con hẻm nhỏ. Anh hướng về trường Gia Long với một cảm giác bồi hồi khác lạ, như khi con tàu không định hướng tìm thấy hải đăng.

Anh đến đúng giờ, dựng xe bên kia đường, mắt dán vào cổng trường. Các áo dài trắng ùa ra như những cánh bướm, rồi bay xa. Đúng năm giờ mười lăm, bóng dáng Như Oanh xuất hiện. Nàng bước ra, ánh mắt tìm kiếm rồi bắt gặp anh. Một nụ cười nở trên môi, tươi như đóa hoa hồng. Nàng băng qua đường, dáng uyển chuyển trong tà áo dài màu thiên thanh.
Thấy nàng lúng túng, anh chỉ nàng cách ngồi:
– Em ngồi một bên, vòng tay qua ngực anh. Như vậy vững hơn.
Hơi ấm từ vòng tay e ấp của nàng lan qua lớp vải áo. Chiếc xe chao đảo nhẹ rồi từ từ tiến. Gió chiều lất phất tóc nàng.
Anh ngoái lại:
– Em muốn đi đâu?
Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như chìm vào tiếng ồn:
– Ra ngoại ô, đến một nơi nào đó yên tĩnh.

Anh gật đầu, hướng về phía Phú Lâm. Như Oanh khẽ tựa má vào lưng anh. Tiếng máy xe đều đều hòa với nhịp tim của nàng. Nàng nghĩ đến phim Roman Holiday. Nàng công chúa Audrey Hepburn trốn khỏi cung điện gặp chàng ký giả nghèo Gregory Peck. Chàng chở nàng trên chiếc Vespa chạy quanh phố, đi khiêu vũ… Mối tình của họ thật đẹp…
Ra đến quốc lộ 4, chiếc xe rẽ vào một con đường nhỏ, hai bên là những luống hoa đồng nội đủ sắc màu mùa đông: cúc vàng, trạng nguyên, hướng dương, hoa hồng… Bên kia đường là một khu vườn rau thơm xanh mướt: húng quế, tía tô, kinh giới, ngò gai. Một làn hương thơm mộc mạc, dịu nhẹ thoảng qua.

“Đồng Quê Quán” hiện ra như một bức tranh thủy mặc. Đó là một ngôi nhà rộng, sàn và vách bằng gỗ, bao quanh là một vành tròn toàn hoa sen trắng, hồng, chen nhau nở rộ.
Chủ quán, một người đàn ông trung niên phúc hậu, niềm nở dẫn họ tới chiếc bàn nhỏ sát lan can. Ánh nắng chiều chuyển sắc trên hồ sen: từ màu cam rực rỡ sang xanh biếc rồi tím nhạt. Quán đã khá đông khách, nhưng không khí vẫn tĩnh lặng. Chỉ có tiếng thì thầm trò chuyện và những giai điệu nhạc xưa êm ái vẳng đưa.

Vừa an vị, Như Oanh nhìn quanh rồi đưa mắt về phía anh, ánh mắt tò mò lấp lánh:
– Anh chọn đúng chỗ em thích. Mà sao anh biết quán này?
– Đi ngang qua nhiều lần, trên đường về thăm ba mẹ anh.
– Em không đoán được quê anh ở đâu. Chỉ biết… giọng anh không phải người Trung, cũng không phải Bắc.
Võ Bằng khẽ cười:
– Em đoán đúng. Anh người miền Nam.
Nàng làm mặt bất bình:
– Vô duyên!
Anh cười:
– Quê Châu Đốc.
Nàng dịu dàng nói:
– Em nghe danh nhiều mà chưa từng đến. Ở trường, có vài giáo sư cũng quê Châu Đốc. Họ đều hiền… như anh.

Người bồi bàn mang bản thực đơn đến. Nàng cầm lấy rồi để lên bàn. Anh nói:
– Em chọn đi. Cho hợp khẩu vị.
Như Oanh cúi xuống, mái tóc dài đen mượt buông xuống, che một phần gò má trắng ngần. Nàng ngẩng lên, tia nhìn ấm áp:
– Không, anh chọn. Anh biết ở đây món nào ngon mà!
Câu nói nhẹ nhưng mang ý dò xét tinh tế. Võ Bằng cười thầm, lắc đầu:
– Anh cũng mới đến lần đầu.
Anh quay sang người bồi:
– Món gì trứ danh của quán?
– Dạ, nếu hai người dùng cơm gia đình, ở đây nổi tiếng canh chua cá lóc, cá kho tộ, tôm nướng, rau muống luộc chấm mắm nêm.
Như Oanh hào hứng xen vào:
– Canh chua cá lóc nấu với bông điên điển. Tôi mê món này.
– Dạ, xin cáo lỗi, bông điên điển vừa hết mùa. Canh chua với bạc hà, me và đậu bắp, ngon không thua.
– Ồ, tiếc quá. Thôi, cũng được.
– Quý khách dùng thức uống gì ạ?
Võ Bằng đáp:
– Một lon Budweiser, một ly nước dừa.

Khi người bồi đi khuất, một giai điệu quen thuộc vang lên. Như Oanh khẽ reo:
– Ôi! Bài hát này… Ca sĩ này… Chủ quán như đọc được ý thích của em.
Võ Bằng gật đầu, ánh mắt ấm áp:
– Hương Xưa, Duy Trác. Anh cũng thích bài này.
Giọng nàng chợt trầm ấm:
– Em thích nhất hai câu này: “Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một kiếp xa xôi. Ôi, những đêm dài hồn vẫn mơ hoài một giấc ai mơ.”
Nàng dừng lại, đổi giọng âu yếm:
– Mỗi lần nghe, em lại nghĩ… đến anh.

Họ cùng lặng im lắng nghe. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng nhạc như một nhịp cầu vô hình, kết nối hai tâm hồn cô đơn. Khi bản nhạc kết thúc, Như Oanh nhìn anh chăm chú. Khuôn mặt với những đường nét góc cạnh, không điển trai nhưng toát lên vẻ cương nghị, đáng tin cậy. Chiếc cằm vuông vức như nói lên tính cách kiên định. Trong giây phút ấy, anh mang dáng hình Đại tá Lương Đình Thám, người mà chị nàng từng kiên trì thương yêu bất chấp can ngăn của cha mẹ, và đã bên nhau năm năm hạnh phúc. Nàng bỗng muốn giơ tay lên, xoa gò má rám nắng của Võ Bằng, nhưng hai má chợt nóng bừng ngăn cản.

Thức uống được mang ra. Tiếng “xèo” nhẹ khi anh mở lon bia xóa tan bầu không khí ngập cảm xúc. Anh nhẹ giọng:
– Dạy học ra sao, em?
Nàng đáp, chút do dự:
– Êm xuôi. Nhưng em vẫn muốn xin chuyển đi nơi khác…
– Tại sao?
Nàng vừa lỡ lời, đôi mắt thoáng nét khó xử. Đâu cần phải kể việc Vinh chạy chọt giúp nàng dạy trường Gia Long. Nàng nhìn mặt trời còn nằm trên cánh đồng, nói một câu bất chợt hiện ra:
– Gió đồng nội thơm và mát quá. Nhờ có anh, em mới biết đến một nơi bình yên thế này. Lòng em thấy vô cùng thanh thản.
Võ Bằng cười nhẹ, nói đùa:
– Vậy là anh có chút công lao với em rồi.
Tiếng cười trong trẻo của nàng khẽ vang lên, như một làn suối mát chảy qua tâm hồn anh. Nàng bình thản hỏi:
– Vậy anh muốn em trả công thế nào?
Anh hỏi ngược lại, giọng trầm ấm:
– Em muốn trả thế nào?
Nàng không đáp, chỉ nghiêng đầu, ánh mắt đắm chìm vào mặt hồ sen, nơi những tia nắng cuối ngày đang đùa giỡn trên những chiếc lá. Ý nghĩ chợt lóe lên khiến tim nàng đập nhanh hơn: “Không lẽ lại nói thẳng ra rằng em muốn được làm vợ anh? Không… không thể. Tự anh phải biết”.

Võ Bằng xoay xoay lon bia trong tay, mắt vô tình nhìn lên những chai rượu đủ màu trên các kệ ở quầy. Hình ảnh quầy rượu “Hollywood Snackbar” ở đường Tự Do hiện về, với cô chủ quán người Việt tên Mỹ Linda. Rồi hình ảnh Tuyết, mối tình đầu, ùa đến. Năm năm rồi, nàng không một lần trở lại. Giờ chắc con đùm con đề nơi quê người…
Anh quay lại, say đắm ngắm khuôn mặt tuyệt vời của Như Oanh. Một cảm xúc ấm áp trào dâng. “Quá khứ đã là quá khứ. Hãy dành trọn tình cho Như Oanh”. Anh tự nhủ. Nàng đã can đảm vượt qua lệnh cấm của gia đình để đến với anh. Đó không phải là bồng bột. Đó là niềm tin nàng đặt vào anh.
Nàng cũng đang ngắm anh, nói nhỏ:
– Trông anh gầy hơn ngày em gặp.
– Còn em thì đẹp thêm nhiều.
Nàng cười, e thẹn:
– Đừng có nịnh!

Thức ăn được bưng ra, mang theo một hương thơm quyến rũ. Tô canh chua bốc khói nghi ngút, nước trong veo lộ rõ những miếng cá lóc trắng ngần, tô điểm với sắc đỏ của ớt, sắc xanh của đậu bắp và bạc hà. Đĩa cá kho tộ vàng ươm, thơm lừng.
Võ Bằng gắp cho nàng miếng cá ngon nhất. Như Oanh nếm thử, đôi mắt khép hờ, nở nụ cười hạnh phúc. Nàng nhận xét, giọng đầy thích thú:
– Vị ngọt thanh từ nước dừa, vị mặn đậm đà từ nước mắm, thơm nồng từ tiêu và tỏi. Tất cả hòa quyện thật hoàn hảo.

Họ ăn trong im lặng một lúc, hương vị món ăn như xóa tan mọi khoảng cách. Rồi câu chuyện tự nhiên quay về chủ đề chính của cuộc gặp này.
Như Oanh lên tiếng, giọng trầm xuống:
– Anh biết không, đêm qua em buồn quá, thức trắng. Em nhớ lại bộ phim A Time to Love and a Time to Die xem mấy tháng trước. Câu chuyện tình lãng mạn mà kết thúc buồn đến nao lòng. Anh có xem phim đó không?
– Có xem thời còn đi học, chỉ thấy buồn, chứ không muốn khóc. Bây giờ, sau bao trận chiến, nghĩ lại, thời chiến mà. Khoác áo lính là chấp nhận cái chết…
Nàng cắt ngang, giọng nghẹn ngào:
– Nhưng… người ở lại thì sao?
Anh cười buồn:
– Lấy chồng lính, đồng nghĩa với chấp nhận.
Nàng ngập ngừng:
– Nếu… nếu em chấp nhận số phận ấy, cùng anh…”

Võ Bằng đặt đũa xuống, nhai chậm miếng cơm cuối cùng. Uống nửa lon bia, anh nói chậm rãi, nghiêm túc:
– Đêm qua, anh cũng thao thức gần như suốt đêm. Vấn đề quan trọng không phải từ anh, mà từ em. Em phải xét thật kỹ lòng mình.
Nàng nói, giọng kiên định:
– Em đã xét kỹ rồi. Em yêu anh.
Nàng cúi mặt, đổi giọng băn khoăn:
– Chỉ còn một điều thắc mắc. Anh… Anh thật sự chưa … có vợ?
Anh lắc đầu:
– Nói chưa, em cũng khó lòng tin. Anh sẽ chứng minh bằng thực tế. Khi nào ba mẹ em đồng ý, anh sẽ đưa em thăm ba mẹ nuôi của anh ở Sài Gòn, rồi về Châu Đốc ra mắt ba mẹ ruột.
Như Oanh thở dài, vẻ lo lắng hiện rõ:
– Thật sự, em không biết làm thế nào cho ba mẹ em bằng lòng. Hồi đó, chị em cũng trầy da tróc vẩy…
– Thì cứ làm giống như chị em.
Nàng lắc đầu, vẻ bất lực:
– Hồi đó chị em dọa tự tử. Nhưng chị là tình đầu. Còn em, em đã từng bốn năm với Vinh. Dọa tự tử thì chắc cũng chỉ nhận được câu nói: cho đáng đời!

Chàng suy tư rồi gợi ý:
– Theo anh nhận xét, ba em nghiêm khắc, nhưng mẹ em thì tình cảm hơn. Thử cách này xem sao. Em vẫn giữ lễ phép như mọi ngày, nhưng tỏ ra buồn rầu, đôi khi bỏ ăn, ít nói và xa lánh. Cần nhất, chỉ trả lời khi được hỏi. Anh tin, trong vòng một hai tuần, mẹ em chắc chắn sẽ để ý và hỏi han, an ủi em. Lúc đó, em hãy khóc. Hãy năn nỉ, giãi bày với mẹ. Chắc chắn là mẹ sẽ mủi lòng, sẽ năn nỉ ba em…
Nàng mỉm cười, gật đầu:
– Anh nói như chuyên gia tư vấn tình cảm. Cách đó… hay đấy. Để em thử.
Ngẫm nghĩ một lúc, nàng lại nói:
– Nhưng nếu… ba mẹ đều phớt lờ… thì sao?
– Thì em cứ tiếp tục… thi gan.
Nàng buồn bã lắc đầu:
– Anh biết không, sau khi nhượng bộ cho chị em lấy hải quân, ông hay than phiền với mẹ: “Tôi đã bảo bà, gả cho hải quân là nó đi biền biệt”. Chắc chắn ông sẽ… rút kinh nghiệm.
Giọng anh trầm xuống:
– Thật ra, anh bày kế mà cũng không tin ăn chắc. Chỉ biết một điều: nếu không thử, thì càng ăn chắc mất em!
Giọng nàng như muốn khóc:
– Mà thử cho đến bao giờ?
– Hãy đặt niềm tin vào thành công. Dù sóng gió thế nào, chúng ta sẽ cùng vượt qua.
Nàng buồn rầu:
– Chẳng lẽ như chị em, kiên trì tranh đấu đến hai năm?

Giọng anh quyết đoán:
– Không. Phải gấp rút. Anh cũng đã hai mươi bảy, già rồi. Cho nên thời hạn thử tối đa là một tháng. Sau một tháng, anh sẽ trực tiếp đến gặp ba mẹ em. Anh sẽ ca bài… con cá sống nhờ nước!
Như Oanh bật cười, khuôn mặt bừng sáng:
– Nghe được đấy!
– Trong khi chờ đợi, chiều chiều mình ra quán này ăn cơm.
Nàng cười, cắt ngang:
– Không được đâu. Ba mẹ sẽ… giết em!
Anh nắm tay nàng, khích lệ:
– Em lớn rồi, đã là giáo sư rồi, không còn là công chúa nhỏ bị nhốt trong tháp ngà. Hãy cho ba mẹ thấy em cần có cuộc sống độc lập. Và tập cho ông bà quen dần với việc… ít thấy em ở nhà.
Nàng bất chợt nhìn đồng hồ, giật mình:
– Trời, trễ quá rồi! Đã tám giờ. Em phải về gấp.

Thấy nàng hốt hoảng, anh biết là khó rứt nàng ra khỏi nỗi sợ quen thuộc. Phải cần thời gian:
– Ừ, thì về. Nhưng ngày mai, mấy giờ gặp?
– Đúng sau một tuần. Tức năm giờ chiều thứ hai tuần tới, trước cổng trường.
Anh kêu khẽ, giọng đau khổ:
– Một tuần? Anh sẽ chết vì nhớ em.
– Không nên chọc ba giận. Hơn nữa, em cũng không muốn nói dối mãi. Như hôm nay, em phải nói là đi chơi phố với Ngọc Lan.
Anh cố vớt vát:
– Vậy thì… chiều mốt?
– Không. Cần nhũn nhặn để ba em… cảm thông.
Họ cùng cười, tiếng cười xóa tan chút căng thẳng. Anh gọi tính tiền, rồi hai người rời quán trong ánh đèn vàng hắt ra từ những chiếc đèn lồng màu.

Trên đường về, Như Oanh miên man nghĩ đến kế hoạch của Võ Bằng. Ít nhất nó chứng minh được tình yêu anh dành cho nàng. Không chỉ là lời nói, mà bằng hành động cụ thể và ý thức trách nhiệm. Nàng tin, rốt cuộc mình sẽ được hạnh phúc như chị.
Võ Bằng dừng xe ngay trước nhà.  Nàng xuống xe, bóp nhẹ cánh tay anh, rồi bước nhanh trên lối đi, băng qua chiếc Renault, lên các bậc tam cấp. Khi đứng trên thềm nhà, nàng quay lại. Anh còn đứng đó nhìn theo. Nàng vẫy tay, nghe lòng bình yên. Nàng đã tìm được người như ý và một kế hoạch khả thi.
Võ Bằng ngồi lên xe, rồ ga. Chiếc Vespa vọt đi, mang theo một niềm vui sâu đậm. Sau nhiều năm, anh biết mình đang yêu và được yêu…

Vũ Thất

(Còn tiếp)








Không có nhận xét nào: