Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

Yêu Thương Ở Lại Với Đời - Trầm Vân


Yêu Thương Ở Lại Với ĐờiDường như tất cả ra đi
Bạc tiền danh lợi trôi về hư không
Giận hờn thù hận trôi sông
Mồ xanh một nấm về lòng đất thôi
Buồn vui giọt lệ tiếng cười
Cũng tan vào đất bầu trời hoang vu
Gió sương phủ lấp nấm mồ
Làn mưa giọt nắng vu vơ gieo mòn
Nhưng mà một thứ mãi còn
Ấy là đẹp tấm lòng son nghĩa tình
Sáng trên đời, sáng lung linh
Sáng vầng trăng lượn bồng bềnh từ bi
Tấm lòng từ thiện nhu mì
Trời xanh lưu luyến mây ghì tiếc thương
Khói bay thắp vội nén hương
Trái tim trần thế vấn vương bóng người
Cuối cùng tất cả xa xôi
Rất gần là tiếng lòng khơi thiện từ
Như ngàn tiếng mẹ ầu ơ
Võng đưa kẽo kẹt ru bờ yêu thương
      Trầm Vân



Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

* Nhớ (Mai XThanh) & Mùa Đông Nơi Đây (Mailoc)

               
       Nhớ

Nhớ ai ấp ủ lạnh mùa đông
Nhớ xóm làng xưa những ruộng đồng
Nhớ thuở học trò hay lội bộ
Nhớ hồi tiểu học vẫn đi vòng
Nhớ thăm bạn cũ chung trà nóng
Nhớ lại người xưa chén rượu nồng
Nhớ quán cà phê luôn đúng hẹn
Nhớ nghe thưởng thức nhạc vui không!

Mai Xuân Thanh 
Monday January 01 - 2018

               *****
Mùa Đông Nơi Đây

Có những ngày dài lạnh lẽo đông,
Có khi tuyết xuống vắng tanh đồng.
Có trưa nắng ấm sương tan loảng,
Có sáng mây thưa quạ lượn vòng.
Có lúc mơ màng hình bóng cũ,
Có đêm trằn trọc gối chăn nồng.
Có ai chia sẻ hàn ôn nhỉ ?
Có kẻ bên trời quạnh sắc không !
          Mailoc
     Cali 12-31-17
( Ngày cuối năm 2017)



Lâm Giang Tống Hạ Chiêm (Bài viết của Đỗ Chiêu Đức) & Bài phỏng dịch của Mailoc, Mai XThanh

      Đón năm mới lại già thêm một tuổi, đầu lại bạc thêm một ít, hãy cùng cảm khái với Bạch Cư Dị tiễn bạn đầu bạc lẩn khuất trong sóng bạc đầu !

        Mời đọc " Lâm Giang Tống HẠ CHIÊM " của Bạch Cư Dị sau đây :

臨江送夏瞻                    LÂM GIANG TỐNG HẠ CHIÊM

        白居易                               Bạch Cư Dị
悲君老別我沾巾,          Bi quân lão biệt ngã triêm cân,
七十無家萬里身。          Thất thập vô gia vạn lý thân.
愁見舟行風又起,          Sầu kiến chu hành phong hựu khởi,
白頭浪裏白頭人。          Bạch đầu lãng lý bạch đầu nhân. 

Inline image
CHÚ THÍCH :
 * Lâm Giang 臨江: là Đến bên bờ song.
 * Hạ Chiêm 夏瞻: Một người bạn già của Bạch Cư Dị đã trên bảy mươi tuổi còn sống trôi nổi không nhà.
 * Bi Quân 悲君: là Buồn thương cho bạn.
 * Triêm Cân 沾巾 : là Thấm ướt khan.
 * Bạch Đầu Lãng 白頭浪 : là Sóng bạc đầu.
 * Bạch Đầu Nhân 白頭人 : là Người Đầu bạc.
NGHĨA BÀI THƠ :
                               Đến bờ sông tiễn Hạ Chiêm
          Thương cho anh đã già nua còn phải chịu cảnh biệt ly mà lệ của ta đẫm ướt cả khăn. Bảy mươi tuổi rồi mà không có được một mái nhà, tấm thân phải phiêu bạc xa xôi ngàn dặm. Buồn trông theo cảnh thuyền của anh đi trong khi gió đang nổi lên, ta chỉ thấy trong những đợt sóng bạc đầu đang lẩn khuất hình bóng của người đầu bạc !
                                   
Inline image

                     Bài thơ nầy còn có một dị bản như sau :
Câu 1 :
            悲君老別沾巾,       Bi quân lão biệt LỆ triêm cân,

là : Thương cho bạn già nua còn phải biệt ly nên LỆ thấm ướt cả khăn.
      LỆ 淚 ở đây là Phiếm chỉ, không biết là LỆ của Bạn hay là LỆ của ta !?

Câu 4 :
            白頭浪裏白頭.         Bạch đầu lãng lý bạch đầu ÔNG.

là : Trong sóng bạc đầu có Ông Già đầu bạc.
      BẠCH ĐẦU ÔNG 白頭翁 : là Ông già đầu bạc, còn...
      BẠCH ĐẦU NHÂN 白頭人 : là Người đầu bạc.

    Dị bản nhưng nghĩa cũng như nhau, chỉ nêu lên để tham khảo mà thôi !

Diễn Nôm :

                      Ra Bờ Sông tiễn bạn Hạ Chiêm


                   Thương người giả biệt lệ đầm khăn,
                   Bảy chục không nhà chỉ một thân.
                   Gió nổi thuyền đi trong sóng bạc,
                   Bạc đầu sóng vổ bạc đầu ông.
  Lục Bát :
                   Giả từ bạn, lệ ướt khăn,
                   Bảy mươi muôn dặm lang thang không nhà.
                   Buồn trông gió cuốn thuyền xa,
                   Bạc đầu người lẫn sóng xa bạc đầu !

                                       Đỗ Chiêu Đức


   Bến Sông Tiễn Hạ Chiêm

Tiễn bạn già lệ thương khăn đẫm,
Thân bảy mươi vạn dặm không nhà.
Buồn theo gió nổi thuyền xa,
Nhấp nhô sóng bạc xoá nhoà đầu sương!
          Mailoc phỏng dịch


1)
Tiễn Hạ Chiêm Bên Sông

Ướt đẫm khăn tay tiễn bạn già
Cao niên bảy chục vẫn không nhà
Đơn thân phiêu lãng xa ngàn dặm
Tóc trắng dong thuyền sóng bạc qua

Mai Xuân Thanh

2)
Bờ Sông Tiễn Bạn

Sông sâu tiễn bạn thấm sầu
Bảy mươi, ngàn dặm đi đâu không nhà
Tấm thân vô định thuyền ra
Nhấp nhô trắng xoá sóng xa bạc đầu

Mai Xuân Thanh
Ngày 21 tháng 12 năm 2017




Tưởng Niệm Ca Sĩ Hà Thanh - Trầm Vân

TƯỞNG NIỆM CA SĨ HÀ THANH

Người đã đi rồi thật thế sao ?
Rưng rưng giọt lệ nhỏ buồn đau
Tràng Tiền mấy nhịp cong vênh nhớ
Đỉnh Ngự ngùi thương tiếng gió sầu

Người đã đi về cõi lạ xa
Bến Xuân sóng nhớ vọng lời ca
Chiều Vàng đôi ngả chia sương khói
Hoải Cảm mưa rơi giọt lệ nhòa

Người đã đi rồi nghi ngút hương
Suối Mơ ai thắp mộng thiên đường ?
Con Thuyền Không Bến mù xa tắp
Lời Giã Biệt nào rơi nhớ thương ?

Người đã đi về nơi Cõi Tiên
Hồn bay thanh thoát ánh sao viền
Trần gian gửi lại lời ca ngọt
Ru giọt sương buồn giăng mắt đêm

Nén hương thắp vội tiễn người đi
Ngọn khói vòng cong xám tái tê
Cầu nguyện hồn thiêng về Cực Lạc
Ánh sao vô lượng chớp bờ mi

( 01.01.2014 )
Trầm Vân
* Ca sĩ Hà Thanh đã từ giã trần gian ngày 1.1.2014 mang theo biết bao tiếc thương của người hâm mộ giọng ca vàng.








Tưởng Nhớ Ca Sĩ Hà Thanh - Trầm Vân


Tưởng Nhớ Ca Sĩ Hà Thanh

Hà Thanh ơi tiếng hát bay
Phiêu du nỗi nhớ qua ngày lênh đênh
Giọng ca truyền cảm trữ tình
Ép vào tim nhớ bóng hình lứa đôi

Thương Về Xứ Huế Mưa Rơi
Nón bài thơ ngả tiếng cười ai nghiêng
Vầng trăng Nhớ Huế từng đêm
Đêm Tàn Bến Ngự rơi mềm lòng nhau

Đưa tình qua Bến Giang Đầu
Giọng ca sầu ngát âm xao xuyến lòng
Bến Xuân tiếng sóng mòn trông
Người Về tình lượn bềnh bồng mênh mang

Ngậm Ngùi lá đổ Chiều Vàng
Nhớ nhung Tà Áo Xanh ngoan phương trời
Nỗi Niềm thương nhớ xa xôi
Chiều Mưa Biên Giới rung lời nước non

Sắc Hoa Màu Nhớ rưng buồn
Cho Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn phong trần
Biệt Ly, Nhớ Một Chiều Xuân
Trao lời Thương Muộn ngại ngần gió mưa
Nghiêng lòng Về Mái Nhà Xưa
Những lời Giã Biệt cho vừa tái tê

Buồn theo Mấy Dặm Sơn Khê
Đau lời Đoạn Tuyệt lối về sầu thêm
Một mình Chiếc Bóng Công Viên
Buồn Tàn Thu rớt qua miền đất hoang...
Tiếng ca đẹp vượt thời gian
Giọng ca thanh thóat suối ngàn phiêu du
Cho đồi hoa cỏ nằm mơ
Bầu trời xanh biếc che dù tình yêu
Thế rồi mưa ngả gió xiêu
Người về Tiên Cảnh tiêu điều cành hoa
Đêm buồn ngồi nhớ tiếng ca
Nửa vầng trăng khuyết sương nhòa bóng đêm
Hà Thanh ơi nhói con tim
Tiếng ca người vẫn nghiêng thềm đâu đây
Rưng rưng giọt nhớ mưa rây
Gieo bao dòng lệ rơi đầy lòng thương
Giờ đây xa cách âm dương
Nén nhang thắp vội gió luồn nhớ qua
Nguyện cầu người ở cõi xa
An vui giũ bụi ta bà thế gian.

       Trầm Vân 

*Sau một thời gian bị ung thư máu, ca sĩ Hà Thanh qua đời vào lúc 19h30' ngày 1 tháng 1 năm 2014 (giờ Boston) tại thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, Hoa Kỳ




Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Cuối Năm - Như Phương


                             Cuối Năm
 Hôm nay thật là sự nhộn nhịp vào ngày 31 tháng 12.
 Mặc dầu tuyết còn phủ đầy, ngoài trời lanh thật lạnh; người đi bộ khá nhiều trên side walk. Ở đây người ta thích đi bộ vì các plazza được mở ra nhiều tại các khu đông đúc. Cửa hàng nào cũng nhiều khách nhứt là cửa hàng rượu và beers

 Còn mấy tiếng đồng hồ nữa là hết năm 2017
 Đối  với những người hưu trí  chúng ta không còn ngoảnh nhìn những lo âu, thành đạt
 trong năm qua...  Chỉ nhìn lại thể chất coi còn khá không? Chắc vẫn cố gắng “rèn luyện” cho thể chất và tinh thần. 
  Chẳng biết ước mơ gì không

Tuổi này ta đã gọi già chưa
Ờ, cũng già với mái tóc bạc phơ
Cũng trẻ khi thích ngày nắng đẹp
Ghi những cảm xúc qua dòng thơ

Đêm cuối năm nghe nhạc đồng quê
Rượu Nhạc ru hồn  người đam mê
Mới hay tâm hồn chưa lão hoá
Nhấp nháy đâu đây ánh đèn mờ

Cuối năm ly rượu ngọt ai mời
Mơ hồ như cuộc tình lên khơi 
Nụ cười vui  thoáng theo nhịp diệu
Siết tay để khoảng cách không lơi

Cuối năm Dương lịch, tôi cũng thích một cái bánh chưng với dưa món để nhớ những chiều cuối năm xa xưa. Bánh chưng cũng thơm mùi nếp đậu nhưng thịt không bằng dong thịt năm nào.

Tết Ta sẽ rơi vào giũa tháng Feb.2018. Nhưng ở thành phố của tôi không không khí không vui bằng ở Cali. Người bạn mời tôi qua đón Tết ở đó...
 Nhưng có lẽ tôi không bay qua... Ở đây lạnh quá nên thiếu những cành đào hồng, những chậu cúc vàng. Tôi chỉ mua được chậu Pointesia cho Noel và Tết Tây

Chiều nay tôi sẽ chuẩn bị một ít bánh ít, chả tôm và vài thứ nữa. Lúc lớn tuổi tôi không
ăn uống nhiều nhưng vẫn thích làm cho có “thứ này, thứ kia...”
Đối khi tôi lại nhớ tôm chua thịt phay; nhớ món thịt giò hon ăn với xôi... mới lạ !

Cuối Năm dương lịch người da trắng thích bửa tiệc có Turkey hay Ham nướng lò... với mashed potato... Tôi lại thích xà lách trộn thịt bò cộng với trứng, hành Tây, có thể thêm bánh bèo tôm chấy..., chè hột sen...

Tôi có bạn học là người Di dân từ châu Phi, họ  thích nấu món ăn xứ họ... trong dip họp mặt cuối năm. Thói quen muôn đời vẫn là thói quen... của tuổi thơ... mỗi miền...
 Sinh ra ở đâu thì quen món ăn ở đó. Ngẫm lại thật vui...

Cuối năm , ngoài đường  sao thật rộn
Cảm thấy như mùa Tết năm xưa
Nhớ mai vàng, xác pháo Giao Thừa..
Hấp dẫn mứt me và mứt khế
Ta ơi không quen tình của Huế
Ký ức xa vời... mỗi cuối năm
Kìa ngoài kia tuyết phủ lạnh căm
Ước gì  ai cho ta chút nắng.


 Năm nào cũng như năm nào; giờ phút “thiêng liêng” làm cho con người xôn xao vui, hay nhớ nhung một thời xa vắng an bình; hay nôn nào chờ đợi âm thanh ánh sáng tưng bừng...

Năm  cũ gần hết. Năm Mới sẽ bước vào. Xin cho mọi đất nước một năm Yên Bình. Xin cỏ cây quê nhà vươn lên xanh ngát...

Như Phương 
Dec.31,2018


Long Hồ Vãn Phiếm - Nguyễn Thông (Bài viết của Mailoc) & Bài cảm tác của Mai XThanh

Long Hồ Vãn Phiếm (*)
Phản chiếu thiên sơn mộ
Khinh hàn tế vũ dư.
Thôn yên qúa trúc viễn,
Tùng ảnh lạc giang sơ.
Điểu đạo vân câu quýnh,
Cô chu tuế dục trừ.
Sổ gia lâm hạ trú,
Liêu lạc tự ngô lư.
     Nguyễn Thông
Dịch nghĩa:
 Bóng nắng chiều rọi trên nghìn qủa núi
Mưa nhỏ tạnh rồi, khí trời hơi lạnh
Khói thôn chơi vơi qua làn tre xa
Ngó dọc bờ sông, bóng tùng thưa thớt trên mặt sông
Con đường nhỏ cùng với mây núi xa tít
Chiếc thuyền con trên sông vào lúc cuối năm
Dưới chân rừng, nhà cửa lác đác
Cảnh quạnh hiu tương tự như quê nhà ta.
(*) Long Hồ: tên con sông nhánh ở thượng lưu sông Hương, phía tây thành phố Huế
Dịch Thơ :
Chiều Dạo Thuyền Trên Sông Long Hồ
Núi chập chùng chiều buông nắng vắt
Mưa nhẹ tàn, lạnh ngắt mênh mang.
Khói lam ôm ấp tre làng,
Bóng tùng thưa thớt mơ màng trên sông.
Con đường nhỏ mây lồng hun hút,
Thuyền đơn côi vào lúc năm cùng.
Dăm nhà lác đác ven rừng,
Hắt hiu giống hệt tưởng chừng quê ta.
  
          Mailoc phỏng dịch
Nguyễn Thông (1827-1884) tự là Hy Phần, biệt hiệu Đôn Am, ngươì huyện Tân Thạnh
( Gia Định ). Năm 23 tuổi đậu Cử Nhân trường thi hương Gia Định (1849) được bổ làm huấn đạo ở Gia Định. Sau hàng ước 1862, ông được bổ làm Đốc Học tỉnh VỉnhLong. Năm 1867, Pháp chiếm 3 tỉnh miền Tây, Ông được bổ ra Trung. Nhân mắc bịnh, ông cáo quan về nghỉ, dựng nhà riêng gọi là Ngọa Du Sào, gần thị xã Phan Thiết cùng các bạn làm thơ ngâm vịnh.
Năm 1883 kinh thành thất thủ, Vua Tự Đức băng hà, ông ra Huế thọ tang vua.
Ông mắt năm 1884 thọ 57tuổi. Mộ phần của ông đối diện với tháp Chàm Pôshanư, trên con đường từ Phan Thiết đi Mũi Né.

         ****
Đỗ Chiêu Đức tham gia với các phần sau đây :

1. Bản chữ Hán cổ của bài thơ :

  龍胡晚泛       LONG HỒ VÃN PHIẾM 

           阮通                   Nguyễn Thông
反照千山暮,   Phản chiếu thiên sơn mộ, 
輕寒細雨餘。   Khinh hàn tế vũ dư. 
村煙過竹遠,   Thôn yên qúa trúc viễn, 
松影落江疏。   Tùng ảnh lạc giang sơ. 
鳥道雲俱迥,   Điểu đạo vân câu quýnh, 
孤舟歲欲除。   Cô chu tuế dục trừ.  
數家林下住,   Sổ gia lâm hạ trú, 
寥落似吾廬。   Liêu lạc tự ngô lư.

CHÚ THÍCH :

 * Long Hồ : là tên con sông nhánh ở thượng lưu sông Hương, phía tây thành phố Huế.
 * Vãn Phiếm : là Chiêu hôm thả xuồng(ghe) đi lòng vòng chơi.
 * Điểu Đạo : Không phải là đường chim bay, mà là đường vòng vèo hiễm trở.
 * Tuế Dục Trừ : Tuổi sắp bị trừ, có nghĩa là : Năm sắp hết.
 * Liêu Lạc : là Lưa thưa, là Xơ xác.
 * Lư : là Lều, là Chòi, là Nhà ở xơ xài.

DICH NGHĨA :
                        Chiều Thả Thuyền Trên sông Long Hồ

          Ánh nắng phản chiếu trên ngàn núi của buổi chiều tà, sau cơn mưa lất phất và cái lạnh se se nhè nhẹ, thôn xóm chìm trong sương khói mịt mù của lũy tre xa và bóng của các cây tùng lưa thưa in xuống dòng sông châp chới, những con đường ngoằn nghèo khút khủyu chập chờn trong những đám mây xa xa. Chiếc thuyền lẻ loi của ta trôi nổi trên sông trong năm tàn tháng lụn, thấp thoáng đâu đây vài nóc gia ẩn hiện trong rừng thông, lưa thưa buồn bã cũng giống như là túp nhà tranh của ta vậy!

DIỄN NÔM :
                    Chiều Thả Thuyền Trên Sông Long Hồ

                     Nắng chiều phản chiếu non ngàn,
                     Sau cơn mưa nhẹ lạnh tràn se se.
                     Mịt mờ sương phủ lũy tre,
                     Bóng thông thưa thớt thuyền nhè nhẹ trôi
                     Quanh co đường vắng ven đồi,
                     Mây xa thuyền lẻ bồi hồi xuân tiêu.
                     Nhà ai mấy nóc liêu xiêu,
                     Buồn như lều vắng tiêu điều như ta !

                             Đỗ Chiêu Đức

                     *****

1. Chiều Dạo Thuyền Trên Sông 

(Qua dịch thơ của Mailoc: "Chiều Dạo Thuyền Trên Sông Long Hồ")

Bóng nắng chiều đồi núi dốc trơn
Tạnh mưa nhỏ nhẹ lạnh từng cơn
Nông thôn sương khói tre mờ mịt
Tùng bóng dòng sông nước chập chờn
Đường nhỏ mây lồng bay thấp thoáng
Thuyền con năm hết nhấp nhô vờn
Bìa rừng nhà cửa trông thưa thớt
Cứ tưởng quê nhà giống hệt hơn...

Mai Xuân Thanh
Ngày 27 tháng 12 năm 2017


Bài 2:

Nắng chiều nghiêng bóng núi non ngàn
Mưa nhẹ vừa ngưng trời lạnh ngang
Sương khói hàng tre nhìn tít tắp
Bóng tùng sông nước thấy mênh mang
Đường mòn thấp thoáng mây giăng phủ
Thuyền nhỏ nhấp nhô tháng lụn tàn
Lác đác nóc nhà rừng lá thấp 
Tha hương nhìn giống tưởng quê làng 

Mai Xuân Thanh
Ngày 28 tháng 12 năm 2017