Tôi Viết Vần Thơ - Thơ: Sông Thu - Nhạc: Nguyễn Tuấn
TÔI VIẾT VẦN THƠ
Tôi viết vần thơ tả ước mơ
Gặp người trong mộng thỏa mong chờ
Mắt in đáy mắt, hồn xao xuyến
Cảm xúc dâng tràn muôn ý thơ.
Tôi viết vần thơ tả xóm quê
Cánh diều lộng gió những trưa hè
Dập dờn sóng lúa như triều lượn
Người dắt trâu về trên lối đê.
Tôi viết vần thơ tả sáng mưa
Xiên xiên sợi trắng, gió bay lùa
Cỏ cây tươi mát bung chồi biếc
Trù phú quê nhà một thuở xưa.
Tôi viết vần thơ tả gốc mai
Đón chào xuân đến, nhánh vươn dài
Hoa vàng lộng lẫy trong màu nắng
Phơi phới xuân thì bóng dáng ai.
Sông Thu
Thơ Họa:
Tình Thơ lay láng trải niềm mơ
Hồn bổng phiêu du cõi đợi chờ
Ý đẹp bồng bềnh theo nhịp thở
Bồi hồi cảm xúc vạn lời thơ.
xxx
Tình Thơ xuyên suốt đến làng quê
Gió đẩy mây bay dưới nắng hè
Xóm nhỏ quê nghèo chim én lượn
Chiều về gánh thóc dọc bờ đê.
xxx
Tình Thơ mãi đẹp dẫu trời mưa
Hay nắng hanh hanh ngọn gió lùa
Uyển chuyển như gieo tình thắm thiết.
Quê nhà một thuở cảnh nhàn xưa...
xxx
Tình Thơ Ong bướm dạo cành mai,
Vẫn đẹp với Xuân bước dặm dài...
Xuân mới Hoa Mai khơi nhịp sống,
Tình Thơ Ý Nhạc gợi Hình Ai...
Mỹ Nga,
17/04/2026 . ÂL 29/02/ Bính Ngọ
TÔI ƯỚC
Tôi ước gặp người trong mộng mơ
Bên nhau âu yếm thỏa trông chờ
Nụ hôn môi ngọt ngào say đắm
Để giấc ngủ nồng tựa trẻ thơ.
Tôi ước một lần trở lại quê
Tung tăng dạo bước lúc sang hè
Bạn bè hội ngộ vui đùa giỡn
Câu cá, thả diều chạy lọt đê.
Tôi ước gặp nàng lúc mắc mưa
Bên em chẳng ngại gió thu lùa
Vòng tay nhè nhẹ ôm eo ếch
Và dắt nhau vào nơi quán xưa.
Tôi ước Xuân về rực rỡ Mai
Cùng em chơi Tết suốt đêm dài
Lang thang ngắm cảnh bên người ấy
Lấp lánh sao trời tựa mắt ai.
LAN.
(17/04/2026)
TÌNH NHỚ
Gặp lại người yêu... chỉ ước mơ,
Qua bao năm tháng vẫn ngồi chờ.
Nhớ nhung cố gởi vài câu xướng,
Mê mẫn vận vần gieo ý thơ.
Ngày ấy tôi nàng sống dưới quê,
Làm sao quên được lúc về hè.
Em còn nhí nhảnh như chim én,
Thả tóc tung hoành nhảy phóng đê.
Ta nắm tay cùng tắm dưới mưa,
Em đu đưa chạy giỡn quanh lùa.
Anh thương theo gót ôm eo ếch,
Em phủi nhẹ nhìn liếc mắt xưa.
Xuân nhớ vô cùng mấy đóa mai,
Ngồi bên chăm sóc suốt canh dài.
Êm đềm kể chuyện không câu kết,
Mấy chục năm còn nhớ dáng ai.
*
Nhớ hoài nhớ mãi khó phôi phai!
HỒ NGUYỄN
(18-4-3926)
VẦN THƠ TÔI VIẾT
Vần thơ tôi viết thỏa niềm mơ
Mà bấy đến nay vẫn đợi chờ
Ao ước bao dêm được mãn nguyện
Mặn mà mấy tứ gợi tình thơ
Vần thơ tôi viết đậm tình quê
Lúa trổ vàng bông dưới nắng hè
Bay bổng cánh diều đầy khát vọng
Vui cười con trẻ mé triền đê
Vần thơ tôi viết khởi mùa mưa
Đồng ngập mênh mang, ngọn gió lùa
Nước tưới hoa đơm, cành trĩu quả
Ấm no mơ ước một thời xưa
Vần thơ tôi viết tả cành mai
Ấp ủ qua bao ngày tháng dài
Để đến thềm xuân hoa rực rỡ
Tươi vàng thắm sắc hội trần ai.
CAO BỒI GIÀ
18-4-2026
NHỚ TUỔI THƠ
Tôi vẫn gặp Người trong giấc mơ,
Khi con về trễ mẹ đứng chờ.
Kỷ niệm ùa về tràn ký ức,
Dệt nên tấm thảm đẹp tuổi thơ.
***
Tôi không quên nồng ấm tình quê,
Với những tiếng hò vang “Dzô hè”!
Dân làng chống lụt mùa nước lũ,
Vác tre, cuốc xẻng ra đắp đê?
***
Tôi không quên những tháng mong mưa,
Đại hạn ước mong ngọn gió lùa,
“Trâu mừng ruộng nẻ, cày không được”
Nhớ thơ than thở của người xưa (*)
***
Tôi nhớ mẹ dạy chớ mỉa mai,
Chê người thất bại mà thở dài.
Sông có khúc, người ta có lúc!
Bởi mình chửa chắc đã hơn ai!
Đỗ Quang Vinh
18-4-2026
(*) Bài thơ Đại Hạn của Trần Tế Xương
ĐÔI VẦN TRAO GỬI
Dào dạt thơ trào thỏa dạ mơ
Chứa chan mạch bút ngát hương chờ
Văn chương vướng nghiệp khôn sao nhãng
Mộng khát khơi niềm thắm sắc thơ.
Đã hòa trong máu tấm tình quê
Bừng sắc tươi hoa đỏ phượng hè
Bay bổng thoi cò lòa chớp trắng
Đượm mầu xanh lúa mượt chân đê.
Trắc ẩn động lòng trước bão mưa
Ngùi thân kẻ khó lạnh sương lùa!
Tháng ba ngày tám đời tần tảo
Xa xót thương hoài bóng Mẹ xưa!
Xuân về mỗi độ đắm đào mai
Chuốt ý thơ say đỗ mộng dài
Nắng ửng vàng ươm mầm lộc trổ
Chạnh lòng xao xuyến nhớ tình ai!
Nguyễn Huy Khôi
19-4-2026
MỘT GIẤC MƠ
Tôi đã nhớ hoài một giấc mơ
Có giàn thiên lý… có người chờ
Căn nhà vắng vẻ nghe chim hót
Kệ sách im lìm những cuốn thơ
Tôi đã lâu rồi chẳng đáo quê
Cà phê đỏ ối khắp mùa hè
Đoàn người rộn rịp thi nhau hái
Đa số dân làng người Ê đê
Tôi đã từng đi dưới trận mưa
Bất ngờ cơn gió thổi khăn lùa
Con đường đất đỏ bùn lầy lội
Hình ảnh bản làng thuở cổ xưa
Tôi đã hẹn về một sớm mai
Nhưng mà e ngại chặn đường dài
Tuổi đời còn lại không kham nổi
Ngàn dặm đăng trình biết cậy ai ?
THIÊN LÝ
NHỚ
Trong tôi còn có những niềm mơ
Lòng vẫn thiết tha mãi đợi chờ
Mỗi lúc cõi lòng nghe trống vắng
Lên comp. ngồi viết những lời thơ.
Ghi lên kỷ niệm ở vùng quê
Tưởng nhớ theo xe dưới nắng hè
Bụi khói đưa vào trong phổi thở
Rồi nằm vật vã cạnh bờ đê.
Nhớ lắm mỗi chiều đi tắm mưa
Tấm thân sũng ướt gió đưa lùa
Niềm vui chia sẻ cùng bè bạn
Giờ chỉ còn là kỷ niệm xưa.
Khi rời hứa hẹn một ngày mai
Những phút giây vui sẽ nối dài
Ai biết đâu rằng đêm tiễn biệt
Hết còn nhìn được bóng hình ai.
2026-04-20
Võ Ngô
ƯỚC AO
Ngày lại ngày qua khắc khoải mơ
Ước ao gần gủi đỡ trông chờ
Biệt ly cách trở đau lòng lắm
Gửi gấm tình yêu qua mảng thơ
*
Ngày lại ngày qua nhớ xóm quê
Cái thời trẻ dại thích đêm hè
Ngắm vầng nguyệt tỏ mà thơ thần
Khi ánh trăng vàng bao phủ đê
*
Ngày lại ngày qua khấn vái mưa
Ước mong ruộng lúa vẫy mây lùa
Khắp nơi yên ấm ,người vui vẻ
Hàng dậu chè tàu đẹp lối xưa
*
Ngày lại ngày qua cội cúc mai
Chuyển mình trong nắng ,trụ lâu dài
Và tình yêu đến lung linh sắc
Thôi hết năm canh ngóng đợi ai !!!
PHƯỢNG HỒNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét