Đời Thủy Thủ III (Vũ Thất)
CHƯƠNG 39: RA MẮT (tiếp theo)
Ông Hảo đổi giọng thân tình:
– Vô nhà đi cháu.
Bà Hảo nhìn người khách lạ. Nàng mặc quần jeans, áo sơ mi thiên thanh. Tóc buông xõa ngang vai, gọn gàng, tự nhiên. Đôi bông tai kim cương nhỏ nhắn lấp loáng làm nổi nét thanh nhã lên khuôn mặt trái xoan không son phấn.
Bà nắm lấy tay Như Oanh, giọng vui mừng:
– Đi cháu.
Cái nắm tay ấy, lời nhẹ êm, khiến Như Oanh cảm thấy tim đập bớt nhanh.
Bên trong căn nhà đơn sơ mà khoảng khoát. Năm gian, nhưng chỉ ba gian thông nhau. Gian giữa đặt bàn thờ gia tiên trang nghiêm. Các cây nhang đang thoảng tỏa mùi trầm. Phía trước là phòng khách với bộ bàn ghế bằng gỗ nâu có vân, sang trọng, cổ kính.
Gian bên trái là phòng ngủ. Ngoài phòng kê bộ ngựa gỗ – nơi Võ Bằng từng nằm suốt những năm tuổi trẻ.
Gian bên phải, ngoài phòng ngủ là bộ trường kỷ chạm trổ công phu. Trên vách treo ảnh gia đình, bằng khen của ông Hảo, kỷ niệm ba mươi năm công tác tại Ty Điền Địa. Phía dưới là chiếc tivi.
Ông Hảo bảo cô bé mười lăm tuổi đứng gần mang vali vào buồng cho Như Oanh. Rồi ông nói bằng giọng ra lệnh Võ Bằng như thời xa xưa:
– Con thì vẫn ngủ ngoài bộ ngựa gỗ.
Bà Hảo chỉ ghế cho Như Oanh:
– Cháu ngồi đây. Nhà quê đơn sơ, đừng ngại.
Như Oanh mỉm cười, giọng chân thành:
– Nhà thật ấm cúng. Cháu rất thích.
Võ Bằng ngồi bên nàng. Ông bà Hảo ngồi đối diện. Không khí như một bữa gặp mặt gia đình. Như Oanh ngồi ngay ngắn, trang trọng nói:
– Thưa hai bác, ba má cháu kính gửi hai bác chút quà.
Nàng lấy từ túi xách, trao gói trà Ô long cho ông, chiếc khăn quàng cho bà.
Ông Hảo kêu khẽ:
– Ba má cháu bày đặt quá! Nhớ về nói lại hai bác cám ơn.
Võ Bằng cũng đưa quà của mình: chai XO cho ba, chai nước mắm Phú Quốc, tiêu Hà Tiên cho má.
Ông bà nhìn nhau, cười.
Ông Hảo quay sang Như Oanh:
– Cháu còn đi học hay làm gì rồi?
– Dạ, cháu đi dạy.
Bà Hảo kêu lên thích thú:
– Đi dạy hả? Bác cũng từng đi dạy. Cháu dạy lớp mấy?
– Dạ, đệ nhất cấp.
Ông Hảo gật gù:
– Giỏi! Nghề giáo cao quý. Dạy trường nào?
– Dạ, trường Gia Long.
– Ái dà… còn giỏi nữa. Trường nổi tiếng nhất nước.
Như Oanh cúi mặt. Cái tên Vinh thoáng qua như một mũi kim châm. Không đau, nhưng vẫn biết. Nỗi ray rứt cũng tan nhanh.
Cô bé giúp việc đang châm trà thì tiếng gọi từ cửa chen vào:
– Chị Ba ơi, cho em mua một chai Nhị Thiên Đường, ông chồng em khi không nhức đầu như búa bổ!
Mọi người nhìn ra. Một người đàn bà trạc tuổi bà Hảo mắt sáng lên:
– Có khách Sài Gòn à? Đẹp mà sang quá!
Bà Hảo không giấu được vẻ hãnh diện:
– Bạn gái thằng con tôi đó.
Người đàn bà mua hàng chăm chăm nhìn Như Oanh khiến nàng buộc phải cúi chào.
Bà ta oang oang:
– Con chị khéo chọn. Chúc mừng nghen!
Bà Hảo đi lấy chai dầu. Khi trở lại, ông Hảo nhắc:
– Chắc tụi nó chưa cơm nước gì!
– Ừ phải. Tôi quên mất.
Bà quay lưng. Như Oanh đứng lên bước theo. Ra sau hè, qua vườn rau xanh um, bà Hảo chỉ căn nhà nhỏ:
– Nhà tắm đó. Cơm nước để bác lo.
Như Oanh nài nỉ xin phụ, nhưng bà xua tay.
Lần đầu tiên Như Oanh tắm gáo. Nước trong, mát lạnh. Từng gáo nước giội xuống vai, chảy dọc theo lưng, như rửa đi một lớp đời quen cũ mà nàng không nhận ra mình đang mang theo.
Nàng bật cười một mình. Lạ – mà thích.
***
Trong phòng khách, ông Hảo hỏi:
– Con được nghỉ phép mấy ngày?
– Dạ, ba ngày.
– Ngày đi, ngày ở, ngày về? Sao ngắn vậy? Đâu đủ thì giờ tin cho anh chị con về gặp con và bạn con.
– Dạ, Sài Gòn biểu tình, lộn xộn. Quân nhân bị cấm trại.
Ông im một lúc, rồi hỏi:
– Con nhỏ đó… con nhà ai vậy?
– Dạ, ba má là thương gia ở Sài Gòn.
– Thương gia… chắc giàu?
– Dạ.
– Người ta… khác mình!
– Dạ.
– Ở Tân Châu đâu có thiếu người để con cưới…
Võ Bằng lặng thinh, bất an. Ông Hảo lại tiếp:
– Con tính tiến tới thật sao?
– Dạ, nên con mới dẫn cô ấy gặp ba má.
Ông nhìn chăm chăm:
– Con có nghĩ, một tiểu thư… chịu sống ở nhà quê, với cá kho cơm trắng?
Võ Bằng không trả lời.
– Quen bao lâu rồi? Mấy lần con về sao không nghe nói tới?
– Dạ, sáu tháng, từ ngày con lên chức Hạm Trưởng.
Ông Hảo giật mình:
– Hả? Con là… Hạm Trưởng? Ba mừng. Ở đây, giỏi lắm cũng chỉ làm tài công tàu đò.
Nước mắt Võ Bằng ứa ra. Ông hỏi tiếp:
– Ba má nó có biết chuyện chưa?
– Dạ biết.
– Nói sao?
– Dạ… đồng ý.
Ông Hảo nhìn con, nửa ngờ, nửa tin:
– Đồng ý thiệt?
Võ Bằng rành mạch kể nỗi đoạn trường mình đã trải qua. Ông Hảo lắng nghe rồi lắc đầu cười:
– Ba hồi đó cũng khổ sở vì má con. Nhưng con lỳ hơn ba!
Hai cha con bật cười. Tiếng cười xua tan bầu không khí căng thẳng.
***
Bữa cơm dọn ra. Cá kết chiên. Canh chua bông súng.
Bà Hảo nói:
– Không chuẩn bị nên đạm bạc.
Như Oanh khẽ lắc đầu:
– Hai món này cháu chưa từng ăn.
Ông Hảo nâng chai rượu trong veo:
– Hôm nay vui, uống chút ba xị đế. Chai XO để cúng kiếng.
Ông rót vào ly rồi đưa về phía Như Oanh:
– Cháu thử?
Như Oanh lắc đầu:
– Dạ, cháu không dám.
Ông cười, quay sang Võ Bằng:
– Cha con mình... dô!
Ly chạm nhẹ.
Bà Hảo gắp cho nàng miếng cá ngon nhất.
– Cháu ăn đi. Cá… giòn lắm,
Như Oanh ăn chậm, nhớ lời mẹ dặn dò… ăn coi nồi ngồi coi hướng.
***
Đêm xuống.
Như Oanh nằm trên sạp giường, trải chiếu.
Tiếng dế, tiếng côn trùng, tiếng gió luồn qua mái ngói, tiếng sóng vỗ bờ hòa thành một hòa tấu không có ở Sài Gòn.
Căn phòng nóng, không máy lạnh.
Nàng đứng dậy, mở cửa sổ. Bầu trời đen, sâu thẳm. Ánh trăng sáng hơn cả đèn đường.
Ngôi làng im lìm như say ngủ. Khác hẳn Sài Gòn giờ này còn náo nhiệt.
Nàng chợt nghĩ: một ngày nào đó, nếu phải về đây sống, liệu nàng có quên tiếng còi xe hơi, tiếng nổ xích lô máy?
Nàng trở lại giường. Mùi gỗ thông thoảng dịu, như một thứ hương lâu bền và thấm sâu.
Nàng thấy lưng hơi đau. Nhưng rồi cũng thiếp đi…
Sáng hôm sau, đi chợ nổi. Chiếc xuồng ba lá không đủ sức chở thêm ông Hảo. Như Oanh bước xuống, xuồng đong đưa, suýt ngã. Võ Bằng kịp nắm tay giữ lại.
Chiếc xuồng nhẹ nhàng rẽ đám lục bình, lướt chậm.
Bình minh trên sông chẳng kém gì bình minh An Thới. Mặt trời lên nhuộm đỏ vùng trời. Mặt nước lấp lánh như dát vàng.
Từ khắp ngả, xuồng ghe đổ về tấp nập, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng máy nổ giòn tan, tiếng chèo khua nước.
Chợ nổi hiện ra.
Mỗi ghe một sản phẩm: chôm chôm, măng cụt, sầu riêng, bắp cải, su hào, cà rốt, các loại khô, cá, mắm. Họ vừa bán vừa trao đổi lẫn nhau.
Một vài ghe bán đồ ăn sáng: hủ tiếu, bún riêu, cháo lòng.
Như Oanh mê mẩn nhìn ngắm. Nàng chưa từng thấy khu chợ nào kỳ lạ và độc đáo như vậy. Mỗi chiếc ghe một món hàng, mỗi người một cuộc đời – nhưng tất cả trôi cùng dòng nước.
Như đôi vợ chồng, hai cá thể nhưng chung dòng đời…
Bà Hảo chèo xuồng len lỏi qua những chiếc ghe. Thỉnh thoảng bà ghé lại xem hàng, trả giá, rồi mua.
Cuối cùng bà chỉ vào một ghe neo đậu gần đó:
– Ghé ăn sáng. Hủ tiếu Nam Vang ghe này nổi tiếng. Nước lèo ngọt, bánh dai ngon.
Bà nhẹ nhàng cập vào. Người bán hàng – một cô gái trẻ – tươi cười niềm nở. Bà Hảo gọi ba tô đặc biệt. Như Oanh ăn thử. Đúng như bà nói – nàng cảm thấy đây là tô hủ tiếu ngon nhất từng được ăn.
Bà hỏi Như Oanh:
– Cháu thấy chợ nổi thế nào?
– Dạ, cháu thích lắm! Nhất là thấy ai cũng vui vẻ, thật thà.
– Nghe cháu thích, bác mừng. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng êm đềm đẹp đẽ như vậy. Có những mùa nước nổi, nước lênh láng khắp nơi, cả tháng trời không ai bước ra khỏi cửa. Rồi những mùa hạn hán, nắng cháy da, đồng ruộng cằn cỗi, nứt nẻ.
Bà ngưng một chốc, rồi nói tiếp, giọng nhẹ nhàng:
– Cháu biết không, thương nhau thì dễ nhưng sống đời mới khó.
Như Oanh lặng người. Chiếc xuồng chao đảo, rất nhẹ, nhưng đủ làm nàng nhận ra rõ câu nói ấy thấm thía đến mức nào.
Nàng nói, sau một lúc trầm ngâm:
– Cháu hiểu. Cháu hiểu đạo vợ chồng là đồng cam cộng khổ.
Bà Hảo cảm thấy hài lòng, thư thả chèo xuồng trở về.
Trên đường, Võ Bằng nói với bà muốn đưa Như Oanh đi thăm vài thắng cảnh, sẽ không ăn cơm trưa.
Bà đổ họ lên bờ. Võ Bằng bao luôn chiếc xe lôi máy đi Thánh địa Hòa Hảo, chùa Giồng Thành, Phù Sơn Tự (Chùa Núi Nổi). Mỗi nơi họ cầu xin mối lương duyên được xuôi chèo mát mái, đời đời bên nhau.
***
Buổi tối.
Mâm cơm sum họp. Cá lóc kho, canh cua đồng, rau muống xào tỏi, dưa cải chua.
Như Oanh ăn ngon lành. Bà Hảo vừa ăn vừa chỉ cách xào nấu. Nàng cố nhập tâm để về nhà trổ tài.
Sau bữa cơm, Như Oanh định tiếp dọn dẹp nhưng bà Hảo ngăn cản. Bà bảo có đứa giúp việc lo rồi.
Võ Bằng nhìn ba. Rồi nhìn má.
Anh biết — nếu không nói lúc này, sẽ không bao giờ nói được nữa.
— Thưa ba má…
Giọng anh chậm nhưng rõ:
— Con xin phép ba má cho chúng con tiến tới hôn nhân.
Ông Hảo nhìn vợ. Bà gật đầu. Ông nghiêm giọng:
– Nếu thật ba má cháu Oanh đồng ý thì ba má không có lý do gì không đồng ý.
Như Oanh run run:
– Con… biết ơn nhiều…
Võ Bằng tiếp lời:
– Hai tháng nữa con phải đi công tác. Xin ba má cho làm đám hỏi tháng tới.
Ông Hảo nói:
– Phải coi ngày tốt.
Võ Bằng kêu khổ thầm: “Thì giờ eo hẹp mà còn coi ngày tốt xấu!’’ Nhưng biết tính ông, Võ Bằng nói xuôi:
– Dạ.
Bà Hảo khích lệ:
– Chọn ngày xong ba má điện tín ngay cho con. Rồi con trình ba má của cháu Oanh quyết định.
– Dạ.
Ông Hảo tiếp:
– Vợ chồng các anh chị con sẽ tham dự. Vậy con liệu chỗ ăn ở.
– Con cũng sẽ chuẩn bị xe và các mâm lễ vật. Ba má đừng mang gì theo…
Ông Hảo nắm hai vai Võ Bằng, mỉm cười:
– Hạm Trưởng có khác, lo liệu được lắm. Ba má thật hãnh diện.
Ông quay sang Như Oanh:
– Còn với con, hãy tin là con sẽ được thương yêu như con ruột.
Như Oanh có cảm giác như hồn mình hòa vào cây cỏ miền quê Tân An.
***
Sáng hôm sau, Võ Bằng và Như Oanh lên đường trở lại Sài Gòn. Quà quê gói đầy.
Ông Hảo cười nói với Như Oanh:
– Còn quà cho cháu, hẹn ngày đám hỏi nghen.
Ông bà tiễn tận bến xe.
Xe lăn bánh, Như Oanh ngoái lại. Hai người vẫn đứng đó, vẫy tay.
Khi khuất hẳn, nàng gọi nhỏ:
– Anh Bằng!
– Hử?
– Em rất vui.
Nàng im lặng một lát, rồi nói khẽ:
– Cám ơn anh.
– Vì?
– Vì cho em thấy một cuộc sống khác, êm ấm, an bình.
Võ Bằng choàng tay qua vai nàng, thì thầm:
– Anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em đã yêu anh.
Nàng tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt. Nàng không ngủ, mà ôn lại từng chi tiết của chuyến đi. Và mỉm cười…
Vũ Thất
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét